Diệp Lăng Phi trở lại phòng làm việc của mình. Từ Oánh cầm tài liệu cần Diệp Lăng Phi ký tên đi vào, đặt lên bàn làm việc. Cô trông có vẻ do dự, dường như muốn nói gì đó nhưng lại ngập ngừng. Diệp Lăng Phi nhìn là biết, cười nói:
- Có chuyện gì thì cứ nói đi.
- Giám đốc Diệp, ngày mai tôi muốn xin nghỉ, có chút việc riêng cần giải quyết.
- Chỉ là xin nghỉ thôi mà? Không vấn đề gì.
Diệp Lăng Phi không chút chần chừ, lập tức đồng ý rồi nói:
- Lần sau có việc, cô cứ trực tiếp gọi điện cho tôi là được.
- Cảm ơn Giám đốc Diệp. Tôi ra ngoài làm việc tiếp đây.
Từ Oánh vội vàng nói.
Diệp Lăng Phi khoát tay, Từ Oánh xoay người rời khỏi phòng làm việc. Cô trở lại bàn của mình, cầm điện thoại lên, đắn đo một lúc lâu mới bấm số.
- Chị Lương, ngày mai em muốn nói chuyện với chị.
Giọng Từ Oánh hạ xuống rất thấp. Khi gọi điện, mắt cô thỉnh thoảng lại liếc nhìn xung quanh, chỉ sợ có người nghe thấy cuộc trò chuyện của mình.
*
Đường Hiểu Uyển từ lúc ăn trưa về liền bận tối mắt tối mũi. Vừa ra Tết, công việc đã chất như núi. Đường Hiểu Uyển cũng cảm thấy tài liệu mình cần xử lý sao mà nhiều đến thế. Khi còn ở Phòng Thị trường, tuy cũng rất bận rộn liên hệ khách hàng, nhưng ít ra vẫn có thời gian dừng lại tán gẫu. Còn bây giờ, cô cảm giác mình không những không có thời gian nói chuyện phiếm, mà e là đến thời gian uống một ngụm nước cũng chẳng có.
Cô bận rộn cho đến hết giờ làm, các đồng nghiệp khác đều đã về hết, Đường Hiểu Uyển vẫn cố gắng xử lý nốt tập tài liệu cuối cùng. Mãi cho đến khi nhập xong dữ liệu vào máy tính, cô mới đóng chương trình lại, ngả người vào lưng ghế, tay phải xoa xoa cổ, tay trái với lấy tách trà đã nguội lạnh, uống một ngụm lớn.
- Hiểu Uyển, sao còn chưa về? Cô có tăng ca thế này cũng không có tiền thưởng đâu.
Thái Hạo đi đến cửa đại sảnh, thấy Đường Hiểu Uyển đang ngồi uống trà thì cười nói:
- Hiểu Uyển, có phải tôi giao cho cô nhiều việc quá không?
- Không phải đâu ạ, là do tôi làm việc hơi chậm thôi.
Đường Hiểu Uyển vội vàng lắc đầu. Cô uống cạn chỗ trà còn lại trong cốc, đứng dậy, đi ra cửa đại sảnh.
- Hiểu Uyển, tôi đợi cô. Cô ước chừng khi nào thì xong hết được?
Thái Hạo hỏi.
- Tôi làm xong cả rồi. Nhưng không dám làm phiền Quản lý Thái đâu, tôi còn phải dọn dẹp một chút nữa.
Đường Hiểu Uyển nói rồi đi về phía nhà vệ sinh. Thái Hạo thấy cô đi về hướng đó thì cũng không đi ra thang máy nữa mà quay lại đại sảnh, ngồi vào chỗ của Đường Hiểu Uyển để chờ.
Đường Hiểu Uyển đi vệ sinh xong, trên đường về đi ngang qua văn phòng của Diệp Lăng Phi, cô tiện tay đẩy cửa, không ngờ cửa đã mở sẵn, còn Diệp Lăng Phi thì vẫn đang cầm chuột, mắt dán chặt vào màn hình.
"Diệp đại ca chăm chỉ thật, tăng ca đến giờ này cơ mà." Đường Hiểu Uyển thầm nghĩ, rồi bước vào văn phòng. Cô thấy Diệp Lăng Phi chỉ mải mê nhìn màn hình, hoàn toàn không để ý đến sự hiện diện của mình. Đường Hiểu Uyển càng thêm khâm phục thái độ làm việc của anh. Nhưng khi cô bước đến gần, nhìn vào màn hình máy tính thì sững sờ.
Đường Hiểu Uyển thấy Diệp Lăng Phi đang chơi trò tìm điểm khác biệt trên QQ. Con trỏ chuột trong tay anh di chuyển loạn xạ trên cơ thể cô gái xinh đẹp trong ảnh.
Khi Diệp Lăng Phi phát hiện Đường Hiểu Uyển đang đứng bên cạnh, hắn vội vàng nói:
- Hiểu Uyển, mau giúp anh xem có những điểm nào khác nhau. Chết tiệt, anh phải khô máu với thằng nhóc này. Thằng nhóc này ghê thật, thắng anh mấy ván rồi, lần này anh nhất định phải gỡ lại!
Đường Hiểu Uyển đành phải khom người giúp Diệp Lăng Phi tìm điểm khác biệt giữa hai tấm hình. Đương nhiên, về khoản này thì cô giỏi hơn Diệp Lăng Phi nhiều. Cô chỉ liếc qua vài lần đã phát hiện ra những điểm còn lại, chỉ ra một loạt. Diệp Lăng Phi thấy mình thắng, không khỏi ôm chầm lấy Đường Hiểu Uyển, hôn chụt một cái thật kêu, sau đó hắn đứng dậy, để cô ngồi xuống, hào hứng nói:
- Hiểu Uyển, em giúp anh thắng nó đi. Thắng một ván, anh thưởng một cái hôn. Mà thua là anh đánh vào mông em đấy.
Hai má Đường Hiểu Uyển ửng đỏ. Tuy những lời này của Diệp Lăng Phi vô cùng trêu ngươi, nhưng cô nghe xong trong lòng lại thấy vui vui. Vì ngại ngùng, cô nói lời trái với lòng mình:
- Diệp đại ca, anh chỉ giỏi chiếm tiện nghi của em thôi.
- Oan cho anh quá. Anh đây là đang cổ vũ em mà.
Diệp Lăng Phi khom người thúc giục:
- Tốt lắm, bắt đầu rồi, bắt đầu rồi. Thằng nhóc này tự xưng là thủ khoa Đại học Giao thông Thượng Hải, còn cá cược nếu nó thắng thì anh phải cởi quần. Mẹ kiếp, lần này anh mà thắng, anh bay vào Thượng Hải lột quần nó luôn!
Đường Hiểu Uyển mím môi cười, tay nắm lấy con chuột, bắt đầu tìm điểm khác biệt.
*
Thái Hạo ngồi chờ trong đại sảnh, chờ mãi chờ mãi vẫn không thấy Đường Hiểu Uyển quay lại, trong lòng bắt đầu sốt ruột, thầm nghĩ: "Không phải là cô ấy gặp sự cố gì đấy chứ?" Nghĩ đến đây, lòng Thái Hạo chợt lóe lên một ý. Nếu Đường Hiểu Uyển gặp phải sự cố bất ngờ, mà mình lại xuất hiện đúng lúc làm anh hùng cứu mỹ nhân, biết đâu cô ấy sẽ cảm động mà đem lòng ái mộ mình.
Thái Hạo đã biết Đường Hiểu Uyển từ khi còn ở Ban Kỹ thuật. Anh ta thuê nhà ở Tiểu khu Thúy Viên, có mấy lần đi làm, tình cờ phát hiện một cô gái vô cùng đáng yêu đi cùng tuyến xe buýt với mình, và trùng hợp hơn là cô gái này cũng làm việc ở Tập đoàn Tân Á. Thái Hạo lân la dò hỏi, sau đó biết được cô gái đáng yêu này tên là Đường Hiểu Uyển, làm ở Ban Tổ chức. Nhiều lần anh ta cố tình chờ Đường Hiểu Uyển tan làm, muốn mượn cơ hội tiếp cận làm quen, nhưng cô căn bản không để ý đến anh ta.
Lần này, Trần Ngọc Đình tìm anh ta, hy vọng Thái Hạo có thể chuyển đến Ban Tổ chức. Thái Hạo là người được Trần Ngọc Đình một tay cất nhắc trở thành nòng cốt của Ban Kỹ thuật. Về mảng nghiên cứu phát triển, Thái Hạo thuộc hàng top đầu. Vốn dĩ Trần Ngọc Đình định để Thái Hạo vào Ban Tổ chức, dựa vào sự am hiểu sản phẩm của anh ta để biến ban lãnh đạo Ban Tổ chức thành một đội ngũ hạt nhân uy tín nhất Tập đoàn.
Thái Hạo vừa nghe nói được chuyển đến Ban Tổ chức liền không cần suy nghĩ mà đồng ý ngay. Trên thực tế, phần lớn lý do anh ta đồng ý là để có cơ hội tiếp cận Đường Hiểu Uyển. Hơn nữa, mình còn là cấp trên của cô ấy, sau này mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Chính vì tâm lý này nên Thái Hạo đã cố ý giao việc cho Đường Hiểu Uyển để có cơ hội cùng nhau tan làm.
Nghĩ đến cảnh mình cứu được Đường Hiểu Uyển, biết đâu cô ấy sẽ cảm động đến mức tự nguyện hiến thân cũng không chừng, Thái Hạo vội vàng bước nhanh về phía nhà vệ sinh. Anh ta đi vào, nhưng lúc này bên trong đã không còn ai. Thái Hạo đứng trước cửa nhà vệ sinh nữ gọi tên Đường Hiểu Uyển mấy lần, nhưng không có tiếng trả lời.
"Chẳng lẽ ngất xỉu ở bên trong?" Thái Hạo nghĩ vậy, vội vàng bước vào, chỉ thấy phòng vệ sinh rộng lớn không một bóng người. Anh ta lần lượt đẩy cửa từng buồng vệ sinh nhưng cũng chẳng thấy ai. Thái Hạo không thể nghĩ ra Đường Hiểu Uyển có thể đi đâu, khi đang định rời khỏi nhà vệ sinh nữ thì bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện của hai người phụ nữ.
Thái Hạo sợ đi ra sẽ bị phát hiện mình vào nhà vệ sinh nữ. Chuyện này mà đồn ra ngoài thì còn mặt mũi nào làm việc ở công ty nữa. Hết cách, anh ta đành đẩy cửa một buồng vệ sinh, trốn vào trong rồi khóa trái lại. Anh ta chỉ mong hai người phụ nữ này mau chóng rời đi, nhưng không ngờ họ lại đi thẳng vào. Thái Hạo nghe rõ tiếng xô nước được đặt xuống, hóa ra là hai nhân viên nữ phụ trách dọn dẹp vệ sinh.
Sợ bị phát hiện, Thái Hạo phải co chân giẫm lên bệ toilet, ngồi xổm trong tư thế vô cùng khó chịu, trong lòng chỉ thầm cầu cho hai cô nhân viên vệ sinh này nhanh nhanh rời đi.
Nhưng không ngờ hai người lại bắt đầu buôn chuyện. Một người nói:
- Chị xem mấy cô gái trong công ty mình này, trông ăn mặc thì sạch sẽ mà đi vệ sinh xong toàn vứt giấy lung tung. Mà thôi cái đó chưa nói, ngày nào em cũng phải thay giấy vệ sinh, chẳng biết các cô ấy dùng kiểu gì mà nhanh hết thế. Chưa hết ngày mà đã chẳng còn cuộn nào.
- Thì bên nhà vệ sinh nam cũng thế thôi. Ngày nào em cũng thay giấy hai lần mà chưa đến chiều đã hết sạch. Em nghĩ mấy người đó toàn lấy giấy mang về nhà ấy. Lần trước em còn thấy một ông cầm nguyên cuộn giấy em vừa thay xong đi ra khỏi nhà vệ sinh đấy. Haiz. Nhưng chuyện này chị em mình cũng đành chịu, coi như không thấy gì đi.
- Ừ đấy, mấy người này càng có tiền lại càng thích tham lam vặt.
Nhân viên nữ kia vừa nói vừa đẩy cửa từng buồng, đổ giấy vệ sinh đã dùng trong thùng rác ra một túi rác to màu đen.
Thái Hạo trốn ở buồng trong cùng, nghe tiếng cô nhân viên đẩy cửa từng gian, tim đập thình thịch. Anh ta cuống cả lên, chẳng lẽ cứ thế để người ta phát hiện mình đang trốn trong nhà vệ sinh nữ sao? Vừa nghĩ đến viễn cảnh thân bại danh liệt, Thái Hạo chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, suýt chút nữa thì ngã nhào từ trên bồn cầu xuống.