Trần Ngọc Đình cùng Diệp Lăng Phi lái xe tới một quán bar nhạc jazz. Đây là một quán bar mới khai trương không lâu, trông rất xa hoa. Đối tượng quán bar này hướng đến là giới trí thức, không gian bên trong không hề hỗn loạn như những nơi khác, thậm chí còn không có sàn nhảy.
Vừa bước vào quán bar đã cảm nhận được sự khác biệt, không có tiếng nhạc điện tử chói tai, cũng chẳng hề ồn ào, một không gian lý tưởng để thưởng thức nhạc jazz.
Trần Ngọc Đình và Diệp Lăng Phi được người bồi bàn đưa tới một bàn ở tầng hai. Diệp Lăng Phi chọn vài món ăn nhẹ và một chai rượu vang đỏ. Người bồi bàn liền lui xuống.
“Phó tổng Trần, hôm nay cô không bận gì chứ?”
Diệp Lăng Phi thấy Trần Ngọc Đình từ lúc vào đây vẫn không nói lời nào, sắc mặt lại hơi tái đi, không giống như bình thường.
Trần Ngọc Đình khẽ lắc đầu, cố tỏ ra thoải mái nói:
“Hôm nay tôi thật sự phải cảm ơn anh đã khiến tôi tỉnh ngộ. Nếu không, tôi cũng không biết mình sẽ còn đắc tội với bao nhiêu người nữa.”
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
“Phó tổng Trần, cô vẫn không chịu nói thật.”
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Trần Ngọc Đình sửng sốt, khó hiểu hỏi:
“Ý anh là sao?”
“Không có ý gì cả. Nào, uống rượu trước đã.”
Diệp Lăng Phi cầm lấy chai rượu vang mà bồi bàn vừa mang lên, rót cho Trần Ngọc Đình nửa ly, rồi nói:
“Phó tổng Trần, nói trước là nếu không uống được thì đừng cố nhé.”
“Tôi biết tửu lượng của mình, anh yên tâm đi.”
Trần Ngọc Đình cầm ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch. Thấy cách uống của cô, Diệp Lăng Phi cũng thấy đau đầu. Nhưng hắn không nói nhiều, tự rót cho mình nửa ly rồi uống cạn.
Dường như Trần Ngọc Đình muốn chuốc say bản thân tối nay, cô coi như không thấy đồ ăn trên bàn, cứ uống liên tiếp từng ly một, ngay cả lời khuyên của Diệp Lăng Phi cũng bỏ ngoài tai. Diệp Lăng Phi mơ hồ cảm thấy Trần Ngọc Đình dường như có chuyện muốn nói với mình. Nhưng với tính cách của cô, chuyện đó rất khó nói ra, nên cô muốn mượn rượu để làm tê liệt bản thân, sau đó mới có thể thổ lộ cùng hắn.
Quả nhiên, khi chai rượu thứ hai vơi đi quá nửa, Trần Ngọc Đình, giọng đã ngà ngà hơi men, nói:
“Diệp Lăng Phi, có phải anh rất ghét con người tôi không?”
“Cô nói chuyện riêng hay chuyện công? Nếu là chuyện riêng, tôi cho rằng cô không tồi, là mẫu phụ nữ mạnh mẽ mà tôi ngưỡng mộ. Nhưng nếu nói về công việc, tôi quả thật không thích phong cách làm việc của cô cho lắm.”
Diệp Lăng Phi nói thẳng không hề che đậy, không có chút ý tứ giấu giếm nào, hoàn toàn nói ra suy nghĩ của mình.
Trần Ngọc Đình cười, ánh mắt mê ly nhìn chăm chú vào Diệp Lăng Phi, cất lên tiếng cười ngông của kẻ say:
“Anh cuối cùng cũng nói thật rồi. Từ trước đến nay anh vẫn luôn bất mãn với cách làm việc của tôi mà không nói ra. Nhưng hôm nay anh không nhịn được nữa rồi, ha ha. Tôi không ngờ ngay cả anh mà tôi cũng đắc tội.”
Nói đến đây, thân thể Trần Ngọc Đình lảo đảo. Diệp Lăng Phi vội vàng đỡ lấy cô, thân thể đầy đặn, căng tràn vẻ quyến rũ của người phụ nữ trưởng thành, thuận thế ngả vào lòng hắn. Diệp Lăng Phi thấy vậy đành ôm lấy thắt lưng cô, tay phải cầm ly rượu khẽ cười nói:
“Tôi không phải là không nhịn được nữa, chỉ là không muốn thấy cô tiếp tục sai lầm.”
Trần Ngọc Đình nằm trong lòng Diệp Lăng Phi, tự giễu nói:
“Chồng tôi cũng nói tôi như vậy. Anh ấy đã nhịn tôi nhiều năm, chưa từng nổi giận với tôi. Mãi cho tới một lần anh ấy uống say mới nổi giận, cũng giống như anh nổi giận lúc chiều nay. Lời các anh nói cũng rất giống nhau. Lúc ấy tôi đã rất tức giận, thật sự tức giận. Tôi cho rằng cách làm việc của mình không có gì sai. Tôi chỉ muốn làm hết chức trách, làm tốt công việc của mình, tại sao phải nghĩ cho người khác?”
Diệp Lăng Phi gật đầu:
“Có lẽ đó là do cá tính của cô đã tạo nên cách hành xử như vậy.”
Trần Ngọc Đình không trả lời mà tiếp tục:
“Anh và anh ấy có rất nhiều điểm giống nhau, khi nổi giận lên đều khiến người ta không chịu nổi. Đôi mắt hai người cũng rất giống, có đôi khi nhìn vào mắt anh, tôi còn lầm tưởng là chồng mình đã trở về. Đây là lý do vì sao tôi không dám tiếp xúc với anh. Anh làm tôi nhớ đến chồng tôi.”
Trần Ngọc Đình vươn tay vuốt ve khuôn mặt Diệp Lăng Phi. Hắn cau mày, cảm thấy cô đã uống quá nhiều. Nếu cứ thế này, Trần Ngọc Đình có thể sẽ làm ra những chuyện không thể kiểm soát.
“Phó tổng Trần…”
Diệp Lăng Phi vừa mới gọi được ba chữ thì tay phải Trần Ngọc Đình đã đặt lên môi hắn. Ánh mắt mê ly của cô nhìn Diệp Lăng Phi, giọng đầy nhu tình:
“Đừng gọi em là Phó tổng Trần. Anh có thể gọi em là Ngọc Đình không? Em rất muốn nghe anh gọi em là Ngọc Đình. Chỉ tối nay thôi, được không?”
Trong lòng Diệp Lăng Phi dâng lên một cảm giác bi ai. Hóa ra Trần Ngọc Đình đang coi mình là chồng cô ta. Thấy ánh mắt mê ly của cô đang nhìn mình, Diệp Lăng Phi không còn cách nào khác, đành ôn nhu gọi:
“Ngọc Đình, đừng uống nữa, tôi đưa cô về.”
“Không, em muốn uống nữa.”
Trần Ngọc Đình không ngờ lại nũng nịu:
“Em uống chưa đủ.”
Lúc này, Trần Ngọc Đình đâu còn phong thái nghiêm nghị của một nữ cấp trên, rõ ràng là một cô gái nhỏ đang làm nũng. Càng như thế, Diệp Lăng Phi lại càng lo lắng. Phụ nữ trưởng thành không thể so với những cô gái trẻ. Nếu thật sự nổi điên lên thì ai điên hơn ai, chẳng cần nghĩ cũng biết. Diệp Lăng Phi không dám để cô chờ đợi, vội vàng an ủi:
“Ngọc Đình, cô đừng nói nữa, tôi đưa cô về nhà. Chúng ta về nhà uống tiếp được không?”
Diệp Lăng Phi vốn nghĩ chị của Trần Ngọc Đình đang ở nhà, chỉ cần đưa cô về là được. Dù Trần Ngọc Đình có say thế nào, có chị gái ở đó, cô cũng sẽ biết chừng mực hơn.
“Ừ, được, nhà tôi còn ít rượu vang, lấy ra uống tiếp.”
Diệp Lăng Phi hết nói nổi. Phụ nữ một khi đã say thì quả nhiên đàn ông không thể lường được. Hắn đành lên tiếng đồng ý, sau đó tìm cách ứng phó, dìu Trần Ngọc Đình ra khỏi quán bar.
Đây là lần đầu tiên Diệp Lăng Phi tới nhà Trần Ngọc Đình. Dưới lầu, cô vịn tường nôn thốc nôn tháo. Diệp Lăng Phi vỗ lưng cô, thấp giọng hỏi:
“Ngọc Đình, có muốn tôi gọi chị cô xuống đón không?”
“Chị ấy không có ở nhà. Hôm nay chị ấy về nhà ngoại rồi.”
Trần Ngọc Đình nôn xong mới tỉnh táo lại một chút, lảo đảo đi lên cầu thang. Diệp Lăng Phi thấy cô đi không vững liền vội vàng ôm lấy eo cô, dìu cô lên lầu.
Một mạch đi lên tầng bốn, cuối cùng cũng tới cửa nhà Trần Ngọc Đình. Diệp Lăng Phi vốn định buông mỹ nhân trong lòng ra, nhưng không ngờ hai tay cô lại ôm chặt lấy hắn, như thể sợ hắn chạy mất.
Diệp Lăng Phi dù sao cũng là một người đàn ông bình thường, ngửi thấy mùi hương quyến rũ trên cơ thể Trần Ngọc Đình, ngọn lửa dục vọng trong người đã sớm âm ỉ. Khi ôm cô đi lên lầu, ngọn lửa đó càng bùng lên dữ dội. Chỉ là Diệp Lăng Phi thấy cô say, không muốn làm kẻ thừa nước đục thả câu. Nếu như Trần Ngọc Đình tỉnh lại mà căm hận mình nhân cơ hội lợi dụng cô, vậy thì sau này hắn làm sao còn mặt mũi gặp cô ở công ty. Tuy ở công ty hai người có chút mâu thuẫn nhưng đó chỉ là trong công việc, không ảnh hưởng gì lớn. Nhưng nếu hắn thừa dịp cô say mà giở trò, chuyện sẽ rất lớn.
Hai tay Trần Ngọc Đình ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi. Hắn đành phải thò tay vào túi cô lục lọi một hồi, cuối cùng cũng tìm được chìa khóa. Hắn mở cửa, ôm cô vào phòng. Trong phòng tối om, Diệp Lăng Phi đứng ở cửa mò mẫm công tắc, bật đèn phòng khách lên mới thấy phòng khách của Trần Ngọc Đình rất lớn, phải hơn 40 mét vuông.
Ôm Trần Ngọc Đình tới ghế salon, Diệp Lăng Phi khom lưng đặt cô xuống.
“Ngọc Đình, tôi lấy cho cô chút nước.”
“Không, em muốn uống rượu. Chúng ta uống tiếp đi.”
Trần Ngọc Đình không chịu buông Diệp Lăng Phi ra, ngược lại còn ôm chặt hơn. Diệp Lăng Phi không đề phòng, lập tức ngã đè lên người cô.
Diệp Lăng Phi vốn đã bị dục hỏa thiêu đốt, chỉ là có nhiều băn khoăn nên mới cố kìm nén. Lúc này, bất ngờ bị đè lên thân thể mềm mại của Trần Ngọc Đình, ngọn lửa dục vọng nãy giờ kìm nén liền bùng lên dữ dội.
Hơi thở của Diệp Lăng Phi trở nên dồn dập. Hắn còn đang cố gắng áp chế dục vọng của bản thân thì lại thấy ánh mắt khiêu khích của Trần Ngọc Đình đang nhìn mình chằm chằm.
Từ ánh mắt nóng bỏng của cô, Diệp Lăng Phi thấy được sự khát khao. Đó là ngọn lửa dục vọng của một người phụ nữ đã phải kìm nén quá lâu, một khi bùng phát có thể thiêu đốt bất cứ người đàn ông nào.
“Diệp Lăng Phi, làm chồng em một lần đi, chỉ một lần thôi.”
Hơi thở của Trần Ngọc Đình càng gấp gáp, bộ ngực cao vút phập phồng. Đôi tay cô ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi, hai chân như hai con rắn quấn quanh thân thể hắn.
Mặc dù Diệp Lăng Phi có thể chiếm hữu người phụ nữ trưởng thành này, nhưng hắn lại có quá nhiều băn khoăn. Hắn thở hổn hển nhưng vẫn cố sức nói:
“Ngọc Đình, cô mau tỉnh lại đi. Cô uống nhiều rồi. Nếu cô tỉnh táo sẽ hối hận đấy.”
“Em rất tỉnh táo, em biết rõ mình đang làm gì.”
Trần Ngọc Đình nói.
“Em chỉ muốn một lần, ngay bây giờ.”
Diệp Lăng Phi liếm môi. Lý trí của hắn đang bị ngọn lửa dục vọng lấn át. Hắn cố gắng nói nốt:
“Ngọc Đình, em đã nghĩ kỹ chưa, nhất định là…”
Diệp Lăng Phi còn chưa dứt lời, Trần Ngọc Đình đã lấy tay che miệng hắn. Cô hé đôi môi hồng nhuận, nhẹ giọng nói:
“Lúc này em chỉ muốn phóng túng một lần. Em biết rất rõ mình đang làm gì. Em chỉ yêu chồng em, cả đời này em chỉ có một người chồng. Nhưng là một người phụ nữ, em cũng có ham muốn.”
Đã nói đến nước này thì không cần phải nói thêm nữa. Bàn tay của Trần Ngọc Đình rời khỏi môi Diệp Lăng Phi. Đôi môi cô chủ động dán vào môi hắn. Ngay khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau, Diệp Lăng Phi đột nhiên ôm chặt lấy Trần Ngọc Đình, hung hăng hôn tới.
Hai tay Trần Ngọc Đình ôm ghì lấy lưng Diệp Lăng Phi. Cô cũng dùng sức hôn đáp lại, mang theo một sự cuồng nhiệt khác hẳn với Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Diệp Lăng Phi cảm thấy ngọn lửa dục vọng của Trần Ngọc Đình còn mãnh liệt hơn hai cô gái chưa trải sự đời kia rất nhiều. Thân thể hắn lập tức có phản ứng kịch liệt. Trần Ngọc Đình nào có khác gì? Tình cảm bị dồn nén bao năm của cô trong nháy mắt bùng phát, còn không đợi Diệp Lăng Phi động thủ, cô đã chủ động dẫn dắt hắn tiến vào cơ thể mình.
Phụ nữ trưởng thành vẫn hiểu nhiều kỹ xảo hơn những cô gái ngây ngô. Cái mông dường như vô tình uốn éo kia lại cực kỳ khơi gợi dục hỏa của đàn ông. Dục hỏa của Trần Ngọc Đình trong nháy mắt bùng lên, thiếu chút nữa là thiêu cháy Diệp Lăng Phi. Hắn chỉ cảm thấy một luồng khí nóng còn hơn cả Chu Hân Mính. Mỗi một lần va chạm của hắn đều khiến Trần Ngọc Đình rên rỉ thành tiếng, tiếp tục vuốt ve, khiến cho trận chiến càng thêm kịch liệt.
Trận chiến từ trên salon lan tới giường, rồi xuống sàn nhà, vào tận phòng ngủ của Trần Ngọc Đình. Khắp nơi đều lưu lại dấu vết của hai người. Thể lực dồi dào của Diệp Lăng Phi lúc này được giải phóng hoàn toàn. Trần Ngọc Đình lại có thể chịu đựng gấp mấy lần Chu Hân Mính.
Sau hơn hai giờ, Diệp Lăng Phi nằm trên giường thở hổn hển. Ga trải giường đã nhàu nát. Trần Ngọc Đình đang áp mặt vào ngực hắn, hai tay vuốt ve vết sẹo trên người hắn.
“Ông xã, em rất nhớ anh, rất nhớ anh.”
Trần Ngọc Đình như đang nói mê, thấp giọng thì thầm.
Diệp Lăng Phi nghe rất rõ. Hắn biết lúc này cô đang coi mình là chồng cô, vừa phóng túng với hắn nhưng cũng vừa ảo tưởng là đang vui vẻ với chồng mình.
Mặc dù trong lòng Diệp Lăng Phi có chút bi ai, nhưng khoái cảm mà Trần Ngọc Đình mang lại khiến hắn nhanh chóng quên đi tất cả. Hắn đặt tay phải lên bầu ngực trắng nõn của cô, miệng vẫn thở dốc.
Đột nhiên Trần Ngọc Đình ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Lăng Phi. Khuôn mặt hồng nhuận của cô nở một nụ cười hạnh phúc, ôn nhu nói:
“Cảm ơn anh. Đây là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của em trong những năm gần đây.”
“Anh có một câu hỏi, có thể hỏi được không?”
Diệp Lăng Phi hỏi.
Trần Ngọc Đình gật đầu. Diệp Lăng Phi lúc này mới nói:
“Tại sao em không tìm người đàn ông khác? Cho dù em chỉ yêu mình chồng em, nhưng không có nghĩa là không thể có tình một đêm với người khác. Đương nhiên anh nói những lời này có thể khó nghe. Em không thể cùng một người đàn ông khác phóng túng như với anh lúc này sao?”
Trần Ngọc Đình cũng không tức giận, ôn nhu đáp:
“Bởi vì anh ưu tú. Nếu em muốn tìm đàn ông thì rất dễ dàng. Nhưng những người đó cho em cảm giác khó chịu, họ chỉ muốn chiếm đoạt thân thể em, không hề nghĩ tới việc an ủi linh hồn em. Mà anh thì không như vậy. Từ lúc anh mới xuất hiện đã khiến em thấy anh không giống người bình thường. Em rất sợ sẽ không khống chế được bản thân mà yêu anh. Nhất là những lời anh nói lúc chiều, khiến em tưởng như chồng em đang đứng trước mặt. Ngay lúc đó em đã quyết định phải phóng túng một lần. Diệp Lăng Phi, em chỉ phóng túng với anh lần này thôi. Ngày mai đi làm, em sẽ không nhắc lại chuyện này, coi như giữa chúng ta chưa từng xảy ra chuyện gì. Anh có thể làm được không?”
Diệp Lăng Phi mỉm cười:
“Em không nên nói là không có quan hệ gì với anh. Chúng ta làm cùng một công ty, hơn nữa em còn là cấp trên của anh.”
“Em biết phải làm thế nào. Em có thể thản nhiên đối mặt với chuyện này.”
Trần Ngọc Đình nói.
“Em sẽ quên chuyện lần này với anh.”
Diệp Lăng Phi cười cười, tay phải đặt trên mông Trần Ngọc Đình vỗ nhẹ một cái, cười nói:
“Em biết không, việc khiến anh quên chuyện ân ái với em là một chuyện rất khó khăn. Anh nghĩ bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ giống anh, sẽ nhớ kỹ cả đời. Nhưng mà, anh sẽ cố gắng hết sức để quên chuyện này đi. Giống như em có nhiều băn khoăn, anh cũng có rất nhiều băn khoăn.”
“Em biết chuyện của anh, cũng biết cha vợ anh là tổng giám đốc Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ. Cho nên em mới có lý do tin rằng anh sẽ quên chuyện này.”
Trần Ngọc Đình đặt hai tay ở phía dưới Diệp Lăng Phi, đầu cô chậm rãi lần xuống thắt lưng hắn. Cái miệng nhỏ nhắn của cô mở ra, ngậm lấy nơi kiêu hãnh của hắn.
Diệp Lăng Phi hưởng thụ sự phục vụ của Trần Ngọc Đình. Cảm giác này hắn chưa từng được trải nghiệm ở Vọng Hải. Chu Hân Mính mặc dù đồng ý phát sinh quan hệ với hắn nhưng chưa từng làm thế này. Chỉ có người phụ nữ trưởng thành như Trần Ngọc Đình mới có thể làm những chuyện như vậy. Diệp Lăng Phi cảm thấy cơ thể lại có thêm sức lực.
Đột nhiên, từ phòng khách truyền tới tiếng chuông điện thoại rất dễ nghe. Trần Ngọc Đình rời miệng khỏi thân dưới Diệp Lăng Phi, thấp giọng hỏi:
“Là điện thoại của anh sao?”
Diệp Lăng Phi vừa nghe thấy tiếng chuông này đã biết là Bạch Tình Đình gọi. Hắn đã đặt nhạc chuông đặc biệt cho cô, có thể nhận ra ngay lập tức.
Diệp Lăng Phi không kịp mặc quần, vội vã chạy ra phòng khách, từ trong đống quần áo lộn xộn trên bàn rút ra chiếc điện thoại di động. Trước khi nhận máy, hắn hít một hơi thật sâu.
“Bà xã, tìm anh có chuyện gì sao?”
Diệp Lăng Phi cười ha hả.
“Anh đang ở đâu? Mấy giờ rồi mà còn chưa về?”
Giọng nói mang theo vẻ trách cứ của Bạch Tình Đình truyền đến từ đầu dây bên kia.
“Anh nếu không về thì cũng phải gọi điện báo cho em một tiếng chứ.”
“Ối chà, bà xã. Anh đang có chút việc bên ngoài. Công ty mình có mấy khách hàng, anh đang ăn cơm với họ. Em xem cái trí nhớ của anh này, đúng là đáng trách quá.”
Ngay lúc Diệp Lăng Phi còn đang diễn trên điện thoại, Trần Ngọc Đình trần như nhộng từ trong phòng ngủ bước ra. Cô vẫn mang theo men say, đi tới trước mặt hắn, ngồi xuống rồi lại cúi đầu há miệng.
Bạch Tình Đình rõ ràng đã bớt giận đi nhiều, chỉ oán hận nói:
“Lần sau nếu anh về muộn thì phải gọi điện về báo cô Ngô đừng nấu cơm. Em còn đang chờ anh về ăn đây. Anh tiếp khách thì uống ít thôi nhé. Nhớ là say rồi thì không được lái xe. Được rồi, em cúp máy đây.”
Sau khi Bạch Tình Đình cúp điện thoại, Diệp Lăng Phi mới thở phào một hơi, trong lòng thầm than:
“Chẳng phải mình vừa lừa dối vợ sao? Rõ ràng là đang ở cùng người phụ nữ khác mà lại bảo là đi tiếp khách. Xem ra mình cũng đã học được cách nói dối rồi.”
Diệp Lăng Phi cảm thấy làm một người bình thường quả là không dễ. Năm đó, hắn dù có chơi bời với phụ nữ cũng chẳng hề e dè mà nói ra. Hiện giờ, hắn lại có thêm chút băn khoăn. Có lẽ đây cũng là niềm vui của cuộc sống đời thường, thêm một phần trách nhiệm, bớt đi một phần phóng đãng.
Nhưng rất nhanh, Diệp Lăng Phi lại bị Trần Ngọc Đình quyến rũ khiến dục hỏa bốc lên. Hắn vỗ vỗ bả vai cô, nói:
“Xem ra anh phải về thôi.”
“Một lần cuối rồi em sẽ không nhớ anh nữa.”
Trần Ngọc Đình ngẩng đầu nhìn Diệp Lăng Phi. Giờ phút này, cô càng giống một người phụ nữ phóng đãng. Không ai có thể tưởng tượng nổi một người phụ nữ ngày thường không để ý tới đàn ông lúc này lại có thể phóng đãng đến vậy.
“Vậy thì phải tranh thủ từng phút từng giây.”
Diệp Lăng Phi ôm lấy Trần Ngọc Đình, bước nhanh vào phòng ngủ.