Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 282: CHƯƠNG 282: TA THỀ, TA NHẤT ĐỊNH PHẢI LÀM CHO HẮN CHẾT THẬT SỰ!

Ước chừng qua hơn mười phút, xe của Diệp Lăng Phi mới chạy tới. Diệp Lăng Phi đỗ xe ven đường, liếc qua vết máu trên mặt đất, biết ngay vừa rồi đã xảy ra đấu súng.

- Lão đại, em còn tưởng nửa giờ nữa anh mới đến nơi chứ.

Dã Thú có chút bất ngờ khi Diệp Lăng Phi tới nhanh như vậy.

- Bớt nói nhảm đi, người đâu?

Diệp Lăng Phi không đùa giỡn, Dã Thú cũng nghiêm túc trở lại, đưa Diệp Lăng Phi đến trước chiếc xe. Dã Lang mở cửa, lôi Lý Thiên Bằng và Lý Triết Hào ra ngoài. Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy bộ dạng của Lý Triết Hào, không nhịn được cười hỏi:

- Ai làm vậy?

- Em thấy gã này phiền phức quá nên cho hắn một bài học.

Dã Lang thản nhiên nói. Diệp Lăng Phi cười bảo:

- Sao lại chỉ đánh nát cằm, giải quyết hắn luôn cho đỡ rắc rối.

Cằm Lý Triết Hào bị đánh nát, hỗn hợp máu và mảnh răng vỡ ngập trong miệng. Vì Dã Thú ghét tiếng la hét ầm ĩ của Lý Triết Hào nên đã dùng quần áo của gã nhét chặt miệng, khiến gã không thể phát ra âm thanh nào nữa. Thấy cha mình bị trói tay, bịt miệng, Lý Thiên Bằng cũng không dám có bất kỳ hành động nào, chỉ có thể nhắm mắt lại, cầu khẩn hai người này đừng đánh mình thê thảm như vậy.

Diệp Lăng Phi không để ý tới Lý Triết Hào, bộ dạng này của gã dù muốn nói cũng chẳng nói nên lời. Diệp Lăng Phi cười lớn nói với Lý Thiên Bằng:

- Lý công tử, không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh thế này, khụ, thật không dễ dàng gì. Lý công tử nhà anh là nhân vật tai to mặt lớn, tôi muốn gặp cũng chẳng được.

Lý Thiên Bằng mặt xám như tro, toàn thân run rẩy, cầu khẩn nói:

- Diệp tiên sinh, trước kia đều là tôi có mắt không thấy Thái Sơn, có vài chuyện đắc tội với Diệp tiên sinh, hy vọng Diệp tiên sinh đại nhân không chấp tiểu nhân, bỏ qua cho tôi. Tôi cam đoan sau này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt Diệp tiên sinh nữa.

Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vỗ lên mặt Lý Thiên Bằng, cười nói:

- Lý công tử, anh nghĩ tôi là đứa trẻ lên ba mà tin lời anh sao? Con người tôi chỉ tin người chết thôi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi và Lý công tử cũng thật sự không có thù hận gì to tát, chỉ là vài việc vặt vãnh. Ví dụ như, anh tìm người chém tôi, nhưng tôi lại không chết... Khụ, con người tôi đặc biệt lương thiện, cũng không nỡ thấy máu, thật là khó xử quá.

Lý Thiên Bằng nghe Diệp Lăng Phi lẩm bẩm như vậy, trong lòng chợt lóe lên một tia hy vọng sống sót, giống như nhìn thấy ánh sáng trong bóng tối. Lý Thiên Bằng vội vàng nói:

- Diệp tiên sinh, tôi biết ngài là người tốt. Chỉ cần ngài đồng ý bỏ qua cho tôi, cả đời này tôi sẽ ghi nhớ ân tình của ngài.

- Thật không? Chẳng phải anh sẽ cả đời ghi nhớ cách giết tôi sao? Còn có thể ghi nhớ ân tình của tôi à, sao tôi nghe những lời này giống giả mù sa mưa thế nhỉ.

Diệp Lăng Phi trề môi nói:

- Nhưng mà, quả thật tôi không nỡ giết anh. Anh xem, lớn lên cũng vô ích, nếu đổ máu thì đáng tiếc lắm. Hay là thế này đi, anh tự mình động thủ, chọn cách chết nào mà anh cho là nhẹ nhàng nhất, tự sát đi. Như vậy, tôi sẽ cho anh được toàn thây.

Lý Thiên Bằng nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, cả người mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.

Diệp Lăng Phi cười lạnh nói:

- Ngươi trông cậy ta sẽ bỏ qua cho ngươi sao? Đúng là mơ mộng hão huyền, cũng không hỏi xem trước kia ta đã làm gì. Đã đến nước này, lão tử cũng không sợ mà nói cho các ngươi biết, lão tử ở nước ngoài chuyên đi giết người. Vốn ta cũng không định đối phó với hai cha con các ngươi, nhưng các ngươi cứ hết lần này đến lần khác chọc vào ta, nhất là ngươi.

Diệp Lăng Phi chuyển ánh mắt sang Lý Triết Hào đang mặt mày trắng bệch, lạnh lùng nói:

- Ngươi dám phái người giết ta, vốn ta định giết ngươi ngay lập tức, nhưng ta đột nhiên nghĩ, so với giết chết ngươi, không bằng đùa chết ngươi, như vậy càng làm ta vui hơn. Ngươi có phải vẫn còn hối hận vì bị Michael lừa không? Đồ ngu, đó là do ta sắp đặt, chính là ta muốn đùa chết ngươi, dồn ngươi vào đường cùng. Đừng tưởng các ngươi chết là xong chuyện, ta cũng sẽ không cứ thế mà bỏ qua. Thử nghĩ mà xem, ông chủ Lý Triết Hào của tập đoàn đầu tư Vọng Hải cùng con trai Lý Thiên Bằng là nghi phạm bắt cóc tống tiền, sau khi bại lộ liền bỏ trốn. Mặc dù các ngươi đã chết, nhưng cảnh sát sẽ không biết, họ sẽ nghĩ các ngươi vẫn đang lẩn trốn, ha ha, lệnh truy nã sẽ bay đi khắp nơi, mà lệnh truy nã này lại truy nã hai người đã chết. Đương nhiên, các ngươi sẽ không nhìn thấy được, nếu sau khi chết các ngươi còn có linh hồn, nhớ đừng quên tìm ta, ta rất thích chúng ta tiếp tục đấu với nhau.

Diệp Lăng Phi nói xong, chìa tay ra. Dã Thú đưa khẩu súng trong tay cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cầm súng, bắn ba phát vào đúng tim Lý Thiên Bằng, ngay sau đó xả hết băng đạn còn lại vào người Lý Triết Hào. Cho đến khi hết đạn, Diệp Lăng Phi mới trả lại khẩu súng không cho Dã Thú.

- Dã Thú, Dã Lang, hai người xử lý sạch sẽ một chút, ta không muốn ai biết bọn họ đã bị giết, ta muốn bọn chúng cứ thế biến mất.

Diệp Lăng Phi ra lệnh.

- Rõ!

Hai người đáp.

Diệp Lăng Phi lúc này mới lên xe, lái về biệt thự.

Giết người đối với Diệp Lăng Phi là chuyện rất bình thường. Nhiều tiểu thuyết và phim ảnh miêu tả hung thủ sau khi giết người sẽ vô cùng khủng hoảng, thậm chí ăn không ngon ngủ không yên. Trên thực tế, không phải ai cũng như vậy, ít nhất Diệp Lăng Phi thì không. Hắn giết chết Lý Thiên Bằng và Lý Triết Hào xong, tâm trạng ngược lại rất vui vẻ. Đây là hai kẻ thù của hắn, đến tận bây giờ, hắn mới không còn phải lo lắng Lý Triết Hào và Lý Thiên Bằng sẽ uy hiếp đến những người bên cạnh mình.

Khi Diệp Lăng Phi trở về biệt thự, Bạch Tình Đình vẫn chưa ngủ, đèn trong phòng nàng vẫn sáng. Diệp Lăng Phi đứng ở cửa phòng ngủ của Bạch Tình Đình, gõ cửa, thấp giọng hỏi:

- Vợ yêu, ngủ chưa?

- Chưa!

Trong phòng truyền đến giọng nói ngọt ngào của Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi đẩy cửa vào, liền thấy Bạch Tình Đình đang mặc áo ngủ ngồi trên giường, lật xem một cuốn tạp chí.

- Muộn thế này rồi còn chưa ngủ, cẩn thận ngày mai không có tinh thần chọn áo cưới đấy.

Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên cạnh Bạch Tình Đình, tay phải vỗ nhẹ lên cặp mông cong vểnh của nàng.

Bạch Tình Đình cười khúc khích:

- Em đang có tinh thần lắm chứ, à, chồng ơi, anh xem bộ áo cưới này em mặc có đẹp không?

Bạch Tình Đình đưa cuốn tạp chí chuyên về áo cưới đang xem tới trước mặt Diệp Lăng Phi, chỉ vào một bộ váy trắng như tuyết cho hắn xem. Diệp Lăng Phi nhìn kỹ, cười nói:

- Ừm, anh thấy bộ này không tồi. Thật ra, anh nghĩ vợ anh xinh đẹp như vậy, mặc áo cưới nào cũng đẹp cả.

- Đồ dẻo miệng!

Bạch Tình Đình xoay người ngồi dậy, nguýt yêu:

- Anh lúc nào cũng gạt em.

- Vốn dĩ là xinh đẹp mà. Anh dám cá, không nói ở thành phố Vọng Hải, cho dù trong cả nước cũng không tìm được mấy người xinh đẹp như vợ yêu của anh đâu. Lấy được em là phúc tu từ kiếp trước của anh đấy.

- Anh chỉ được cái miệng ngọt.

Bạch Tình Đình ngượng ngùng rúc vào lòng Diệp Lăng Phi, mơ màng nói:

- Chúng ta có thể trang hoàng lại biệt thự một chút, em muốn biến căn phòng trên tầng ba của chúng ta thành màu xanh nước biển, em thích màu xanh nước biển. Đến ngày chúng ta kết hôn, em phải ăn mặc thật đẹp, đời con gái chỉ có một lần cưới thôi, em hy vọng hôn lễ của mình là đẹp nhất.

- Yên tâm đi, anh sẽ khiến em trở thành cô dâu hạnh phúc nhất thế gian.

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình, môi chậm rãi chạm vào môi nàng. Bạch Tình Đình nhắm mắt lại, hai tay tự nhiên vòng qua cổ Diệp Lăng Phi, hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn.

*

Sân bay thành phố Vọng Hải, một người đàn ông ngoại quốc đeo kính gọng vàng bước ra khỏi sảnh đón khách. Người này khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc một bộ vest đắt tiền. Bên cạnh ông ta là hai người đàn ông ngoại quốc khác cũng mặc vest đắt tiền. Hai người này đeo kính râm màu đen, tay đều xách một chiếc vali da màu đen.

Ba người đứng ở cửa ra của sảnh đón khách, một trong hai người hộ tống rút điện thoại ra gọi. Chờ điện thoại kết nối, hắn đưa cho người đàn ông hơn bốn mươi tuổi kia.

- Ngươi đang ở đâu?

Ông ta hỏi bằng tiếng Anh.

- Steven tiên sinh, sao ngài lại đích thân đến Vọng Hải vậy?

Giọng điệu của người trong điện thoại rõ ràng là rất bất ngờ, có lẽ hắn không nghĩ người đàn ông tên Steven này sẽ đến thành phố Vọng Hải.

- Hành động lần này do ta phụ trách, ta muốn gặp người bạn cũ của ta.

Steven nói:

- Một giờ sau, đến phòng 911 khách sạn quốc tế Vọng Hải gặp ta. Chỉ cần ngươi tới là được, ta không muốn gặp ai khác.

- Vâng!

Steven đưa điện thoại lại cho thuộc hạ, cất bước đi xuống bậc thang. Hai gã thuộc hạ một trái một phải đi theo sau Steven. Cả hai đều không chút biểu cảm nhưng ánh mắt lại sắc bén như kiếm, thỉnh thoảng đảo qua bốn phía.

Bắt một chiếc taxi ở cửa sân bay đi về khách sạn, hai gã thuộc hạ xuống xe trước, mở cửa cho Steven. Steven bước ra khỏi xe, hơi sửa sang lại bộ vest, lúc này mới đi về phía sảnh lễ tân của khách sạn quốc tế. Hai gã thuộc hạ vẫn một trái một phải đi theo sau ông ta. Mọi cử chỉ của họ đều cho thấy họ đã được huấn luyện chuyên nghiệp, tuyệt đối không phải thuộc hạ bình thường.

Khách sạn quốc tế là khách sạn năm sao, hàng năm tiếp đãi không ít khách quý quốc tế, người nước ngoài đến thành phố Vọng Hải cũng thường chọn nơi này làm ưu tiên hàng đầu. Bởi vậy, sự xuất hiện của Steven không khiến ai chú ý. Thủ tục nhận phòng diễn ra rất nhanh chóng. Vì đã đặt trước, Steven chỉ cần hoàn tất thủ tục, nhân viên khách sạn sẽ đưa họ đến phòng 911.

Sau khi đóng cửa phòng, hai gã thuộc hạ nhanh nhẹn đặt vali lên giường, gần như đồng thời mở ra, lấy từ bên trong một số thiết bị điện tử kỳ lạ rồi bắt đầu lắp ráp.

Lúc này, Steven đi tới bên cửa sổ, kéo rèm ra. Ông ta đứng đó, cúi xuống nhìn khu thương mại sầm uất phía trước khách sạn.

- Satan, ta tới rồi. Ta biết ngươi đang ở trong thành phố Vọng Hải này, mặc kệ ngươi trốn ở góc nào, ta đều sẽ tóm được ngươi.

Steven thấp giọng thì thầm:

- Ngươi phải trả giá cho những gì mình đã làm.

- Thưa ngài, tất cả đã chuẩn bị xong, bây giờ ngài có thể liên lạc với tổng bộ.

Trước mặt một thuộc hạ là một chiếc laptop đã được lắp ráp cùng các thiết bị đi kèm, nhưng nó có chút khác biệt so với laptop thông thường. Tên trợ lý nói với Steven:

- Thiết bị này gọi tắt là SPAD, nó sử dụng vệ tinh để tìm kiếm thông tin, có phần giống hệ thống định vị toàn cầu GPS, nhưng về bản chất lại khác. Nó không chỉ dùng để tìm kiếm mà còn có thể mã hóa hoàn toàn tín hiệu thông tin.

Steven đi tới chiếc SPAD. Rất nhanh, trên màn hình hiện ra hình ảnh của một ông lão khoảng hơn sáu mươi tuổi, trời sinh có bộ râu quai nón bạc trắng, trông có chút giống ông già Nô-en. Chỉ tiếc là, ông lão này tuyệt đối sẽ không đi phát quà cho trẻ con như ông già Nô-en, ông ta chỉ mang đến cho người khác cái chết.

- Anh bạn thân mến của ta, ngươi đã đến thành phố Trung Quốc mà ngươi nói rồi sao?

Ông lão hỏi.

- Tất nhiên rồi, thưa Hội trưởng, tôi vừa mới đến thành phố Vọng Hải.

- Vậy ngươi phải hành động nhanh lên một chút, vị khách của chúng ta đã hơi mất kiên nhẫn rồi. Mới vừa rồi, người ủy thác của ông ta lại gọi cho ta, hỏi tiến triển thế nào. Nghe nói vị khách hàng hào phóng của chúng ta rất hy vọng có thể nhận được món quà của chúng ta vào ngày cưới của ông ta với người vợ thứ 25.

Steven khẽ gật đầu:

- Thưa Hội trưởng, tôi hy vọng ông ta sẽ được như ý. Chỉ cần Satan thực sự ở trong thành phố này, tôi có thể tìm ra và tiêu diệt hắn. Đúng như phong cách trước nay của tổ chức chúng ta, tôi sẽ chơi một trò chơi với Satan. Đây là phong cách của tổ chức, cũng là phong cách của cá nhân tôi. Nói với vị khách của chúng ta, nỗ lực của ông ta tuyệt đối xứng đáng, tôi sẽ làm cho ông ta tận hưởng được khoái cảm lớn nhất, giống như khi ông ta cùng người vợ thứ 25 của mình tạo ra khoái cảm cho nhau vậy.

- Ta không hề nghi ngờ điều đó. Ngươi là một trong những chuyên gia ưu tú nhất thế giới về phương diện này, ta tin ngươi sẽ tính toán tỉ mỉ cho hành động lần này. Có lẽ, đây cũng là lý do việc kinh doanh của tổ chức chúng ta tốt như vậy. Vị khách này của chúng ta đã chán ghét việc kẻ thù của họ bị sát thủ giết chết bằng một phát súng thông thường, họ muốn một phương thức thỏa mãn tâm lý của họ hơn. Không còn nghi ngờ gì nữa, phương thức giết người của tổ chức chúng ta là thứ họ thích nhất, vừa khiến họ cảm thấy đối thủ biến mất, vừa có thể khiến họ cảm thấy mỹ mãn khi đối thủ phải chịu đựng sự hành hạ khổ sở. Đương nhiên, giá của tổ chức chúng ta cũng hơi cao một chút, ta nghĩ vị khách của chúng ta sẽ hiểu điều đó. Người bạn thân ái nhất của ta, ta hy vọng ngươi có thể làm cho nỗ lực của họ trở nên đáng giá, đây là yêu cầu duy nhất của ta đối với ngươi.

- Tôi đã bao giờ làm ngài thất vọng chưa?

Steven khẽ cười:

- Thưa Hội trưởng thân ái của tôi, ngài có thể yên tâm, tôi sẽ làm ngài vô cùng hài lòng. Bây giờ, mời Hội trưởng chuyển cho tôi những tài liệu tôi cần. Tôi nghĩ mình nên bắt đầu công việc rồi.

- Được, ta sẽ chờ ngày ngươi trở về.

Steven kết thúc cuộc nói chuyện với ông lão, rồi nhìn đồng hồ đeo tay, miệng lẩm bẩm:

- Smith tiên sinh đáng yêu của ta, nếu ngươi làm ta thất vọng, ta sẽ không ngại để một người khác thay thế vị trí của ngươi.

Ánh mắt của Steven dừng lại trên kim đồng hồ, theo thời gian ông ta đã hẹn thì còn thiếu một phút nữa. Steven rất không thích người khác đến muộn, nếu Smith trễ hẹn, Steven sẽ để Smith chọn một cách chết thật có thể diện.

Tổ chức sát thủ có thể thành công như hiện tại, phần lớn là nhờ vào chế độ quản lý nội bộ nghiêm ngặt, thậm chí còn nghiêm khắc hơn cả chế độ quân sự hóa. Chế độ quản lý này tuy có chút tàn nhẫn, nhưng có thể đảm bảo tổ chức nâng cao hiệu suất hoàn thành nhiệm vụ bằng mọi cách. Điểm này, ngay cả tổ chức sát thủ số một thế giới KILLMAN cũng không làm được, nhưng tổ chức của họ đã hoàn toàn làm được, và cho đến nay vẫn làm rất tốt.

Ngoài cửa phòng vang lên tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó là tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

Steven đích thân ra mở cửa, liền thấy Smith mồ hôi đầm đìa đứng ở ngoài. Hắn không giải thích gì cả, dù cho trên đường từ khách sạn của mình đến đây đều kẹt xe, Smith đã phải chạy bộ tới, nhưng hắn vẫn không nói một lời giải thích. Thấy Smith xuất hiện trước mặt mình, Steven khẽ cười:

- Chúc mừng ngươi, Smith tiên sinh, ngươi đã giúp ta không phải làm chuyện ta không thích.

Smith hiểu ý của Steven, cho dù vừa suýt bị giết, vẻ mặt của Smith vẫn không có bất kỳ thay đổi nào.

- Vào đi, ta và ngươi nói chuyện tử tế.

Steven ra hiệu cho Smith vào phòng, rồi đóng cửa lại.

*

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đang ở trong cửa hàng áo cưới lớn nhất thành phố Vọng Hải. Nhìn mấy trăm bộ váy cưới, Bạch Tình Đình có chút hoa cả mắt. Mặc áo cưới là khoảnh khắc mà mọi người phụ nữ đều khao khát, nhưng chính thời khắc trọng đại này lại khiến các cô gái dễ rơi vào trạng thái bối rối và bất lực khi lựa chọn.

Bạch Tình Đình cảm thấy bộ nào cũng đẹp, nàng nhờ Diệp Lăng Phi quyết định giúp, nhưng với Diệp Lăng Phi, người luôn cảm thấy Bạch Tình Đình mặc gì cũng đẹp, thì đề nghị của hắn là mua luôn mười bộ, đến ngày cưới thì thay đổi liên tục. Đề nghị này bị Bạch Tình Đình chế giễu là ngớ ngẩn, không có chút giá trị tham khảo nào.

Diệp Lăng Phi đành lắc đầu đứng sang một bên, nhìn Bạch Tình Đình thử từng bộ váy cưới với sự giúp đỡ của nhân viên cửa hàng.

Không biết vì sao, Diệp Lăng Phi luôn cảm thấy hôm nay tâm thần không yên. Hắn rất kỳ quái tại sao mình lại có cảm giác như vậy. Vốn định tập trung toàn bộ tâm trí vào Bạch Tình Đình, nhưng hắn lại không thể. Ngay cả khi Bạch Tình Đình mặc bộ váy cưới trắng như tuyết, xinh đẹp tựa tiên nữ đứng trước mặt, Diệp Lăng Phi cũng chỉ giả vờ chăm chú thưởng thức, rồi đưa ra vài lời nhận xét. Đến khi Bạch Tình Đình vừa đi khỏi, Diệp Lăng Phi lại cảm thấy bất an.

Diệp Lăng Phi dựa vào tường cửa hàng, đang suy nghĩ xem rốt cuộc hôm nay có chuyện gì, thì điện thoại reo lên. Diệp Lăng Phi nhìn thấy là Angel gọi tới. Hắn vội vã rời khỏi sảnh chính, đi vào một góc để nghe điện thoại.

- Satan, em đây. Em vừa nhận được một tin tức xác thực, anh còn nhớ Steven không?

Angel hỏi.

Vừa nghe đến cái tên này, Diệp Lăng Phi nhíu mày, khó hiểu hỏi:

- Cô nhắc đến hắn làm gì, không phải hắn chết rồi sao?

- Satan, em hoàn toàn chắc chắn nói cho anh biết, Steven chưa chết. Hắn hiện đang ở trong tổ chức sát thủ. Đây là tin em vừa nhận được, em thấy lần này phiền phức của anh lớn rồi đấy.

Diệp Lăng Phi im lặng một lúc lâu, rồi mới chậm rãi nói:

- Tôi hiểu ý cô rồi. Nếu Steven thực sự có gan đến đây tìm tôi gây phiền phức, tôi cam đoan lần này sẽ ra tay biến hắn thành một cái xác. Ta thề, lần này hắn nhất định phải chết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!