Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 276: CHƯƠNG 276: HAI CÁI GHẾ ĐẬP QUA ĐẬP LẠI, THẾ GIỚI AN BÌNH

Từ Oánh lấy hai mươi đồng ra đưa cho tài xế taxi, nói lời cảm ơn rồi đẩy cửa xuống xe.

Cô đứng ở cửa quán trà Tụ Phú Lâu phía đông Quảng trường Thắng Lợi, giơ tay trái lên xem đồng hồ, mười một giờ một phút. Từ Oánh hít một hơi thật sâu, cất bước đi vào.

Cô vừa bước vào, còn chưa kịp nhìn rõ tình hình trong quán thì đã nghe có tiếng người gọi:

- Tiểu Oánh, ở đây.

Từ Oánh nhìn về phía phát ra giọng nói, thấy cách cửa hai bàn có một người phụ nữ trung niên đeo kính đen, mặc một bộ đồ da, chính là người cô cần gặp - Trầm Lương.

Từ Oánh bước nhanh tới, áy náy nói:

- Chị Lương, xin lỗi, em đến muộn.

- Tiểu Oánh, khách sáo quá. Chị cũng vừa mới đến thôi.

Trầm Lương kéo chiếc ghế bên cạnh ra, ra hiệu cho Từ Oánh ngồi xuống. Từ Oánh hơi chần chừ, nhưng vẫn ngồi xuống.

- Tiểu Oánh, em không biết mấy ngày qua chị bận chết đi được. Sang Hồng Kông, rồi lại ở Thái Lan hai ngày, hôm qua mới về. Ài, chị nhớ ra có mua cho em một bộ sườn xám ở Hồng Kông. Dáng người với khí chất của em mặc sườn xám là hợp nhất. Lát nữa ăn xong mình qua cửa hàng chị, chị đưa em mặc thử xem sao.

Trầm Lương vừa nói vừa đặt tay lên đùi Từ Oánh, vuốt ve.

Từ Oánh có chút không tự nhiên, khẽ dịch chân sang bên. Cô cố nặn ra một nụ cười, nói:

- Chị Lương, cảm ơn chị nhiều! Em không thích mặc sườn xám lắm.

- Xem em kìa, dáng người em thế này mà không hợp, chẳng lẽ dáng chị mới hợp à? Nếu chị mà trẻ lại bảy tám tuổi thì cũng thử xem sao. Giờ thì chịu rồi, mặc sườn xám ra đường có mà bị người ta cười cho thối mũi.

Nói xong, Trầm Lương lại cười theo rất hợp tác.

Từ Oánh không cười. Cô hít một hơi thật sâu, lòng dạ rối bời, nói:

- Chị Lương, em... em không muốn... tiếp tục với chị như vậy nữa. Em muốn... chia tay với chị.

- Em nói cái gì?

Trầm Lương như không nghe rõ, nhìn chằm chằm vào mặt Từ Oánh, hỏi lại.

- Em muốn chia tay chị, không muốn ở bên chị nữa.

Chẳng biết tại sao, Từ Oánh đột nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên một luồng dũng khí, không còn sợ sệt như trước mà dũng cảm nói thẳng ra. Giọng nói tuy không lớn, nhưng từng chữ lại rất rõ ràng.

Nụ cười trên mặt Trầm Lương vụt tắt, chỉ còn lại vẻ âm trầm. Chị ta chất vấn:

- Tiểu Oánh, có phải em trách chị mấy ngày nay không ở bên em nên mới nói linh tinh không?

Từ Oánh lắc đầu, ngẩng lên nhìn thẳng vào Trầm Lương, nói:

- Chị Lương, chỉ là em không muốn tiếp tục sống như thế này nữa. Trước kia em rất ghét đàn ông, cảm thấy tất cả đàn ông trên đời đều như nhau, chỉ thèm muốn thể xác của phụ nữ. Đàn ông là loại không đáng tin cậy nhất. Em đã hoàn toàn tuyệt vọng với họ. Nhưng bây giờ em không nghĩ vậy nữa. Em phát hiện ra thật ra đàn ông không hoàn toàn như thế, chỉ là em chưa gặp được người đàn ông chân chính mà thôi. Chị Lương, em muốn sống một cuộc sống bình thường giữa nam và nữ, em không muốn tiếp tục thế này nữa.

"Chát!" Trầm Lương vung tay tát cho Từ Oánh một cái. Thân thể Từ Oánh run lên, suýt nữa thì ngã lăn ra đất. Khóe miệng cô rớm máu. Cô đưa tay lau vết máu, rồi quay đầu nhìn Trầm Lương, không một chút sợ hãi. Cái tát này của Trầm Lương ngược lại càng khiến Từ Oánh thêm dũng cảm. Ánh mắt cô nhìn Trầm Lương không hề né tránh, lóe lên tia nhìn kiên quyết.

Trầm Lương gỡ kính mắt ra, đập mạnh xuống bàn, khiến chén trà rung lên kêu leng keng. Chị ta trừng mắt dọa người, căm tức nhìn Từ Oánh, mắng:

- Đồ khốn! Có phải mày đủ lông đủ cánh rồi nên cứng đầu phải không? Dám cãi lại bà cơ à. Còn đòi sống cuộc sống nam nữ bình thường. Mày nói cho bà biết, là thằng công tử bột nào đã quyến rũ mày, để bà xử lý nó.

Trầm Lương lớn tiếng chửi rủa, tiếng gào của chị ta khiến tất cả mọi người trong quán trà đều nghe thấy, ai nấy đều đổ dồn ánh mắt về phía này. Trầm Lương chẳng thèm quan tâm, vẫn nhìn thẳng vào Từ Oánh, hỏi:

- Nói mau, rốt cuộc là ai?

Từ Oánh cũng mặc kệ tất cả, ánh mắt cô nhìn thẳng vào mắt Trầm Lương, không hề né tránh.

- Chị Lương, bây giờ em không có ai cả. Nhưng điều đó không có nghĩa là em không thể sống cuộc sống của chính mình. Em là một người phụ nữ bình thường, em muốn sống cuộc sống của một người phụ nữ bình thường, có đàn ông yêu, có đàn ông thương. Nhưng đi theo chị, em không thể cảm nhận được điều đó. Em thừa nhận, ba tháng qua em đã rất ngu ngốc, có lẽ đã cho rằng sống cùng chị mới là cuộc sống. Nhưng bây giờ em đã hiểu ra rồi, đó không phải là cuộc sống.

Giọng Từ Oánh có chút kích động.

- Chị Lương, chị đừng quấn lấy em nữa. Hãy để em sống một cuộc sống tốt đẹp đi!

- Tao quấn lấy mày à? Mẹ kiếp, mày coi tao là ai hả? Là loại dễ bắt nạt sao? Một câu muốn sống tốt là định vứt bỏ tao à? Coi tao là cái giẻ rách ven đường chắc. Mày cũng không đi hỏi thăm xem Trầm Lương tao là ai. Đắc tội với tao có đứa nào có kết cục tốt đẹp không?

Trầm Lương nói xong, lại giơ tay phải lên, miệng sa sả:

- Xem ra hôm nay tao không dạy dỗ mày tử tế thì mày không biết bà đây không dễ bắt nạt.

Tay phải chị ta vừa giơ lên, còn chưa kịp hạ xuống thì một tiếng hô lớn vang lên. Một chiếc ghế bay vèo tới, đập trúng đầu Trầm Lương. Chị ta lập tức bị đánh ngã lăn ra đất, máu tươi từ trán tuôn ra. Trầm Lương lảo đảo đứng dậy, mắng to:

- Thằng chó nào dám ném bà?

Lời còn chưa dứt, một chiếc ghế khác lại bay tới, đập thẳng vào ngực Trầm Lương. Lần này lực ném cực mạnh hất văng Trầm Lương bay về phía sau, đụng trúng một cái bàn. Cuối cùng, Trầm Lương không gượng dậy nổi.

Từ Oánh choáng váng. Sau khi chiếc ghế thứ hai quật ngã Trầm Lương, cô mới nhìn theo hướng ghế bay tới, thấy Diệp Lăng Phi và một người đàn ông lạ mặt đang đứng ở cửa quán trà. Hai chiếc ghế kia chính là hai chiếc ở bàn cạnh cửa.

Hóa ra Diệp Lăng Phi và Trần Hàn Lâm vừa nói chuyện xong, đang định rời đi thì nghe thấy tiếng Trầm Lương oang oang. Lúc đầu Diệp Lăng Phi không để ý đó là Từ Oánh, hắn chỉ thấy người phụ nữ trung niên kia rất kiêu ngạo, tát cô gái bên cạnh một cái rồi còn hùng hổ doạ nạt. Diệp Lăng Phi lúc đó mới cẩn thận lắng nghe, rồi bật cười. Hóa ra hai người phụ nữ này là đồng tính. Chuyện này Diệp Lăng Phi thấy không ít, An Kỳ thường xuyên chơi trò này, nên hắn cũng không mấy để tâm. Hắn và Trần Hàn Lâm định rời đi, vừa đi được vài bước, Diệp Lăng Phi bỗng nghe thấy giọng cô gái kia rất quen. Hắn nhìn kỹ lại, giật mình kinh hãi, không ngờ lại là trợ lý của mình, Từ Oánh.

Thấy người đàn bà trung niên kiêu ngạo kia định đánh Từ Oánh, cơn tức của Diệp Lăng Phi bốc lên. Hắn ghét nhất là loại đàn bà ra vẻ ta đây. Diệp Lăng Phi không thèm động thủ vì sợ bẩn tay, thấy cái ghế dựa bên cạnh, hắn liền vung lên ném qua.

Diệp Lăng Phi vốn định ném một phát rồi đi cho xong chuyện, không ngờ người đàn bà này lại đứng dậy chửi bới. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ: "Thế này là mày tự chuốc lấy đòn rồi. Mày đã không biết điều như thế, lão tử không ném mày thì đúng là có lỗi." Diệp Lăng Phi lại vung một chiếc ghế nữa ném vào ngực người đàn bà nọ, ném bay chị ta luôn.

- Cậu đi trước đi, tôi có việc, chúng ta gọi điện liên lạc sau.

Diệp Lăng Phi nói với Trần Hàn Lâm đang đứng cạnh. Trần Hàn Lâm sớm đã bị phong thái hung hãn của Diệp Lăng Phi dọa sợ, trong lòng thầm lo nếu mình chọc tới Diệp Lăng Phi thì có bị đánh cho lật ngửa như vậy không. Nghe Diệp Lăng Phi bảo vậy, Trần Hàn Lâm nào dám chần chừ, vội vàng rời khỏi quán trà.

Diệp Lăng Phi đi tới trước mặt Từ Oánh, hỏi:

- Sao thế này? Chị ta làm gì cô?

- Giám đốc Diệp, đây là chuyện của tôi. Anh mau đi đi.

Từ Oánh biết Trầm Lương có bối cảnh xã hội đen, nếu không, cô đã chẳng phải nói chuyện cẩn trọng, thậm chí có phần khiếp đảm như vậy. Giờ Từ Oánh lo lắng sau khi Diệp Lăng Phi đánh Trầm Lương, chị ta sẽ gây bất lợi cho anh. Bởi vậy cô mới thúc giục Diệp Lăng Phi mau rời đi.

Loại đàn bà này, Diệp Lăng Phi sao có thể để vào mắt được. Thấy khóe miệng Từ Oánh rớm máu, hắn vội nói:

- Đi. Tôi đưa cô đến bệnh viện.

- Không cần, Giám đốc Diệp, anh đi nhanh đi.

Từ Oánh đưa tay đẩy Diệp Lăng Phi, muốn anh mau chóng rời đi.

Ngay lúc này, Trầm Lương đã từ mặt đất đứng dậy. Chị ta ôm ngực, thở hổn hển, hung hăng nói:

- Thằng ranh thối tha kia, mày chán sống rồi à? Cũng không hỏi xem bà đây là ai. Mày có gan thì đứng đó chờ, bây giờ bà gọi người tới.

- Mẹ nó chứ, con đàn bà chết tiệt, ăn nói cho sạch sẽ một chút cho lão tử. Mày không phải muốn gọi điện sao? Được, tao ở yên đây chờ. Nhưng bây giờ mày câm miệng lại, tìm chỗ khác mà gọi, đỡ cho tao phải nghe thấy cái giọng của mày.

Trầm Lương cũng bị Diệp Lăng Phi đánh cho phát sợ. Miệng tuy còn cứng, nhưng trong lòng cũng đã hoảng, quả thực không dám nói thêm, cầm điện thoại ra cửa gọi.

- Giám đốc Diệp, anh mau đi đi. Chị ta quen biết rất nhiều người trong giới xã hội đen. Anh đánh không lại họ đâu. Đi nhanh đi.

Từ Oánh cầu xin.

Diệp Lăng Phi ngược lại ngồi xuống bên cạnh Từ Oánh, cười ha hả:

- Đánh nhau thì ai sợ ai. Có điều cô cũng nhắc tôi rồi, tôi không cần phải đánh nhau. Đánh nhau với bọn lâu la này chẳng có vị gì, dễ bẩn tay tôi. Cô chờ nhé, tôi cũng gọi điện thoại.

Khách uống trà trong quán vừa thấy sắp có ẩu đả, đều nhấc chân chuồn hết. Ông chủ quán trà cũng ngửi thấy mùi không ổn, vội vàng bấm 110.

Ước chừng mười mấy phút sau, bốn chiếc xe Santana màu đen chạy tới. Cửa xe vừa mở, mười lăm, mười sáu gã thanh niên tay cầm đao và gậy sắt từ trong xe bước xuống, cầm đầu là một gã đầu trọc. Gã thanh niên kia vừa xuống xe liền dẫn người đến thẳng chỗ Trầm Lương.

- Chị Lương, người ở đâu?

Gã thanh niên đầu trọc kia mặt mày hung tợn, vênh váo hỏi.

Trầm Lương vừa thấy người đến, lá gan cũng lớn hẳn lên. Chị ta kiêu hãnh đáp:

- Thằng ranh kia ở ngay bên trong. Các cậu đi theo chị, đánh cho nó một trận ra trò cho chị. Có chuyện gì chị cho các cậu tiền giải quyết.

- Chị Lương, anh em ngày thường được chị đối đãi tốt nhiều rồi, không thể nhận không ân huệ của chị được.

Gã đầu trọc kia rất kiêu căng nói:

- Bọn em sẽ phế thằng ranh đó giúp chị.

Nói xong, gã dẫn theo mười lăm, mười sáu thiếu niên trông chỉ chừng mười sáu, mười bảy tuổi đi vào quán trà.

Không đợi bọn chúng vào đến cửa, Diệp Lăng Phi đã cười ha hả bước ra. Tay hắn không cầm bất cứ thứ gì, cứ thế đi ra. Vừa ra đến nơi, Diệp Lăng Phi cười nói:

- Mấy anh em, đánh nhau à?

- Chính là thằng ranh thối tha này. Đánh nó cho chị!

Trầm Lương vừa thấy Diệp Lăng Phi nghênh ngang bước ra, liền chỉ vào hắn và hét lên. Mấy gã trẻ tuổi này không phân biệt phải trái, tên cầm đầu xông thẳng về phía Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi giả bộ cực kỳ sợ hãi, hét lớn:

- Chém người! Xã hội đen chém người!

Rồi nhanh chân chạy ra đường. Bọn thanh niên thấy Diệp Lăng Phi chạy, liền đuổi theo sát nút.

Trầm Lương thấy tình hình này, miệng cong lên đắc ý, hừ lạnh:

- Thằng ranh, mày đúng là muốn chết mà.

Chị ta đang đắc ý, đột nhiên lại thấy đám thanh niên kia chạy ngược trở lại, hơn nữa, tốc độ cực nhanh, lao về phía xe Santana của bọn họ.

- Sao thế này?

Trầm Lương không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mấy từ vừa thốt ra thì đã nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát rú vang. Bảy tám chiếc xe cảnh sát đang hú còi chạy tới. Cảnh tượng không khác gì trong phim cảnh sát vây bắt tội phạm nguy hiểm. Mấy gã thanh niên vừa mới lên xe, còn chưa kịp nổ máy thì xe cảnh sát đã vây cả bốn chiếc Santana lại, chặn hết đường đi. Cửa xe bật mở, một đám cảnh sát lao tới, lăm lăm súng lục chỉ vào bốn chiếc Santana.

- Không được nhúc nhích! Ai động là bắn ngay!

Một cảnh sát mặc đồng phục cảnh sát hình sự cao giọng hô.

- Các anh đã bị bao vây, không ai được nhúc nhích!

Trầm Lương thấy không ổn, đang định lén lút chuồn đi thì bị một cảnh sát chĩa súng vào, quát:

- Không được nhúc nhích!

- Không... không liên quan đến tôi. Tôi... tôi đang... đi dạo thôi.

Trầm Lương nói năng lắp bắp. Chị ta chưa từng thấy cảnh tượng hoành tráng như vậy bao giờ, hoàn toàn bị dọa cho kinh hãi.

- Đồng chí cảnh sát, tôi chứng thực là chị ta đúng là đi dạo.

Diệp Lăng Phi không biết đã chạy về từ bao giờ, vui vẻ nói với người cảnh sát nọ.

Trầm Lương trong lòng hơi thả lỏng, thầm nghĩ: "Coi như thằng ranh mày thức thời. Bà đây không phải dễ chọc.”

Trầm Lương vừa nghĩ đến đó, lại nghe thấy Diệp Lăng Phi nói tiếp:

- Nhưng mà chị ta mới là đầu lĩnh của đám xã hội đen này. Tôi tận mắt nhìn thấy chị ta gọi điện cho đàn em đến chém tôi. Đồng chí cảnh sát, anh phải phân xử giúp tôi, tôi bị bọn họ chém phải bỏ chạy. Nếu các anh mà đến muộn một chút thì tôi đã bị chém chết rồi.

- Oan uổng! Oan uổng!

Trầm Lương lớn tiếng kêu oan.

- Kêu cái gì mà kêu, về Cục Cảnh sát rồi nói.

Vị cảnh sát này cũng không khách sáo, lấy còng tay khóa tay Trầm Lương lại.

Trầm Lương bị cảnh sát nhét vào xe, một đám thanh niên lục tục xuống xe, đều thành thành thật thật đứng đó, hai tay giơ cao. Có cảnh sát đi lại còng tay cả đám vào, rồi nhét hết lên xe. Một cảnh sát khác thì tìm thấy đao và gậy sắt từ trong bốn chiếc xe Santana, cũng đều vứt hết lên xe cảnh sát.

Một số người dân không rõ đầu đuôi còn tưởng là cảnh sát đang triển khai hoạt động đặc biệt vây bắt xã hội đen. Vừa thấy bắt một lúc hơn chục tên, người dân đứng đó đều tự phát vỗ tay hoan hô.

Chờ đến lúc đám thanh niên kia đều bị nhét hết vào xe cảnh sát, Tiểu Triệu cười ha hả đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, hạ giọng nói:

- Đội trưởng Chu của chúng tôi không tiện qua đây nên cử tôi dẫn người đến. Có điều, Đội trưởng Chu nói là bất kể thế nào cũng phải mang anh về, à, là mời anh về Cục Cảnh sát. Diệp ca, em thấy lần này anh khó qua rồi đây. Hình như Đội trưởng Chu rất bực. Lúc bọn em chưa xuất phát, Đội trưởng Chu đã nổi trận lôi đình rồi, bắt bọn tôi phải nhanh nhanh mang, à, mời anh về Cục.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Coi như xong, Chu Hân Mính còn biết nói là mời tôi về, theo tính cách của cô ấy, nhất định là bảo muốn bắt tôi về mới đúng. Được rồi, tôi về với cậu.

Tiểu Triệu cười cười, không nhiều lời nữa.

Diệp Lăng Phi và Tiểu Triệu đang định lên xe cảnh sát thì Từ Oánh từ trong quán trà chạy ra. Cô ngăn Tiểu Triệu lại, nói:

- Đồng chí cảnh sát, tôi có thể làm chứng, việc này không liên quan gì đến Giám đốc Diệp của chúng tôi.

Tiểu Triệu nhìn Diệp Lăng Phi, lại nhìn Từ Oánh, cười nói:

- Được rồi, Diệp ca, anh xem rồi làm đi.

Tiểu Triệu cũng không phải kẻ ngốc. Quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính không bình thường, giờ đột nhiên lại xuất hiện một mỹ nữ. Nếu thật sự để người đẹp này đến Cục Cảnh sát thì không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa.

Lúc trước Diệp Lăng Phi cũng không nghĩ đến điểm này, sau khi Tiểu Triệu nhắc nhở hắn mới nghĩ ra. Thấy Tiểu Triệu lên xe cảnh sát, Diệp Lăng Phi mới kéo Từ Oánh sang bên đường, cười nói:

- Từ Oánh, tôi không sao. Những cảnh sát này đều là bạn bè của tôi, họ sẽ không làm khó tôi đâu. Tôi đến Cục Cảnh sát chỉ để ghi chép là xong, ở đây không còn việc của cô nữa, cô về trước đi. Nhớ là ngày mai đi làm bình thường. Cô mà đến trễ tôi trừ thưởng đấy.

- Giám đốc Diệp, tôi lo lắng anh...

Diệp Lăng Phi không chờ Từ Oánh nói xong đã đẩy cô đi, vừa đẩy vừa nói:

- Cô đừng lo cho tôi. Tôi cam đoan là không có chuyện gì đâu. Cô mau về đi. À, tiện thể qua bệnh viện kiểm tra miệng xem có vấn đề gì không. Nếu không ổn thì xin giấy khám bệnh rồi nghỉ phép, ở nhà nghỉ ngơi vài ngày. Đi nhanh đi.

Từ Oánh bị Diệp Lăng Phi nói cho không đáp lại được, đành phải gật đầu.

Diệp Lăng Phi thấy Từ Oánh đồng ý về rồi mới thở phào một hơi, đi đến trước xe cảnh sát. Tiểu Triệu ngồi bên trong mở cửa xe. Sau khi Diệp Lăng Phi lên xe, Tiểu Triệu nhìn thoáng qua Từ Oánh vẫn đang đứng bên đường không nhúc nhích, nói:

- Diệp ca, cô bé này là ai thế? Xinh đẹp quá.

- Cậu nói xem?

Diệp Lăng Phi cười hỏi ngược lại.

Tiểu Triệu bĩu môi, ghé sát vào tai Diệp Lăng Phi, hạ giọng:

- Không phải là tình nhân của Diệp ca đấy chứ?

- Nói bậy. Đó là trợ lý của tôi.

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Cậu nói xem cậu làm sao có thể làm một cảnh sát nhân dân tốt được đây. Cả ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện đó thôi.

Tiểu Triệu thấy Diệp Lăng Phi nói thế, cười ha hả đáp:

- Cảnh sát nhân dân thì sao nào, em cũng là người mà, thất tình lục dục sao mà không có được. Hơn nữa, em chỉ hỏi một chút thôi chứ có làm gì khác đâu. Diệp ca, em còn nghe nói người có thân phận như anh thì có vài người phụ nữ bên cạnh cũng là chuyện thường tình. Chỉ là em thấy em với anh khá thân nên mới hỏi thôi. Anh yên tâm, trước mặt Đội trưởng Chu, em tuyệt đối không hé răng nửa lời.

Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy con người Tiểu Triệu không tồi, hắn cố ý trêu cậu ta:

- Hay tôi giới thiệu cho cậu vài cô nhé? Gái xinh ở công ty tôi cũng không ít đâu. Muốn không?

- Đừng, em có bạn gái rồi, cũng là cảnh sát, nhưng không phải ở đội hình sự mà là công an giao thông. Em không dám phạm phải những chuyện như thế đâu.

Tiểu Triệu vừa nghe xong đã liên tục xua tay.

- Thế mà thằng ranh cậu còn nghĩ đến mấy chuyện đó nữa.

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Cũng chỉ là hỏi một chút thôi, không sao đâu mà.

Tiểu Triệu nói rồi lại chuyển đề tài:

- Diệp ca, anh có thể tiết lộ một chút xem anh với Đội trưởng Chu của bọn em là quan hệ gì không? Bọn em mù tịt hết cả rồi!

- Cậu đoán xem!

Diệp Lăng Phi nhìn Tiểu Triệu mà cười ha hả, cười đến độ Tiểu Triệu phát bực. Cậu ta đã nhận ra, Diệp Lăng Phi chắc chắn sẽ không nói cho mình biết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!