Đầu năm.
Cũng như đại đa số thành phố ở Trung Quốc, thành phố Vọng Hải vẫn chìm trong không khí mùa xuân yên bình. Các cửa hàng hai bên đường vẫn đang bán hàng mùa xuân, rầm rộ quảng cáo các mặt hàng đặc trưng.
Truy Phong từ cửa sổ xe nhìn ra ngoài, dưới ánh đèn sáng trưng, ánh mắt hắn lại ánh lên vẻ xanh biếc âm trầm. Lòng bất an, Truy Phong tâm trạng rối bời châm một điếu thuốc, hút một hơi thật dài. Khi khói thuốc từ mũi Truy Phong bay ra, hắn mới hé môi, phun nốt làn khói còn lại trong miệng ra ngoài. Truy Phong nhìn chằm chằm đám khói kia, bỗng nhiên trong khoảnh khắc nhìn thấy một cái đầu lâu do khói hình thành.
Lý Thiên Bằng ôm nữ diễn viên buổi chiều hẹn hò kia trong lòng, ngồi ở ghế sau. Bàn tay hắn đặt trong khe ngực sâu hút của nữ diễn viên. Lý Thiên Bằng cố gắng không muốn nghĩ đến những lời Truy Phong từng nói. Hắn ngẩng đầu nhìn Truy Phong phía trước, lạnh nhạt cười nói:
– Truy Phong, tâm trạng của ngươi tựa hồ không tốt lắm, hẳn là ngươi nên tìm phụ nữ.
– Không cần, hiện tại ta có chút kích động.
Truy Phong không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn nhìn ra ngoài xe, không biết vì sao đêm nay tâm trạng lại kích động như thế. Truy Phong rất nhanh đã hút hết một điếu thuốc, hắn lại châm điếu khác. Vừa hút được vài hơi, Truy Phong đột nhiên kêu lên:
– Dừng xe!
Két!
Chiếc Mercedes S600 dừng ở bên lề đường. Truy Phong mở cửa xe, đứng ở bên cạnh ho khan kịch liệt.
– Thằng nhóc này làm sao vậy?
Lý Thiên Bằng thấy thái độ bất thường của Truy Phong, hỏi tài xế của hắn.
– Lý công tử, tôi thấy Truy Phong hai ngày gần đây tâm thần bất an, có lẽ bị bệnh gì đó.
– Thằng nhóc này có thể bị bệnh gì chứ, hắn khỏe như con trâu ấy.
Lý Thiên Bằng biết rõ chuyện Truy Phong đang lo lắng, ngoài miệng không nói rõ, mà là nói đùa:
– Ta thấy tìm cho thằng nhóc này mười mấy mỹ nữ, ta cam đoan thằng nhóc này làm cả đêm cũng không có chuyện gì.
Lời là nói như vậy, nhưng trong lòng Lý Thiên Bằng vẫn có cảm giác bất an. Bàn tay hắn vẫn vuốt ve bộ ngực của cô gái trong lòng, hy vọng lấy chuyện này quên đi bất an trong nội tâm hắn, nhưng càng như vậy, lòng hắn càng thêm bất an.
Truy Phong vịn vào cột đèn đường, thở hổn hển vài hơi. Cảm giác áp lực trong lòng mới dịu đi đôi chút. Đang định lên xe, điện thoại đột nhiên vang lên. Truy Phong giật mình, rút điện thoại ra. Đó là một số lạ.
– Ngươi là ai?
Truy Phong tiếp điện thoại, hỏi dồn dập.
– Truy Phong, ngươi đoán ta là ai?
Đến khi Truy Phong nghe thấy giọng nói này, hắn biết dự cảm của mình không sai. Người này đúng là Diệp Lăng Phi. Trong nháy mắt khi Truy Phong nghe thấy giọng Diệp Lăng Phi, cảm giác áp lực trong nội tâm lại bắt đầu tăng lên. Hắn hỏi dồn dập:
– Diệp Lăng Phi, ta biết là ngươi.
– Truy Phong, nếu ngươi biết là ta, cũng hiểu được vì sao ta lại gọi điện thoại cho ngươi.
Giọng nói âm trầm của Diệp Lăng Phi như xuyên qua điện thoại, đâm thẳng vào tim Truy Phong. Tay phải Truy Phong cầm điện thoại khẽ run rẩy. Hắn đột nhiên quay người lại, như trong phim, hắn cố tìm nơi phát ra giọng nói từ điện thoại. Nhưng phía sau hắn chỉ có vài người đi đường chậm rãi đi lại, không có bóng dáng Diệp Lăng Phi. Lòng bàn tay phải hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh. Không kiềm chế được sự kích động, hắn lo lắng nói:
– Diệp Lăng Phi, ngươi đi ra cho ta, không cần lén lút ẩn mình.
– Ta không che giấu. Chỉ là ngươi không phát hiện. Hiện tại đem con mắt của ngươi nhìn về phía trước, nhìn thấy tay của ta không?
Theo lời Diệp Lăng Phi trong điện thoại, hắn nhìn về phía trước. Cách chỗ hắn dừng xe chừng năm mươi mét, một chiếc BMW màu trắng đang đỗ. Từ cửa sổ chiếc BMW đó, một cánh tay thò ra vẫy vẫy.
– Nhìn thấy chứ?
Diệp Lăng Phi âm trầm cười lạnh nói:
– Ta cho ngươi thời gian hai giờ, nếu như ngươi có thể trong hai giờ này chạy thoát, ta cũng không đuổi giết ngươi nữa. Ngươi có thể báo cảnh sát tìm kiếm sự bảo vệ. Cũng có thể chạy trốn. Chạy đến một nơi ta không tìm được. Hiện tại bắt đầu. Nhớ kỹ, ta sẽ giết ngươi bất cứ lúc nào trong hai giờ này. Có lẽ là dao găm, cũng có thể là đạn, còn tùy tâm trạng của ta.
Truy Phong nghe được những lời này của Diệp Lăng Phi, hắn đợi vài giây đồng hồ, đột nhiên nhanh chân bỏ chạy vào trung tâm mua sắm.
Trong xe, Diệp Lăng Phi thả điện thoại lại vào túi. Vươn tay trái, Dã Thú đưa một khẩu súng lục PSS Nga đặc chế vào tay trái Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi kéo lên đạn, nghe "cách" một tiếng, đạn đã lên nòng.
– Thật lâu không chơi lại trò chơi săn thỏ, ta rất mong chờ trò chơi này.
Diệp Lăng Phi đút súng vào bên hông, mở cửa, xuống xe.
Dã Thú cùng Dã Lang mỗi người đều tự chuẩn bị súng, cũng xuống xe. Ba người đi lên đường dành cho người đi bộ, không nhanh không chậm hướng tới cửa trung tâm mua sắm.
Truy Phong chạy vào trung tâm, lên cầu thang máy, lên tới tầng năm tòa nhà. Tầng 5 chuyên kinh doanh quần áo. Truy Phong chạy qua khu bán quần áo đến cửa thoát hiểm. Dùng sức đẩy cửa sắt, cửa sắt vẫn không nhúc nhích.
– Mẹ kiếp!
Truy Phong hung hăng đạp một cước vào cửa sắt, ngay sau đó lại chạy vội tới thang máy. Hắn muốn từ thang máy trở về tầng một, lợi dụng lúc đông người, chuồn ra phía sau tòa nhà.
Cửa thang máy vừa mở, khi khách hàng ở bên trong đi ra, Truy Phong nhìn thấy ở trong góc thang máy, Diệp Lăng Phi mỉm cười đối diện hắn.
– Mẹ nó!
Truy Phong vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, không thèm để ý, nhanh chân bỏ chạy. Diệp Lăng Phi đi ra thang máy, cũng không có đuổi theo, mà đứng ở cửa thang máy, cười lạnh nhìn Truy Phong chạy tán loạn trong khu bán quần áo.
Truy Phong lại chạy về cửa thoát hiểm, không ngừng dùng sức đập mạnh vào cánh cửa sắt này, liên tục giáng những đòn dữ dội, cánh cửa bắt đầu lung lay.
Truy Phong rốt cuộc phá được cửa sắt. Theo đà va chạm, cả người Truy Phong ngã lăn xuống cầu thang.
Đến khi lăn đến cuối cầu thang, Truy Phong rốt cuộc dừng lại. Không kịp lau vết máu trên mũi, hắn vội vàng đứng dậy liều mạng chạy xuống tầng dưới.
Hắn mới vừa chạy đến cửa ra tầng một, liền nhìn thấy tại chỗ cửa ra, đôi mắt lạnh lùng như lưỡi dao sắc bén của Dã Lang quét qua mặt Truy Phong. Tay phải Dã Lang đặt ở bên hông, khẽ động. Truy Phong quay người lại, lại chạy nhanh về phía trên lầu. Chạy một mạch tám tầng lầu, lên thẳng mái nhà.
Truy Phong mở cửa thông ra hướng mái nhà, một luồng gió lạnh thổi tới. Truy Phong không khỏi rùng mình. Luồng gió lạnh thổi qua khiến toàn thân Truy Phong lạnh buốt. Nhưng lúc này Truy Phong không nghĩ nhiều, đã lên đến mái nhà, chạy thẳng đến cửa của một mái nhà khác.
Ngay khi Truy Phong vừa đến trước cánh cửa, lại nhìn thấy Dã Thú há miệng cười, mở ra cánh cửa đó. Dã Thú trong tay nắm súng, nòng súng chĩa thẳng vào tim Truy Phong.
– Thật trùng hợp, vận may của ta thật tốt, xem ra con thỏ này là của ta rồi.
Dã Thú cười nói với Truy Phong.
– Ngươi chuẩn bị chết thế nào, là bị ta bắn vào trái tim hay là giữa trán chứ?
Truy Phong xoay người lại bỏ chạy. Tiếng súng phía sau không hề vang lên.
Đến khi Truy Phong lại chạy về cánh cửa vừa nãy, Diệp Lăng Phi cùng Dã Lang đã xuất hiện tại cửa. Trong tay Diệp Lăng Phi không cầm súng, mà là cầm một điếu thuốc, như là đang chờ đợi Truy Phong. Đến khi Truy Phong đã chạy tới, Diệp Lăng Phi lộ ra một nụ cười khiến người khác rợn tóc gáy. Hắn ném điếu thuốc xuống đất, dùng chân dập tắt nó. Tay phải duỗi tới bên hông.
Không cần hỏi, Truy Phong cũng hiểu Diệp Lăng Phi đang sờ cái gì. Hắn không có lựa chọn khác, đành phải chạy lui về phía sau.
Dã Thú, Diệp Lăng Phi, Dã Lang ba người thành nửa vòng tròn vây quanh Truy Phong, dồn Truy Phong đến mép mái nhà.
– Truy Phong, ngươi là một nhân tài. Lúc đầu ta chỉ biết thân thủ của ngươi không tầm thường, vốn định cùng ngươi làm bạn. Nhưng ngươi cũng làm cho ta rất thất vọng. Cũng được, nếu không thể làm bạn của ta, đó chính là địch nhân của ta. Đối với địch nhân của ta, ta chưa bao giờ nương tay.
Diệp Lăng Phi cười lạnh nói.
– Có lẽ từ trên lầu té xuống là một lựa chọn không tồi, tránh cho ta rất nhiều phiền toái.
Truy Phong mặt xám như tro tàn, hai tay hắn nắm chặt. Vẻ mặt đó như muốn tung ra đòn cuối cùng.
– Tiễn hắn một đoạn đường đi.
Diệp Lăng Phi âm trầm nói.
– Đừng để hắn ở chỗ này lãng phí thời gian, ta còn có chuyện muốn làm.
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, điện thoại liền vang lên. Diệp Lăng Phi vừa nhìn đến điện thoại, trên mặt tràn ngập tươi cười. Hắn lập tức tiếp điện thoại, cười ha hả nói:
– Vợ yêu, có chuyện gì thế?
Diệp Lăng Phi một bên tiếp điện thoại, một bên vẫy vẫy tay với Dã Thú. Bên này hai người Dã Thú cùng Dã Lang cũng không hề khách khí. Thấy Truy Phong định tung đòn cuối cùng, họ giơ súng lên, bóp cò.
Gần như cùng lúc, viên đạn găm vào giữa trán Truy Phong. Truy Phong thậm chí còn không kịp kêu một tiếng, đã ngã quỵ từ mái nhà xuống.
– A, vợ yêu em đợi anh ở đâu cơ, nhà hàng nào, anh nghe không rõ lắm, em nói lại lần nữa đi.
Diệp Lăng Phi một bên cùng Bạch Tình Đình gọi điện thoại, một bên đi về cửa mái nhà.
Thi thể Truy Phong từ trên mái nhà ngã xuống, nện xuống một chiếc xe Passat dừng ở trước cửa tòa nhà. Tên chủ xe kia đang chờ bạn gái đi ra, nhìn thấy Truy Phong chết không nhắm mắt, đôi mắt trừng trừng nhìn hắn. Hắn phát ra một tiếng hét thảm thiết, lộn nhào từ trong xe chạy ra, la to cứu mạng, xông lên đường dành cho người đi bộ.
Rất nhanh, chiếc xe này vây quanh một đám người. Đối với loại chuyện này, luôn có những người tò mò muốn xem, dù rất máu tanh, thậm chí sau khi xem xong, những người này buổi tối về nhà còn có thể gặp ác mộng, nhưng họ vẫn muốn xem. Đôi khi, lòng hiếu kỳ của con người có thể hại chết người.
Ba người Diệp Lăng Phi từ cửa tòa nhà đi ra, bọn họ căn bản không nhìn thảm trạng của Truy Phong. Loại chuyện này không có gì tò mò, bọn họ chỉ cần xác định người đã chết là được.
Diệp Lăng Phi cùng Dã Thú, Dã Lang tách nhau ra ngay cửa tòa nhà. Diệp Lăng Phi đi tới ven đường, vẫy tay gọi một chiếc taxi.
– Bác tài, đến nhà hàng ở khu trung tâm đảo.
– Chỗ đó có chuyện gì vậy?
Tên tài xế taxi hơn bốn mươi tuổi tò mò nhìn về phía cửa tòa nhà.
– Đã chết một người.
Diệp Lăng Phi thờ ơ nói.
– Hình như là nhảy lầu tự tử, ai mà biết được, tóm lại là rất bi thảm.
Tài xế taxi lắc đầu, khởi động xe, quay đầu và chạy về phía khu phố.
Trong nhà hàng trung tâm đảo, Bạch Tình Đình ngồi ở chỗ dựa vào cửa sổ, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ. Chiều nay, Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho nàng, hẹn nàng tối đến nhà hàng ở khu trung tâm đảo ăn cơm. Ban đầu Bạch Tình Đình rất vui, thầm nghĩ Diệp Lăng Phi cũng biết lãng mạn là gì. Đến nơi, nàng mới phát hiện Diệp Lăng Phi vẫn chưa có mặt.
Để con gái chờ thật là mất lịch sự. Bạch Tình Đình đã gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi, không nghĩ tới Diệp Lăng Phi còn đang ở trên đường. Lửa giận bắt đầu bùng lên, trong lòng vô cùng bất mãn.
Chờ khi Diệp Lăng Phi chạy vào nhà hàng, Bạch Tình Đình đã đợi hắn gần một giờ.
– Vợ yêu, anh đến muộn rồi, trên đường xe tắc rất nghiêm trọng.
Diệp Lăng Phi vừa nhìn sắc mặt Bạch Tình Đình không tốt lắm, trong lòng biết nha đầu kia lại bắt đầu giận mình. So với chờ Bạch Tình Đình chất vấn mình, chi bằng tự mình thẳng thắn, tranh thủ sự thông cảm của "quan tòa".
– Em không đói, muốn về nhà.
Bạch Tình Đình cầm lấy túi xách đặt ở trên ghế bên cạnh, làm bộ muốn bỏ đi. Diệp Lăng Phi nhanh tay lẹ mắt, đã ngồi ở bên cạnh Bạch Tình Đình, tay phải ôm Bạch Tình Đình, cười ha hả nói:
– Vợ yêu, đừng nóng giận, uống chén trà cho hạ hỏa.
Khi Diệp Lăng Phi nói xong lời này, mới chú ý tới cái bàn này căn bản không có trà. Bạch Tình Đình đã quen với kiểu này của Diệp Lăng Phi, lúc này nàng cảm thấy tâm trạng khá hơn. Ngả người ra sau, hỏi ngược lại:
– Chồng ơi, nước trà đâu?
– Nước trà, à, đúng, mang trà.
Diệp Lăng Phi quay người, nói với phục vụ:
– Nước trà đâu chứ, chẳng lẽ các cô không có trà sao?
Một người nữ phục vụ phòng ăn bước nhanh tới, nàng xin lỗi nói:
– Thưa quý khách, rất xin lỗi. Chúng tôi ở đây không có trà, nếu ngài muốn, chúng tôi có thể phục vụ nước ấm.
– Vợ yêu, em xem nơi này không có trà, nếu không em uống chén nước ấm cho bớt giận.
– Chồng ơi, anh không phải nói uống trà sao? Em muốn uống trà.
Bạch Tình Đình cũng bị Diệp Lăng Phi làm hư hỏng. Nàng không để ý gì đến phong thái tiểu thư khuê các, bắt chéo chân, gõ ngón tay lên mặt bàn, khẽ cười nói:
– Em tin tưởng chồng có thể làm bất cứ chuyện gì. Lần này, anh sẽ không để em thất vọng chứ?
– Dĩ nhiên là không. Không phải chỉ là uống trà thôi sao, để anh bảo họ đi mua.
Diệp Lăng Phi quay về phía người phục vụ nói:
– Hiện tại cô mua lá trà đến cho tôi, loại nào cũng được, giá tiền không phải vấn đề.
Không đợi người phục vụ nói, Bạch Tình Đình đã nói:
– Chồng ơi, em rất muốn uống Long Tỉnh Tây Hồ chính gốc.
– Long Tỉnh phải không, không thành vấn đề.
Diệp Lăng Phi vừa định xoay người nói người bán hàng kia, đột nhiên lại nghe Bạch Tình Đình nũng nịu nói:
– Em muốn uống trà Long Tỉnh do chính tay anh đi mua cơ.
Rõ ràng là cố ý hành hạ Diệp Lăng Phi, sao Diệp Lăng Phi lại không nhìn ra. Hắn đảo mắt một cái, đáp lời:
– Vợ yêu, không thành vấn đề. Không phải là Long Tỉnh sao, chuyện nhỏ thôi.
Ngay khi Bạch Tình Đình muốn nhìn xem Diệp Lăng Phi đến đâu để mua trà Long Tỉnh cho nàng, đột nhiên nhìn thấy Diệp Lăng Phi cầm lấy điện thoại, gọi điện thoại.
– Bá phụ à, ngài ở nhà chưa ngủ sao? À, cũng không có chuyện gì, chỉ là Tình Đình muốn uống trà Long Tỉnh, chỗ cháu cũng không tiện mua. Nếu không phiền ngài giúp cháu tìm xem, à, ngài nói trong nhà có sao? Vậy tốt quá! Bá phụ ngài mang đến đây giúp cháu được không? Cháu.......
Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết, Bạch Tình Đình liền đoạt lấy điện thoại trong tay Diệp Lăng Phi, oán trách nói:
– Anh làm gì chứ, muốn cha em mang tới đây, thật bó tay với anh luôn!
Khi Bạch Tình Đình vừa nói vừa đưa điện thoại lên tai há miệng gọi một tiếng "cha", mới phát hiện Diệp Lăng Phi căn bản không hề gọi điện thoại. Hóa ra là bị Diệp Lăng Phi trêu chọc một lần. Bạch Tình Đình tức giận đến mức ném điện thoại về phía Diệp Lăng Phi. Nàng đứng dậy, cầm túi xách dồn dập đi ra khỏi nhà hàng.
Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy cái phiền toái này, vội vã đuổi theo. Ở cửa nhà hàng đuổi kịp Bạch Tình Đình, bắt được cánh tay Bạch Tình Đình, xin lỗi và nói:
– Tình Đình, anh chỉ đùa một chút thôi mà, em đừng giận.
– Là anh không tức giận sao? Người ta khổ sở cả ngày, vốn tưởng tối nay sẽ có bữa cơm ngon lành. Anh đến muộn một tiếng thì thôi đi, lại còn cố ý chọc tức em. Anh nói xem, ai mà không giận chứ?
– Vợ yêu, anh đã nhận lỗi rồi mà, anh cam đoan lần sau sẽ không tái phạm nữa. Chúng ta trở lại ăn cơm đi, đừng để đói bụng.
Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ lưng Bạch Tình Đình, liên tục xin lỗi. Bạch Tình Đình hiển nhiên vẫn chưa hết giận, đứng ở cửa không nhúc nhích, trong miệng lẩm bẩm:
– Em bây giờ nhìn cái gì cũng không muốn ăn.
– Không thích ăn ở đây à, vậy chúng ta đi ăn ngoài được không? Bây giờ ăn đồ nướng là thích hợp nhất.
Diệp Lăng Phi dụ dỗ Bạch Tình Đình, đề nghị đi ăn ngoài trời. Bạch Tình Đình đối với ăn cơm ngoài trời cũng không hứng thú, miệng lầm bầm, đứng ở cửa nói không muốn ăn bất cứ thứ gì. Với bộ dạng này của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi thật sự bó tay. Hắn ở trước mặt Bạch Tình Đình đi đi lại lại, đột nhiên vỗ trán một cái nói:
– Có rồi! Anh đưa em đi ăn món em chưa bao giờ ăn.
– Là cái gì?
Bạch Tình Đình động lòng, không nhịn được hỏi. Diệp Lăng Phi cười bí hiểm nói:
– Em đoán xem?
Bạch Tình Đình cũng không phải con giun trong bụng Diệp Lăng Phi, sao biết được Diệp Lăng Phi nói cái gì. Diệp Lăng Phi lái xe đến Thành Bắc. Thành Bắc có một khu chợ đêm khá đặc sắc, hai bên đường phố là những quán ăn vặt san sát. Thường ngày, rất nhiều người dân bình thường đến đây ăn, thỉnh thoảng cũng có một số sinh viên ghé qua.
Xe không thể đi vào con phố nhỏ được, Diệp Lăng Phi đem xe đỗ ở lề đường, kéo Bạch Tình Đình xuống xe. Bạch Tình Đình đứng ở phố này nhíu mũi, mùi vị này khiến nàng không chịu nổi. Nơi này thật sự quá lộn xộn, Bạch Tình Đình chưa bao giờ đến những nơi lộn xộn như thế này để ăn cơm.
Diệp Lăng Phi hít hà, tặc lưỡi nói:
– Vợ yêu, cảm giác nơi này thế nào, nhiều mùi vị thật đấy chứ?
– Anh muốn ăn gì ở đây chứ, anh điên rồi à?
Bạch Tình Đình vung tay, nàng không muốn ăn bất cứ thứ gì ở đây, ai mà biết có bị đau bụng hay không chứ.
– Vợ yêu, đừng đi mà.
Diệp Lăng Phi kéo tay Bạch Tình Đình nói:
– Không nên nhìn nơi này lộn xộn như vậy, đồ ăn ở đây cũng không tệ, lại rất rẻ.
– Em không ăn đâu, em thà về nhà hàng trung tâm ăn cơm, cũng không đến loại nơi này ăn.
Bạch Tình Đình nói.
– Ăn ở đây sao được, đau bụng chết mất thôi.
Nghe được Bạch Tình Đình nói, Diệp Lăng Phi híp mắt, trên mặt hiện lên nụ cười đắc ý. Hắn giả vờ ngây ngô hỏi:
– Chúng ta đi nơi nào ăn cơm đây?
– Về nhà hàng trung tâm ăn cơm!
Bạch Tình Đình gạt tay Diệp Lăng Phi ra, không quay đầu lại, đi về phía xe. Vừa mở cửa ngồi vào, nàng liền cảm thấy một trận buồn nôn, thầm nghĩ Diệp Lăng Phi sao lại đưa nàng đến nơi này ăn cơm. Ngay khi Diệp Lăng Phi vừa mở cửa xe, Bạch Tình Đình chợt lóe lên một ý nghĩ, trong nháy mắt nàng đã hiểu ra tất cả. Nàng đoán người này cố ý làm vậy. Từ nhà hàng trung tâm đến đây mất ít nhất nửa tiếng, mà hắn đưa mình đến đây để thấy tình cảnh lộn xộn này, hiển nhiên là để nàng cảm thấy nhà hàng trung tâm tốt hơn. Hiện tại Bạch Tình Đình đã hơi đói bụng, đói đến mức ăn gì cũng thấy ngon. Sẽ không còn như lúc trước ở cửa nhà hàng, bụng chưa đói lắm nên còn có thể thong thả chọn lựa. Nhưng bây giờ thì gần như không còn lựa chọn nào khác, cho dù đi một nhà hàng coi như bình thường, Bạch Tình Đình cũng sẽ không phản đối.
Bạch Tình Đình cuối cùng cũng hiểu ra mình lại bị Diệp Lăng Phi trêu chọc. Nàng hung hăng cắn một cái lên cánh tay Diệp Lăng Phi. Cắn xong, Bạch Tình Đình mới cảm thấy đỡ ấm ức hơn.