Bằng trực giác của phụ nữ, Bạch Tình Đình khẳng định Diệp Lăng Phi và Angel không có bất cứ quan hệ gì. Trực giác của phụ nữ đôi khi là nhạy bén nhất. Mặc dù Angel nói rất mập mờ, nhất là sau khi Diệp Lăng Phi cứu cô, Angel cũng không nói rõ trong lúc đó giữa cô và Diệp Lăng Phi đã xảy ra chuyện gì, nhưng Bạch Tình Đình có thể cảm nhận được từ trong ngữ khí của Angel một sự sùng bái đối với Diệp Lăng Phi, và sự sùng bái này đã hóa thành một nỗi ai oán nhàn nhạt.
Nếu là một cô gái khác, chắc chắn sẽ lầm tưởng rằng sau khi Diệp Lăng Phi cứu Angel, Angel đã đi theo anh, rồi sẽ nghĩ đến chuyện Angel dùng thân thể để báo đáp ân tình của Diệp Lăng Phi. Nhưng Bạch Tình Đình không nghĩ vậy. Trong mắt cô, cô gái Angel này vô cùng ngang bướng, lúc nói chuyện cũng không hề kiêng dè, nhưng câu cuối cùng dặn Bạch Tình Đình hãy yêu Diệp Lăng Phi thật tốt lại để lộ suy nghĩ thật trong lòng Angel. Trong lòng Angel có vị trí của Diệp Lăng Phi, hơn nữa còn có chút tình cảm khác mà ngay cả chính cô cũng không rõ.
Ngược lại, Angel đã giúp Bạch Tình Đình hiểu thêm về Diệp Lăng Phi từ một góc độ khác, đó là trên người anh có rất nhiều điểm khiến phụ nữ mê mẩn. Trước kia Bạch Tình Đình không nhận ra điều này, nhưng bây giờ khi nhớ lại những lúc ở bên Diệp Lăng Phi, cô đột nhiên phát hiện ra anh có rất nhiều ưu điểm mà mình đã bỏ qua. Bạch Tình Đình của hiện tại càng yêu Diệp Lăng Phi hơn.
Mặc dù Angel đã đi, nhưng phần pizza cô gọi tới lại bị Diệp Lăng Phi ăn sạch. Ăn xong, Diệp Lăng Phi vỗ bụng, hỏi:
- Bà xã, buổi chiều có muốn đi chơi không?
- Đi đâu? - Bạch Tình Đình hỏi.
- Anh vẫn chưa nghĩ ra, chờ anh nghĩ đã. - Diệp Lăng Phi cười hì hì.
- Buổi chiều em còn có việc, không có thời gian đi chơi với anh. Em phải giải quyết xong hết công việc trong tay trước khi kết hôn, trừ phi… anh không định cưới em, có lẽ em sẽ cân nhắc không cần vội vàng làm việc.
- Vậy em mau đi làm việc đi. Giờ anh chỉ ước ngày mai được kết hôn ngay đây. - Diệp Lăng Phi đếm trên đầu ngón tay: - Sau thứ ba mình đi đăng ký, cuối tuần cử hành hôn lễ. Bà xã, hay là bây giờ chúng ta đi đăng ký luôn đi, đăng ký xong dù chưa cưới, chúng ta cũng có thể làm chuyện đó trước, anh chờ lâu lắm rồi.
- Hừ, đàn ông các anh chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi. Có phải sau khi anh và em làm chuyện đó rồi thì sẽ không muốn cưới em nữa không? - Bạch Tình Đình cong môi, vẻ mặt có chút bất mãn.
Diệp Lăng Phi vội vàng giải thích:
- Không phải, anh chỉ nói đùa thôi mà, chẳng lẽ người ta đùa một chút cũng không được sao? Hơn nữa, em sớm muộn gì cũng là người của anh, nửa năm anh còn đợi được, đợi thêm vài ngày nữa thì có là gì. Chuyện này giống như rượu vậy, ủ càng lâu, uống càng ngon. Anh tin rằng đêm tân hôn của chúng ta, chúng ta sẽ…
Diệp Lăng Phi nói đến đây, ghé miệng vào tai Bạch Tình Đình thì thầm. Khuôn mặt trắng mịn của Bạch Tình Đình thoáng chốc đỏ bừng. Nàng đưa tay nhéo mạnh vào đùi Diệp Lăng Phi một cái, ngượng ngùng nói:
- Em không thèm để ý tới anh nữa, em đến công ty đây, anh nhớ trả tiền đấy.
Nhìn Bạch Tình Đình rời khỏi phòng ăn, Diệp Lăng Phi thấp giọng lẩm bẩm:
- Người ta nói thật mà, chẳng lẽ em không muốn sao? Aisss, mình còn phải nhịn thêm vài ngày nữa, thật mong ngày đó đến sớm một chút.
Diệp Lăng Phi thanh toán xong rồi rời khỏi phòng ăn.
Diệp Lăng Phi định đến trung tâm thương mại Việt Dương đối diện để lấy xe. Ngay khi hắn chuẩn bị qua đường, liền thấy một chiếc xe máy từ đầu đường bên kia lao như bay tới. Một thiếu phụ vừa vặn cầm túi xách đi ngang qua, chiếc xe máy kia áp sát vào người cô, gã đội mũ bảo hiểm ngồi sau giật phắt chiếc túi xách.
- WTF?! Sao lại gặp phải chuyện này!
Diệp Lăng Phi nhìn hai bên, liền thấy cách mình khoảng một mét có một chiếc xe đạp đang dựng ở đó. Chiếc xe đạp này màu xanh biếc, giống như xe của bưu điện, trên yên sau còn có một cái túi màu xanh biếc in dòng chữ “Bưu chính Trung Quốc”. Hẳn là nhân viên bưu điện đến đây làm việc, có lẽ sẽ quay lại nhanh thôi, nên cũng không dựng xe ở bãi đỗ chuyên dụng mà chỉ khóa lại một cách đơn giản.
Diệp Lăng Phi chẳng nghĩ nhiều, một bước lao đến chiếc xe đạp, tay trái nắm chặt ghi-đông, tay phải túm lấy gác-ba-ga rồi nhấc bổng cả chiếc xe lên. Mặc dù khoảng cách từ đây đến đó ít nhất cũng phải một mét rưỡi, Diệp Lăng Phi cũng không bận tâm, ném thẳng chiếc xe đạp ra đường.
Chiếc xe đạp bay thẳng về phía chiếc xe máy đang lao tới. Diệp Lăng Phi tính toán rất chuẩn, chiếc xe máy vừa đến nơi thì chiếc xe đạp cũng vừa lúc bay tới. Chỉ nghe một tiếng “RẦM!”, xe đạp và xe máy va vào nhau, hai gã trên xe máy đều ngã lăn ra đường.
Diệp Lăng Phi đi đến chỗ hai kẻ đang ngã sõng soài trên mặt đất không bò dậy nổi, lột mũ bảo hiểm của một tên ra, rồi chửi lớn:
- Mẹ nó, sao lại là mày!
Tên kia chính là thanh niên lần trước đi xe máy cướp túi xách của Trịnh Khả Nhạc, cũng là em ruột của Lục Tuấn, bạn trai Trịnh Khả Nhạc – Lục Thiên.
Lần này Lục Thiên bị ngã khá nặng, hắn nằm trên đất thở hổn hển. Sau khi nhìn rõ mặt Diệp Lăng Phi, gã thanh niên này bật khóc, vừa khóc vừa gào lên:
- Mèo May Mắn… Mẹ nó, chính là mày hại tao, may mắn cái đếch gì, mày chính là con mèo xui xẻo!
Lục Thiên vừa khóc vừa chửi, gã đàn ông nằm cách đó không xa cũng lầm bầm:
- Mày, thằng nhóc này chính là sao chổi, tao đã bảo hôm nay không nên đi rồi mà mày cứ đòi đi.
- Mèo May Mắn, không phải mày nói không có tiền sao? - Lục Thiên nói xong, khóc lóc cầu xin Diệp Lăng Phi: - Đại ca, anh tha cho bọn em đi.
Diệp Lăng Phi thấy gã thanh niên này khóc lóc thì ngược lại bật cười, cười ha hả nói:
- Anh bạn, cậu nói xem sao cậu cứ xui xẻo như vậy, sao hết lần này đến lần khác lại để tôi tóm được cả hai lần. Thật tình mà nói, tôi sống ba mươi năm rồi, lo chuyện bao đồng cũng chỉ có hai lần, lần trước là ở tòa nhà Thế Giới, lần này là ở đây. Khụ, thật trùng hợp, cả hai lần tóm được đều là cậu. Tôi thấy cậu đúng là xui tận mạng rồi, cũng đừng khóc lóc ở đây nữa, cậu xem này, người xung quanh đông lắm, ở đây nói chuyện sẽ ồn ào, chúng ta đến nơi khác nói chuyện đi, nơi đó yên tĩnh, còn có người chuyên môn trò chuyện với các cậu.
- Nơi nào vậy? - Lục Thiên hỏi.
- Cục cảnh sát!
Trong cục cảnh sát, Diệp Lăng Phi ngồi ở phòng làm việc của Chu Hân Mính. Chu Hân Mính đang cúi đầu xem xét hồ sơ. Hiện tại, Chu Hân Mính chỉ nghĩ cách làm sao bắt được cha con Lý Triết Hào. Lần trước, khi họ chạy tới nhà Lý Triết Hào thì cha con hắn đã sớm cao chạy xa bay, ngay cả vợ của Lý Triết Hào cũng biến mất không thấy tăm hơi.
Không bắt được cha con Lý Triết Hào, vụ án này sẽ không thể kết thúc. Chu Hân Mính đã báo cáo vụ án này lên tổng bộ, đề nghị phát lệnh truy nã toàn quốc để bắt cha con Lý Triết Hào.
Diệp Lăng Phi cũng không nói với Chu Hân Mính rằng cha con Lý Triết Hào đã sớm bị hắn giết chết, biết đi đâu mà tìm. Nhưng Diệp Lăng Phi muốn Lý Triết Hào chết không nhắm mắt, cho dù chết rồi, tên này vẫn phải nằm trong danh sách truy nã.
- Đội trưởng Chu, hai tên nhóc kia khai rồi. Chị đoán xem chúng ta moi được gì từ miệng chúng không? - Tiểu Triệu hưng phấn chạy vào, vẻ mặt rất vui.
- Chuyện gì, nói đi. - Chu Hân Mính không ngẩng đầu lên, chỉ thuận miệng đáp.
- Đội trưởng Chu, chị còn nhớ băng cướp Phi Xa hồi tháng mười năm ngoái không? - Tiểu Triệu hỏi.
- Băng cướp Phi Xa? - Chu Hân Mính ngẩng đầu. - Băng nào?
- Chính là băng cướp đã liên tục gây ra sáu, bảy mươi vụ cướp giật ở thành phố chúng ta trong dịp quốc khánh đó. Bọn chúng đều đi xe máy chuyên giật túi xách, có khi còn đánh ngất nạn nhân từ phía sau để cướp túi xách và trang sức, sau đó lên xe máy tẩu thoát. Đây là đại án đấy, hơn tám mươi nạn nhân, chính quyền thành phố đã yêu cầu chúng ta phải phá án đúng hạn.
- À, vụ án đó à, không phải đã kết thúc rồi sao? Chúng ta không phải đã bắt được bọn chúng rồi à? Ta nhớ hình như là mười mấy tên thì phải, bây giờ bọn chúng đều đang ở trong tù chứ? - Chu Hân Mính không hiểu sao Tiểu Triệu lại nhắc đến vụ án đã khép lại này.
- Đội trưởng Chu, em nói cho chị biết nhé. Lúc đó chúng ta không bắt được hết, thằng nhóc bị bắt đã không khai thật. Bọn chúng không phải tự phát tụ tập lại với nhau mà là do một tên đại ca khống chế. Vừa rồi anh Diệp bắt hai thằng nhóc này vào bị chúng ta tra hỏi, chúng khai lần trước cũng tham gia cướp bóc, hơn nữa lần đó ít nhất còn có hơn mười người bị chúng ta để lọt lưới.
Chu Hân Mính vừa nghe Tiểu Triệu nói vậy, lập tức đứng bật dậy, không thèm nói chuyện với Diệp Lăng Phi, vội vã cùng Tiểu Triệu đi đến phòng thẩm vấn.
Cứ thế, anh Diệp Lăng Phi bị bỏ lại một mình trong phòng làm việc. Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng làm việc của Chu Hân Mính một lúc mà vẫn không thấy cô quay lại. Hắn chờ đến mức có chút mất kiên nhẫn, liền đứng dậy đi ra đại sảnh.
Diệp Lăng Phi quen biết hết cảnh sát ở đây. Hắn đi ra đại sảnh, cùng vài cảnh sát ngồi ở đó bắt đầu tán gẫu. Ước chừng qua hơn nửa tiếng, Chu Hân Mính vẫn chưa từ phòng thẩm vấn đi ra. Diệp Lăng Phi cũng hiểu đối với Chu Hân Mính, đây là một vụ án lớn. Theo tính cách của cô, không thẩm vấn mấy tiếng đồng hồ để bắt hai tên xui xẻo này khai ra toàn bộ thì Chu Hân Mính sẽ không đời nào ra ngoài. Hắn không định chờ nữa, về nhà trước thì hơn.
Diệp Lăng Phi đang định rời khỏi cục cảnh sát thì thấy Lục Tuấn vội vàng chạy vào, mở miệng hỏi:
- Đồng chí cảnh sát, em trai tôi đâu rồi?
Diệp Lăng Phi nhìn ra sau, lại thấy Trịnh Khả Nhạc đang đi theo Lục Tuấn về phía đại sảnh. Nhìn trang phục của Trịnh Khả Nhạc, có thể đoán được Lục Tuấn và cô đang hẹn hò thì nghe được tin này, Lục Tuấn liền vội vã chạy tới đây. Trịnh Khả Nhạc dù sao cũng là bạn gái của Lục Tuấn, nên cũng đi theo. Nhưng rõ ràng, Trịnh Khả Nhạc cực kỳ không tình nguyện.
Diệp Lăng Phi cũng hiểu rằng dù lần trước Trịnh Khả Nhạc và Lục Tuấn có cãi nhau ầm ĩ cũng sẽ không chia tay. Bởi vậy, khi thấy cả hai cùng xuất hiện trước mặt mình, hắn cũng không cảm thấy có gì bất ngờ.
Lục Tuấn đang sốt ruột hỏi thăm tin tức của em trai, không để ý đến Diệp Lăng Phi. Ngược lại, Trịnh Khả Nhạc đi phía sau vào đại sảnh lại nhìn thấy anh.
- Giám đốc Diệp, sao anh lại ở đây? - Trịnh Khả Nhạc hơi sững sờ, rồi lập tức hỏi.
- Tôi à, rảnh rỗi nên đi dạo, tiện tay bắt hai tên cướp vào cục cảnh sát. À, tôi quên mất, một trong hai tên đó chính là em trai của Lục Tuấn. Cũng không biết hai thằng nhóc này sao lại xui xẻo như vậy, lần trước đã bị tôi bắt một lần, lần này lại đụng phải tôi. - Diệp Lăng Phi cười nói.
Lần trước Trịnh Khả Nhạc vốn đã tức giận vì bị Lục Thiên cướp giật. Vì chuyện này, cô giận lây sang Lục Tuấn, liên tiếp mấy ngày không nghe điện thoại của anh. Mãi mấy ngày sau, khi đã nguôi giận, cô mới nghe máy. Hôm nay là lần đầu tiên hai người hẹn hò sau khi làm lành, nhưng không ngờ lại nghe tin em trai Lục Tuấn bị bắt vì tội cướp giật. Trịnh Khả Nhạc vừa nghe tin này, cơn giận lại bùng lên. Lần trước là nể mặt Lục Tuấn nên cô không báo án, lần này Lục Thiên lại đi cướp, vốn dĩ Trịnh Khả Nhạc không muốn đến, chuyện này rất mất mặt. Nhưng vì nể nang, dù sao cũng là bạn gái Lục Tuấn, Trịnh Khả Nhạc đành phải cứng rắn đi theo. Đúng lúc này lại gặp Diệp Lăng Phi ở đây, việc này thật sự quá trùng hợp.
Trịnh Khả Nhạc nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, không những không thấy Lục Thiên đen đủi mà ngược lại còn đồng tình:
- Loại người không biết hối cải này đáng bị bắt lắm, thật tức chết đi được.
Diệp Lăng Phi sững sờ, rồi lập tức cười ha hả. Hắn ra vẻ như một cảnh sát ở đây, vẫy tay với Trịnh Khả Nhạc:
- Đi, chúng ta ngồi một chút đi. Vấn đề này không đơn giản đâu, nếu muốn gặp người, e là phiền phức lắm đấy.
Nói xong, Diệp Lăng Phi quay sang một cảnh sát:
- Tiểu Chu, rót cho chúng tôi chén trà đi chứ. Cậu nói xem cảnh sát các cậu sao lại tiếp đón dân chúng tôi kém thế, phải toàn tâm toàn ý phục vụ chúng tôi chứ.
Tiểu Chu vừa nghe liền cười, anh ta đứng lên, cầm hai cái chén, vừa pha trà vừa cười nói:
- Anh Diệp, anh đừng trêu chọc bọn em nữa, công việc của bọn em bận rộn lắm, đâu có thời gian mà nói chuyện. Hơn nữa, anh Diệp còn lạ gì chỗ này của bọn em nữa sao? Em sẽ bàn với chị Chu, cho anh vào đội cảnh sát luôn. Chỉ bằng thân thủ của anh Diệp, ở cục cảnh sát này cũng đủ ngồi chắc rồi. Em cam đoan tội phạm ở thành phố Vọng Hải chúng ta sẽ giảm ngay lập tức.
- Được rồi, Tiểu Chu, cậu chơi tôi phải không? Để tôi ngồi ở cục cảnh sát các cậu, đội trưởng Chu của các cậu có tha cho tôi không? Giờ cô ấy nhìn thấy tôi đã thấy phiền rồi, tôi trốn còn không kịp đây. Cậu để cho tôi sống thêm vài ngày đi. - Diệp Lăng Phi nhận lấy chén trà từ tay Tiểu Chu, cùng Trịnh Khả Nhạc ngồi vào cái bàn đối diện.
Trịnh Khả Nhạc nhấp một ngụm trà, tò mò hỏi:
- Giám đốc Diệp, anh thân với những người này lắm sao?
Diệp Lăng Phi còn chưa kịp nói, Tiểu Chu đã ngẩng đầu lên, cười nói:
- Đâu chỉ thân, phải nói là rất thân. Anh Diệp không có việc gì lại đến cục cảnh sát chơi. - Nói rồi, anh ta tiện thể nói thêm: - Có một số việc hỏi cảnh sát quèn như tôi còn không bằng hỏi anh Diệp, có khi anh ấy còn biết nhiều hơn tôi đấy.
- Thôi đi, Tiểu Chu mau đi làm việc đi. Vụ án vợ tôi bị bắt cóc các cậu đã xử lý xong chưa, chủ mưu phía sau các cậu còn chưa bắt được đâu nhé, cẩn thận tôi kiện các cậu làm việc bất lực đấy.
- Anh Diệp, anh lại nói đến chuyện này làm gì. Ngày đó khi chúng tôi chạy tới, người đã chạy hết rồi. Chị Chu tức đến thiếu chút nữa nổi bão, tối đó chúng tôi truy lùng bọn họ, kiểm tra gắt gao tất cả các tuyến đường ra khỏi thành phố Vọng Hải, nhưng cha con Lý Triết Hào cứ như bốc hơi khỏi mặt đất, tìm không ra. Lệnh truy nã đã phát rồi, chúng tôi đang chờ tin tức đây. Anh Diệp, vụ án này là án lớn, không cần anh trách cứ, tự chúng tôi cũng thấy áp lực, ai mà không muốn kết thúc vụ án này để còn nhận tiền thưởng, cuối năm có tiền thưởng thì Tết mới vui vẻ được.
- Cậu nhóc này làm việc cho tốt đi, có cần tôi cho các cậu tiền thưởng Tết không?
- Anh Diệp, tình cảm em xin nhận. - Tiểu Chu cười nói: - Nhưng chúng tôi có quy định, không được nhận tiền. Hay là, anh mời cả cục cảnh sát chúng tôi ăn một bữa là được, tôi còn chưa được ăn ở khách sạn Hương Cách bao giờ.
- Làm việc đi, nếu muốn ăn cơm thì đi nói với đội trưởng Chu của các cậu ấy, cô ấy có tiền đó. - Diệp Lăng Phi cười nói.
Trịnh Khả Nhạc thật sự có chút ngẩn người, cô không ngờ Diệp Lăng Phi lại thân thiết với người của cục cảnh sát đến vậy. Nhìn bộ dạng Diệp Lăng Phi nói chuyện phiếm với cảnh sát, cứ như là người nhà rồi. Cô không hiểu, rốt cuộc Diệp Lăng Phi có bối cảnh gì.
Bên kia, Lục Tuấn chỉ lo nói chuyện với một cảnh sát tiếp dân để hỏi về em trai mình, nhưng viên cảnh sát kia lấy lý do không thể trả lời để từ chối. Lục Tuấn hỏi nửa ngày cũng không được gì. Khi quay đầu lại, anh ta thấy Diệp Lăng Phi đang trò chuyện vui vẻ với bạn gái mình – Trịnh Khả Nhạc. Lục Tuấn nghĩ mãi không ra tại sao Diệp Lăng Phi cũng ở đây. Chẳng lẽ là cảnh sát? Nhưng Lục Tuấn nhớ Trịnh Khả Nhạc từng nói Diệp Lăng Phi là giám đốc bộ phận nhân sự của tập đoàn Tấn Á, hoàn toàn không phải cảnh sát. Dù sao đi nữa, khi Lục Tuấn nhìn thấy Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc nói chuyện, trong lòng liền nổi cơn ghen, mặt mày sa sầm đi tới, nói với Trịnh Khả Nhạc:
- Khả Nhạc, chúng ta chờ một lát nhé.
Trịnh Khả Nhạc khẽ gật đầu. Ở đây không có ghế, mặc dù trước các bàn làm việc khác có ghế, nhưng anh ta không dám đi lấy. Đành phải đứng nói với Diệp Lăng Phi:
- Giám đốc Diệp phải không ạ, chuyện lần trước thật xấu hổ, anh đừng trách, là tôi suy nghĩ nhiều.
- Không sao cả, có gì đâu. Dù sao chỉ cần cậu không ngại, tôi sẽ không để ý. - Diệp Lăng Phi nói vậy cũng coi như đã hết giận, dù sao ngày đó anh cũng đánh Lục Tuấn hơi quá tay.
Lục Tuấn tuy trong lòng không vui, nhưng lại muốn nghe ngóng chuyện của em trai mình, đành phải cười làm lành:
- Vâng, vâng, đúng vậy. À, giám đốc Diệp, anh có biết em trai tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?
Diệp Lăng Phi thong thả nhấp một ngụm trà, ra vẻ dạy dỗ:
- Chuyện này tôi cũng không rõ, chỉ là hôm nay tôi lo chuyện bao đồng, bắt hai thằng nhóc cướp giật trên đường vào đây, không ngờ lần này lại bắt trúng em trai cậu. Cậu nói xem em trai cậu sao lại xui thế nhỉ, hết lần này đến lần khác lại bị tôi bắt được. Ai, về cậu cũng nói với em trai cậu một chút, ra ngoài cướp giật thì xem lịch trước đi, đừng có ngơ ngơ đi ra đường. À, cậu nghe tôi nói này, ai biết lần này em trai cậu có ra được không.
Trong lòng Lục Tuấn đã chửi Diệp Lăng Phi thậm tệ, hóa ra là do Diệp Lăng Phi lo chuyện bao đồng, bắt em trai mình vào đây. Nhưng nghĩ đến việc mình vẫn chưa rõ tin tức gì, mà nhìn bộ dạng Diệp Lăng Phi có vẻ biết chuyện, anh ta đành phải nén giận, cười nói:
- Em trai tôi lần này phạm tội, có thể bị bắt, cũng không biết rốt cuộc là thế nào. Không phải chỉ là cướp giật sao, sao lại lâu như vậy, tôi muốn gặp nó cũng không được. Anh Diệp, anh quen biết người ở đây, có thể giúp tôi hỏi một chút không?
- Có thể, giúp cậu hỏi thì không thành vấn đề, nhưng cậu cảm ơn tôi thế nào? Tôi nói trước, chuyện không có lợi tôi không làm đâu. - Diệp Lăng Phi nói đến đây, đứng dậy. - Bất quá, tôi rất khâm phục cậu, rõ ràng trong lòng đang chửi tôi thậm tệ mà trên mặt vẫn tươi cười được, người như cậu cũng không đơn giản. Được rồi, coi như vì cậu làm người không dễ dàng, tôi nói cho cậu một tin.
Lục Tuấn nén giận, cười làm lành:
- Anh Diệp, vậy cảm ơn anh. - Vừa nói, hắn vừa cẩn thận lắng nghe.
Diệp Lăng Phi hắng giọng, thong thả nói:
- Tin tức là… em trai cậu phạm tội rồi, hiện đang bị tạm giữ. Về phần cậu muốn hỏi tin tức khác, chỉ có thể hỏi mấy đồng chí cảnh sát này thôi, tôi không biết.
Đây không phải là đang trêu ngươi người ta sao? Lục Tuấn lúc này mới nhận ra mình bị Diệp Lăng Phi đùa giỡn. Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng muốn nổi nóng mà không dám của Lục Tuấn, cười nói:
- Không sao, cậu muốn chửi cứ chửi, tôi không trách đâu.
Lục Tuấn tiếp tục cố nén:
- Anh Diệp, sao tôi lại chửi anh chứ.
- Ai u, lời này nói không thật lòng rồi, chẳng lẽ em trai cậu bị tôi bắt vào mà cậu không chửi tôi, vậy thì lạ thật. - Diệp Lăng Phi bĩu môi. - Được rồi, mặc kệ cậu có chửi tôi hay không, tóm lại cậu cứ tự nhiên, tôi không có thời gian chơi đùa với cậu ở đây, tôi còn nhiều việc phải làm, cậu cứ ở đây mà chờ đi.
Diệp Lăng Phi nói xong, quay sang Tiểu Chu:
- Chờ đội trưởng Chu của các cậu ra thì nói tôi đi rồi nhé. Bảo cô ấy cứ mạnh tay vào, loại cặn bã xã hội này phải nghiêm trị, tuyệt đối không được nương tay. Thật con mẹ nó, không muốn làm người, chỉ thích đi cướp giật, có gan thì cướp của tôi này, lại đi cướp của người già yếu. Hừ, lần sau mà để tôi gặp phải, tôi đập gãy tay chúng nó rồi mới bắt vào.
- Anh Diệp, nhất định phải chú ý, đừng đánh quá nặng, chúng em khó xử lý lắm. - Tiểu Chu nhắc nhở.
- Biết rồi, cậu làm việc đi. - Diệp Lăng Phi nói xong, chào Trịnh Khả Nhạc một tiếng, còn Lục Tuấn thì không thèm nhìn lấy một cái, liền rời khỏi đại sảnh.
Lục Tuấn nhìn Diệp Lăng Phi rời đi, trong lòng nghẹn một bụng lửa giận nhưng không dám phát tác, đành phải cắn chặt răng, nghiến răng kèn kẹt.
- Phiền hai vị đến phòng tiếp dân chờ, đây không phải là phòng tiếp khách. - Vừa thấy Diệp Lăng Phi đi, cảnh sát ở đây liền không còn khách khí, đuổi Lục Tuấn và Trịnh Khả Nhạc sang phòng tiếp dân.
Trong phòng tiếp dân, Trịnh Khả Nhạc oán giận:
- Đều tại em trai anh, cả ngày không chịu học hành tử tế.
- Em đừng nói nữa, đó là em trai anh, anh biết làm sao bây giờ? Lại nói, đều do thằng khốn họ Diệp kia gây ra, không có hắn, em trai anh sao có thể bị bắt vào đây? - Lục Tuấn chửi.
- Lục Tuấn, anh nói vậy là không đúng, sao anh có thể không phân biệt phải trái chứ? Giám đốc Diệp không làm gì sai cả, muốn trách thì phải trách em trai anh.
- Em im đi, đừng có nhắc đến thằng khốn họ Diệp đó trước mặt anh! - Lục Tuấn tức giận quát Trịnh Khả Nhạc.
Trịnh Khả Nhạc sững sờ, Lục Tuấn chưa bao giờ nổi giận với cô như vậy. Trịnh Khả Nhạc cũng bắt đầu tức giận, hừ lạnh nói:
- Anh tự mà đợi đi, tôi về đây.
Nói xong cô liền cất bước bỏ đi. Lục Tuấn lúc này mới ý thức được mình vì quá tức giận mà nói bừa, lại còn nổi nóng với Trịnh Khả Nhạc. Hắn muốn ngăn cô lại, nhưng Trịnh Khả Nhạc đâu có chịu nghe, tức giận đùng đùng rời khỏi cục cảnh sát. Lục Tuấn một mình ngồi trong phòng tiếp dân, hai bàn tay nắm chặt lại.