Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính trở lại xe. Diệp Lăng Phi ngả ghế ra sau, vào tư thế nửa nằm nửa ngồi rồi chậm rãi nói:
- Anh không phủ nhận năng lực của Steven. Trong lòng anh, hắn chính là chuyên gia huấn luyện lính đặc nhiệm ưu tú nhất của Mỹ. Nhưng xã hội Mỹ là vậy, cho dù là chuyên gia đặc nhiệm ưu tú nhất cũng có khả năng phải ngồi tù. Đó là chế độ tư pháp của Mỹ. Anh không so sánh chế độ tư pháp của Mỹ và Trung Quốc vì đó là hai phạm trù không thể so sánh được. Nhưng anh muốn nói rằng, có lẽ chính chế độ tư pháp của Mỹ đã thay đổi vận mệnh của Steven, biến hắn từ một chuyên gia được kính trọng trở thành một tù nhân.
Chu Hân Mính lẳng lặng lắng nghe Diệp Lăng Phi kể. Nàng không nói gì, nhưng sự kiện đã thay đổi vận mệnh của Steven lại càng khiến cô hứng thú. Chu Hân Mính rất muốn biết rốt cuộc Steven đã gặp phải chuyện gì.
- Steven cho rằng phương pháp huấn luyện đặc nhiệm hiện tại không thể đào tạo ra được đội lính đặc nhiệm ưu tú nhất. Vì vậy, trong điều kiện không có sự phê chuẩn, hắn đã tiến hành một đợt huấn luyện đặc nhiệm đặc thù. Không thể phủ nhận, nếu huấn luyện thành công, hắn sẽ đào tạo ra đội đặc nhiệm ưu tú nhất. Và có lẽ FBI của Mỹ cũng không phải vất vả đối phó với các vụ việc phát sinh hàng ngày như bây giờ.
Diệp Lăng Phi dường như chìm vào trầm tư, giọng nói trở nên sâu thẳm. Hắn chậm rãi tiếp tục:
- Hòn đảo nhỏ có tên Avery Foster là nơi Mỹ dùng để thử nghiệm một số vũ khí bí mật. Trên đảo không có cư dân, chỉ có một số lượng lớn hình nhân. Hòn đảo được xây dựng theo bố cục của một thị trấn nhỏ tên Lạc Tư ở bang California, bao gồm nhà cửa, quán rượu, cục cảnh sát… vân vân. Bất cứ công trình kiến trúc nào có trong thị trấn Lạc Tư thì trên đảo đều có nguyên vẹn. Nói cách khác, đó chính là một mô hình thu nhỏ của thị trấn Lạc Tư được tái tạo lại trên đảo, kể cả những nhà dân đã bị phá hủy từ trước. Có lẽ nước Mỹ định dùng hòn đảo này để thực nghiệm lại sức phá hủy của vũ khí hạt nhân đối với các công trình kiến trúc. Nhưng đáng tiếc, Mỹ đã không làm vậy. Nơi đó sau này trở thành một cơ sở huấn luyện cảnh sát, dùng để rèn luyện năng lực ứng biến. Lần đó, Steven huấn luyện 16 lính đặc nhiệm trên hòn đảo ấy. Hắn đã đặt ra một loạt thử thách khó khăn, sử dụng phương pháp huấn luyện khắc nghiệt đến cực hạn để nâng cao toàn diện năng lực cho đám lính đặc nhiệm này, từ trinh sát, phân tích, phán đoán, cho đến lòng can đảm. Nhưng đáng tiếc, hắn không ngờ rằng trong số lính đặc nhiệm tham gia đợt huấn luyện này lại có một kẻ rất đặc biệt. Đặc biệt đến nỗi ngay cả Steven cũng không thể ngờ gã sẽ làm như vậy.
- Anh ta làm gì?
Chu Hân Mính không kìm được, hỏi xen vào. Nhưng ngay lập tức, nàng lại áy náy nói:
- Em kích động quá. Nghe anh kể chuyện, em bất giác bị cuốn vào. Nhất là khi anh nói đến hòn đảo nhỏ kia. Em nghĩ hoàn toàn có thể xây dựng một cơ sở huấn luyện cảnh sát như thế ở Trung Quốc. Nếu làm được, chúng ta có thể đào tạo ra những cảnh sát ưu tú hơn.
- Hân Mính, anh nghĩ chúng ta nên vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt này đã, rồi hãy bàn về hòn đảo nhỏ đó sau nhé.
Diệp Lăng Phi cắt ngang dòng suy nghĩ của Chu Hân Mính. Hắn tiếp tục kể:
- Steven không thể ngờ rằng trong 16 lính đặc nhiệm lại có một kẻ mang tư tưởng trả thù rất mạnh, bởi vì em trai gã bị lính đặc nhiệm bắn chết. Gã này gia nhập đội đặc nhiệm không phải để cống hiến cho quốc gia, mà hoàn toàn là muốn dùng mạng của những lính đặc nhiệm khác để báo thù cho em trai mình. Theo anh, rất có thể gã này đã bị biến thái, vì thù hận mà trở nên căm ghét xã hội. Nhưng bất kể thế nào, gã cũng đã thành công. Gã đã lợi dụng các bài kiểm tra của Steven để trừ khử toàn bộ 15 người lính đặc nhiệm còn lại. Còn gã là kẻ cuối cùng bị cảnh sát tiêu diệt. Cũng bởi vì lần huấn luyện này của Steven không được phê chuẩn, mà do hắn tự ý tiến hành, nên hắn mới bị đưa ra tòa và cuối cùng lĩnh án tù.
Chu Hân Mính khẽ lắc đầu, cảm thấy không đáng cho Steven. Thấy phản ứng của Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, nói:
- Anh cũng cho rằng Steven quả thật có chút không đáng. Nhưng bất luận thế nào, sau khi ra tù, Steven đã thay đổi. Một phần là cảm giác bị quốc gia ruồng bỏ, phần khác là do vợ con đã rời bỏ hắn. Vì thế, Steven sinh lòng hận thù. Hắn đã thành công hành hạ vị thẩm phán từng kết án tù hắn cho đến chết. Hắn chọn cách khiến người ta sụp đổ về mặt tâm lý. Thông qua một loạt cạm bẫy không lối thoát, hắn đã khiến lão thẩm phán kia cuối cùng phát điên và tự sát.
Chu Hân Mính lè lưỡi. Bây giờ nàng mới ý thức được con người tên Steven này khủng bố đến mức nào. Tra tấn tâm lý là loại tàn nhẫn nhất, nhưng cũng là loại khó thực hiện nhất. Steven có thể khiến một vị thẩm phán phát điên mà chết, đủ thấy hắn đáng sợ ra sao. Nhưng Chu Hân Mính cũng có một thắc mắc. Nàng hỏi:
- Chẳng lẽ không ai tra ra được là hắn làm sao?
- Anh đã nói rồi. Hắn là một trong những chuyên gia huấn luyện lính đặc nhiệm ưu tú nhất nước Mỹ. Nếu đơn giản như vậy đã bị người ta tra ra, hắn đã không phải là Steven.
Chu Hân Mính gật đầu. Quả thật là vậy. Những cảnh sát chuyên đối phó với tội phạm một khi đã phạm tội thì sẽ khó bị phát hiện nhất. Bởi vì họ hiểu rõ thủ đoạn và phương thức điều tra, thường chuẩn bị rất kỹ lưỡng trước khi ra tay, không để lại bất kỳ chứng cứ nào.
- Sau này, Steven còn cho nổ tung tòa nhà chính phủ ở bang Florida của Mỹ. Mục đích chỉ có một: giết người chồng mới của vợ hắn, kẻ đang làm việc tại chính tòa nhà đó.
- Đồ điên! Kẻ này tuyệt đối là điên rồi!
Chu Hân Mính không thể tin nổi. Steven vì giết một người mà cho nổ cả tòa nhà chính phủ. Không biết bao nhiêu người vô tội đã bị vạ lây.
- Hắn đúng là một kẻ điên. Tên khốn đó đã thành công. Hắn dùng một chiếc xe tải chở đầy bom, đỗ ngay dưới hai cây cột trụ chống đỡ tòa nhà chín tầng. Khi chiếc xe tải phát nổ, toàn bộ tòa nhà sụp đổ. Tổng cộng chín tầng, sụp nát hoàn toàn. Còn Steven thì đứng ngay gần đó, chứng kiến kiệt tác của mình. Thống kê sau này cho thấy, lúc đó trong tòa nhà có 470 người, trong đó 332 người chết, 120 người bị thương nặng. Mà trong số 332 người tử vong kia, có một thành viên của Tổ chức Lang Nha bọn anh.
Diệp Lăng Phi nói đến đây, giọng điệu có chút mỉa mai:
- Gã ngốc đó cứ nghĩ giao dịch trong tòa nhà chính phủ là an toàn nhất. Cảnh sát tuyệt đối không thể ngờ nó lại giao dịch súng ống đạn dược ở đó. Ai ngờ lại chết một cách ngu xuẩn như vậy trong tay Steven.
Nghe Diệp Lăng Phi kể đến đây, Chu Hân Mính đã hiểu vì sao Tổ chức Lang Nha và Steven lại kết thù. Nàng tin chắc rằng với tính cách của Diệp Lăng Phi, anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Diệp Lăng Phi nói tiếp, như để xác nhận dự đoán của Chu Hân Mính:
- Anh đã thề phải xử lý Steven. Khi đó, người của tổ chức bọn anh đã truy lùng Steven khắp nước Mỹ. Chính phủ Mỹ cũng đang truy nã hắn. Đương nhiên, Steven cũng có điểm yếu, đó chính là con trai hắn. Vì thế, người của Tổ chức Lang Nha đã theo dõi con trai hắn 24/24. À, dĩ nhiên là còn có cả đám lính đặc nhiệm của Mỹ nữa. Có điều đám lính đặc nhiệm đó đều do Steven huấn luyện nên hắn hiểu rõ bọn chúng như lòng bàn tay. So với bọn anh, đám đặc nhiệm đó gần như không có uy hiếp gì với Steven. Ban đầu, Steven không biết đến sự tồn tại của bọn anh. Hắn lầm tưởng chỉ cần lừa được đám đặc nhiệm Mỹ là có thể đưa con trai đi. Nhưng thật không may, khi hắn vừa đưa được con trai đi, lúc chiếc xe chuẩn bị rời khỏi thì bọn anh đã cho nổ tung nó. Lúc đó, bọn anh đã sử dụng hỏa tiễn tiên tiến nhất. Chiếc xe bị nổ tan tành. Bọn anh đã cho rằng Steven đã chết. Nhưng không ngờ hắn lại xuất hiện. Anh tin chắc rằng hắn đến đây là vì anh, để báo thù.
- Diệp Lăng Phi, bây giờ nếu chúng ta phát ảnh của người này ra khắp thành phố Vọng Hải thì sao? Anh có ảnh hắn không? Em có thể dựa vào ảnh để truy tìm.
Chu Hân Mính nói.
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
- Vô dụng. Nếu Steven dám một mình đến thành phố Vọng Hải, chứng tỏ hắn có đủ tự tin rằng anh không nhận ra hắn. Thậm chí, có khi hắn đứng ngay trước mặt mà anh cũng không nhận ra. Hân Mính, em có nghe qua về phẫu thuật thẩm mỹ chưa? Với trình độ hiện nay, hắn hoàn toàn có thể biến thành một người khác. Cho nên, điều anh có thể làm chỉ là đợi. Chờ hắn đến tìm anh.
- Như vậy quá nguy hiểm. Steven đang ở trong tối, còn anh ở ngoài sáng. Anh làm sao mà đề phòng được?
Chu Hân Mính lo lắng nói.
- Em không thể trơ mắt nhìn chuyện này xảy ra được. Nếu hắn là người nước ngoài, chúng ta sẽ kiểm tra hồ sơ của tất cả những người nước ngoài đến thành phố Vọng Hải gần đây. Em không tin là không bắt được hắn.
- Anh không cho rằng Steven biết rõ anh đang ở đâu. Vốn dĩ anh còn lo hắn biết rõ tình hình của mình, nhưng vụ án hôm nay lại cho anh biết, Steven chỉ biết anh đang ở thành phố Vọng Hải, chứ không biết chính xác anh ở đâu. Bằng không hắn đã không dùng cách này để thông báo cho anh. Anh nghĩ có kẻ đã bán đứng anh, nhưng kẻ đó cũng không biết rõ anh đang ở đâu và làm gì. Đây là lý do anh phải cho người đi điều tra. Anh phải nhanh chóng tìm ra kẻ phản bội. Mặt khác, phong cách làm việc của Steven rất khó lường. Từ việc hắn ám sát nạn nhân xấu số kia mà xem, hắn muốn thông qua cảnh sát các em để truyền tín hiệu cho anh. Nói đúng hơn là hắn báo cho anh biết hắn đã đến thành phố Vọng Hải, để anh hoảng sợ. Anh cho rằng hắn đang dùng thủ đoạn quen thuộc, để anh tự mình bước ra. Nói thẳng ra, Steven đang giăng một cái bẫy, để anh từng bước một sa vào. Cho nên anh không cần phải quá lo lắng. Về phía cảnh sát các em, Steven hy vọng dùng các em để tìm được anh, nên bên em cũng không cần tự làm rối loạn trận tuyến. Nhớ kỹ, khi đối mặt với Steven, càng bình tĩnh thì cơ hội càng lớn.
- Diệp Lăng Phi, em đã nói rồi. Em không thể trơ mắt nhìn tên khốn Steven đó tính kế anh. Cho dù chúng ta không biết bộ dạng hắn thế nào cũng không sao. Em có thể nghĩ cách khác. Em có thể xin tiến hành đăng ký xác nhận toàn bộ dân cư. Đây là việc phải làm hàng năm, chủ yếu để điều tra những người tạm trú. Em nghĩ lần này sẽ tập trung vào những nơi như khách sạn, nhà trọ. Em không tin là không tìm ra được tung tích của hắn. Chuyện này anh không cần lo, mau đưa em về đi. Em về sẽ xin ý kiến Tổng cục ngay, tiến hành tổng điều tra trên toàn thành phố.
Chu Hân Mính làm việc luôn quyết đoán, đã quyết là làm ngay, không hề chậm trễ. Diệp Lăng Phi cũng không phản đối đề nghị này. Trước khi có phương án tốt hơn, đây cũng có thể coi là một biện pháp không tồi. Ngoài ý tưởng này của Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi cũng chưa có cách nào hay hơn nên đã đồng ý. Đồng thời, hắn cũng nhắc nhở Chu Hân Mính phải giữ liên lạc thường xuyên với hắn về những chuyện xảy ra gần đây, có lẽ hắn có thể tìm ra thêm manh mối.
Diệp Lăng Phi lái xe đưa Chu Hân Mính về Cục cảnh sát. Sau đó, hắn trở về biệt thự. Hắn vào phòng ngủ, mở chiếc vali nhỏ vẫn để dưới gầm giường, từ bên trong lấy ra một khẩu súng hình bút máy. Khẩu súng này có vẻ ngoài giống hệt một chiếc bút máy thông thường, có thể mang theo bên người, nhưng đừng vì nó nhỏ mà coi thường uy lực. Trong khoảng cách năm mét, nó có thể đoạt mạng người. Súng có bốn viên đạn đặc chế. Đối với Diệp Lăng Phi, một viên là đủ lấy mạng người rồi.
Ngoài khẩu súng bút máy, Diệp Lăng Phi còn lấy ra một thanh chủy thủ quân dụng. Thanh chủy thủ này có thể buộc vào cánh tay, dài hơn phi tiêu một chút. Tuy nhỏ nhưng vào thời khắc mấu chốt lại có tác dụng phi thường. Diệp Lăng Phi lấy thanh chủy thủ ra, buộc lên tay mình.
Diệp Lăng Phi cất chiếc vali lại xuống gầm giường. Hắn ngồi bên mép giường, suy tính xem mình còn cần phải làm gì nữa. Tóm lại, Diệp Lăng Phi cần phải chuẩn bị thật tốt. Lúc này, ngược lại hắn lại không lo lắng cho Chu Hân Mính. Hắn tin rằng, cho dù Steven biết mình ở đâu, với tính cách của y, y sẽ không tùy tiện đối đầu trực diện với mình. Cho nên, rất có thể Steven sẽ tìm mồi nhử để mình mắc câu. Không nghi ngờ gì, những người phụ nữ bên cạnh mình đang ở trong tình trạng nguy hiểm nhất.
Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi vội vàng gọi điện cho Bạch Tình Đình, hỏi xem nàng đang ở đâu.
- Em đang lái xe. Khoảng 15 phút nữa là về đến nhà rồi.
Bạch Tình Đình trả lời.
- Vậy em mau về đi. Anh có chuyện cần nói với em.
Diệp Lăng Phi dặn dò Bạch Tình Đình lái xe cẩn thận rồi cúp máy. Hắn đi xuống lầu, ngồi trên ghế salon ở phòng khách, chờ Bạch Tình Đình trở về.
Khi Bạch Tình Đình về đến nhà, cô thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi ngẩn người trên ghế salon, thái độ rất khác thường. Nàng tò mò hỏi cô Ngô:
- Anh ấy làm sao thế? Chẳng lẽ hôm nay có chuyện gì à?
- Thưa tiểu thư, tôi không biết. Cậu Diệp từ lúc về đã vội vàng lên phòng ngủ, sau đó cứ ngồi ngẩn người trên ghế salon như vậy.
Cô Ngô cũng không hiểu Diệp Lăng Phi đang làm gì.
Bạch Tình Đình đưa áo khoác cho cô Ngô, rồi đi về phía Diệp Lăng Phi. Mãi đến khi Bạch Tình Đình ngồi xuống bên cạnh, Diệp Lăng Phi mới nhận ra nàng đã về. Hắn không khỏi giật mình nói:
- Em về lúc nào thế?
- Anh sao vậy? Cứ thấy là lạ thế nào ấy?
Bạch Tình Đình đưa tay đặt lên trán Diệp Lăng Phi, ngạc nhiên nói:
- Đầu không nóng.
- Tình Đình, anh không sao.
Diệp Lăng Phi cầm lấy tay Bạch Tình Đình, nghiêm túc nói:
- Bà xã, thứ tư này mình đừng đi đăng ký nhé!
- Cái gì?
Bạch Tình Đình không nghe rõ, hỏi lại.
- Anh nói chúng ta thứ tư này không đi đăng ký!
Diệp Lăng Phi lặp lại một lần nữa.
Bạch Tình Đình vừa nghe những lời này, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi. Cô rút tay ra khỏi tay Diệp Lăng Phi, đứng dậy đi thẳng lên lầu hai. Diệp Lăng Phi gọi với theo hai tiếng, nhưng nàng không quay đầu lại, cứ thế đi lên lầu và biến mất trên cầu thang. Diệp Lăng Phi khẽ thở dài. Vừa rồi hắn cũng đã nghĩ nếu nói như vậy, Bạch Tình Đình sẽ tức giận. Nhưng nếu không nói, nàng sẽ rất dễ rơi vào nguy hiểm. Diệp Lăng Phi không dám để Bạch Tình Đình mạo hiểm như thế. Chuyện này khiến hắn lâm vào thế khó xử. Hắn đứng dậy, đi đi lại lại hai vòng trong phòng khách, cuối cùng hạ quyết tâm:
- Là phúc không phải họa, là họa thì không tránh khỏi. Ta không tin là không bảo vệ được người phụ nữ của mình. Hừ, Steven, mày có gan thì cứ đến thử xem. Tao cam đoan sẽ khiến mày hối hận cả đời.
Diệp Lăng Phi quyết định xong, đi thẳng lên lầu hai.
Đến trước phòng ngủ của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi gõ cửa, bên trong không có tiếng trả lời. Hắn đưa tay đẩy cửa, không ngờ cửa phòng đang mở.
Diệp Lăng Phi vừa thò đầu vào, đã thấy một cái gối từ trên giường bay tới. Hắn vội vàng đưa tay bắt lấy.
- Anh vào đây làm gì? Mau đi ra. Tôi không muốn nhìn thấy anh.
Bạch Tình Đình ngồi trên giường, hít thở phì phò nhìn Diệp Lăng Phi. Gương mặt xinh đẹp của cô tràn đầy vẻ tủi thân.
Diệp Lăng Phi vội vàng chạy lại, đặt cái gối lên giường rồi ngồi sát bên cạnh Bạch Tình Đình, tay phải ôm lấy vai nàng.
Bạch Tình Đình dùng sức giãy ra, miệng nói:
- Đừng động vào tôi. Anh không phải không muốn kết hôn với tôi sao? Vậy anh còn động vào tôi làm gì. Mau rời khỏi phòng tôi ngay. Tôi không muốn nhìn thấy anh.
Diệp Lăng Phi kéo Bạch Tình Đình vào lòng, giữ chặt khiến nàng không thể nhúc nhích, sau đó mới dịu dàng nói:
- Bà xã, anh muốn cùng em ra ngoài chơi một chuyến. Quen em lâu như vậy mà chưa từng đi chơi xa. Anh định trước khi kết hôn sẽ cùng em đi du lịch.
- Chẳng lẽ đăng ký rồi thì không thể đi chơi hay sao? Chỉ là lấy cớ thôi.
Bạch Tình Đình không tin.
- Thật ra là anh có chút sợ hãi.
Diệp Lăng Phi thấy cớ này không được, đành kiếm một lý do khác.
- Anh sợ hôm đăng ký, đám phóng viên kia sẽ ăn tươi nuốt sống anh mất.
- Ăn anh? Tại sao họ phải ăn anh?
Tuy trong giọng nói của Bạch Tình Đình có chút không tin, nhưng rõ ràng nàng không còn kháng cự nữa mà nhìn Diệp Lăng Phi, ánh mắt đầy vẻ thắc mắc.
- Bà xã à, em nghĩ xem, em là người thừa kế của Tập đoàn Quốc tế Vọng Hải, lại còn xinh đẹp như thế. Tin chúng ta sắp kết hôn sớm đã lan truyền khắp thành phố Vọng Hải rồi. Em thì không sao, em thường xuyên bị phóng viên bao vây, ảnh của em cũng lên báo suốt. Nhưng anh thì khác. Anh chỉ là một người bình thường, chưa từng gặp phải tình huống lớn như thế. Bị đám phóng viên kia chĩa đèn flash vào người, anh sẽ ngất mất. Đến lúc đó, sẽ mất mặt lắm đấy. Hơn nữa, anh vốn quen sống khiêm tốn, không muốn hình ảnh của mình bị đăng lên báo. Anh vẫn chưa chuẩn bị tâm lý. Nếu thứ tư này chúng ta đi đăng ký, chắc chắn anh sẽ bị đám phóng viên kia vây lấy chụp ảnh. Khi đó anh không biết phải làm sao nữa.
Nghe Diệp Lăng Phi giải thích như vậy, sắc mặt Bạch Tình Đình rõ ràng tốt hơn nhiều. Nàng gật đầu, nói:
- Cũng có thể thật. Em quên mất là anh chưa từng trải qua tình huống như thế.
Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng thở phào, nhưng đúng lúc này lại nghe Bạch Tình Đình nói:
- Ai bảo vừa rồi anh không nói rõ ràng, làm em buồn bực. Em muốn cắn anh một cái, không thì em không tha cho anh đâu.
Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ, đành phải đưa cánh tay trái ra. Bạch Tình Đình há miệng cắn ngay một phát lên tay trái hắn. Chỉ nghe một tiếng "két", sau đó là tiếng Bạch Tình Đình kêu lên một tiếng "a".