Diệp Lăng Phi ngồi ở sau xe, tay trái băng bó, tay phải kẹp điếu thuốc.
– Dã Thú, mày có biết lái xe không vậy? Đây là xe BMW đấy, sao mày lái nó như thể một chiếc máy kéo vậy?
Đối với tên Dã Thú đang lái xe, Diệp Lăng Phi cực kỳ bất mãn.
– Đại ca, cái này không thể trách em. Con đường này không biết tên khốn nào đó làm cho gồ ghề đến thế, đều là nạn nhân cả, em còn biết làm sao đây?
Dã Thú lần này thật là bị oan, dù kỹ thuật lái xe của hắn có tốt đến mấy, gặp phải con đường như thế này cũng đành chịu.
– Dã Lang, tao nghĩ hay là mày về bệnh viện đi, bộ dạng mày thế này ra ngoài không tiện chút nào.
Dã Lang ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, nhìn vết băng bó của Diệp Lăng Phi liên tục lắc đầu.
Diệp Lăng Phi đưa điếu thuốc lên miệng rít một hơi, nhả khói thuốc ra ngoài cửa sổ, quay đầu nói với Dã Lang:
– Vết thương này đáng gì chứ. Trong đầu tao đang tức điên lên đây, không thể ngờ được, cái bọn nhãi nhép này không biết sống chết thế nào mà dám chọc vào cả tao.
– Đại ca, anh nói đúng. Chúng ta phải xử lý hết bọn nhãi đó.
Dã Thú phụ họa:
– Nếu không thì chúng ta về lấy súng, xử lý sạch sẽ một lượt.
Diệp Lăng Phi lắc đầu, khóe miệng lóe lên nụ cười sắc lạnh đầy ẩn ý:
– Chuyện này, tao muốn nói là bọn Lý Triết Hào đứng sau giở trò quỷ. Tao ở đây cùng hắn e rằng không hợp. Gần đây, Dã Thú đã xử lý con tiện nhân thối tha kia, lại là em vợ của Lý Triết Hào. Lý Triết Hào chắc chắn sẽ tìm tao báo thù. Nếu cứ phớt lờ lời hắn cũng không phải là chuyện hay. Hừ, tao muốn chơi hắn.
– Đại ca, bây giờ chúng ta đi đâu?
Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi không có ý định xử lý Lý Triết Hào, thật lạ, không biết Diệp Lăng Phi muốn đi đâu.
– Tìm Lý Triết Hào tâm sự vậy. Chẳng phải cô em vợ của hắn đã chết rồi sao, hay chúng ta đi dạo qua đó vậy.
Diệp Lăng Phi cười lạnh:
– Tao rất thích nói chuyện phiếm với người chết, cũng không biết cô em vợ hắn có muốn nói chuyện với tao không nữa.
Tại sân bay thành phố Vọng Hải, người nhà Lý Triết Hào đều đang chờ ở đại sảnh để đón chuyến bay từ Bắc Kinh đến Vọng Hải. Mã Hiểu Nghiên lẽ ra phải đến thành phố Vọng Hải vào ngày hôm qua, nhưng cô ta nói dối rằng mình đang ở Bắc Kinh nên không thể mua được vé máy bay đến Vọng Hải, vì vậy mới đến muộn một ngày.
Theo lý mà nói, mẹ của Mã Hiểu Nghiên mất, cô ta dù không mua được vé máy bay cũng nên tìm một phương tiện giao thông khác để về Vọng Hải. Ví dụ như tàu hỏa, từ Bắc Kinh đến Vọng Hải cũng rất nhanh, cùng lắm cũng chỉ 5 đến 6 tiếng. Tất nhiên cũng có thể ngồi xe hơi, đến Vọng Hải cũng chỉ hơn 10 tiếng đồng hồ. Hết lần này đến lần khác Mã Hiểu Nghiên lại muốn trì hoãn chậm một ngày, điều này cho thấy Mã Hiểu Nghiên căn bản không có tình cảm với mẹ.
Đối với hai cha con Lý Triết Hào và Lý Thiên Bằng, việc Mã Hiểu Nghiên có trở về hay không cũng không có gì đáng quan tâm. Cái mà bọn họ cảm thấy hứng thú là làm thế nào để Mã Hiểu Nghiên thừa kế càng nhiều tài sản càng tốt. Trong vài ngày ngắn ngủi Mã Hiểu Nghiên chưa về Vọng Hải, hai cha con Lý Triết Hào đã lợi dụng danh nghĩa Mã Phượng Vân để nuốt trọn sản nghiệp, chỉ còn lại đúng một trung tâm giải trí.
Vốn dĩ hai cha con Lý Triết Hào cũng muốn trung tâm này do tay chân của họ quản lý, nhưng Lý Triết Hào đột nhiên lương tâm cắn rứt. Lần này hắn đã đùa quá độc ác, nếu nuốt gọn trung tâm giải trí này, khi Mã Hiểu Nghiên đến Vọng Hải mà không có tài sản thừa kế, chắc chắn cô ta sẽ nghi ngờ.
Mặc dù vậy, Lý Triết Hào vẫn có ý định khi Mã Hiểu Nghiên đến, hắn sẽ nói chuyện thân mật với cô, để trung tâm giải trí này hắn cũng có thể có thêm chút phần nữa.
Chuyến bay từ Bắc Kinh đến Vọng Hải là chuyến bay cuối cùng hạ cánh xuống sân bay. Mã Hiểu Nghiên cùng người đàn ông Pháp tên Baker sóng vai bước ra.
Mã Tử Yến đoán người này kém mình ít nhất cũng đến 10 tuổi. Lại thêm Mã Hiểu Nghiên ăn mặc rất thời trang, nghĩ mà xem, có thể so sánh với lên trời.
Cũng may Lý Triết Hào đã chuẩn bị từ trước, sớm sai Tiểu Hắc giơ biển ghi tên Mã Hiểu Nghiên. Mã Hiểu Nghiên sau khi trông thấy biển ghi tên mình mới tìm được Lý Triết Hào và những người tiếp đón cô – những người trong gia đình.
– Hiểu Nghiên, cháu đã lớn thế này rồi sao, bác thật không nhận ra.
Mã Tử Yến vừa nhìn thấy Mã Hiểu Nghiên liền chạy tới ôm lấy cô một cách thân mật và nói.
Đối với người dì này, Mã Hiểu Nghiên cũng không có quá nhiều tình cảm. Không chỉ Mã Tử Yến, ngay cả với mẹ ruột của mình, cô cũng không có cảm giác gì. Bởi vậy, Mã Hiểu Nghiên chỉ lạnh nhạt nói:
– Dì, cháu rất vội, cháu muốn đi thắp hương cho mẹ cháu.
Phản ứng của Mã Hiểu Nghiên đã vượt xa dự liệu của Mã Tử Yến. Bà ta cho rằng dù sao Mã Hiểu Nghiên cũng là cháu ngoại ruột của mình, đối với mình cũng cần phải thân mật chứ. Thật không ngờ phản ứng của Mã Hiểu Nghiên lại lạnh nhạt đến vậy.
Khi Mã Tử Yến còn đang sững sờ, Lý Triết Hào đã vừa cười vừa nói: “Hiểu Nghiên à, cháu vừa trở về, về nhà bác trước đã, chúng ta đã chuẩn bị phòng cho cháu rồi đấy.”
– Cháu cảm thấy không tiện lắm, cháu nghĩ ở khách sạn thì hơn.
Nói đến đây, Mã Hiểu Nghiên quay sang nói rất thân mật với Baker:
– Anh nói xem?
Từ nãy đến giờ Baker không nói câu nào. Đến khi nghe Mã Hiểu Nghiên hỏi ý kiến của mình, Baker mới dùng tiếng Trung Quốc pha chút giọng Pháp nói:
– Tôi đã dự định đặt phòng ở Khách sạn Quốc tế Vọng Hải.
Mã Hiểu Nghiên rướn lông mi lên, kéo tay Baker và nói với Lý Triết Hào:
– À quên, đây là bạn trai của cháu, Baker. Lần này anh ấy đến Vọng Hải đầu tư, cháu và Baker sẽ ở tại Khách sạn Tổng thống, sẽ thuận tiện hơn chút ít.
Lý Triết Hào kinh ngạc đến lắp bắp. Từ lúc người đàn ông Pháp này xuất hiện đến giờ, Lý Triết Hào đã cảm thấy hắn không hề đơn giản. Địa vị của một người quyết định phong cách của hắn. Khí chất của người đàn ông Pháp này không giống những người bình thường, thậm chí có chút gì đó cao quý. Mọi cử chỉ của hắn khiến Lý Triết Hào cảm giác hắn được giáo dưỡng trong một xã hội thượng lưu, điều đó không phải giả vờ mà có được. Lý Triết Hào vốn định tìm thời gian thuận tiện hỏi xem hắn là ai, lại không ngờ Mã Hiểu Nghiên lại tự nói ra. Lý Triết Hào nghĩ, cũng dễ hiểu được tâm lý của Hiểu Nghiên là muốn khoe khoang với mình.
Việc ở tại Khách sạn Quốc tế Tổng thống càng thể hiện hắn là một người có thân phận địa vị. Khách sạn Quốc tế lớn chỉ có hai phòng VIP, một phòng một đêm là 23.000, một phòng khác là 25.000. Mà người đàn ông Pháp này đến Vọng Hải đầu tư thì không chỉ ở có một đêm, cứ nghĩ là biết thân thế của hắn không phải tầm thường.
Lý Triết Hào là hạng người nào chứ, rất nhanh ông ta đã hiểu được. Lần này Mã Hiểu Nghiên có thể đã mang đến một đại phú ông. Lý Triết Hào ngửi thấy trong đó cơ hội làm ăn đang đến.
Vừa thấy thế, Lý Triết Hào đột nhiên trở nên nhiệt tình. Mặc dù thái độ của Hiểu Nghiên đối với ông ta không mấy nhiệt tình, nhưng Lý Triết Hào lại như không để ý đến, ông ta cười nói:
– Mặc dù cháu và bạn trai muốn ở bên ngoài, nhưng tối nay bác vẫn muốn mời các cháu về nhà ăn cơm. Bác còn nghĩ các cháu có thể ở lại nhà bác nữa cơ đấy. Người trong nhà ăn một bữa cơm coi như là chúng ta đoàn viên một nhà.
Mã Hiểu Nghiên nhìn thấy sự chuyển biến thái độ của Lý Triết Hào, trong ánh mắt và trong lòng, trào lên một niềm đắc ý, thầm nghĩ:
– Hừ, có bạn trai lắm tiền quả là nâng tầm đẳng cấp.
Mã Hiểu Nghiên cũng không cho Lý Triết Hào chút sĩ diện, hứ mũi một cái, khinh thường nói:
– Tôi ở Pháp đã quen rồi, phong tục tập quán của người Trung Quốc quả thật có chút không thích ứng. Mời tôi ăn cơm, phải xem tối nay tôi có thời gian không đã.
Những lời này rõ ràng không để cho Lý Triết Hào chút sĩ diện nào. Lý Triết Hào trong lòng điên lắm, nhưng ngại rằng bạn trai của Mã Hiểu Nghiên rất có thể là một nhà đầu tư nổi tiếng. Nếu có thể tóm được thì sẽ có được một khoản lợi nhuận. Lý Triết Hào liền nguôi giận. Hắn đưa mắt nhìn Baker, muốn xem trong lòng người đàn ông Pháp này đang tính toán điều gì.
Không thể hiểu được nụ cười trên mặt Baker. Không đợi Lý Triết Hào nói, Baker đã phát ra những âm thanh thanh nhã:
– Alice, anh nghĩ tối nay chúng ta không có việc gì. Nếu là người một nhà, mọi người nên cùng nhau dùng cơm. Đương nhiên phải do anh mời để thể hiện tấm lòng tôn kính của anh đối với gia đình em.
Lý Triết Hào trong lòng rất vui mừng, thầm nghĩ:
– Xem ra người đàn ông Pháp này cũng hiểu được cách đối nhân xử thế. Ừ, xem ra hắn là người cần phải kết giao đây.
Mã Hiểu Nghiên nghe Baker nói vậy liền nói với Lý Triết Hào:
– Được rồi, chúng ta sẽ cùng dùng cơm. Bây giờ có thể đưa tôi ra linh đường của mẹ tôi để thắp hương một lát, sau đó tôi còn phải về khách sạn nghỉ ngơi.
– Tất nhiên rồi, bác sẽ đưa cháu đến linh cữu của mẹ cháu.
Lý Triết Hào liên tục cười nói, hắn gọi Tiểu Hắc đến và nói:
– Mau lái xe tới đây.
Mã Hiểu Nghiên cũng không nói gì nhiều với Mã Tử Yến, ngay cả Lý Thiên Bằng cô ta cũng không thèm nhìn. Cô ta kéo cánh tay Baker, cái mông đong đưa đi ra phía đại sảnh.
Lý Thiên Bằng nhìn bộ dạng đắc ý của Mã Hiểu Nghiên không ngừng lắc đầu. Hắn tới bên Mã Tử Yến, thấp giọng nói:
– Mẹ, mẹ gọi cô ta về làm gì, cô ta căn bản không xem chúng ta là người một nhà. Cô ta trở về không phải là lo cho tang lễ của mẹ cô ta, hoàn toàn là vì phân chia tài sản.
– Con không được nói linh tinh. Dù sao cô ta cũng là con gái của Phượng Vân.
Sắc mặt Mã Tử Yến trầm xuống, bà lặng lẽ đi về phía cửa ra vào của đại sảnh đón khách. Lý Thiên Bằng không ngừng lắc đầu. Hắn cũng không kém phần bất mãn với cô em họ này.
Mã Hiểu Nghiên quả thật không có mấy tình cảm với mẹ của mình, việc đến thắp hương cũng chỉ là hình thức. Sau khi thắp một nén hương và dập đầu lạy ba cái, Mã Tử Yến nhìn không bằng lòng, vốn định nổi cáu nhưng Lý Triết Hào đã kéo bà lại, thấp giọng nói:
– Hiểu Nghiên ở nước ngoài sinh sống nhiều năm như vậy, sớm đã quen tập tục của người Tây. Người phương Tây không thạo chuyện này, bà cũng đừng so đo. Hiểu Nghiên vừa trở về cần nghỉ ngơi.
Việc này Lý Triết Hào cũng không muốn Hiểu Nghiên làm quá nhanh, nhưng cô ấy lại làm nhanh quá. Cô ấy liền nói vào tai anh chàng người Pháp bạn của mình mấy câu, đây không phải là phí công buông tha một ông thần tài sao.
Mã Tử Yến bị Lý Triết Hào giữ chặt, tuy trong lòng tức lắm nhưng cũng không tiện bùng phát, đành phải nhịn xuống.
Đoàn người vừa đi ra khỏi linh đường thì nhìn thấy một chiếc BMW đột nhiên dừng ở cửa ra vào của linh đường. Diệp Lăng Phi với tay quấn băng vải bước ra khỏi xe. Dã Thú và Dã Lang, hai người một tả một hữu, đi theo Diệp Lăng Phi tới chỗ Lý Triết Hào.
– Ayyo. Đây chẳng phải là ông chủ Lý đó sao? Sao vậy? Nhà tang lễ?
Diệp Lăng Phi tươi cười nói:
– Tôi nghe nói nhà tang lễ này còn cung cấp dịch vụ linh đường, tôi liền tới đây đi dạo, định thiết kế cho mình một cái linh đường. Thật không ngờ vừa lúc được gặp ông chủ Lý, chúng ta thật là có duyên. Ông chủ Lý, chúng ta xem như là hữu duyên, chi bằng hai chúng ta cùng tìm một chỗ linh đường. Nói không chừng hai chúng ta còn có thể cùng đi tìm Diêm Vương báo tin nữa ấy chứ.
Lý Triết Hào liếc nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn xuất hiện ở đây vào lúc này thì biết Diệp Lăng Phi chẳng có ý tốt đẹp gì. Chuyện ngày hôm qua hắn đã biết được, 50-60 người đều không có khả năng hạ được hắn. Hơn nữa, tên tay sai đắc lực Tiền Thông bắn ba phát súng mà không hạ được Diệp Lăng Phi, ngược lại còn bị người ta bắn chết. Tiền Thông sớm đã lẩn trốn. Trong ý nghĩ của hắn, chính mình phải trốn đi trước, cho dù cảnh sát không tìm hắn, Diệp Lăng Phi cũng sẽ tìm hắn. Đó là cách nương náu tuyệt vời.
Ngược lại, Lý Triết Hào không lo sợ Diệp Lăng Phi. Hắn tin là Diệp Lăng Phi không có chứng cớ có thể chứng minh hắn muốn xử lý Diệp Lăng Phi, cảnh sát cũng tự thấy không có cách nào. Còn về việc Diệp Lăng Phi sẽ vượt mặt cảnh sát trả thù hắn, Lý Triết Hào lại càng không sợ. Dưới tay hắn đã có Tiểu Hắc rồi, không ai có thể làm bị thương hắn.
Chỉ là Lý Triết Hào rất khó hiểu, vô cùng khó hiểu. Nhưng lời mà Diệp Lăng Phi nói thật làm cho người ta quá giận. Lý Triết Hào dù sao cũng là người có uy tín, có danh dự ở thành phố Vọng Hải này, bất kể là chính phủ hay kẻ hạ du vô lại, trông thấy Lý Triết Hào mà lại không nể sao. Diệp Lăng Phi này hết lần này đến lần khác chạm mặt Lý Triết Hào, lại còn hỏi hắn có phải là đi chọn linh đường không nữa.
Lý Triết Hào là hạng người gì chứ, nhưng cũng bị Diệp Lăng Phi làm cho giận đến mất kiên nhẫn. Hắn mặt trầm xuống, khẩu khí không chút gì tử tế nói:
– Họ Diệp kia, mong anh hãy chú ý đến lời nói của mình, đây không phải là nơi đùa giỡn.
– Ai yo! Ông chủ Lý làm sao vậy? Làm gì mà tức giận như thế?
Diệp Lăng Phi gõ gõ ngón tay. Dã Thú từ trên người rút thuốc lá ra đưa cho Diệp Lăng Phi hút. Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc, phả một làn khói vào Lý Triết Hào, khiến Lý Triết Hào sặc đến phát ho. Tiểu Hắc nhìn thấy vậy đang muốn tiến lên, lại trông thấy Dã Thú và Dã Lang hai người cũng vùng lên ngăn trước mặt mình.
Diệp Lăng Phi cười toe toét:
– Huynh đệ, muốn đánh nhau phải không? Tôi sẽ đánh với anh.
Tiểu Hắc chỉ muốn dò xét hai người này thôi. Tuy rằng Tiểu Hắc và Truy Phong đều là bộ đội đặc chủng, thế nhưng so với Truy Phong thì Tiểu Hắc ra tay tàn độc hơn nhiều. Chỉ có điều, đối mặt với hai người này, Tiểu Hắc cũng cảm thấy có áp lực. Hắn nhìn lướt qua Truy Phong đang đứng phía sau Lý Thiên Bằng, thấy Truy Phong thầm nháy mắt với mình, ý nói không nên manh động.
Tiểu Hắc hiểu rõ Truy Phong. Truy Phong là người không sợ trời không sợ đất. Thấy Truy Phong nháy mắt ý bảo mình không được manh động, chắc chắn là Truy Phong đã từng giao thủ với hai người này. Nếu đúng là như vậy thì rất phiền toái. Tiểu Hắc không phải là thằng ngốc, nếu không chắc chắn hắn sẽ không ra tay. Hắn được đi theo Lý Triết Hào tới bây giờ là bởi vì hắn có thực lực. Thế nhưng bây giờ Tiểu Hắc lại có phần không được tự tin, nếu không đến lúc bất đắc dĩ thì hắn không muốn mạo hiểm.
Diệp Lăng Phi thì thở một hơi thuốc vào mặt Lý Triết Hào rồi cười ha hả:
– Ông chủ Lý, ông và tôi cuối cùng thì cũng đều phải chết, làm gì mà tức giận như vậy. Lời nói của ông cũng đâu có dễ nghe, chẳng lẽ ông lại sợ người khác nói ông đánh rắm sao? Đương nhiên, có thể ông chủ Lý có khả năng khác người bình thường, có thể không bao giờ đánh rắm.
Lý Triết Hào bị Diệp Lăng Phi chọc tức, mặt đỏ lên nói:
– Họ Diệp kia, mày đừng có tưởng có Bạch gia là mày muốn làm gì thì làm. Tao nói cho mày biết, tao chưa bao giờ sợ Bạch Cảnh Sùng đâu.
– Tôi sợ quá, ông làm tôi sợ quá. Ông chủ Lý, lá gan của tôi nhỏ lắm.
Diệp Lăng Phi áp sát môi vào tai Lý Triết Hào, thấp giọng nói:
– Đêm qua tôi bị ông hù dọa, nếu có nhiều người muốn giết tôi thì tôi sợ lắm đó. Nhưng mà tôi lại không chết. Ông chủ Lý, tôi suy nghĩ cả đêm qua rồi, ông xem con người của tôi không hãm hại lừa gạt ai, cũng không bắt nạt ai, không dụ dỗ vợ người nào, tại sao lại có người muốn giết tôi?
– Đó là tại mày đắc tội với người khác, mày đừng có quá kiêu ngạo.
Lý Triết Hào nói.
– Ai nha, tôi quên mất hình như tôi đã đắc tội với ông chủ Lý. Ông xem trí nhớ của tôi này, tại sao lại quên mất ông chủ Lý nhỉ? Không phải là ông muốn giết tôi chứ?
– Nói bậy, tao là một thương nhân đứng đắn, tại sao lại làm những chuyện như vậy.
Lý Triết Hào lùi về phía sau một bước, kéo giãn khoảng cách với Diệp Lăng Phi. Bây giờ giọng nói của Lý Triết Hào đã bình tĩnh hơn. Lý Triết Hào là một con cáo già, tuy rằng bị Diệp Lăng Phi chọc tức nhưng biết Diệp Lăng Phi cố ý gây chuyện với mình nên không thèm để ý nữa.
Lý Triết Hào cũng không muốn để Diệp Lăng Phi nắm được chứng cớ gì chứng minh mình muốn giết chết hắn. Lý Triết Hào cười lạnh một tiếng rồi nói:
– Anh không được hãm hại tôi, nếu không tôi sẽ tố cáo anh.
– Tố cáo tôi?
Diệp Lăng Phi cười ha hả:
– Tố cáo tôi vì đã nói chuyện với ông hay là tố cáo tôi vì tôi nói ông đánh rắm? Ông chủ Lý, ông cũng không cần phải ngại, nếu có đánh rắm thì cứ nhận đi, không cần phải giấu giếm làm gì.
– Anh nói cái gì?
Lý Triết Hào bị Diệp Lăng Phi chọc tức, đang định nổi giận nhưng lại kiềm chế, chỉ hừ lạnh một tiếng:
– Rốt cuộc là anh có chuyện gì? Nếu không có chuyện gì thì mời anh tránh ra, tôi còn có chuyện phải làm.
– Tôi đương nhiên là không có chuyện gì, chỉ là muốn cùng ông tâm sự một chút thôi.
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Ông chủ Lý, xin mời.
Lý Triết Hào vừa đi qua thì chợt nghe Diệp Lăng Phi nói:
– Đừng để cho ai biết mày đã làm, nếu không tao sẽ giết chết cả nhà mày đấy.
Lý Triết Hào cho dù bao nhiêu năm ngang dọc trên đời, thế nhưng nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, thân thể cũng khẽ run lên. Cảm giác như những lời nói này xuất phát từ địa ngục chứ không phải từ một nam nhân nhã nhặn như Diệp Lăng Phi. Thế nhưng Lý Triết Hào không dừng lại mà đi thẳng đến chiếc xe của mình.
Đi sau là Mã Tử Yến, Lý Thiên Bằng và Baker. Khi Baker đi qua Diệp Lăng Phi, đôi mắt người đàn ông Pháp của hắn khẽ động, thế nhưng Diệp Lăng Phi cũng không nói gì. Sau khi người của Lý gia lần lượt lên xe hết, Diệp Lăng Phi mới thấp giọng nói:
– Michael, ra đi...
↬ Thiên Lôi Trúc . com — Truyện dịch AI ↫