Xe cảnh sát chở đám thanh niên này đến Cục Cảnh sát. Mấy gã thanh niên này ở bên ngoài thì kiêu ngạo thế, nhưng vừa vào đến Cục Cảnh sát thì nhũn như con chi chi, ủ rũ cụp đầu, cả đám bị tống vào phòng kín để thẩm vấn.
Trầm Lương bị còng tay. Chị ta liên tiếp cầu xin người cảnh sát kia:
- Đồng chí cảnh sát, anh bắt nhầm người rồi. Tôi là người tốt, thật sự là người tốt.
- Mày mà là người tốt cái con khỉ. Mày không phải muốn chém lão tử sao? Sao bây giờ không gân cổ lên nữa đi?
Tiểu Triệu và Diệp Lăng Phi vừa mới đi tới đại sảnh, chợt nghe Trầm Lương ở bên kia đang liên tục thanh minh mình là người tốt, Diệp Lăng Phi bèn há mồm mắng:
- Mày đừng có giả vờ giả vịt ở đây. Ở ngoài thì kiêu ngạo, đến đây lại ra vẻ đáng thương, đúng là làm nhục uy danh đại tỷ xã hội đen. Tao nói cho mà nghe, dân giang hồ dù bị đánh chết cũng không được cầu xin tha thứ.
Trầm Lương vừa thấy tư thế của Diệp Lăng Phi khi đi vào đại sảnh đội cảnh sát hình sự thì hiểu ra mình đã gặp phải gốc rạ cứng. Đây chẳng phải đã rõ là người của cảnh sát sao? Trầm Lương vốn đang buồn bực trong lòng, cũng chỉ là chém người thôi mà, có đáng đến mức lập tức xuất hiện bảy tám chiếc xe, hơn hai mươi cảnh sát. Hóa ra loay hoay cả buổi lại chọc phải người của cảnh sát. Trầm Lương thấy lòng nguội đi phân nửa, mình lại muốn chém người của cảnh sát, đây chẳng phải là muốn chết sao?
Trầm Lương đang định cầu xin Diệp Lăng Phi thả mình ra thì lại nghe thấy một tiếng gọi khẽ từ cửa phòng làm việc truyền đến:
- Diệp Lăng Phi, anh theo em.
Trầm Lương vừa nhìn đã thấy trước cửa phòng làm việc là một nữ cảnh sát, bên hông dắt súng, vẻ mặt giận dữ.
Trầm Lương không dám nói chuyện, cúi đầu đi vào trong Cục Cảnh sát. Diệp Lăng Phi vừa thấy tư thế kia của Chu Hân Mính thì biết ngay là cô nàng đang tức sôi lên, vội vàng chạy tới, đi theo Chu Hân Mính vào phòng làm việc. Tiểu Triệu lắc đầu, thầm nghĩ: "Gã này đúng là nhanh mắt thật!"
Chu Hân Mính đưa Diệp Lăng Phi vào phòng làm việc của mình. Ngay khi Diệp Lăng Phi vừa bước vào, Chu Hân Mính đã hung hăng đóng sập cửa lại.
- Hân Mính, giận làm gì, uống miếng nước hạ hỏa đi em.
Diệp Lăng Phi chủ động rót nước cho Chu Hân Mính, nhưng lại nghe thấy tiếng cô tức giận từ phía sau lưng truyền tới:
- Anh làm cái gì đấy? Anh tưởng mình là thần chắc? Mình đồng da sắt, đao thương bất nhập à? Chuyện hai ngày trước quên hết rồi hay sao? Tại sao lại dính vào xã hội đen nữa?
- Anh cũng không biết nữa. Con người anh vốn thành thật, sao cứ luôn gặp phiền toái cơ chứ.
Diệp Lăng Phi tỏ vẻ rất oan ức, nói:
- Con người anh không trêu hoa ghẹo nguyệt, trân trọng con kiến, bảo vệ từng con ong, chưa bao giờ đánh chuột, không đập ruồi bọ. Ngay cả chim sẻ anh nhìn thấy còn hỏi thăm nó xem hôm nay ăn no chưa, nếu chưa anh sẽ mua một ổ bánh bao cho nó ăn. Em nói xem, một người yêu thương vạn vật như anh thì sao lại có kẻ muốn chém được chứ? Thật là chuyện lạ!
Chu Hân Mính cố nén cười, nghiêm mặt lại, giọng điệu nghiêm khắc khiển trách:
- Diệp Lăng Phi, anh cứ ở đây mà ba hoa đi. Nếu anh cứ thế này nữa, xem ra em phải bắt anh lại, nhốt riêng một phòng cho khỏi đi gây chuyện.
Diệp Lăng Phi vội vàng giơ tay cầu xin tha thứ, nói:
- Hân Mính, anh đầu hàng. Anh quyết định từ nay về sau sẽ tu tâm dưỡng tính, tuyệt đối không bảo vệ muôn loài nữa.
Chu Hân Mính nghe câu trước còn tưởng Diệp Lăng Phi sẽ sửa đổi, nhưng nghe đến câu sau thì biết mình lại bị anh trêu ghẹo. Nàng đang định nổi hỏa thì không ngờ Diệp Lăng Phi đã bất ngờ ôm ngang hông cô. Chu Hân Mính cả kinh, thầm nghĩ: "Đây là Cục Cảnh sát, người này muốn làm gì chứ."
Không để Chu Hân Mính nghĩ nhiều, Diệp Lăng Phi đã ôm cô đến trước cửa, đẩy cô ép lên cửa, một tay ôm eo Chu Hân Mính, còn tay kia thì đặt lên hạ thân của nàng. Diệp Lăng Phi áp chặt môi mình lên môi Chu Hân Mính, không chừa một kẽ hở.
Đầu của Chu Hân Mính vừa lúc bị chặn vào miếng kính trên cửa. Từ bên ngoài chỉ có thể nhìn thấy tóc của nàng chứ không thấy được bên trong rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.
Môi Chu Hân Mính bị Diệp Lăng Phi áp chặt, không thể phát ra tiếng động nào. Hai tay nàng đấm nhẹ vào lưng Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính vốn không muốn dùng sức, nhưng cái đấm nhẹ nhàng này lại chẳng có chút tác dụng nào. Diệp Lăng Phi căn bản là không đau không ngứa.
Mà bàn tay Diệp Lăng Phi đặt ở hạ thân của Chu Hân Mính lại dùng sức sờ soạng, khiến hạ thân nàng tê rần. Từ sau lần có quan hệ với Diệp Lăng Phi trước đó, đã lâu rồi Chu Hân Mính chưa cùng anh thân mật lần nữa nên đâu thể chịu được sự khiêu khích này. Chỉ cọ sát hơn mười giây, Chu Hân Mính đã cảm giác hạ thân mình nóng rực, có phần không chịu nổi. Nàng dùng sức đẩy Diệp Lăng Phi ra, gắt giọng:
- Anh điên rồi à? Đây là Cục Cảnh sát đấy!
Diệp Lăng Phi lại chẳng biết xấu hổ, vẫn dính sát vào nàng, kề miệng sát bên tai Chu Hân Mính, hạ giọng nói:
- Hân Mính bảo bối, bây giờ anh đang muốn em, rất muốn em. Chúng ta ra ngoài thuê phòng đi. Đương nhiên, nếu bảo bối thích ở đây thì anh cũng chiều.
Chu Hân Mính nghe xong, hai má đỏ bừng. Nàng hung hăng đẩy Diệp Lăng Phi ra, sau đó không nói một lời nào, mở cửa văn phòng đi ra ngoài.
Diệp Lăng Phi đầu tiên là sững sờ, sau lập tức hiểu ra, cũng đi theo ra ngoài.
Chu Hân Mính đi đến trước trụ sở của đội cảnh sát hình sự, mở cửa xe cảnh sát, đang định lên xe thì lại nghe Diệp Lăng Phi nói:
- Ái chà, anh quên xe ở quán trà rồi.
Chu Hân Mính thiếu chút nữa ngất xỉu. Con người này lại có thể quên xe ở quán trà, đúng là chẳng coi cái xe ra gì.
- Thế bây giờ em đưa anh đến đó.
Chu Hân Mính nói.
Diệp Lăng Phi ngăn Chu Hân Mính lại, chỉ vào bộ cảnh phục của cô, nói:
- Hân Mính, đổi lại thường phục đi. Chúng ta bắt taxi đi lấy xe.
Chu Hân Mính cũng ý thức được điều đó. "Rầm" một tiếng, nàng đóng cửa xe lại, lườm Diệp Lăng Phi một cái, nói:
- Anh cứ chờ xem em xử lý anh thế nào.
Câu nói này đầy ám muội, khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy toàn thân rạo rực. Hắn vội vàng dùng quần áo che giấu hạ thân để tránh để lộ bộ phận đang phản ứng của mình. Chu Hân Mính sao có thể không thấy chứ, nàng bĩu môi nói:
- Đừng có nghĩ bậy. Em định sẽ còng anh lại, giống như lần ở nhà em đó.
Diệp Lăng Phi cười không ngớt:
- Đừng làm thế mà. Anh là người thành thật mà.
- Anh thành thật? Ai tin lời đó thì chính là kẻ ngốc. Được rồi, anh đứng đây chờ em đi, em vào thay quần áo rồi ra.
Chu Hân Mính nói xong vội vã quay trở về phòng làm việc. Diệp Lăng Phi hấp tấp chạy đến cửa, đứng chờ cô ra.
Không lâu sau, Chu Hân Mính quả nhiên thay thường phục đi ra. Diệp Lăng Phi vội vàng bắt một chiếc taxi, đưa Chu Hân Mính rời khỏi đại đội cảnh sát hình sự.
Muốn tìm một phòng thuê theo giờ rất dễ dàng, các khách sạn hiện nay đều có loại phòng này. Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính đi tới Quảng trường Thắng Lợi, tìm một khách sạn để thuê phòng.
Tuy Chu Hân Mính nói là chờ đến lúc vào phòng sẽ trói Diệp Lăng Phi lại, tái diễn màn quyến rũ trong bộ đồng phục một lần nữa, nhưng cô cũng không làm thế. Ngược lại, cô lại có chút hương vị của một người phụ nữ nhỏ bé, ngoan ngoãn nằm trên giường, giơ hai chân lên cao. Diệp Lăng Phi đã kìm nén quá đủ, quyết tâm công phá đến cùng.
Phụ nữ một khi đã hưởng qua hương vị tình dục thì giống như ngựa hoang buông cương, có muốn khống chế cũng không được. Chu Hân Mính trước kia vốn không màng đến chuyện chăn gối, nhưng từ khi có lần đầu tiên thì tình hình đã thay đổi, một thời gian dài không có lại cảm thấy vô cùng khao khát. Chuyện ấy càng làm lại càng nghiện, Chu Hân Mính cứ cảm thấy như uống phải xuân dược, càng lúc càng ham muốn. Một thời gian không thân thiết với Diệp Lăng Phi, đến khi gần gũi thì giống như núi lửa phun trào, tiếng rên rỉ khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy toàn thân dục hỏa sôi trào. Thật đúng là chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu.
Một trận mây mưa lần này kéo dài liên tục trong hai giờ, cũng may là Diệp Lăng Phi đã có chuẩn bị, đặt phòng ba tiếng, bằng không thì chừng ấy thời gian còn không đủ.
Hai người vừa xong chuyện, Diệp Lăng Phi mình trần như nhộng nằm trên giường hút thuốc. Chu Hân Mính chạy vào nhà tắm tắm rửa, tiếng nước chảy róc rách từ trong đó truyền ra qua cánh cửa hé mở.
- Hân Mính, em đoán xem vừa rồi anh và Trần Hàn Lâm gặp nhau ở quán trà nói chuyện gì?
Diệp Lăng Phi nói vọng vào phòng tắm.
- Em biết đâu được. Em có phải là đi guốc trong bụng anh đâu.
Chu Hân Mính đang dùng sữa tắm vẽ linh tinh lên người. Nàng lấy dung dịch vệ sinh phụ nữ ra bôi đầy hạ thân, cẩn thận lau rửa.
- Nói thật với em nhé, hóa ra Lý Triết Hào tính lợi dụng Trần Hàn Lâm để bắt cóc Tình Đình.
Nghe thấy những lời này của Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính cả kinh. Nàng ngừng tay lại, khẩn trương hỏi:
- Thật thế ư?
- Đương nhiên là thật rồi. Anh lừa em làm gì.
Diệp Lăng Phi vẫn đang nằm trên giường, quay mặt về phía phòng tắm, nói.
- Thằng ranh họ Trần này không ngốc, cảm thấy nếu Tình Đình thực sự bị bắt cóc thì hắn cũng không sống lâu được. Lúc này mới tìm anh, muốn anh giúp hắn.
- Anh nói thế nào?
Chu Hân Mính truy vấn.
- Anh mới chỉ bảo hắn ổn định Lý Triết Hào thôi. Còn lại thì đang định bàn bạc với em đây.
Chu Hân Mính nghe xong, rất nhanh dùng nước tẩy sạch sữa tắm trên người, khoác khăn tắm đi ra khỏi phòng tắm. Nàng bước thẳng đến trước giường, có vẻ cực kỳ khẩn trương. Nàng vừa đến bên giường, ngồi xuống cạnh Diệp Lăng Phi, lo lắng nói:
- Diệp Lăng Phi, đây không phải chuyện đùa đâu. Nếu Lý Triết Hào muốn bắt cóc Tình Đình, vậy thì tình cảnh của cô ấy hiện giờ vô cùng nguy hiểm. Chúng ta phải nghĩ cách ngăn cản lão. Bây giờ em sẽ dẫn người đi bắt Lý Triết Hào lại, khiến lão không thể bắt cóc Tình Đình được.
- Hân Mính, em đừng có hồ đồ thế. Em có chứng cớ để bắt Lý Triết Hào sao?
Diệp Lăng Phi nói rồi đưa mắt nhìn về phía TV đối diện:
- Xem TV đi. Sáng nay Lý Triết Hào mới công khai làm sáng tỏ là Tập đoàn của lão không bị lừa. Lão và người khác hợp tác đầu tư vào công trình xây dựng của Nhà thờ Đức bà Paris. Hơn nữa, lão rót vào lượng tài chính không nhiều lắm.
Chu Hân Mính lúc này mới chú ý đến TV đang phát tin liên quan đến việc Lý Triết Hào làm sáng tỏ thông tin.
- Hừ! Chẳng lẽ anh không biết nội tình sao? Theo anh thì đây là Lý Triết Hào muốn ổn định lòng người thôi. Lão biết nếu tin tức lão bị lừa công khai ra thì lão xong đời. Lão làm như thế chính là để kéo dài thời gian. Nếu anh đoán không sai, lúc này Lý Triết Hào đã giống như một con chó hoang lạc đàn, chỉ nghĩ đến việc làm sao để kiếm tiền thôi.
Diệp Lăng Phi thở ra một hơi khói thuốc, nói.
- Thì đúng rồi. Càng như thế thì Tình Đình càng nguy hiểm. Chúng ta không thể trơ mắt nhìn Tình Đình bị bắt cóc được. Mau nghĩ cách đi.
Chu Hân Mính lo lắng nói.
- Anh đã sớm nghĩ ra cách rồi. Chẳng lẽ em cho rằng anh và em sẽ mặc kệ để Tình Đình bị bắt cóc sao?
Diệp Lăng Phi tay phải khoác lên bờ vai còn ẩm ướt vương mùi hương của Chu Hân Mính, vuốt ve da thịt mềm mại của nàng, cười nói:
- Hân Mính, em đúng là cuống lên là quên hết mọi thứ. Anh nhớ trong ba mươi sáu kế có một kế gọi là "dẫn xà xuất động". Tại sao chúng ta không dụ con rắn Lý Triết Hào này ra chứ? Đương nhiên, mồi chính là Tình Đình.
- Dùng Tình Đình làm mồi quá nguy hiểm. Em không đồng ý. Em tuyệt đối sẽ không để Tình Đình mạo hiểm như thế.
Chu Hân Mính lên tiếng cự tuyệt.
- Thế chúng ta đổi cách khác. Anh quyết định tự mình làm mồi nhử.
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Kỳ thực anh cũng có thể làm mồi nhử. Anh có thể hóa trang thành Tình Đình mà. Dù sao em và Tình Đình cũng không phải chưa từng làm loại chuyện như thế.
- Anh còn nhớ rõ chuyện hôm đó à? Em quên lâu rồi.
Chu Hân Mính mím đôi môi nhỏ nhắn, cười nói:
- Đàn ông thì lòng dạ nên rộng lượng hơn một chút. Sao anh cứ nhớ mãi chuyện kia thế. Thật chẳng đáng mặt đàn ông.
- Đấy chẳng phải là vì bị các em ức hiếp còn gì. Anh đúng là rất khó quên.
Diệp Lăng Phi duỗi tay phải ra đặt trên bộ ngực trần của Chu Hân Mính, ngón tay vê nhẹ quả nho đỏ thắm của nàng. Chu Hân Mính đưa tay gạt tay phải của Diệp Lăng Phi ra khỏi ngực mình, oán giận nói:
- Từ trước đến giờ đều là anh ức hiếp bọn em. Bọn em nào dám ức hiếp anh chứ. Được rồi, đừng nói sang chuyện khác nữa. Anh rốt cuộc định làm thế nào?
- Anh vừa mới nói rồi đấy thôi. Chính là dẫn xà xuất động, dụ con rắn Lý Triết Hào này ra.
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Anh và Trần Hàn Lâm đã thỏa thuận rồi. Để hắn cứ dựa theo ý của Lý Triết Hào, đưa Tình Đình đến bến tàu gần bãi đỗ xe. Đương nhiên, người ngồi trong xe nhất định phải là Tình Đình, bằng không con cáo già Lý Triết Hào sẽ không xuất hiện. Nhưng cân nhắc đến sự an toàn của Tình Đình, anh sẽ không để cô ấy đi một mình đâu, anh sẽ đi cùng. Còn em, Hân Mính, em sẽ mang theo cảnh sát, đến lúc đó vây bắt Lý Triết Hào, nhân chứng vật chứng đầy đủ.
- Như vậy quá nguy hiểm. Vạn nhất....
Chu Hân Mính nói dở dang đã bị Diệp Lăng Phi chặn lại. Anh nói một cách khẳng định:
- Không có vạn nhất nào hết. Tuyệt đối không cho phép khả năng đó xảy ra.
Chu Hân Mính thở dài. Nàng biết mình không thể nói lại Diệp Lăng Phi, nhưng không thể phủ nhận kế dẫn xà xuất động này của hắn đúng là một kế sách rất tốt. Chu Hân Mính hiểu rõ mình không có chứng cớ để bắt Lý Triết Hào. Nếu không thể bắt được lão thì cũng đồng nghĩa là Bạch Tình Đình gặp nguy hiểm. So với việc ngồi đợi Bạch Tình Đình bị bắt cóc thì chi bằng mạo hiểm một lần, dụ Lý Triết Hào ra. Chu Hân Mính không nói lời nào, có nghĩa là đã ngầm chấp nhận kế hoạch của Diệp Lăng Phi.
Tay phải của Diệp Lăng Phi vuốt ve vành tai Chu Hân Mính. Đó là vùng mẫn cảm của cô, so với việc sờ vào những bộ phận khác thì nơi đây có thể làm nàng càng thêm nhạy cảm hơn. Chu Hân Mính rúc vào lòng Diệp Lăng Phi, đôi môi anh đào khẽ mở, nũng nịu nói:
- Anh còn làm gì thế? Chẳng lẽ anh còn muốn làm em hưng phấn nữa à?
- Điều này có thể trách anh sao? Ai bảo em lại quyến rũ anh như thế.
Diệp Lăng Phi nói một cách dâm đãng. Giờ phút này, Chu Hân Mính làm sao còn nửa điểm hiên ngang của nữ cảnh sát nữa, hoàn toàn chỉ còn là vẻ kiều mỵ của một người phụ nữ nhỏ bé.
Nhưng ngay lúc này, di động của Chu Hân Mính để trong túi quần đổ chuông. Chu Hân Mính xoay người xuống giường, cầm lấy cái quần bò của mình để trên ghế, móc di động ra.
- Tiểu Triệu, chuyện gì thế?
Chu Hân Mính nói chuyện bằng giọng điệu hoàn toàn khác với tiếng nói mềm mại lúc nãy, hoàn toàn trở lại với giọng điệu dứt khoát của đội trưởng đội cảnh sát hình sự.
- Đội trưởng, có người muốn đến bảo lãnh mấy tên côn đồ bị chúng ta bắt. Chị Chu, chị mau về xử lý đi.
- Thật vô dụng! Một chuyện nhỏ vậy cũng làm không xong. Chẳng lẽ cậu không biết là mấy thằng côn đồ ấy có thể bị tạm giữ à? Ai to gan như thế, còn dám công nhiên đến Cục Cảnh sát bảo lãnh người. Tôi muốn xem mặt mũi kẻ đó.
Chu Hân Mính không kiên nhẫn nói:
- Cậu giữ người lại cho tôi, chờ tôi trở về. Hừ, thế lực xã hội đen bây giờ ghê gớm thật, không ngờ lại công nhiên dám đến Cục Cảnh sát lĩnh người.
Chu Hân Mính nói xong, cất điện thoại trở lại túi quần rồi thoát khăn tắm trên người mình ra, đưa lưng về phía Diệp Lăng Phi, vểnh mông lên bắt đầu mặc quần lót.
Diệp Lăng Phi đang nhìn trộm một cách cẩn trọng. Thấy cặp mông khêu gợi của Chu Hân Mính, anh không kìm nổi vươn tay ra sờ soạng vào khe mông của cô. Chu Hân Mính không đùa với Diệp Lăng Phi nữa, nàng chỉ nói một câu:
- Đừng làm loạn. Ở Cục Cảnh sát có người muốn bảo lãnh mấy tên côn đồ đó ra.
Nghe thấy câu này, Diệp Lăng Phi cũng từ trên giường nhảy xuống đất, miệng kêu lên:
- Vãi chưởng! Ai to gan vậy? Đến cả lũ côn đồ định chém anh mà cũng có kẻ dám đến Cục Cảnh sát bảo lãnh à. Anh cũng muốn đích thân đi xem một chút.
Chu Hân Mính mặc quần áo rất nhanh. Tốc độ mặc đồ của Diệp Lăng Phi cũng không chậm hơn nàng. Khi Chu Hân Mính mặc gần xong thì Diệp Lăng Phi cũng đã tươm tất. Hai người cẩn thận kiểm tra phòng lại một lượt. Sau khi xác định trong phòng trừ "áo mưa" đã dùng qua, không còn sót lại đồ vật gì nữa thì nhanh chóng rời khỏi.
Bởi vì xe của Diệp Lăng Phi đỗ ở trước cửa quán trà nên hai người cũng không bắt taxi nữa mà đi bộ đến đó. Diệp Lăng Phi mở cửa xe, Chu Hân Mính lên xe. Sau khi Chu Hân Mính thắt chắc đai an toàn, Diệp Lăng Phi lái xe thẳng đến đại đội cảnh sát hình sự.
Vừa đến trước cửa đội cảnh sát hình sự, Chu Hân Mính liền nhảy xuống. Diệp Lăng Phi cũng vội vàng đỗ xe tử tế rồi gần như chạy theo cô vào trong.
- Là ai muốn bảo lãnh người?
Chu Hân Mính đi tới phòng thẩm vấn, đứng ngay cửa, tức giận hỏi.
Trong phòng, mấy người cảnh sát hình sự còn đang thẩm vấn đám côn đồ. Tiếng hỏi của Chu Hân Mính hấp dẫn ánh nhìn của tất cả mọi người. Tiểu Triệu vừa thấy Chu Hân Mính nổi hỏa, vội vàng chạy ra, nhỏ giọng nói:
- Chị Chu, chị bớt giận. Mấy người kia đang chờ trong phòng khách.
Chu Hân Mính không để ý tới Tiểu Triệu, đi đến trước mặt một gã thiếu niên chừng mười sáu mười bảy tuổi, đưa tay ấn đầu gã xuống, quát:
- Đồ trẻ ranh không lo học hành lại đi bắt chước người ta gia nhập xã hội đen. Cha mẹ cậu nuôi cậu để làm gì? Tôi mà là cha mẹ cậu thì tôi bóp chết cậu ngay từ lúc mới sinh ra.
Thiếu niên kia không dám nói một câu nào, chỉ biết cúi đầu.
Chu Hân Mính lại ngẩng đầu nhìn lướt qua mấy gã thanh niên còn lại, quát lớn:
- Một đám du côn các người nghe kỹ cho tôi. Đừng tưởng có người đến bảo lãnh là có thể ra ngoài được. Trả lời thành thật cho tôi, không khai báo rõ ràng, ai cũng đừng hòng đi ra ngoài.
Chu Hân Mính nổi trận lôi đình xong xuôi rồi mới đi về phía phòng khách.
Đến lúc Chu Hân Mính rời đi, Tiểu Triệu mới nhẹ nhàng thở phào, nói với đồng nghiệp của mình:
- Mọi người thấy đấy, vẫn là nên thành thật làm việc đi. Đội trưởng Chu của chúng ta chiều nay tính khí thất thường lắm. Chúng ta đừng có ai chọc phải chị ấy.
Tiểu Triệu nào biết rằng chính y đã chọc vào Chu Hân Mính. Nếu không phải vì cuộc điện thoại của y, nói không chừng Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi ở trong khách sạn lại triền miên thêm một trận nữa.