Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 279: CHƯƠNG 279: TIỂU TỔ TÔNG CỦA TÔI

Tiếng nói của Tống Thi tuy không lớn, nhưng giống như một đạo sấm sét giáng xuống trong sàn nhảy. Những người của Phủ Đầu Bang ở đây đều nín thở, lắng nghe lời nói của Tống Thi, một chữ cũng không bỏ sót.

- Chúng mày thân là người của Phích Lịch đường, lại tự ý chủ trương, một mình hành động, trái với bang quy.

Thanh âm uy nghiêm, lạnh như băng của Tống Thi vẫn vang lên trong sàn nhảy:

- Tối nay, trước mặt các anh em trong đường, xử phạt chúng mày theo bang quy. Hy vọng tất cả anh em trong bang coi đây là tấm gương, phải tránh, không được xem nhẹ bang hội.

Tống Thi nói xong, nhìn thẳng gã thanh niên cầm đầu kia, nói:

- Mày đã ở Phích Lịch đường cũng lâu rồi, lại dẫn đầu vi phạm bang quy, tất nhiên phải nghiêm trị. Nhưng cân nhắc việc mày vẫn cống hiến vì bang hội, quyết định chỉ chém đứt bàn tay trái của mày, đuổi ra khỏi bang hội. Nhưng nếu như mày phản bội, dù cho mày có trốn ở đâu cũng khó lòng thoát chết.

Gã thanh niên kia nghe xong câu này của Tống Thi, miệng liên tục cầu xin tha thứ, nói:

- Em biết em sai rồi, lần này tha cho em một lần đi. Lần sau em tuyệt đối không dám nữa.

- Bang quy chính là bang quy. Nếu tha cho mày, lần sau lại có người tái phạm, phải chăng cũng tha cho bọn nó? Vậy thì sau này bang quy của Phủ Đầu Bang còn có tác dụng gì nữa.

Tống Thi hừ lạnh nói.

- Sớm biết có ngày hôm nay thì trước kia việc gì phải làm thế. Đến đây, chấp pháp.

Bốn người của Chấp pháp đường tiến lại, chia nhau đè gã kia nằm ra đất, một người trong đó giữ chặt tay trái của gã, người còn lại giơ búa lên, mí mắt cũng không giật, một búa chặt xuống. Chỉ nghe một tiếng hét thảm, một bàn tay máu chảy đầm đìa rơi sang một bên.

Gã thanh niên kia đau đến chết đi sống lại. Sau đó, một người của Chấp pháp đường lấy một cái đai vải trên người ra, siết chặt cánh tay trái vừa bị chặt mất bàn tay, ngăn không cho máu chảy quá nhiều. Thuốc cầm máu cũng được rắc lên rất nhanh, sau đó dùng băng gạc để cố định lại vết thương. Dù sao cũng chỉ chém một bàn tay, không phải lấy mạng gã, nên người của Chấp pháp đường lại giúp xử lý sơ qua.

Tống Thi đến mí mắt cũng không nháy, trước cảnh máu chảy đầm đìa này mà mặt không đổi sắc. Y chuyển hướng sang những tên thiếu niên đang run rẩy quỳ trên mặt đất, lạnh lùng nói:

- Nể tình chúng mày mới nhập bang, không hiểu bang quy, lần này tha cho chúng mày. Nhưng để cảnh cáo, cũng phải chặt một ngón tay. Chúng mày có phục không?

- Phục, phục ạ!

Mấy gã thiếu niên kia vừa nghe thấy chỉ cắt một ngón tay, so với chém cả bàn tay đã là nhẹ hơn rất nhiều, đều liên tiếp gật đầu.

- Chấp pháp.

Tống Thi hạ lệnh. Bốn người của Chấp pháp đường mặt không chút thay đổi, tay cầm búa đều hạ xuống. Trong đại sảnh vang vọng những tiếng kêu thê thảm. Những thiếu niên mới chỉ mười sáu mười bảy tuổi này thường ngày chỉ biết gia nhập xã hội đen sẽ chém người rất ngầu, nào biết rằng bang quy lại nghiêm khắc như thế. Bây giờ bị chặt đi ngón tay, cả đám đều kêu la thảm thiết không ngừng.

Cũng may người của Chấp pháp đường có thủ pháp cực kỳ thành thạo, sau khi chém đứt đầu ngón tay trái của những người này thì đều nhanh tay bôi thuốc, băng bó.

Tống Thi đưa mắt nhìn Tôn Hoành, khẽ gật đầu, nói:

- Đường chủ Tôn, đã chấp pháp xong. Tôi dẫn người đi trước. Chuyện còn lại là của Phích Lịch đường các anh, không liên quan gì đến Chấp pháp đường của tôi nữa.

Tôn Hoành gật đầu, nhìn theo Tống Thi dẫn người rời đi. Sau đó, y quay về ngồi xuống ghế chính giữa, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, lớn tiếng quát:

- Tất cả mọi người nghe cho rõ. Nếu đã gia nhập Phích Lịch đường của Phủ Đầu Bang thì phải tuân thủ bang quy. Về sau, bất cứ chuyện gì đều phải báo cho tôi biết, đừng hành động một mình. Hiện nay thành phố Vọng Hải đang nghiêm trị xã hội đen. Nếu để cảnh sát tìm được bằng chứng, bang hội của chúng ta sẽ bị quét sạch. Cho nên, tất cả mọi người cẩn thận một chút, đừng tùy tiện gây chuyện ở bên ngoài.

Toàn bộ đại sảnh lặng ngắt như tờ. Mọi người của Phích Lịch đường đều lẳng lặng lắng nghe, không ai dám phát ra một tiếng động nhỏ nào.

Tôn Hoành nhìn lướt qua mười mấy gã thiếu niên kia, lớn tiếng quát:

- Chúng mày còn không đi xin lỗi Diệp tiên sinh đi? Một đám du côn ranh con, cho dù chém người cũng phải nhìn cho rõ rồi hẵng chém.

Mười mấy gã thiếu niên kia vội vàng tới trước mặt Diệp Lăng Phi, cả đám sắc mặt trắng bệch, luôn miệng xin lỗi.

Diệp Lăng Phi cười ha hả nhìn mười mấy gã bị chặt ngón tay, nói:

- Anh nói này, mấy thằng nhóc chúng mày ít tuổi đã học đòi chém người rồi. Có điều, chúng mày đều đã bị phạt, tao cũng không muốn nói nhiều nữa.

Nói tới đây, Diệp Lăng Phi bỗng nhiên sắc mặt trầm xuống, cười lạnh một cách âm u, nói:

- Chúng mày phải cảm ơn Đường chủ của chúng mày. Nếu không phải ông ấy, tao sẽ không cho chúng mày sống qua tối nay đâu.

Không chỉ mười mấy gã thiếu niên, mà ngay cả những người khác ở đây khi nghe xong những lời này thì cả người đều bất chợt run lên. Giọng điệu này quả thực rất dọa người. Tuy Tôn Hoành là Đường chủ của Phích Lịch đường, nhưng vừa nghĩ đến thủ đoạn thần không biết quỷ không hay lấy mạng Tiễn Thông của Diệp Lăng Phi lần đó, y cũng cảm thấy sau lưng lạnh toát. Y tin Diệp Lăng Phi có thực lực này, tuyệt đối không phải nói đùa.

- Được rồi, chúng mày đi đi, đừng làm vướng chỗ tao uống rượu.

Diệp Lăng Phi khoát tay, hơn mười gã thiếu niên kia như trút được gánh nặng, quay trở về đám đông.

Tôn Hoành thấy chuyện trong bang đã xử lý xong thì bảo mọi người của Phích Lịch đường tản đi, sắp xếp người dọn dẹp vết máu, sau đó mới quay sang Trầm Lương đang đứng bên cạnh, cười nói:

- Chị Lương, chị lại đây.

Trầm Lương cả người khẽ run rẩy. Vừa rồi chuyện Phủ Đầu Bang chấp hành gia pháp chị ta đều chứng kiến hết. Tuy Trầm Lương và Tôn Hoành có chút giao tình, nhưng tận mắt thấy Tôn Hoành cười lạnh với mình, trong lòng chị ta sợ hãi, chỉ đành cố gắng đi tới trước mặt Tôn Hoành, khúm núm nói:

- Đường chủ Tôn.

Tôn Hoành cười lạnh, nói:

- Chị Lương, ngày thường tôi tự thấy mình giúp chị không ít, cũng coi như không phụ lòng chị.

- Vâng, vâng, đúng vậy, Đường chủ Tôn vẫn luôn chiếu cố việc buôn bán của tôi.

- Chị Lương, chị là do người khác giới thiệu cho tôi. Lúc trước chẳng qua là nể mặt người bạn kia nên tôi mới chiếu cố chị nhiều hơn một chút. Nhưng tôi không ngờ chị lại dám mang danh Phủ Đầu Bang chúng tôi ra ngoài rêu rao. Lần này, mười mấy người của tôi chính là bị chị gọi đi. Mấy thằng ranh đó cũng không thèm hỏi tôi một tiếng, chỉ bằng một câu nói của chị đã đi chém người ta. Chị nói xem cái ghế Đường chủ này sau này tôi còn làm thế nào được nữa?

Trầm Lương vừa nghe đến đó, “bụp” một tiếng quỳ luôn xuống, miệng liên tục cầu xin:

- Đường chủ Tôn, anh tha cho tôi đi. Tôi không nghĩ nhiều như vậy, tôi chỉ là bị người ta đánh, muốn dạy dỗ thằng...

Trầm Lương vừa mới nói đến chữ “thằng” thì đột nhiên nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang cười tủm tỉm nhìn mình. Chị ta vội vàng nuốt lại những lời định nói, sửa lời:

- Tôi cũng chỉ là muốn xả giận chút thôi chứ không có nghĩ nhiều.

- Chị Lương, chị bảo tôi phải nói thế nào mới phải đây. Ngày thường chị ngang ngược thì thôi, đó là với người khác. Nhưng hôm nay chị cũng không nhìn xem mình đã chọc phải ai. Diệp tiên sinh đây là thượng khách của Phủ Đầu Bang chúng tôi, ngay cả ông trùm của chúng tôi còn phải đích thân mời ngài ấy tới. Chị lại muốn cho người của tôi chém anh ấy. Cũng may Diệp tiên sinh không muốn truy cứu, bằng không, chị bảo tôi phải làm sao bây giờ?

Tôn Hoành lại lạnh lùng nói:

- Chuyện hôm nay chị đi mà cầu Diệp tiên sinh. Nếu anh ấy muốn tha cho chị thì tôi sẽ không truy cứu nữa. Nếu anh ấy không đồng ý bỏ qua, vậy thì cũng đừng trách tôi không khách khí.

Tôn Hoành nói xong những lời này, xoay người nói với Diệp Lăng Phi:

- Diệp tiên sinh, anh xem nên làm thế nào bây giờ?

Diệp Lăng Phi cầm ly rượu đứng dậy, đi đến bên cạnh Tôn Hoành, vỗ vỗ vai y, cười nói:

- Anh em, tôi không phải người trong giới giang hồ, cũng chỉ là một người bình thường thôi. Chuyện của hắc bang tôi không định quản, nhưng mụ đàn bà này lại cứ khăng khăng mình là người hắc đạo, hơn nữa còn đánh cả bạn tôi. Tôi thì không sao, nhưng bạn tôi thì không tiện lên tiếng. Hay là thế này đi, anh tùy tiện sắp xếp người tát cho mụ ta một hai trăm cái, thay bạn tôi xả giận là được.

Tôn Hoành không chút do dự đáp ứng ngay, nói với Trầm Lương:

- Chị Lương, chị có oán thán gì không?

Trầm Lương nào dám nói nửa chữ không. Chị ta đã tận mắt nhìn thấy máu rơi ở chốn giang hồ, nếu dám nói nửa chữ không, cái mạng nhỏ của mình còn giữ được sao?

Tôn Hoành phân phó Mạnh Đông tát cho Trầm Lương một trăm cái. Mạnh Đông đi tới, không chút khách sáo, đưa tay tát bôm bốp.

Diệp Lăng Phi nở nụ cười ác độc, nhìn Trầm Lương bị đánh tới mức miệng mũi đều trào máu. Thỉnh thoảng hắn lại nhấp một ngụm rượu, ra vẻ như đang xem kịch vui.

Sau khi bị tát xong một trăm cái, Trầm Lương đã không còn ra hình người, hai má sưng vù lên đến mức cha mẹ ruột cũng không nhận ra. Ngay khi Trầm Lương nghĩ rằng như thế là có thể về được, lại nghe thấy Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:

- Con mụ đàn bà chết tiệt, mày nghe kỹ cho tao. Sau này nếu bạn tao có bất kỳ chuyện gì không may, tao sẽ lấy mạng của mày.

Trầm Lương cả người run rẩy, bị Diệp Lăng Phi dọa cho sợ chết khiếp.

Trầm Lương bị mọi người đẩy ra ngoài, sàn nhảy to như thế chỉ còn lại vài người. Tôn Hoành cười nói:

- Diệp tiên sinh, có muốn tìm mấy cô gái tiếp rượu không?

- Tôi không có hứng. Khụ, anh xem giờ cũng muộn rồi, tôi phải về đây. À, lần sau tôi đến chỗ này của anh chơi có được miễn phí không?

Tôn Hoành cười ha hả nói:

- Diệp tiên sinh, anh nói gì vậy. Nếu anh có thể đến đây chơi thì đó là vinh hạnh của tôi. Anh đến cứ chơi thoải mái.

- Tôi sẽ không khách sáo đâu. Con người tôi rất thích những thứ miễn phí.

Diệp Lăng Phi đặt ly rượu lại lên bàn, phủi tay, nói:

- Được rồi, tôi cũng nên đi rồi.

Tôn Hoành cùng Diệp Lăng Phi mới vừa đi tới cửa sàn nhảy thì chợt nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng hét lớn của một cô gái:

- Sao lại thế này? Cái gì mà tạm dừng kinh doanh? Chẳng mấy khi tôi đưa bạn học đến chơi, không ngờ các người lại tạm dừng kinh doanh. Có phải là không nể mặt tôi không?

- Không phải, tuyệt đối không phải. Thật sự là có việc mà.

Mạnh Đông ở bên ngoài nói. Y dường như rất sợ cô bé kia, nói chuyện cực kỳ cẩn thận.

- Buông ra, đừng cản đường tôi.

Cô gái hét lớn.

Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng nói đó thì không có cảm giác gì, nhưng Tôn Hoành nghe được thì lại cười khổ nói:

- Diệp tiên sinh, tôi gặp phiền phức rồi. Khụ, tiểu tổ tông đến đây, ai cũng không trêu vào được.

Nói rồi y vội vã đi ra khỏi sàn nhảy. Diệp Lăng Phi không hiểu Tôn Hoành nói “tiểu tổ tông” là có ý gì, cũng khó hiểu đi theo ra ngoài.

Diệp Lăng Phi vừa mới ra ngoài thì đã nhìn thấy ở bên ngoài có bốn gã thanh niên đang cản lại chừng hai mươi thiếu nữ. Dẫn đầu chính là một thiếu nữ xinh đẹp dáng người trung bình, hơi gầy. Cô nàng có một mái tóc dài xõa vai, mặt trái xoan, mắt to, môi hơi nhếch lên, trên khuôn mặt trắng nõn như ngọc hiện lên một vẻ ngạo khí. Cô gái này đang mặc một bộ đồ da, bộ ngực và mông cũng không lớn, có lẽ vì thế mà thiếu nữ mới mặc một bộ đồ da bó sát người như vậy, bao bọc đường cong cơ thể để che giấu khuyết điểm của mình.

Thiếu nữ này tóc nhuộm màu đỏ nhạt, cổ tay đeo hai chuỗi vòng ngọc. Thấy Tôn Hoành đi ra, cô thân thiết gọi:

- Tôn ca, sao chỗ của anh lại không kinh doanh? Em mang bạn học định đến đây chơi, Mạnh Đông lại bảo là không buôn bán.

Mạnh Đông lúc này đã sớm né qua một bên, nghe thấy thiếu nữ nhắc đến tên mình, y vội vàng cười nói:

- Không phải tôi nói thế.

- Tiểu tổ tông của tôi ơi, em hôm nào đến chẳng được, lại cố tình đến hôm nay. Hôm nay sàn của anh có việc. Hay là ngày mai em đến chơi đi.

Tôn Hoành liên tục cười nói.

- Ngày mai em có việc rồi, định hôm nay chơi muộn. Anh xem, em còn mang theo cả bạn học đến đây này.

- Thực sự là có việc mà. Hay là em đi sàn khác chơi? Sàn nhảy Hắc Báo của Hoa Nam bên kia cũng không tệ đâu. Em đến đó chơi đi.

Tôn Hoành đề xuất chính là địa điểm của Hắc Báo đường.

Thiếu nữ này vừa nghe đến chỗ đó đã bĩu môi, nói:

- Tôn ca, chỉ có ở đây là tốt nhất. Em chỉ muốn ở chỗ anh chơi thôi.

Tôn Hoành bất đắc dĩ thở dài nói:

- Được rồi, em ở bên ngoài chờ anh một lát, anh dọn dẹp sạch sẽ bên trong rồi mở cửa trở lại.

Nói rồi Tôn Hoành quay sang bảo Mạnh Đông:

- Mau mang thêm người vào dọn dẹp sàn cho sạch sẽ đi.

Mạnh Đông lập tức đi vào. Tôn Hoành lúc này mới nói với Diệp Lăng Phi:

- Diệp tiên sinh, bây giờ tôi đưa anh ra ngoài.

Diệp Lăng Phi gật đầu. Mới vừa đi qua bên người cô gái kia, không cẩn thận huých phải, đã thấy cô gái này nhướn mày, quát lên:

- Anh không có mắt à?

Diệp Lăng Phi quay người lại, nhìn cô gái đang tức giận kia, cười nói:

- Sao tôi lại không có mắt được, là cô cản đường tôi. Tôi không trách cô, cô lại còn là kẻ xấu đi tố cáo trước à.

- Anh nói cái gì? Tôi cản đường của anh á?

Cô gái kia hai tay chống nạnh, nói:

- Thằng ranh này có phải không muốn sống nữa không, lại dám nói như thế với tôi.

Tôn Hoành vừa thấy không ổn, vội vàng đứng giữa ngăn hai người lại, hòa giải:

- Được rồi, mọi người không cần cãi nhau, đều là người nhà cả, đừng cãi nhau nữa.

Nói rồi Tôn Hoành giới thiệu với Diệp Lăng Phi:

- Diệp tiên sinh, đây là cháu gái bảo bối của lão gia nhà chúng tôi. Coi như cô bé còn là trẻ con, đừng so đo với cô ấy.

Diệp Lăng Phi gật đầu nói:

- Được rồi, tôi còn có chuyện phải đi trước. Anh cứ tiếp đón cô bé này đi. Khụ, thật đúng là thiếu dạy dỗ.

Diệp Lăng Phi nói rồi, cất bước đi ra ngoài.

- Anh đứng lại, anh nói cái gì mà tôi thiếu dạy dỗ? Anh mới là cái loại thiếu dạy dỗ ấy.

Thiếu nữ này bị Tôn Hoành ngăn lại, không chịu nhịn mà hét lên đuổi theo. Tôn Hoành âm thầm thở dài, nghĩ: "Tiểu tổ tông, cô trêu ai cũng được, đừng có trêu phải người này. Đừng nói là cô, đến cả ông nội của cô cũng còn phải nể nang mấy phần." Đương nhiên, y không thể nói thẳng với thiếu nữ mà chỉ đành an ủi mấy câu cho qua chuyện.

------------------------

Diệp Lăng Phi trở lại biệt thự thì trời đã hoàn toàn tối đen. Bạch Tình Đình đang ngồi trước TV xem tin tức. Từ sau khi biết Tập đoàn Vọng Hải bị lừa, Bạch Tình Đình đặc biệt thích xem tin tức trên TV. Vừa thấy Diệp Lăng Phi trở về, Bạch Tình Đình kéo hắn ngồi vào bên cạnh mình, rất vui vẻ nói:

- Anh đoán xem hôm nay Lý Triết Hào nói cái gì?

- Anh biết đâu được. Anh không quan tâm lão nói gì cả.

Diệp Lăng Phi tay phải ôm lấy vai Bạch Tình Đình, vẻ mặt như không liên quan gì đến mình.

- Anh đúng là không quan tâm gì cả. Em cho anh biết nhé, Lý Triết Hào sáng nay mời họp báo, nói tập đoàn bọn họ không mua Nhà thờ Đức Bà Paris, mà chỉ hợp tác với người khác đầu tư vào công trình xây dựng trên đất của Nhà thờ Đức Bà thôi. Thằng ngốc cũng nghe ra được, lão ấy đang muốn lừa người.

- Chắc là vậy. Có điều, anh nghe nói lần này hình như Lý Triết Hào bị người ta lừa mất ba bốn trăm triệu Nhân dân tệ đấy.

Diệp Lăng Phi nói.

- Nhiều tiền thế!

Bạch Tình Đình kinh ngạc há hốc mồm. Lập tức, nàng lại vui vẻ cười to, nói:

- Thế này thì nhà họ Lý không phải sẽ phá sản rồi sao?

- Có khả năng này, nhưng đồng thời cũng còn một khả năng khác, Lý Triết Hào không chừng có thể giở trò sau lưng.

Diệp Lăng Phi không phải ám chỉ mà là cố ý nhắc nhở Bạch Tình Đình.

- Giở trò sau lưng ư?

Bạch Tình Đình sửng sốt. Nàng chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, mơ hồ hỏi:

- Có thể giở trò gì chứ? Chẳng lẽ lão có bản lĩnh thu hết toàn bộ số tiền đó trở về.

- Đương nhiên không phải ý này. Anh nói là Lý Triết Hào không chừng có thể bỏ trốn.

Bạch Tình Đình mở to hai mắt, gật gật đầu, nói:

- Ừ, rất có khả năng. Nếu em mà bị lừa nhiều tiền như thế thì nhất định sẽ bỏ trốn. Em tin là Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải vay của ngân hàng không ít đâu. Đến giờ, lão ta mà không có tiền, những ngân hàng này nhất định sẽ không bỏ qua cho lão. Đến lúc đó Lý Triết Hào sẽ chạy.

- Vấn đề là đến lúc đó thì Lý gia làm sao còn tiền mà chạy. Theo tính cách của Lý Triết Hào, không chừng lão sẽ bắt cóc người có tiền để vơ vét một khoản lớn tiền chuộc. Mà Tình Đình, không nghi ngờ gì em chính là người thích hợp nhất.

Diệp Lăng Phi thấy thời cơ chín muồi, nói ra toàn bộ sự tình.

- Bà xã, bây giờ em phải cẩn thận một chút. Tốt nhất là phải tìm người bảo vệ em.

- Anh nói là Lý Triết Hào sẽ bắt cóc em á? Chắc không có khả năng đó đâu. Lão ấy tại sao phải bắt cóc em chứ?

Bạch Tình Đình suy nghĩ rất đơn thuần, vẫn ngây thơ hỏi.

Nhìn bộ dạng ngây thơ của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi cười hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của nàng rồi mới lên tiếng:

- Đó là Chu Hân Mính nói cho anh biết. Cảnh sát bọn họ nhận được tin, Lý Triết Hào có khả năng sẽ bắt cóc em. Anh vốn không định nói cho em biết, nhưng đột nhiên anh lại thay đổi chủ ý. Bà xã, anh có một kế rất hay, em có muốn biết không?

- Kế sách gì?

Bạch Tình Đình bắt đầu thấy hứng thú. Nàng nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới Chu Hân Mính thì tin ngay chuyện Lý Triết Hào có khả năng bắt cóc mình. Bởi vậy, nàng thật sự chăm chú lắng nghe kế sách của hắn.

- Bà xã, mình xem phim trên TV thấy thường có người làm mồi nhử, dẫn dụ kẻ xấu tới, đúng không? Chúng ta cũng làm giống như thế. Ngày mai, em nghe theo sự sắp xếp của anh, chúng ta diễn một vở kịch hay, đảm bảo làm cho Lý Triết Hào mắc câu. Đến lúc đó Chu Hân Mính có thể bắt được Lý Triết Hào. Mà bà xã em cũng không cần lo lắng Lý Triết Hào sẽ bắt cóc em nữa.

Bạch Tình Đình sau khi nghe xong có chút lo lắng, hỏi lại:

- Ông xã, không có nguy hiểm gì chứ? Em hơi sợ.

- Sợ cái gì, còn có anh ở đây mà. Em không cần lo gì hết, ngày mai nhớ kỹ, đừng rời khỏi Tập đoàn Quốc tế Thế kỷ. Đến chiều anh sẽ đến tìm em. Tất cả cứ nghe theo sự sắp xếp của anh.

Bạch Tình Đình gật đầu, đồng ý.

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình vào lòng, ôn nhu nói:

- Bà xã, ngày kia chúng ta phải đi chọn áo cưới thôi. Anh đã không thể chờ đợi được muốn kết hôn với em.

Bạch Tình Đình nghe thấy những lời này của Diệp Lăng Phi, trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào. Giờ phút này, nàng không hề có nửa điểm sợ hãi, thầm nghĩ hãy mau giải quyết xong những chuyện này, để còn yên ổn đi thử áo cưới với Diệp Lăng Phi.

❖ Thiên Lôi Trúc — Cộng đồng dịch AI ❖

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!