Sáng sớm Diệp Lăng Phi đã rời giường, hôm nay là ngày hắn đi làm, mấy ngày lễ mừng năm mới này làm hắn đã sớm quẳng chuyện đi làm lên chín tầng mây.
Bởi vì năm nay Bạch Tình Đình bắt đầu bắt tay vào cải cách Bách hóa Việt Dương, nên từ đầu năm, Bạch Tình Đình đã bắt đầu chấp hành kế hoạch cải cách. Chuyện này dính dáng đến nhiều phương diện, cần phải tốn rất nhiều thời gian để điều tra, cho nên sáng sớm Bạch Tình Đình đã đi làm.
Diệp Lăng Phi cũng đơn giản ăn vài miếng cơm, rồi lái xe của mình ra cửa. Trên đường đi đến Tập đoàn Tân Á, Diệp Lăng Phi liền cảm giác phanh xe mình lại có vấn đề. Mỗi lần phanh lại, luôn truyền đến tiếng két két, Diệp Lăng Phi cân nhắc mình hẳn là nên đổi một chiếc xe khác.
Khi Diệp Lăng Phi lái xe đến bãi đỗ xe Tập đoàn Tân Á, liền nhìn thấy Trần Ngọc Đình cũng vừa dừng xe. Diệp Lăng Phi lái xe lại gần, dừng sát bên xe Trần Ngọc Đình.
Bởi vì chuyện Lục Tuyết Hoa lần trước, Trần Ngọc Đình đối với Diệp Lăng Phi vẫn giữ thái độ lạnh lùng, cũng không chào hỏi gì. Lễ mừng năm mới cô cũng gửi cho Diệp Lăng Phi một tin nhắn chúc Tết, nhưng lại là tin nhắn chung cho toàn bộ nhân viên trong công ty.
Diệp Lăng Phi mở cửa xe, hắn cũng không nói chuyện với Trần Ngọc Đình, mà đến trước xe, mở nắp capo ra. Khi Diệp Lăng Phi kiểm tra xe của mình, Trần Ngọc Đình mới vừa cầm túi xách đi tới bên cạnh Diệp Lăng Phi. Trần Ngọc Đình chỉ chần chừ chốc lát, rồi nói:
– Diệp giám đốc, phòng ở của Tuyết Hoa có phải anh mua không?
Diệp Lăng Phi quay người lại, há miệng cười nói:
– Không thể nào, cô nghe ai nói vậy?
Trần Ngọc Đình không hỏi nữa, mà đi qua Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi buông nắp capo, trong lòng thầm nghĩ:
– Xem ra chuyện kia lộ rồi, bất quá cũng tốt. Cứ tùy theo tự nhiên đi thôi.
Diệp Lăng Phi đi vào tòa nhà Tập đoàn Tân Á. Thật trùng hợp lại gặp Trịnh Khả Nhạc cùng Từ Oánh cũng vừa đi vào tòa nhà. Diệp Lăng Phi không muốn làm cho Trịnh Khả Nhạc hiểu lầm mình, hắn cố ý giữ khoảng cách nhất định với Trịnh Khả Nhạc.
Cửa thang máy mở ra, mọi người chờ ở trước thang máy chen chúc đi vào. Diệp Lăng Phi cũng không vào, hắn đứng ở cửa thang máy trong lòng tính toán vẫn là chờ tiểu nha đầu này đi vào thì tốt hơn, nếu ta tiến vào, ai biết có thể có người nói ta lợi dụng hay không.
Hắn không nhúc nhích, Trịnh Khả Nhạc cũng không vào, Từ Oánh cũng không vào.
– Làm cái gì chứ, cẩn thận tan việc tôi sàm sỡ các cô.
Diệp Lăng Phi vừa nhìn Trịnh Khả Nhạc không nhúc nhích, nghĩ đến chuyện Trịnh Khả Nhạc đánh giá chính mình, cố ý nói to lên. Diệp Lăng Phi không thèm bận tâm xung quanh còn có vài nữ đồng nghiệp, hắn vừa nói ngược lại lại khiến cho Trịnh Khả Nhạc xấu hổ. Trịnh Khả Nhạc nghiêng người hướng về phía Từ Oánh, mà Từ Oánh không cảm thấy có cái gì bất tiện, nàng thoải mái đứng ở bên cạnh Diệp Lăng Phi. Về phần nữ đồng nghiệp khác, cũng hiểu Diệp Lăng Phi này, đó chính là trong miệng thì thích nói lung tung, nhưng trên thực tế cũng rất thành thật.
Rất nhanh, thang máy lại xuống tới. Chờ cửa thang máy vừa mở, Diệp Lăng Phi là người thứ nhất tiến vào trong thang máy. Hắn đứng ở trong góc, ngay sau đó chính là hai người Trịnh Khả Nhạc cùng Từ Oánh. Xoạt xoạt, là một nhóm người xông vào. Tập đoàn Tân Á khi đến giờ đi làm, thang máy chính là nơi chật chội nhất. Lẽ ra hai cái thang máy hẳn là có thể thỏa mãn nhu cầu, nhưng thang máy này luôn luôn có vấn đề, hoạt động mà chẳng duy tu. Thời gian trôi qua, rõ ràng thang máy không bị hỏng, nhưng cũng không có người nguyện ý lên thang máy kia, nói không may, lúc nào đó có thể bị nhốt ở bên trong thang máy.
Thang máy bắt đầu đi lên, Trịnh Khả Nhạc không thể tránh né bị dồn đến bên cạnh Diệp Lăng Phi. Vòng ba của Trịnh Khả Nhạc cao nhếch. So với các cô gái bình thường, vòng ba cô gái này lớn hơn rất nhiều. Số đo ba vòng của Trịnh Khả Nhạc là 70-60-92. Dựa theo số đo ba vòng tiêu chuẩn của người phương Đông là 86-60-89 mà nói, bộ ngực Trịnh Khả Nhạc rõ ràng rất bé, mà cái mông lại khá lớn. Chính là thân hình như vậy làm cho Trịnh Khả Nhạc bị dồn vào, vòng ba cao nhếch kia chạm vào hạ thân Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi ở phía sau tựa vào thành thang máy, tay phải không thể làm gì khác hơn là đặt ở phía trước. Lần này thì tốt rồi, tay phải Diệp Lăng Phi đang cùng mông của Trịnh Khả Nhạc dồn vào cùng một chỗ. Nếu lúc này có người có thể nhìn thấy, sẽ hiểu lầm tay phải Diệp Lăng Phi đang sờ trộm vòng ba của Trịnh Khả Nhạc.
Diệp Lăng Phi cùng Trịnh Khả Nhạc đều hiểu rõ. Trịnh Khả Nhạc vốn định tránh đi, nhưng nàng như thế nào cũng không dời mông đi được. Lúc này Trịnh Khả Nhạc chỉ sợ tay phải của Diệp Lăng Phi làm ra chút động tác gì đó. Lúc này cho dù người ta làm cái gì trên cái mông ngươi, ngươi cũng không có biện pháp nói. Cũng may Diệp Lăng Phi cũng không có bất cứ cái động tác gì, thậm chí tay phải còn chưa từng nhúc nhích.
Thật vất vả tới tầng lầu rồi, Trịnh Khả Nhạc cuối cùng cũng ra khỏi thang máy, trong lòng thở dài một hơi. Nhìn lại Diệp Lăng Phi bên trong thang máy, liền nhìn thấy vẻ mặt Diệp Lăng Phi rất bất đắc dĩ.
– Người này thật cũng không tệ lắm.
Trịnh Khả Nhạc âm thầm nghĩ vậy.
Ngày đầu tiên đi làm trong năm mới không thể thiếu việc đồng nghiệp chúc Tết lẫn nhau. Diệp Lăng Phi mới đi qua đại sảnh Bộ Tổ chức, đã có bảy tám nữ nhân viên đi đến chào hỏi, còn có hai người cầm hạt dưa qua cho Diệp Lăng Phi.
– Cứ ăn đi, nhưng các cô cần chú ý, đừng để Phó Tổng Trần của chúng ta nhìn thấy.
Diệp Lăng Phi lấy một nắm hạt dưa nhét vào túi áo của mình, dặn dò những người này phải chú ý, không nên ồn ào quá mức.
Diệp Lăng Phi là Giám đốc Bộ Tổ chức, tuy nói Trần Ngọc Đình quản lý Bộ Tổ chức, nhưng nếu muốn xử phạt cũng phải thông qua giám đốc. Thành viên Bộ Tổ chức cũng biết giám đốc này của bọn họ đặc biệt bao che, nói đúng là đối với người của bộ mình đặc biệt tốt, sẽ không xử phạt các nàng. Bởi vậy, lá gan các nữ nhân viên này cũng đặc biệt lớn.
Diệp Lăng Phi cười ha hả trở lại phòng làm việc, mới vừa cởi áo vest, còn chưa treo lên móc áo, Đường Hiểu Uyển đã ló đầu ra. Nhìn thấy phòng làm việc Diệp Lăng Phi không có ai, nàng vỗ ngực.
– Diệp đại ca, em chúc Tết anh, cho em bao lì xì nào.
Đường Hiểu Uyển chúc Tết xong, vươn hai bàn tay nhỏ trước mặt Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi đem cửa đóng lại, đưa tay vỗ một cái vào mông Đường Hiểu Uyển, cười:
– Tiểu nha đầu, đã mấy tuổi vẫn còn muốn lì xì.
– Ai bảo Diệp đại ca cả Tết không đến tìm em.
Tâm trạng Đường Hiểu Uyển rất tốt, cười khanh khách nói:
– Em ở Hải Nam còn nghĩ Diệp đại ca có thể gọi điện thoại cho em hẹn em đi ra ngoài chơi chứ, kết quả một cuộc điện thoại cũng không có.
Đường Hiểu Uyển vừa nói vừa làm mặt quỷ, tinh nghịch nói:
– Cho nên, em quyết định muốn lấy lì xì của anh.
– Lì xì thì không có, lòng bàn tay đỏ thì có, có muốn anh lại đánh em vài cái hay không?
Diệp Lăng Phi làm bộ lại muốn đánh vào mông Đường Hiểu Uyển. Đường Hiểu Uyển linh hoạt né tránh, chạy đến cửa, hướng về phía Diệp Lăng Phi nhăn mũi nói:
– Không chơi với anh, Diệp đại ca! Nhớ kỹ Tết năm nay anh chưa tặng Hiểu Uyển quà Tết.
Nói xong mở cửa, chạy ra ngoài.
– Tiểu nha đầu này.
Diệp Lăng Phi cười cười, hắn cảm giác ở cùng một chỗ với Đường Hiểu Uyển không có nửa điểm áp lực. Không giống như ở cùng một chỗ với Lý Khả Hân lúc nào cũng phải đề phòng Lý Khả Hân nổi giận. Nhớ tới Lý Khả Hân, tâm tình Diệp Lăng Phi có điểm không vui, không biết Lý Khả Hân có tha thứ cho hắn hay không.
Đơn giản thu dọn một phen. Diệp Lăng Phi mở Laptop. Khi màn hình máy tính vẫn đang khởi động hệ thống Windows XP, điện thoại trên bàn làm việc vang lên. Từ Oánh thông báo với Diệp Lăng Phi Phó Tổng Trần muốn họp.
Diệp Lăng Phi đành phải đứng dậy, đi ra khỏi phòng làm việc. Đúng lúc Trần Ngọc Đình cũng từ phòng làm việc đi ra. Hai người đối mặt với nhau, sắc mặt Trần Ngọc Đình trông không tệ, tuy nói không mang theo vẻ tươi cười, nhưng cũng không phải rất lãnh đạm.
– Diệp giám đốc, chúc mừng năm mới.
– A, chúc mừng năm mới.
Diệp Lăng Phi không nghĩ tới Trần Ngọc Đình sẽ chủ động chào hỏi với mình, trong lúc hơi kinh ngạc, Trần Ngọc Đình đã đi qua bên cạnh Diệp Lăng Phi thẳng đến phòng hội nghị. Diệp Lăng Phi gãi đầu, thầm nghĩ:
– Cảm giác Trần Ngọc Đình là lạ, chẳng lẽ tới thời mãn kinh của phụ nữ rồi. Nghĩ không ra nha, nghĩ không ra nha.
Diệp Lăng Phi trong lòng âm thầm nghi hoặc, cất bước đi tới phòng hội nghị. Phòng hội nghị dài và hẹp, ở hai bên bàn hội nghị, một đám nhân viên của Bộ Tổ chức rỉ tai thì thầm còn chưa lấy lại được sự yên tĩnh. Cái này gọi là hội chứng ngày nghỉ, chính là ngày đầu tiên mới vừa đi làm sau kỳ nghỉ dài ngày luôn luôn không có cách nào tập trung làm việc. Không chỉ có một Bộ Tổ chức, các ngành khác trong Tập đoàn Tân Á cũng là như vậy, cho nên ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ thường thường các ngành đều họp, đại loại là xác định mục tiêu làm việc…
Trần Ngọc Đình ngồi ở giữa, vốn Trần Ngọc Đình muốn cho Diệp Lăng Phi cũng ngồi ở giữa, nhưng Diệp Lăng Phi lại chỉ muốn ngồi một bên, theo Diệp Lăng Phi nói: – Cô là vai chính, tôi chính là vai phụ. Đúng như Diệp Lăng Phi dự tính. Trần Ngọc Đình không tỏ bất cứ thái độ gì. Yên vị ngồi xuống, Diệp Lăng Phi ngồi ở bên cạnh Từ Oánh, cầm điện thoại di động lén lút nhắn tin trò chuyện với Bạch Tình Đình.
Trần Ngọc Đình nhìn chung quanh một vòng xong, thanh âm liền mang theo quyền uy lãnh đạo mới vang lên trong phòng hội nghị.
– Các vị, đầu tiên tôi chúc mừng các vị, chúc mọi người năm mới tốt lành.
Những lời này của Trần Ngọc Đình vừa nói xong, trong phòng hội nghị liền vang lên một tràng vỗ tay rào rào. Trong tiếng vỗ tay xen lẫn một âm thanh trong trẻo, mọi người theo tiếng nhìn lại, liền nhìn thấy Diệp Lăng Phi cúi người, từ trên mặt đất nhặt lên điện thoại di động, trong miệng liên tục nói:
– Xin lỗi, bị tiếng vỗ tay to rõ của mọi người làm cho sợ quá, nên rơi xuống đất. Mọi người không cần nghĩ tới tôi, cứ tiếp tục vỗ tay đi.
Vài nữ nhân viên đều mím môi muốn cười mà không dám cười. Trần Ngọc Đình chỉ liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi một cái, nói:
– Diệp giám đốc là ân nhân của chúng ta, tạm thời đừng để ý đến anh ta.
Vừa nói, Trần Ngọc Đình chuyển hướng sang mọi người, nói:
– Bộ chúng ta thành lập cuối năm ngoái, trải qua gần hai tháng công tác cho đến nay, đã hoàn thành điều chỉnh công việc của Bộ Tổ chức, trước mắt có thể bước đầu đi vào công tác chính thức trong tập đoàn. Năm nay tôi sẽ toàn diện phụ trách Bộ Tổ chức đến công việc phát triển, căn cứ chỉ tiêu cuối năm của công ty mà làm việc. Trong nửa năm tới, Bộ Tổ chức của chúng ta muốn hoàn thành công việc phát triển bộ, chính là đem việc phát triển bộ làm trọng tâm phát triển của Bộ Tổ chức, đồng thời toàn diện tiếp quản Bộ Sản xuất và Phòng Thị trường, bước đầu hoàn thành việc sáp nhập ba bộ ngành này. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, trong nửa năm, Bộ Tổ chức sẽ trở thành bộ phận trung tâm của tập đoàn, Bộ Sản xuất cùng Phòng Thị trường sẽ phát triển tới hoàn toàn trở thành phân bộ của Bộ Tổ chức, không còn có quyền lực độc lập. Cho nên, nhiệm vụ làm việc của chúng ta sẽ rất nặng nề, sẽ có càng nhiều đồng nghiệp gia nhập bộ của chúng ta. Vì mục tiêu hoàn thành Bộ Tổ chức, tôi sẽ tuyên bố việc bổ nhiệm mấy người.
Vừa nghe được có công tác bổ nhiệm, người của Bộ Tổ chức toàn bộ chăm chú lắng nghe. Trần Ngọc Đình nhìn thoáng qua, Diệp Lăng Phi vẫn cúi đầu nghịch điện thoại, cao giọng nói:
– Nguyên Giám đốc Bộ Tổ chức Diệp Lăng Phi chuyển sang công tác hành chính.
Diệp Lăng Phi nghe thế đột nhiên ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi:
– Phó Tổng Trần, giải thích cho tôi công tác hành chính này có ý nghĩa gì?
– Diệp giám đốc, Tập đoàn Tân Á chúng ta đang cùng Công ty Wales có dự án hợp tác đầu tư. Cái dự án này là dự án trọng yếu nhất của tập đoàn Tân Á năm nay. Anh có bối cảnh nước ngoài, nên mới cân nhắc chuyển trọng tâm công việc của anh sang dự án lớn này. Trước khi dự án lớn này khởi động, anh phụ trách quản lý, kiểm tra từ cấp trưởng phòng của Bộ Tổ chức trở lên, hiểu chưa?
– Nói trắng ra là tôi bị mất quyền lực, không cần phải can thiệp vào Bộ Tổ chức. Nhưng tôi lại có thể gây khó dễ cho bất kỳ ai trong Bộ Tổ chức, tùy tiện trừ tiền thưởng, có phải ý này không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Trần Ngọc Đình hơi ngẩn người, nàng không nghĩ tới Diệp Lăng Phi sẽ giải thích cái chức vụ này như vậy. Bất quá về cơ bản mà nói thì thật đúng là ý này. Dù sao Bộ Tổ chức đã hoạt động. Không thể lại để Diệp Lăng Phi tùy ý dính vào như vậy. Trần Ngọc Đình cần phải có trợ thủ đắc lực. Vốn khi cuối năm, Trần Ngọc Đình đề cập với Trương Khiếu Thiên thay đổi chức vụ giám đốc của Diệp Lăng Phi, một lần nữa bổ nhiệm tân giám đốc, nhưng điều này bị Trương Khiếu Thiên bác bỏ. Trương Khiếu Thiên nói rất rõ ràng với Trần Ngọc Đình, Bộ Tổ chức bất cứ ai cũng có thể thay thế, chỉ có Diệp Lăng Phi là không thể thay thế. Điều này làm cho Trần Ngọc Đình khó hiểu, tại sao Trương Khiếu Thiên lại cố ý giữ lại một giám đốc như vậy.
Lúc ấy, Trương Khiếu Thiên đã cho Trần Ngọc Đình một câu trả lời thuyết phục chính là chỉ có Diệp Lăng Phi giữ chức vụ giám đốc thì Bộ Tổ chức mới có thể hoạt động. Nếu như đổi lại là người Trần Ngọc Đình tin tưởng đảm nhiệm chức giám đốc này, Bộ Tổ chức sẽ không thể hoạt động được nữa.
Trương Khiếu Thiên còn có lời còn không nói với Trần Ngọc Đình, đó chính là Tiền Thường Nam và vài cổ đông kỳ cựu của tập đoàn vẫn nhìn chằm chằm vào cái chức vụ giám đốc Bộ Tổ chức này. Trương Khiếu Thiên sở dĩ thành lập Bộ Tổ chức là muốn làm suy yếu bè phái mà Tiền Thường Nam đã xây dựng mấy năm nay, không cho Tiền Thường Nam có được quá nhiều quyền lực trong tập đoàn. Mà bối cảnh của Diệp Lăng Phi làm cho đám người Tiền Thường Nam cũng có điều kiêng kỵ, chính là Diệp Lăng Phi là con rể Tổng giám đốc Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế – một trong những đối tác lớn của Tập đoàn Tân Á. Chỉ bằng điểm này, Trương Khiếu Thiên cũng có lý do để Diệp Lăng Phi ở lại chức vụ giám đốc Bộ Tổ chức này.
Trần Ngọc Đình không thể đem Diệp Lăng Phi đuổi đi, nàng cũng chỉ có thể làm Diệp Lăng Phi mất quyền lực như vậy. Kỳ thật, vấn đề này chính là Trần Ngọc Đình này không có tâm cơ, làm việc quá cứng nhắc. Nếu như đổi Diệp Lăng Phi thành một người khác, có bối cảnh như Diệp Lăng Phi, hôm nay Trần Ngọc Đình dám ở đây tuyên bố việc bổ nhiệm người này, thì chắc chắn không lâu sau Trần Ngọc Đình sẽ bị mời về nhà nghỉ ngơi.
Vì sao?
Quyền lực phân tranh bên trong tập đoàn, một công ty lớn nhìn như gió êm sóng lặng, không biết trong đó ẩn chứa bao nhiêu dòng chảy ngầm. Đừng nhìn chỉ là giám đốc, nhưng có quyền với không quyền chính là không giống nhau. Diệp Lăng Phi chỉ cần tìm Trương Khiếu Thiên từ chối, Trương Khiếu Thiên lập tức sẽ tìm Trần Ngọc Đình nói chuyện tử tế. Chỉ cần Diệp Lăng Phi có liên hệ mật thiết với Tiền Thường Nam, thì không chỉ Trần Ngọc Đình không giữ được chức phó tổng này, mà ngay cả Bộ Tổ chức mà Trương Khiếu Thiên khổ tâm thành lập cũng sẽ lập tức biến thành phạm vi thế lực của Tiền Thường Nam.
Đương nhiên, còn có một nguyên nhân khác, khỏi cần nói Trần Ngọc Đình. Chỉ sợ hiện tại Trương Khiếu Thiên cũng không có cách nào giữ được Diệp Lăng Phi. Tập đoàn Tân Á và Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế giống nhau, năm đó đều thông qua phát hành cổ phiếu để huy động tài chính giải quyết khó khăn cho công ty. Tuy nói Tập đoàn Tân Á không có trải qua loại rung động như Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế cuối năm ngoái, nhưng Diệp Lăng Phi từ đó cũng thực sự nhìn ra chút manh mối. Nếu như hắn muốn tiếp tục ở Tập đoàn Tân Á tiêu dao tự tại, không thể chỉ dựa vào Trương Khiếu Thiên. Vì vậy, hắn âm thầm thu mua cổ phiếu của Tập đoàn Tân Á đang lưu hành trên thị trường. So với sự ổn định của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế mà nói, sự không ổn định của cổ đông Tập đoàn Tân Á đã vượt xa dự đoán của Trương Khiếu Thiên. Cổ phiếu lưu hành trên thị trường đã vượt quá 60% cổ phần, có thể thấy, Diệp Lăng Phi này có khả năng làm được những gì.
Nhưng hiện tại, sau khi Trần Ngọc Đình nói ra chuyện bổ nhiệm này, Diệp Lăng Phi lại phản ứng bình tĩnh đến lạ kỳ. Sau một phen lý giải khác thường, Diệp Lăng Phi lại nhún vai nói:
– Không thành vấn đề.
Trần Ngọc Đình cũng không có thái độ với ý kiến mà Diệp Lăng Phi vừa phát biểu này. Trần Ngọc Đình lại tuyên bố bổ nhiệm thêm hai quản lý khác. Xong, Trần Ngọc Đình đứng dậy, trong ánh mắt của mọi người đi ra khỏi phòng hội nghị.
Trần Ngọc Đình vừa rời đi, người của Bộ Tổ chức ở đây xôn xao bàn tán, nhất là Đường Hiểu Uyển ngồi ở bên cạnh Diệp Lăng Phi lại càng lo lắng hỏi:
– Diệp giám đốc, anh không sao chứ?
Đường Hiểu Uyển ở nơi đông người cũng không gọi Diệp Lăng Phi là Diệp đại ca. Đến khi Trần Ngọc Đình tuyên bố chuyện bổ nhiệm này, Đường Hiểu Uyển nhìn về phía Diệp Lăng Phi, nhưng lại nhìn thấy Diệp Lăng Phi vẫn mải mê điện thoại, như thể không nghe thấy chuyện bổ nhiệm vừa rồi của Trần Ngọc Đình.
Diệp Lăng Phi nghe thấy Đường Hiểu Uyển nói vậy, hắn ngẩng đầu, thấp giọng nói:
– Hiểu Uyển, đây là chuyện tốt mà! Anh có thể cả ngày mặc kệ mọi chuyện, vẫn có tiền, hơn nữa nếu anh không thích ai thì có thể trừ lương người đó. Sau này quản lý nào dám bắt nạt em, cứ nói cho anh biết, anh sẽ trừ hết toàn bộ tiền lương của tên quản lý đó, để hắn đi hít khí trời.
Đường Hiểu Uyển thật sự bó tay, liên tục nói:
– Diệp giám đốc, không nên như vậy, người ta kiếm tiền thật không dễ dàng.
– Đồ ngốc, anh đùa em thôi.
Diệp Lăng Phi nói xong, lại cúi đầu nghịch điện thoại đến. Sau khi Trần Ngọc Đình rời khỏi đây không lâu, liền mang theo một người đàn ông mặc vest xanh đi vào. Người đàn ông kia trông khoảng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, đeo một chiếc kính gọng nửa vành màu vàng, tóc ngắn. Người đàn ông này tuy không anh tuấn, nhưng khiến người ta cảm thấy hết sức lão luyện.
– Tôi giới thiệu với các vị một người đồng nghiệp mới.
Trần Ngọc Đình mang theo người đàn ông kia tới phòng hội nghị rồi, nàng giới thiệu:
– Vị này là Phó Giám đốc Bộ Tổ chức Thái Hạo, vốn là Phó Giám đốc Bộ Kỹ thuật. Lần này điều đến Bộ Tổ chức của chúng ta đảm nhiệm chức Phó Giám đốc, anh ấy sẽ phụ trách công việc trong Bộ Tổ chức.
Trong phòng hội nghị vang lên tràng vỗ tay rào rào, trong đó lại xen lẫn một âm thanh trong trẻo của điện thoại rơi xuống đất. Diệp Lăng Phi lần này thở dài một hơi, không hài lòng oán giận nói:
– Cũng không biết học ai, nói chuyện thì vỗ tay làm gì, làm điện thoại của tôi rơi đến hai lần.
Vừa nói Diệp Lăng Phi nhặt điện thoại lên, nhìn lướt qua rồi tức giận nói:
– Sau này nhớ kỹ cho tôi, nói chuyện thì cứ nói chuyện, đừng có vỗ tay.
Diệp Lăng Phi nói như thế nào cũng là Giám đốc Bộ Tổ chức, mà ngay cả Trần Ngọc Đình cũng không có biện pháp làm gì Diệp Lăng Phi. Một câu nói này của Diệp Lăng Phi, cả phòng hội nghị lập tức trở nên lặng ngắt như tờ.
Thái Hạo có chút xấu hổ, hắn nhìn Trần Ngọc Đình một chút, lại nhìn không dưới mấy chục người đang ngồi trước mặt, hắng giọng nói:
– Các vị đồng nghiệp, sau này tôi sẽ hợp tác cùng mọi người. Tôi tin tưởng chúng ta nhất định sẽ làm việc ăn ý.
Thái Hạo nói xong những lời này, dựa theo thói quen trong quá khứ dừng lại một lát, chờ đợi tiếng vỗ tay, kết quả lại nghe thấy Diệp Lăng Phi không nhịn được nói:
– Cứ nói tiếp đi, đừng chờ vỗ tay.
❃ Thiên Lôi Trúc ❃ Truyện dịch AI