Diệp Lăng Phi bị đánh vào bụng dưới, cả người loạng choạng ngã vào phòng làm việc.
– Đánh lén không phải là người quân tử.
Diệp Lăng Phi đau chảy mồ hôi, tay phải xoa xoa bụng dưới, trừng mắt nhìn Chu Hân Mính trong bộ cảnh phục đứng trước mặt.
– Hừ, đúng là đồ ám ảnh không dứt, đi đâu cũng gặp phải anh.
Chu Hân Mính lạnh lùng đứng ở cửa phòng làm việc, sau lưng nàng là hai cảnh sát viên.
– Cái này không tính, chỉ biết đánh lén tôi thôi.
Diệp Lăng Phi nói.
– Đó là do anh không chú ý, trách ai được chứ.
Chu Hân Mính vừa rồi đẩy mạnh cửa đập vào bụng dưới của Diệp Lăng Phi. Theo tính cách của nàng, đáng lẽ phải hài lòng khi báo thù được, nhưng hiện tại nàng không có tâm trạng đó. Nàng không thèm để ý đến Diệp Lăng Phi đang trừng mắt nhìn mình, mà đi thẳng về phía Bạch Tình Đình.
– Hân Mính, có chuyện gì vậy, sao lại đưa cảnh sát đến đây?
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính là bạn thân từ thuở nhỏ. Đột nhiên thấy Chu Hân Mính vẻ mặt nghiêm trọng dẫn theo cảnh sát vào phòng làm việc của mình, nàng không khỏi có dự cảm chẳng lành.
Chu Hân Mính gật đầu, nghiêm nghị nói:
– Tình Đình, mình đến đây là để chấp hành công vụ. Khoảng nửa giờ trước, bên mình nhận được một cuộc điện thoại thông báo có bom trong tòa nhà của Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ.
– Có bom ư?
Bạch Tình Đình nghe những lời này thì sắc mặt trắng bệch. Hôm trước nàng vừa xem cảnh vụ nổ trên TV và cuộc tập kích kinh hoàng, nhưng nàng nghĩ chuyện đó chẳng liên quan gì đến mình. Nào ngờ hôm nay lại xảy ra ngay tại đây. Bạch Tình Đình cau mày khó hiểu nói:
– Bên mình chỉ lo kinh doanh, không có kẻ thù, sao lại có người đặt bom trong tòa nhà này được? Mục đích là gì?
– Là tiền.
Chu Hân Mính trả lời thẳng thắn.
– Kẻ này tự nhận là người đã đặt bom lên chiếc xe buýt hôm qua. Việc cho nổ tung xe buýt chỉ là một lời cảnh cáo. Lần này hắn nói rằng nếu không đưa cho hắn một triệu, hắn sẽ cho nổ tung tòa nhà của Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ. Theo kỹ thuật viên bên mình, dựa trên các mảnh vỡ từ vụ nổ xe buýt, kẻ đó có thể là một chuyên gia, rất tinh thông về chất nổ. Chuyện bây giờ là cậu phải nhanh chóng sơ tán mọi người trong tòa nhà để cảnh sát bên mình vào tìm kiếm.
– Hân Mính, cậu có chắc không?
Bạch Tình Đình nhăn mày nhíu mặt, sơ tán toàn bộ nhân viên không phải là chuyện đùa. Tạm thời chưa nói đến thiệt hại kinh tế, nếu như tạo ra khủng hoảng cho các nhân viên trong tập đoàn thì sẽ rất phiền phức.
Chu Hân Mính lại gật đầu nói:
– Tuy rằng không dám khẳng định có người đùa giỡn hay không, nhưng kẻ này dám gọi điện cho cảnh sát để đòi tiền thì chứng tỏ hắn không hề đơn giản. Để phòng ngừa vạn nhất, chúng ta nên chuẩn bị sẵn sàng.
Bạch Tình Đình chần chừ cầm điện thoại, vừa nhấn số vừa lo lắng nói:
– Hân Mính, đợi mình gọi điện cho ba, không biết ba ở nhà hay ở công ty.
Chu Hân Mính mặc dù gật đầu, nhưng thừa lúc Bạch Tình Đình đang lo gọi điện cho ba, nàng liền ra hiệu cho hai cảnh sát viên. Hai cảnh sát viên gật đầu biểu thị đã hiểu rồi rời đi, có lẽ để ra ngoài sắp xếp việc sơ tán nhân viên. Chu Hân Mính dù sao cũng chỉ đến thông báo một tiếng, cho dù Bạch Tình Đình không đồng ý sơ tán thì nàng cũng sẽ dùng thủ đoạn cưỡng chế để sơ tán nhân viên. Dù sao đi nữa thì mạng người là quan trọng, nếu chuyện này thật sự xảy ra thì thương vong chắc chắn không nhỏ.
Diệp Lăng Phi vẫn đứng trong phòng làm việc, xoa xoa bụng dưới. Trong lòng hắn thầm nghĩ:
– Thật không ngờ tiểu nha đầu Chu Hân Mính này cũng có chút thủ đoạn, lần này đánh lén ta đau thật. Xem ra ta phải chú ý nàng hơn một chút. Nhưng mà cũng phải nói, chân của nàng thật tuyệt quá, có lực co giãn, không biết trên giường thì thế nào.
Lúc này, tên này còn lo suy nghĩ vớ vẩn, hoàn toàn không để ý đến đại sự.
Bạch Tình Đình gác điện thoại, rồi nói với Chu Hân Mính đang đứng trước mặt:
– Ba mình đồng ý sơ tán, giờ mình đi sắp xếp công việc sơ tán.
Tất cả nhân viên của Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ đều được thông báo sơ tán ra khỏi tòa nhà. Hơn một ngàn nhân viên dưới sự chỉ dẫn của cảnh sát bắt đầu lục tục sơ tán đến sân rộng đối diện tòa nhà. Tòa nhà bắt đầu bị cảnh sát khống chế, hơn mười xe cảnh sát tạo thành một vành đai cách ly, ngăn không cho bất cứ ai đi vào trong tòa nhà.
Cảnh sát mang theo thiết bị dò mìn, chó nghiệp vụ tiến vào trong tòa nhà. Muốn tìm kiếm chất nổ suốt mấy trăm phòng của ba mươi tầng trong tòa nhà quả là một việc không hề đơn giản.
Chu Hân Mính vẻ mặt nghiêm túc đứng ở tầng dưới của tòa nhà. Nàng được đội trưởng hình sự ra lệnh ở bên ngoài duy trì trật tự. Phải biết rằng thân phận của Chu Hân Mính không hề đơn giản, không ai muốn cho nàng vào trong tòa nhà để tìm kiếm chất nổ. Nếu như có chuyện gì xảy ra thì không ai đủ sức gánh vác.
Bạch Tình Đình và các nhân viên của Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ đều ra ngoài sân rộng trước tòa nhà. Bạch Tình Đình có mơ cũng không nghĩ ra loại chuyện như vậy sẽ phát sinh tại tòa nhà của mình, không biết ai lại làm ra chuyện độc ác như vậy?
Diệp Lăng Phi và Trầm Thiên vốn định lái xe rời đi nhưng bị cảnh sát phong tỏa bốn phía. Muốn đến bãi đỗ xe lấy xe ra thì phải đợi phong tỏa được giải trừ. Vì vậy hai người cũng ra sân rộng đứng. Trầm Thiên cầm một chiếc cặp đen, vẻ mặt uể oải, bực tức nói:
– Trưởng phòng, vừa rồi tôi đang chuẩn bị ký hợp đồng, không biết thằng nào lại làm ra chuyện như vậy. Thật là không may, không biết hợp đồng lần này còn có thể ký được hay không nữa.
– Anh được xem kịch vui còn không thích sao?
Diệp Lăng Phi miệng ngậm điếu thuốc, châm lửa rồi rít một hơi thì thấy cảm giác không đúng. Hóa ra mình cầm ngược điếu thuốc, vừa rồi lại châm lửa vào đuôi điếu. Trong lòng hắn thầm mắng xui xẻo rồi quăng luôn điếu thuốc xuống đất.
– Trưởng phòng, theo anh thì khi nào chúng ta có thể đi?
Trầm Thiên còn đang bực bội chuyện hợp đồng, trong lòng nghĩ rằng nếu chưa ký được thì thôi, về công ty đóng dấu rồi quay lại đây ký sau.
Diệp Lăng Phi không trả lời, hắn cũng không biết lúc nào có thể rời đi. Lấy xe không được, nhưng ở chỗ này thì thà quay về còn hơn. Hắn chen vào dòng người, đi đến bên cạnh Bạch Tình Đình rồi cố ý huých vào vai nàng. Bạch Tình Đình quay đầu lại thì thấy khuôn mặt Diệp Lăng Phi đập vào mắt. Lúc này đang phiền lại càng phiền hơn, vì vậy tức giận nói:
– Chuyện gì? Trưởng phòng Diệp không về công ty sao?
– Tôi cũng muốn quay về nhưng không lấy xe được. Ài, thật là không may, tự nhiên hôm nay lại mò mặt đến công ty cô.
Diệp Lăng Phi cố ý thở dài, nói:
– Tuy nhiên, tôi cũng không sao, đỡ hơn người khác đang tức giận. Ờ mà nói thật, loại chuyện như thế này cũng chẳng phải chuyện tốt, ai gặp chẳng phiền lòng. Tuy nhiên cũng phải nói rằng, ở Vọng Hải thiếu gì công ty lớn? Tại sao lại phải chọn Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ chứ? Chắc là các cô đã đắc tội với ai rồi phải không?
– Nói bậy nói bạ, chúng tôi là người kinh doanh tử tế, sao lại đắc tội với ai?
Bạch Tình Đình nhịn không được nói:
– Anh không có việc gì thì đi chỗ khác, đừng đứng ở đây đâm bị thóc, chọc bị gạo. Vui lắm sao?
– Đương nhiên là vui rồi, tôi đang suy đoán nguyên nhân xảy ra chuyện này.
Diệp Lăng Phi ghé sát vào tai Bạch Tình Đình mà nói. Bạch Tình Đình vội nghiêng đầu, giữ khoảng cách với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi hạ giọng nói:
– Đừng nói là có kẻ thèm muốn sắc đẹp của cô, muốn nhân việc này làm cho cô chú ý. Tôi xem kẻ này có vẻ là người điên, có khi sẽ theo dõi cô, tìm cơ hội bắt cóc cô. Cô nghĩ xem, nếu mà bị bắt cóc thì sẽ bị nhốt cả ngày trong một căn phòng tối om, quần áo trên người bị lột sạch, bị hắn….
Diệp Lăng Phi tuy rằng chỉ là chọc cho vui nhưng Bạch Tình Đình cũng thấy lạnh xương sống. Nàng cắn chặt răng, oán hận nói:
– Diệp Lăng Phi, anh biến ngay lập tức cho tôi, nếu không, tôi cho anh hối hận cả đời.
Diệp Lăng Phi nhe răng cười, quả thật là có hiệu quả. Liếc nhìn Tình Đình đã thực sự nổi giận, hắn lại càng cảm thấy vui vẻ nói:
– Được, đừng nóng, ta biến đây. Nhưng mà cũng xin nói một câu cuối, tình hình của cô hiện tại thật nguy hiểm. Chi bằng thuê tôi làm vệ sĩ, tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cô. Không có tên háo sắc nào dám có ý đồ với cô.
Bạch Tình Đình tức nổ đom đóm mắt, thầm nghĩ:
“Nếu ta thuê ngươi thì ta mới chính là rước một tên háo sắc vào nhà. Lúc đó, ngay cả ngủ ta cũng không dám ngủ.”
Bạch Tình Đình tức giận đến nỗi bàn tay nắm chặt, lần đầu tiên trong đời có cảm giác muốn đánh người. Đúng lúc nàng vừa giơ tay lên chuẩn bị giáo huấn tên đáng ghét này thì bỗng nhiên nghe một tiếng "Ầm!". Một chiếc ô tô màu trắng trong bãi đỗ xe bị hất tung lên trời, sau đó rơi "ầm" xuống cách chỗ sân rộng chỉ chừng mười mét. Một chiếc xe cảnh sát bị chiếc ô tô kia rơi trúng, biến thành đống sắt vụn.
Diệp Lăng Phi lúc này tái mặt, nhìn chiếc ô tô màu trắng giận sôi lên, hắn mắng to nói:
– Thằng chó chết nào, ngay cả xe của ta cũng dám đặt bom nổ tung!