Diệp Lăng Phi sắp xếp Dã Thú và Dã Lang theo dõi động tĩnh của cả nhà Lý Triết Hào. Phía Chu Hân Mính cũng phái lực lượng mặc thường phục bảo vệ bốn phía tòa nhà. Nhưng cả Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính đều không xuất hiện quanh khu vực của Bạch Tình Đình. Sở dĩ sắp xếp như vậy là vì sợ Lý Triết Hào nghi ngờ. Mọi kế hoạch của Diệp Lăng Phi đều đã đi vào quỹ đạo.
Diệp Lăng Phi có mặt ở Ban Tổ chức đã là hơn chín giờ sáng. Hắn cầm tờ báo đi qua sảnh văn phòng, vừa hay gặp Từ Oánh. Mắt Từ Oánh có chút thâm quầng, sắc mặt rất tệ, nhìn qua là biết đêm qua cô nghỉ ngơi không tốt.
- Giám đốc Diệp…
Từ Oánh chỉ gọi được một tiếng rồi im bặt, ánh mắt đảo quanh, dường như sợ người khác nghe thấy mình nói gì.
Biểu hiện của Từ Oánh hoàn toàn nằm trong dự liệu của Diệp Lăng Phi. Hắn ra hiệu bảo cô cùng mình về phòng làm việc rồi hãy nói. Từ Oánh khẽ gật đầu, đi theo sau Diệp Lăng Phi vào văn phòng.
Diệp Lăng Phi ném tờ báo lên bàn, cầm lấy cốc định rót nước. Từ Oánh vội vàng giành lấy chiếc cốc từ tay hắn, giọng điệu không còn vẻ bình tĩnh thường ngày:
- Giám đốc Diệp, để tôi rót cho.
Diệp Lăng Phi cũng không từ chối. Hắn ngồi vào ghế làm việc của mình, mở máy tính lên.
Từ Oánh đặt cốc nước ấm trước mặt Diệp Lăng Phi, sau đó khoanh tay đứng trước mặt hắn.
- Cảm ơn!
Mắt Diệp Lăng Phi vẫn dán vào màn hình, thuận miệng nói một tiếng cảm ơn rồi tiếp tục thao tác trên máy tính. Hai tay Từ Oánh buông thõng hai bên, chốc chốc lại xoa vào nhau, thỉnh thoảng liếc nhìn Diệp Lăng Phi. Mấy lần cô định mở miệng nhưng lời lại nghẹn ở cổ họng.
Diệp Lăng Phi nhận ra Từ Oánh đang đứng đối diện mình với vẻ mặt muốn nói lại thôi. Hắn dời mắt từ màn hình máy tính sang mặt cô, cười hỏi:
- Sao thế? Có chuyện cũng không dám nói à? Đây không giống cô trợ lý mà tôi từng biết. Cô mà cứ thế này thì tôi không cần cô làm trợ lý nữa đâu.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Từ Oánh cuối cùng cũng mở miệng.
- Giám đốc Diệp, đây là đơn xin thôi việc của tôi.
Từ Oánh lấy một phong bì từ trong túi ra, đặt trước mặt Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi cầm lấy phong bì, rút ra một tờ đơn xin thôi việc in trên giấy A4. Hắn mở ra xem lướt qua rồi ném sang một bên. Hắn đứng dậy, đi đến trước mặt Từ Oánh, vòng tay qua vai cô, nói:
- Chúng ta ra sofa nói chuyện một chút.
Từ Oánh không nhúc nhích, hạ giọng nói:
- Giám đốc Diệp, tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Tôi không đủ năng lực đảm nhiệm vị trí trợ lý. Hơn nữa, nhà tôi ở Thẩm Dương, tôi muốn về làm việc gần nhà.
Diệp Lăng Phi lờ đi những lời này của Từ Oánh, hơi dùng sức, gần như là ôm cô đến trước ghế sofa. Gặp phải kiểu sếp như Diệp Lăng Phi, Từ Oánh đúng là hết cách. Có điều, cô cũng không tức giận vì bị hắn ôm. Phải biết rằng, trước nay chưa từng có người đàn ông nào ôm cô. Từ Oánh luôn giữ khoảng cách với đàn ông, nhưng lần này lại là ngoại lệ, cô mặc cho Diệp Lăng Phi ôm thân thể mềm mại của mình tới sofa.
Diệp Lăng Phi ngồi xuống trước, tay phải vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh, nói:
- Ngồi xuống đi, đừng tưởng cô đứng thì cao hơn tôi là có thể không nghe lời tôi. Tôi nói cho cô biết, trước khi tôi chưa phê duyệt thì cô vẫn là nhân viên của tôi, vẫn phải nghe lời tôi.
Từ Oánh quả thực rất ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi. Cô cúi đầu, không dám nhìn hắn.
Diệp Lăng Phi nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Từ Oánh, cười nói:
- Từ Oánh, cô thấy đấy, cửa phòng làm việc của tôi đã đóng rồi. Ở đây chỉ có hai chúng ta, có gì muốn nói thì cứ nói thẳng đi.
- Giám đốc Diệp, tôi thực sự cảm thấy năng lực của mình không đủ.
Từ Oánh vẫn kiên trì.
- Xem ra cô vẫn chưa nói thật với tôi. Được rồi, cô không nói thì tôi nói.
Diệp Lăng Phi hạ thấp giọng.
- Có phải cô muốn rời công ty vì tôi đã phát hiện ra bí mật của cô không?
Câu nói này như đánh trúng tim đen của Từ Oánh, cô cúi đầu không nói gì. Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Thật ra chuyện này cũng rất bình thường. Ở Hà Lan, kết hôn đồng tính là hợp pháp. Dĩ nhiên, cá nhân tôi không phải loại người đó, tôi mất niềm tin vào đàn ông, chỉ thấy phụ nữ mới an toàn. Không thể phủ nhận, trên thế giới này đại đa số đàn ông, bao gồm cả tôi, điều đầu tiên nghĩ đến khi gặp phụ nữ chính là… khụ, cô xem tôi kìa, nói thế này đúng là hơi thô thiển. Nói thẳng ra là, đàn ông về mặt sinh lý luôn có nhu cầu… với phụ nữ.
Từ Oánh cúi gằm mặt, có thể thấy thân thể cô đang khẽ run rẩy.
- Cô thấy đấy, đàn ông không đáng tin, bản thân tôi tin tưởng phụ nữ hơn. Có lẽ sau khi cô thích ứng một thời gian, thay đổi suy nghĩ, cô sẽ trở lại là cô gái bình thường thôi.
Bỗng nhiên, một tiếng nức nở khe khẽ truyền đến tai Diệp Lăng Phi. Hắn tò mò nâng cằm Từ Oánh lên thì thấy cô đã lưng tròng nước mắt.
- Được rồi, đừng khóc nữa, người khác thấy lại tưởng tôi bắt nạt cô.
Diệp Lăng Phi càng nói, Từ Oánh lại càng khóc to hơn, cô dựa vào vai hắn mà nức nở. Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng vỗ vai cô rồi nói:
- Tôi đùa với cô thôi, trên đời này không có gì là không thể, chỉ cần cô cố gắng kiên trì thì mọi chuyện đều có thể vượt qua.
- Giám đốc Diệp, tôi… tôi không có cách nào đối mặt với chính mình nữa.
Từ Oánh nức nở.
- Hôm qua tôi đã suy nghĩ cả đêm, tôi thấy mình thật đáng ghét, rất đáng ghét.
- Khụ, cô bé ngốc này, sau này cô sẽ có kinh nghiệm thôi. Vượt qua được chuyện này rồi sẽ ổn cả.
Diệp Lăng Phi an ủi.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Từ Oánh liền ngừng khóc, lo lắng hỏi:
- Giám đốc Diệp, anh không sao chứ?
- Tôi thì có thể có chuyện gì được, cô thấy đấy, tôi không phải đang rất khỏe sao?
Diệp Lăng Phi nói.
- Được rồi, hãy tìm một người đàn ông tốt rồi sống thật tốt, tôi tin cô sẽ có một tương lai tươi sáng.
- Nhưng…!
- Không nhưng nhị gì hết.
Diệp Lăng Phi cắt lời Từ Oánh rồi vỗ vỗ vai cô.
- Tôi đã nói rồi, hôm qua tôi không phát hiện ra gì cả. Cô hãy sống cho thật tốt, đương nhiên nếu cô thật sự không tìm được bạn trai thì cứ nói với tôi, tôi cũng không tệ lắm đâu.
Câu nói tự đề cao mình của Diệp Lăng Phi khiến Từ Oánh phải nín khóc, cô ngượng ngùng nói:
- Giám đốc Diệp, thảo nào có người nói anh háo sắc, anh đúng là thích trêu người khác thật.
Thấy Từ Oánh nở nụ cười, Diệp Lăng Phi cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn đứng dậy khỏi sofa, trở lại chỗ ngồi của mình, cầm lấy đơn xin thôi việc rồi nói:
- Trợ lý xinh đẹp của tôi, phiền cô đem tờ giấy này về đi, tôi không phê duyệt.
Từ Oánh chậm rãi đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, cầm lấy lá đơn cất đi, sau đó liếc hắn một cái đầy kỳ lạ, gò má bỗng ửng đỏ. Cô quay người định đi thì nghe thấy giọng Diệp Lăng Phi vọng lại từ phía sau.
- Từ Oánh, chờ một chút.
Từ Oánh dừng bước, khó hiểu nhìn Diệp Lăng Phi:
- Giám đốc Diệp, có chuyện gì vậy?
- Có hai chuyện. Thứ nhất, cô đi rửa mặt cho sạch sẽ đi, tuyệt đối đừng nói là cô vừa vào phòng làm việc của tôi.
Từ Oánh sững người một lúc, rồi khóe môi bất chợt nở một nụ cười.
Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Điều thứ hai, vì cô đã dùng lá đơn này để xin thôi việc, nên tháng này phạt cô năm đồng. Được rồi, cô đi đi.
Từ Oánh không có ý kiến gì. Khi cô vừa rời đi, còn nghe rõ tiếng Diệp Lăng Phi lẩm bẩm:
- Tuyệt đối không để cô này từ chức. Lần này phải ra thông báo với công ty, ai mà từ chức thì bị khấu trừ lương tháng đó, xem còn ai dám từ chức nữa không?
Diệp Lăng Phi chơi game ở công ty đến trưa. Nhưng hắn cũng không hoàn toàn chơi game, thỉnh thoảng hắn vẫn liên lạc với Dã Thú và Dã Lang để hỏi về tình hình của Lý Triết Hào.
Lúc Dã Thú gọi điện cho Diệp Lăng Phi thì Lý Triết Hào đã lái xe rời khỏi biệt thự. Diệp Lăng Phi lúc này mới ngừng chơi game, tắt màn hình máy tính, cầm áo khoác rồi rời văn phòng.
- Giám đốc Diệp, anh ra ngoài ạ?
Từ Oánh vừa rửa mặt và trang điểm lại xong.
- Ừ, tôi ra ngoài một chút. Buổi chiều nếu có ai tìm thì cứ nói tôi không đi làm.
Diệp Lăng Phi nói ngắn gọn rồi lập tức rời đi.
Hắn không lái xe của mình mà lên chiếc Audi A6 công ty cấp cho. Chạy một lúc, hắn đã đến trước cửa tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế.
Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng Bạch Tình Đình ra thì thấy cô đang ngồi trước máy tính. Thấy hắn đến, Bạch Tình Đình liền bỏ chuột xuống, mừng rỡ nói:
- Aiya, đói chết mất, chồng ơi, anh xuống căng tin mua cho em hai hộp cơm đi.
Diệp Lăng Phi không kìm được mà lắc đầu, nói:
- Được rồi.
Sau đó hắn rời khỏi phòng Bạch Tình Đình, đi thang máy xuống căng tin của tập đoàn.
Diệp Lăng Phi vào phòng ăn, bỏ ra mười đồng mua hai hộp cơm. Lúc cầm cơm quay lại, hắn vừa vặn gặp Trần Hàn Lâm. Nhìn bộ dạng của Trần Hàn Lâm, Diệp Lăng Phi biết đêm qua hắn ta lại mất ngủ. Thấy Diệp Lăng Phi, Trần Hàn Lâm kinh ngạc một lúc rồi lập tức trấn tĩnh lại, tiến sát lại gần, thấp giọng nói:
- Đêm qua hắn đã gọi cho tôi, muốn khuya hôm nay động thủ.
Diệp Lăng Phi không có phản ứng gì, như thể không nghe thấy. Trần Hàn Lâm liếc nhìn hắn một cái rồi đi về phía thang máy.
Diệp Lăng Phi đi thang máy lên, vừa vào văn phòng của Bạch Tình Đình, hắn đã giơ cao hai hộp cơm lên, reo:
- Vợ yêu, tổng cộng hai mươi đồng, thêm tiền công chạy vặt nữa là ba mươi đồng. Đương nhiên nếu bà chủ không có tiền thì có thể dùng một nụ hôn để trả cũng được.
Bạch Tình Đình cười khúc khích, phối hợp nói:
- Không có tiền, cũng không có nụ hôn.
- Hừ, mềm không được thì phải dùng cứng.
Diệp Lăng Phi nói xong, đặt hộp cơm lên bàn tiếp khách rồi đi tới trước mặt Bạch Tình Đình, giả bộ ngang ngược:
- Muốn quỵt à? Không có cửa đâu, em không trả tiền thì anh sẽ lấy thân em ra đền.
Nói rồi, Diệp Lăng Phi ôm lấy Bạch Tình Đình và hôn lên môi cô.
Bạch Tình Đình cũng không kháng cự. Sau một nụ hôn nồng nhiệt, cô mới đẩy tay hắn ra, nũng nịu:
- Đừng quậy nữa, mau ăn cơm đi, em đói lắm rồi.
Diệp Lăng Phi lúc này mới dừng lại, cùng Bạch Tình Đình ngồi xuống sofa, mở hộp cơm ra ăn.
- Chồng ơi, sáng nay em gặp Trần Hàn Lâm trong công ty, ánh mắt của hắn có vẻ khá cổ quái.
Bạch Tình Đình nhai vài miếng cơm, bỗng nhiên dừng lại nói:
- Anh có nghĩ hắn đang giở trò quỷ gì không?
- Vợ à, có phải em nghi ngờ Trần Hàn Lâm không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Sao có thể không nghi ngờ được? Mỗi lần nhìn thấy hắn em đều có cảm giác kỳ lạ, không hiểu trong đầu hắn đang nghĩ gì nữa. Lần trước anh nói hắn là nhân tài cần giữ lại nên em mới đồng ý. Nhưng ánh mắt của hắn cứ nhìn chằm chằm vào người khác, để hắn ở trong tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế thì tổn thất sẽ không nhỏ. Em thấy người đàn ông này đối với em chỉ e là có ý đồ xấu.
Diệp Lăng Phi nghe vậy thì suýt nữa phun cả cơm trong miệng ra. Hắn vội che miệng lại, cố nén cười. Bạch Tình Đình thấy thế thì không hài lòng:
- Anh làm gì thế? Chẳng lẽ anh yên tâm về Trần Hàn Lâm sao? Anh không quan tâm đến tập đoàn và em à?
Bạch Tình Đình hừ một tiếng.
- Anh cam đoan hiện tại Trần Hàn Lâm không hề có một chút ý đồ xấu nào với em. Anh cho em biết một bí mật.
Diệp Lăng Phi cố tình ghé sát mặt vào người Bạch Tình Đình, bất ngờ hôn chụt lên má cô một cái rồi cười lớn:
- Vợ yêu, bất kỳ bộ phận nào trên người em đều là của anh, anh không cho phép bất kỳ người đàn ông nào chạm tới.
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi như vậy thì tức giận nói:
- Anh cứ như vậy em không thèm nói chuyện với anh nữa.
- Đừng mà, anh không đùa nữa.
Thấy Bạch Tình Đình có vẻ giận thật, Diệp Lăng Phi vội nói:
- Thật ra, anh tất nhiên là có để ý đến Trần Hàn Lâm.
- Tóm lại là em không đến gần anh nữa.
Bạch Tình Đình đã có kinh nghiệm lần trước nên không dám đến gần hắn nữa.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Em có nhớ lần trước anh đã đề cập đến khoản nợ cờ bạc của Trần Hàn Lâm không?
Bạch Tình Đình nghe vậy thì gật đầu:
- Anh biết là ai làm à?
- Đương nhiên là biết. Khoản nợ đó của Trần Hàn Lâm chính là do thua cược với Lý Triết Hào của tập đoàn đầu tư Vọng Hải.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình im lặng không nói gì. Tuy rằng lời này khiến cô kinh ngạc, nhưng cô cũng đã sớm có chuẩn bị tâm lý. Diệp Lăng Phi hỏi:
- Vợ à, sao em không nói gì vậy?
Bạch Tình Đình nói:
- Nói như vậy càng chứng minh Trần Hàn Lâm và Lý Triết Hào có quan hệ với nhau. Trần Hàn Lâm đến công ty chúng ta hẳn là có mục đích không đơn giản. Đúng rồi, lần này cổ phiếu của tập đoàn bị người ta bán tháo, mà Lý Triết Hào vẫn luôn muốn thu mua tập đoàn của chúng ta, nhưng ba em không hề muốn bán một chút cổ phần nào cho hắn. Trần Hàn Lâm giữ chức phó tổng ở công ty chúng ta, chỉ sợ đến lúc thích hợp nào đó hắn sẽ giúp Lý Triết Hào thu mua tập đoàn. Aiya, em hiểu rồi!
Bạch Tình Đình hưng phấn đến trước mặt Diệp Lăng Phi, thơm hắn một cái rồi nhanh chóng reo lên:
- Em phải đi nói với ba, khai trừ Trần Hàn Lâm!
Bạch Tình Đình vừa đi tới cửa đã nghe thấy tiếng của Diệp Lăng Phi:
- Khoan đã.
Cô xoay người lại, kỳ quái hỏi:
- Có chuyện gì không?
Diệp Lăng Phi đứng dậy, kéo Bạch Tình Đình về lại ghế rồi cười nói:
- Xem em mừng chưa kìa. Không thể phủ nhận em nói đúng, nhưng em đã quên mất một việc.
- Việc gì vậy?
- Lý Triết Hào bây giờ xong đời rồi, cho nên Trần Hàn Lâm không còn tác dụng nữa.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Bây giờ, việc duy nhất Lý Triết Hào có thể lợi dụng Trần Hàn Lâm chính là bắt cóc em.
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn lại cười:
- Giờ thì em hiểu chưa? Chúng ta vẫn phải lợi dụng Trần Hàn Lâm, để con cáo già Lý Triết Hào tự chui đầu vào rọ.
Bạch Tình Đình cuối cùng cũng hiểu ra, cô khẽ bĩu đôi môi nhỏ nhắn, vẻ mặt có chút không hài lòng.
- Được rồi, cứ quyết định vậy đi, Trần Hàn Lâm từ nay sẽ ký hợp đồng chính thức với tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế.
Bạch Tình Đình khẽ gật đầu. Diệp Lăng Phi còn tưởng cô sẽ không đồng ý, thì bỗng nhiên nghe cô nói:
- Chồng ơi, giúp em nghĩ cách nào đánh hắn một trận đi, nếu không thì em vẫn chưa hết tức.