Diệp Lăng Phi ăn cơm xong cũng không đến quảng trường ngay mà quay về văn phòng của mình. Nói thì nói thế, lãnh đạo cấp ban phải làm tình nguyện viên, nhưng có mấy ai là lãnh đạo phòng ban rồi mà còn thật sự đi làm tình nguyện viên đâu, chẳng qua chỉ là làm màu cho có lệ thôi.
Diệp Lăng Phi trở lại văn phòng, vừa mới ngồi xuống đã nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài.
- Mời vào!
Theo lời của Diệp Lăng Phi, Trịnh Khả Nhạc đẩy cửa bước vào. Chuyện này đúng là nằm ngoài dự đoán của hắn. Hắn không ngờ Trịnh Khả Nhạc sẽ đến văn phòng tìm mình.
- Giám đốc Diệp, bây giờ anh có bận không? – Trịnh Khả Nhạc tỏ ra rất do dự, hỏi.
- Không có việc gì, chỉ ngồi nghỉ một lát rồi ra ngoài tham gia hoạt động thôi. – Diệp Lăng Phi cười nói.
Trịnh Khả Nhạc đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, ngồi xuống, dường như có điều muốn nói nhưng lại ngập ngừng không thốt nên lời. Đang lúc cô còn chần chừ, Diệp Lăng Phi vẫn mỉm cười nói:
- Để tôi đoán nhé, cô đến đây là vì bạn trai của cô, phải không?
Trịnh Khả Nhạc thầm giật mình vì sự quan sát nhạy bén của Diệp Lăng Phi. Cô gật đầu:
- Giám đốc Diệp, anh đoán đúng rồi. Đêm qua bạn trai tôi đã gọi cho tôi rất nhiều cuộc nhưng tôi không nghe máy. Nửa đêm, anh ấy đến chỗ tôi ở, xin tôi giúp đỡ. Dù nói thế nào thì anh ấy cũng là bạn trai của tôi, về tình về lý, tôi đều nên giúp chuyện này.
- Ha ha, đây cũng là chuyện thường tình thôi mà. Có gì đâu. – Diệp Lăng Phi cười nói.
- Tôi muốn biết vụ án sáu ngày trước rốt cuộc là chuyện gì. Tại sao cảnh sát lại giữ bí mật nghiêm ngặt như thế, đến gặp mặt cũng không cho phép. Nếu chỉ đơn thuần là cướp bóc thì không nên như vậy. Không chỉ bạn trai tôi nghi ngờ mà cả tôi cũng thế. Tôi sở dĩ đồng ý giúp một tay, phần lớn là xuất phát từ sự tò mò của mình. Tôi muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
- Vụ án này rất phức tạp, tôi nghĩ chỉ hai ba ngày nữa là sẽ có kết quả. Về phần nguyên nhân thì tôi cũng không tiện nói, dù sao tôi cũng không phải cảnh sát. Nhưng tôi có thể cho cô biết, em trai của bạn trai cô không chỉ dính vào vụ cướp bóc mà còn liên lụy đến một vụ án lớn khác. Lần này, e là em trai bạn trai cô khó thoát ra được. Được rồi, tôi chỉ có thể nói đến thế thôi, chuyện còn lại, các người tự đi mà hỏi thăm.
Thấy Diệp Lăng Phi không muốn nói nhiều, Trịnh Khả Nhạc cũng không hỏi tiếp. Cô đứng lên, nói:
- Giám đốc Diệp, cảm ơn anh! Bây giờ tôi định xuống tham gia trò chơi, Giám đốc Diệp không đi sao?
Diệp Lăng Phi cũng đứng dậy, cười nói:
- Đương nhiên là đi chứ.
Hai người đi ra khỏi tòa nhà của Tập đoàn Tân Á, tiến về phía quảng trường. Trong sân rộng đã sớm tụ tập rất nhiều nhân viên của Tập đoàn Tân Á. Còn có một vài người qua đường dừng lại vây xem. Những người đó chỉ đi ngang qua, thấy trên quảng trường đông người nên tò mò đứng lại bên ngoài nhìn vào.
Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc đi vào, vượt qua một đám người đang tụ tập thành vòng tròn. Đường Hiểu Uyển cũng đang chen chúc ở đó, tay cầm một cái vòng, ném về phía những món quà tặng cách đó chừng ba mét. Rõ ràng, kỹ thuật của Đường Hiểu Uyển không tốt, ném liên tiếp mười vòng mà chẳng trúng cái nào. Đường Hiểu Uyển có vẻ cực kỳ thất vọng, đứng đó bĩu môi.
Diệp Lăng Phi đi tới sau lưng Đường Hiểu Uyển, cười ha hả:
- Hiểu Uyển, kỹ thuật không ổn rồi.
- Xa quá. Với lại, chẳng dễ trúng tí nào.
Đường Hiểu Uyển bĩu môi than thở.
Cô vừa dứt lời, chợt nghe những nhân viên nam nữ vây quanh phát ra một tiếng ồ lên kinh ngạc. Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển nhìn lại, thấy Thái Hạo đang cầm bốn cái vòng, đứng đó ước lượng xem nên ném thế nào. Trong sáu cái vòng anh ta ném trước đó, có hai cái trúng hai chai hồng trà, một cái trúng một món đồ trang sức nhỏ. Thành tích như vậy đã được coi là rất tốt, nên những người vây xem mới kinh ngạc thốt lên.
Thái Hạo hơi đắc ý, cầm bốn cái vòng còn lại trong tay, suy nghĩ xem nên ném vào cái gì. Thấy Đường Hiểu Uyển đang nhìn mình, Thái Hạo cười nói:
- Hiểu Uyển, em muốn lấy cái gì, anh lấy cho em.
Đường Hiểu Uyển rất muốn lấy một con búp bê vải. Tuy con búp bê này không đáng giá bao nhiêu, nhưng dù sao cũng là miễn phí, chỉ cần ném vòng trúng là nó sẽ thuộc về mình. Con gái ít nhiều cũng có chút lòng tham, nên Đường Hiểu Uyển đưa tay chỉ vào con búp bê vải kia:
- Con búp bê vải kia kìa.
Thái Hạo bắt đầu nhắm vào con búp bê vải. Con búp bê này không lớn, ném vòng lọt vào còn dễ hơn nhiều so với những con búp bê to ở phía sau. Thái Hạo thầm ước lượng khoảng cách rồi ném vòng ra. Tuy ba cái vòng đầu không trúng, nhưng cái cuối cùng đã chụp đúng vào con búp bê. Mọi người lại ồ lên, Thái Hạo lấy con búp bê đưa cho Đường Hiểu Uyển.
- Cảm ơn!
Đường Hiểu Uyển hạ giọng cảm ơn.
Những nhân viên nam nữ xung quanh bắt đầu ồn ào. Mấy cô gái thích buôn chuyện tranh nhau nói:
- Quản lý Thái, không phải anh thích Hiểu Uyển đấy chứ? Sao không lấy cho bọn tôi?
Thái Hạo vẻ mặt tươi cười, vui vẻ đáp:
- Đừng quậy nữa, các cô chỉ giỏi đùa thôi!
Diệp Lăng Phi cầm lấy con búp bê từ tay Đường Hiểu Uyển, nhéo nhéo nó rồi tán dương:
- Không ngờ Quản lý Thái còn có tài này. Lợi hại!
Thái Hạo nghe Diệp Lăng Phi khen mình thì không khỏi đắc ý, nói:
- Giám đốc Diệp, anh đừng khen tôi, chỉ là chơi vui một chút thôi. Hay là Giám đốc Diệp cũng chơi thử đi. Tôi nghĩ Giám đốc Diệp nhất định rất lợi hại.
Thái Hạo vừa gợi ý, những người khác cũng đều hùa theo:
- Phải đấy, Giám đốc Diệp, anh chơi thử đi.
- Ai chà, mấy người đúng là sợ thiên hạ không loạn mà. Các người thấy tôi giống người biết chơi mấy trò này sao? Lỡ tôi ném không trúng thì có phải là mất mặt không.
Nghe câu nói đó của Diệp Lăng Phi, Thái Hạo trong lòng càng đắc ý. Anh ta cố tình nói:
- Giám đốc Diệp, anh khiêm tốn quá. Tôi thấy Giám đốc Diệp là thâm tàng bất lộ.
Diệp Lăng Phi liếc nhìn Thái Hạo, vỗ vai anh ta nói:
- Cậu nhóc khá lắm, đúng là người của tôi. Nếu một mình chơi thì cũng không có ý nghĩa gì. Hay là thế này đi, chúng ta thi xem ai ném trúng nhiều hơn, người thua sẽ bỏ ra hai trăm nghìn mua đồ ăn vặt cho mọi người.
Thái Hạo nghĩ Diệp Lăng Phi đang cố ý hù dọa, muốn mình lùi bước. Anh ta thầm tính toán, nếu chỉ ném vào những thứ nhỏ nhỏ kia thì mười vòng ít nhất mình cũng có thể ném trúng năm cái. Nếu phát huy tốt, còn có thể trúng nhiều hơn. Vừa rồi nghe giọng điệu của Diệp Lăng Phi, dường như hắn cũng không thường chơi trò này. Anh ta tính toán một hồi, cảm thấy mình thắng chắc rồi. Sau khi quyết định, Thái Hạo sảng khoái đồng ý:
- Không thành vấn đề, chỉ là hai trăm nghìn thôi mà. Cho dù tôi thua, cũng tiện cho mọi người cải thiện một chút. Nhưng mà, Giám đốc Diệp, nói thế nào anh cũng là lãnh đạo của tôi, lương của anh cao hơn tôi nhiều. Làm cấp dưới mà lấy hai trăm nghìn của anh thì có vẻ không công bằng lắm.
Diệp Lăng Phi thầm buồn cười nghĩ: "Thằng ranh Thái Hạo này cũng thú vị đấy. Dựa vào việc Trần Ngọc Đình điều hắn đến Ban Tổ Chức làm phó quản lý là hoàn toàn không coi gã trưởng ban như mình ra gì, còn muốn làm mình mất mặt nữa." Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi khẽ cười, nói:
- Không thành vấn đề. Vậy đi, nếu tôi thua, tôi đưa một triệu. Hài lòng chưa?
- Giám đốc Diệp, nghe anh nói kìa. Tôi không có ý đó. Anh chỉ cần đưa hơn tôi một chút để trong lòng tôi cảm thấy công bằng là được rồi.
Thái Hạo ngoài miệng thì nói thế, nhưng đã cầm lấy mười cái vòng, nói:
- Vậy chúng ta bắt đầu đi!
Diệp Lăng Phi cười khẽ:
- Được rồi, anh bắt đầu trước, hay là tôi bắt đầu trước đây?
- Anh là lãnh đạo của tôi, đương nhiên là anh bắt đầu trước rồi. Giám đốc Diệp, anh trước đi, sau đó tôi tiếp tục là được.
- Như vậy thì có lẽ anh sẽ rất thiệt thòi. Tôi mà chụp hết những thứ dễ dàng rồi, chẳng phải là anh sẽ không ném trúng được sao?
Diệp Lăng Phi nói rồi cầm lấy một nắm vòng, chỉ vào hai món quà lớn ở phía xa nhất:
- Tôi ném vào đó là được rồi.
Quà tặng ở xa nhất cũng là thứ khó lấy nhất. Bởi vì đường kính của món quà vừa vặn bằng đường kính cái vòng, chỉ cần hơi lệch một chút là sẽ không vào được.
Diệp Lăng Phi cầm vòng, đang chuẩn bị ném thì điện thoại của hắn đổ chuông. Diệp Lăng Phi ái ngại nói với Thái Hạo:
- Ngại quá, chờ tôi nghe điện thoại đã.
Nói rồi, Diệp Lăng Phi nhấc máy.
Lúc mới bắt đầu nghe, trên mặt Diệp Lăng Phi còn mang theo nụ cười. Nhưng rất nhanh, nụ cười của hắn liền biến mất, thay vào đó là vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Hắn dùng giọng trầm thấp nói:
- Được rồi, 20 phút nữa tôi đến.
Diệp Lăng Phi nói rồi cúp điện thoại.
- Ngại quá, tôi có việc, về phần thắng bại, hoàn toàn dựa vào sự tự giác của anh.
Diệp Lăng Phi nói với Thái Hạo như thế xong, đứng trước vạch, làm bộ ước lượng chừng ba đến bốn giây, rồi một loạt vòng trong tay liền được ném ra. Mấy cái vòng này gần như bay ra liên tiếp, không hề có một chút tạm dừng nào. Từ cái vòng thứ nhất đến cái cuối cùng, không quá năm giây. Ném hết số vòng trong tay, Diệp Lăng Phi đến nhìn cũng không thèm nhìn, vội vã chen ra ngoài đi thẳng đến xe của mình.
Tất cả mọi người ở đó đều choáng váng. Mọi người đều đã nhìn thấy mười cái vòng mà Diệp Lăng Phi ném ra toàn bộ đều trúng vào hai món quà khó nhất ở phía sau. Không cần Thái Hạo ném tiếp, đến kẻ ngốc cũng nhìn ra được, Thái Hạo có ném thêm hai mươi cái vòng nữa cũng không thắng nổi Diệp Lăng Phi. Có người không tin nổi kêu lên:
- A, Giám đốc Diệp của chúng ta không phải là người nữa rồi. Sao có thể chứ?
Thái Hạo mặt xám như tro, toàn bộ vòng trong tay anh ta rơi xuống đất. Lúc này, Thái Hạo cuối cùng cũng hiểu, Diệp Lăng Phi chính là loại thâm tàng bất lộ như anh ta đã nói.
Diệp Lăng Phi vội vã lái xe tới đội cảnh sát hình sự. Vừa vào trong, hắn liền hỏi Tiểu Triệu đang ngồi ở văn phòng bên ngoài xem Chu Hân Mính đang ở đâu.
- Diệp ca, đội trưởng đang ở phòng họp.
Tiểu Triệu còn chưa nói dứt lời thì Diệp Lăng Phi đã vội vàng chạy về phía phòng họp. Vừa bước vào, hắn đã thấy các cửa sổ trong phòng đều kéo rèm kín mít, Chu Hân Mính đang đứng trước màn hình lớn, quay lưng lại, thao tác trên máy tính.
- Hân Mính!
Diệp Lăng Phi đóng cửa phòng lại, đi đến trước mặt Chu Hân Mính. Chu Hân Mính ra hiệu cho hắn ngồi xuống hàng ghế đầu, còn nàng thì dùng chuột click vài cái, trên màn hình điện tử xuất hiện hình ảnh một thi thể.
- Diệp Lăng Phi, anh có biết người này không? – Chu Hân Mính hỏi.
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
- Anh làm sao mà biết hắn được.
- Anh ta là Vương Quang Hành, ông chủ của Công ty Dệt may Vượng Phương. – Chu Hân Mính giới thiệu.
- Chuyện đó thì liên quan gì đến anh? – Diệp Lăng Phi không hiểu hỏi lại. – Em nói vụ án này có liên quan rất lớn đến anh, sao lại cho anh xem một thi thể không hề liên quan gì thế?
- Diệp Lăng Phi, đừng vội, từ từ nghe em nói.
Chu Hân Mính dùng chuột đổi sang một bức ảnh khác, miệng nói:
- Sáng nay bọn em nhận được tin báo, Vương Quang Hành, ông chủ công ty Dệt may Vượng Phương, bị giết ngay trong phòng mình. Sau khi đến hiện trường, bọn em phát hiện hiện trường rất sạch sẽ, gần như không tìm thấy dấu vết gì. Vương Quang Hành bị giết trong lúc đang ngủ, hơn nữa có thể thấy đối thủ là một sát thủ chuyên nghiệp, vì cổ của Vương Quang Hành đã bị vặn gãy. Điều khó tin là người ở phòng bên cạnh không hề nghe thấy một chút tiếng động nào.
- Có lẽ hắn đắc tội với ai đó nên mới bị giết. Sát thủ bình thường cũng có thể làm được như thế. Chỉ cần trèo từ dưới lầu lên là có thể xử lý được gã ngu này. Trong mắt anh, hắn không có chút năng lực phản kháng nào cả.
- Diệp Lăng Phi, anh nói đúng một điểm. Sát thủ quả thực đã trèo từ dưới lầu lên, nhưng em cho rằng sát thủ bình thường tuyệt đối không có năng lực này, hơn nữa, thủ pháp giết người chắc chắn đã trải qua huấn luyện. Đương nhiên, những cái đó không quan trọng. Quan trọng nhất là có lưu lại tờ giấy này.
Chu Hân Mính chuyển màn hình đến một tấm ảnh chụp lại một tờ giấy, bên trên có viết bằng tiếng Anh: "Satan", đồng thời, phía dưới còn có một hàng chữ tiếng Anh nhỏ li ti. Sau khi Chu Hân Mính phóng to dòng chữ này, Diệp Lăng Phi mới nhìn rõ trên đó viết: "Đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Satan, chúng ta sẽ gặp lại. Ký tên là Steven".
- Diệp Lăng Phi, anh thấy đấy, một tờ giấy như thế này, rất rõ ràng, những chữ này đều là viết cho anh. Nhưng mà, em không rõ Steven là ai, tại sao lại phải dùng phương pháp này để cảnh cáo anh? Còn nữa, làm sao hắn biết anh sẽ nhìn thấy tờ giấy này?
Chu Hân Mính nêu ra một loạt nghi vấn trong đầu.
- Steven, hắn quả thực là đến tìm anh.
Diệp Lăng Phi không trả lời câu hỏi của Chu Hân Mính, mà lại đứng dậy, trầm giọng nói với nàng:
- Hân Mính, em đừng nhúng tay vào chuyện này. Nếu em can thiệp quá sâu sẽ rất nguy hiểm. Ừm, gần đây cũng đừng liên lạc với anh nữa. Như thế rất dễ trở thành mồi nhử của Steven. Hắn là một kẻ đê tiện, sẽ lợi dụng tất cả thủ đoạn có thể để đối phó anh. Không nghi ngờ gì, mồi nhử là thủ đoạn mà hắn thích nhất.
- Diệp Lăng Phi, anh đứng lại đó cho em!
Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi đi ra cửa, hét lớn:
- Anh cái đồ khốn này, anh rốt cuộc muốn làm gì?
- Tìm ra hắn, xử lý hắn. – Diệp Lăng Phi trả lời dứt khoát.
- Em không cho phép anh làm như thế. Em muốn biết toàn bộ sự việc, không được bỏ sót một chút nào. Nếu anh dám gạt em, em sẽ bắt anh nhốt vào nhà tạm giam. Em muốn nhìn chằm chằm vào anh từng giây từng phút, không cho anh biến mất khỏi mắt em. Em không nói đùa với anh đâu, tin em đi, em nhất định sẽ làm như thế.
Chu Hân Mính nhìn thẳng vào Diệp Lăng Phi, không có chút ý đùa giỡn nào, nói một cách rất nghiêm túc.
- Em thật sự muốn biết? – Diệp Lăng Phi xoay người, hỏi lại một cách không chắc chắn.
- Ừ, em muốn biết. Em muốn anh nói hết cho em, không được bỏ sót một chữ nào.
Thái độ của Chu Hân Mính vô cùng kiên quyết, không có nửa điểm thương lượng.
Diệp Lăng Phi nhìn thẳng vào mắt Chu Hân Mính, một lúc lâu sau, hắn cuối cùng cũng gật đầu:
- Ra ngoài đi dạo với anh, anh sẽ nói tất cả cho em biết.
Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi đi ra khỏi Cục cảnh sát. Diệp Lăng Phi lên xe, Chu Hân Mính ngồi ở ghế phụ lái. Trước khi lái xe đi, Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho Diều Hâu, dùng tiếng Anh nói:
- Diều Hâu, Steven đã đến thành phố Vọng Hải. Bây giờ là lúc phát huy bản lĩnh của mày rồi. Điều tra xem tại sao Steven lại biết tao đang ở thành phố này. Tao nghi ngờ có kẻ đã bán đứng tao. Nếu tra ra được kẻ đó là ai, xử lý nó.
Lúc nghe Diệp Lăng Phi nói xử lý kẻ bán đứng hắn, Chu Hân Mính cũng cảm thấy lạnh sống lưng. Tuy nàng là cảnh sát, hơn nữa còn có quan hệ thân mật với Diệp Lăng Phi, nhưng nghe đến câu nói cuối cùng của hắn, nàng vẫn cảm thấy một trận rét lạnh. Giọng nói âm trầm như thế, ngay cả Chu Hân Mính cũng cảm thấy người đàn ông trước mắt mình căn bản không phải là nhân loại, mà là tử thần đến từ địa ngục.
Dọc đường đi, Diệp Lăng Phi không nói gì nữa. Trên mặt hắn tràn ngập vẻ u ám. Chu Hân Mính chưa từng thấy Diệp Lăng Phi có bộ dạng này bao giờ. Từ vẻ lạnh lùng trên mặt hắn, Chu Hân Mính thấy được nỗi bất an trong lòng hắn.
Diệp Lăng Phi dừng xe bên vách núi. Hắn xuống xe, đi bộ đến bên lan can, hai tay chống lên, nhìn xuống biển rộng phía dưới. Biển cả cuộn sóng, không ngừng xô vào những mỏm đá lởm chởm dưới vách núi, tạo nên những đợt sóng vỗ đinh tai nhức óc.
Chu Hân Mính lặng lẽ đi tới bên cạnh Diệp Lăng Phi. Nàng tựa người vào lan can, nhìn hắn.
Nàng đang đợi, đợi Diệp Lăng Phi nói cho nàng biết tất cả, đợi hắn nói cho nàng biết Steven là ai.
Diệp Lăng Phi cũng không vội nói chuyện với Chu Hân Mính. Hắn lấy ra một điếu thuốc, bật lửa liên tiếp bốn lần mới châm được. Sau khi rít một hơi thật sâu, Diệp Lăng Phi hơi ngẩng đầu, phả khói ra ngoài, làn khói nhanh chóng tan vào trong gió.
- Hân Mính, nếu em biết về lính đặc nhiệm của Mỹ, em nhất định sẽ nghe qua cái tên Steven. Hắn là chuyên gia huấn luyện lính đặc nhiệm ưu tú nhất nước Mỹ. Có thể nói rất nhiều lính đặc nhiệm của Mỹ đều do hắn huấn luyện. Nhưng kẻ này lại vì một sự cố trong lúc huấn luyện mà bị điều tra, sau đó bị phạt tù. Sau khi hắn ra tù, tất cả đều thay đổi.
Diệp Lăng Phi nói đến đây, lại phả ra một hơi khói, nói tiếp:
- Anh vốn tưởng hắn đã chết, nhưng không ngờ hắn lại còn sống. Em có biết đối thủ của chúng ta là ai không? Là chuyên gia huấn luyện lính đặc nhiệm ưu tú nhất của Mỹ đó. Hắn am hiểu nhất là bẫy rập. Hắn sẽ lần lượt bố trí bẫy cho kẻ địch, cho đến cuối cùng, kẻ địch của hắn sẽ bị hắn tra tấn đến chết.
Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi kể xong thì trầm mặc. Rất lâu sau, nàng mới hỏi lại:
- Steven tại sao phải thay đổi? Sự cố lần đó là chuyện gì? Vì sao anh cho rằng Steven đã chết? Vì sao Steven lại muốn tìm anh?
Chu Hân Mính liên tiếp hỏi Diệp Lăng Phi mấy vấn đề. Diệp Lăng Phi hơi bực bội nói:
- Xem ra em cần phải cho anh thời gian. Hân Mính, anh nghĩ chúng ta nên tìm một chỗ, từ từ nói chuyện. Muốn anh trả lời hết mấy vấn đề này của em, cần ít nhất là một tiếng hoặc hơn.
✶ Dịch AI tại Thiên Lôi Trúc ✶