Bạch Tình Đình vốn định cắn cho Diệp Lăng Phi một cái thật đau để trả thù hắn. Nhưng không ngờ, nàng vừa chạm đến cánh tay của Diệp Lăng Phi đã cảm giác cắn phải vật gì cứng ngắc, không khỏi kêu "á" một tiếng.
Diệp Lăng Phi cũng sửng sốt, thầm nghĩ: "Sao cắn mình mà nàng lại kêu lên thế?" Nhưng hắn lập tức hiểu ra ngay, đó là vì trên cánh tay trái của hắn có buộc một con dao găm. Đây vốn là thứ dùng để phòng thân, nhưng không ngờ Bạch Tình Đình lại cắn thật, nên đã cắn ngay phải nó.
Diệp Lăng Phi vội vàng xem xét răng cho Bạch Tình Đình, sau khi thấy không có vấn đề gì mới thở phào nhẹ nhõm.
- Cái gì mà cứng thế? Cho em xem nào!
Bạch Tình Đình nói rồi kéo tay áo của Diệp Lăng Phi lên, liền thấy trên cánh tay hắn cột một con dao găm nhỏ tinh xảo.
- A, đây là cái gì?
Bạch Tình Đình định rút con dao găm kia ra, Diệp Lăng Phi vội vàng giật tay lại, cười nói:
- Đừng động vào, con dao này sắc bén lắm.
- Thành thật khai báo! Anh giấu dao găm ở đây làm gì?
Bạch Tình Đình đùa giỡn tra hỏi:
- Anh mà không nói em sẽ báo công an. Hừ, ai bảo anh không cho em xem, em sẽ bảo Hân Minh bắt anh.
Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình vào lòng, hung hăng hôn nàng một cái rồi mới lên tiếng:
- Dao găm này là để anh phòng thân. Em nghĩ xem, lỡ như anh gặp chuyện gì thì cũng có thứ để xoay xở. Em thấy có phải không?
Câu nói này ngược lại lại nhắc nhở chính Diệp Lăng Phi. Hắn vừa nghĩ ra một chuyện, nghĩ tới cây súng bút máy của mình. Diệp Lăng Phi kéo tay Bạch Tình Đình, nói:
- Đi nào, anh cho em xem một thứ cũng hay ho không kém.
Bạch Tình Đình không biết Diệp Lăng Phi nói thứ hay ho là đồ gì, nhưng cảm giác cũng không tồi, nên hưng phấn đi giày vào, theo Diệp Lăng Phi tới phòng hắn.
Diệp Lăng Phi lấy ra cây súng bút máy vốn chuẩn bị cho chính mình, đưa ra trước mặt Bạch Tình Đình, nói:
- Đây là một cây súng cầm tay!
- Súng lục á?
Bạch Tình Đình nhìn thấy chẳng qua chỉ là một cây bút máy. Nàng tưởng Diệp Lăng Phi lại đang trêu đùa mình, mất hứng nói:
- Ông xã, anh lại đùa em rồi.
- Anh đâu có đùa em. Em xem bộ dạng này của anh giống đang nói đùa lắm sao?
Diệp Lăng Phi hỏi, Bạch Tình Đình cẩn thận đánh giá hắn, ra sức gật đầu, nói:
- Giống!
Diệp Lăng Phi có chút buồn bực bảo:
- Bà xã ơi, anh đang nói thật đấy. Anh làm mẫu cho em xem.
Nói xong, hắn kéo Bạch Tình Đình ra khỏi biệt thự, đi đến vườn hoa sau nhà. Diệp Lăng Phi chỉ vào một cái xẻng đang đặt cách đó chừng bốn năm mét, nói:
- Em có nhìn thấy đầu cái xẻng kia không? Anh sẽ đứng ở đây bắn thủng nó nhé. Em nhìn cho cẩn thận.
Diệp Lăng Phi tháo đầu bút máy ra, tay hắn vặn vẹo thân bút, sau đó dùng sức nhấn một cái ở phần đuôi. Chợt nghe một tiếng rít sắc lẹm từ đầu bút vang lên, ở chỗ cái xẻng lóe lên một tia lửa nhỏ.
Bạch Tình Đình vội vàng chạy tới, cầm lấy cái xẻng nhìn kỹ, đã thấy trên đầu xẻng có một lỗ hổng rất nhỏ, rõ ràng là do bị thứ gì đó bắn xuyên qua. Bạch Tình Đình lè lưỡi. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, nàng thật không dám tin đây là sự thật.
- Cái này gọi là súng bút máy, là vũ khí chuyên dụng do Anh nghiên cứu, chế tạo cho lính đặc nhiệm. Ở đây vốn có bốn viên đạn, giờ chỉ còn ba viên thôi. Nhớ kỹ, không phải tình huống vạn bất đắc dĩ thì không nên dùng.
Diệp Lăng Phi đưa cây súng bút máy đó cho Bạch Tình Đình, giảng giải phương pháp sử dụng. Mãi cho đến khi hắn tin chắc rằng Bạch Tình Đình đã biết dùng, mới ôm eo nàng đi trở về biệt thự.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình không đi lên lầu luôn mà ngồi trên ghế salon ở phòng khách. Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình, có chút buồn rầu nói:
- Bà xã, chính vì anh lo lắng nhất chuyện đám phóng viên nên mới không dám đi đăng ký. Người đẹp như bà xã đúng là đốt đuốc tìm cũng không thấy, anh làm sao lại không muốn kết hôn với em chứ?
Diệp Lăng Phi nói rồi đè Bạch Tình Đình xuống sofa, say đắm hôn nàng. Mãi cho đến khi đầu lưỡi của hắn làm cho chiếc lưỡi thơm tho của Bạch Tình Đình trở nên ngoan ngoãn trong miệng thì hắn mới rời khỏi môi nàng.
Bạch Tình Đình rúc vào người Diệp Lăng Phi, nói:
- Ông xã, hay là chúng ta trốn đám phóng viên, không cho họ biết?
- Không cho họ biết ư?
Diệp Lăng Phi nghĩ ngợi rồi bảo:
- Bà xã, nếu em đồng ý, anh nghĩ ngày mai mình đi đăng ký.
Bạch Tình Đình đầu tiên là sửng sốt, rồi lại đỏ mặt. Nàng cúi đầu, khẽ gật.
Từ sau khi biết Steven đến thành phố Vọng Hải, Diệp Lăng Phi cảm giác bên cạnh mình nguy cơ tứ phía. Đồng thời, hắn cũng cố hết sức không để mình bị đưa ra ánh sáng, xuất hiện trước mắt công chúng. Mặt khác, hắn cũng bắt đầu chuẩn bị sẵn sàng.
Cho dù là vậy, Diệp Lăng Phi vẫn không quá yên tâm. Hắn nghĩ đến trong hai ba chục thành viên của Tổ chức Lang Nha ở thành phố Vọng Hải, hắn tán thưởng phong cách hành sự của Dã Lang nhất. Có Dã Lang bảo vệ Bạch Tình Đình thì mình sẽ không phải lo lắng về nàng nữa. Sau khi quyết định, Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho Dã Lang, bảo gã ngày mai đến chờ hắn ở trước Văn phòng Hành chính tổng hợp khu Nam Sơn.
Tất cả đã sắp xếp ổn thỏa, Diệp Lăng Phi mới lên giường đi ngủ. Một đêm không có chuyện gì, vừa rạng sáng ngày thứ hai, Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đã sớm rời giường. Bạch Tình Đình thay đổi vẻ ngoài sang trọng, quý phái thường ngày, mặc một chiếc quần bò mà các cô gái hay mặc, bên trên là áo khoác màu trắng, tóc dài buông xõa ngang vai. Trên gương mặt cố ý trang điểm có một nét mệt mỏi. Đó là kết quả của việc đêm qua Bạch Tình Đình quá hưng phấn mà mãi không ngủ được. Dù sao thì đăng ký kết hôn xong, trên phương diện pháp luật đã chính thức là vợ chồng. Đối với phụ nữ, thời khắc này trọng yếu chỉ sau việc mặc áo cưới đi cùng người yêu đến lễ đường. Bạch Tình Đình vì hưng phấn quá mà mất ngủ cũng là chuyện bình thường.
Hôm nay cách ăn mặc của Bạch Tình Đình có phần giống khí chất của các cô gái nhà bên hơn. Đó là vì sợ đám phóng viên và paparazzi phát hiện ra nên nàng mới cố ý ăn mặc như thế.
Tất cả đều khiêm tốn hết mức có thể. Bạch Tình Đình không đi chiếc xe vô cùng phong cách của mình, mà ngồi cùng xe với Diệp Lăng Phi. Bởi vì đây là đăng ký, cũng chưa phải là hôn lễ chính thức, lại sợ Bạch Cảnh Sùng xuất hiện sẽ làm đám phóng viên theo dõi, hai người chỉ nói qua điện thoại với ông là họ đi đăng ký. Bạch Cảnh Sùng đã chờ đợi giờ khắc này từ rất lâu, trong giọng điệu không che giấu nổi tâm trạng kích động.
Ở cửa Văn phòng Hành chính tổng hợp khu Nam Sơn, Dã Lang đã đứng chờ sẵn ở đó. Hiện giờ, các thành viên của Tổ chức Lang Nha đều mang theo vũ khí tùy thân. Bởi vì Steven đến mà thành phố Vọng Hải chợt trở nên nguy cơ tứ phía. Dã Lang đang đứng dựa vào thân xe, hút thuốc, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ. Khi nhìn thấy xe của Diệp Lăng Phi chạy tới, Dã Lang ném điếu thuốc trong tay xuống đất, giẫm lên rồi đi tới đón.
- Dã Lang, ngươi xem bốn phía xung quanh có phóng viên không. Không cho phép kẻ nào chụp được ảnh đăng ký của ta với Bạch Tình Đình. Ta không định lên mặt báo đâu.
Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy Dã Lang liền phân phó luôn. Vừa nói, hắn vừa đưa mắt ra hiệu cho Dã Lang, ý bảo gã biết là hắn không muốn để Steven biết được thân phận của mình thông qua các phương tiện truyền thông. Dã Lang hiểu ý, cảnh giác nhìn xung quanh để ngăn chặn những phóng viên định chụp ảnh. Còn Diệp Lăng Phi thì kéo tay Bạch Tình Đình đi nhanh vào trong đại sảnh.
Bởi vì hắn và Bạch Tình Đình tới rất sớm nên là đôi đầu tiên xếp hàng đăng ký. Do dính dáng đến hôn nhân với người nước ngoài, quốc tịch của Diệp Lăng Phi lại có ở rất nhiều quốc gia, bởi vậy, tài liệu chuẩn bị cũng rất nhiều. Nhưng về tổng thể thì việc đăng ký cũng rất nhanh, không phức tạp như tưởng tượng.
Hai người có vẻ giống như chạy đua với thời gian, sau khi đăng ký xong liền vội vàng đi khỏi nơi đăng ký. Lên xe, Diệp Lăng Phi nói với Dã Lang:
- Dã Lang, đi với ta đến Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ, ta có chuyện phải nói với ngươi.
Dã Lang gật gật đầu, cũng lên xe, đi theo phía sau xe của Diệp Lăng Phi.
Rời khỏi văn phòng hành chính công cộng một đoạn rất xa, Diệp Lăng Phi mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Bạch Tình Đình nhìn bộ dáng của hắn, cười khanh khách nói:
- Ông xã, anh xem hai chúng ta có giống như trốn người nhà vụng trộm đi đăng ký không?
- Đúng là vội vàng, rất giống hai người lén lấy sổ hộ khẩu trong nhà ra, một mình đi đăng ký kết hôn, sợ cha mẹ hai bên phát hiện.
Diệp Lăng Phi nói bằng vẻ vô cùng áy náy:
- Bà xã, anh cũng biết như vậy không tốt, nhưng không có cách nào cả. Con người anh chỉ sợ mỗi phóng viên thôi. Vừa thấy đèn chớp loang loáng của họ là anh choáng váng. Khụ, ai bảo bà xã của anh là người của công chúng cơ chứ. Xem ra sau này anh phải coi chừng bà xã xinh đẹp cẩn thận, không khéo là bị người ta quyến rũ mất.
Nghe Diệp Lăng Phi nói sợ mình bị người khác quyến rũ mất, Bạch Tình Đình cũng không quan tâm việc hắn còn đang lái xe, há mồm cắn ngay trên vai hắn. Bây giờ Bạch Tình Đình chuyên dùng thủ đoạn trả thù chính là cắn Diệp Lăng Phi. Chiêu này so với việc đấu võ mồm với hắn thì hiệu quả hơn nhiều, bởi vì hắn không thể phản kháng được.
- Bà xã, chú ý, anh đang lái xe. Nếu em mà còn không nghe lời như thế thì cẩn thận anh tét vào mông em đấy.
Diệp Lăng Phi hù dọa.
- Lưu manh!
Bạch Tình Đình "xì" một cái về phía Diệp Lăng Phi, dẩu cái miệng nhỏ nhắn ra, nói:
- Chẳng lẽ anh không biết là mông con gái nhà người ta không thể tùy tiện đánh hay sao?
- Đó là người ta, chứ mông bà xã của mình không phải là để cho chồng thoải mái đánh, thoải mái sờ sao? Bà xã, em bây giờ là người của anh rồi. Ha ha, bây giờ cho dù anh có muốn làm này nọ gì cũng đều hợp pháp hết. Ừm, chuyện này tối đa chỉ được gọi là mâu thuẫn nội bộ gia đình, hoàn toàn hợp pháp thôi.
- Anh…
Bạch Tình Đình không còn lời nào để nói. Nàng than thở dẩu cái miệng nhỏ nhắn, nói:
- Em muốn ly hôn, em muốn ly hôn.
Nhìn bộ dạng làm nũng của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi không kìm nổi, phá lên cười.
Trong Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ, Bạch Tình Đình trở lại phòng làm việc của mình. Diệp Lăng Phi cũng gọi cả Dã Lang vào.
- Bà xã, anh mời cho em một vệ sĩ.
Diệp Lăng Phi đứng bên cạnh Bạch Tình Đình, ôm nhẹ vai nàng, cười ha hả nói:
- Nghe nói gần đây thành phố Vọng Hải phát sinh không ít vụ án, đều là nhằm vào người có tiền, cho nên anh mới nghĩ đến chuyện mời cho em một vệ sĩ.
Bạch Tình Đình biết Dã Lang là bạn của Diệp Lăng Phi, nàng rất kỳ quái hỏi:
- Ông xã, anh ta không phải là bạn của anh sao? Sao có thể làm vệ sĩ cho em được?
Đã cùng Diệp Lăng Phi đăng ký, trên pháp luật, Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đã là vợ chồng, chỉ là chưa cử hành hôn lễ mà thôi. Nhưng trong lòng Bạch Tình Đình, từ thời điểm đăng ký đó, nàng đã coi mình là vợ chính thức của Diệp Lăng Phi. Bởi vậy, nàng nói chuyện cũng không như trước kia cứ để ý phải xưng hô thế nào, mà rất tự nhiên gọi hắn là "ông xã", hoàn toàn không để ý tới nơi này là Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ.
- Bà xã, anh đã nói rồi, thời thế bây giờ không tốt, em cần một người đến bảo vệ. Không thể nghi ngờ gì, Dã Lang là nhân tuyển thích hợp nhất. Hắn đã từng làm việc ở Công ty bảo an Hắc Thủy ở Mỹ.
- Dã Lang?
Bạch Tình Đình sửng sốt, hỏi lại:
- Ông xã, anh ta không phải tên là Bối Hầu sao?
- A, đúng đúng. Tên thật của hắn là Bối Hầu, nhưng mà anh thích gọi tên hiệu của hắn.
Diệp Lăng Phi quên mất lúc trước khi giới thiệu Dã Lang với Bạch Tình Đình, vì sợ nàng tò mò nên mới nói tên thật của gã.
- Dã Lang, Dã Thú.
Bạch Tình Đình lẩm bẩm, hình như mơ hồ thấy có chút vấn đề trong đó. Nàng dùng giọng điệu tò mò hỏi:
- Ông xã, bạn bè của anh đều thật kỳ quái. Dã Thú, Dã Lang, một đám người tên thật kỳ quái.
- Bởi vì bọn họ đều từng làm ở Công ty Bảo an Hắc Thủy. Công ty này chuyên làm công tác bảo an rất nguy hiểm. Bởi vậy, họ đều tự lấy một tên hiệu riêng cho mình.
Diệp Lăng Phi vừa giải thích, trong lòng vừa thầm mắng mình. Tại sao mình lại không chú ý như thế, lại nói lỡ miệng. Nhưng nếu sự tình đã thế này thì đơn giản cứ để cho Bạch Tình Đình biết một chút, như vậy bây giờ nàng cũng không hỏi han nữa. Diệp Lăng Phi căn cứ theo nguyên tắc "thành khẩn thì khoan hồng, chống đối thì nghiêm trị", chủ động thành thật nói:
- Bà xã, anh quên nói một việc. Em có biết Dã Thú kia mở Công ty Bảo an Hắc Thủy không?
- Anh ta mở công ty bảo an à?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Ừ, hắn mở một công ty bảo an ở ngay tòa nhà Thế giới, đối diện với Tập đoàn Tân Á bọn anh. Thằng ranh này cũng không biết tính toán thế nào mà lại muốn mở công ty bảo an. Hắn còn lôi kéo cả Dã Lang cùng qua đó. Dù sao bọn họ đều đã từng là vệ sĩ.
- Thế ư!
Bạch Tình Đình lên tiếng, nhưng tựa hồ cũng không mấy hứng thú với chuyện này.
- Bà xã, anh nhớ ra rồi, anh còn phải quay về công ty Tân Á nữa. Để Dã Lang ở bên cạnh bảo vệ em đi. Nhớ kỹ, có chuyện gì đều cần bàn bạc với anh đã, đừng tự mình đưa ra quyết định.
Diệp Lăng Phi nói rồi cúi đầu xuống, hôn lên môi Bạch Tình Đình. Sau đó mới rời khỏi văn phòng của nàng.
Ở ngoài cửa, Diệp Lăng Phi nói với Dã Lang:
- Dã Lang, ngươi phụ trách bảo vệ Tình Đình. Ta sợ một khi Steven tra được thân phận của ta, hắn sẽ lợi dụng những người phụ nữ thân cận bên cạnh ta làm mồi nhử. Hiểu không?
- Yên tâm đi, ta sẽ bảo vệ cô ấy!
Diệp Lăng Phi đi đến vỗ vai Dã Lang. Lúc này mới rời khỏi tòa nhà của Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ.
Diệp Lăng Phi không trở về Tập đoàn Tân Á. Giống như hắn đã nói với Chu Hân Minh, Steven là một chuyên gia huấn luyện lính đặc nhiệm ưu tú. Y am hiểu nhất là làm cho kẻ địch rơi vào bẫy của y. Thoạt nhìn Steven thì không cách nào chiến thắng được, nhưng không biết rằng y đã có một nhược điểm chí mạng. Cái vòng tròn tưởng như hoàn mỹ vô khuyết kia có thể sẽ biến thành một cái bẫy đòi mạng. Điều Diệp Lăng Phi muốn làm là trước khi Steven hoàn thành cái bẫy với mình thì hắn phải chuẩn bị tốt tất cả mọi khả năng. Đến lúc đó, hắn muốn làm cho Steven phải hối hận vì đã đặt bẫy nhằm vào hắn.
Diệp Lăng Phi đi vào công ty bảo an của Dã Thú. Diều Hâu đang ở đó, liên hệ với Phi Hồ ở tổng bộ Anh quốc, mục đích là để tìm ra kẻ nào đã bán đứng Diệp Lăng Phi. Phần việc này không hề đơn giản như tưởng tượng. Phàm là những người biết hành tung của Diệp Lăng Phi đều cần phải điều tra, trong đó cũng bao gồm cả thành viên của Tổ chức Lang Nha. Có thể thấy lượng công việc của Diều Hâu và Phi Hồ lớn tới mức nào.
An Kỳ (Angel) có bộ dạng như chưa tỉnh ngủ hẳn, vừa ngáp vừa ngồi trước máy tính, trên bàn làm việc bên cạnh nàng có đặt một ly cà phê. Dã Thú ghé vào bên cạnh An Kỳ, vẻ mặt tươi tắn nói chuyện với nàng. Thấy Diệp Lăng Phi đi thẳng về phía An Kỳ, Dã Thú cười trộm, nói:
- Lão Đại đến đấy, cẩn thận một chút. Lão Đại không thích nghe chuyện đêm qua cô quyến rũ vợ người ta đâu. Chỉ sợ trong toàn bộ tổ chức cũng chỉ có tôi là thích nghe loại chuyện này.
- Tên khốn, không phải chuyện của anh. Anh còn lắm điều nữa, tôi cắt lưỡi anh bây giờ.
An Kỳ mắng một câu, một ngụm uống sạch cà phê trên bàn, sau đó mới chuyển mắt sang nhìn Diệp Lăng Phi. Dã Thú vốn định rời đi, nhưng nghe thấy Diệp Lăng Phi gọi:
- Dã Thú, chờ một chút.
- Chuyện gì?
Dã Thú hỏi.
- Đi kiếm cho ta một khẩu súng, tốt nhất là súng lục loại nhẹ, có độ chuẩn xác cao. Ta không muốn nó cộm lên bên hông đâu.
Diệp Lăng Phi nói.
- Không thành vấn đề, để ta thông báo cho Tiêm Đao. Hắn đang ở bên Long Sơn, tiện thể mang cho lão Đại một khẩu súng trường AK47 luôn.
- Súng trường thì miễn đi. Mang theo không tiện, ta không định gây thêm phiền toái gì đâu.
Diệp Lăng Phi vỗ vỗ vai Dã Thú, ý bảo gã nhanh đi kiếm súng cho hắn.
Dã Thú vừa đi, Diệp Lăng Phi ngồi lại bên cạnh An Kỳ, nhìn chằm chằm vào mặt nàng, cười ha hả hỏi:
- Sao vậy, ngày hôm qua ngủ không ngon à?
- Thức khuya quá.
An Kỳ lại ngáp một cái, thuận thế dựa vào vai Diệp Lăng Phi, miệng than thở:
- Satan, cho em mượn vai anh để dựa nhé.
Diệp Lăng Phi ngửi thấy mùi nước hoa như thấm vào gan ruột từ trên người An Kỳ. Nói thật, An Kỳ có sức quyến rũ chết người đối với đàn ông. Ngay cả người trong tổ chức Lang Nha đều động tâm với nàng, nhưng An Kỳ không thích đàn ông, cộng với phong cách hung ác của cô khiến cho người của tổ chức chỉ dám nhìn cô bằng ánh mắt thưởng thức.
Trong Tổ chức Lang Nha, An Kỳ chỉ có động tác thân mật với một mình Diệp Lăng Phi. Nếu không phải An Kỳ là người phụ nữ chỉ có hứng thú với phái nữ thì nói không chừng mọi người trong tổ chức sẽ đều cho rằng nàng là tình nhân của Diệp Lăng Phi. Nhưng đáng tiếc là, cho tới nay, Diệp Lăng Phi chưa bao giờ biểu đạt thiện cảm quá mức với An Kỳ cả. Nhưng đồng thời hắn cũng không bài xích loại động tác thân mật này của cô. Hành vi này trong mắt Diệp Lăng Phi chỉ mang ý nghĩa An Kỳ là một cô em gái vô cùng sùng bái mình mà thôi. Diệp Lăng Phi chưa bao giờ có bất kỳ ý tưởng nào với An Kỳ. Điều này chính bản thân hắn cũng cảm thấy không thể tin nổi, nhưng trên thực tế quả thực lại như thế.
Giờ phút này, An Kỳ đang dựa vào vai Diệp Lăng Phi. Hắn cũng không có chút xúc động nào, chỉ cười nói:
- An Kỳ, tôi tìm cô có chuyện.
- Chuyện gì? Nói đi!
An Kỳ nói.
- Tôi hiện nay đang cần một ít thiết bị theo dõi. Trong tay cô có không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
An Kỳ dịch đầu khỏi vai Diệp Lăng Phi, mở to hai mắt, bỗng nhiên cười:
- Em biết là anh định dùng để làm gì rồi. Thẳng thắn mà nói, em có thứ đó, nhưng mà em lại không định cho anh đâu. Trừ phi…
Nói tới đây, An Kỳ ghé sát môi vào bên tai Diệp Lăng Phi, hạ giọng:
- Trừ phi, anh hôn em đi.