Ăn cơm xong trong phòng làm việc của Bạch Tình Đình, Diệp Lãng Phi liền chiếm lấy máy tính của cô, lại bắt đầu chơi CS. Còn Bạch Tình Đình thì đành phải dùng laptop của Diệp Lãng Phi để làm việc.
Kể từ khi chính thức tiếp quản Bách hóa Việt Dương, phần lớn thời gian Bạch Tình Đình đều ở trong phòng làm việc tại đây, chỉ có ở hiện trường mới có thể hiểu rõ Bách hóa Việt Dương một cách toàn diện hơn.
Mấy ngày nay ở tổng bộ tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, Bạch Tình Đình chỉ làm một việc là sắp xếp lại các tư liệu và thông tin mà nàng thu thập được, từ đó lên kế hoạch cải cách toàn diện đối với Bách hóa Việt Dương. Mặt khác, nàng cần sự ủng hộ từ ngành thu mua của tập đoàn. Nàng có thể gọi giám đốc ngành thu mua vào văn phòng, đưa ra những thay đổi về việc cung ứng cho Bách hóa Việt Dương, phối hợp và tìm hiểu các yêu cầu cung ứng của họ.
Bạch Tình Đình quản lý Bách hóa Việt Dương không thể nghi ngờ là có ưu thế vượt trội so với vị giám đốc trước kia, đó chính là nàng có thể tùy thời điều động ngành thu mua của tập đoàn để phối hợp, đây là quyền lực mà một giám đốc bình thường không có được.
Diệp Lãng Phi đặt điện thoại ở bên tay phải để có thể nghe máy bất cứ lúc nào, còn hắn thì chuyên tâm cày CS. Mấy ngày nay Vu Tiểu Tiếu luôn kéo Diệp Lãng Phi tới Hạo Phương để ngược đãi mấy “con gà”. Tuy việc này làm Diệp Lãng Phi cảm thấy có chút tàn nhẫn, nhưng Vu Tiểu Tiếu lại không biết chán, rất có cảm giác “Bà đây cuối cùng cũng thành cao thủ rồi”. Mỗi lần xông vào bản đồ của mấy “chú gà”, Vu Tiểu Tiếu đều sẽ dùng chiêu chào hỏi người mới quen thuộc của mình: “Zhneiho”. Vì là các chữ cái ghép lại nên người mới thường phải nhìn một lúc lâu mới phản ứng lại, sau đó là một câu: “Đồ ngốc!”, thế là người mới đó liền chuyên đi tìm Vu Tiểu Tiếu. Hết lần này đến lần khác rơi vào bẫy của cô nàng, trong bản đồ nhỏ 2 vs 2, Vu Tiểu Tiếu luôn tự nguyện làm mồi nhử. Mỗi lần nhìn thấy hai người đối phương chạy về phía mình, Vu Tiểu Tiếu chỉ hận không thể hét lớn:
- Bắn ta đi!
Diệp Lãng Phi thật sự không hiểu nổi mục đích của Vu Tiểu Tiếu rốt cuộc là gì. Chẳng lẽ trời sinh thích bị ngược đãi sao? Đương nhiên, Vu Tiểu Tiếu cũng không hoàn toàn bị ăn hành, kỹ năng bắn súng của nàng đã bắt đầu tăng lên trong những ngày đi ngược đãi người khác. Hơn nữa, có một nhân vật bỉ ổi bậc thầy như Diệp Lãng Phi, Vu Tiểu Tiếu dần dần biến thành một cao thủ cực kỳ đê tiện.
Vu Tiểu Tiếu đang ở nhà, còn chưa tới ngày khai giảng nên có thời gian là chơi game. Nhưng Diệp Lãng Phi không có nhiều thời gian như vậy, điện thoại của hắn thường xuyên nhận được tin nhắn của Vu Tiểu Tiếu, nội dung là: “Sư phụ, đi bạo cúc nào!”
Tin nhắn này tựa như một lời đòi mạng, chỉ cần Diệp Lãng Phi vừa thấy, nếu có thời gian rảnh là lại ngoan ngoãn lên mạng chơi game. Hắn sợ cô nàng xinh đẹp bá đạo này lại gửi những tin nhắn còn “kinh hoàng” hơn, như vậy thì hắn chịu không nổi.
Lợi dụng buổi chiều Bạch Tình Đình làm việc, Diệp Lãng Phi lại cùng Vu Tiểu Tiếu chơi mười trận CS, mãi đến khi làm cho Vu Tiểu Tiếu cảm thấy “đã”, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng cảm thấy mình như trở thành người luyện tập cùng cho người ta, chỉ là việc này không có lương. Tắt máy tính, Diệp Lãng Phi chạy đến bên cạnh Bạch Tình Đình, hai tay bắt đầu không thành thật. Bạch Tình Đình đang bận, bị Diệp Lãng Phi làm phiền, nàng không nhịn được nói:
- Đáng ghét, nếu anh không có việc gì làm thì đi dạo một vòng trong tập đoàn đi.
- Bà xã, cái này gọi là vun đắp tình cảm vợ chồng.
Diệp Lãng Phi tìm một cái cớ đường hoàng cho mình. Lời hắn còn chưa dứt, điện thoại đặt trên bàn vang lên. Diệp Lãng Phi nhận điện thoại, bên trong truyền đến giọng của Dã Thú:
- Lão đại, Lý Triết Hào ở trong khu nhà cũ hơn hai tiếng rồi, có vài chiếc xe từ đó đi ra. Mấy chiếc xe đó chạy đến đường Trung Sơn thì tách ra. Lý Triết Hào quay về hướng biệt thự của hắn, chiếc xe khác thì chạy ra bến tàu. Lão đại, chúng ta theo dõi ai?
- Nhảm nhí, còn cần tao dạy mày sao? – Diệp Lãng Phi bực bội nói. – Chơi trò săn thỏ bao giờ chưa, sao không chơi lại một lần đi, mày đi theo lũ ăn hại kia làm gì, bọn họ có phải là thỏ đâu.
- Lão đại, em biết rồi.
Dã Thú nghe Diệp Lãng Phi nói vậy liền lập tức tắt máy. Diệp Lãng Phi cũng cúp điện thoại, giơ tay nói:
- Bà xã, tên Lý Triết Hào kia bắt đầu hành động rồi, em có muốn xem kịch vui không?
Bạch Tình Đình buông chuột máy tính, nhìn về phía Diệp Lãng Phi, hỏi:
- Anh chuẩn bị làm thế nào?
- Rất đơn giản, hai chúng ta đi gặp những kẻ muốn bắt cóc em, xem thử chúng có lai lịch gì.
Dưới sự sắp xếp của Diệp Lãng Phi, Trần Hàn Lâm gọi điện cho Lý Triết Hào, nói với hắn rằng mình đã lừa được Bạch Tình Đình, theo như giao hẹn bây giờ có thể đến bãi đỗ xe. Đầu dây bên kia, Lý Triết Hào vô cùng vui mừng, luôn miệng nói rằng sau khi chuyện này kết thúc, hắn và Trần Hàn Lâm sẽ không còn bất cứ quan hệ gì.
Trần Hàn Lâm lái một chiếc xe đi trước, Bạch Tình Đình lái xe theo sau. Diệp Lãng Phi ngồi trong xe của Bạch Tình Đình, gọi điện cho Chu Hân Mính, báo rằng bọn họ đã xuất phát.
Bây giờ là 6 giờ tối, trời đã hơi sẩm. Xe của Trần Hàn Lâm và Bạch Tình Đình vừa rời khỏi tòa nhà tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, một chiếc Ford Fiesta đã đậu gần đó cả ngày lẫn đêm lập tức bám theo. Trong xe có hai người ngồi, đều không phải hạng lương thiện. Người ngồi ở ghế phụ là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, cầm điện thoại di động gọi cho Lý Triết Hào.
- Ông chủ, chúng tôi đã thấy bọn họ, người phụ nữ kia lái một chiếc xe rời khỏi tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế.
Lý Triết Hào ngồi trong đại sảnh biệt thự điều khiển toàn bộ kế hoạch bắt cóc, hắn thật sự tin rằng Bạch Tình Đình đang lái xe theo sau Trần Hàn Lâm, cười nói:
- Đến lúc đó không cần khách khí, bắt người phụ nữ kia lại, còn tên đàn ông thì giết đi cho ta. Tay chân lanh lẹ một chút, đừng để lại dấu vết, biết chưa. À, còn nữa, người phụ nữ đó giao cho các ngươi, nhớ kỹ, nghìn vạn lần đừng khách khí, chỉ cần giữ lại mạng sống cho ta là được.
Lý Thiên Bằng ngồi bên cạnh Lý Triết Hào, chờ hắn cúp điện thoại mới tiếc nuối nói:
- Cha, thật đáng tiếc, để Bạch Tình Đình cho đám người đó chà đạp, không bằng để cho con “làm” cô ta.
- Thiên Bằng, một người phụ nữ thì là cái gì, nam nhi chí ở bốn phương, nghìn vạn lần không thể mê muội nữ sắc.
Lý Triết Hào đắc ý cười nói:
- Ta muốn cho Bạch Cảnh Sùng hối hận cả đời, lần này ta không chỉ muốn lấy tiền của hắn mà còn muốn làm hắn chịu sỉ nhục. Hừ, cho dù ta phải đi, trước khi đi ta cũng sẽ để lại cho ngươi một kỷ niệm.
Lý Triết Hào tâm trạng tốt đẹp, nói với con trai:
- Thiên Bằng, đi, chúng ta đánh một ván cờ.
Lý Thiên Bằng gật đầu.
Hai cha con tới thư phòng, bày bàn cờ ra bắt đầu đánh. Cờ tướng Trung Quốc khác với cờ vây phức tạp khó hiểu, chỉ cần hiểu được các quy tắc đi cơ bản nhất như: Mã tẩu nhật (Mã đi chéo một hình chữ nhật gồm hai ô cạnh nhau - như chữ ngày), Tượng tẩu điền (Tượng đi chéo một hình vuông gồm bốn ô ghép lại - như chữ điền), Pháo bắt quân qua một quân trung gian..., là có thể chơi được.
Đương nhiên, cờ tướng cũng có kỳ phổ (bản ghi các nước đi trong ván cờ), chỉ cần có thể ghi nhớ kỳ phổ, lại có chút lĩnh ngộ, kỳ nghệ (khả năng đánh cờ) có thể tăng lên rất nhanh.
Lý Triết Hào chính là một người yêu thích cờ tướng thâm niên, hắn từng nằm trong đội tuyển tham gia giải cờ tướng quốc gia, chỉ là sau này vì công việc kinh doanh bề bộn, không có thời gian tiếp tục quản lý đội cờ. Nhưng khi rảnh rỗi, hắn lại lôi kéo Lý Thiên Bằng đánh vài ván.
Lý Thiên Bằng sao có thể là đối thủ của Lý Triết Hào, liên tiếp thua hai ván, đều bị cha mình giết cho không còn mảnh giáp. Đến ván thứ ba, Lý Thiên Bằng đặc biệt cẩn thận, nhưng vẫn bị Lý Triết Hào đánh cho chỉ còn lại một Tướng, một Xe và hai Sĩ. Tuy ván này chưa kết thúc nhưng thắng bại đã rõ, chỉ là Lý Thiên Bằng không chịu nhận thua mà thôi.
Lý Thiên Bằng đưa xe tới bên cạnh tốt của Lý Triết Hào, cười nói:
- Cha, cẩn thận con ăn xe của cha đấy, đến lúc đó, nói không chừng con sẽ chuyển bại thành thắng.
Lý Triết Hào đưa xe tới cánh kia của Lý Thiên Bằng, cười ha hả nói:
- Thiên Bằng, chẳng lẽ con cho rằng ta sẽ phạm phải loại sai lầm này sao? Ta đánh cờ cũng như làm việc, phải làm được không có một sơ hở nào.
- Cha, vậy cũng chưa chắc. Nói không chừng con có thể chớp được một cơ hội, lật ngược tình thế thì sao.
Lý Thiên Bằng cầm quân xe của mình trong tay, đang tìm vị trí tốt nhất, miệng lẩm bẩm:
- Con không tin là không tìm được nước đi sai của cha. Nói không chừng trận này con sẽ thắng.
- Thiên Bằng, nhận thua đi, con làm sao thắng được ta.
Lý Triết Hào đã chuẩn bị thắng trận tiếp theo, nhìn vào thế cờ, rõ ràng thế cờ của Lý Thiên Bằng đã mất, chẳng qua chỉ là giãy giụa trong tuyệt vọng mà thôi. Lý Triết Hào cười nói:
- Thiên Bằng, mấu chốt của ván cờ này là ở trung tâm, làm sao để tiến có thể công, lùi có thể thủ. Làm được như vậy thì tùy thời có thể phát huy quân cờ của con đến cực hạn. Nhìn như một nước cờ đi xuống lơ đãng, nhưng tương lai lại có thể phát triển vô hạn. Giống như ta dùng quân cờ Trần Hàn Lâm này, ta sớm đã bố trí ở bên cạnh Bạch Cảnh Sùng, chính là muốn gài một quân cờ vào cạnh hắn, bây giờ không phải đã dùng tới rồi sao?
Lý Thiên Bằng còn đang suy nghĩ, thuận miệng hỏi:
- Cha, cha nói Trần Hàn Lâm lừa Bạch Tình Đình thế nào? Cho dù Bạch Tình Đình dễ lừa, nhưng chồng chưa cưới của cô ta là Diệp Lãng Phi lại rất tinh ranh, đừng để bị tên họ Diệp đó tính kế lại.
Những lời này của Lý Thiên Bằng vừa dứt, liền thấy Lý Triết Hào đột nhiên biến sắc, nói liên thanh:
- Sao ta lại không nghĩ đến Diệp Lãng Phi, đáng chết, không chừng tên họ Diệp này đã điều tra Trần Hàn Lâm rồi, nói không chừng Trần Hàn Lâm đã sớm bị hắn nắm thóp. Tối nay Trần Hàn Lâm nói lừa được Bạch Tình Đình đến có vẻ quá dễ dàng, ta nghĩ trong này nhất định có gì đó không đúng.
Lý Triết Hào đột nhiên đứng dậy, cuống cuồng chạy xuống lầu. Hắn chạy đến phòng khách, vớ lấy chiếc điện thoại ném trên bàn trà, vội vàng gọi đi. Chờ điện thoại được kết nối, trong nháy mắt, Lý Triết Hào gần như gào lên:
- Mau chạy đi, hủy bỏ hành động!
- Ông chủ Lý, chậm rồi, người của ông đều bị bắt cả rồi. – Tiếng cười của Diệp Lãng Phi từ trong điện thoại truyền tới.
Thì ra, ngay lúc Lý Triết Hào và Lý Thiên Bằng đánh cờ, Trần Hàn Lâm cùng Bạch Tình Đình đã tới bến tàu. Trần Hàn Lâm xuống xe, nhìn quanh. Lúc này, Diệp Lãng Phi ngồi trong xe vẫn không nhúc nhích, hắn để Bạch Tình Đình xuống xe, đứng ngay bên cạnh. Bạch Tình Đình chính là mồi nhử. Khi cô vừa lộ diện, bảy tám gã đàn ông từ góc tối trong bãi đỗ xe chạy ra. Đồng thời, chiếc Ford Fiesta phía sau cũng vọt lên, hai gã theo dõi cả ngày ở gần tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế cũng nhảy xuống xe.
Khi mấy tên bắt cóc vây về phía Bạch Tình Đình, bốn phía vang lên tiếng còi xe cảnh sát. Chu Hân Mính dẫn người bao vây mấy tên bắt cóc, một tên cũng không chạy thoát, tất cả đều bị tóm gọn.
Lý Triết Hào đúng lúc này lại gọi điện tới, Diệp Lãng Phi nhận máy, sau khi nghe Lý Triết Hào nói hủy bỏ hành động, hắn mới cười ha hả.
Lý Triết Hào nghe thấy giọng của Diệp Lãng Phi trong điện thoại, lập tức cúp máy, nói với Lý Thiên Bằng:
- Thiên Bằng, mau gọi mẹ con, chúng ta lập tức rời đi!
Lý Thiên Bằng cũng ý thức được đã xảy ra chuyện, khi đang định lên lầu gọi mẹ mình thì thấy Mã Tử Yến xuất hiện ở lầu hai. So với sự hoảng hốt của Lý Triết Hào, Mã Tử Yến ngược lại thong dong hơn nhiều. Giọng nói của nàng hết sức tỉnh táo:
- Triết Hào, có phải chuyện bắt cóc không thành công không?
Lý Triết Hào lo lắng gật đầu:
- Tử Yến, đừng hỏi nhiều, mau lấy tiền mặt, chúng ta đi ngay, cảnh sát sắp đến đây rồi.
Mã Tử Yến cũng không hề hoảng sợ. Nàng bình tĩnh nói:
- Thiên Bằng, con cùng cha lập tức lái xe rời đi, đừng đi đường cao tốc hay quốc lộ, cảnh sát nhất định sẽ vây bắt hai người ở đó. Từ đường Đại Hắc Sơn đi đến Hải Phong chờ mẹ, mẹ sẽ lái xe theo sau.
- Tử Yến, em không đi sao? – Lý Triết Hào hỏi.
Mã Tử Yến lạnh nhạt cười:
- Em đương nhiên phải đi, chỉ là em muốn thu dọn đồ đạc một chút, lát nữa sẽ đuổi theo hai người. Cảnh sát nhất định muốn bắt anh và Thiên Bằng, nhưng bọn họ không làm gì được em. Em sẽ thu dọn đồ đạc rồi đi ngay. Lui một bước mà nói, cho dù bị đuổi tới, bọn họ không có chứng cứ bắt giữ em, em cũng sẽ bình an đến gặp hai người.
Hai cha con Lý Triết Hào và Lý Thiên Bằng vừa nghe, thấy đúng là có lý. Hai người cũng không nghĩ nhiều, cầm một ít tiền mặt, ngay cả quần áo cũng không mang nhiều, mặc áo khoác rồi vọt tới gara của biệt thự. Tiểu Hắc ngồi trên ghế lái của chiếc BMW, Lý Thiên Bằng và Lý Triết Hào cũng mở cửa sau lên xe. Chiếc BMW này lao ra khỏi biệt thự, chạy thẳng về hướng Tây.
Nhìn thấy một chiếc BMW màu trắng từ nhà họ Lý lao ra, Dã Lang đẩy Dã Thú đang có chút uể oải, thấp giọng nói:
- Có người chạy.
- Quả nhiên giống như lão đại đoán trước, xem như có trò vui rồi. – Dã Thú nhếch miệng cười. – Để xem bọn họ chạy thoát khỏi tay tao thế nào.
Dã Lang không để ý đến Dã Thú, mà gọi điện cho Diệp Lãng Phi, thông báo rằng cha con nhà họ Lý đã lái xe bỏ chạy.
Chuyện đó đều nằm trong dự tính của Diệp Lãng Phi. Hắn vốn không muốn để Chu Hân Mính bắt được Lý Triết Hào, nếu bị cảnh sát bắt, nhiều nhất chỉ là ngồi tù. Lần này Diệp Lãng Phi muốn ra tay giết chết Lý Triết Hào, không cho hắn bất cứ cơ hội sống sót nào. Chuyện đến nước này, cũng đã đến lúc kết thúc. Diệp Lãng Phi để Chu Hân Mính hộ tống Bạch Tình Đình về nhà, còn hắn thì lái xe của Bạch Tình Đình, dọc theo phương hướng Dã Lang chỉ mà đuổi theo.
Tiểu Hắc lái xe tới đường Đại Hắc Sơn, thỉnh thoảng hắn lại liếc qua gương chiếu hậu.
- Ông chủ, chúng ta bị theo dõi.
Tiểu Hắc nói, Lý Triết Hào và Lý Thiên Bằng đồng thời giật mình, họ nhìn lại phía sau, liền thấy một chiếc xe đang chạy theo sau.
- Tiểu Hắc, ngươi chắc chắn không? – Lý Triết Hào hỏi.
- Tôi đã chú ý chiếc xe này lâu rồi, từ sau khi chúng ta ra khỏi nội thành, nó đã bám theo chúng ta.
Tiểu Hắc đột nhiên tăng tốc, chiếc xe phía sau cũng bắt đầu tăng tốc theo. Đến lúc này thì Lý Triết Hào và Lý Thiên Bằng đều tin rồi. Lý Triết Hào vô cùng khẩn trương thúc giục:
- Tiểu Hắc, mau nghĩ cách đi!
- Ông chủ, tôi biết phải làm thế nào.
Tiểu Hắc không có chút gì hoảng loạn, ngữ khí hết sức bình tĩnh. Giờ phút này, Lý Triết Hào và Lý Thiên Bằng đem toàn bộ hy vọng ký thác lên người Tiểu Hắc. Chỉ thấy hắn cố ý giảm tốc độ, chiếc xe phía sau cũng bắt đầu giảm tốc. Đến khi xe của Tiểu Hắc chạy đến một khúc cua vào đường Bàn Sơn, đột nhiên, hắn rẽ qua eo núi, sau đó trượt về phía trước hơn mười mét rồi dừng xe lại.
Tiểu Hắc duỗi tay ra, rút khẩu súng lục từ bên hông, nói với Lý Triết Hào và Lý Thiên Bằng trong xe:
- Ông chủ, ông ngồi yên đừng nhúc nhích, tôi đi giết người trong xe phía sau. – Vừa nói, Tiểu Hắc đẩy cửa xuống xe.
Tay phải nắm súng của Tiểu Hắc buông thõng, hắn đứng giữa đường Bàn Sơn, chờ chiếc xe phía sau xuất hiện từ khúc cua.
Hai ánh đèn xe xé tan bóng đêm, Tiểu Hắc tay cầm súng, chuẩn bị nổ súng bất cứ lúc nào. Ngay khi hắn nhìn thấy thân xe phía sau, ánh đèn xe quét qua mắt hắn một chút, Tiểu Hắc hơi híp mắt lại, nòng súng trong tay hướng vào chiếc xe.
Đoàng, đoàng, đoàng, đoàng!
Bốn tiếng súng vang lên phá tan bầu trời đêm, ngay sau đó chợt nghe một tiếng “uỵch”, Tiểu Hắc ngã ngửa về phía sau. Trên người hắn xuất hiện bốn lỗ máu, Tiểu Hắc nằm trên quốc lộ, hai chân co giật.
Chiếc xe kia dừng lại trước thi thể của Tiểu Hắc. Dã Lang và Dã Thú cầm súng lục đi tới trước thi thể, Dã Thú dùng chân đá vào thân thể vẫn đang co giật của Tiểu Hắc, cười lạnh nói:
- Mày tưởng lão tử là ai mà để mày bắn trúng sao, đồ phế vật.
- Đừng nói nhiều lời.
Dã Lang không quen kiểu cách của Dã Thú, nắm súng lục chĩa vào đầu Tiểu Hắc, “đoàng”, “đoàng” hai viên đạn bay ra, bắn vỡ đầu hắn. Dã Lang cầm súng đi thẳng đến chiếc BMW phía trước, Dã Thú bĩu môi, lầm bầm một câu:
- Chẳng có chút hài hước nào cả.
Sau đó, hắn cũng cầm súng đi theo. Lý Triết Hào và Lý Thiên Bằng ngồi trong xe sau khi nghe được tiếng súng giòn giã, hai người theo bản năng nhìn về hướng Tiểu Hắc. Trong lòng họ, Tiểu Hắc là vệ sĩ đáng tin cậy nhất, từ trước đến nay, ấn tượng của họ về hắn là một kẻ tàn nhẫn độc ác, làm việc gọn gàng dứt khoát, không để lại chút manh mối nào. Chỉ cần chuyện giao cho Tiểu Hắc, hắn đều hoàn thành một cách hoàn hảo, không gây ra chút phiền toái nào.
Trong lòng họ, Tiểu Hắc là bất khả chiến bại. Nhưng rõ ràng lần này họ đã thất vọng. Lý Triết Hào và Lý Thiên Bằng nhìn thấy rõ ràng Tiểu Hắc ngã xuống.
Hai người hoảng hốt, tim đập thình thịch. Phản ứng theo bản năng của họ là đẩy cửa xe ra, định xuống xe chạy trốn. Nhưng hai người vừa mở cửa xe, đã nghe có người cười lạnh nói:
- Hai vị, đừng cử động, lão đại của tôi muốn gặp các người.
Lý Triết Hào và Lý Thiên Bằng quả thật không dám động, bị Dã Lang nhét lại vào trong xe.
Dã Thú kéo thi thể của Tiểu Hắc tới bên cạnh xe, mở cửa, đặt lên chỗ ngồi của người lái.
- Hai vị, xin lỗi, vị huynh đệ này chính là thủ hạ của các người, các người nhìn hắn thêm vài lần đi.
Dã Thú há miệng cười, ngay sau đó đóng sầm cửa xe lại. Hai cha con Lý Triết Hào và Lý Thiên Bằng ngồi trong xe hai mặt nhìn nhau, trong lòng họ hiểu rõ, lần này thật sự xong đời rồi. Nhưng Lý Triết Hào cũng không cam tâm cứ như vậy là hết, tay phải hắn lén lút sờ vào trong túi, vừa định gọi 110, lại bị Dã Lang một quyền đấm vào cằm, đánh nát cằm của hắn, điện thoại di động cũng bị ném xuống đất giẫm thành mảnh vụn.
» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «