Cảnh sát không ngờ rằng, tên khủng bố không đặt bom trong tòa nhà Thế Kỷ mà lại đặt ở bãi đỗ xe. Một tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người. Cảnh sát cũng nhanh chóng chuyển phạm vi tìm kiếm sang khu vực bãi đỗ xe.
Chiếc xe của Diệp Lăng Phi bị hất tung lên không, lại phá hủy thêm một chiếc xe cảnh sát. Thân xe màu trắng hoàn toàn biến dạng, chiếc xe này chắc chắn đã hỏng nặng. Những mảnh vụn của ô tô vương vãi khắp nơi. Chiếc xe cảnh sát kia cũng đang bốc cháy dữ dội.
Diệp Lăng Phi sắc mặt tái mét, nắm chặt tay. Hắn tức giận mắng:
– Thằng nhóc con, tự dưng lại đi chọc lão tử, đúng là hổ không gầm thì ngươi tưởng ta là mèo bệnh à?
Hiếm khi thấy Diệp Lăng Phi nổi giận, Bạch Tình Đình trong lòng cười thầm nói:
– Đáng đời, ai bảo cứ ở đây lải nhải với ta. Hừ, ta phải cho ngươi một bài học mới được.
Đang định châm chọc thêm vài câu thì nàng cảm thấy cả người lạnh toát, không khí xung quanh như đóng băng. Bạch Tình Đình nghi hoặc nhìn Diệp Lăng Phi, nàng có cảm giác như Diệp Lăng Phi đã thay đổi thành một người khác, một luồng sát khí mãnh liệt làm cho Bạch Tình Đình sợ hãi. Lời nói đã ra đến mép đành nuốt ngược vào.
Không chỉ có mình Bạch Tình Đình có cảm giác như vậy, tất cả mọi người xung quanh hắn đều cảm thấy bị áp lực, bọn họ không tự chủ được mà lùi lại hai bước. Đặc biệt là Thẩm Thiên, mặt mũi hắn trắng bệch, lùi hẳn về phía sau.
Bạch Tình Đình là tiểu thư lá ngọc cành vàng, chẳng bao giờ phải lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền. Hàng ngày nàng chỉ biết cùng bạn bè đi chơi, mua sắm, du lịch, yến tiệc… Những người nàng tiếp xúc đều là những người ăn mặc lịch thiệp, phong độ, những tinh hoa của xã hội. Nàng chưa bao giờ tiếp xúc đến những kẻ ở tầng lớp thấp kém trong xã hội. Bị sát khí của Diệp Lăng Phi đè ép, cả người nàng cứng đờ. Nàng không tin rằng trên đời thật sự có người sở hữu khí thế đáng sợ đến vậy. Kỳ thực, không chỉ có nàng, ngay cả đại ca giang hồ gặp phải luồng sát khí này của Diệp Lăng Phi cũng sẽ bị dọa sững sờ.
Diệp Lăng Phi là ai? Hắn lăn lộn nơi chiến trường khốc liệt, giữa làn mưa bom bão đạn ở nước ngoài. Để sinh tồn, hắn phải chịu sự huấn luyện tàn khốc nhất thế gian, ngay cả lực lượng đặc nhiệm cũng không thể chịu được sự huấn luyện mà Diệp Lăng Phi đã từng trải qua. Dưới sự huấn luyện điên cuồng đó, Diệp Lăng Phi mới có thể sống sót, mới có thể sinh tồn trong hoàn cảnh ác liệt nhất. Đôi tay hắn nhuốm đầy máu tươi của vô số sinh mạng.
Bạch Tình Đình muốn nói cũng không nói được, những lời muốn nói cứ đến miệng rồi lại quay về. Diệp Lăng Phi cũng cảm giác được mình lỡ lời, hiện tại không phải chiến trường tàn khốc. Hắn lại trở về vẻ mặt tươi cười quen thuộc nói:
– Phó giám đốc Bạch, xe của tôi bị nổ ở công ty cô, có phải bên cô nên bồi thường cho tôi không?
– Chẳng lẽ là ảo giác?
Bạch Tình Đình lại thấy vẻ lưu manh quen thuộc của Diệp Lăng Phi, nàng chớp chớp đôi mắt, xác nhận rằng mình không có nhìn nhầm. Nhất là ánh mắt mê đắm của Diệp Lăng Phi đang nhìn vào vòng một căng đầy của mình. Nàng bỗng trở nên bạo dạn hơn, lại khôi phục lại thành cô tiểu thư đanh đá:
– Anh không có bảo hiểm sao? Sao không đi tìm công ty bảo hiểm mà đòi?
– Xe tôi không mua bảo hiểm.
Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ mà nói.
– Ai biết sẽ xảy ra chuyện như vậy chứ? Tôi đang chờ nhận lương sẽ mua bảo hiểm.
– Hừ, không có tiền thì đừng chơi xe.
Nghe được những lời này của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình liền cho rằng Diệp Lăng Phi là tên công tử ăn chơi trác táng, tiêu tiền như nước, mua xe cũng chỉ là để đi tán gái nhưng trong ví lại rỗng tuếch. Nàng khinh bỉ nhìn Diệp Lăng Phi, liếc mắt trêu chọc:
– Nếu không có tiền, tôi có thể cho anh mượn một ít, chờ cuối tháng anh trả lại cho tôi.
– Thật không? Vậy thì tốt quá. Đưa đây, tôi cũng không mượn nhiều đâu, chỉ có mười triệu thôi.
Diệp Lăng Phi mặt dày hơn cả da giày, dám mở miệng mượn mười triệu.
– Anh cướp ngân hàng à? Mười triệu? Một đồng cũng không có!
Nói xong Bạch Tình Đình lấy ví ra, tay phải thò vào ví rồi nói:
– Ô, xin lỗi, tôi quên mang tiền rồi.
– Không sao, tôi có thể cùng cô về nhà lấy, tôi cũng đã lâu không gặp cha mẹ.
Câu này của Diệp Lăng Phi vừa ra khỏi miệng đã làm cho toàn bộ nhân viên của Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ giật thót mình. Cái gì mà cha mẹ của tôi? Những nhân viên này đang hoài nghi mình nghe nhầm hay không. Đến khi tỉnh lại, mấy người nhân viên này đều thầm nghĩ:
– Thảo nào người này nói chuyện ăn ý với phó giám đốc của chúng ta như vậy. Trước giờ cũng chưa bao giờ gặp phó giám đốc nói chuyện thân mật với nam nhân như thế.
Bạch Tình Đình cũng ngây người, mãi một lúc không có phản ứng. Cha mẹ của tôi? Nàng nhanh chóng phát hiện ra các nhân viên ở đây đang dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn mình, lập tức hiểu ra. Mặt đang tươi cười bỗng đỏ bừng như trái táo chín. Cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn khẽ run lên, hai vành tai trong suốt như ngọc bỗng chốc đỏ ửng. Bàn tay Bạch Tình Đình nắm chặt rồi vung đôi tay trắng ngần như phấn lên đánh vào ngực Diệp Lăng Phi.
– Tên lưu manh chết tiệt, ai cho anh nói bậy bạ!
– Đừng mà, anh nói thật lòng mà. Tình Đình, thừa nhận đi, có gì mà không dám nhận chứ.
Diệp Lăng Phi đâu thể để cho Bạch Tình Đình đánh trúng mình, hắn cố ý chạy vòng quanh đoàn người, vừa chạy vừa hô:
– Tình Đình, anh biết lỗi rồi, tối về anh sẽ quỳ gối đầu giường.
– Tên lưu manh chết tiệt, anh đứng lại đó cho tôi, không được chạy!
Bạch Tình Đình mang giày cao gót nên mới chạy vài bước đã thấy đau chân. Nhưng cứ nghĩ đến Diệp Lăng Phi đang làm hỏng danh tiếng của mình thì lại cắn răng tiếp tục đuổi theo. Nàng càng đuổi, các nhân viên của Quốc Tế Thế Kỷ lại càng tin rằng hai người có quan hệ đặc biệt.
Chu Hân Mính cũng không chú ý đến chuyện giữa Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi. Nàng đang hết sức chú ý vào hiện trường vụ nổ. Lúc này, Đại đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự thành phố Vọng Hải, Mã Cương cũng vừa nghe tin chạy đến. Hắn là một cảnh sát đã có 20 năm kinh nghiệm. Mã Cương nhận ra sự việc lần này vô cùng nghiêm trọng. Rõ ràng là người này muốn khiêu chiến với lực lượng cảnh sát, cố ý làm mất mặt họ.
Chu Hân Mính là thuộc cấp của Mã Cương, đối với vị Mã Cương này vô cùng kính trọng.
– Đội trưởng, theo phán đoán của tôi thì tên này rất am hiểu về chất nổ.
Chu Hân Mính chỉ vào một mảnh vỡ nói:
– Tôi nghĩ là điều khiển từ xa.
Mã Cương không nói gì, chỉ là gật đầu. Hắn khom người xuống cẩn thận xem xét.
– Đội trưởng, từ trung tâm có một cuộc điện thoại chuyển đến, nói rằng có một người đàn ông muốn nói chuyện với ngài.
Một gã cảnh sát cầm điện thoại đi đến trước mặt, đưa điện thoại cho Mã Cương.
Mã Cương đứng dậy, tháo đôi găng tay trắng đưa cho Chu Hân Mính rồi cầm điện thoại mà nói:
– Xin chào, tôi là đội trưởng đội hình cảnh Mã Cương, có phải anh muốn nói chuyện với tôi không? Anh là ai?
– Đội trưởng Mã, ông không cần hỏi tôi là ai, tôi chỉ muốn cho ông biết lần này là lời cảnh cáo thứ hai. Mong rằng các ông không nên làm những việc vô ích. Nhanh chóng chuyển tiền vào tài khoản tôi đã chỉ định. Nếu như các ông không làm, thì lần sau không phải là bãi đỗ xe mà sẽ là nơi tập trung đông người. Đến lúc đó bao nhiêu người chết đều là trách nhiệm của ông.
Một âm thanh khàn khàn từ trong điện thoại truyền ra. Mã Cương chau mày nói:
– Chúng ta hãy cùng nhau thương lượng, đừng dùng những thủ đoạn cực đoan như thế này.
– Thì tôi đang cùng ông thương lượng đây, tôi cho ông ba ngày. Nếu như ba ngày sau không chuyển tiền vào tài khoản của tôi thì xin lỗi, sẽ có một vụ nổ lớn ở khu vực đông nhân viên. Hẹn gặp lại.