Diệp Lăng Phi là người chứ không phải thần, mà dù có là thần, hắn cũng không tài nào đoán được bản tính của Angel.
Angel tuy ngang bướng nhưng tính cách cũng thay đổi thất thường. Nàng có thể ra tay giết chết người phụ nữ mình vừa ân ái triền miên, nhưng cũng có thể liều mạng vì người của tổ chức Lang Nha. Angel chính là một người phụ nữ như vậy, không ai có thể hiểu nổi rốt cuộc nàng đang nghĩ gì.
Đến khi Diệp Lăng Phi nhìn thấy luồng sát ý trong ánh mắt Angel, hắn cảm nhận được nguy hiểm. Tương tự, phản ứng của Bạch Tình Đình cũng ngoài dự đoán của hắn, Bạch Tình Đình lại nói rất thích Angel. Nhưng Diệp Lăng Phi thấy rõ ánh mắt của Bạch Tình Đình khi nhìn Angel, hắn hiểu được suy nghĩ thật sự trong lòng cô.
Điều này làm Diệp Lăng Phi rất đau đầu. Không thể phủ nhận, Angel quả thật quá xinh đẹp, điều này rất dễ khiến phụ nữ hiểu lầm rằng một người đẹp như vậy sẽ quyến rũ đàn ông của họ. Chắc chắn, Bạch Tình Đình cũng nghĩ như vậy. Trong ánh mắt nàng, rõ ràng chứa đựng sự cảnh giác và địch ý.
Hai người phụ nữ này đều có mối quan hệ phức tạp với Diệp Lăng Phi, thậm chí còn là những người thân mật nhất của hắn, điều này khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy rất khó xử. Nhưng nếu Bạch Tình Đình đã nói vậy, Diệp Lăng Phi cũng không tiện từ chối, đành phải hỏi Angel:
- Angel, cô có thời gian không?
Diệp Lăng Phi quay lưng về phía Bạch Tình Đình, cố ý để cô không nhìn thấy ánh mắt của mình. Giờ phút này, Diệp Lăng Phi đang dùng ánh mắt sắc bén mang theo sát khí nhìn chằm chằm Angel, đây là một lời cảnh cáo. Diệp Lăng Phi nhắc nhở Angel, Bạch Tình Đình là người phụ nữ của hắn, và hắn không cho phép bất kỳ ai động đến cô.
Rất hiển nhiên, Angel ý thức được mình vừa để lộ sát khí. Dưới ánh mắt sắc bén của Diệp Lăng Phi, sát ý trong mắt Angel biến mất, nàng cười khúc khích:
- Đương nhiên là có thời gian.
- Tốt lắm.
Bạch Tình Đình nói.
- Em về phòng làm việc thay quần áo, sẽ xuống ngay.
Nói rồi, Bạch Tình Đình đi vào thang máy.
Chờ Bạch Tình Đình vừa đi khỏi, Diệp Lăng Phi liền nắm lấy cánh tay Angel, gần như là lôi cô đến cầu thang bộ tầng một. Nơi này không có ai, Diệp Lăng Phi đóng cửa cầu thang lại, ép Angel vào tường.
- Angel, cô muốn làm gì?
Diệp Lăng Phi sa sầm mặt, thấp giọng hỏi. Angel ưỡn ngực, cười khanh khách:
- Em có định làm gì đâu, chỉ là muốn gặp bà xã xinh đẹp của anh, muốn quyến rũ một chút thôi. Anh hiểu em mà, em luôn rất hứng thú với phụ nữ đẹp. Huống hồ một người đẹp như vợ anh, em lại càng có hứng thú.
Mặt Diệp Lăng Phi âm trầm, hắn hừ lạnh:
- Angel, tôi hiểu cô. Vừa rồi ánh mắt của cô không phải như cô nói, tôi thấy đó chính là sát khí.
Angel cũng không phủ nhận, nàng vươn hai tay ôm lấy vai Diệp Lăng Phi, đôi chân như hai con rắn quấn quanh hông hắn. Đôi môi đỏ mọng của Angel kề sát bên tai Diệp Lăng Phi, mùi nước hoa Pháp nồng nàn trên người cô kích thích khứu giác của hắn.
Môi Angel gần như chạm vào vành tai Diệp Lăng Phi, nàng dùng chất giọng gợi cảm đầy mê hoặc nói bên tai hắn:
- Satan, anh là người đàn ông duy nhất khiến em vui vẻ, em chỉ muốn lên giường với anh. Chính vì anh ưu tú như thế, em mới không hy vọng anh vì một người phụ nữ mà thay đổi. Thật lòng mà nói, em không thích bộ dạng hiện tại của anh. Em thích Satan của quá khứ, Satan lạnh lùng, tàn nhẫn đó khiến phụ nữ không tài nào cưỡng lại sức hấp dẫn của anh. Anh biết không, mỗi lần nhìn thấy anh, em đều khát khao chinh phục được anh, nhưng lần nào cũng là anh chinh phục em. Trong lòng em chỉ khao khát được rên rỉ dưới thân anh, tiếp nhận sự tấn công mạnh mẽ của anh, chứ không phải để em rên rỉ với mấy ả đàn bà rác rưởi kia. Trong lòng em, địa vị của anh chính là thần, trước mặt anh, em chỉ muốn dâng hiến tất cả cho anh. Nhưng đáng tiếc, anh của hiện tại lại không cho em cảm giác đó nữa. Anh đã sa ngã, anh đã thay đổi. Satan, em không thích anh của hiện tại. Em biết anh là vì người đàn bà vừa rồi, nếu em giết cô ta, anh sẽ một lần nữa trở thành Satan, một lần nữa trở về tổ chức.
Diệp Lăng Phi tiến về phía trước một bước, ép lưng Angel vào tường, giọng nói lạnh như băng phát ra từ miệng hắn:
- Angel, cô ngây thơ quá đấy. Chẳng lẽ cô cho rằng giết cô ấy là có thể khiến tôi trở về tổ chức sao? Vậy thì cô sai rồi. Tôi lựa chọn rời khỏi tổ chức không phải vì phụ nữ, mà vì tôi muốn sống cuộc sống của một người bình thường. Không thể phủ nhận, cuộc sống buôn lậu vũ khí quân dụng giúp tôi có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, mặc sức phóng túng. Nhưng tôi lại chán ghét cuộc sống đó. Tôi rất muốn có một cuộc sống bình thường, cảm nhận từng chút một những cảm giác của người bình thường, tất cả những điều đó đều khiến tôi mê mẩn. Bây giờ tôi đã yêu cuộc sống này, cho nên, tôi sẽ không để cô phá hỏng nó. Angel, tôi cảnh cáo cô, đừng có bất cứ ý nghĩ gì với Bạch Tình Đình. Cô ấy là người vô tội, và chính vì cô ấy vô tội, tôi lại càng không muốn cô ấy bị tổn thương vì tôi. Nếu ai làm tổn thương cô ấy, tôi sẽ lấy mạng kẻ đó.
Angel cười khanh khách:
- Satan, đây mới là người đàn ông em thích nhất. Em hứa với anh là được chứ gì, em sẽ không động đến vợ anh. Nhưng nếu cô ấy thích ở cùng em, vậy anh cũng đừng trách em nhé.
- Angel, Bạch Tình Đình không phải là trò cá cược. Tốt nhất cô nên tránh xa cô ấy ra. Nếu cô cứ cố chấp, vậy thì lập tức rời khỏi đây cho tôi, tôi không cần cô giúp nữa.
Nghe vậy, giọng Angel mang theo vẻ ai oán:
- Em chỉ đùa với anh một chút thôi, xem anh sợ chưa kìa.
Vừa nói, Angel vừa hôn một cái vào bên tai Diệp Lăng Phi, ngay sau đó buông tay ra, tuột xuống khỏi người hắn, cười quyến rũ:
- Thưa ngài Satan, tôi nghĩ chúng ta nên quay lại thôi, đừng để cô vợ đáng yêu của anh phát hiện cả hai chúng ta cùng biến mất. Nếu lúc đó vợ anh nổi giận thì đừng có trách em.
Diệp Lăng Phi quay người, cau mày nhìn bóng lưng Angel rời đi. Mặc dù Angel đã cam đoan sẽ không động đến Bạch Tình Đình, nhưng điều đó không có nghĩa là Bạch Tình Đình sẽ an toàn. Tính cách của Angel vốn thất thường, việc duy nhất Diệp Lăng Phi có thể làm là để Bạch Tình Đình cố gắng tránh xa Angel một chút. Khi Diệp Lăng Phi trở lại, Angel đã đang cười nói vui vẻ với Bạch Tình Đình.
- Thấy chưa, chồng cô về rồi kìa.
Angel nhìn thấy Diệp Lăng Phi quay lại, nàng lén nháy mắt, cố ý nói:
- Diệp Lăng Phi, anh đi vệ sinh gì mà lâu thế? Vừa rồi tôi còn đang nói với vợ anh là có cần tìm người vào xem không, lỡ xảy ra chuyện gì thì không hay.
Diệp Lăng Phi lập tức thay đổi vẻ mặt tươi cười. Hắn đi tới bên cạnh Bạch Tình Đình, cô rất tự nhiên khoác tay hắn, ân cần hỏi:
- Anh không sao chứ?
- Không sao, vừa rồi anh nghe điện thoại của công ty. Hôm nay phòng anh có nhân viên mới, có vài việc không quyết định được nên gọi hỏi ý kiến anh.
Diệp Lăng Phi thuận miệng bịa một cái cớ để lảng sang chuyện khác.
- Chúng ta ra ngoài ăn cơm đi.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cất bước. Bạch Tình Đình khoác tay hắn, cử chỉ vô cùng thân mật.
Angel đứng sau lưng hai người họ, đôi mắt quyến rũ cẩn thận đánh giá bóng lưng của cả hai. Cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại ở cánh tay đang khoác vào nhau của họ, nàng khẽ thở dài một hơi, trong mắt ánh lên vẻ vừa hâm mộ vừa bất đắc dĩ. Angel khẽ thở dài rồi cũng đi theo.
Từ trung tâm thương mại Việt Dương đi ra, đối diện bên đường có một nhà hàng trông khá ổn. Ba người họ đi vào, chọn một bàn sát tường rồi ngồi xuống.
Diệp Lăng Phi cởi áo khoác cho Bạch Tình Đình, đặt sang bên cạnh, rồi ngồi đối diện Angel cùng với cô.
- Xin hỏi cô Angel muốn ăn gì ạ?
Bạch Tình Đình trải khăn ăn trước mặt, hơi kéo tay chiếc áo lông màu trắng lên một chút, nở nụ cười thản nhiên hỏi.
- Cho tôi một phần pizza Ý là được rồi.
Bạch Tình Đình gật đầu, nói với phục vụ bên cạnh:
- Cho một phần pizza Ý.
Nàng lại quay sang hỏi Diệp Lăng Phi ăn gì. Diệp Lăng Phi gọi một phần cơm bò, còn Bạch Tình Đình cũng gọi một phần pizza Ý. Chờ phục vụ rời đi, Bạch Tình Đình mới hỏi:
- Cô Angel, cô quen chồng tôi như thế nào vậy?
Diệp Lăng Phi vừa nghe câu này đã biết Bạch Tình Đình sắp vào chủ đề chính. Hắn có chút lo lắng nhìn Angel ở phía đối diện, sợ cô sẽ nói ra chuyện của mình. Đương nhiên, Diệp Lăng Phi chỉ lo xa, Angel chỉ cười nói:
- Quá trình tôi quen anh ấy nói ra thì phức tạp lắm, chỉ có thể nói là nếu không có chồng cô, có lẽ bây giờ tôi vẫn đang làm gái điếm ở Anh.
Bạch Tình Đình mím môi. Dù sao cô vẫn sống trong xã hội thượng lưu, đối với những chuyện như gái điếm, mại dâm chỉ là nghe nói chứ chưa từng tận mắt thấy. Bạch Cảnh Sùng luôn giữ cho Bạch Tình Đình không tiếp xúc với những chuyện tiêu cực này, bởi vậy, cô cũng chưa từng nghe qua những giao dịch dơ bẩn trong thế giới về đêm.
- Có phải cô thấy hơi sốc không?
Angel nhìn thấy phản ứng của Bạch Tình Đình, nở nụ cười không chút bận tâm, để lộ hàm răng trắng noãn. Cái gọi là nụ cười giấu nước mắt chính là khi một người phụ nữ cười lúc nói về nỗi đau của mình. Từ nụ cười của một người phụ nữ có thể hiểu được cô ấy có gia cảnh tốt đẹp hay không. Không nghi ngờ gì, nụ cười của Angel đã cho Bạch Tình Đình một thông điệp rất rõ ràng: Angel không phải là một người phụ nữ được lớn lên trong một gia đình êm ấm. Mà theo lời Angel nói, cũng khiến Bạch Tình Đình tin vài phần. Một người như vậy không có gia cảnh tốt, nếu bị cuộc sống ép đến mức phải làm gái điếm cũng có thể lý giải được.
Bạch Tình Đình hơi gật đầu:
- Quả thật có chút bất ngờ. Vì hoàn cảnh sống nên tôi không hiểu rõ lắm về một số chuyện trong xã hội. Nhưng tôi nghĩ mỗi người đều có thể vì gia đình hoặc hoàn cảnh ép buộc mà làm ra những chuyện mình không muốn.
- Nếu cô nghĩ vậy thì sai rồi. Tôi không phải vì gia đình, mà là bị cha tôi bán sang Anh làm gái điếm. Nghĩ lại có phải rất buồn cười không? Là một người cha, ông ta vì tiền mà bán tôi sang Anh, lúc đó tôi nhớ mình mới mười bảy tuổi.
Nói đến đây, nàng quay sang Diệp Lăng Phi, cười nói:
- May mà lúc đó tôi gặp chồng cô, là anh ấy đã cứu tôi. Sau đó, tôi sống ở Anh. Năm hai mươi tuổi, tôi tìm được cha ruột của mình rồi ra tay giết chết ông ta. Có lẽ cô cho rằng tôi làm vậy rất tàn nhẫn, nhưng khoảnh khắc đó tôi lại cảm thấy mình được giải thoát. Về phần chồng cô, tôi cho rằng anh ấy là người đàn ông ưu tú nhất, và cũng là người đàn ông duy nhất tôi từng gặp có thể làm tôi rung động.
Angel nói tới đây, Diệp Lăng Phi liền cảm thấy tim mình đập thình thịch. Nếu không có Bạch Tình Đình ở bên cạnh, hắn hận không thể trói Angel lại, nhét vào bao tải rồi gửi về Anh với tốc độ nhanh nhất. Nhưng phản ứng của Bạch Tình Đình lại khiến Diệp Lăng Phi bất ngờ, chỉ thấy cô rúc vào lòng hắn, mặt mỉm cười nói:
- Có lẽ đây là sự khác biệt giữa tôi và cô, tôi đã tìm được một người chồng tốt như vậy rồi.
Angel cười cười, nàng lại nhìn Diệp Lăng Phi một chút, gật đầu nói:
- Quả thật như thế, cho nên tôi hy vọng cô yêu thương anh ấy cho thật tốt, nếu không rất dễ bị người khác chen chân vào đấy. Trên đời này đàn ông ưu tú rất ít. Tôi tin có rất nhiều phụ nữ đang chờ chồng cô, đương nhiên bao gồm cả tôi.
Angel nói tới đây, đột nhiên đứng dậy, vỗ vỗ tay:
- Tôi mới nhớ ra mình còn có việc phải làm, phần pizza kia đành phiền hai người vậy.
Nói xong, Angel nhẹ nhàng rời đi.
Mãi cho đến khi bóng lưng Angel biến mất ở cửa nhà hàng, Bạch Tình Đình mới thu lại ánh mắt, nàng vừa cười vừa nói:
- Chồng à, xem ra anh có rất nhiều chuyện giấu em. Ví dụ như cô Angel này, anh chưa bao giờ nhắc tới.
Diệp Lăng Phi cảm giác lồng ngực bắt đầu đập nhanh hơn, Bạch Tình Đình rõ ràng đang chất vấn mình. Nói thế nào đây? Chẳng lẽ nói cho cô biết Angel là người của tổ chức Lang Nha? Trong nháy mắt, Diệp Lăng Phi đã nghĩ ra hai, ba mươi cách giải thích, nhưng cách nào cũng bị bác bỏ. Hắn liếm môi nói:
- Vợ à, em có thấy ở đây hơi nóng không? Sao anh thấy môi khô quá, anh đi tìm chút nước uống.
Diệp Lăng Phi đang định đứng lên thì bị Bạch Tình Đình giữ tay lại, không cho hắn nhúc nhích.
- Chồng khát nước à? Vậy gọi hai ly nước ấm là được, cần gì anh phải tự đi, gọi phục vụ là được rồi.
Bạch Tình Đình gọi phục vụ tới, gọi hai ly nước ấm.
Bàn tay nhỏ trắng mịn của Bạch Tình Đình cầm ly nước lên, miệng nhỏ nhấp một ngụm, nhưng lại thấy Diệp Lăng Phi không uống, nàng kỳ quái hỏi:
- Chồng, không phải anh khát sao? Sao không uống đi!
- Anh uống, anh uống.
Diệp Lăng Phi một hơi uống cạn ly nước, lại liếm môi. Bạch Tình Đình tiếp tục hỏi:
- Chồng, bây giờ anh nói được chưa?
Diệp Lăng Phi nhìn hai bên, dường như rất lo người khác nghe được lời mình. Hắn ghé môi sát bên tai Bạch Tình Đình, nhỏ giọng nói:
- Vợ à, em phải cẩn thận với cô Angel này. Cô ta chỉ hứng thú với phụ nữ thôi.
- Bây giờ em hiểu chưa?
Nói xong, Diệp Lăng Phi ngồi thẳng người, cười nói với Bạch Tình Đình.
- Thì ra là vậy, thảo nào em cứ thấy ánh mắt cô ta nhìn em có chút kỳ quái.
Bạch Tình Đình lẩm bẩm như vừa bừng tỉnh.
- Đúng vậy, vợ à, Angel đang muốn chia rẽ quan hệ của chúng ta. Vợ anh xinh đẹp như vậy, sao anh có thể để cô ta nhìn thấy chứ. Nhưng không hiểu cô ta từ đâu biết được tin tức. À, anh nhớ ra rồi, nhất định là tên khốn Dã Thú kia nói. Angel và Dã Thú quen nhau, chắc chắn là Dã Thú nói cho cô ta, nên cô ta mới theo dõi anh. Nói là muốn gặp anh, nhưng thực tế là muốn xem vợ anh thế nào. Vừa rồi ở trong siêu thị, chính là anh sợ cô ta quyến rũ em nên mới đứng chắn ở giữa. Angel nhất định cảm thấy có anh ở đây, muốn quyến rũ em rất phiền phức, nên mới cố ý nói những lời vừa rồi để chia rẽ chúng ta. Một khi vợ tin lời cô ta, hiểu lầm giữa anh và cô ta có gì đó, thì cô ta sẽ có cơ hội thừa nước đục thả câu. À, chuyện chính là như vậy.
Diệp Lăng Phi phát hiện mình quả thật đã tìm được một lời giải thích hoàn hảo. Lời giải thích này ngay cả chính hắn cũng cho rằng mình là thiên tài mới nghĩ ra được cái cớ hay ho như vậy. Diệp Lăng Phi trong lòng thầm đắc ý, nhưng mặt ngoài lại làm ra vẻ rất oan ức, ôm Bạch Tình Đình, tủi thân nói:
- Vợ à, anh và cô ta thật sự không có gì, anh chỉ yêu em thôi.
- Thật không?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Ừ, tuyệt đối là thật.
Diệp Lăng Phi trông vô cùng chân thành, đến nỗi chính hắn cũng suýt tin lời giải thích này là sự thật.
Bạch Tình Đình cười cười, nũng nịu:
- Chồng, em nói thầm với anh cái này.
Vừa nói vừa đưa môi về phía tai Diệp Lăng Phi. Nhìn thấy nụ cười xinh đẹp của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi tưởng rằng cô đã thật sự tin lời giải thích của mình, tảng đá đè nặng trong lòng mới được gỡ xuống. Hắn thầm vui sướng đưa đầu lại gần, tưởng rằng Bạch Tình Đình sẽ nói lời tâm tình ngọt ngào nào đó. Nhưng không ngờ Bạch Tình Đình lại há miệng cắn một cái vào cổ hắn. Diệp Lăng Phi đau nhói, tay phải che chỗ bị cắn, ngơ ngác hỏi:
- Vợ, em làm gì vậy?
- Đây là trả thù anh không tin tưởng em.
Bạch Tình Đình le lưỡi liếm môi, động tác này rõ ràng là cảnh cáo Diệp Lăng Phi, cẩn thận em cắn tiếp đấy.
- Sao anh lại không tin tưởng em chứ?
Diệp Lăng Phi sợ Bạch Tình Đình lại cắn mình, vội vàng giữ khoảng cách, oan ức nói.
- Anh lo em sẽ bị người đàn bà kia quyến rũ, chẳng lẽ trong lòng anh em là loại người đó sao? Cho dù anh không tin em yêu anh, chẳng lẽ anh còn nghi ngờ em có khuynh hướng kia à? Anh nói xem, em có nên cắn anh không?
Bạch Tình Đình tỏ ra lý lẽ đanh thép, rõ ràng nàng cắn Diệp Lăng Phi, bây giờ ngược lại hỏi hắn có đáng bị cắn hay không.
Bất quá lúc này Diệp Lăng Phi chỉ có thể nghe theo Bạch Tình Đình, trong lòng rõ ràng muốn nói không đúng, nhưng lại trái lương tâm mà nói:
- Đúng vậy, vợ làm rất đúng.
- Anh đã nói vậy thì đưa cổ qua đây.
Bạch Tình Đình lại dùng đầu lưỡi liếm môi, vẻ mặt tươi cười đắc ý.
- Trời ạ!
Diệp Lăng Phi không ngờ Bạch Tình Đình lại làm vậy, xem ra đều là học theo mình rồi. Lời đã nói ra, hối hận cũng đã muộn. Bất đắc dĩ, hắn đành phải đưa cổ qua, cắn chặt răng, vẻ mặt vô cùng thống khổ.
Bạch Tình Đình chậm rãi đưa cái miệng anh đào nhỏ nhắn đến gần cổ Diệp Lăng Phi, cố ý nói:
- Chồng, đây là anh tự nguyện để em cắn đấy nhé, em không khách khí đâu.
Diệp Lăng Phi chỉ đành không ngừng gật đầu, trong lòng tính toán chỉ cần Bạch Tình Đình không tức giận, cắn thì cắn thôi. Giờ phút này, hy vọng duy nhất của hắn là Bạch Tình Đình mau cắn một cái cho xong chuyện.
Ngoài dự đoán của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình không cắn mà lại hôn một cái vào cổ hắn, ngay sau đó cười đắc ý nói:
- Coi như lần này chồng nói thật, em tha cho anh. Bởi vì, em tin anh và Angel không có bất cứ quan hệ gì.