Lên xe, Lý Thiên Bằng không giải thích mà hỏi:
– Cha, tiểu tử họ Diệp đó càn rỡ như thế, con thấy cần giáo huấn cho hắn một chút nữa.
Lý Triết Hào vẻ mặt âm trầm, ngữ khí không vui nói:
– Tên phế vật Tiền Thông kia, dĩ nhiên lại không xử lý được tiểu tử này, hiện tại khá là phiền toái. Nếu như lúc này lại đối phó tiểu tử này, sợ rằng chúng ta không thoát được liên quan.
Lý Thiên Bằng gật đầu, phụ họa nói:
– Cha, cha nói rất có đạo lý. Tên họ Diệp này đã tìm tới chúng ta, đã nói tên tiểu tử này có sự chuẩn bị. Nếu như lúc này chúng ta lại động thủ với hắn, rất dễ dàng sập bẫy. Vậy thì chờ một đoạn thời gian, chờ sau khi tiểu tử này buông lỏng cảnh giác, chúng ta lại tìm cơ hội giết chết hắn.
– Trước mắt xem ra chỉ có như thế.
Lý Triết Hào nói vậy, lại lo lắng nói tiếp:
– Hiện tại ta chỉ sợ tiểu tử này hoài nghi là chúng ta làm. Theo khẩu khí hắn mà xem, hắn đã nhận định chuyện này là chúng ta làm. Cái này rất phiền toái. Tên khốn Tiền Thông kia nói muốn đi tránh đầu gió, nhưng ai biết hắn có thể ngoan ngoãn tránh đầu gió hay không chứ.
– Cha, chuyện này chúng ta không cần lo lắng. – Lý Thiên Bằng cười nói.
– Cha, tiểu tử đó cũng không có chứng cớ. Hắn không có chứng cớ làm gì được chúng ta bây giờ? Kỳ thật tên khốn Tiền Thông này chính là nhát gan, bị tiểu tử họ Diệp đó dọa sợ đến vỡ mật. Con nghĩ tiểu tử họ Diệp đó chỉ là phỏng đoán, nhưng hắn không có chứng cớ, hắn sẽ không có biện pháp. Cha cho rằng hắn sẽ tìm cảnh sát hỗ trợ sao? Cảnh sát muốn bắt người cũng phải có chứng cớ chứ, không có chứng cớ một chút biện pháp bắt chúng ta cũng không có. Trừ bỏ cảnh sát, tiểu tử này có thể trông cậy vào ai? Cũng đừng quên, chúng ta cùng hắc đạo thành phố Vọng Hải đều rất quen thuộc. Tiểu tử đó không có bất cứ thế lực gì, muốn chơi chết hắn còn không dễ dàng sao?
Những lời này của Lý Thiên Bằng chiếm được sự đồng ý của Lý Triết Hào. Lý Triết Hào nghĩ kỹ, quả thật sự việc chính là như vậy. Đám mây đen trong lòng hắn này tan đi, hơi gật đầu nói:
– Thiên Bằng nói hay lắm. Xem ra tiểu tử họ Diệp này hôm nay chính là cố ý đến hù dọa chúng ta, muốn cho chúng ta tự loạn. Mặc cho hắn náo loạn đi, ta hiện tại cũng không có thời gian chơi với hắn. Chờ ta có thời gian, ta sẽ chơi đùa tên tiểu tử này thật tốt.
– Cha, cha không phải là sẽ chuẩn bị để móc tiền từ tên bạn trai ngoại quốc của Mã Hiểu Nghiên kia chứ?
Lý Thiên Bằng hỏi.
– Có gì mà không thể, đây chính là cơ hội tốt đẹp.
Lý Triết Hào cười nói.
– Không nghĩ tới ông trời còn mang đến cho ta một cây tiền. Theo ta thấy, tài sản tên người ngoại quốc kia không ít. Vừa lúc chúng ta kiếm một khoản trên người hắn, bổ sung vào tổn thất của chúng ta.
Lý Thiên Bằng gật đầu. Lý Triết Hào tiếp tục nói:
– Thiên Bằng, con cho rằng ta bỗng dưng vô cớ tại sao muốn mời bọn họ ăn cơm?
– Chẳng lẽ cha có mục đích khác?
– Đương nhiên. Ta muốn dò xét chi tiết của tên kia. Nếu thật là một vị thần tài mà nói, Thiên Bằng lần này chúng ta sẽ phát tài đó. Nếu không khiến người này ném hết tiền cho chúng ta, hắn cũng đừng nghĩ rời khỏi thành phố Vọng Hải.
Lý Triết Hào nói xong cười lên ha hả. Mã Tử Yến bởi vì bất mãn với Mã Hiểu Nghiên, cũng không có xuất hiện ở phòng ăn nước Pháp. Nhưng cái này cũng không có ảnh hưởng tới không khí hữu hảo trong lúc dùng cơm của Lý Triết Hào cùng tên Celtic người Pháp kia.
Lý Triết Hào sở dĩ lựa chọn phòng ăn Pháp xa hoa nhất thành phố Vọng Hải này, một mặt là bởi vì Celtic là người nước Pháp, dùng cách chiêu đãi của nước Pháp là lựa chọn tốt nhất; Về phương diện khác, có phải giới thượng lưu Pháp hay không, từ cách dùng cơm là có thể nhìn ra được.
Khi Celtic cùng Mã Hiểu Nghiên xuất hiện ở phòng ăn, Lý Triết Hào cùng Lý Thiên Bằng vội vã đứng dậy. Lý Triết Hào trước biểu hiện của Mã Tử Yến mà tỏ vẻ áy náy, lấy cớ Mã Tử Yến thân thể khó chịu, ở nhà nghỉ ngơi. Đối với cái này mà nói, Mã Hiểu Nghiên cũng không nghĩ như vậy. Nàng sao có thể không nhìn ra người dì này của mình rất bất mãn đối với mình, nhưng hiện tại Mã Hiểu Nghiên có Celtic, đó là giá trị con người bất đồng. Căn bản là không cần phải suy nghĩ đến người dì của mình đối đãi với mình như thế nào.
Điều chú ý nhất khi ăn cơm Pháp chính là tình cảm, cái đó và bản tính lãng mạn của người Pháp là đi liền với nhau. Đồ ăn trong phòng ăn này là nhập khẩu từ nước Pháp. Đầu bếp cũng khéo tay, tinh xảo.
– Celtic tiên sinh, phòng ăn này là phòng ăn Pháp giống nhất ở thành phố Vọng Hải, tất cả đồ ăn ở nơi này đều từ nước Pháp chuyển tới đây...
Lý Triết Hào một bên giới thiệu, một bên lưu ý phản ứng của Celtic.
Celtic hơi lộ ra vẻ tươi cười, hắn không có ngắt lời Lý Triết Hào, vẫn chờ Lý Triết Hào giới thiệu tình huống phòng ăn nước Pháp này xong, hắn mới cười nói:
– Tiên sinh thân ái, không thể phủ nhận đồ ăn này là từ nước Pháp chúng ta chuyển tới đây. Nhưng ta nghĩ ngài nên chuyển cáo tới lão bản nơi này. Rất rõ ràng, hắn bị lừa rồi.
Những lời này vừa nói xong, Lý Triết Hào cùng Lý Thiên Bằng đều nhìn về phía Celtic. Sao có thể, mở phòng ăn nước Pháp này chính là một người nước Pháp. Chẳng lẽ người nước Pháp cũng không hiểu đồ ăn nước Pháp, đây không phải là nói đùa sao?
Celtic ở trước mắt mấy người nói nhẹ nhàng, thì ra đồ ăn này ở nước Pháp cũng chia cho công ty lớn và phường thủ công sản xuất. Không thể nghi ngờ, lúc này đồ ăn bày đặt ở trước mặt bọn họ đây cũng không phải là do công ty lớn sản xuất, hoàn toàn chính là sản phẩm giá thấp do một cái xưởng nhỏ sản xuất ra.
Celtic đề cử công ty Bernadu này, là công ty sản xuất đồ ăn nước Pháp xa hoa và nổi tiếng nhất. Nghe Celtic nói chuyện, hai người Lý Triết Hào cùng Lý Thiên Bằng giống như nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm.
Cái này lại càng làm cho Lý Triết Hào cùng Lý Thiên Bằng đối với Celtic kính nể không thôi. Ăn cơm nước Pháp trước tiên cần uống rượu khai vị, chủng loại và màu sắc rượu khai vị trong bữa ăn đều cần đặc biệt chú ý. Celtic thật sự là hiểu sâu vấn đề này, không cần người bán hàng phòng ăn này đề nghị, hắn đã chọn được loại rượu khai vị phối hợp tốt với bàn ăn, hơn nữa trong đó có vài loại mà phòng ăn này dĩ nhiên lại không có. Phải biết rằng nơi này được xưng là phòng ăn nước Pháp tốt nhất thành phố Vọng Hải.
Ông chủ phòng ăn nước Pháp kia, một người chính xác là người nước Pháp nghe tin chạy tới, liên tục xin lỗi. Cái này gọi là sợ gặp phải hành gia, lừa gạt người ngoài nghề thì được, một khi gặp phải giới thượng lưu chính thức của xã hội nước Pháp, tất cả đều bại lộ.
Dã Thú đỗ xe trước cửa biệt thự Nam Sơn của Diệp Lăng Phi, bởi vì Diệp Lăng Phi bị thương, hắn không muốn để cho Bạch Cảnh Sùng phát hiện, trước đó đã nói qua với Bạch Tình Đình, phải về nhà.
Sau khi hai người Dã Thú cùng Sói Hoang rời đi, Diệp Lăng Phi cất bước đi vào biệt thự. Đẩy cửa biệt thự ra, thì nhìn thấy Bạch Tình Đình ngồi ở trên ghế sofa trong phòng khách xem TV.
– Tình Đình, xem cái tiết mục gì vậy?
Diệp Lăng Phi cười ha hả đi đến bên cạnh Bạch Tình Đình, hiện tại trong lòng hắn có quỷ, bởi vậy có phần quá nhiệt tình.
Bạch Tình Đình không nói chuyện, thậm chí hơi di động cũng chưa từng di động. Chỉ nhìn TV.
– Không tốt, chẳng lẽ cô ấy muốn nổi bão?
Diệp Lăng Phi cảm giác không khí ở trong phòng này có vẻ không đúng, chậm rãi lùi về phía sau. Chuẩn bị chuồn mất. Chỉ là đúng lúc hắn vừa định chuồn đi, giọng Chu Hân Minh vang lên từ phía sau Diệp Lăng Phi.
– Diệp Lăng Phi, anh khá đấy, dĩ nhiên từ bệnh viện chạy đi, làm hại tôi đây chờ anh cả ngày.
– Hiểu lầm, hiểu lầm.
Diệp Lăng Phi vừa nghe được giọng của Chu Hân Minh, đã biết lần này muốn xong đời rồi. Chu Hân Minh này tuyệt đối không phải là đến tìm mình uống trà. Hắn vội vã xoay người lại, cười ha hả nói.
– Tôi đợi ở bệnh viện buồn chán quá, nên ra ngoài đi dạo một vòng. Hiện tại tôi sẽ trở về bệnh viện, lập tức trở về.
– Anh có thể trở về sao, thật sự cho rằng tôi là đứa ngốc sao?
Bạch Tình Đình rốt cuộc nói chuyện, chỉ nhìn thấy Bạch Tình Đình đem điều khiển TV vẫn cầm trên tay ném ở trên ghế sofa. Đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, khuôn mặt mềm mại hiện rõ vẻ phẫn nộ, lạnh lùng nói:
– Tôi hỏi qua, anh dĩ nhiên đã làm thủ tục ra viện. Diệp Lăng Phi ơi Diệp Lăng Phi, anh thật là giỏi, chẳng lẽ tôi nhầm đường thành muối cho vào yến sào sao, có cần phải ra viện không?
– Không phải, Tình Đình em hiểu lầm rồi, yến sào em làm thật sự rất ngon. Khi đó anh đau bụng, phải đi vào phòng vệ sinh. Kết quả anh vừa ra khỏi phòng vệ sinh, tên khốn Dã Thú kia nói hắn chán quá, lại muốn đưa anh ra ngoài chơi. Em xem bộ dáng của anh, sao có thể đánh thắng được hắn, đã bị hắn mạnh mẽ ép kéo ra ngoài.
– Dã Thú huynh đệ à, anh xin lỗi, anh cũng không có cách nào khác, em chịu thiệt vậy.
– Dã Thú ép anh đi ra ngoài, hừ, anh lừa gạt trẻ con ba tuổi chứ. Tôi không tin.
Bạch Tình Đình chưa hết tức giận, lại nói:
– Dã Thú nghe lời anh như vậy, hắn sao có thể mạnh mẽ ép anh đi ra ngoài. Diệp Lăng Phi. Anh hiện tại thành thật giải thích cho tôi, anh rốt cuộc đi làm cái gì, nếu như không giải thích, hừ!
Bạch Tình Đình nói tới chỗ này, lấy tay chỉ vào một chén lớn yến sào kia đặt ở trên bàn trà phòng khách nói:
– Nhìn thấy không, anh không phải rất thích uống sao? Tôi cố ý vừa cho thêm chút muối cho anh, anh không nói thật, nhất định phải đem chén lớn kia uống hết đi.
– Vợ ơi, không cần như vậy chứ.
Diệp Lăng Phi vừa nhìn tình huống hôm nay tựa hồ rất bất lợi cho mình, hắn lập tức làm ra một bộ dáng đáng thương, ôm lấy tay Bạch Tình Đình, đáng thương nói:
– Anh thật sự bị tên khốn Dã Thú kia kéo ra ngoài đi dạo mà.
– Diệp Lăng Phi, thôi đi, anh đừng có đóng kịch ở đây nữa.
Chu Hân Minh nhíu mày lại, tay phải túm lấy cánh tay phải của Diệp Lăng Phi, gần như kéo Diệp Lăng Phi đến trước ghế sofa, đẩy Diệp Lăng Phi ngồi xuống.
– Diệp Lăng Phi anh nghe rõ đây, tôi không rảnh cùng anh náo loạn, hiện tại anh đem mọi chuyện một cách đầy đủ cho tôi biết.
Chu Hân Minh trừng mắt nhìn vào mắt Diệp Lăng Phi, lớn tiếng quát:
– Nếu như anh không nói thật, tôi sẽ đưa anh về cục cảnh sát.
– Làm gì vậy, tôi không phạm pháp, dựa vào cái gì bắt tôi. Cô hiện tại hẳn là đi điều tra những người đuổi giết tôi, tôi bây giờ còn nén giận đây, bỗng dưng vô cớ bị người ta chém.
Diệp Lăng Phi thẳng thắn nói:
– Tôi là công dân tốt, mấy chuyện bắt gà trộm chó tôi chưa bao giờ làm.
– Chúng tôi chính là muốn điều tra những người đó, Diệp Lăng Phi, tôi nói cho anh biết, những người chém anh là người của bang Hắc Phong, chúng tôi bắt được vài tên côn đồ. Tuy nhiên, mấy tên côn đồ kia đều lấy cớ không biết chuyện này. Căn cứ tình báo của chúng tôi, bang chủ của bang Hắc Phong là Tiền Thông đã biến mất, tất cả mọi chuyện này đều cho thấy chuyện lần này không đơn giản là chém nhầm, rất có khả năng là đã có âm mưu từ trước.
Diệp Lăng Phi nghe xong những lời này của Chu Hân Minh, trong lòng hiểu ra tại sao Chu Hân Minh lại khẩn trương như vậy. Cô ấy sợ mình gặp chuyện không may, muốn nhanh chóng giải quyết chuyện này cho mình. Nhưng Diệp Lăng Phi lại hiểu rõ, Chu Hân Minh không giúp được mình. Hắn không muốn để Chu Hân Minh dính dáng vào chuyện này, không muốn làm cho Chu Hân Minh bị thương tổn. Hắn tiếp tục giả vờ ngây ngô nói:
– Tôi thật không biết, cô bảo tôi nói như thế nào.
– Hân Minh, mình đã sớm nói người này sẽ không nói mà, cậu đừng lãng phí thời gian nữa.
Bạch Tình Đình đi tới bên cạnh Chu Hân Minh, ghé tai Chu Hân Minh nói:
– Cậu cũng đừng thật sự đưa hắn về cục cảnh sát, hiện tại hắn đang bị thương, cần phải nghỉ ngơi. Nếu không như vậy đi, bắt hắn ở trong biệt thự, khi cậu muốn phá án, có thể tới đây hỏi hắn.
Bạch Tình Đình mặc dù trong lòng đối với Diệp Lăng Phi tức giận, nhưng nàng cũng lo lắng cho thương thế của Diệp Lăng Phi, thật sự sợ hãi Chu Hân Minh đem Diệp Lăng Phi về thẩm vấn. Không biết rằng Chu Hân Minh cũng chỉ là lo cho Diệp Lăng Phi, lo lắng Diệp Lăng Phi lần nữa bị người đuổi giết, nên giọng điệu mới trầm trọng như vậy. Nàng sao có thể đem Diệp Lăng Phi đưa về cục cảnh sát, Chu Hân Minh cũng lo lắng thương thế của Diệp Lăng Phi bị nặng hơn. Bạch Tình Đình vừa lúc cho nàng một lối thoát, Chu Hân Minh lập tức thấp giọng nói:
– Tình Đình, mình cũng biết hắn bị thương, nhưng hắn càng như vậy, càng nguy hiểm. Vốn mình nghĩ từ trong miệng hắn lấy được một ít đầu mối hữu dụng, nhưng miệng hắn kín như bưng, cái gì cũng không chịu nói. Cứ như vậy, hắn rất nguy hiểm, cần phải có người bảo vệ.
– Mình biết, mình có thể thuê người bảo vệ hắn.
Bạch Tình Đình nói.
Chu Hân Minh hơi nhíu mày nói:
– Mình chỉ sợ người cậu thuê không trông được hắn, cậu cũng thấy đấy, hôm nay hắn bỏ chạy trước mặt cậu đấy.
– Vậy làm sao bây giờ?
Bạch Tình Đình khẽ hỏi.
– Nếu không như vậy, mấy ngày nay sẽ đem hắn nhốt ở trong biệt thự, không cho hắn ra ngoài.
Chu Hân Minh nói.
– Bên đội hình sự, mình đã báo cho đám người tiểu Triệu tăng cường điều tra chuyện này, mà mình sẽ ở chỗ này, chuyên tâm trông giữ hắn, mình sẽ không tin hắn sẽ không nói.
– Ừ, biện pháp này cũng được.
Bạch Tình Đình lập tức gật đầu đáp ứng.
– Có cậu ở đây, mình cũng không buồn chán. Ừm, Hân Minh, buổi tối hôm nay cậu sẽ ngủ ở đây chứ? Dù sao chỗ này của mình cái gì cũng không thiếu, cậu chỉ cần ở lại là được, hai chúng ta còn có thể nói chuyện phiếm.
– Ừ!
Chu Hân Minh đáp ứng ngay. Nàng sở dĩ làm như vậy, có một phần rất lớn xuất phát từ ý riêng. Hiện tại Diệp Lăng Phi bị thương, Chu Hân Minh rất lo lắng thương thế nặng hơn, muốn ở lại bên cạnh Diệp Lăng Phi chăm sóc hắn. Nhưng Chu Hân Minh lại ý thức được rằng nếu muốn ở lại bên cạnh Diệp Lăng Phi mà nói, nhất định phải tìm được một cái lý do chính đáng. May là Bạch Tình Đình lại cho nàng một cái cơ hội như vậy.
Sau khi hai người Chu Hân Minh cùng Bạch Tình Đình thương lượng tốt xong, Chu Hân Minh liền chuyển hướng, trừng mắt nhìn một đôi mắt vô tội đang nhìn các nàng của Diệp Lăng Phi ngồi ở trên ghế sofa. Mũi hừ lạnh nói.
– Diệp Lăng Phi, anh không phải không nói sao? Được, tôi sẽ ở cùng anh. Từ giờ trở đi, không cho anh rời khỏi biệt thự, một ngày 24 giờ tôi sẽ đều nhìn chằm chằm anh, thẳng đến khi anh đồng ý nói mới thôi.
Diệp Lăng Phi đầu tiên là ngẩn người, tưởng rằng nghe lầm. Chu Hân Minh lại muốn ở chỗ này 24/24 bảo vệ mình. Như vậy rất dễ gặp chuyện không may. Diệp Lăng Phi càng cảm giác hiện tại là Chu Hân Minh không muốn rời khỏi mình. Thân là một cảnh sát, Chu Hân Minh hiển nhiên vì Diệp Lăng Phi bỏ đi rất nhiều nguyên tắc. Có thể Chu Hân Minh không có ý thức được điểm ấy, nhưng Diệp Lăng Phi nhưng lại có cảm giác được Chu Hân Minh đã hoàn toàn vì Diệp Lăng Phi mà đem rất nhiều chuyện đều che giấu đi.
Diệp Lăng Phi rất rõ ràng, một nữ nhân khi càng hãm sâu vào tình yêu, tình cảm của nàng sẽ chiến thắng lý trí, làm cho xuất hiện một số chuyện cực kỳ không lý trí. Nếu là Chu Hân Minh trước kia, tuyệt đối sẽ không làm ra quyết định này. Chu Hân Minh sẽ tận khả năng tránh cho tiếp xúc quá nhiều cùng mình, để tránh làm cho Bạch Tình Đình sinh nghi. Nhưng hiện tại Chu Hân Minh không những không tránh né, trái lại còn chủ động muốn tới bảo vệ mình 24/24, cái này rất dễ tạo ra nghi ngờ cho Bạch Tình Đình.
Diệp Lăng Phi tuy nói có chút lo lắng, nhưng lại thầm mừng rỡ. Loại thái độ này của Chu Hân Minh cũng biểu lộ Chu Hân Minh đối với Diệp Lăng Phi từ chỗ ngày xưa vốn hay tránh né đến giờ lại chủ động đến gần. Ít nhất có một điểm Diệp Lăng Phi hoàn toàn xác định, đó chính là Chu Hân Minh cùng Bạch Tình Đình trở thành nữ nhân của hắn có hy vọng không nhỏ. Chu Hân Minh bên này đã lựa chọn thái độ cam chịu, kế tiếp chính là thái độ của Bạch Tình Đình, nếu như Bạch Tình Đình cũng có thể đồng ý, đó chính là rất hoàn mỹ.
Đương nhiên, đó cũng là nguyện vọng tốt đẹp của Diệp Lăng Phi, hắn cũng không có lá gan mạo hiểm như vậy, ai biết nếu Bạch Tình Đình biết rồi sẽ xảy ra chuyện gì. Diệp Lăng Phi đối với cục diện trước mắt đã hết sức hài lòng, ít nhất hắn có thể trái ôm phải ấp, cần gì phải quá để ý đến việc làm rõ loại quan hệ này chứ.
Bạch Tình Đình nhìn thấy Diệp Lăng Phi ngây ngẩn cả người, tưởng rằng Diệp Lăng Phi là sợ hãi, nàng thích nhìn thấy bộ dáng Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ, hiện tại cuối cùng nhìn thấy Diệp Lăng Phi choáng váng, tâm tình Bạch Tình Đình tự nhiên là rất tốt, ôm cánh tay Chu Hân Minh nói:
– Hân Minh, chúng ta lên lầu đi, mặc kệ hắn ở đây, để cho chính hắn suy nghĩ đi.
Chu Hân Minh gật đầu, vừa muốn xoay người, đột nhiên lại dừng lại, lẩm bẩm hỏi:
– Nếu hắn muốn chạy thì làm sao bây giờ?
Một câu nói này đã nhắc nhở Bạch Tình Đình, liền thấy Bạch Tình Đình mở trừng hai mắt, đề nghị:
– Nếu không chúng ta đeo một sợi xích vào cổ hắn, buộc hắn trong phòng.
– Anh đâu phải chó con.
Diệp Lăng Phi nghe xong rất buồn bực hét toáng lên.
– Không phải là ở trong biệt thự sao, có gì to tát đâu, anh sẽ ở trong biệt thự không ra ngoài đâu.
– Như vậy là tốt nhất.
Chu Hân Minh nói.
– Nếu anh dám lén chạy ra ngoài, tôi nhất định sẽ nhốt anh vào cục cảnh sát. Anh hiện tại chính là nhân chứng trọng yếu, tôi cần phải bảo vệ anh bất cứ lúc nào. Nếu như anh không phối hợp, tôi đây cũng chỉ có thể dùng loại thủ đoạn cực đoan đó.
Chu Hân Minh cùng Bạch Tình Đình vừa nói xong liền đi lên lầu, Diệp Lăng Phi một mình ngồi ở trên ghế sofa. Hắn tính toán một lúc lâu, rốt cuộc lấy điện thoại di động của mình ra, gọi điện thoại cho Dã Thú.
– Dã Thú, tôi bị giam lỏng, sự tình này từ nay về sau cậu cùng Sói Hoang xử lý cho tôi.
Dã Thú vừa nghe được Diệp Lăng Phi bị giam lỏng, bỗng nhiên nóng nảy. Hắn hét lên:
– Lão đại, anh ở nơi nào, tôi phải cứu anh ra.
– Cứu cái gì mà cứu, tôi ở nhà chứ đâu.
Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ nói:
– Còn không phải sự tình hôm nay sao, tôi đắc tội với vợ tôi, xem như là xong hết rồi, không được ra khỏi cửa. Cậu cùng Sói Hoang đi làm việc cho tôi, tôi muốn danh sách thành viên bang Hắc Phong cùng hang ổ bọn chúng, mẹ kiếp, tôi muốn bắt hết đám người đêm đó dám chém tôi, xử lý một mẻ.
– Lão đại, anh cứ yên tâm đi.
Dã Thú mở miệng nói.
– Hiện tại lão đại vẫn muốn tiếp tục con đường hắc đạo chứ? Như vậy hẳn là nên tăng thêm sức lực, tôi còn muốn nhận con lão đại làm con nuôi đấy.
– Thôi đi, đừng ở chỗ này ba hoa với tôi.
Diệp Lăng Phi dừng một chút, giọng lại trầm thấp, nói:
– Viện phí cùng phí trị liệu của Lưu Hải và Lý Khả Hân đều do tôi chi trả. Ngày mai cậu cùng Sói Hoang xử lý xong chuyện này đi, đừng để cô ấy phát hiện là tiền của tôi trả. Lần này, tôi nợ bọn họ một ân tình.
❖ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ❖