Chu Hân Mính nổi giận đùng đùng xông vào phòng khách, vừa vào đã thấy bên trong có ba người đàn ông. Một người đeo kính, trông khá nhã nhặn, lưng hơi gù, có vẻ là luật sư. Hai người còn lại chỉ trạc hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, đang ngồi trong phòng khách thì thầm to nhỏ với nhau.
“Thằng vô lại nào lại muốn bảo lãnh cho đám côn đồ kia thế?”
Chu Hân Mính vừa bước vào đã cao giọng quát.
“Đúng là làm phản rồi. Tụ tập chém người mà còn muốn được bảo lãnh ra ngoài. Coi đồn cảnh sát là cái quán trọ chắc, muốn ra vào tùy ý à?”
Tiếng quát của Chu Hân Mính lập tức thu hút ánh mắt của cả ba người. Người đàn ông đeo kính vội vàng đứng dậy, cười nói:
“Vị này hẳn là Đội trưởng Chu.”
“Tôi là Chu Hân Mính. Anh là ai?”
Chu Hân Mính quét mắt nhìn người đàn ông kia một cái, hỏi bằng giọng lạnh như băng.
“Tôi họ Hà. Đây là danh thiếp của tôi.” Người đàn ông đưa ra một tấm danh thiếp.
Chu Hân Mính chẳng thèm liếc nhìn, trực tiếp vo tròn tấm danh thiếp trong tay rồi tiện tay ném vào thùng rác, hừ lạnh:
“Tôi không quan tâm anh làm nghề gì. Nói thẳng đi, đến đây làm gì. Tôi còn có việc, không có tâm trạng đùa giỡn với anh đâu.”
Người đàn ông họ Hà có chút lúng túng, cố nặn ra một nụ cười, nói:
“Là thế này, thân chủ của tôi muốn giải quyết riêng chuyện này. Chúng tôi muốn nói chuyện với người bị hại, có thể đưa ra một ít bồi thường.”
“Nói nghe hay nhỉ? Bọn chúng là xã hội đen, biết không? Xã hội đen thì phải bị trấn áp. Cảnh sát hình sự chúng tôi chính là người thực thi việc đó.”
Chu Hân Mính chẳng kiêng nể gì, túm cổ áo gã luật sư họ Hà, quát:
“Bồi thường? Chém chết người ta rồi thì lấy gì mà bồi thường?”
Luật sư Hà chưa từng gặp cô cảnh sát nào hung hãn như vậy, vội nói:
“Sếp Chu, có gì từ từ nói. Chúng ta đều là người văn minh, đừng như thế.”
“Khốn kiếp! Bà đây chưa bao giờ biết nhã nhặn là gì. Hay muốn tôi nói chuyện dịu dàng với anh? Tiện thể mát xa cho anh một suất luôn nhé? Bớt cái kiểu giả tạo đó đi, bà đây không ưa. Anh muốn thế thì ra ngoài mà tìm gái, đừng có làm loạn ở Cục Cảnh sát.”
Những lời này của Chu Hân Mính làm cho viên cảnh sát đang tiếp mấy người này phải bật cười. Chu Hân Mính trừng mắt lườm anh ta một cái:
“Cậu rảnh lắm à? Không có việc gì thì ra ngoài tuần tra, bắt thêm vài thằng trộm cắp đi. Đừng có ở đây lãng phí thời gian.”
“Đội trưởng Chu, em đi ngay.”
Viên cảnh sát kia thấy tình hình không ổn, vội vàng chuồn ra ngoài.
Luật sư Hà xem như chịu thua. Y đã sớm nghe nói vị đại đội trưởng mới nhậm chức của đội cảnh sát hình sự này không dễ đối phó, thuộc loại mềm cứng đều không ăn. Giờ xem ra mình phải cẩn thận hơn một chút. Y cười nói:
“Sếp Chu, sếp xem, là thế này, mấy cậu thiếu niên mà sếp nói cũng không phải xã hội đen, chỉ là một đám nhóc hay chơi bời với nhau thôi. Bọn nó căn bản không hiểu luật. Chỉ cần dạy dỗ một chút rồi thả ra là được. Thân chủ của tôi…”
Luật sư Hà mới nói đến đó, chợt nghe một trong hai gã thanh niên kia ho khan một tiếng. Y lập tức sửa lời:
“Thân chủ của tôi muốn gặp mặt người bị hại, có lẽ đây chỉ là một sự hiểu lầm thôi.”
“Hiểu lầm? Có kiểu hiểu lầm nào như thế à? Mười mấy thằng vác hung khí chém người mà anh gọi là hiểu lầm à?”
Chu Hân Mính chất vấn.
“Chuyện này thì…”
Luật sư Hà cứng họng. Y cực kỳ am hiểu pháp luật, biết rõ một vụ án như thế này rất khó giải quyết, vì đó là bắt quả tang tại trận. Nhưng có câu “nhận tiền của người, giúp người giải tai ương”. Luật sư Hà cũng chỉ đành bất đắc dĩ, kiên trì nói:
“Sếp Chu, sếp dàn xếp giúp một chút đi. Chúng tôi sẽ bồi thường cho người bị hại.”
Lúc này, Diệp Lăng Phi thong thả bước vào phòng khách. Hắn vừa vào đã nhìn thấy Tôn Hoành ngồi đó. Cùng lúc, Tôn Hoành cũng thấy Diệp Lăng Phi. Lần trước Tiền Thông bị xử lý ngay trong biệt thự của Tiêu Triều Dương, toàn bộ Phủ Đầu Bang đều bị chấn động. Phàm là các đường chủ biết chuyện đều âm thầm hoảng sợ. Những kẻ trong giới giang hồ này dù có thấy người bị chặt chết cũng không có cảm giác gì, cuộc đời hắc đạo sớm đã chai sạn, chẳng còn biết sợ là gì. Bọn họ sợ nhất chính là bị xử lý một cách mờ ám như vậy, thần không biết quỷ không hay. Tiêu Triều Dương là người thế nào, là ông trùm của Phủ Đầu Bang. Nếu biệt thự của lão mà có thể dễ dàng đột nhập như vậy, thì không chừng Tiêu Triều Dương đã sớm bị người ta giết chết mấy trăm lần rồi. Nhưng chuyện đêm đó lại khiến cả ông trùm lẫn các đường chủ của Phủ Đầu Bang đều đứng ngồi không yên. Diệp Lăng Phi đâu có làm trò trước mặt mọi người khi nói phải xử Tiền Thông, hơn nữa, chỉ trong một buổi tối. Điều khiến người ta khủng bố chính là biết rõ mười mươi Diệp Lăng Phi muốn xử Tiền Thông, thế mà cuối cùng Tiền Thông vẫn bị xử lý mà không ai hay biết.
Đêm đó là người ta đã nương tay, bằng không, nếu muốn xử lý toàn bộ mọi người trong biệt thự thì cũng là chuyện dễ như trở bàn tay. Cái loại uy hiếp về mặt tâm lý này còn đáng sợ hơn rất nhiều so với việc đối mặt giết người. Tiêu Triều Dương lập tức truyền lệnh, sau này, phàm là người của Phủ Đầu Bang đều không được phép trêu chọc vào Diệp Lăng Phi. Kỳ thực, cho dù Tiêu Triều Dương không ra lệnh, những đường chủ biết chuyện cũng đã sớm hạ quyết tâm, chết cũng không dây vào Diệp Lăng Phi. Mà Tôn Hoành chính là một trong số đó.
Trưa nay, lúc Tôn Hoành nghe tin thuộc hạ của mình bị bắt, với tư cách là đường chủ, y sợ nhất là thuộc hạ bị bắt rồi khai ra lung tung, khiến cảnh sát lần ra mình. Tuy Phủ Đầu Bang không còn công khai thu phí bảo kê như trước, nhưng những chuyện phạm pháp ngầm cũng dính vào không ít, nếu không sao có thể tồn tại được.
Tôn Hoành lập tức dẫn theo một người nữa, hẹn luật sư chạy đến đội cảnh sát hình sự, định bụng dùng cách cũ để đưa người đi. Kết quả lại gặp phải tảng đá cứng Chu Hân Mính này.
Tôn Hoành vừa thấy Diệp Lăng Phi bước vào, đầu y liền ong lên một tiếng, thầm nghĩ: “Sao lại thế này? Chẳng lẽ hắn là cảnh sát?” Nhưng Tôn Hoành nghĩ lại, cảm thấy không đúng. Thủ đoạn sắt máu của Diệp Lăng Phi còn hung tàn hơn cả đám hắc đạo bọn họ, làm sao có thể là cảnh sát được.
Trong lòng Tôn Hoành tuy bất an, nhưng y cũng không dám chậm trễ, vội vã đứng dậy, cười hề hề chào hỏi Diệp Lăng Phi:
“Diệp tiên sinh, sao anh cũng ở đây?”
Diệp Lăng Phi cười ha hả:
“Không có gì. Vừa rồi tôi bị một đám nhóc chém. Tôi vốn nhát gan, nên vội báo cảnh sát. Thế là đám nhóc kia bị tóm vào đây, rồi tôi cũng theo vào thôi.”
Luật sư Hà vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì đoán được anh ta chính là người bị hại, lập tức mở miệng:
“Ngài chính là người bị hại ạ. Thế thì tốt quá rồi. Thân chủ của tôi muốn…”
Luật sư Hà còn chưa nói xong, chợt nghe Tôn Hoành quát:
“Luật sư Hà, ở đây không còn việc của ông nữa.” Nói xong, Tôn Hoành với vẻ mặt nịnh nọt, cười nói:
“Diệp tiên sinh, anh xem, ở đây nói chuyện không tiện. Hay là chúng ta ra ngoài tâm sự một lúc?”
Trong lòng Tôn Hoành vô cùng bất an. Y làm sao ngờ được thuộc hạ của mình lại chém đúng Diệp Lăng Phi cơ chứ. Đây chẳng phải là tự đâm đầu vào chỗ chết hay sao? Tôn Hoành bây giờ đã lôi cả mười tám đời tổ tông của đám nhóc kia ra chửi. Y thà để mấy thằng ranh đó chém chết người khác còn hơn là để bọn nó đắc tội với Diệp Lăng Phi. Vừa nghĩ tới thủ đoạn hung tàn của Diệp Lăng Phi, trong lòng Tôn Hoành lại run lên bần bật.
“Ra ngoài tâm sự à? Ừ, không thành vấn đề.”
Diệp Lăng Phi gật gật đầu. Bỗng nhiên, hắn lại kinh ngạc nói:
“Tôi nhớ hình như anh cũng là người trong hắc đạo nhỉ. Chẳng lẽ mấy thằng chém tôi đều là đàn em của anh?”
“A, không phải… à mà, phải…”
Tôn Hoành lúng túng, nói không phải cũng không được, nói phải cũng không xong, lắp bắp mãi trước mặt Diệp Lăng Phi.
Chu Hân Mính đã kịp phản ứng. Hóa ra gã đàn ông trạc hai bảy hai tám tuổi trước mặt mình chính là đại ca của đám kia. Nhưng Chu Hân Mính lại thấy khó hiểu, sao tên đại ca này vừa thấy Diệp Lăng Phi đã như chuột thấy mèo thế. Nàng liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
“Anh quen hắn à?”
Diệp Lăng Phi cười đáp:
“Cũng xem như là quen, chỉ tiếp xúc một hai lần thôi.”
Nói rồi, Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vỗ vai Tôn Hoành, cười ha hả:
“Anh bạn, anh xem chuyện này giải quyết thế nào đây? Đám đàn em kia của anh hung dữ thật, chẳng nói chẳng rằng xuống xe vác dao vác gậy chém tôi tới tấp. Cũng may tôi chạy nhanh, không thì hôm nay anh không thấy được tôi nữa rồi. Con người tôi ân oán rõ ràng, những ai có thù với tôi, tôi nhớ rất kỹ. Anh bạn à, anh là người sảng khoái, anh xem nên làm thế nào bây giờ?”
Tôn Hoành chỉ cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Rõ ràng ở đây không nóng mà không hiểu sao y cứ cảm thấy nóng như thiêu đốt. Y hạ giọng nói:
“Diệp tiên sinh, anh muốn gì, chúng ta đều dễ nói chuyện. Chỉ cần là chuyện tôi có thể làm được thì nhất định sẽ làm cho anh.”
“Thật ra cũng không có gì, đây là Cục Cảnh sát, tôi lại là người văn minh, sao có thể ở đây đòi này đòi nọ được. Anh bạn, hay là thế này, anh tính xem bồi thường cho tôi thế nào. Nhưng tôi nói trước, tôi không thiếu tiền, nên nếu anh định bồi thường bằng tiền thì thôi bỏ đi.”
Tôn Hoành là người biết điều, vừa thấy điệu bộ này liền hiểu ý Diệp Lăng Phi. Y quay đầu nhìn Chu Hân Mính một cái, sau đó lại xoay người lại, thấp giọng nói:
“Diệp tiên sinh, người của tôi đều đang ở trong Cục Cảnh sát. Hay là chờ bọn họ được thả ra, tôi sẽ có sự bồi thường hợp lý cho Diệp tiên sinh.”
“Ừ, anh bạn đúng là người sảng khoái. Tôi thích rồi đấy. Được rồi, cứ làm như thế đi.”
Diệp Lăng Phi nói xong, quay người lại, ngay trước mặt đám người Tôn Hoành kéo Chu Hân Mính đi ra ngoài. Chu Hân Mính vốn không muốn bị Diệp Lăng Phi lôi đi trước mặt người khác, nhưng nàng lại giãy không thoát, chỉ đành để cho Diệp Lăng Phi lôi ra khỏi phòng khách.
Diệp Lăng Phi kéo Chu Hân Mính đến cuối hành lang, dựa vào cửa sổ, nhỏ giọng nói:
“Hân Mính, chuyện này coi như xong, thả hết bọn nó ra đi.”
“Thả người á?” Chu Hân Mính sửng sốt, nói với vẻ không đồng tình:
“Sao có thể tùy tiện thả người được? Em mặc kệ.”
Diệp Lăng Phi tới gần Chu Hân Mính, cười ha hả:
“Bảo bối, em đừng bực nữa. Thả bọn họ ra là tốt cho anh mà. Em nghĩ xem, giờ thằng ranh kia biết anh có người che chở, nhất định sẽ dặn đám đàn em của hắn từ sau tránh xa anh ra, như thế thì sau này còn ai dám đánh anh nữa.”
Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, hừ một tiếng:
“Anh đừng có dẻo mỏ. Em không tin anh sợ bọn họ đâu. Nói cho em biết, rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh không nói thật em sẽ không thả người.”
“Anh định để sau này đám ranh con này thấy anh là phải như thấy tổ tông nhà chúng nó.”
Diệp Lăng Phi giọng điệu chợt chuyển, nói một cách không hề nể nang:
“Đám ranh này dù bị bắt thì có thể làm sao? Nhiều nhất cũng chỉ bị xử ba năm tù thôi. Hơn nữa, còn có mấy thằng chưa đủ mười tám tuổi, pháp luật căn bản không thể nghiêm trị, không chừng lại được hưởng án treo, đến nhà giam cũng chẳng phải ngồi. Cứ như thế thì sau này bọn chúng vẫn có thể tiếp tục tìm anh gây phiền phức. Cho nên, anh sẽ không để chúng nó sống yên ổn như vậy đâu. Anh muốn bọn nó vĩnh viễn phải nhớ kỹ, đời này phải hối hận vì đã chém anh.”
Sắc mặt Chu Hân Mính cũng trầm xuống. Nàng hạ giọng:
“Em không cho phép anh làm thế. Anh làm vậy là phạm pháp đấy.”
“Bảo bối, anh có nói là anh tự ra tay đâu. Đám du côn này tự nhiên sẽ có người thu thập. Chẳng lẽ em cho rằng đại ca của chúng sẽ bỏ qua cho chúng sao? Bảo bối, nếu em thật sự muốn giúp anh thì thả đám du côn ấy ra đi. Lần này, xem như anh nợ em một ân tình.”
Chu Hân Mính cắn môi, lườm Diệp Lăng Phi một cái. Hồi lâu sau, nàng mới nói một cách không tình nguyện:
“Đây là lần cuối cùng đấy nhé. Lần sau em sẽ không làm thế nữa đâu.”
“Tốt quá. Cảm ơn bảo bối thân ái nhất của anh!”
Diệp Lăng Phi ha hả cười nói.
Chu Hân Mính không cười với Diệp Lăng Phi mà quay người, đi nhanh ra hướng đại sảnh.
Diệp Lăng Phi cười ha hả xoay người trở lại phòng khách. Hắn vừa xuất hiện, Tôn Hoành lập tức dẫn theo những người đi cùng đứng lên đón.
“Diệp tiên sinh, vừa rồi tôi có tính toán qua. Nếu cơn tức của anh không nguôi, tôi sẽ phái người trà trộn vào, thu thập bọn ranh con kia. Cho dù bọn nó có ở Cục Cảnh sát cũng không sợ, tôi vẫn có thể thu thập được bọn nó như thường.”
Tôn Hoành nhỏ giọng nói.
“Ai nói người của anh phải ở trong Cục Cảnh sát?”
Diệp Lăng Phi cười:
“Bây giờ anh chuẩn bị mà lĩnh người đi. À, tiện thể mang con mụ khốn kiếp kia về luôn. Mẹ nó, con mụ đó kênh kiệu lắm. Anh bạn, con mụ ấy không phải là người của anh đấy chứ?”
“Diệp tiên sinh, anh hiểu lầm rồi. Chị ta chỉ là người quen của tôi thôi, không có giao tình gì cả. Về phần đám đàn em này của tôi thì đều là lính mới. Anh cũng biết đấy, bây giờ trong giới hắc đạo, ai cũng hy vọng người của mình nhiều hơn một chút. Ai ngờ lại tuyển phải một đám vô lại có mắt không tròng. Hay là thế này, lát nữa mời anh đến chỗ tôi. Diệp tiên sinh cũng tận mắt chứng kiến, mong anh bớt giận nhé.”
Diệp Lăng Phi đảo mắt, cười nói:
“Anh bạn, có phải là định mời tôi uống cái gì không? Phải nói trước nhé, không có gì nhậu là tôi không đi đâu đấy.”
“Có, sao lại không có chứ?”
Tôn Hoành vừa nghe, lập tức cười rộ lên:
“Yên tâm, tôi cái khác thì không có chứ rượu thì nhiều.”
Chu Hân Mính quả thực đã thả hết đám thanh niên đó. Đương nhiên mấy tên đó đều phải ghi lại tiền án, cảnh cáo bọn chúng nếu còn có lần sau nữa thì sẽ bị nghiêm trị.
Trầm Lương đi ra khỏi Cục Cảnh sát, cuối cùng cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm. Một chuyến bị bắt vào Cục Cảnh sát thiếu chút nữa giày vò chị ta đến chết. Trầm Lương đứng ở bên đường, miệng mắng:
“Con khốn kia không ngờ lại tìm được một thằng cảnh sát làm chỗ dựa. Để xem bà đây về rồi sẽ xử chết mày như thế nào.”
Chị ta còn đang đứng đó mắng mỏ Từ Oánh thì một chiếc xe Audi màu đen đã dừng lại trước mặt. Gã thanh niên vừa rồi đi theo Tôn Hoành từ trong xe thò đầu ra, nhìn Trầm Lương nói:
“Tôn đường chủ của chúng tôi muốn gặp chị. Lên xe ngay lập tức.”
Nghe là Tôn Hoành muốn gặp, Trầm Lương nào dám có chút trì hoãn, vội vàng lên xe. Vừa lên xe, Trầm Lương liền cười nói một cách thân tình:
“Đông ca, không biết Tôn lão đại tìm tôi có việc gì?”
“Tôi đâu có biết. Đường chủ tìm chị thì cứ đi thôi, hỏi nhiều làm gì. Đến đó chẳng phải sẽ biết sao?”
Gã thanh niên tên gọi Mạnh Đông này cũng không hòa nhã gì với Trầm Lương, một câu nói với giọng điệu nghiêm khắc xong, Trầm Lương chỉ đành im lặng, cũng không dám hỏi thêm câu nào nữa.
Trầm Lương vẫn bị đưa tới lối vào bí mật của Quảng trường Mùng một tháng năm. Từ nơi này đi thẳng là tới sàn nhảy của Tôn Hoành.
“Xuống xe đi.”
Mạnh Đông tức giận nói.
Trầm Lương vội vàng xuống xe, đi theo Mạnh Đông đến trước cửa sàn nhảy dưới lòng đất của quảng trường. Lúc này, ở ngay trước cửa sàn nhảy có bốn gã thanh niên cao lớn đứng chắn lối vào. Ngay trước cửa chính có một tấm biển, bên trên viết rõ: “Tạm ngừng kinh doanh”.
“Đông ca!”
Bốn gã thanh niên kia nhìn thấy Mạnh Đông, cất tiếng chào.
Mạnh Đông gật đầu, hỏi lại:
“Đường chủ đâu?”
“Ở bên trong!”
Mạnh Đông không nhiều lời, dẫn theo Trầm Lương đi vào trong sàn nhảy. Bốn gã thanh niên kia lập tức chắn ở trước cửa.
Vừa đi vào trong sàn nhảy, Trầm Lương đã nhìn thấy ở đó có không dưới một trăm người. Thấy thế, trong lòng chị ta dấy lên dự cảm chẳng lành, không còn giữ được bình tĩnh nữa. Chị ta nào đã từng thấy qua tình huống thế này, bèn theo sát sau Mạnh Đông, nhỏ giọng hỏi:
“Đông ca, đây là làm cái gì vậy?”
“Hỏi nhiều thế làm gì? Đi tới là biết.”
Mạnh Đông tức giận nói. Gã dẫn theo Trầm Lương xuyên qua đám người, đi về phía trước.
“Đường chủ, người mang tới rồi.”
Mạnh Đông ngồi đối diện với Tôn Hoành, nói:
“Để cho chị ta đứng một bên trước đã.”
Tôn Hoành cũng chưa thèm để ý, khoát tay. Mạnh Đông gật đầu, đẩy Trầm Lương, nói:
“Qua bên kia đứng.”
Sắc mặt Trầm Lương trở nên trắng bệch. Chị ta vừa đi đến đây đã nhìn thấy trước mặt Tôn Hoành chính là mười mấy tên do mình kêu đi kia đang quỳ. Chị ta nhìn lại phía sau Tôn Hoành, đã thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi trước một cái bàn, trong tay bưng chén rượu, nhàn nhã uống. Vừa thấy điệu bộ này, tim Trầm Lương đập thình thịch. Chị ta bây giờ chỉ cảm thấy thân phận của Diệp Lăng Phi thật bí hiểm, dường như gã đàn ông này tung hoành cả hai giới hắc bạch, ở trong Cục Cảnh sát thì hết sức thân quen với cảnh sát, mà ở Phích Lịch Đường của Phủ Đầu Bang này cũng có vẻ rất có vị thế, không ngờ lại có thể ngồi đó nhàn nhã uống rượu, xem ra vai vế cũng không thấp.
Trầm Lương mới vừa đứng sang một bên. Lúc này, từ phía sau đám người lại có thêm năm gã thanh niên nữa, trong đó, một gã chính là đường chủ Chấp Pháp Đường: Tống Thi. Tống Thi mang theo bốn gã thành viên trong đường vừa đến trước mặt Tôn Hoành, Tôn Hoành vội vàng đứng dậy, nhường chỗ ngồi cho gã.
Tống Thi cũng không khách sáo, đặt mông ngồi ngay xuống ghế.
“Tôn đường chủ, anh nói hay là tôi nói?”
Tống Thi luôn luôn mặt lạnh, đó là do gã quản lý Chấp Pháp Đường trong thời gian dài. Rất khó có thể nhìn thấy vẻ tươi cười trên mặt Tống Thi, thậm chí đến cả giọng điệu của gã cũng đều lạnh như băng.
“Tống đường chủ, chuyện này cứ để anh nói đi. Nếu tôi đã giao thủ hạ của tôi cho Chấp Pháp Đường thì tôi vốn không cần phải nhúng tay vào việc này nữa. Dù sao, tôi cũng không muốn tay mình dính máu của người trong đường mình.”
Tống Thi gật gật đầu, không khách sáo nữa. Gã quay đầu nhìn thoáng qua Diệp Lăng Phi vẫn đang uống rượu, mặt không chút thay đổi khẽ gật đầu, xem như là chào hỏi. Sau đó, gã phân phó:
“Gia hình.”
Bốn người gã mang theo rút ra bốn cái búa nhỏ, cả chuôi và thân búa không vượt quá một thước, đi đến trước mặt những thanh niên đang quỳ trên mặt đất.
Lúc trước khi chém Diệp Lăng Phi, những tên này còn vô cùng kiêu ngạo, nhất là gã đi đầu kia khi đó quả thực vênh váo tận trời. Nhưng hiện tại, cả đám thanh niên này đều run lẩy bẩy, mặt như màu đất. Nhất là gã dẫn đầu, mặt đã trắng bệch như tờ giấy.
“Đường chủ, cầu xin anh tha cho em đi. Lần sau em tuyệt đối không dám.” Gã thanh niên kia cầu xin Tôn Hoành.
Tôn Hoành không để ý đến gã. Ngược lại, Tống Thi lại lạnh lùng nói:
“Đây gọi là quốc có quốc pháp, bang có bang quy. Kẻ nào xúc phạm bang quy, tuyệt không thể tha thứ. Đây là do chúng mày tự chuốc lấy, còn oán trách ai được nữa.”