Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 271: CHƯƠNG 271: XÁT MUỐI LÊN VẾT THƯƠNG

Lý Triết Hào sau khi từ Pháp trở về thì hay tin Truy Phong bị giết, cảnh sát Vọng Hải vẫn đang điều tra vụ án mạng nghiêm trọng này. Lý Triết Hào khẳng định là do Diệp Lăng Phi ra tay, nhưng lại không có bằng chứng.

Lý Triết Hào tạm thời gác việc này sang một bên. Hắn hiện giờ dồn hết tâm trí vào dự án Nhà thờ Đức Bà Paris. Lần này, dù đã ký hợp đồng với Stewart Baker, nhưng khoản tiền năm triệu USD này ngoài tài sản riêng của hắn thì còn có tiền của một số hắc bang đưa cho hắn rửa. Trong đó, đáng kể nhất là tiền của bang Đầu Búa. Ngoài ra còn một khoản hắn vay từ ngân hàng. Bởi thế trong hợp đồng giữa Lý Triết Hào và Stewart Baker có ghi rõ ràng, sau khi dự án trị giá năm triệu USD này thành công thì phải lập tức thanh toán. Stewart Baker lúc ấy không chỉ có nước Pháp bảo lãnh mà còn có một ngân hàng Pháp làm ngân hàng đảm bảo.

Trên thực tế, Lý Triết Hào không thể ngờ rằng việc hắn gặp Stewart Baker ở Pháp chỉ là một cái bẫy đã được giăng sẵn, ngay cả ngân hàng kia cũng là ngân hàng ma. Stewart Baker biết Lý Triết Hào không rành tình hình ở Pháp nên mới bày ra âm mưu to lớn này. Âm mưu này được sắp đặt hoàn hảo không một kẽ hở, đừng nói là Lý Triết Hào không biết, dù cho hắn có am hiểu hệ thống tài chính của Pháp cũng khó lòng phát hiện ra.

Là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, Stewart Baker (Michael) sắp xếp mọi chuyện vô cùng hoàn hảo, không để lại chút dấu vết nào. Lý Triết Hào chỉ biết lao vào bẫy mà chẳng hề hay biết.

Lý Triết Hào dừng xe trước cửa Sở Đầu tư Vọng Hải, còn chưa xuống xe thì đã thấy rất nhiều phóng viên. Những phóng viên này đều là của những hãng truyền thông lớn ở Vọng Hải. Đài truyền hình Vọng Hải còn coi trọng hơn, cử cả một đội phóng viên đến.

- Tiểu Hắc, chuyện gì thế này?

Lý Triết Hào không xuống xe ngay mà hỏi Tiểu Hắc đang ngồi ở ghế phó lái.

Mắt Tiểu Hắc hơi thâm quầng. Đêm qua hắn ngủ không ngon. Cái chết của Truy Phong khiến hắn cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên ngực. Thực lực của Truy Phong hắn hiểu rất rõ. Nhưng Truy Phong lại bị người ta giết chết dễ dàng như vậy, gần như không để lại dấu vết bị sát hại, đủ để thấy đối thủ lợi hại đến mức nào. Hắn cũng lo lắng cho bản thân. Dù sao mình cũng là vệ sĩ của Lý Triết Hào. Nếu có kẻ muốn ra tay với Lý Triết Hào, không chừng mình cũng sẽ bị thủ tiêu.

Mãi tới khi Lý Triết Hào hỏi lần thứ hai, Tiểu Hắc mới hoàn hồn. Hắn vội trả lời:

- Ông chủ, tôi không rõ lắm. Chắc là đám phóng viên này ăn no rửng mỡ, muốn moi chút tin tức từ tập đoàn chúng ta thôi.

Lý Triết Hào hừ một tiếng, nói:

- Đám phóng viên này không chừng đã đánh hơi được gì đó nên mới đến đây dò la.

Lý Triết Hào nói xong đột nhiên giật mình thầm nghĩ:

- Không lẽ bọn họ biết chuyện Nhà thờ Đức Bà Paris rồi sao?

Rạng sáng nay Lý Triết Hào mới nhận được điện thoại của Stewart Baker. Lúc đó hắn mới biết mình đã giành được dự án này. Hắn cũng đã hứa với Stewart Baker là trước khi chuyện này thành công thì sẽ không tiết lộ ra ngoài.

- Tiểu Hắc, chúng ta xuống xe.

Lý Triết Hào cũng không muốn nghĩ nhiều nữa, mở cửa bước xuống.

Xe hắn bị đám phóng viên vây quanh, trong đó có một nữ phóng viên của đài truyền hình Vọng Hải mang theo máy quay tới trước mặt hắn. Cô cầm micro trong tay hỏi:

- Lý tiên sinh, tôi là phóng viên của đài truyền hình Vọng Hải, xin hỏi ông có thể tiết lộ một chút chi tiết về buổi họp báo sắp được tổ chức không ạ?

- Họp báo nào cơ?

Lý Triết Hào bị hỏi một câu ngớ người. Hắn đâu có định tổ chức họp báo gì. Chuyện này khiến hắn hơi sững sờ.

- Hôm qua chúng tôi đều nhận được thông tin là tập đoàn đầu tư của ông tại Vọng Hải sẽ tổ chức họp báo trong hôm nay để tuyên bố việc mua lại Nhà thờ Đức Bà Paris.

Nữ phóng viên kia nói.

- Khoan đã. Tôi đâu có tổ chức họp báo nào.

Lý Triết Hào chẳng hiểu ra sao. Hắn hiện giờ chỉ muốn vào trong tập đoàn hỏi cho rõ mọi chuyện. Tiểu Hắc ngăn cản phóng viên, mở một đường máu cho Lý Triết Hào đi tới cửa tòa nhà của Tập đoàn đầu tư Vọng Hải. Đám phóng viên cũng không chịu thua, chen chúc không kẽ hở bám theo sau Lý Triết Hào.

Lý Triết Hào vừa tới cửa tòa nhà thì trợ lý của hắn mồ hôi đầm đìa đã chạy tới, cuống quýt nói:

- Tổng giám đốc, ngài cuối cùng cũng tới rồi. Sáng sớm nay đám phóng viên này đã kéo đến, nói là tập đoàn chúng ta mở họp báo, còn nói gì mà Nhà thờ Đức Bà Paris. Haiz, ông xem, muốn ngăn cũng không ngăn nổi.

- Chết tiệt! Chuyện này là do ai làm? Mau cho người đi điều tra cho tôi.

Lý Triết Hào nghe tới đây thì đột nhiên nổi giận. Hắn gần như bị chọc cho phát điên. Kẻ nào lại to gan như vậy, dám nói mình muốn tổ chức họp báo. Nhưng Lý Triết Hào lại quên mất là người khác khó có khả năng biết được dự án Nhà thờ Đức Bà Paris này. Chẳng qua lúc này hắn không có tâm tư mà cân nhắc, chỉ muốn tìm ra kẻ đã bày ra trò này.

- Lý tiên sinh, tôi là phóng viên của tạp chí Time, xin hỏi ngài làm sao có thể mua được Nhà thờ Đức Bà Paris, biểu tượng của nước Pháp?

Những lời này của tay phóng viên khiến Lý Triết Hào muốn ngất đi. Gã phóng viên này cũng thật đáng ghét, lại dùng giọng điệu đó nói chuyện với mình. Lý Triết Hào trong lúc mất bình tĩnh đã buột miệng:

- Cái gì mà có thể, rõ ràng là tôi đã mua được Nhà thờ Đức Bà Paris rồi.

Lời này vừa thốt ra liền khiến tất cả phóng viên ở đây sững sờ, rồi như ong vỡ tổ, đồng loạt đưa micro tới sát miệng Lý Triết Hào.

Lý Triết Hào nói xong liền lập tức hối hận. Hắn không ngờ mình lại bị tay phóng viên kia gài bẫy, trong lúc tức giận đã để lộ bí mật này ra. Nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi, muốn thu hồi cũng không được nữa. Lúc này, Lý Triết Hào cũng không nghĩ ra được cách nào khác.

Lý Triết Hào thấy việc đã đến nước này đành phải đâm lao theo lao:

- Các vị, chuyện liên quan tới Nhà thờ Đức Bà Paris, Tập đoàn đầu tư quốc tế Vọng Hải chúng tôi đang trong giai đoạn tiến hành. Vì đây là dự án dính tới rất nhiều bí mật của tập đoàn, không tiện tiết lộ, xin các vị thứ lỗi.

- Lý tiên sinh, Nhà thờ Đức Bà Paris là biểu tượng của nước Pháp, làm sao có thể mua bán được. Không biết có phải ngài đang cố tình gây chú ý hay không? Theo như tin tức tôi nắm được thì Lý tiên sinh từ trước tới nay có quan hệ với hắc bang ở Vọng Hải. Có phải ngài muốn thông qua thủ đoạn này để khiến cảnh sát không dám điều tra ngài hay không?

Một gã đàn ông đeo kính hỏi.

Lý Triết Hào nghe vậy giận dữ, đang muốn hỏi gã này là phóng viên báo nào để kiện thì từ phía sau đám phóng viên truyền tới một giọng nói:

- Lý tiên sinh, cổ phiếu của Tập đoàn đầu tư quốc tế Vọng Hải các người không phải đang giảm giá sao? Có phải các người nghĩ ra một trò đùa Cá tháng Tư, muốn thu hút sự chú ý của mọi người vào tập đoàn, nhờ đó mà đạt được mục đích rửa tiền cho hắc bang hay không?

Lý Triết Hào hoàn toàn bị chọc giận. Hắn chỉ tay vào mặt gã đàn ông kia, cao giọng quát:

- Anh là phóng viên báo nào? Tôi bây giờ muốn kiện anh tội phỉ báng!

Người đàn ông kia chẳng sợ hãi chút nào, đẩy gọng kính nói:

- Xin Lý tiên sinh trả lời câu hỏi của tôi trước đã.

- Được, tôi sẽ nói cho các người biết.

Nếu là trước đây, trong tình huống thế này, dù phóng viên đưa ra câu hỏi thế nào thì Lý Triết Hào cũng có thể ứng phó tốt. Nhưng lần này lại khác. Việc phóng viên đột nhiên xuất hiện khiến hắn bất ngờ không kịp đề phòng, thậm chí là còn mơ hồ. Ngay lúc hắn tưởng là do người trong nội bộ tập đoàn giở trò thì lại có phóng viên hỏi đến chuyện Nhà thờ Đức Bà Paris. Chuyện này rạng sáng nay Lý Triết Hào mới biết tin, đang chìm đắm trong vui mừng thì đột nhiên bị hỏi tới, khiến hắn rối loạn. Đã thế lại còn có người tiết lộ bí mật của hắn với hắc bang, khiến đầu óc Lý Triết Hào như muốn bốc hỏa.

Lý Triết Hào thầm muốn thông qua chuyện Nhà thờ Đức Bà Paris để dời đi sự chú ý về việc mình liên quan tới rửa tiền cho hắc bang. Hắn cao giọng nói:

- Các vị phóng viên thân mến. Chuyện liên quan tới Nhà thờ Đức Bà Paris quả thật là tôi muốn nói rõ với mọi người. Chỉ là tôi cũng vừa mới nhận được tin tức xác thực là mình đã thành công trong lần giao dịch này. Bởi thế nên tôi chưa kịp thông báo với các vị, mong các vị không phiền lòng.

Lời còn chưa dứt thì xung quanh đã náo loạn. Đám phóng viên càng trở nên điên cuồng, hận không thể nhét micro vào miệng Lý Triết Hào.

Đối diện Tập đoàn đầu tư quốc tế Vọng Hải, trong một chiếc xe Audi A6, Diệp Lăng Phi đeo kính đen, tay phải gác ra ngoài cửa xe một cách tùy tiện. Hắn nhìn về phía cửa tòa nhà, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng.

Tất cả mọi chuyện đều do Diệp Lăng Phi sắp đặt. Hắn cố ý lấy danh nghĩa của Tập đoàn đầu tư quốc tế Vọng Hải để thông báo cho các tòa báo lớn của Vọng Hải biết rằng họ chuẩn bị tổ chức họp báo. Sợ phóng viên chưa đủ nhiệt tình, hắn lại cố ý dùng tiền thuê hai người trà trộn vào đám đông. Hai người đàn ông vừa rồi nói hắn liên quan tới việc rửa tiền cho hắc bang chính là do Diệp Lăng Phi sắp đặt. Hiện giờ có thể thấy, quả nhiên Lý Triết Hào đã sập bẫy, không ngờ lại làm trò trước mặt giới truyền thông, chậm rãi nói ra chuyện chuyển nhượng Nhà thờ Đức Bà Paris.

Chiêu này của Diệp Lăng Phi cực kỳ cao tay, rõ ràng đã lừa hết tiền của Lý Triết Hào lại còn muốn xát muối lên vết thương của hắn, cố ý để Lý Triết Hào ra tung hỏa mù, muốn hắn làm trò trước mặt phóng viên, hứa hẹn mua được Nhà thờ Đức Bà Paris, sau đó đột nhiên phát hiện ra mình bị lừa. Không biết lúc đó Lý Triết Hào có xấu hổ đến chết không.

- Lý Triết Hào, lần này chơi đùa với mày sướng thật.

Diệp Lăng Phi cười lạnh nói.

- Đây là kết quả của việc dám đắc tội với tao. Đương nhiên đây vẫn chưa phải là kết thúc, sau này còn nhiều chuyện hay ho đang chờ mày đó.

Những lời này của Diệp Lăng Phi tất nhiên Lý Triết Hào không nghe được. Hắn còn đang bị đông đảo phóng viên vây quanh, bận rộn giải thích về dự án Nhà thờ Đức Bà Paris của nước Pháp.

- Các vị phóng viên thân mến. Tôi biết mọi người sẽ không tin những chuyện liên quan tới Nhà thờ Đức Bà Paris. Nhưng đây là sự thật. Tôi sẽ nhanh chóng chứng minh cho mọi người thấy. Còn về những chi tiết cụ thể thì tôi không tiện tiết lộ ở đây. Tôi hy vọng các vị đừng hỏi thêm nữa. Tới thời điểm thích hợp, tôi sẽ tổ chức họp báo để tiết lộ tường tận chuyện này cho các vị ký giả.

- Lý tiên sinh, tôi nghĩ các phóng viên ở đây đều muốn hỏi một câu: Chuyện này là thật sao?

Một nữ phóng viên đeo kính hỏi.

- Bởi vì chuyện này quá khó tin. Nhà thờ Đức Bà Paris mà cũng bán đi, tôi nghĩ trừ phi chính phủ Pháp điên rồi. Cho nên tôi rất muốn biết đây có phải là sự thật không.

- Đương nhiên là sự thật. Tôi không hề lừa mọi người.

Lý Triết Hào rất tự tin nói:

- Tôi đã nói rồi. Vào thời điểm thích hợp, tôi sẽ tiết lộ chi tiết cho mọi người. Hiện tại xin mời mọi người trở về, tôi còn có việc cần làm.

Đám phóng viên phía dưới bắt đầu bàn tán. Đột nhiên, điện thoại của vài phóng viên đồng thời reo vang. Mấy người này sau khi nghe điện thoại xong liền không để ý tới những người bên cạnh, chạy tới ngăn cản Lý Triết Hào đang định đi vào tòa nhà.

- Lý tiên sinh, tôi vừa mới nghe một tin tức là trước đây có một kẻ lừa đảo đã công khai chuyển nhượng Nhà thờ Đức Bà Paris. Nghe nói kẻ này còn tuyên bố hắn có quyền chuyển nhượng cả Tháp Eiffel, sau đó lại cùng với người giả làm cán bộ tài chính của chính phủ Pháp chuyển nhượng quyền sở hữu Nhà thờ Đức Bà Paris, không biết Lý tiên sinh có nghe nói chưa?

Mấy tay phóng viên kia đều vừa nhận được điện thoại của chủ biên, nói rằng người Pháp đã thông báo, việc chuyển nhượng Nhà thờ Đức Bà Paris là một âm mưu lừa đảo cực lớn, vì vậy họ liền gọi điện báo cho phóng viên tại hiện trường.

Lý Triết Hào nghe xong liền trợn tròn mắt. Hắn cảm thấy sao mình lại giống hệt nạn nhân của kẻ lừa gạt mà mấy tay phóng viên nói đến thế. Đầu tiên hắn thấy Stewart Baker ký kết hợp đồng chuyển nhượng Tháp Eiffel với chính phủ Pháp, sau đó lại thấy vì lý do tài chính mà chuyển thành dự án Nhà thờ Đức Bà Paris. Tiếp đó là mình bỏ năm triệu USD để giao dịch với Stewart Baker.

- Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.

Lý Triết Hào không thể tin nổi mình lại bị lừa. Trong lòng hắn dù bất an nhưng trên mặt lại nở nụ cười tự tin:

- Các vị, xin yên tâm. Đây chẳng qua chỉ là lời đồn thôi. Hợp đồng tôi ký kết hoàn toàn là thật. Tôi sẽ công bố cả quá trình tôi mua Nhà thờ Đức Bà Paris, xin các vị kiên nhẫn chờ đợi.

Nói xong, Lý Triết Hào không dài dòng với phóng viên nữa mà vội vã đi vào trong tòa nhà.

Đám phóng viên lần này kiếm được một tin sốt dẻo. Vốn dĩ chuyện Nhà thờ Đức Bà Paris họ đã không tin, hiện giờ lại nắm được tin về kẻ lừa đảo kia. Đám phóng viên coi đây là tin nóng, không cần biết ngày mai Tập đoàn đầu tư Vọng Hải công bố chuyện này thế nào thì cũng đã đủ tư liệu viết bài rồi.

Khi thấy Lý Triết Hào đã đi vào tòa nhà, đám phóng viên này cũng không lãng phí thời gian nữa, đều chạy về đơn vị của mình.

Lý Triết Hào vội vã trở lại phòng làm việc, lập tức gọi cho Stewart Baker mười mấy cuộc điện thoại nhưng máy đều báo bận. Lý Triết Hào đi đi lại lại trong phòng như một kẻ điên. Hắn hiểu rằng nếu mình thật sự bị lừa thì không chỉ mất tiền mà cả tính mạng cũng không giữ nổi. Không nói tới chuyện ngân hàng siết nợ, mà hắc bang cũng sẽ không tha cho hắn.

Lý Triết Hào lại tiếp tục thử gọi điện, tới cuộc thứ hai mươi thì cuối cùng đầu dây bên kia cũng bắt máy. Lý Triết Hào lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ:

- Xem ra mình đã lo lắng quá nhiều rồi.

- Stewart Baker tiên sinh. Xin lỗi đã quấy rầy ngài. Nhưng có chuyện tôi cần ngài xác nhận.

Lý Triết Hào biết lúc này ở Pháp đang là hai giờ sáng, Stewart Baker còn đang ngủ. Hắn xin lỗi vì đã đánh thức ông ta.

Tất nhiên là Stewart Baker không hề tức giận vì bị Lý Triết Hào gọi điện lúc tảng sáng, ngược lại giọng nói còn rất vui vẻ, vội vàng nói:

- Lý tiên sinh thân ái của tôi. Tôi biết là ông sẽ gọi điện tới mà. Tôi vẫn đang chờ điện thoại của ông. Bởi vì tôi có một việc muốn nói với ông.

- Thật vậy sao?

Lý Triết Hào mặc dù có chút ngạc nhiên nhưng hắn không suy nghĩ nhiều mà cười nói:

- Stewart Baker tiên sinh. Tôi nghe nói có người lợi dụng Nhà thờ Đức Bà Paris để lừa đảo. Ồ, ngài ngàn vạn lần đừng suy nghĩ nhiều. Tôi biết ngài bàn hợp đồng với chính phủ Pháp, đương nhiên sẽ không có vấn đề gì. Chỉ là phóng viên ở chỗ tôi khi có tin tức này thì đều hỏi tôi. Tôi rất muốn làm sáng tỏ chuyện này nhưng lại không có bằng chứng chi tiết. Stewart Baker có thể fax bản hợp đồng ngài ký với chính phủ Pháp cho tôi được không?

- May thật! Tôi cũng đang định nói với ngài chuyện này.

Stewart Baker cười nói:

- Cái tên lừa đảo mà ngài nói chính là tôi. Tên tôi cũng không phải là Stewart Baker. Giống như những gì ngài thấy ở Pháp, tôi là một người Pháp rất lãng mạn. Tôi muốn âm mưu của mình phải thật hoàn mỹ. Tất cả những gì ngài thấy ở Pháp đều là giả. Người của chính phủ là giả, công ty giả, giấy tờ của chính phủ giả, ồ, đương nhiên việc tôi đưa ngài tới thăm Nhà thờ Đức Bà Paris là thật. Tôi vốn không muốn nói cho ngài tất cả những chuyện này nhưng tôi lại cảm thấy nếu không nói thì có lỗi với ngài. Lý tiên sinh thân ái của tôi, bởi vì ngài đã đưa cho tôi 5 triệu USD. À, tôi nói tới đây thôi. Tôi còn rất nhiều chuyện cần làm, không thể ở Pháp nữa. Nếu Lý tiên sinh còn có thể sống sót thì xin mời đi khắp thế giới tìm tôi. Tạm biệt.

Lý Triết Hào sau khi nghe âm thanh tắt máy của Stewart Baker thì cả người co quắp, tê liệt ngồi đó. Lý Triết Hào hiểu rõ rằng không chỉ mình phải mất công ty, mất nhà, mà còn bị hắc bang đuổi giết. Hắn không sợ ngân hàng. Ở Trung Quốc có câu, nợ càng nhiều thì cảnh sát càng không dám bắt. Bởi vì một khi bắt một người nợ một khoản lớn vào tù thì ngân hàng sẽ bị lỗ một số vốn lớn. Đây là chuyện mà bất cứ ngân hàng nào cũng không muốn nhìn thấy. Nhưng hắc bang thì không như vậy. Một khi hắc bang biết tiền của họ không còn thì họ sẽ tìm người nợ đầu tiên. Nếu moi không ra tiền thì chỉ còn một khả năng là người đó sẽ chết rất thảm. Năm mươi triệu USD nhưng bốn mươi bốn triệu đã là Lý Triết Hào lấy của hắc bang. Hắn lấy đâu ra nhiều tiền như vậy chứ. Nếu không có tiền, Lý Triết Hào hiểu rõ tính cách của mấy vị đại ca đó, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn. Rất lâu sau, hắn mới phun ra được một câu: Hết rồi.

✶ Truyện dịch AI tại Thiên Lôi Trúc ✶

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!