Diệp Lăng Phi cùng với Dã Lang, Dã Thú ba người từ khu xông hơi đi ra, sau đó họ thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi lên lầu hai nghỉ ngơi.
Ba người này gọi một nhân viên phục vụ, yêu cầu đưa nhân viên mát xa tốt nhất lên phục vụ họ.
– Lão đại, em không cần nhân viên mát xa.
Dã Thú cất tiếng nói:
– Em cần một tiểu thư xinh đẹp để giải tỏa căng thẳng.
Diệp Lăng Phi trừng mắt nhìn Dã Thú nói:
– Tao đã sớm biết thằng nhóc mày vẫn chứng nào tật nấy thôi. Được rồi, mày cứ tự nhiên.
Dã Thú không nhúc nhích, tiến đến trước mặt Diệp Lăng Phi lầm bầm:
– Lão đại, vừa rồi tại sao anh lại buông tha cho ba tên khốn kiếp kia, chúng ta đáng lẽ ra nên phế bỏ bọn chúng ngay tại chỗ.
Diệp Lăng Phi nhấc tay đánh vào đầu Dã Thú một cái rồi nói:
– Dã Thú, thằng nhóc mày có phải bị úng não không đấy? Hôm nay chúng ta đi ra ngoài nghỉ ngơi, Dã Lang vừa mới đến thành phố Vọng Hải này, mọi chuyện phải nhẹ nhàng một chút. Mày nếu như đánh nhau ở đó, tối nay chúng ta còn được yên tĩnh nữa không?
Dã Thú giờ mới hiểu ra mọi chuyện, hắn giơ ngón tay cái lên nói:
– Đúng là lão đại lo xa nghĩ kỹ, chuyện này em không nghĩ tới.
Nói xong, Dã Thú liền vỗ mạnh vai Dã Lang ở bên cạnh.
– Có nghe thấy không, hôm nay vì mày mà đại ca và tao phải kìm nén sự tức giận trong lòng đó.
Dã Lang không phản ứng trước cử chỉ của Dã Thú, hắn chỉ lo hút thuốc.
Dã Thú dậm chân xuống đất, lại gọi thêm một tiếng tìm tiểu thư.
Diệp Lăng Phi lắc đầu bất đắc dĩ, trong lòng thầm nghĩ:
– Cái tên này cứ thế này thì sớm muộn cũng chết dưới tay phụ nữ.
Hắn chuyển đầu về hướng Dã Lang nói:
– Dã Lang, mày muốn thư giãn gân cốt hay là muốn mát xa?
– Như thế nào cũng được.
Dã Lang trả lời.
Diệp Lăng Phi cũng đã có chủ ý trong lòng. Sau khi bốn năm nhân viên mát xa đến xong, Diệp Lăng Phi cùng với Dã Lang mỗi người chọn một nhân viên, chỉ làm mát xa bình thường mà thôi.
Diệp Lăng Phi và Dã Lang vừa đứng dậy, định chọn người thì bỗng nhiên ba tên lúc nãy trong bồn tắm đi ra đại sảnh. Ba tên này đi xuống cuối đại sảnh, ở đó có rất nhiều cô gái mặc quần áo gợi cảm. Những cô gái này danh nghĩa là nhân viên phục vụ mát xa, nhưng thực tế việc xoa bóp không phải là chính.
– Satan, chuyện này cứ để em lo.
Dã Lang nói bên tai Diệp Lăng Phi:
– Ba tên này sớm muộn gì cũng gây phiền phức cho chúng ta, chi bằng xử lý sạch bọn chúng sớm đi, đỡ phải rước phiền phức về sau.
Dã Lang và Dã Thú quả là có phong cách làm việc bất đồng. Dã Lang ít nói, trên mặt luôn mang vẻ lạnh lùng không biểu cảm. Tuy nhiên, Dã Lang lại vô cùng tỉnh táo, hắn cân nhắc kỹ lợi hại. Nếu như nhận thấy người nào đó có khả năng uy hiếp mình trong tương lai, hắn sẽ không chút do dự mà diệt trừ, không để lại hậu hoạn.
Diệp Lăng Phi nghe thấy Dã Lang muốn xử lý ba tên lưu manh này thì hơi lắc đầu cười nói:
– Không cần phải vì những tên này mà làm mất hứng của chúng ta, chúng ta đi mát xa thôi.
Nói xong, hắn vỗ vai Dã Lang, cùng Dã Lang đi mát xa.
Hai người đi đến chỗ ba người Trương Đông thì thấy Trương Đông đang ngồi cùng một cô gái trẻ, cũng không để ý đến đám người Diệp Lăng Phi. Bỗng nhiên Diệp Lăng Phi bước được vài bước thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
– Làm gì thế, tôi đến đây chơi chứ không phải tiểu thư.
– Không phải tiểu thư, nhìn cô thế này mà bảo không phải tiểu thư à? Nói cho cô biết, đại ca của anh để mắt đến cô là phúc khí của cô đấy.
Diệp Lăng Phi nghe thấy giọng nói quen thuộc này thì không kìm được mà quay đầu lại. Vừa nhìn lại thì đã thấy nụ cười dâm đãng của Trương Đông đang cố kéo áo tắm của cô gái ra. Trên khuôn mặt của cô gái hiện lên vẻ không kiên nhẫn, nhưng lại chẳng làm gì được. Nàng không ngừng giãy giụa khỏi tay Trương Đông, mà hai tên thủ hạ của Trương Đông cũng đứng ở bên cạnh cô gái, hăm dọa cô gái kia.
– Kỷ Tuyết!
Diệp Lăng Phi nhìn thấy khuôn mặt của cô gái thì ngẩn cả người, hắn không hiểu con bé này đến đây làm gì.
– Satan, chuyện gì xảy ra vậy?
Dã Lang thấy Diệp Lăng Phi dừng lại thì nhỏ giọng hỏi.
– Cô gái kia là bằng hữu của ta.
Diệp Lăng Phi không nói nhiều, bước về phía Kỷ Tuyết.
Trương Đông lúc này đang nắm lấy cánh tay Kỷ Tuyết, hắn không ngờ hôm nay lại gặp được một cô gái quyến rũ đến vậy. Tuy nói rằng Kỷ Tuyết không phải là tiểu thư, nhưng Trương Đông làm sao có thể buông tha cho nàng, hắn hận không thể nhìn thấy cảnh xuân của nàng, thỏa mãn dục vọng một phen.
– Buông ra.
Trương Đông đột nhiên nghe thấy một tiếng quát, tuy giọng nói này không lớn nhưng vang bên tai hắn lại giống như tiếng sấm nổ vậy.
Trương Đông quay đầu nhìn lại thì thấy đó chính là người đàn ông lúc nãy đụng phải ở phòng tắm. Lúc này chỉ thấy người đàn ông này nhìn chằm chằm vào cô gái mà mình đang giữ.
– Anh muốn làm gì?
Trương Đông không cam lòng buông Kỷ Tuyết ra, loại cực phẩm phụ nữ thế này chỉ có thể ngẫu nhiên mà gặp được chứ không thể cầu mà có. Trương Đông trừng mắt đe dọa nói:
– Thằng nhóc mày muốn tìm chết à? Dám xen vào chuyện của tao.
Lúc này Trương Đông biết Diệp Lăng Phi không phải người trong giới xã hội đen nên thái độ cũng trở nên kiêu ngạo.
Đô Thị Tàng Kiều
Chương 240: Xảo ngộ Kỷ Tuyết (2)
Tác giả: Tam Dương Trư Trư
– Dừng tay!
Một người đàn ông mặc áo sơ mi màu trắng mang theo bốn năm thanh niên đi lên lầu. Người đàn ông này đi đến trước mặt Trương Đông nói:
– Đông ca, đây là nơi mọi người vui chơi, đừng gây chuyện ở đây. Nể mặt huynh đệ, cho tôi chút thể diện đi. Chuyện này hôm nay cứ thế đi, nếu các anh muốn đánh nhau thì ra ngoài cửa mà đánh.
Cái tên Nhạc Hưu ngu ngốc này cũng có hậu trường, mà hậu trường của các trung tâm giải trí thì thường là giới hắc đạo. Người phụ trách bảo kê ở đây cũng có chút danh tiếng, có quen biết với Tiễn Thông.
Người này vừa xuất hiện, Trương Đông liền thu lại vẻ kiêu ngạo nói:
– Đã là Trần ca đứng ra nói chuyện thì tôi đương nhiên phải nghe. Được rồi, hôm nay tôi nể mặt Trần ca.
Nói xong, hắn hướng về phía Diệp Lăng Phi nói:
– Thằng nhóc, xem như hôm nay mày may mắn, nhưng đừng để lão tử gặp lại lần sau, nếu không thì mày sẽ chết rất thê thảm.
Trương Đông lại nhìn Kỷ Tuyết ở phía sau lưng mình cười lạnh nói:
– Cô bé, để anh xem em có thoát khỏi tay anh không.
Kỷ Tuyết tuy là một tiểu thái muội trong trường học nhưng dù sao cũng chỉ là một cô gái. Bị Trương Đông hù dọa, nàng cũng cảm thấy sợ hãi.
Người đàn ông kia thấy Trương Đông xuống nước thì vỗ vai hắn nói:
– Ừ, cảm ơn Đông ca đã nể mặt của tôi. Tôi tìm cho Đông ca một tiểu thư để giải tỏa căng thẳng, khiến Đông ca được thỏa mãn.
Nói xong hắn mời đến một tiểu thư dáng người không tệ, ra hiệu nàng đi cùng với Trương Đông. Sau đó hắn hướng về phía các vị khách đang xem náo nhiệt mà nói:
– Các vị, không có chuyện gì thì cứ tiếp tục vui chơi đi.
Sau khi mọi chuyện đã xong xuôi, Kỷ Tuyết mới từ từ quay lại từ sau lưng Diệp Lăng Phi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lúc này đã trắng bệch vì sợ hãi. Nàng nắm chặt tay Diệp Lăng Phi không buông, nói:
– Diệp đại thúc, may mà có đại thúc ở đây.
– Con bé này, năm mới không ở nhà mà đến đây làm gì?
Diệp Lăng Phi lắc đầu nói:
– Mau về nhà đi.
– Diệp đại ca, em…
Kỷ Tuyết chu đôi môi anh đào nhỏ nhắn lên, định giải thích thì Diệp Lăng Phi lại nói:
– Chỗ này có bạn bè của ta, không rảnh nói chuyện với cô, cô mau trở về nhà đi.
Hắn vỗ vai Kỷ Tuyết, ý bảo nàng hãy về nhà sau đó hướng về phía Dã Lang nói:
– Đi, chúng ta đi mát xa.
Dã Lang khẽ gật đầu. Mọi người thấy ánh mắt của Dã Thú thì sợ hãi tản ra, không nói thêm gì nữa, tất cả đều quay người đi vào phòng mát xa của mình.
Diệp Lăng Phi cũng muốn tìm một cô gái mát xa cho mình, nhưng Kỷ Tuyết nắm chặt tay hắn không chịu buông khiến hắn không làm gì được. Nàng đưa đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía người đàn ông đầu trọc trong đại sảnh, hơi sợ hãi nói:
– Diệp đại ca, em muốn đi cùng anh.
– Định đi mát xa cùng tôi ư?
Đầu tiên Diệp Lăng Phi sững sờ sau đó cười nói:
– Con bé này, giờ còn biết sợ hãi rồi sao? Sớm biết sợ thì đừng đến chốn này. Được rồi, tôi tìm nhân viên mát xa cho cô, hôm nay tôi mời cô.
Diệp Lăng Phi vừa định tìm một nhân viên mát xa cho nàng thì đã nghe thấy Kỷ Tuyết kêu một cô gái thoạt nhìn khoảng hai mươi tuổi, quần áo hở hang. Cô gái trẻ tuổi này chính là tiểu thư, tuy không phải là nhân viên xoa bóp nhưng Diệp Lăng Phi cũng không hỏi Kỷ Tuyết tìm nàng ta làm gì, chỉ gật đầu đồng ý.
Ở trung tâm nghỉ ngơi này, phòng khách chia làm nhiều gian, trong đó đều có nhân viên phục vụ chuyên môn, ở đây cũng có phòng mát xa chính quy. Diệp Lăng Phi vốn định tìm một gian phòng để mát xa một lúc, nhưng Kỷ Tuyết lại đề nghị tìm một căn phòng lớn, nàng không muốn tách khỏi Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cũng hiểu tâm tình của nàng nên đồng ý.
Bốn người đi vào trong một cái phòng lớn. Kỷ Tuyết đột nhiên bảo nhân viên mát xa kia rời khỏi, chuyện này khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy vô cùng khó hiểu, hắn ngạc nhiên hỏi nàng:
– Làm gì vậy?
– Diệp đại ca, anh đừng hỏi nữa, để em mát xa cho anh.
Kỷ Tuyết nói.
Diệp Lăng Phi không nhịn được cười, con bé này xem ra rất thú vị, không biết nó muốn làm gì đây nữa. Diệp Lăng Phi khoát tay về phía nhân viên mát xa rồi nói:
– Được rồi, cô ra ngoài đi, tôi sẽ trả tiền đầy đủ cho cô.
Lúc cô gái mát xa kia vừa rời khỏi phòng, Kỷ Tuyết lập tức đóng cửa phòng lại. Nàng ngồi phịch xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, chưa mát xa mà đã giận dỗi với nhân viên mát xa bên cạnh:
– Minh tỷ, không phải bình thường cô nói sẽ bảo vệ tôi sao, sao vừa rồi ngay cả một tiếng cũng không dám hó hé? Nói thật đi, cô có phải muốn bán đứng bà nội cô không? Hừ, hôm nay tôi nói rõ cho cô biết, cô cứ cẩn thận đấy, rồi tôi sẽ tìm người xử lý cô.
Những lời này phát ra từ miệng một cô gái mới mười bảy tuổi khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy vô cùng buồn cười. Xem ra cô bé Kỷ Tuyết này vẫn chưa thay đổi được tính tình của một tiểu thái muội.
Cô gái kia bị Kỷ Tuyết nói vậy thì vội vàng giải thích:
– Tôi thật không ngờ Đông ca sẽ đến. Hắn là một tên vô cùng háo sắc, chị em ở đây đều đã bị hắn sàm sỡ qua một lượt. Tôi tưởng Đông ca hôm nay không đến đây chơi nên mới đưa cô đến, đâu ngờ mọi chuyện lại không như vậy.
– Hừ, cô tưởng tôi là con nít ba tuổi chắc?
Kỷ Tuyết chu môi, ỷ ôi bên tai Diệp Lăng Phi tố cáo:
– Diệp đại thúc, cháu bị con tiện nhân này lừa gạt nên mới đến đây. Cháu quen biết nàng ta không lâu, nàng ta nói ở đây có trò chơi rất vui, muốn dẫn cháu đến đây để mở rộng tầm mắt. Nàng ta còn nói sẽ bảo vệ cháu, không ngờ nàng ta lại là một con ranh, vừa rồi suýt nữa biến cháu thành tiểu thư. Xem ra nàng ta dụng tâm bất lương, muốn bán cháu đi.
– Kỷ muội muội, chị thật sự không có ý này.
Tiểu thư kia nghe thấy Kỷ Tuyết nói vậy thì vội vàng giải thích:
– Đúng là chị có hơi nói dối em nhưng không hề có ý lừa gạt em. Em không phải nói là chưa từng đến nơi này sao, chị chỉ muốn đưa em đến đây một chút để thăm thú, không ngờ Đông ca lại đến. Bọn chị đều rất sợ Đông ca, không ai dám chống lại hắn.
Trong lòng Diệp Lăng Phi đã hiểu rõ mọi chuyện. Thì ra cô bé Kỷ Tuyết này quen biết một vị tiểu thư. Kỷ Tuyết là một cô bé, tuy nói rằng ngày nào cũng bắt nạt học sinh trong trường học nhưng với chỗ này thì rất hiếu kỳ nên muốn tới thăm thú một phen, như vậy sau này có thể ở trước mặt thủ hạ của mình nói mình lợi hại như thế nào.
Diệp Lăng Phi có thể hiểu được tâm tình này nên hắn cười hỏi:
– Con bé, năm mới ở nhà em không có chuyện gì sao mà lại đến đây?