Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 266: CHƯƠNG 266: NGƯỜI TA MUỐN GIẾT KHÔNG AI CÓ THỂ CỨU!

Tay phải của Diệp Lăng Phi nắm cổ Tiền Thông, chỉ cần hơi dùng một chút lực, có thể dễ dàng giết chết Tiền Thông, nhưng sau khi nghe được những lời đó của Tiêu Triêu Dương, Diệp Lăng Phi cũng không động thủ, mà hỏi:

– Long đầu, có điều kiện gì?

– Người kia là ta gọi tới, cho dù muốn giết hắn, cũng không phải ở chỗ này.

Khi Tiêu Triêu Dương nói chuyện, bưng chén trà trên bàn lên, uống một ngụm nhỏ sau đó tà tà nói:

– Hiện tại ta đưa hắn đi, nếu như ngươi muốn giết hắn, vậy còn xem bản lĩnh của ngươi.

Sau khi Diệp Lăng Phi nghe Tiêu Triêu Dương nói xong, buông lỏng bàn tay đang nắm cổ của Tiền Thông ra, hắn mỉm cười hướng về chỗ ngồi của mình đi đến. Tiền Thông bắt đầu ho khan kịch liệt, hai tay hắn ôm lấy cổ, liên tục ho khan.

Diệp Lăng Phi trở về chỗ ngồi, rút điện thoại di động ra, nói:

– Long đầu, nói được những lời này rất công đạo, ta đây là người nói lý, sẽ không làm khó cho Long đầu.

Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa gọi một cuộc điện thoại, chờ khi điện thoại kết nối, Lăng Phi nói vào điện thoại:

– Tên Tiền Thông kia đi ra…

Đột nhiên, Diệp Lăng Phi hỏi:

– Long đầu, chỗ ở của ông gọi là gì?

– Bờ sông Thanh Tuyền.

Tiêu Triêu Dương trả lời.

Diệp Lăng Phi tiếp tục nói vào điện thoại:

– Hắn sẽ từ bờ sông Thanh Tuyền này đi ra ngoài, đừng cho hắn sống qua đêm nay.

Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, nói với Tiêu Triêu Dương:

– Long đầu, cám ơn ông.

Tiêu Triêu Dương cười rộ lên nói:

– Ngươi thật sự tự tin như vậy, ngươi biết ta sẽ đem Tiền Thông đưa đến nơi nào sao?

– Long đầu, ông có thể yên tâm, mặc kệ ông đưa đến nơi nào, ta đều sẽ giết chết hắn. Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ đeo tay một chút nói:

– Cho dù bây giờ ông đưa hắn đi ra ngoài cũng đã chậm, Long đầu chúng ta đánh cuộc chứ, nếu như buổi tối hôm nay Tiền Thông mà chết, ông chỉ cần mời ta ăn bữa cơm, mà nếu như Tiền Thông không chết, ta cũng sẽ không đuổi giết hắn nữa.

Tiêu Triêu Dương híp mắt lại, cười nói:

– Xem bộ dáng này ngươi sẽ thua vụ cá cược này, ta sẽ không đưa Tiền Thông đi đâu cả, chúng ta sắp xếp hắn ở đây, từ giờ trở đi, vẫn bảo vệ hắn đến rạng sáng. Ta đã nói qua là giết hắn, nhưng là ngươi giết, ta cũng không nói là ta giết.

Tiêu Triêu Dương rất muốn nhìn thấy bộ dáng thất vọng của Diệp Lăng Phi, nhưng Diệp Lăng Phi vẫn duy trì tươi cười như trước, hoàn toàn không đem chuyện này nói lại, thấy hắn cười rộ lên, nói:

– Long đầu, ta biết mới vừa rồi ta làm cho ông mất mặt. Bây giờ ông lại muốn trả thù ta, ta cũng không thể nói gì. Nếu ta đã nói, ta đây sẽ làm. Ta đã nói rồi, buổi tối hôm nay hắn phải chết. Nếu như hắn có thể sống đến sáng ngày mai, ta cũng không đuổi giết hắn nữa!

Diệp Lăng Phi vừa nói, mặt hướng về Tiền Thông cười lạnh nói:

– Tiền Thông, nghe rõ lời của ta không, nếu ngươi có thể sống đến rạng sáng ngày mai, ta sẽ không đuổi giết ngươi nữa. Hiện tại, ta có mấy vấn đề muốn hỏi ngươi, ngươi tốt nhất trả lời cho đàng hoàng. Nếu như ngươi không nói thật, bây giờ ta sẽ giết chết ngươi, ngay trước mặt Long đầu giết chết ngươi. Ngươi biết thực lực của ta, ta giết chết ngươi rất dễ dàng.

Tiền Thông đem ánh mắt nhìn phía Tiêu Triêu Dương, phát hiện Tiêu Triêu Dương không có chút ý tứ muốn xen vào, cười híp mắt uống trà. Tiền Thông cảm giác lúc này vận mệnh của mình căn bản là không nằm trong tay của mình, sắc mặt hắn trắng bệch gật đầu:

– Là ai muốn giết ta?

Diệp Lăng Phi quát:

– Có phải Lý Triết Hào hay không!

Tiền Thông nhìn Diệp Lăng Phi, mặc dù không nói, nhưng hắn đã đồng ý phỏng đoán của Diệp Lăng Phi không có sai. Diệp Lăng Phi tiếp tục hỏi tới:

– Ngày đó làm sao ngươi biết hành tung của ta, là ai nói cho ngươi?

– Ta phái người theo dõi.

Tiền Thông nói:

– Chúng ta theo dõi ngươi cả ngày, kỳ thật, kế sách kia không phải ta nghĩ ra, là Truy Phong. Dựa theo ý của ta, ta chỉ muốn chém ngươi nhưng Truy Phong nói hắn nên đem ngươi cùng người của ngươi cùng hành động, như vậy càng thành công.

– Truy Phong?

Diệp Lăng Phi hơi sững sốt, lập tức hắn gật đầu nói:

– Tiền Thông, vấn đề của ta hỏi xong, giờ ngươi hãy hưởng thụ thời gian không còn lại nhiều lắm của ngươi đi.

Nói xong, Diệp Lăng Phi đứng dậy, nói với Tiêu Triêu Dương:

– Long đầu, nơi này không còn chuyện của ta, ta muốn trở về nghỉ ngơi, kết quả cuộc cá cược của chúng ta ngày mai sẽ thấy rõ ràng đi.

– Ừ, ngày mai ta sẽ tự mình thông báo kết quả cho ngươi. Diệp tiên sinh, mặc kệ như thế nào, ta vẫn rất vui khi nhận thức vị bằng hữu như ngươi.

Vừa nói, Tiêu Triêu Dương gọi:

– Tôn Hoành, tiễn Diệp tiên sinh về…

Tôn Hoành vâng một tiếng, đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi nói:

– Diệp tiên sinh, chúng ta đi thôi.

Sau khi chờ Diệp Lăng Phi đi ra, Tiêu Triêu Dương nhìn Tiền Thông khẽ lắc đầu nói:

– Tiền Thông, lần này ta đã hết sức giúp ngươi. Ngươi lăn lộn trong thế giới ngầm không phải một ngày hai ngày, sao ngay cả thực lực của người này chưa đoán ra liền động thủ, ta thấy người không phải có thể tùy tiện trêu chọc. Hiện tại chỉ có thể xem mệnh của ngươi, ta sẽ phái người bảo vệ ngươi, hôm nay không được rời khỏi biệt thự của ta. Ta tin tưởng ở trong biệt thự của ta, còn chưa có người có khả năng động vào ngươi.

– Cám ơn Long đầu, cám ơn Long đầu.

Tiền Thông rối rít nói tạ ơn, lúc này Tiền Thông giống như một con chó nhà có tang, làm sao còn có nửa điểm phong phạm lão đại Hắc Phong bang, chỉ hy vọng chuyện này nhanh chóng qua đi.

Tiêu Triêu Dương sắp xếp người hộ tống Tiền Thông đến biệt thự bảo vệ, thế này đã là Tiêu Triêu Dương phá lệ rồi.

– Long đầu, ngài thấy tiểu tử họ Diệp thế nào?

Đường chủ Đường Chấp Pháp vẫn đứng ở phía sau Tiêu Triêu Dương, Tống Thi mới hỏi. Tống Thi năm nay bốn mươi hai tuổi, làm Đường chủ Đường Chấp Pháp, có biệt hiệu là Đường chủ Mặt Sắt.

Tiêu Triêu Dương cười nói:

– Tiểu tử này không đơn giản, theo ta thấy bối cảnh của hắn rất phức tạp, từ lời nói cử chỉ của hắn nhìn ra được đó là một người đã gặp qua nhiều trường hợp lớn, hiện tại ta đang nghĩ xem hắn rốt cuộc có bản lĩnh lấy tính mạng của Tiền Thông này hay không. Ngươi thấy thế nào?

Tiêu Triêu Dương hỏi ngược lại Tống Thi, liền nhìn thấy Tống Thi trầm mặc vài giây.

– Tiền Thông chắc chắn sẽ chết.

Diệp Lăng Phi vừa đi ra khỏi biệt thự, liền lập tức gọi điện thoại cho Dã Thú, đem tình huống nói lại với Dã Thú một lần. Sắp xếp ổn thỏa rồi nói, Diệp Lăng Phi mới cùng Tôn Hoành lên xe.

Tôn Hoành đối với Diệp Lăng Phi hết sức thân thiện, hắn chủ động bắt chuyện nói:

– Diệp tiên sinh, chẳng lẽ ngài thật sự tin tưởng ngài có thể giết chết một người ở bên Long đầu sao?

– Tại sao lại không chứ?

Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại.

Tôn Hoành cười cười, nói:

– Tôi không thể tin được, nếu như ngài có thể ở nơi này của Long đầu giết chết Tiền Thông mà nói, sợ rằng cả thành phố Vọng Hải đều sẽ oanh động vì ngài. Chẳng lẽ ngài thật không biết thế lực Phủ Đầu bang chúng ta sao, nếu như ngài mà biết, đã biết chúng ta sẽ không để cho người khác tiến vào trong nhà Long đầu chúng ta, nếu không Long đầu của chúng ta còn có thể giống như bây giờ, an tâm không lo lắng sao.

– Đó là không gặp phải ta, nếu như ta nguyện ý, ta có thể tùy thời lấy đi bất cứ mệnh của người nào trong bang hội các ngươi.

Diệp Lăng Phi cười ha ha duỗi lưng uể oải, che miệng, nói:

– Ta thuận tiện nhắc nhở ngươi. Lần sau không nên tùy tiện tiến vào nhà của ta, lần này là ta tâm trạng tốt, lần sau sẽ không may mắn như vậy.

Tôn Hoành không nói gì, ánh mắt của hắn liếc bên hông của Diệp Lăng Phi một chút, cho tới bây giờ, Tôn Hoành mới nhìn thấy thứ đồ bên hông Diệp Lăng Phi, đó là một chuôi dao găm, hơn nữa không phải dao găm bình thường, là một chuôi dao găm quân dụng.

Mặc kệ Tôn Hoành có tin hay không, cũng không quan tâm Tiêu Triêu Dương hoài nghi như thế nào. Lại càng không quản lão đại đường khẩu của Phủ Đầu bang này khiếp sợ đến mức nào. Lúc rạng sáng, thi thể của Tiền Thông quả nhiên nằm ngang trên giường trong phòng. Mà bốn người phụ trách bảo vệ Tiền Thông đều bị người đánh bất tỉnh, qua một hồi lại phát hiện năm sáu người của Tiêu Triêu Dương bị người ta đánh bất tỉnh trong biệt thự.

Đối với chuyện người nào tập kích bọn họ, mấy người bị đánh bất tỉnh kia hoàn toàn không biết gì cả, chỉ cảm thấy có bóng người lướt qua. Ngay sau đó đã bị người ta đánh bất tỉnh. Mà cái chết của Tiền Thông lại cực kỳ kinh khủng, bị người liên tiếp đâm hơn mười nhát dao ở trên người, hơn nữa toàn bộ vết thương đều là đâm vào tim, căn bản không phải thương tổn do dao găm bình thường có khả năng tạo ra.

Lần này ngay cả Tiêu Triêu Dương dày dạn kinh nghiệm cũng phải kinh ngạc, hắn nghĩ tới nếu như Diệp Lăng Phi muốn lấy tính mạng của mình mà nói, vậy cũng không phải dễ như trở bàn tay hay sao.

Tiêu Triêu Dương lập tức phân phó người đem thi thể của Tiền Thông đi xử lý, không nên lưu lại dấu vết, cũng không cho phép nói chuyện này với người ngoài. Hắn tự mình gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi. Lúc này Diệp Lăng Phi còn đang trong giấc mộng. Mơ màng nghe được Tiêu Triêu Dương muốn mời hắn ăn cơm, Diệp Lăng Phi mơ hồ đáp:

– Long đầu, quấy rầy người khác ngủ thật là bất lịch sự. Như vậy đi, chờ ta tỉnh ngủ chúng ta bàn lại chuyện này sau.

Tiêu Triêu Dương xem như phục Diệp Lăng Phi rồi, người này quả thực chính là thâm sâu khó đoán. Hắn có chút dở khóc dở cười, nếu dân thế giới ngầm khác nghe nói tự mình gọi điện thoại cho người khác, mà người ta cũng không thèm để ý đến mình, không biết bọn họ có thể tưởng rằng bọn họ nghe lầm hay không.

Khi Diệp Lăng Phi rời giường, đã là 8 giờ sáng. Hắn mơ hồ nhớ tựa hồ vị Long đầu kia đã gọi điện thoại cho mình, ngay cả chính hắn cũng quên lúc ấy đã nói cái gì. Xoa xoa mắt, Diệp Lăng Phi đi ra khỏi phòng ngủ, liền nhìn thấy Bạch Tình Đình đã ăn mặc chỉnh tề, đang định ra ngoài.

– Lão bà, đi đâu vậy?

Diệp Lăng Phi hỏi:

– Đi làm!

Bạch Tình Đình như là nhìn thấy quái vật, đánh giá Diệp Lăng Phi từ trên xuống dưới.

– Anh có phải mừng năm mới quá đà đến quên cả cuộc sống thường ngày hay không, hôm nay đã hết ngày nghỉ Tết, chẳng lẽ anh không đi làm?

Diệp Lăng Phi ngáp:

– Anh biết đâu ngày nào là ngày đi làm đâu, hình như là ngày mùng 8 mới bắt đầu đi làm thì phải.

Bạch Tình Đình thiếu chút nữa ngất xỉu, còn có một giám đốc như vậy, ngay cả ngày nào mình đi làm cũng không rõ. Bạch Tình Đình nhìn đồng hồ đeo tay một chút, không có thời gian nói nhiều cùng Diệp Lăng Phi, chỉ nói đơn giản:

– Anh đừng quên cuối tuần này đi xem áo cưới là được.

Diệp Lăng Phi thật sự thiếu chút nữa đem chuyện này quên mất, năm sau sẽ kết hôn với Bạch Tình Đình, thời gian cũng đã định ra, đi thử áo cưới là chuyện bình thường. Diệp Lăng Phi vội vã ôm Bạch Tình Đình, như thể xin lỗi, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của Bạch Tình Đình một cái, cười ha ha nói:

– Lão bà, anh không quên đâu, anh đã sớm muốn cùng em bắt đầu cuộc sống vợ chồng rồi.

– Thôi đi, biết anh không nói được lời tử tế.

Bạch Tình Đình đá Diệp Lăng Phi một cái, nhưng mặt nàng vẫn là đỏ bừng lên, cất bước đi xuống lầu.

Bạch Tình Đình vừa đi, Diệp Lăng Phi cũng rất mau chóng rửa mặt, hắn cũng lái xe ra ngoài. Diệp Lăng Phi không phải người dễ dàng bỏ qua kẻ chủ mưu, vô tình biết được chuyện lần trước còn có liên quan đến Truy Phong. Diệp Lăng Phi làm sao có thể dễ dàng bỏ qua Truy Phong như vậy. Hiện tại Lý Triết Hào đi nước Pháp, có vẻ ít nhất hai ngày mới có thể trở về. Diệp Lăng Phi nghĩ muốn chờ lúc Lý Triết Hào trở về, đùa giỡn hắn thật tốt. Hắn đi đến công ty bảo an của Dã Thú. Diệp Lăng Phi đột nhiên lại có một ý tưởng 'hay' hơn.

Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho Michael đang ngủ. 10 giờ ở Bắc Kinh, đối với Paris, Pháp mà nói lại là 3 giờ rạng sáng.

Michael đang ôm một mỹ nữ tóc vàng người Pháp mà ngủ, từ khi vừa về đến nước Pháp, Michael tìm cớ để mở chi nhánh cho Mã Hiểu Nghiên. So với phụ nữ phương Đông nhỏ nhắn mà nói, Michael càng thích mỹ nữ tóc vàng ngực to, mông lớn hơn, đêm qua hắn cùng kỹ nữ sang chảnh này chơi bời hơn ba giờ, khiến hắn kiệt sức, mới ngủ. Nhưng không nghĩ đến vừa ngủ đã bị điện thoại đánh thức.

Nếu như là người khác, Michael đã sớm mở miệng mắng to. Nhưng đối với điện thoại của Diệp Lăng Phi, hắn không thể làm gì khác hơn là đè nén sự bất mãn trong lòng.

– Satan, ngươi biết bây giờ là mấy giờ không?

– 3 giờ sáng.

– Satan, ngươi gọi điện thoại vào lúc này thật là bất lịch sự, hơn nữa đối với một quý ông Pháp như ta vậy.

– Michael, coi như dậy đi vệ sinh đi.

Diệp Lăng Phi ha ha cười nói. Michael bất đắc dĩ nói:

– Được rồi, chỉ là hy vọng thời gian ta vào phòng vệ sinh không quá lâu.

– Được rồi, như vậy cũng rất tốt, yên tâm, ta sẽ không làm mất nhiều thời gian của ngươi.

Diệp Lăng Phi cười nói.

– Ta chỉ là thật sự quan tâm Lý tiên sinh đáng yêu của chúng ta hiện tại thế nào rồi.

– Satan, ngươi yên tâm đi. Ta sao có thể buông tay để con mồi cứ thế chạy thoát. Ngày hôm qua hắn vừa đến Paris, Pháp.

Ta liền dẫn hắn đi thăm Nhà thờ Đức Bà Paris. Trước đó ta đã sớm thuê ba diễn viên người Pháp tạm thời giả làm quan chức chính phủ, làm cho hắn tin rằng chính phủ Pháp đang đánh giá Nhà thờ Đức Bà Paris. Buổi chiều, ta mang theo hắn đi đến Công ty Dự án Davis của Pháp, đương nhiên công ty kia cũng là giả. Làm cho hắn tin rằng công ty này là công ty dự án do chính phủ chỉ định. Tiện thể ta sắp xếp một quan chức của chính phủ Pháp ở công ty. Satan, ngươi không nên hoài nghi trí tuệ của ta, ta sẽ cho người bạn đáng yêu của ngươi tin rằng tất cả chuyện này đều là thật. Hôm nay ta vốn định dẫn hắn đi tham quan Tòa nhà Quốc hội Pháp, dù sao ta cũng vì tiền mà làm mọi thứ thật chu đáo, dẫn hắn đi một vòng, có thể trở về sẽ bắt hắn trả tiền cho ta, chờ tiền về tài khoản của ta rồi, ta sẽ lập tức biến mất.

– Một kế hoạch rất không tồi!

Diệp Lăng Phi tán dương.

– Chỉ là ta có một yêu cầu nhỏ. Ta muốn làm cho hắn sắp xếp một cuộc họp báo.

– Họp báo, Satan, ngươi lại chuẩn bị làm gì?

Michael kỳ quái hỏi:

– Có cái gì kỳ quái đâu, chơi đùa vui thật. Tưởng tượng một chút, khi Lý tiên sinh đáng yêu của chúng ta rõ ràng bị lừa hết tiền, nhưng hắn lại tin rằng mình đã chiếm được cái gọi là dự án lớn không tồn tại, mà công bố ra ngoài, sẽ có hiệu quả gì. Vậy thì thật sự quá mỹ diệu, hiện tại ta nghĩ tới cũng không nhịn được muốn cười.

Michael trầm mặc, qua nửa ngày, hắn rốt cuộc nói:

– Satan, ngươi chính là ác ma.

– Ta sở dĩ là ác ma, cũng là bị hắn trêu chọc. Ta vốn không muốn làm như vậy, nhưng hắn lại làm cho ta phải như vậy. Michael, ngươi biết mục đích thật sự của ta là cái gì không. Nói cho ngươi biết, ta muốn hắn chết không có chỗ chôn thây.

Truy Phong gần đây tâm thần không yên, hắn cứ cảm giác mí mắt mình giật liên tục.

– Truy Phong, làm gì vậy?

Lý Thiên Bằng tâm trạng không tồi, hẹn một nữ diễn viên hạng ba vừa ký hợp đồng với đài truyền hình đến hồ bơi, hắn mới bơi một vòng, nhìn thấy Truy Phong ngồi ở trên ghế, không ngừng dụi mắt, Lý Thiên Bằng cầm khăn lông đi tới trước mặt Truy Phong, cầm chai nước suối đặt trên bàn, Lý Thiên Bằng uống một ngụm lớn, lúc này mới ngồi bên cạnh Truy Phong ở trên ghế.

– Không biết tại sao mí mắt giật liên tục.

Truy Phong cười cười, cầm lấy một chai nước suối khác lên uống.

– Ta xem gần đây nhất định là buổi tối ngươi 'làm việc' quá nhiều, Truy Phong, phụ nữ là thứ tốt, nhưng không thể xằng bậy. Ngươi yên tâm, chỉ cần đi theo ta, ta cũng sẽ không bạc đãi ngươi. Nữ diễn viên chẳng phải cho ngươi tùy tiện chọn sao, thế nào, nhìn trúng cô bé đang bơi lội kia không, mới vừa ký hợp đồng, vóc người cũng không tệ.

Truy Phong lắc đầu, Lý Thiên Bằng nhìn bộ dáng của Truy Phong cười nói:

– Sợ cái gì chứ, như loại diễn viên này ta đều đã 'chơi' rồi. Hôm nay cũng mang ra để bổ sung vào, ngươi nếu thích cứ mang đi, mở một phòng, cứ vui vẻ đi, tất cả chi phí tính cho ta.

– Thiếu gia Lý, ngài hiểu lầm rồi, ta không có ý này.

Truy Phong hướng về phía Lý Thiên Bằng, lo lắng nói:

– Ta lo lắng chuyện của Diệp Lăng Phi, buổi tối ngày đó thiếu gia không biết, nhưng ta lại nhìn người rất kỹ. Nói thật với thiếu gia Lý, từ khi ta nhìn thấy hắn ở võ đường lần đầu tiên, ta liền cảm thấy Diệp Lăng Phi này không đơn giản, không giống như một người bình thường, chuyện ngày đó ta không đề cập với thiếu gia Lý, bởi vì ta lo lắng thiếu gia Lý nói ta vô dụng. Nhưng bây giờ ta lại không thể không nói, ngày đó ta căn bản không đánh lại Diệp Lăng Phi.

Bàn tay được chăm sóc, mềm mại hơn cả tay phụ nữ của Lý Thiên Bằng đang nắm chai nước suối, khựng lại giữa không trung, những lời này của Truy Phong ngoài dự tính của Lý Thiên Bằng, trong lúc nhất thời khiến Lý Thiên Bằng choáng váng.

Phản ứng của Lý Thiên Bằng cũng nằm ngoài dự đoán của Truy Phong, ngón tay Truy Phong gạt giọt nước trên mặt bàn, chậm rãi nói:

– Thiếu gia Lý, nếu như ngày đó ngươi ở đây, ngươi sẽ hiểu cảm thụ lúc đó của ta. Thân thủ của Diệp Lăng Phi đã siêu việt người bình thường, ta tin rằng cho dù ta đến, hắn cũng sẽ giết chết ta như thường. Ta là lính đặc nhiệm, ta từng cho rằng ngoại trừ Tiểu Hắc ra, ta chính là lính đặc nhiệm mạnh nhất. Ta đã giết người, từng ở biên giới giết chết bốn tên buôn ma túy. Nhưng so với Diệp Lăng Phi, ta tin rằng Diệp Lăng Phi này giết người còn rất nhiều rất nhiều, trên người hắn mang theo hơi thở chết chóc khiến người khác sợ hãi. Thiếu gia Lý, từ ngày đó ta bắt đầu ngủ không ngon giấc, hiện tại thoạt nhìn rất yên tĩnh nhưng càng như vậy lại càng không tốt, ta cảm giác rất nguy hiểm.

Sắc mặt Lý Thiên Bằng có chút trắng bệch, hắn không nghĩ tới Truy Phong cũng sẽ sợ hãi. Lý Thiên Bằng đặt chai nước suối xuống, đứng dậy cố gắng dùng ngữ khí bình thường nói:

– Truy Phong, ngươi suy nghĩ nhiều rồi, có lẽ gần đây quá mệt mỏi đi. Quên đi, buổi tối ta đưa ngươi đi quán bar uống chút rượu, thư giãn một chút.

– Thiếu gia Lý, ta……

Truy Phong còn muốn nói, lại nghe Lý Thiên Bằng lớn tiếng quát:

– Ta đã nói rồi, không nên nói nữa.

Nói xong, Lý Thiên Bằng mở hai tay ra, ù một tiếng, nhảy vào trong nước.

Truy Phong lại thở dài, hắn biết loại cảm giác này của mình thật sự không tốt, nhưng trong lúc nhất thời lại không xua tan đi được. Nhìn Lý Thiên Bằng ở trong nước bơi lội, Truy Phong đột nhiên dâng lên một ý nghĩ:

"Rời đi thành phố Vọng Hải, mau rời khỏi thành phố Vọng Hải."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!