Diệp Lăng Phi lái xe đến biệt thự của Dã Thú, khi hắn đến thì đã sáu giờ tối. Diệp Lăng Phi ngồi trong xe, sau đó ấn nút, cửa xe tự động mở ra rồi hắn đi vào khu biệt thự.
Dã Thú và Dã Lang đã đứng trước cửa biệt thự chờ Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi xuống xe, đi tới trước mặt Dã Lang, đánh giá hắn từ trên xuống dưới, vỗ vỗ vai hắn rồi nói:
– Chúng ta đi vào rồi nói sau.
Dã Lang gật nhẹ đầu, hắn xoay người, cùng với Diệp Lăng Phi tiến vào trong biệt thự.
Diệp Lăng Phi ngồi ở ghế sofa trong phòng khách, vắt chân lên. Dã Lang và Dã Thú thì ngồi đối diện. So với khuôn mặt hiền lành, lúc nào cũng tươi cười của Dã Thú, thì khuôn mặt của Dã Lang có vẻ lạnh lùng, không chút biểu cảm.
– Mày đến từ khi nào?
Diệp Lăng Phi hỏi.
– Chiều hôm nay.
Dã Lang trả lời gọn gàng.
– Dã Lang, ở bên cạnh tao không có chuyện gì cho mày làm. Ngày mai mày có thể lên máy bay rời khỏi Vọng Hải, trở lại nước Anh. Mày còn có các vụ làm ăn phải giải quyết, không cần mày phải ở lại bên cạnh tao.
Dã Lang lắc đầu nói:
– Satan, lần này em tới Vọng Hải đã giải quyết xong mọi vụ làm ăn, trong thời gian ngắn em sẽ không nhận thêm việc.
– Không cần phải như vậy, chẳng lẽ mày không tin năng lực của tao?
Diệp Lăng Phi hỏi.
– Không, em tin năng lực của anh. Anh là người trong tổ chức Lang Nha cùng em, em tin tưởng anh có thể hoàn thành bất cứ chuyện gì. Nhưng lần này thì khác, Angel đã nói chuyện của anh cho em biết, em không tin Dã Thú có thể giúp đỡ anh.
Dã Lang liếc nhìn Dã Thú thì đã thấy hắn cười toe toét. Dã Lang tỏ vẻ vô cùng bất mãn, nhưng Dã Thú lại phớt lờ, hắn đành chuyển qua phía Diệp Lăng Phi tiếp tục nói:
– Em muốn ở bên cạnh giúp đỡ anh, trong trường hợp bất đắc dĩ còn có thể làm phiền anh, sau đó em sẽ rời khỏi thành phố Vọng Hải. Mặt khác, tổ chức Lang Nha đã nhận được tin tức xác thực, câu lạc bộ sát thủ muốn ám sát anh. So với những tổ chức khác thì câu lạc bộ này có thủ đoạn rất tàn nhẫn, bọn chúng ám sát không theo cách thông thường mà dùng thủ đoạn gài bẫy. Rất nhiều mục tiêu của tổ chức này đã bị hạ gục.
Căn cứ theo sự phân tích của Phi Hồ thì câu lạc bộ sát thủ này dùng một cái bẫy để ám sát, ban đầu khiến mục tiêu mắc sai lầm, sau đó chọn thời cơ tốt nhất để ra tay. Đây cũng là nguyên nhân em tới thành phố Vọng Hải. Em hy vọng có thể tiêu diệt bọn chúng trước khi chúng kịp ra tay với Satan. Mặt khác, tổ chức Lang Nha cũng đã vào cuộc, nhanh chóng phản hồi về tổng bộ, lập phương án bảo vệ Satan khỏi bị ám sát.
– Chuyện này tao đã biết, tao không sợ câu lạc bộ sát nhân kia.
Diệp Lăng Phi lắc đầu nói:
– Nhưng tao không hy vọng bọn mày vì tao mà chậm trễ việc chiếm lĩnh thị trường. Nếu như tổ chức Lang Nha trong khoảng thời gian này không nhận được đơn đặt hàng thì đối thủ của chúng ta rất dễ chiếm lĩnh thị trường súng ống đạn dược, mà chuyện đó đối với bọn mày sẽ là một tổn thất rất lớn.
– Satan, chút việc làm ăn đó đối với chúng ta không đáng là gì, điều chúng ta coi trọng chính là tính mạng của anh. Tổ chức Lang Nha là do anh một tay gây dựng, không có anh thì không có Lang Nha, cũng không có chúng em ngày hôm nay. Em chắc chắn sẽ tìm ra sát thủ đó mà giết chết hắn, anh không cần phải khuyên em làm gì nữa. Em đã đến đây thì chắc chắn không rời đi, trừ khi anh cùng em trở về tổng bộ.
Thái độ của Dã Lang vô cùng kiên quyết.
Diệp Lăng Phi đã hiểu rõ tính cách của Dã Lang cho nên hắn cũng không nói thêm mà chỉ mỉm cười.
– Tao sẽ không trở lại tổ chức Lang Nha, nơi này đã là nhà của tao rồi. Mày đã định ở lại thành phố Vọng Hải thì tao cũng không bắt mày phải rời khỏi, tao chỉ hy vọng mày giúp tao một chuyện, trông chừng Dã Thú để hắn không gây phiền toái cho tao.
– Em đồng ý.
Dã Lang đáp.
Dã Thú vừa nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy thì đã nhìn chằm chằm vào hắn, sau đó cất tiếng nói:
– Lão đại, cái này không được, tên này suốt ngày lạnh như tiền, em ở chung với hắn thì thà chết còn hơn.
– Tao cũng không thích ở chung một chỗ với mày.
Dã Lang không khách khí trả lời.
– Lão đại, anh thấy đó, hai người bọn em đều không thích ở chung một chỗ với nhau, hay là chúng ta tìm cho Dã Lang một chỗ ở khác đi.
Dã Thú đề nghị, nhưng Diệp Lăng Phi lại trừng mắt nhìn hắn, hắn đành phải sửa lại:
– Được rồi, lão đại, em sẽ nhường hắn là được, để hắn ở đây.
Dã Lang cũng không có tâm trạng nói chuyện dài dòng với Dã Thú, hắn cất tiếng:
– Satan, lần này em mang không ít vũ khí tới, hiện tại tất cả đều ở trong tay Dã Thú.
Vừa nghe Dã Lang nhắc đến vũ khí, hai mắt Dã Thú liền sáng rực lên, giọng nói cũng trở nên kích động:
– Lão đại, lần này Dã Lang đúng là mang rất nhiều vũ khí tới, không chỉ có súng AK mà còn có súng ngắm M821 do nước Mỹ mới nghiên cứu ra, còn có súng tự động JMS-311.
Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú giới thiệu vũ khí xong thì hơi lắc đầu. Số vũ khí này đủ để trang bị cho bốn mươi, năm mươi người, thực hiện một cuộc nổi loạn ở châu Phi. Ở đây chính là Trung Quốc, là nơi vũ khí được quản lý vô cùng nghiêm ngặt, người thường hoàn toàn không được phép có vũ khí trong tay.
Nhưng vũ khí đã mang đến nên Diệp Lăng Phi cũng không thể nói gì được. Hắn chỉ dặn dò Dã Thú phải cất những vũ khí này cho thật kỹ, không được để người khác phát hiện, nếu không sẽ gặp phải phiền toái rất lớn.
– Dã Lang, mày vừa tới thành phố Vọng Hải, tối nay đi dạo với tao.
Diệp Lăng Phi đề nghị:
– Tiện thể đi tắm hơi, tìm một em gái mát xa, thả lỏng gân cốt.
Dã Lang nghe Diệp Lăng Phi nói thì không biểu cảm gì, Dã Thú thì ngược lại, hai mắt hắn sáng rực, cười nói:
– Lão đại, chuyện này hay lắm, cái khác không nói, nhưng các trung tâm giải trí và các em gái ở thành phố Vọng Hải thì em rõ như lòng bàn tay.
– Câm miệng, đừng tưởng tao nói lung tung.
Diệp Lăng Phi trừng mắt nói.
– Mày thích thì cứ việc, đừng tưởng tao sẽ mang mày theo. Tên khốn kiếp này, chuyện kia tao còn chưa tính sổ với mày đâu, mày mà còn gây chuyện nữa, có tin tao tống mày về nước Anh không?
Dã Thú thấy Diệp Lăng Phi tỏ ra tức giận thì thu lại nụ cười, sau đó liền nói:
– Lão đại, đừng nóng giận, em chỉ muốn không khí thêm sinh động thôi mà.
Diệp Lăng Phi cũng không nói thêm nữa, hắn đứng dậy.
– Dã Lang, chúng ta đi thôi.
Hắn vừa xoay người thì đột nhiên thấy Dã Thú thành thật ngồi trên ghế sofa, không hề nhúc nhích, liền cất tiếng:
– Mày còn làm gì đấy, không đi à!
Dã Thú nghe giọng nói của Diệp Lăng Phi thì biết Diệp Lăng Phi không còn giận mình, lúc này mới cười cười nói:
– Lão đại, em đi ngay đây ạ.
Nói xong, hắn vội vàng đứng lên, đi theo Diệp Lăng Phi cùng với Dã Lang rời khỏi biệt thự.
Đô Thị Tàng Kiều
Chương 239: Muốn phát động chiến tranh (2)
Tác giả: Tam Dương Trư Trư
Diệp Lăng Phi lái xe mang theo Dã Lang cùng với Dã Thú đến một trung tâm mát xa. Ba người sau khi cởi quần áo ở phòng thay đồ thì chuyển sang khu tắm rửa, ngâm mình trong hồ nước nóng.
Hôm nay chính là ngày đầu tiên của năm mới mà trung tâm mát xa này có không ít người. Diệp Lăng Phi, Dã Lang, Dã Thú ba người ngâm mình trong hồ nước nóng. Trên người cả ba đều có không ít vết sẹo, khiến không ít khách ở đây phải bỏ đi. Những người này tưởng bọn họ là dân xã hội đen.
Diệp Lăng Phi thầm lắc đầu, xem ra hiện tại mọi người đều nghĩ thà bớt một chuyện còn hơn, đỡ phải rước phiền toái vào thân. Hắn thấy những người này bỏ đi thì biết rằng đó cũng là quyền của họ, không ai có thể ngăn cản, hắn cũng không muốn giải thích rằng ba người bọn mình không phải là những kẻ thích gây sự.
– Đi ra!
Đột nhiên trong phòng tắm truyền đến một tiếng quát chói tai. Diệp Lăng Phi vốn đã nhắm hai mắt lại, nghe thấy tiếng này liền mở to mắt, chỉ thấy trước mắt có ba gã đàn ông. Gã ở giữa khoảng chừng ba mươi tuổi, hai cánh tay xăm hoa văn dọa người, dáng vẻ vô cùng hung hãn. Hắn vác cái bụng bia, đi đến bên hồ nước. Hai gã đàn ông hai bên, một tên trẻ tuổi đầu trọc, hai người này hai cánh tay cũng xăm hình hoa văn.
Tên trẻ tuổi chỉ vào đám khách vừa tắm xong chuẩn bị rời đi mà quát lớn:
– Mẹ kiếp, bọn mày không muốn sống nữa à, ngay cả lời bọn tao nói cũng dám không nghe.
Những vị khách kia sợ hãi liên tục, rồi nhanh chóng rời đi. Một số khách đang tắm dưới đó, thấy dáng vẻ ba người này thì cũng lập tức rửa sạch xà phòng trên người, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng tắm. Còn một số người vừa bước vào, cũng cố gắng tránh xa ba người này.
Ba người này đi vào trong hồ, trông thấy ba người Diệp Lăng Phi vẫn ở trong đó thì tên đầu trọc liền nhếch miệng lên nói:
– Thấy ba người Đông ca bọn tao mà còn chưa rời đi, bọn mày muốn chết à?
Dã Thú trừng mắt lên, định đi tới thì bỗng nhiên Diệp Lăng Phi cười nói:
– Đây là chỗ tắm rửa công cộng, đâu phải của riêng ai mà không cho người ta tắm. Nếu đây là địa bàn của mày thì mày mới có thể đứng ra cấm mọi người tiếp tục tắm chứ.
– Mày!
Tên trẻ tuổi đầu trọc vô cùng tức giận, nhưng tên béo kia thì lại mở miệng cười nói:
– Vị huynh đệ này, lăn lộn ở đâu thế?
– Chỉ là một người bình thường, lăn lộn cái gì đâu mà lăn lộn.
Diệp Lăng Phi nhếch miệng, bình thản nói:
– Hôm nay là năm mới, mọi người cứ xem như chuyện đùa đi, không nên vì chuyện nhỏ này mà mất vui vẻ. Tôi thấy hồ nước này cũng rất lớn, ba người chúng tôi tắm bên này, ba người các anh tắm bên kia, như vậy là hợp lý nhất.
– Vị huynh đệ này nói rất đúng, hôm nay là năm mới, không nên vì chuyện nhỏ này mà cãi nhau.
Tên mập nhất thời không rõ lai lịch của Diệp Lăng Phi, nhưng thấy trên người ba người này đầy vết sẹo, chắc chắn không phải người lương thiện. Hắn cũng không muốn gặp phiền toái tối nay nên chỉ cười cười với Diệp Lăng Phi, rồi cùng hai tên trẻ tuổi kia ngồi xuống.
Hai tên trẻ tuổi đều tỏ vẻ không phục, bọn chúng trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi và đồng bọn.
Dã Thú cũng trừng mắt nhìn lại hai tên đó, Dã Lang cùng với Diệp Lăng Phi thì đều nhắm mắt lại, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của bọn chúng.
– Mày nhìn cái gì đấy?
Tên trẻ tuổi ở bên trái tên mập trông thấy Dã Thú nhìn hắn thì trừng mắt mắng:
– Nhìn cái gì mà nhìn, thằng chó!
– Tao thấy tên tiểu tử mày có một vòng ấn đen, có khả năng mày sẽ gặp tai họa.
Dã Thú cất tiếng không hề che đậy nói:
– Mày cẩn thận coi chừng ra đường bị xe đụng chết đấy.
– Mẹ kiếp!
Tên tiểu tử kia nghe thấy Dã Thú nói như vậy thì liền đứng lên trong nước, hai bàn tay nắm chặt lại, nhưng tên mập thì lại nghiêm nghị quát:
– Ngồi xuống! Phải biết lớn biết nhỏ chứ, tao còn chưa lên tiếng mà mày đã tính làm gì rồi?
– Đông ca, nhưng mà hắn...
– Câm miệng, mày ngồi xuống cho tao.
Lời nói của tên mập vô cùng uy nghiêm, tên tiểu tử kia tuy không phục nhưng vẫn phải ngồi xuống. Tên béo bên ngoài cười cười nhưng trong lòng thì không cười chút nào, nói:
– Vị huynh đệ đối diện, tại hạ là Trương Đông, coi như cũng có chút danh tiếng, không biết phải xưng hô hai vị thế nào.
Diệp Lăng Phi mở to mắt ra, khẽ cười nói:
– Tôi đã nói rồi, chúng tôi là người bình thường, không có danh tiếng gì hết.
– Vị huynh đệ này nói như vậy thật là không đúng. Ở thành phố Vọng Hải này, ta đã kết giao với rất nhiều người, dù là hắc đạo hay bạch đạo, chỉ cần nhắc đến ta thì ai cũng biết. Huynh đệ có biết đến Tiễn đại bang chủ bang Hắc Hổ không? Đó chính là anh em rất thân với ta đấy.
– Tiễn Thông là anh em của anh sao?
Diệp Lăng Phi hỏi lại.
– Anh cũng biết Tiễn đại ca sao? Vậy chúng ta là anh em cả rồi.
Trương Đông vừa nghe thấy Diệp Lăng Phi nhắc đến tên của Tiễn Thông thì tưởng Diệp Lăng Phi cũng là dân xã hội đen, lăn lộn với lão đại, hắn cười nói:
– Xem ra chúng ta đều là anh em một nhà.
– Không phải, tôi không biết hắn ta.
Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:
– Chỉ là vừa rồi có nghe qua thôi. Tôi đã nói rồi, tôi chỉ là người bình thường, làm sao có thể quen biết những lão đại trong giới xã hội đen chứ. Khụ, tôi gan bé tí, nghe tới xã hội đen là đã sợ xanh mặt, càng không dám trèo cao đến lão đại của bọn họ.
Nói xong, Diệp Lăng Phi liền đứng lên:
– Anh là lão đại, vậy thì chúng tôi đi trước, đỡ khiến anh phải không vui.
Diệp Lăng Phi cùng với Dã Lang và Dã Thú rời khỏi cái hồ nước. Dã Thú tuy trong lòng rất không muốn cứ thế bỏ qua cho ba tên kia, hắn không hiểu tại sao Diệp Lăng Phi lại tính toán như vậy. Nhưng hắn cũng không tùy tiện ra tay, Diệp Lăng Phi đã nói đi thì hắn cũng đành phải rời khỏi.
Trương Đông vốn tưởng rằng Diệp Lăng Phi là một nhân vật lợi hại, nhưng xem ra hắn đúng là một kẻ bất tài. Trương Đông liền không để ý nữa, quay sang nói với hai tên trẻ tuổi bên cạnh:
– Hôm nay trong lòng tao không vui, bọn mày cứ đi tìm em gái mà chơi đi, không cần để ý đến tao.
– Lão đại, anh cứ thế mà buông tha cho ba tên khốn kiếp kia sao?
– Tao đã nói rồi, hôm nay tâm tình tao không tốt. Tên tiểu tử mày đúng là không có văn hóa, đừng ở bên cạnh tao lải nhải nữa. Tao đã nói bao nhiêu lần rồi, nhất định phải có văn hóa, phải có tư tưởng. Mày có nhìn thấy những thủ hạ của đại ca Tiễn Thông nói chuyện rất có văn hóa không? Nhìn hai đứa mày kìa, nói chuyện thì suốt ngày chỉ biết tục tằn, đánh nhau, mẹ kiếp!
– Đông ca nói đúng, chúng em còn phải học hỏi nhiều.
Hai tên đầu trọc khúm núm đáp.
– Được rồi, tuy nói đây không phải là địa bàn của chúng ta nhưng chuyện tốt lành của chúng ta còn ở phía sau. Tao tính trong năm nay sẽ bảo kê một phen lớn, không thể cả ngày chỉ thu tiền của bọn bán hàng rong. Chúng ta nhất định phải phát triển, ít nhất là cũng phải thu phí của những khu chợ đêm, biết chưa?
– Dạ biết, lão đại, tính toán của anh thật là lớn, hai đứa em nhất định sẽ làm theo.
Trương Đông nghe thấy câu nói này thì trong lòng cảm thấy vui sướng.