Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 274: CHƯƠNG 274: TÌM CẢNH SÁT BẢO VỆ

Trong biệt thự nhà họ Lý, cả nhà Lý Triết Hào đã xem bản tin của đài truyền hình Vọng Hải. Lý Triết Hào như người mất hồn, từ trưa về đến nhà đã tự nhốt mình trong thư phòng. Lý Thiên Bằng và Mã Tử Yến không biết đã xảy ra chuyện gì. Mã Tử Yến vốn muốn hỏi chồng một chút, nhưng Lý Triết Hào cứ nhốt mình trong thư phòng, mặc kệ bà gọi thế nào cũng không chịu mở cửa.

Cho đến lúc ăn cơm tối, Lý Thiên Bằng mới vội vã trở về. Vừa về đến nhà, cậu ta liền nói với Mã Tử Yến:

- Mẹ, xảy ra chuyện rồi!

Mã Tử Yến giật mình, nhìn hành động khác thường của Lý Triết Hào hôm nay, bà đã cảm thấy có gì đó không ổn. Bây giờ lại nghe con trai nói vậy, bà liền có dự cảm lần này không phải là chuyện nhỏ.

- Thiên Bằng, con đừng sốt ruột, ngồi xuống nói từ từ đã.

Mã Tử Yến ra hiệu cho Lý Thiên Bằng đừng hấp tấp, nhưng Lý Thiên Bằng làm gì có tâm trạng mà ngồi xuống. Cậu ta đứng trước mặt mẹ, vội vàng nói:

- Con vừa nghe tin từ một người bạn, cha bị lừa rồi, cái dự án Nhà thờ Đức Bà Paris ở Pháp gì đó hoàn toàn là một âm mưu lớn. Tối nay, bản tin của đài truyền hình Vọng Hải sẽ vạch trần chuyện này. Cha đâu rồi? Mẹ mau bảo cha nghĩ cách đi, nếu không lần này nhà chúng ta tiêu đời mất!

Dự án Nhà thờ Đức Bà Paris của Pháp thì Mã Tử Yến không biết, bà cũng không rõ dự án này có quan hệ gì đến họ. Nhưng thấy con trai gấp gáp đến mức này, Mã Tử Yến đoán có thể chồng mình đã bị lừa. Dù trong lòng sốt ruột, bà vẫn cố gắng trấn tĩnh an ủi con trai:

- Thiên Bằng, đừng lo lắng, không phải chỉ là bị lừa thôi sao? Với tập đoàn đầu tư của chúng ta, thua lỗ là chuyện bình thường, cùng lắm thì làm vài thương vụ khác kiếm tiền về là được.

- Mẹ, mẹ không biết đâu, cha đã ném vào đó 5 triệu USD rồi!

Lời này của Lý Thiên Bằng vừa thốt ra, sắc mặt Mã Tử Yến cũng trắng bệch không còn một giọt máu.

Lý Triết Hào không biết đã xuất hiện trên lầu từ lúc nào, vẻ mặt hắn tái nhợt, phảng phất như già đi mấy chục tuổi, bước chân tập tễnh đi xuống.

- Triết Hào, Thiên Bằng nói có phải sự thật không? – Mã Tử Yến vội vàng hỏi.

Lý Triết Hào gật đầu, giọng hắn khàn đặc, nói với Lý Thiên Bằng:

- Thiên Bằng, mở TV đi, ba muốn xem tin tức một chút.

Lý Thiên Bằng vội vã mở TV, màn hình vừa lúc đang đưa tin về vụ Nhà thờ Đức Bà Paris. Cùng lúc đó, điện thoại nhà họ Lý cũng vang lên. Mã Tử Yến đang định đi nghe thì Lý Triết Hào nói:

- Tử Yến, đừng nghe. Chắc chắn là mấy ngân hàng gọi điện đòi nợ đấy, mấy lão hồ ly đó nhất định đã ngửi thấy mùi rồi. Rút hết dây điện thoại ra đi, tối nay ba không muốn nghe điện thoại của ai cả.

Mã Tử Yến vội vàng rút dây điện thoại ra. Bà vừa ngồi lại bên cạnh Lý Triết Hào thì thấy mắt hắn vẫn dán chặt vào màn hình TV.

- Cha, cha mau nghĩ cách đi, nếu ngày mai chúng ta không làm sáng tỏ chuyện này, chúng ta sẽ tiêu đời mất! – Lý Thiên Bằng ngồi cạnh Lý Triết Hào, sốt ruột nói.

- Tiêu hết rồi, tất cả đều tiêu hết rồi. – Lý Triết Hào khàn giọng nói. – Dù chúng ta có làm sáng tỏ thì cũng có ích gì? Con nghĩ bọn họ sẽ tin lời chúng ta sao? Chưa kể mấy lão cáo già ở ngân hàng sẽ đến thúc ép ba, mà ngay cả người của 3K và Phủ Đầu Bang cũng sẽ biết tiền của bọn họ đã mất trắng, chúng nhất định sẽ truy sát ba. Lần này thật sự xong rồi, Thiên Bằng à. Chúng ta tiêu đời rồi.

Lý Thiên Bằng cũng choáng váng, cậu ta ngồi phịch xuống ghế salon, hai mắt thất thần nhìn về phía trước.

Mã Tử Yến nhìn Lý Triết Hào rồi lại nhìn Lý Thiên Bằng. Tuy trong lòng bà cũng rối như tơ vò, dù sao đây cũng là chuyện lớn, nhưng người phụ nữ này không phải dạng tầm thường. Bà nhanh chóng trấn tĩnh lại, bình tĩnh nói:

- Triết Hào, chuyện đã đến nước này, xem ra chúng ta phải nghĩ đường lui thôi.

Lý Triết Hào lòng dạ rối bời, đầu óc trống rỗng, chẳng nghĩ ra được chủ ý gì.

Mã Tử Yến đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng khách, rồi đột nhiên dừng bước, nói:

- Chúng ta phải rời khỏi thành phố Vọng Hải ngay lập tức. Nếu không chỉ có con đường chết.

Vừa nghe nói phải chạy, Lý Thiên Bằng vội quýnh quáng đứng lên:

- Con đi thu dọn đồ đạc đây!

- Khoan đã! – Mã Tử Yến nói. – Thiên Bằng, con ngồi xuống đã. Con nghĩ chúng ta có thể cứ thế mà đi sao? Có lẽ đã có người theo dõi chúng ta rồi. Nếu chúng ta bỏ đi như vậy, chẳng phải là chứng minh chúng ta đã bị lừa đến sạt nghiệp sao?

Mã Tử Yến là người rất có chủ kiến, bà nói với Lý Triết Hào:

- Triết Hào, ngày mai anh lập tức triệu tập một cuộc họp báo, làm sáng tỏ chuyện này. Cứ nói chúng ta quả thật có hợp tác đầu tư vào dự án Nhà thờ Đức Bà Paris, nhưng số tiền đầu tư rất ít, hơn nữa không phải là mua lại mà chỉ là đầu tư trùng tu công trình. Mặc kệ phóng viên có tin hay không, chúng ta cứ tạm thời trấn an họ. Kéo dài được một ngày cũng cho chúng ta thêm thời gian chuẩn bị. Thiên Bằng, ngày mai con đi ngân hàng rút tiền. Nhớ kỹ, không được đến quầy rút hết tiền ra, như vậy chắc chắn sẽ khiến ngân hàng nghi ngờ. Cố gắng rút từ ATM, đổi nhiều cây ATM khác nhau, rút được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Lý Triết Hào gật đầu, lúc này, hắn cũng chỉ có thể làm như vậy. Mã Tử Yến suy nghĩ một chút rồi nói:

- Triết Hào, em nhớ anh có cài một người vào trong tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế đúng không? Bây giờ chính là lúc dùng đến hắn.

Lý Triết Hào đương nhiên nhớ Trần Hàn Lâm, nhưng hắn không hiểu lúc này nhắc tới gã để làm gì.

- Chúng ta phải lợi dụng người này để lấy tiền từ tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế. – Mã Tử Yến nói.

- Nhưng anh sợ tên tiểu tử đó không chịu khuất phục. Hắn chắc chắn sẽ biết chuyện của chúng ta, không chừng sẽ trở mặt không quen biết. – Lý Triết Hào lo lắng.

- Có gì mà phải sợ? Chúng ta đâu có bắt hắn trực tiếp đưa tiền của tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế cho mình. Chúng ta có thể lợi dụng nó để bắt cóc Bạch Tình Đình, nhân danh chính tên tiểu tử đó để bắt cóc, sau đó đòi tiền chuộc từ Bạch Cảnh Sùng, cuối cùng đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Trần Hàn Lâm. Chờ chúng ta lấy được tiền, lập tức rời khỏi Vọng Hải. – Mã Tử Yến cười lạnh nói.

- Như vậy, cho dù Trần Hàn Lâm muốn giải thích cũng không có cách nào. – Ánh mắt Lý Triết Hào lóe lên tinh quang, hiểu được ý của vợ. Hắn gật đầu đồng ý:

- Ừ, chúng ta cứ làm như vậy.

- Tin tức đặc biệt, tin tức đặc biệt, tập đoàn đầu tư Vọng Hải vướng vào âm mưu lừa đảo quốc tế!

Sáng sớm, người bán báo rong trên phố lớn tiếng rao. Tập đoàn đầu tư Vọng Hải ở thành phố Vọng Hải thì ai mà không biết, bây giờ xảy ra chuyện lớn như vậy, chẳng khác nào một quả bom nguyên tử nổ tung trên bầu trời thành phố.

Một chồng báo còn thơm mùi mực được đặt trước mặt người bán báo, vừa mới được giao tới, nóng hổi như bánh bao mới ra lò.

Một đám người vây quanh sạp báo, khiến giá báo tăng phi mã, từ năm hào vọt lên một đồng một tờ, nhưng vẫn bán chạy như tôm tươi. Người bán báo chỉ lo đếm tiền. Trong nháy mắt, chồng báo cao ngất chỉ còn lại một xấp mỏng.

Diệp Lăng Phi dừng xe trước sạp báo, ném ra một đồng tiền:

- Cho một tờ báo.

Người bán báo nhanh chóng đưa một tờ cho Diệp Lăng Phi. Anh tiện tay ném tờ báo lên ghế trước rồi lái xe đi.

Diệp Lăng Phi không đến công ty mà đi về hướng cục cảnh sát. Anh đậu xe trước cửa cục, cầm theo tờ báo đi thẳng đến ký túc xá.

Tiểu Triệu cầm một hộp nhựa, bên trong là mấy cái bánh bao nóng hổi vừa mua ở quán đầu phố. Mới bước vào cục cảnh sát, cậu liền thấy Diệp Lăng Phi cầm tờ báo đi về phía tòa nhà. Tiểu Triệu gọi một tiếng rồi cầm hộp nhựa chạy vài bước đuổi theo.

- Anh Diệp, sao đến sớm vậy? Anh đến báo án hay tìm đội trưởng Chu? – Tiểu Triệu cười hỏi.

- Đội trưởng Chu? – Diệp Lăng Phi sửng sốt, hỏi lại. – Chu Hân Mính lên chức đội trưởng từ lúc nào vậy?

- Anh Diệp, chị Chu đã lên chức đội trưởng lâu rồi. Thật ra là do chị ấy không muốn làm, nếu không cái chức này đã là của chị ấy từ sớm.

- À, ra là vậy. – Diệp Lăng Phi gật đầu. – Tôi không có chuyện gì, chỉ đến tìm đội trưởng Chu của các cậu tâm sự chút thôi.

Tiểu Triệu cũng hiểu trong lòng, quan hệ giữa Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi không hề tầm thường. Dựa vào tính tình của Chu Hân Mính, nếu là người đàn ông khác đến cục cảnh sát tìm cô nói chuyện phiếm, không bị mắng cho chạy mất dép mới là lạ. Cậu ta vội cười nói:

- Đi thôi, tôi dẫn anh đến phòng làm việc của đội trưởng Chu.

Tiểu Triệu rất chủ động dẫn Diệp Lăng Phi đến phòng làm việc của Chu Hân Mính. Nhìn vào, cửa sổ mở nhưng bên trong không có ai.

- Anh Diệp, tôi nghĩ anh cứ ngồi chờ đội trưởng Chu một lát đi. Không chừng chị ấy đi lấy nước thôi. Tôi về trước, nếu anh có việc gì cứ gọi một tiếng, đừng khách khí. Anh là bạn của đội trưởng Chu cũng là bạn của tôi, đừng khách sáo.

Diệp Lăng Phi cười cười vỗ vai Tiểu Triệu, nói cảm ơn. Anh đi vào phòng làm việc, thả người ngồi xuống ghế của Chu Hân Mính.

Vừa ngồi chưa được bao lâu, ngoài cửa đã truyền đến tiếng bước chân. Diệp Lăng Phi ngẩng đầu nhìn ra thì thấy Chu Hân Mính trong bộ cảnh phục, tay cầm một ly nước nóng xuất hiện ở cửa.

- Hân Mính, em xem anh ngồi ở đây có giống đội trưởng không? – Diệp Lăng Phi cười ha hả.

Chu Hân Mính đi vào, đóng cửa phòng lại rồi bước nhanh tới trước mặt Diệp Lăng Phi, kỳ quái hỏi:

- Sao anh lại đến chỗ em?

Diệp Lăng Phi đứng dậy, đến trước mặt Chu Hân Mính, cười nói:

- Thì là anh nhớ em nên đến thăm một chút.

- Đây là cục cảnh sát, anh đừng có làm bậy, có việc gì thì gọi điện cho em. – Chu Hân Mính sợ Diệp Lăng Phi không biết chừng mực, nhỏ giọng dặn dò rồi đưa ly nước cho anh. – Chỗ em hết nước rồi, anh uống ly này đi.

Diệp Lăng Phi nhận lấy ly nước nhưng không uống, mà đặt nó lên bàn làm việc, vẻ mặt kỳ quái nói:

- Cấp dưới của em làm ăn kiểu gì vậy? Chẳng lẽ họ không biết phòng làm việc của đội trưởng Chu hết nước sao, cũng không biết gọi bình khác. Khụ, Hân Mính, anh nói này, em cứ trừ hết tiền thưởng của bọn họ đi, cho họ nhớ đời một chút.

Chu Hân Mính bị lời nói của Diệp Lăng Phi chọc cười, cô mím môi nói:

- Thôi đi, anh đừng có nói lung tung. Anh tưởng đây là công ty của anh chắc, muốn trừ tiền thưởng của ai thì trừ à? Rốt cuộc có chuyện gì, nói đi.

Chu Hân Mính ngồi xuống ghế, cầm ly nước trong tay, cười hỏi Diệp Lăng Phi.

- Chờ một chút rồi nói, em cho anh biết chỗ lấy nước ở đâu, anh đi thay cho em bình khác. – Diệp Lăng Phi nói.

- Không cần đâu, để người khác đi thay là được rồi. – Chu Hân Mính nói.

Nhưng cô vừa dứt lời, đã thấy Diệp Lăng Phi đi ra khỏi phòng làm việc. Chu Hân Mính bất đắc dĩ lắc đầu, cô chẳng có cách nào với anh chàng này.

Một lúc sau, Diệp Lăng Phi từ bên ngoài vác một bình nước lớn trở về.

- Anh tìm ở đâu ra vậy? – Chu Hân Mính hỏi.

- Vừa ra ngoài không xa có một phòng làm việc, anh thấy ở đó có nước nên bê luôn qua đây. – Diệp Lăng Phi vừa trả lời, vừa lắp bình nước vào máy lọc.

Chu Hân Mính sửng sốt, cô biết nước trong cục đều được đặt ở một phòng riêng, làm sao vừa ra khỏi phòng làm việc của cô là có thể lấy được. Chu Hân Mính đứng dậy đi ra ngoài, đi được khoảng vài chục bước thì thấy một nam đồng nghiệp bên khoa kỹ thuật đang đi ra, miệng lẩm bẩm:

- Lạ thật, mình vừa mới mang một bình nước đến đây sao lại không thấy đâu nữa nhỉ? Chẳng lẽ mình nhớ nhầm? Thôi, lại đi lấy bình khác vậy.

Chu Hân Mính lúc này mới biết hóa ra Diệp Lăng Phi đã "trộm" nước từ khoa kỹ thuật, cô mím môi cười trộm rồi vội vàng quay về phòng làm việc.

Diệp Lăng Phi đã thay nước xong, anh ngồi trên ghế đối diện bàn làm việc của Chu Hân Mính, vắt chéo chân, ung dung hút thuốc.

Chu Hân Mính lại tiện tay đóng cửa phòng, sau khi ngồi lại vào ghế, cô cười nói:

- Được rồi, bây giờ có thể nói anh đến tìm em rốt cuộc là vì chuyện gì chưa?

- Có chuyện rất quan trọng. – Diệp Lăng Phi dập điếu thuốc hút dở vào góc bàn làm việc của Chu Hân Mính. Cô không hút thuốc nên căn bản không có gạt tàn. Chu Hân Mính không để tâm đến việc anh dụi thuốc trên bàn mình, mà hỏi về "chuyện trọng yếu" theo lời anh.

- Em nghe chuyện Lý Triết Hào bị lừa sạt nghiệp chưa? – Diệp Lăng Phi hỏi.

Chu Hân Mính gật đầu:

- Em cũng vừa mới biết đêm qua.

- Vậy em nên nghĩ đến một vấn đề rất quan trọng. Nếu Lý Triết Hào thật sự bị lừa, vậy số tiền chắc chắn không nhỏ. Điều này rất dễ khiến hắn chó cùng rứt giậu, không chừng sẽ bí quá làm liều, gây ra chuyện phạm pháp. Ví dụ như… bắt cóc tống tiền.

Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi ngược lại:

- Có phải anh muốn nói Lý Triết Hào có thể sẽ bắt cóc người giàu có để tống tiền, ví dụ như Tình Đình?

- Ôi, Hân Mính em thật thông minh, vậy mà cũng đoán ra được. Nào, vì điểm này, anh nên thưởng cho em một cái hôn.

- Thôi đi, đừng nói lung tung. – Chu Hân Mính liếc mắt ra cửa, không thấy ai đi qua mới nhỏ giọng. – Em đã nhắc anh rồi, đây là cục cảnh sát, không được nói bậy, có phải muốn làm em mất việc không?

- À, xin lỗi, do anh quá phấn khích nên quên mất. – Diệp Lăng Phi thu lại nụ cười, nghiêm túc nói. – Hân Mính, anh lo lắng về điểm này. Em nghĩ xem, nếu Lý Triết Hào bị lừa hết tiền, hắn sẽ phải tìm cách bỏ trốn. Theo tin tức của anh, Lý Triết Hào nợ các ngân hàng một khoản lớn. Tin hắn bị lừa vừa tung ra, các ngân hàng sẽ lập tức đóng băng tài sản của hắn. Như vậy, một kẻ không một xu dính túi như Lý Triết Hào chỉ có thể nhanh chóng tìm tiền. Trước đây đã có tin đồn Lý Triết Hào có dính dáng đến xã hội đen, mà bắt cóc tống tiền chính là thủ đoạn bọn chúng thường dùng. Rất có khả năng Lý Triết Hào sẽ dùng cách này. Không còn nghi ngờ gì nữa, vợ anh và cha vợ anh là mục tiêu hàng đầu của hắn.

Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Sao anh khẳng định Lý Triết Hào bị lừa hết tiền? Có lẽ đúng như anh nói, Lý Triết Hào bị lừa, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ mất hết tất cả, trừ phi…

Chu Hân Mính không nói hết câu, chỉ nhìn Diệp Lăng Phi, chờ đợi lời giải thích.

Diệp Lăng Phi cười cười:

- Trừ phi anh biết tin tức nội bộ, thậm chí còn nắm rõ mọi chuyện. Hân Mính, có phải em muốn hỏi anh câu này không?

Chu Hân Mính không phủ nhận, cô khẽ cười:

- Anh với em còn cần phải giấu giếm sao? Em tin anh nhất định hiểu rõ tất cả, có đúng không?

- Hân Mính, lần này lại để em đoán đúng rồi. Âm mưu lần này chính là do anh bày ra, mục đích của anh là muốn Lý Triết Hào phải chết. Bây giờ em hài lòng chưa?

Chu Hân Mính hạ thấp giọng, ghé sát mặt về phía Diệp Lăng Phi:

- Vậy anh nói cho em biết, rốt cuộc anh đã lừa Lý Triết Hào bao nhiêu tiền?

Diệp Lăng Phi cũng ghé sát vào cô, giọng rất thấp, không còn chút ý đùa cợt, nghiêm túc nói:

- Không phải anh lừa hắn, mà là một kẻ lừa đảo quốc tế tên Micheal làm, hẳn là năm triệu USD.

- Năm triệu USD!

Chu Hân Mính bị dọa đến nhảy dựng lên. Năm triệu USD tương đương với hơn bốn tỷ nhân dân tệ, ai nghe xong cũng sẽ có phản ứng như cô. Nghe được con số này, Chu Hân Mính cũng hiểu tại sao Lý Triết Hào sẽ chó cùng rứt giậu. Tuy tập đoàn đầu tư Vọng Hải rất có tiền, nhưng cũng không thể có hơn bốn tỷ tiền mặt, nhiều nhất cũng chỉ bảy tám trăm triệu là cùng. Hơn bốn tỷ này chắc chắn là Lý Triết Hào vay từ ngân hàng và huy động từ nhiều nguồn khác, bây giờ thoáng cái mất trắng. Lý Triết Hào nhất định sẽ tìm cách bỏ trốn.

- Diệp Lăng Phi, anh điên rồi! Thảo nào em cứ thắc mắc tại sao anh không cho em điều tra vụ anh bị chém lần trước. Dựa theo tính cách của anh, em không tin anh sẽ bỏ qua dễ dàng như vậy. Bây giờ em cuối cùng cũng hiểu, anh muốn dồn Lý Triết Hào vào đường cùng. Vậy bây giờ anh nói cho em biết chuyện này, không sợ em ngăn cản sao? Anh đừng quên em là cảnh sát, chức trách của em là ngăn chặn tội phạm.

- Hân Mính, chuyện này đâu phải anh làm, nhiều nhất anh chỉ là người cung cấp tin tức giả. Lý Triết Hào bị lừa là do hắn tham lam, mọi âm mưu đều bắt nguồn từ lòng tham của con người. Còn bây giờ, anh chỉ hy vọng em ra mặt bảo vệ Tình Đình, anh không muốn thấy cô ấy bị tổn thương. – Diệp Lăng Phi cười nói. – Về phần anh, nếu em muốn bắt anh thì cứ thu thập đủ chứng cứ đi, tốt nhất là giao anh cho cảnh sát hình sự quốc tế.

- Anh… – Chu Hân Mính bị Diệp Lăng Phi nói cho cứng họng, trầm giọng nói: – Anh chỉ biết bắt nạt em.

- Thôi nào, Hân Mính, hay là em đi bảo vệ Tình Đình đi. – Diệp Lăng Phi cười. – Hoặc là đi bắt Lý Triết Hào lại.

- Em sẽ làm chuyện em nên làm. – Chu Hân Mính nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, đè giọng xuống mức thấp nhất, rất nghiêm túc hỏi: – Em hỏi anh, Truy Phong có phải do anh giết không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!