Diệp Lăng Phi trở lại phòng, dù mấy ngày không về, nhưng trong phòng lại sạch bong không một hạt bụi. Trong những ngày Tết, cô Ngô ngày nào cũng ghé qua dọn dẹp một lượt.
Diệp Lăng Phi vừa bước vào phòng đã nghe thấy ngoài cửa có người gõ cửa. Mở cửa phòng, hắn thấy Bạch Tình Đình đang ôm một túi đồ nhựa trên tay.
– Nhìn cái gì vậy? Mau vào phòng đi.
Bạch Tình Đình vẫn còn giận dỗi Diệp Lăng Phi, xem ra còn đang giận hắn. Diệp Lăng Phi vội vàng làm hòa, cười nói:
– Bà xã, để anh giúp em cầm nhé.
Bạch Tình Đình không đưa túi đồ cho hắn mà lườm một cái, tức giận nói:
– Anh đến cánh tay cũng không thể động đậy được, lại còn nói cái gì mà giúp với đỡ. Mau vào đi, đừng có đứng đây mà lắm điều.
Diệp Lăng Phi vội vàng tránh ra. Bạch Tình Đình cất bước đi vào phòng hắn. Vừa đi đến bên giường, Bạch Tình Đình đặt túi đồ lên giường.
– Cái gì vậy?
Diệp Lăng Phi đóng cửa phòng lại rồi đi đến bên giường hỏi.
– Thuốc của anh, thế còn phải hỏi nữa.
Bạch Tình Đình ngồi bên giường, lấy ra một đống thuốc từ trong túi đồ,
– Đây là aspirin, đây là .............
Bạch Tình Đình lôi ra một loạt hộp thuốc hạ sốt, giảm đau bày la liệt trên giường của Diệp Lăng Phi, lại còn lấy ra một ít nước sát trùng, băng vải. Cuối cùng, Bạch Tình Đình lại lấy ra một hộp thuốc ngủ, cũng đặt hết trên giường.
Nhìn một đống thuốc này, Diệp Lăng Phi cảm thấy đau đầu. Chừng ấy thuốc khéo cũng đủ cho hắn uống trong nửa năm mất. Thuốc giảm nhiệt còn có thể hiểu, kể cả băng vải và nước sát trùng kia cũng có thể chấp nhận, nhưng còn hộp thuốc ngủ kia thì Diệp Lăng Phi không thể chấp nhận nổi rồi.
Diệp Lăng Phi cầm hộp thuốc ngủ kia lên, khó hiểu hỏi:
– Bà xã, em định làm gì thế?
– Cho anh uống.
Bạch Tình Đình dẩu mỏ ra nói:
– Đây là em phải vất vả lắm mới nhờ bác sĩ kê đơn cho đấy. Bác sĩ nói là với thương thế như anh thì cần nhất là phải nghỉ ngơi, nhưng anh lại thích quậy phá lung tung cơ. Nhất là tối đến thì ai mà biết anh sẽ đi đâu. Em lại không có thời gian quản anh, em chỉ đành cho anh uống thuốc ngủ. Em và Hân Mính đều nghĩ rằng, mỗi tối trước khi ngủ, bọn em sẽ cho anh uống thuốc này, như thế anh sẽ nghỉ ngơi thật tốt.
Diệp Lăng Phi vốn đang tươi cười nhưng nghe xong lời nói của Bạch Tình Đình thì nụ cười đó đông cứng trên mặt hắn. Hồi lâu sau Diệp Lăng Phi mới nghẹn ngào nói:
– Bà xã, anh với em ngủ cùng còn không được sao?
– Tưởng bở đi. Chúng ta còn chưa kết hôn mà.
Bạch Tình Đình nhìn bộ dạng đáng thương của Diệp Lăng Phi thì không nhịn được, mím môi cười nói:
– Vừa rồi em đùa anh đó. Em sợ buổi tối anh khó ngủ cho nên mới mua một hộp thuốc cho anh. Được rồi, đừng có đứng ngây ra đó nữa, mau cởi quần áo ra. Bác sĩ bảo là vết thương của anh phải thay thuốc. Anh cũng thật là, không chịu ở bệnh viện dưỡng thương mà cứ cố tình đòi về.
Lúc này Bạch Tình Đình giống như một người vợ đang oán trách ông xã của mình không chú ý tới sức khỏe.
Khi Diệp Lăng Phi nghe thấy những lời này thì trong lòng dâng lên một cảm giác thật ấm áp, không kìm được muốn ôm lấy Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, giục:
– Anh là cái đồ sắc lang. Đã bị thương đến thế này rồi còn ham hố chuyện xấu nữa. Mau cởi quần áo, nếu không cởi thì em đi đây, tự anh thay thuốc đi.
– Đừng, đừng. Anh cởi đây.
Diệp Lăng Phi vừa thấy Bạch Tình Đình dọa đi vội vàng dùng tay phải cởi khuy áo, khuy quần. Hắn chỉ có một tay nên cởi khuy khá khó khăn, Bạch Tình Đình nhìn thấy thế bèn đưa tay giúp hắn cởi khuy ra.
Tay phải Diệp Lăng Phi đặt sau lưng Bạch Tình Đình, khẽ dùng sức, kéo Bạch Tình Đình vào trong lòng. Đầu Bạch Tình Đình gối lên ngực hắn, nũng nịu nói:
– Anh đang bị thương, đừng có quấy.
– Một ít thương tích như thế với anh mà nói chỉ là muỗi.
Diệp Lăng Phi đưa tay phải vuốt ve lưng trần mịn màng của Bạch Tình Đình, cúi đầu xuống, môi kề sát vành tai Bạch Tình Đình, dịu dàng nói:
– Chỉ cần em ở bên cạnh anh thì anh sẽ không còn cảm thấy đau đớn gì nữa.
Nói xong, đôi môi Diệp Lăng Phi trượt theo hai má của Bạch Tình Đình rồi tìm đến đôi môi nàng. Một nụ hôn thật sâu.
Đôi môi của Bạch Tình Đình dễ dàng bị Diệp Lăng Phi chiếm lĩnh. Nàng ngồi bên giường, hai tay giúp Diệp Lăng Phi cởi bỏ khuy áo, nhưng đôi môi lại đang đáp lại nụ hôn của hắn. Tình cảnh này thật khiến người ta không khỏi liên tưởng lung tung.
Một nụ hôn dài qua đi, Bạch Tình Đình nũng nịu trách móc:
– Anh có thay thuốc hay không đây, toàn là quậy thôi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng, vẫn cúi đầu, hai tay cởi khuy áo của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi không có ý định tiếp tục hôn nàng nữa. Tuy rằng hắn rất muốn lại hôn nàng nhưng Bạch Tình Đình cúi đầu, không để cho Diệp Lăng Phi có cơ hội này.
Bạch Tình Đình rất cẩn thận cởi từng khuy áo của Diệp Lăng Phi, rồi cởi quần áo của hắn ra. Lúc này, nàng trông hệt như một người vợ hiền.
Khi Bạch Tình Đình cởi bỏ lớp áo cuối cùng trên người Diệp Lăng Phi ra, những băng gạc quấn quanh người hắn hiện rõ trước mắt nàng. Ngày hôm qua, khi Bạch Tình Đình nghe tin đến bệnh viện nhưng không được nhìn rõ vết thương của Diệp Lăng Phi, cho nên đến lúc này, nàng mới nhìn rõ ràng vết thương thật sâu trên người Diệp Lăng Phi kia, không khỏi đưa tay bịt miệng.
– Tình Đình, không có việc gì đâu. Thân thể anh vốn khỏe mà, một ít thương tích như thế chỉ cần một tuần là anh sẽ hoàn toàn khỏi hẳn thôi.
Tuy lời nói của Diệp Lăng Phi có vẻ hơi quá, nhưng thể chất của Diệp Lăng Phi quả thực cực tốt. Ngoại trừ vết thương do bị súng bắn, vết dao chém chỉ cần ba đến bốn ngày là khỏi hẳn. Còn về vết thương do bị súng bắn kia cũng chỉ mười ngày nửa tháng là sẽ ổn thôi vì không thương tổn đến xương cốt.
Tuy Diệp Lăng Phi nói thế nhưng Bạch Tình Đình vẫn đau lòng. Tình cảm là thứ khó lý giải nhất trên đời. Bạch Tình Đình không biết vì sao nhìn thấy vết thương trên người Diệp Lăng Phi thì cũng cảm thấy như chính mình đang bị thương, trong lòng rất đau. Nàng rất cẩn thận thay thuốc cho Diệp Lăng Phi, cẩn thận băng bó lại.
Sau khi ổn thỏa, Bạch Tình Đình đang định vứt bỏ những băng gạc cũ của Diệp Lăng Phi thì không ngờ hắn lại đột ngột lật người, đè Bạch Tình Đình xuống giường.
– Anh làm cái gì thế hả? Thế này rất dễ làm miệng vết thương bị rách ra đó.
Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi đè dưới thân, hô hấp dồn dập, nũng nịu nói.
– Không sao đâu. Không phải có câu nói là chết dưới hoa, làm quỷ cũng phong lưu sao?
Diệp Lăng Phi cười ha hả, hôn lên mái tóc của Bạch Tình Đình, hít hà mùi hương trên tóc của nàng rồi cười xấu xa nói:
– Bà xã, em thơm thật!
Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi đè chặt, lại không dám đẩy hắn ra vì sợ đụng phải vết thương. Nàng đành đặt hai tay ngang trên giường, than thở trách móc:
– Đồ xấu xa nhà anh không biết là mình đang bị thương sao? Lại còn thành quỷ cũng phong lưu. Nghĩ hay ghê!
Môi của Diệp Lăng Phi kề sát môi của Bạch Tình Đình. Hắn cười xấu xa, nói:
– Bà xã, em nể tình anh bị thương, nhường nhịn anh một tí đi. Để tối nay anh hôn em cho thỏa thích đi.
– Anh đừng có mà tưởng bở.
Bạch Tình Đình tuy miệng nói thế nhưng quả thật nàng rất muốn thân mật với Diệp Lăng Phi. Nhưng lại lo lắng nếu mình và Diệp Lăng Phi thân mật thì rất dễ động đến vết thương của hắn, trong lòng vô cùng mâu thuẫn.
– Anh sẽ cứng rắn đấy.
Diệp Lăng Phi nói rồi không đợi Bạch Tình Đình đồng ý, môi hắn tiếp tục tiến tới. Hai tay Bạch Tình Đình vốn định đẩy Diệp Lăng Phi ra nhưng lại không dám chạm vào người hắn, thành thử đành phải dùng hai tay túm chặt lấy mông hắn.
Diệp Lăng Phi này tuy nói là bị thương, nhưng dục vọng không hề suy giảm. Ngay khi Bạch Tình Đình tiến vào đã khơi dậy dục vọng của hắn. Hắn cũng nhận ra là Bạch Tình Đình sợ miệng vết thương của mình bị rách ra nên không dám chạm vào người mình. Diệp Lăng Phi thế là yên tâm có chỗ để nương tựa rồi nên đè lên người nàng rồi hôn tới tấp, lại ngạc nhiên vui mừng phát hiện ra rằng Bạch Tình Đình thường ngày còn hơi phản kháng một chút, hôm nay thì hoàn toàn không phản kháng chút nào. Chỉ có điều hàm răng hơi cự tuyệt một lát rồi cũng buông lỏng.
Lại càng làm cho Diệp Lăng Phi cảm thấy càng hưng phấn lạ thường chính là không ngờ Bạch Tình Đình lại chủ động đặt tay lên mông hắn. Diệp Lăng Phi trong lòng thầm nghĩ:
– Xem ra đây là Bạch Tình Đình động tình rồi. Khụ khụ, không ngờ là Bạch Tình Đình trong sáng như băng ngọc cũng sẽ có một mặt dâm đãng như thế. Đây thật đúng là vẻ ngoài thì thánh nữ mà bên trong thì dâm phụ.
Trong lòng hắn tưởng tượng đủ thứ lung tung, dục vọng trong lòng bùng cháy mãnh liệt ngay lập tức. Cánh tay phải duy nhất có thể cử động linh hoạt không chút khách khí trượt xuống hạ thân của Bạch Tình Đình.
Tay phải của Diệp Lăng Phi vừa sờ vào cặp mông trắng mịn tuyệt đẹp kia của Bạch Tình Đình thì đã giống như sói gặp đàn dê, thỏa sức tung hoành. Hai đầu ngón tay thuận theo bờ mông trắng của Bạch Tình Đình tiến thẳng xuống nơi sâu kín nhất.
Thường phụ nữ không đồng ý để người khác sờ vào phía sau cơ thể mình. Bạch Tình Đình lại càng không cho phép. Nếu Diệp Lăng Phi chạm vào hạ thân của Bạch Tình Đình thì tuy nói Bạch Tình Đình cũng cảm thấy không thể để hắn dễ dàng chạm vào chỗ đó nhưng nếu hắn kiên trì thì nàng cũng có thể chịu đựng được. Chỉ cần Diệp Lăng Phi không quá đáng thì Bạch Tình Đình chắc cũng không có phản ứng quá lớn.
Nhưng ở phía sau cơ thể thì khác. Trong lòng Bạch Tình Đình xấu hổ, cho rằng nơi đó là không thể để ai chạm tới. Cho dù là Diệp Lăng Phi thân mật với nàng đến mấy, Bạch Tình Đình cũng cảm thấy không nên tùy tiện để hắn sờ mó vào chỗ đó.
Tay của Diệp Lăng Phi vừa mới đụng vào nơi cấm kỵ đó của Bạch Tình Đình thì nàng đã giật nảy mình như bị điện giật, cả người run rẩy kịch liệt. Hai tay nàng hung hăng chụp lấy mông Diệp Lăng Phi
– A!
Diệp Lăng Phi kêu lên. Hắn không ngờ là Bạch Tình Đình lại có sở thích kỳ lạ này, đang định hỏi cho ra nhẽ thì đã thấy Bạch Tình Đình bỗng nhiên dùng sức lăn một vòng, hất Diệp Lăng Phi sang một bên, nổi giận đùng đùng đứng dậy khỏi giường.
– Anh là cái đồ vô lại, đồ sắc lang, đồ lưu manh, đồ ...... Tóm lại, anh là kẻ háo sắc nhất thiên hạ.
Bạch Tình Đình thở phì phò, bước xuống giường, đi thẳng ra cửa phòng.
Giờ phút này Diệp Lăng Phi vẫn còn đang tận hưởng dư vị vừa rồi, thấy Bạch Tình Đình nổi giận đùng đùng rời phòng thì bỗng nhiên nở nụ cười.
Bạch Tình Đình thở phì phò quay về phòng mình. Chu Hân Mính đang ngồi trong phòng xem tạp chí thời trang, vừa thấy Bạch Tình Đình hùng hổ trở về thì tò mò hỏi:
– Tình Đình, làm sao vậy?
Bạch Tình Đình cũng không thể kể cho Chu Hân Mính biết là mình tức giận bởi vì Diệp Lăng Phi sờ soạng nơi cấm kỵ của nàng. Cho nên Bạch Tình Đình cũng không nói rõ nguyên nhân, chỉ than thở:
– Còn không phải là bị tên đó ức hiếp sao. Kẻ xấu xa ấy, đã bị thương rồi còn ức hiếp mình. Sớm biết thế thì mình lẽ ra phải để vết thương của hắn nhiễm trùng mới phải.
Chu Hân Mính cười khẽ, nói:
– Tình Đình, giận xong chưa? Kiểu người Diệp Lăng Phi không phải là kiểu người tớ với cậu có thể đối phó được. Khụ, đấu với anh ta chỉ có nước chịu thiệt thôi.
Bạch Tình Đình không nói gì, cái môi nhỏ nhắn chu ra, bực bội dựa vào thành giường, ném con gấu bông Kitty sang một bên. Chu Hân Mính buông tờ tạp chí ra, cười nhẹ rồi ngồi xuống cạnh Bạch Tình Đình, an ủi:
– Tình Đình, đừng có trẻ con thế nữa. Chúng ta đều đã trưởng thành rồi, phải biết khống chế cảm xúc của mình chứ.
– Đều là bị hắn làm cho tức điên lên như thế. Hân Mính, cậu không biết đâu, kẻ xấu xa này cả ngày chỉ biết làm người ta tức tối thôi. Nếu đổi lại là cậu, khéo đã sớm bị hắn chọc tức chết rồi.
Chu Hân Mính nghe Bạch Tình Đình nói thế thì thầm thở dài trong bụng: "Tớ làm sao mà không hiểu anh ta chứ. Hiểu biết của tớ về anh ta chẳng ít hơn cậu đâu." Chu Hân Mính đương nhiên không thể nói những lời này ra với Bạch Tình Đình. Nàng chỉ có thể gật đầu, phụ họa:
– Cũng phải, nếu đổi lại mà là tớ thì nói không chừng đã sớm rút súng ra 'xử lý' anh ta rồi.
– Hân Mính, lần này nhất định cậu phải giúp tớ.
Bạch Tình Đình nghe Chu Hân Mính nói đến việc dùng súng 'xử lý' Diệp Lăng Phi thì bỗng nhiên nắm chặt tay Chu Hân Mính, nói với vẻ đáng thương:
– Hân Mính, chúng ta là bạn thân từ thuở bé. Bây giờ tớ bị hắn ức hiếp, cậu nhất định phải nghĩ cách giúp tớ báo thù. Nếu không thì đêm nay tớ không ngủ được đâu.
Chu Hân Mính cười ra nước mắt. Nàng chưa thấy Bạch Tình Đình như thế bao giờ, sao đột nhiên lại học cái thói làm loạn này. Chu Hân Mính lại nghĩ đến Diệp Lăng Phi là loại người nào thì có thể hiểu được vì sao Bạch Tình Đình lại có bộ dạng đáng thương đến cầu xin mình như vậy. Quả nhiên là gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, cả ngày ở cùng Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình học được một ít tính khí của Diệp Lăng Phi thì cũng dễ hiểu thôi.
Chu Hân Mính tự nhận thấy là gây khó dễ cho Diệp Lăng Phi là điều không thể. Loại người như Diệp Lăng Phi cứng mềm đều không lay chuyển được. Chu Hân Mính có vẻ ngượng nghịu, khẽ thở dài, không nói gì. Bạch Tình Đình vội vã nói:
– Hân Mính, cậu dù sao cũng là cảnh sát, nghĩ xem có cách nào hay giúp tớ trả thù tên kia đi.
Chu Hân Mính từ trên giường đứng lên, đi đi lại lại vài vòng trong phòng ngủ của Bạch Tình Đình, bỗng nhiên đôi mày đang nhíu chặt bỗng giãn ra, cười nói:
– Tình Đình, tớ nghĩ ra rồi, nhưng chỉ sợ là cậu đau lòng, lại không nỡ ra tay với Diệp Lăng Phi thôi.
Vừa nghe thấy là Chu Hân Mính có cách, Bạch Tình Đình đã nhảy phắt xuống đất, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra nụ cười tươi rói, rạng rỡ vô cùng, như thể vừa nghe được tin vui nhất đời.
– Hân Mính, nói mau đi.
Bạch Tình Đình kéo tay Chu Hân Mính, thúc giục.
– Tớ chỉ sợ cậu lại không nỡ thôi. Cách của tớ hơi tàn nhẫn một chút, chỉ sợ đến lúc đó cậu lại xót thương Diệp Lăng Phi.
Chu Hân Mính lo lắng nói:
– Đến lúc đó, nói không chừng Diệp Lăng Phi sẽ nhân cơ hội trả thù thì tớ thảm đời.
– Hân Mính, cậu yên tâm đi, tớ Bạch Tình Đình nói lời giữ lời. Chỉ cần cậu không làm hắn chết thì chẳng sợ gì hết, cứ làm đi. Tớ cũng không muốn phải chịu tội danh mưu sát đâu.
Bạch Tình Đình này chắc cũng là bị Diệp Lăng Phi trêu chọc quá nên mới tức đến vậy. Không đợi Chu Hân Mính nói ra cách gì, Bạch Tình Đình đã cam đoan ngay lập tức. Chu Hân Mính nghe thấy Bạch Tình Đình cam đoan thì cười hỏi:
– Tình Đình, cậu đã nghe nói đến một loại hành hình rất tàn nhẫn gọi là gây ngứa chưa?
– Gây ngứa à?
Bạch Tình Đình sửng sốt. Nàng nhìn Chu Hân Mính, cảm thấy khó hiểu, lại hỏi lại:
– Đấy là hành hình thế nào?
– Tớ đã nghe nói có một loại hình phạt, cũng không biết là ở triều đại nào phát minh ra, tóm lại, nếu có phạm nhân phạm tội, người ta sẽ dùng lông gà gãi vào gan bàn chân của họ, khiến họ ngứa đến chết.
Chu Hân Mính nói xong, lại sợ Bạch Tình Đình nghe đến từ 'chết' sẽ sợ hãi, lại vội vàng giải thích:
– Đó là một loại hình phạt tra tấn người khác. Chúng ta cũng có thể dùng loại hình phạt này để đối phó với Diệp Lăng Phi.
– Hân Mính, như thế có tàn nhẫn không?
Bạch Tình Đình chần chừ nói:
– Nếu khiến Diệp Lăng Phi ngứa đến chết thì làm sao bây giờ? Hình phạt này cũng quá tàn nhẫn đi.
– Cậu làm sao mà lại ngốc nghếch thế? Ai bảo cậu làm hắn ngứa chết đâu?
Chu Hân Mính lộ vẻ bất đắc dĩ, vô cùng bất đắc dĩ trước sự ngốc nghếch của Bạch Tình Đình. Nàng nhếch môi cười, nói:
– Chúng ta đây chính là tra tấn anh ta, khiến anh ta chịu chút khổ sở thôi. Thế không phải là báo thù cho cậu sao?
Bạch Tình Đình vừa nghe thấy nói rằng như thế sẽ giúp mình báo thù thì hoàn toàn gạt bỏ mọi băn khoăn, trong lòng đã nghĩ rằng cần phải trả thù Diệp Lăng Phi một trận thật tử tế. Nàng cười nói:
– Ừ, được đấy. Cứ làm như thế đi.
Bạch Tình Đình vừa nói đến đây, bỗng nhiên lại băn khoăn nói:
– Hân Mính, cậu nói nếu hắn không có cảm giác ngứa thì làm sao bây giờ?
Những lời này của Bạch Tình Đình xem ra là làm khó Chu Hân Mính rồi. Chu Hân Mính thật sự không nghĩ đến chuyện này, nàng lại đi đi lại lại thêm một lúc nữa rồi đột nhiên nở nụ cười. Bạch Tình Đình thấy Chu Hân Mính cười thì biết ngay Chu Hân Mính đã nghĩ ra cách, vội vàng hỏi dồn:
– Hân Mính, cậu có chủ ý rồi phải không?
– Tình Đình, tớ đã nghĩ ra một ý rất hay rồi. Cho dù là Diệp Lăng Phi không sợ ngứa, chúng ta cũng có cách.
Nói xong, Chu Hân Mính kề sát bên tai Bạch Tình Đình, thấp giọng nói nhỏ.
Bạch Tình Đình chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại mím môi cười. Sau khi Chu Hân Mính nói xong thì Bạch Tình Đình cũng đã không kìm được vỗ tay cười nói:
– Ừ, thế được đấy. Đến lúc đó tớ xem cái tên Diệp Lăng Phi kia làm sao dám ức hiếp tớ nữa.
– Nói nhỏ chút, nếu Diệp Lăng Phi mà nghe thấy thì chúng ta không có cơ hội đâu.
Chu Hân Mính vội vàng nhắc nhở Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình vội vàng hạ giọng, đáp:
– Hân Mính, cứ làm thế đi.
Hai người lại thương lượng thêm nửa ngày sau đó mới phân công nhau đi chuẩn bị những thứ cần thiết. Lúc này Diệp Lăng Phi còn đang nằm trên giường, vẫn hồn nhiên không biết là Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đang âm mưu tính kế đối phó với hắn.
Dù vai trái của Diệp Lăng Phi bị trúng đạn, nhưng cũng không có nghĩa là cả cánh tay trái của hắn không thể cử động. Đã trải qua bao sóng gió thì vết thương này chỉ là chuyện nhỏ. Diệp Lăng Phi căn bản không hề để ý đến vết thương nhỏ xíu đó. Nếu không phải là muốn lợi dụng lần bị thương này để làm nũng trước mặt Bạch Tình Đình thì nói không chừng lúc này Diệp Lăng Phi đã bắt đầu tập luyện cho cánh tay trái hoạt động trở lại rồi. Nhưng hắn vẫn băng bó cánh tay trái, cố định trước ngực.
Diệp Lăng Phi nằm trong phòng ngủ hồi lâu, đột nhiên thấy nhàm chán. Hắn liền lắc lư bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn xuống dưới lầu thì thấy Bạch Tình Đình và cô Ngô đang đứng trong phòng khách. Bạch Tình Đình đang nói gì đó với cô Ngô, cô Ngô biểu cảm có chút khoa trương, hình như nghe thấy chuyện gì đó rất đáng sợ.
Diệp Lăng Phi nghe không rõ Bạch Tình Đình rốt cuộc đang nói gì. Hắn thấy chán nên cũng muốn nghịch ngợm một chút, lén lút đi xuống lầu, định rình nghe xem Bạch Tình Đình đang nói gì với cô Ngô. Nhưng Diệp Lăng Phi vừa đến cầu thang thì đã thấy Bạch Tình Đình nói chuyện xong với cô Ngô. Thấy Diệp Lăng Phi đứng ở cầu thang, Bạch Tình Đình gọi hắn:
– Anh làm cái gì đấy?
– Không có gì.
Diệp Lăng Phi vội trả lời, hắn không muốn bị Bạch Tình Đình nói hắn là đàn ông mà lại thích hóng hớt. Nói xong câu đó, Diệp Lăng Phi vội vàng lên lầu, rồi chạy về phòng mình.
Thấy Diệp Lăng Phi lên lầu, Bạch Tình Đình lại dặn dò cô Ngô:
– Cô Ngô, để cháu tự đi lấy. Nhớ nhé, nhất định phải là loại nhuộm màu máu đào ấy. Và tốt nhất là tối nay rửa không sạch được.
– Được rồi, đại tiểu thư, cháu biết rồi. Cháu phải đi tìm cho cô đây, sẽ tìm được nhanh thôi.
Cô Ngô nói xong vội vã chạy đi.