Trong bữa cơm, Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đều cúi đầu không nói lời nào. Vú Ngô liếc nhìn Diệp Lăng Phi rồi lại liếc nhìn Bạch Tình Đình, cười cười dò hỏi:
- Hai đứa làm sao thế? Lúc nãy còn đang yên đang lành, sao giờ lại im phăng phắc vậy?
- Trong lúc ăn cơm không được nói chuyện, bố thường dặn con thế.
Bạch Tình Đình tinh nghịch quay sang nói với vú Ngô:
- Vú Ngô, vú cũng nên im lặng đi.
- Ôi cái trí nhớ này của tôi, đúng, đúng, ăn cơm không được nói chuyện.
Vú Ngô vốn định tìm đề tài để phá vỡ không khí trầm lắng giữa hai người, nhưng Bạch Tình Đình đã nhắc vậy thì bà cũng đành im lặng.
Diệp Lăng Phi nhanh chóng ăn xong, sau khi dọn bát đũa vào bếp, hắn liền đi thẳng lên lầu. Vài phút sau, hắn xuống nhà trong bộ đồ thường ngày cùng đôi giày bata.
- Anh định ra ngoài à?
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi ăn mặc như vậy thì tưởng rằng hắn muốn ra ngoài. Cô đặt bát đũa xuống, mím môi, cẩn thận không để canh dính lại. Bạch Tình Đình đẩy ghế ra sau, đứng dậy đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi với ánh mắt oán trách, nhẹ nhàng hỏi:
- Anh đi đâu?
- Anh ra sân kiểm tra thiết bị báo động.
Diệp Lăng Phi cầm đèn pin trong tay, rọi qua trước mặt Bạch Tình Đình rồi nói:
- Tiện thể kiểm tra xem có đèn nào hỏng không. Nghe nói dạo này trộm cắp nhiều, mình phải đề phòng cẩn thận hơn.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình mới vỡ lẽ là hắn muốn ra sân. Cô vừa kịp nói câu "Em đi cùng anh" liền vội vàng chạy lên lầu thay quần áo. Diệp Lăng Phi đành ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách chờ cô, tay nắm chặt đèn pin, mắt không rời khỏi cầu thang. Bạch Tình Đình rất nhanh đã khoác một chiếc áo ấm đi xuống. Cô mang đôi giày da màu hồng, không đi tất, cứ thế chân trần xỏ giày chạy xuống.
Hai người đi ra khỏi biệt thự. Tất cả đèn trong sân được bật sáng, khiến khoảng sân sáng rực như ban ngày. Bây giờ vẫn chưa thực sự vào đông, nhưng nhiệt độ ngoài trời đã rất thấp, đài khí tượng Vọng Hải dự báo nhiệt độ ban đêm khoảng -4 độ C. Rét đến đóng băng.
Bạch Tình Đình quấn chặt áo khoác, nép vào người Diệp Lăng Phi, gió lạnh thổi làm mũi cô đỏ ửng lên. Diệp Lăng Phi thấy mà thương, vỗ vai cô bảo:
- Bà xã, em vào trước đi, lát nữa anh vào ngay.
Bạch Tình Đình lắc đầu:
- Em không vào đâu, vừa ăn xong, em muốn đi dạo một chút.
Diệp Lăng Phi cười:
- Trời lạnh cóng, em lại mặc ít thế này mà còn đòi đi dạo, thật chẳng nghe lời gì cả.
Tuy nói vậy nhưng hắn vẫn không ép cô vào nhà. Họ đi qua bể bơi, nước trong bể đã được sưởi ấm, nếu không đã sớm đóng băng rồi. Hai người đi thẳng đến thiết bị báo động. Diệp Lăng Phi kiểm tra một cách tỉ mỉ. Ngoài thiết bị báo động, trong sân còn lắp đặt camera, hắn cũng lần lượt kiểm tra từng cái một, vô cùng cẩn thận.
Bạch Tình Đình không hỏi vì sao hắn đột nhiên lại cẩn thận đến thế. Cô chỉ im lặng đi theo hắn dạo quanh sân. Lúc hai người trở vào biệt thự, khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Tình Đình đã bị cóng đến đỏ ửng. Tay của Diệp Lăng Phi cũng lạnh buốt. Vừa bước vào căn biệt thự ấm áp, cả hai cùng cảm nhận được hơi ấm lan tỏa.
- Bà xã, em nên ngủ sớm đi.
Diệp Lăng Phi đưa cô đến trước cửa phòng ngủ, hắn cúi xuống tặng cô một nụ hôn nóng bỏng, sau đó âu yếm dặn dò:
- Có việc gì thì gọi anh nhé. À, còn cây bút máy anh tặng, em nhớ luôn mang theo bên người đấy.
Bạch Tình Đình không nhịn được nữa, liền hỏi:
- Ông xã, rốt cuộc là có chuyện gì thế? Sao em cảm thấy anh lạ lắm?
- Không có gì đâu.
Diệp Lăng Phi không giải thích gì thêm. Hắn mở cửa phòng ngủ của cô, ngầm ý bảo cô vào phòng. Hắn dõi theo cô vào trong rồi mới quay về phòng mình.
Diệp Lăng Phi đã đặt máy chủ trong phòng ngủ từ sớm. Hắn truy xuất tất cả các bản ghi hình từ camera và xem lại một cách kỹ lưỡng, tìm kiếm bất kỳ kẻ đáng nghi nào từng xuất hiện quanh khu biệt thự.
Cốc! Cốc!
Hai tiếng gõ cửa trong trẻo vang lên. Diệp Lăng Phi vừa quay đầu lại đã thấy Bạch Tình Đình đẩy cửa bước vào.
Bạch Tình Đình với mái tóc đen huyền xõa ngang vai, trên người mặc chiếc váy ngủ mỏng manh màu trắng. Vải lụa trong suốt hờ hững che đậy đôi gò bồng tròn trịa trước ngực, khiến hai nụ hoa đỏ thẫm thoắt ẩn thoắt hiện. Xuyên qua lớp váy mỏng, chiếc quần lót tam giác màu trắng cũng thấp thoáng hiện ra.
Diệp Lăng Phi khó khăn nuốt nước bọt. Bạch Tình Đình ăn mặc thế này rõ ràng là đang quyến rũ hắn. Bình thường không nói, chứ lúc này, có lẽ hắn đã chẳng cần biết cô có đồng ý hay không mà bế thốc cô lên giường rồi. Nhưng Diệp Lăng Phi lúc này chỉ có thể cố nén thứ dục vọng đang trào dâng, giả vờ như không nhìn thấy, nói một cách hờ hững:
- Bà xã, sao em không ngủ mà lại chạy sang phòng anh làm gì thế?
Bạch Tình Đình thoáng chút thất vọng. Cô đã đinh ninh rằng dáng vẻ này của mình chắc chắn sẽ đốt lên ngọn lửa dục vọng trong hắn. Nhưng không ngờ Diệp Lăng Phi hôm nay lại khác thường đến vậy, vẫn có thể điềm nhiên như không. Bạch Tình Đình thoáng nghi ngờ, lẽ nào mình đã không còn hấp dẫn đối với hắn nữa? Nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó. Cô vẫn rất tự tin vào bản thân, tin rằng bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cô trong bộ dạng này cũng sẽ lập tức bộc lộ bản tính.
- Chẳng lẽ anh đang giả vờ với mình?
Bạch Tình Đình cho rằng hắn cố tình trêu chọc mình. Tay phải cô cầm một quyển tạp chí, nói nhỏ nhẹ:
- Ông xã, em không ngủ được, muốn qua nói chuyện với anh một chút.
- Nói chuyện à, được thôi.
Diệp Lăng Phi không dám nhìn Bạch Tình Đình, ép mình phải dán mắt vào màn hình máy tính. Hắn sợ chỉ cần nhìn cô thêm một giây nữa thôi là sẽ bị mê hoặc, không kiềm chế nổi mà lao đến trao cô một nụ hôn cháy bỏng.
Bạch Tình Đình đến bên giường rồi nằm xuống, chân phải hơi co lại, chân trái khẽ tách ra một góc. Tư thế này quả thực quá mức khêu gợi. Chỉ cần Diệp Lăng Phi quay đầu lại, hắn sẽ nhìn thấy khe rãnh mê người giữa cặp mông trắng hồng. Chiếc quần lót màu trắng ôm sát lấy hai bên mông căng tròn, biến khe sâu bên trong thành một đường nét đối xứng hoàn hảo.
- Ông xã, anh đang xem gì vậy?
Bạch Tình Đình tình tứ hỏi.
- Hình như hôm nay anh có gì đó khác thường.
- Anh đang kiểm tra hệ thống giám sát.
Diệp Lăng Phi vô tình quay đầu lại, và lập tức nhìn thấy một cảnh tượng khiến người ta phải phun máu mũi. Hắn cảm thấy máu trong người sôi sục, cố nuốt nước miếng. Cổ họng hắn chuyển động, phát ra một tiếng "ực". Hắn vội quay mặt đi, giọng nói có phần lúng túng:
- Bà xã, em… em về phòng lúc nào thì được?
- Chẳng lẽ anh không muốn nhìn thấy em sao?
Giọng Bạch Tình Đình có vẻ không vui. Tay phải cô lật nhanh mấy trang tạp chí, phát ra tiếng loạt xoạt.
- Không phải. Anh… anh sợ mình không làm chủ được bản thân.
Diệp Lăng Phi lại nuốt nước miếng, cảm thấy cổ họng khô khốc. Hắn vội đứng dậy rót cho mình một ly nước, uống một hớp rồi cầm ly, không dám nhìn thẳng vào Bạch Tình Đình, chỉ có thể nhìn sang một bên mà nói:
- Anh đã hứa với em rồi, trước khi cưới sẽ không phát sinh quan hệ. Anh đã nói là phải giữ lời.
Nghe anh giải thích như vậy, nỗi buồn bực trong lòng Bạch Tình Đình tan biến, thay vào đó là sự cảm động. Cô càng tin rằng Diệp Lăng Phi là một người đàn ông đáng tin cậy. Càng nghĩ, ngọn lửa dục vọng trong lòng cô càng bùng cháy mạnh mẽ hơn.
Chính câu nói vô tình của vú Ngô trong bữa cơm đã khơi dậy ngọn lửa ấy. Vú Ngô nói đúng, bây giờ cô và Diệp Lăng Phi đã là vợ chồng, không cần phải e ngại gì nữa. Người con gái nào mà chẳng mong được hòa hợp với người đàn ông mình yêu, chỉ sau khi hòa hợp rồi hai người mới thực sự là vợ chồng.
Trước đây, Bạch Tình Đình đã sớm nếm trải sự cuồng nhiệt trong những lần âu yếm, chỉ là cô chưa bao giờ vượt qua giới hạn cuối cùng. Không thể phủ nhận, cô rất lo lắng về việc Diệp Lăng Phi tiến vào cơ thể mình. Suy cho cùng, cô vẫn là một cô gái chưa từng trải, nên luôn có cảm giác sợ hãi.
Nhưng câu nói của vú Ngô đã khiến cô giác ngộ. Cô bây giờ đã là phụ nữ có chồng, sớm muộn gì cũng sẽ đón nhận sự mãnh liệt của chồng. Cô đã thấy hắn phải khổ sở kìm nén ham muốn, nên cô cần phải chủ động vượt qua giới hạn này cùng hắn. Chính vì vậy mà cô mới mặc bộ đồ ngủ gợi cảm này đến phòng Diệp Lăng Phi, mục đích không nói cũng đã rõ. Cô đã chuẩn bị tinh thần rằng sau đêm nay, mình sẽ trở thành một người phụ nữ thực thụ.
Giọng nói của Bạch Tình Đình trở nên mềm mại:
- Ông xã, em qua đây chỉ muốn nói chuyện với anh thôi. Nếu anh nghĩ lung tung thì chứng tỏ anh có ý đồ xấu đấy.
Câu nói này thà không nói còn hơn. Vừa thốt ra, nó đã khiến ngọn lửa dục vọng trong người Diệp Lăng Phi bùng cháy dữ dội. Đây chẳng phải là đang khiêu khích hắn sao? Tán gẫu cái gì chứ, có ai ăn mặc thế này mà bảo là đi tán gẫu không? Diệp Lăng Phi cảm thấy cổ họng mình khô rát, định rót thêm nước thì phát hiện bình đã cạn. Hắn vội cầm ly lên nói:
- Bà xã, em chờ anh chút, anh đi rót ít nước.
Nói xong, chẳng đợi Bạch Tình Đình trả lời, hắn đã vội vã chạy ra ngoài.
Bạch Tình Đình nhìn dáng vẻ hấp tấp của hắn, bất giác nhếch miệng cười. Lúc này, cô mới phát hiện ra Diệp Lăng Phi cũng có lúc thật đáng yêu.
*
Trong phòng họp của tòa nhà chính phủ, tất cả lãnh đạo đều đã có mặt. Điền Vi Dân đã để Chu Hân Mính trình bày một lượt về những nguy cơ mà thành phố Vọng Hải đang đối mặt. Chủ đề thảo luận lúc này là làm thế nào để ngăn chặn cuộc tấn công khủng bố lớn nhất từ khi thành lập thành phố đến nay.
Một phe do Bí thư Thành ủy Từ Hàn Vệ dẫn đầu cho rằng sự việc lần này có vẻ như đang bị làm quá lên. Đây chẳng qua chỉ là vài vụ án hình sự, chỉ cần ra lệnh cho cục cảnh sát phá án trong thời hạn là được, không nhất thiết phải kinh động toàn thành phố. Vọng Hải là một thành phố đầu tư, có rất nhiều doanh nhân đến đây làm ăn. Nếu phát động toàn thành phố, điều này sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực, rất có khả năng các nhà đầu tư Đài Loan, nước ngoài và các nơi khác sẽ hủy bỏ dự án, gây tổn hại nghiêm trọng đến nền kinh tế của thành phố.
Phe còn lại, bao gồm Thị trưởng Điền Vi Dân, Phó thị trưởng Chu Hân Mính, Cục trưởng Cảnh sát Triệu Thiên Tiếu, lại cho rằng nên lập tức tiến hành các biện pháp an ninh trên toàn thành phố. Thà tin là có còn hơn không, nhất định phải bắt cho được nhóm phần tử khủng bố quốc tế này mới có thể ổn định tình hình an ninh, để các nhà đầu tư và người dân yên tâm làm việc, sinh sống.
Hai bên tranh luận gay gắt, không bên nào chịu nhường bên nào.
Cuộc họp bắt đầu từ 7 giờ tối, kéo dài hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa đi đến kết luận.
Ở đây không đến lượt Chu Hân Mính lên tiếng, cô chỉ ngồi im lặng. Trong lòng cô vô cùng sốt ruột, nếu tình hình cứ kéo dài thế này, không biết ai sẽ là nạn nhân tiếp theo. Cô thực sự hy vọng Diệp Lăng Phi có mặt ở đây lúc này, biết đâu hắn lại có cách thống nhất được ý kiến của các vị lãnh đạo. Nhưng rồi cô lại thấy suy nghĩ này của mình thật buồn cười, Diệp Lăng Phi làm sao có thể thuyết phục được những người này chứ.
Trong lúc cô đang đau đầu, điện thoại của cô đổ chuông. Cô cúi xuống xem, là Tiểu Triệu gọi. Cô vội đứng dậy rời khỏi phòng họp.
- Chị Chu, không hay rồi!
Vừa bắt máy, câu nói của Tiểu Triệu đã khiến tim cô thắt lại, cô vội hỏi:
- Chuyện gì?
- Từ Triệu bị giết rồi.
Chu Hân Mính vừa nghe cái tên này đã thấy bất an. Từ Triệu không phải là một ông chủ bình thường, đó chính là con trai của bí thư Từ. Tuy nhà nước có quy định quan chức chính phủ không được kinh doanh, nhưng không cấm con cái họ làm việc đó. Tên Từ Triệu này đã lợi dụng kẽ hở đó, mở một công ty xây dựng, dựa vào quyền lực của bố mà nhanh chóng phát triển thành một tập đoàn xây dựng có tiếng ở Vọng Hải. Không ngờ hắn lại bị giết, Chu Hân Mính nhận thức được đây không phải là chuyện nhỏ, vội nói:
- Tiểu Triệu, em nói cụ thể cho chị nghe.
- Chị Chu, tụi em cũng vừa nhận được tin báo, mới đến hiện trường. Từ Triệu bị giết ở biệt thự Nam Sơn. Hắn chết trong phòng cùng với một người phụ nữ trẻ. Dựa vào hiện trường, có thể thấy hung thủ là sát thủ chuyên nghiệp, và không chỉ có một người. Tại hiện trường, tụi em phát hiện một mảnh giấy giống với những vụ án trước, xem ra đều do cùng một nhóm sát thủ thực hiện. Thời gian tử vong khoảng từ 7 giờ đến 7 giờ 30. Bảo vệ tuần tra khu vực này phát hiện một chiếc xe Toyota màu trắng rời khỏi khu biệt thự của Từ Triệu. Theo lời kể của bảo vệ, trong xe hình như là mấy người nước ngoài.
- Ai báo án?
Chu Hân Mính hỏi tiếp.
- Là người giúp việc nhà hắn.
Chu Hân Mính đã hiểu rõ tình hình. Cô dặn Tiểu Triệu dẫn người kiểm tra hiện trường thật cẩn thận, không bỏ sót bất cứ manh mối nào, đặc biệt là phải yêu cầu người bảo vệ cố nhớ lại biển số xe của chiếc Toyota màu trắng đó. Lập tức điều tra về chiếc xe này.
Sau khi nói chuyện điện thoại xong, cô quay vào phòng họp, đi thẳng đến chỗ Thị trưởng Điền, ghé tai nói thầm với Điền Vi Dân vài câu. Điền Vi Dân mặt không biến sắc, gật gật đầu. Chu Hân Mính lúc này mới quay lại chỗ ngồi của mình.
- Bí thư Từ, tôi có chuyện này muốn nói với ông, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.
Điền Vi Dân thấp giọng nói với Từ Hàn Vệ.
Từ Hàn Vệ nghĩ rằng Điền Vi Dân muốn thương lượng riêng nên mới gọi mình ra ngoài, bèn nói:
- Thị trưởng Điền, không cần thiết phải thế, có gì cứ nói ở đây. Để mọi người cùng thảo luận.
- Là việc riêng.
Điền Vi Dân hạ giọng.
- Liên quan đến con trai ông.
Nghe câu này, sắc mặt Từ Hàn Vệ có chút thay đổi, ông liền gật đầu. Hai người đứng lên rời khỏi phòng họp.
Các vị lãnh đạo có mặt đều ngơ ngác như lạc vào sương mù, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Triệu Thiên Tiếu ngồi bên cạnh Chu Hân Mính, nhỏ giọng hỏi:
- Hân Mính, cô nói gì với thị trưởng Điền thế?
Chu Hân Mính hạ giọng đến mức thấp nhất, kề tai Triệu Thiên Tiếu nói:
- Cục trưởng, con trai bí thư Từ bị giết rồi.
- Cái gì?
Triệu Thiên Tiếu giật mình, nhưng nhanh chóng nhận ra mình vừa nói hơi to, vội hạ giọng hỏi:
- Xảy ra khi nào?
- Vừa mới đây thôi. Bên Tiểu Triệu đã đến hiện trường rồi. Nghe nói ở hiện trường còn có một phụ nữ lạ, không phải vợ của Từ Triệu.
Triệu Thiên Tiếu đã hiểu, người phụ nữ đó nhất định là tình nhân của Từ Triệu. Chuyện này quả không dễ công bố, thảo nào Thị trưởng Điền lại cẩn thận gọi bí thư Từ ra ngoài nói riêng. Triệu Thiên Tiếu cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, việc này chưa xong việc khác lại đến. Con trai của bí thư thành ủy bị giết, đây là chuyện động trời, chức cục trưởng cảnh sát của ông khó mà giữ được.
Chỉ một lát sau, Điền Vi Dân quay vào một mình. Ông trở lại chỗ ngồi, nói với các quan chức đang có mặt:
- Gia đình bí thư Từ có việc đột xuất, không thể tiếp tục tham gia cuộc họp. Bí thư Từ cho rằng sự việc lần này liên quan đến sự phát triển lâu dài của thành phố Vọng Hải, nhất định phải ngăn chặn các cuộc tấn công khủng bố quy mô lớn. Đồng thời phải trừng phạt nghiêm khắc những phần tử phá hoại thành phố. Vì thế, bí thư Từ đề nghị chúng ta phải nhanh chóng đưa ra biện pháp, càng nhanh càng tốt. Cá nhân tôi cũng thống nhất với quan điểm của bí thư Từ, tôi yêu cầu các đơn vị chính phủ lập tức phối hợp công tác kiểm soát toàn thành phố. Để tránh những tin đồn thất thiệt, chúng ta nên thông báo cho toàn dân, phát động nhân dân cùng tham gia. Quét sạch những phần tử khủng bố này ra khỏi Vọng Hải. Cục trưởng Triệu, tôi sẽ yêu cầu cảnh sát vũ trang phối hợp với ông. Ông lập tức trở về triển khai nhiệm vụ. Tôi yêu cầu phải hành động nhanh chóng, sớm một phút sẽ giảm bớt một phần nguy hiểm.
- Rõ!
Triệu Thiên Tiếu dõng dạc đáp.
- Thị trưởng Điền, chúng ta làm như vậy có khi nào sẽ khiến toàn thành phố hoang mang không? Tôi cho rằng đây chỉ là chuyện bé xé ra to, chẳng qua là một vụ án hình sự, không nhất thiết phải làm lớn chuyện như vậy.
Phó chủ nhiệm Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc Hứa Lạc Sơn đưa ra ý kiến phản đối. Ông ta luôn cho rằng biện pháp này là không cần thiết. Hứa Lạc Sơn và Từ Hàn Vệ cùng một phe, lúc nãy cũng chính vì sự phản đối của hai người này mà hội nghị bị đình trệ, không thể đưa ra quyết định cuối cùng.
Điền Vi Dân liếc nhìn Hứa Lạc Sơn, cười nhạt:
- Tôi nghĩ việc này ông có thể trao đổi với bí thư Từ.
- Không cần thiết, lúc nãy bí thư Từ đã không đồng ý. Cách nghĩ mà ông vừa nói là của bí thư Từ, tôi cho rằng đó chỉ là ý kiến cá nhân của ông mà thôi.
Hứa Lạc Sơn cũng không khách khí phản pháo.
Điền Vi Dân cười nhạt:
- Chủ nhiệm Hứa, tôi nghĩ bây giờ bí thư Từ nhất định sẽ đồng ý.
- Tại sao?
Hứa Lạc Sơn truy hỏi.
- Vì ngay lúc nãy, con trai của bí thư Từ đã bị phần tử khủng bố ám sát.
Điền Vi Dân lạnh lùng nói.
- Nếu không phải các ông kéo dài thời gian, nếu chúng ta quyết định sớm hơn, phát ra cảnh báo cho toàn thành phố, thì có lẽ con trai của bí thư Từ đã không chết. Bây giờ ông còn gì để nói nữa không?
Nghe xong câu nói của Điền Vi Dân, Hứa Lạc Sơn giống như trái cà dầm sương, ỉu xìu, cúi gằm mặt xuống, không thốt ra được lời nào.