Nữ nhân viên vệ sinh kia đổ hết giấy và băng vệ sinh trong các thùng rác, rất nhanh đã đi tới căn buồng mà Thái Hạo đang trốn. Cô đẩy cửa nhưng không mở được. Vừa nhìn đã biết là cửa đã khóa, cô gõ cửa nói:
- Bên trong có ai không?
Vừa rồi, trước mắt Thái Hạo tối sầm lại, suýt nữa thì ngã nhào xuống bồn cầu, phải rất vất vả mới giữ cho mình không ngã. Tim vẫn còn đập thình thịch, lại nghe thấy tiếng gõ cửa của nữ nhân viên vệ sinh, hắn không dám thở mạnh, hai tay bịt chặt miệng, sợ người bên ngoài nghe thấy tiếng thở của mình.
Nữ nhân viên vệ sinh nghe bên trong không có động tĩnh gì, bèn lẩm bẩm:
- Lạ thật, chẳng lẽ mình khóa cửa à?
Một nữ nhân viên khác hỏi:
- Cô lầm bầm cái gì thế?
- Không có gì.
Câu hỏi vô tình này lại cứu Thái Hạo. Nữ nhân viên vệ sinh kia không gõ cửa nữa mà quay người lại, cầm chổi lau và xô nước kéo đến, vừa lau dọn vừa bắt đầu tán gẫu. Mấy chuyện nhỏ nhặt như lông gà vỏ tỏi cũng được họ đem ra bàn tán, khiến Thái Hạo bị nhốt trong buồng vệ sinh không dám nhúc nhích cũng chẳng dám thở mạnh.
“Trời ơi đất hỡi, các bà cô của tôi ơi, làm ơn đi nhanh giùm cái.”
Thái Hạo không ngừng thầm cầu nguyện trong lòng. Hơn nửa tiếng sau, hai nữ nhân viên vệ sinh này mới rời đi.
Sau khi hai người họ rời đi, Thái Hạo ở trong phòng vệ sinh đợi thêm ba bốn phút nữa. Khi chắc chắn không còn nghe thấy tiếng động gì, hắn mới dám cử động. Hắn đưa tay gạt then cửa, vừa định đứng dậy khỏi bồn cầu thì không ngờ do ngồi quá lâu, hai chân đã sớm tê cứng. “Uỵch” một tiếng, hắn ngã sõng soài.
Thái Hạo nằm trên sàn nhà vệ sinh, nửa ngày trời vẫn không nhúc nhích nổi, chỉ cảm thấy trán đau rát. Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi đứng dậy, đi ra khỏi buồng vệ sinh.
Khi ra khỏi nhà vệ sinh nữ, Thái Hạo nhìn thấy bộ dạng của mình trong gương đối diện thì nhếch mép cười khổ. Hắn vặn vòi nước ấm, vốc nước rửa mặt. Tay phải ôm lấy vết thương trên trán, hắn đi trở về.
Hắn vừa đi đến cửa phòng làm việc của Diệp Lăng Phi thì thấy Đường Hiểu Uyển và Diệp Lăng Phi vừa lúc từ trong phòng đi ra.
- Giám đốc Thái, anh sao vậy?
Đường Hiểu Uyển đột nhiên nhìn thấy Thái Hạo, cảm thấy rất bất ngờ. Vừa rồi nàng chỉ mải chơi game với Diệp Lăng Phi, quên cả chuyện đã gặp Thái Hạo ở đại sảnh. Lúc này cũng sắp bảy giờ, Đường Hiểu Uyển cứ ngỡ anh ta đã sớm rời công ty. Nhưng đột nhiên thấy Thái Hạo tay che trán xuất hiện trước mặt, thật sự khiến Đường Hiểu Uyển kinh ngạc.
Diệp Lăng Phi cũng nhìn thấy Thái Hạo, hắn nhìn bộ dạng của anh ta, không nhịn được cười nói:
- Giám đốc Thái, anh làm gì vậy, sao cứ ôm trán thế? Bỏ tay ra tôi xem nào.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đưa tay định gỡ tay phải của Thái Hạo ra. Thái Hạo vốn cảm thấy rất mất mặt, làm sao có thể để Diệp Lăng Phi thấy trán mình bị thương, đành nói dối:
- Không có gì, chỉ là vừa vào nhà vệ sinh, sàn nhà hơi trơn, không cẩn thận bị ngã thôi.
- Vậy anh nên cẩn thận một chút, đừng để bị chảy máu, dễ bị uốn ván lắm đấy.
Diệp Lăng Phi nhắc nhở:
- Tôi có băng cá nhân đây, hay là đưa anh dán lên vết thương?
- Không cần, không cần, muộn rồi, tôi phải về nhà.
Thái Hạo từ chối. Hắn nhìn về phía Đường Hiểu Uyển, nói:
- Hiểu Uyển, chúng ta cùng về thôi.
Đường Hiểu Uyển nghe Thái Hạo nói vậy, sợ Diệp Lăng Phi hiểu lầm, bèn mang ý giải thích nói với Diệp Lăng Phi:
- Em và giám đốc Thái đều ở tiểu khu Thúy Viên.
- Ồ, giám đốc Thái cũng ở đó à?
Diệp Lăng Phi vẻ mặt không đổi, nói:
- Giờ cũng muộn rồi, hai người bắt xe về nhà thì khuya lắm, để tôi đưa hai người về.
- Không cần, tôi đi xe buýt được rồi.
Thái Hạo vội vàng từ chối, hắn nói với Đường Hiểu Uyển:
- Hiểu Uyển, chúng ta đi thôi.
- Giám đốc Thái, em đi xe của giám đốc Diệp về. Anh đi trước đi, đi đường cẩn thận nhé.
Đường Hiểu Uyển dường như không cảm nhận được ý muốn đi cùng của Thái Hạo, nàng vẫn dặn dò anh ta đi về cẩn thận.
Nhìn vẻ mặt có chút ngỡ ngàng của Thái Hạo, trong lòng Diệp Lăng Phi không khỏi bật cười, thầm nghĩ:
“Thằng nhóc này mới đến bộ phận tổ chức được vài ngày mà đã muốn tán gái rồi. Cũng không nhìn xem Hiểu Uyển là ai, ngươi cũng đòi tán tỉnh sao, đợi kiếp sau đi.”
Diệp Lăng Phi cũng cố ý cho Thái Hạo thấy, tay phải hắn ôm lấy eo Đường Hiểu Uyển, nói với Thái Hạo:
- Giám đốc Thái, chúng tôi đi trước đây. Nhớ đi xe cẩn thận một chút, dạo này trên xe buýt nhiều kẻ móc túi lắm, coi chừng ví tiền của anh đấy.
- Giám đốc Thái, tôi đi trước.
Đường Hiểu Uyển cũng không từ chối cái ôm của Diệp Lăng Phi. Tuy nàng hy vọng trong công ty không ai biết mối quan hệ thân mật của mình và Diệp Lăng Phi, nhưng khi anh chủ động ôm, nàng sẽ không nói gì. Ngược lại, nàng còn cảm thấy cái ôm của Diệp Lăng Phi rất ấm áp.
Vẻ mặt Thái Hạo gần như cứng đờ, mắt hắn vẫn dán chặt vào cánh tay Diệp Lăng Phi đang ôm Đường Hiểu Uyển, mãi cho đến khi hai người họ biến mất sau hành lang, Thái Hạo vẫn không có bất kỳ động tác nào.
Diệp Lăng Phi lái xe đưa Đường Hiểu Uyển đến dưới lầu nhà nàng. Đường Hiểu Uyển ngồi trong xe không nhúc nhích, hai tay chỉ vặn vẹo chiếc túi xách, khẽ nói:
- Anh Diệp, nghe nói anh sắp kết hôn.
- Ừ, cuối tháng này sẽ tổ chức.
Diệp Lăng Phi tắt máy, nghiêng người, tay phải đặt lên gương mặt Đường Hiểu Uyển, nhẹ nhàng vuốt ve làn da trắng mịn của nàng, cười nói:
- Em nhớ phải đến dự đám cưới của anh đấy, nhưng phải đưa phong bì đó nha.
Đường Hiểu Uyển cúi đầu, giọng nói lí nhí như muỗi kêu:
- Anh Diệp sau khi kết hôn, có phải sẽ không để ý đến Hiểu Uyển nữa không?
- Đồ ngốc, sao lại thế được.
Diệp Lăng Phi cười cười, kéo Đường Hiểu Uyển vào lòng, dịu dàng nói:
- Ngược lại, anh còn sợ Hiểu Uyển đáng yêu của chúng ta sẽ không thèm để ý đến anh nữa đấy.
- Em sẽ không đâu, em vĩnh viễn không muốn rời xa anh Diệp, em rất thích cảm giác được ở bên anh.
Đường Hiểu Uyển áp mặt vào lồng ngực Diệp Lăng Phi, bàn tay nhỏ nhắn trắng mịn vòng qua ôm cổ anh, ngượng ngùng nói:
- Em thích anh Diệp.
- Anh cũng thích Hiểu Uyển của anh. Hiểu Uyển, yên tâm đi, anh sẽ không rời xa em đâu.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cúi xuống hôn lên môi Đường Hiểu Uyển thật sâu.
Cùng Đường Hiểu Uyển thân mật một lúc dưới lầu, nàng vẫn là cô gái với mối tình đầu, bị Diệp Lăng Phi vuốt ve một hồi liền cảm thấy toàn thân vô lực, hơi thở gấp gáp. Nếu Diệp Lăng Phi muốn có Đường Hiểu Uyển, chỉ cần nói một câu “tối nay đi với anh”, nàng sẽ ngoan ngoãn đi theo anh đến khách sạn. Nhưng Diệp Lăng Phi không muốn phá vỡ mối quan hệ hiện tại giữa hắn và Đường Hiểu Uyển, một khi tiến thêm một bước, mọi chuyện sẽ trở nên phiền phức.
Đường Hiểu Uyển không giống những cô gái khác, nàng rất đơn thuần, rất thiện lương, Diệp Lăng Phi không nỡ ra tay với một cô gái như vậy. Huống chi chuyện của Lý Khả Hân hiện tại làm hắn cảm thấy có một tia bi thương, hắn chỉ muốn duy trì mối quan hệ này với Đường Hiểu Uyển. Còn sau này có thể đột phá hay không, chính Diệp Lăng Phi cũng không rõ. Nhưng hắn hiểu rõ, chỉ cần mình muốn, Đường Hiểu Uyển bất cứ lúc nào cũng có thể là của hắn.
Hắn vuốt ve Đường Hiểu Uyển một phen, lúc này mới lưu luyến không rời mà đưa nàng về nhà. Khi Diệp Lăng Phi lái xe về đến biệt thự, đã gần tám giờ tối. Trước đó hắn đã nói chuyện với Bạch Tình Đình, bởi vậy, tuy hắn về hơi muộn, Bạch Tình Đình cũng không hỏi gì.
Diệp Lăng Phi vừa vào cửa, liền thấy Bạch Tình Đình nửa nằm nửa ngồi trên ghế sô pha, đang xem TV.
- Vợ yêu, ăn cơm chưa?
Diệp Lăng Phi đến trước mặt Bạch Tình Đình, ngồi xuống ghế, tay phải vuốt ve đôi chân mềm mại của nàng.
- Đừng làm loạn, mau ăn cơm đi. Cô Ngô chuẩn bị cơm rồi đấy.
Bạch Tình Đình mặc bộ đồ ngủ màu trắng có hoa văn màu hồng, sự chú ý vẫn dán chặt vào màn hình TV, thậm chí không có bất cứ phản ứng gì khi Diệp Lăng Phi vuốt ve chân mình.
- Ừ.
Diệp Lăng Phi đáp một tiếng, cởi áo khoác treo lên móc, xắn tay áo đi vào phòng ăn.
Cô Ngô đã dọn thức ăn lên bàn, hai món một canh. Cô Ngô xới một bát cơm đưa cho Diệp Lăng Phi, sau đó định rời khỏi phòng ăn thì chợt nghe Diệp Lăng Phi hỏi:
- Cô Ngô, Tình Đình sao vậy? Sao tôi về nhà thấy cô ấy cứ dán mắt vào TV, bình thường đâu có như vậy, tối nay cô ấy có chuyện gì à?
- Tôi không biết, tiểu thư vốn đợi Diệp tiên sinh về ăn cơm, nhưng giữa chừng nghe một cuộc điện thoại thì rất phấn khích. Cô ấy ăn cơm trước rồi chạy ra xem TV.
Cô Ngô cũng có chút kỳ quái.
Diệp Lăng Phi thấy cô Ngô cũng không biết chuyện gì, liền cười cười, ra hiệu ở đây không còn việc của cô nữa. Hắn không biết rốt cuộc Bạch Tình Đình có chuyện gì, trong lòng tính toán ăn xong sẽ hỏi kỹ nàng một chút. Vì vậy, hắn ăn rất nhanh, hai ba miếng đã hết một bát cơm, sau đó bưng canh trứng gà lên uống vài hớp. Diệp Lăng Phi lau miệng, lúc này mới đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.
Trong phòng khách, Bạch Tình Đình vẫn đang xem TV, miệng không ngừng lẩm bẩm:
- Sao thế nhỉ, sao vẫn chưa tới?
Diệp Lăng Phi ngồi xuống sô pha, lấy một cái gối ôm đặt sau lưng, cũng tựa vào ghế. Bạch Tình Đình vẫn đang xem đài truyền hình Vọng Hải. Từ lúc Diệp Lăng Phi vào cửa, nàng đã xem kênh này, bây giờ vẫn chưa đổi.
Đài truyền hình thành phố Vọng Hải đang chiếu quảng cáo, một ông già dắt chiếc xe đạp hỏng kể lể mình bị bệnh gì đó, sau đó uống loại thuốc mới của công ty Harbin sản xuất, bây giờ đã khỏe lại. Diệp Lăng Phi rất ghét loại quảng cáo này, bây giờ trên TV toàn là kiểu như vậy. Theo lời Diệp Lăng Phi, ông lão bệnh tật như thế, sống cũng chẳng dễ chịu gì, không bằng đi sớm một chút cho đỡ khổ. Đôi khi hắn cũng bực mình với đạo diễn quảng cáo, sao lại tuyển diễn viên như vậy. Chưa kể, ông già đẩy xe đạp kia nói mình toàn thân là bệnh, Diệp Lăng Phi còn gặp ông ta trong một quảng cáo khác. Hắn cảm thấy lão diễn viên này thật không dễ dàng, đàn ông bệnh tật như lão mà vẫn phải suốt ngày lăn lộn trên TV.
Đương nhiên, Diệp Lăng Phi cho rằng so với lão già này, có một quảng cáo còn khiến hắn khó chịu hơn. Đó là một cặp vợ chồng ngôi sao mỗi ngày đều quảng cáo dược phẩm phụ nữ, không nói thì thôi, nói ra câu nào hắn cũng thấy gai người. Diệp Lăng Phi chỉ là không có thời gian, nếu có, hắn thật sự chuẩn bị bay ngay đến Bắc Kinh, hỏi thăm cặp vợ chồng nọ: Hai người ăn no rửng mỡ hay sao, chuyện trên giường của hai người thì cứ giữ trên giường, lôi ra cho cả thiên hạ nghe làm gì?
Diệp Lăng Phi thật sự xem không nổi, hắn đưa tay lấy điều khiển TV từ tay Bạch Tình Đình, cằn nhằn:
- Vợ yêu, cái quảng cáo dở hơi này có gì đáng xem, chúng ta đổi kênh khác đi. À, nghe nói gần đây bên Hồ Nam có tiết mục tuyển chọn nữ sinh thanh lịch gì đó, xem giải trí còn hơn xem quảng cáo nhiều.
- Gì vậy, em đâu có xem quảng cáo, em đang đợi bản tin của đài truyền hình Vọng Hải đấy chứ. Lúc anh chưa về, ba em gọi điện, nói tối nay trong bản tin có chuyện liên quan đến tập đoàn đầu tư Vọng Hải. Nghe ba em nói, hình như lần này Lý Triết Hào bị người ta lừa, mà còn bị lừa rất thảm.
Bạch Tình Đình không che giấu sự phấn khích:
- Em đợi tin này hơn nửa tiếng rồi, cũng không biết đài truyền hình Vọng Hải lúc nào mới phát. Haizz, tò mò chết đi được, cứ quảng cáo mãi.
Diệp Lăng Phi vừa nghe, trong lòng đã hiểu ra. Hôm nay chính là một tay hắn bày ra trò hề họp báo của tập đoàn đầu tư Vọng Hải, hơn nữa hắn còn sợ chưa đủ kịch tính, lại cố ý bồi thêm một liều thuốc mạnh, gọi điện cho các phương tiện truyền thông, trực tiếp vạch trần âm mưu này. Diệp Lăng Phi tin rằng các công ty truyền thông chắc chắn sẽ phản ứng ngay lập tức, đây chính là một tin tức động trời, có công ty truyền thông nào lại chịu bỏ qua một tin tức bùng nổ như vậy.
Chỉ là Diệp Lăng Phi không ngờ phản ứng của đài truyền hình Vọng Hải lại nhanh đến thế, giữa trưa vừa mới phỏng vấn, buổi tối đã có tin tức. Có khi Lý Triết Hào còn chưa biết mình bị lừa, sao đài truyền hình đã đưa tin rồi.
Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây cũng thấy hứng thú, hắn rất muốn xem đài truyền hình Vọng Hải sẽ đưa tin này như thế nào. Đương nhiên, hắn không biểu lộ ra vẻ mình biết rõ mọi chuyện trước mặt Bạch Tình Đình, mà giả bộ kinh ngạc nói:
- Vợ yêu, không phải thật chứ? Nói như vậy, chẳng phải Lý Triết Hào sắp phá sản sao?
- Sao lại không phải sự thật, ba em đích thân gọi điện tới còn giả được sao? Nói thật cho anh biết, ba em cũng có bạn bè ở đài truyền hình, có thể biết tin tức đầu tiên. Tin này chính là người bạn đó nói cho ba em biết, cho nên anh không cần lo tin tức này là giả.
Bạch Tình Đình tâm trạng rất tốt, thấy tập đoàn đầu tư Vọng Hải có thể sắp đóng cửa, nàng cảm thấy rất vui vẻ. Ban đầu chính tập đoàn đầu tư Vọng Hải đã ngấm ngầm phá bĩnh, suýt chút nữa làm cho tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế phá sản. Bây giờ thì ngược lại, tập đoàn đầu tư Vọng Hải cũng gặp phải nguy cơ phá sản, hơn nữa Lý Triết Hào lần này khó thoát kiếp nạn. Bạch Tình Đình vừa nghĩ đến tên Lý Thiên Bằng đáng ghét kia từ nay về sau sẽ nghèo rớt mồng tơi, liền cảm thấy hôm nay là một ngày đáng kỷ niệm trong đời.
Bạch Tình Đình trước giờ vẫn không biết người giúp tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế vượt qua khó khăn ban đầu chính là Diệp Lăng Phi, hiện tại nàng chỉ muốn nhanh chóng trả lại số tiền đã vay từ bạn của anh.
Diệp Lăng Phi giả vờ hưng phấn, cười nói:
- Vợ yêu, như vậy chẳng phải tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế bớt đi một đối thủ đáng gờm sao? Anh nhớ tập đoàn đầu tư Vọng Hải có lúc còn muốn thôn tính tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế mà.
- Đó là đương nhiên, hiện tại tự thân tập đoàn đầu tư Vọng Hải còn khó bảo toàn, xem họ thôn tính tập đoàn chúng ta thế nào.
Bạch Tình Đình đắc ý cười nói:
- Em vui nhất không phải là tập đoàn đầu tư Vọng Hải đóng cửa, mà là tên Lý Thiên Bằng ghê tởm kia từ nay sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa.
- Ừ, đúng vậy.
Diệp Lăng Phi liên tục phụ họa.
- Chà, bắt đầu rồi!
Bạch Tình Đình đột nhiên tập trung vào TV, thấy trên màn hình xuất hiện đoạn giới thiệu bản tin của đài truyền hình Vọng Hải, nàng bắt đầu phấn khích lên.
Diệp Lăng Phi âm thầm buồn cười, thầm nghĩ:
“Nếu nàng biết chính ta đã trực tiếp hạ gục Lý Triết Hào, liệu có lập tức lấy thân báo đáp ta không nhỉ?”
Hắn không phấn khích như Bạch Tình Đình, chỉ tựa vào gối ôm, tay phải đặt lên vai nàng, cùng nàng chăm chú nhìn vào màn hình TV.
Trên màn hình, nữ phát thanh viên theo thông lệ, đầu tiên tóm tắt nội dung chính của bản tin lần này, chuyện của tập đoàn đầu tư Vọng Hải được xếp ở hàng đầu. Rất nhanh, màn hình chuyển sang hình ảnh phóng viên quay được trước tòa nhà tập đoàn đầu tư Vọng Hải vào trưa nay.
- Thưa quý vị, hôm nay tập đoàn đầu tư Vọng Hải vốn định tổ chức họp báo, công bố dự án liên quan đến việc tập đoàn này mua lại Nhà thờ Đức Bà Paris ở Pháp, nhưng vì một số lý do, cuộc họp báo đã bị hủy bỏ. Tổng giám đốc tập đoàn đầu tư Vọng Hải - ngài Lý Triết Hào đã sơ bộ công bố một vài chi tiết về việc mua lại Nhà thờ Đức Bà Paris, nhưng theo nguồn tin mà phóng viên chúng tôi nắm được, chuyện này rất có khả năng là một âm mưu lừa đảo xuyên quốc gia…
Khi Bạch Tình Đình nghe được tập đoàn đầu tư Vọng Hải mua lại Nhà thờ Đức Bà Paris, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lập tức cười phá lên. Nàng cười đến nghiêng ngả, hai tay ôm bụng, trông có vẻ cười rất dữ dội.
- Có buồn cười đến thế không?
Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng cười lớn của Bạch Tình Đình, không nhịn được hỏi.
Bạch Tình Đình rất vất vả mới ngừng cười, cố nén ý cười, nói:
- Chồng ơi, hôm nay là ngày Cá tháng Tư à? Sao tập đoàn đầu tư Vọng Hải lại đùa với chúng ta một trò đùa xuyên lục địa thế này? Bọn họ lại đi mua Nhà thờ Đức Bà Paris, người có chút kiến thức thường thức đều biết, Nhà thờ Đức Bà của Pháp không phải là hàng hóa, làm sao có thể mua được chứ?
Diệp Lăng Phi cũng bật cười, đồng tình nói:
- Ừ, quả thật có chút hài hước. Em nói xem Lý Triết Hào này có phải não có vấn đề không, sao lại nghĩ đến chuyện mua Nhà thờ Đức Bà Paris nhỉ?
- Hắn chính là một kẻ thần kinh.
Bạch Tình Đình cười nói:
- Em thật không hiểu một người như thế làm sao lại sáng lập được tập đoàn đầu tư Vọng Hải chứ, lại có thể nghĩ đến chuyện mua Nhà thờ Đức Bà Paris. Ai nha, thật sự làm em cười không chịu nổi, chồng ơi, lấy giúp em chút nước.
Diệp Lăng Phi vội vàng rót một cốc nước ấm, Bạch Tình Đình một hơi uống cạn mới ngừng cười. Nàng tiếp tục xem, liền thấy trên màn hình TV xuất hiện hình ảnh Lý Triết Hào đứng ở cửa tòa nhà, cùng với những lời ông ta nói. Từ hình ảnh phóng viên quay được, Lý Triết Hào ban đầu rất đắc ý, thậm chí khoa trương, nhưng khi bị phóng viên nhắc đến có người nói đây là một âm mưu lừa đảo quốc tế, vẻ mặt ông ta liền hết sức xấu hổ.
Hễ là người sáng suốt cũng biết lần này Lý Triết Hào đã bị lừa. Mặc dù chưa nói rõ bị lừa bao nhiêu tiền, nhưng ai cũng biết lần này tập đoàn đầu tư Vọng Hải chắc chắn lỗ không ít.
❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Truyện dịch AI