Diệp Lăng Phi vào bếp tìm được một ấm nước sôi, đây là nước vú Ngô đặc biệt giữ lại để nấu ăn, thường dùng để nấu các loại canh súp. Diệp Lăng Phi rót một ly nước sôi từ ấm, mặc kệ có bỏng miệng hay không, uống một hơi cạn sạch, nước vừa trôi xuống bụng đã cảm thấy cổ họng bỏng rát, toàn thân nóng bừng.
Vẫn chưa đủ, nếu uống tiếp, cả người sẽ bốc hỏa mất.
- Chết tiệt, không phải là bỏ thứ quái quỷ gì vào đây chứ!
Diệp Lăng Phi cảm thấy nước trong bụng càng lúc càng khó chịu, sau khi uống thêm một ly nữa, hắn mới cầm ly không trở vào phòng ngủ.
Vừa vào phòng, hắn đã thấy Bạch Tình Đình đang quay lưng về phía cửa đọc tạp chí. Diệp Lăng Phi liếc thấy chiếc quần lót của cô, toàn thân lập tức nóng lên. Hắn nhếch môi, thầm nghĩ:
- Sợ cái quái gì, ông đây không tin thằng Steven còn dám đến gây sự.
Diệp Lăng Phi đặt ly lên bàn rồi ngồi xuống giường. Môi hắn kề lên chiếc cổ trắng ngần của Bạch Tình Đình, cố tình hít một hơi thật sâu, mùi hương cơ thể quyến rũ xộc thẳng vào mũi, kích thích ngọn lửa dục vọng trong hắn bùng lên.
Hai tay hắn ôm chặt lấy Bạch Tình Đình, đặt một nụ hôn lên môi cô.
Bạch Tình Đình đã sớm chờ đợi khoảnh khắc này, cô nhắm mắt lại, đôi môi khẽ hé mở, ra vẻ mặc cho hắn chiếm đoạt. Diệp Lăng Phi thấy dáng vẻ này thì dục vọng dâng trào, chỉ chờ cởi chiếc áo ngủ của Bạch Tình Đình ra nữa thôi, thì đúng lúc này, điện thoại của Chu Hân Mính lại reo lên.
Trong lòng Diệp Lăng Phi vốn còn do dự, chỉ là nhất thời không kìm nén được mới quyết định ân ái với Bạch Tình Đình một trận. Nhưng khi nghe tiếng chuông điện thoại được cài đặt riêng cho Chu Hân Mính vang lên, hắn vội vàng nhảy xuống giường. Hắn bước nhanh đến bàn, nắm chặt di động trong tay, cũng không chào Bạch Tình Đình một tiếng mà lao ra khỏi phòng.
Diệp Lăng Phi đi thẳng lên tầng ba, đứng trên ban công nhận điện thoại của Chu Hân Mính.
- Hân Mính, muộn thế này em còn gọi cho anh, chắc chắn là có chuyện chẳng lành rồi.
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Để anh đoán xem, có phải lại có người bị giết không?
Đầu dây bên kia của Chu Hân Mính rất ồn ào, Diệp Lăng Phi chỉ nghe thấy tiếng còi báo động của cảnh sát.
Giọng Chu Hân Mính lộ rõ vẻ căng thẳng, khi chắc chắn là giọng của Diệp Lăng Phi mới nói:
- Con trai của bí thư Từ bị giết rồi, thủ đoạn ra tay giống hệt mấy vụ án trước. Bây giờ em đang ở khu biệt thự Nam Sơn.
- Ồ, cách chỗ anh ở không xa lắm.
Diệp Lăng Phi cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy sóng, hành động của Steven càng lúc càng nhanh. Bây giờ mới khoảng tám giờ tối mà Steven đã ra tay, xem ra hắn đã mất hết kiên nhẫn, muốn mau chóng bắt được mình. Diệp Lăng Phi nói qua điện thoại:
- Hân Mính, hành động của Steven rất gấp gáp. Nếu anh đoán không sai, hắn đã không đợi được nữa rồi. Tối nay chắc chắn sẽ có biến, tin anh đi, sẽ có nhiều người bị giết trong chốc lát thôi. Steven hy vọng sẽ nhanh chóng tóm được anh.
- Diệp Lăng Phi, ý anh là tối nay sẽ có rất nhiều người bị giết?
Chu Hân Mính hỏi.
- Đúng vậy.
- Thị trưởng Điền đã triệu tập một cuộc họp khẩn. Quyết định phong tỏa kiểm tra toàn thành phố, bắt đầu từ ngày mai sẽ tiến hành rà soát tất cả các nhà nghỉ, khách sạn, khu vui chơi giải trí. Bắt đầu từ tối mai sẽ giới nghiêm, lập chốt kiểm soát trên các tuyến đường trọng yếu. Hiện tại thị trưởng Điền đang chuẩn bị phát biểu trước toàn dân thành phố. Diệp Lăng Phi, em báo cho anh biết để những ngày này người của anh không nên tùy tiện hành động, rất dễ bị cảnh sát coi là phần tử khả nghi và thẩm vấn.
- Ngày mai? Quá muộn rồi, Hân Mính. Tốt nhất là bắt đầu kiểm tra ngay tối nay. Đồng thời, tăng cường tuần tra mạnh mẽ, nếu có thể, hãy bảo vệ những người trong danh sách đó. Chỉ có như vậy mới có thể tránh được việc có thêm người bị giết.
Diệp Lăng Phi nhắc nhở Chu Hân Mính.
- Rất khó, chúng tôi vừa mới bố trí, cần thời gian để tập trung nhân lực.
Chu Hân Mính có vẻ khó xử.
- Diệp Lăng Phi, theo suy đoán của anh, Steven sẽ giết ai tiếp theo?
- Sao anh biết được. Anh có phải là cái thằng khốn đó đâu.
Diệp Lăng Phi có chút bực bội nói.
- Đó là chuyện của cảnh sát các em, việc anh cần làm là tóm được Steven trong thành phố này.
Chu Hân Mính không nói thêm gì nữa, sau một lúc im lặng, cô chậm rãi nói:
- Giờ em đi báo cáo cho cục trưởng Triệu, anh cẩn thận nhé.
- Anh sẽ cẩn thận!
Sau khi cúp máy, Diệp Lăng Phi cảm giác có người ở sau lưng, đột nhiên quay đầu lại đã thấy Bạch Tình Đình đang đứng đó. Vừa rồi hắn chỉ mải nói chuyện với Chu Hân Mính, không hề biết Bạch Tình Đình đã đứng sau lưng mình từ lúc nào. Đôi mắt đẹp của cô đang nhìn hắn đầy hoài nghi.
Khi Diệp Lăng Phi quay người lại, cô nhẹ nhàng hỏi:
- Chu Hân Mính gọi cho anh à?
Tim Diệp Lăng Phi đập thình thịch, sợ Bạch Tình Đình phát hiện ra chuyện giữa mình và Chu Hân Mính, vội vàng giải thích:
- Chu Hân Mính gọi điện báo cho anh biết trong khu biệt thự Nam Sơn xảy ra một vụ án mạng, con trai của bí thư Từ vừa bị người ta giết chết.
Bạch Tình Đình gật đầu, cô dường như chẳng để tâm đến lời hắn nói, mà hỏi đến việc mình quan tâm:
- Sao Hân Mính lại gọi cho anh?
- Vợ à, em đừng nghĩ lung tung. Hân Mính lo em biết chuyện này sẽ sợ hãi, nên mới gọi cho anh, bảo anh chú ý bảo vệ em.
Diệp Lăng Phi thấy lý do này của mình thật vụng về, nhưng trong lúc nhất thời hắn không tìm ra được cái cớ nào hay hơn.
Cũng may Bạch Tình Đình không vặn hỏi nữa, mà gật đầu nói:
- Em biết rồi.
Nói xong, Bạch Tình Đình trở vào phòng với tâm trạng nặng trĩu. Diệp Lăng Phi thấy cô như vậy, vội vàng nhét điện thoại vào túi rồi đi theo.
Bạch Tình Đình đi thẳng vào phòng ngủ của mình, khóa trái cửa lại. Diệp Lăng Phi đẩy cửa, quả nhiên đã bị khóa. Hắn đành đứng bên ngoài gọi cô mở cửa, nhưng gọi mấy tiếng mà Bạch Tình Đình vẫn không có động tĩnh. Trong lòng Diệp Lăng Phi dấy lên một cảm giác không lành, hắn lo rằng Bạch Tình Đình đã phát hiện ra mối quan hệ mập mờ giữa hắn và Chu Hân Mính.
Diệp Lăng Phi đi không được, ở cũng không xong, ngây người đứng ngoài cửa phòng ngủ của Bạch Tình Đình.
Bạch Tình Đình đột nhiên mở cửa, cô cầm khẩu súng bút máy, mặt lạnh như băng, nói rất nghiêm túc:
- Chồng à, em hỏi anh chuyện này, cái này anh lấy ở đâu?
Diệp Lăng Phi biết Bạch Tình Đình không nói đùa. Cô tra hỏi lai lịch của khẩu súng bút máy này nhất định là có mục đích. Trong đầu hắn lóe lên vài kiểu giải thích hợp lý trong nháy mắt, nhưng đều bị hắn gạt đi. Hắn ý thức được lúc này nếu giải thích qua loa sẽ không ổn, rất dễ khiến Bạch Tình Đình phát hiện ra nhiều bí mật mà hắn đã che giấu.
- Vợ à, anh có thể vào trong nói được không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Bạch Tình Đình không nói gì, quay người đi vào phòng ngủ. Diệp Lăng Phi cũng đi theo, tiện tay khóa cửa lại.
- Khẩu súng này gọi là súng bút máy. Không thể mua được bằng con đường thông thường.
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài.
- Anh biết em muốn biết anh lấy nó từ đâu, chuyện này nói ra dài dòng lắm, nói đơn giản là anh đã mua nó.
- Anh mua?
Bạch Tình Đình trợn mắt, bước nhanh đến trước máy tính, chỉ vào thông tin cô vừa tra được nói:
- Cái này em vừa tra được. Đây là vũ khí của gián điệp, người bình thường không thể nào có được.
- Đúng là anh mua mà, không lừa em đâu.
Diệp Lăng Phi ngồi bên giường cô, thở dài nói:
- Có một việc anh chưa bao giờ nói với em, anh nghĩ đã đến lúc nên cho em biết rồi.
Bạch Tình Đình không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Diệp Lăng Phi. Cô đang chờ đợi, từ lúc nghe được cuộc điện thoại giữa hắn và Chu Hân Mính, cô đã nhận ra có lẽ Diệp Lăng Phi đã giấu mình chuyện gì đó. Cô không nghĩ đến việc Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính có quan hệ, mà chỉ nghĩ liệu hắn có đang che giấu bí mật gì không. Lúc Diệp Lăng Phi giải thích trên sân thượng, Bạch Tình Đình đã nghĩ đến khẩu súng bút máy hắn đưa cho cô, nên vội vàng về phòng lên mạng tra, quả nhiên, khẩu súng này tuyệt đối không phải thứ người thường có thể mua được.
- Vợ à, em biết Dã Thú chứ?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Bạch Tình Đình gật đầu. Cô không nói gì, chỉ muốn biết Diệp Lăng Phi rốt cuộc muốn nói gì.
- Dã Thú từng là sĩ quan Thủy quân lục chiến của Mỹ, anh quen anh ta ở trường Huấn luyện Tử Thần.
- Trường Huấn luyện Tử Thần?
Bạch Tình Đình vừa nghe đến cái tên này liền sững sờ, nghe thật đáng sợ.
- Đúng, đó là ngôi trường được thành lập để huấn luyện những đặc công tinh nhuệ nhất. Tất cả những người vào trường đều phải ký cam kết sinh tử, nhà trường không đảm bảo an toàn tính mạng cho bất kỳ học viên nào, tỷ lệ tử vong của trường cao tới 40-60%, mà anh với Dã Thú là hai trong số những người may mắn sống sót.
Nói đến đây, Bạch Tình Đình kinh ngạc đến nỗi phải lấy tay che miệng, cô không dám tin vào những gì mình vừa nghe. Cô chưa bao giờ nghĩ trên đời lại có một ngôi trường như vậy, càng không nghĩ rằng chồng mình đã tốt nghiệp từ đó.
Diệp Lăng Phi không cho Bạch Tình Đình nhiều thời gian để kinh ngạc, mà tiếp tục nói:
- Sau khi tốt nghiệp, anh trở về Anh, muốn vào cục đặc công Anh quốc, còn Dã Thú thì đến công ty lính đánh thuê Hắc Thủy ở Mỹ. Đáng tiếc là anh không vào được tổ chức đặc công Anh quốc, vì anh là người Hoa. Bất đắc dĩ, anh chỉ có thể chọn con đường khác, đó là làm vệ sĩ. Rất may mắn là lúc đó anh làm vệ sĩ cho một đại thần trong chính phủ Anh. Nhờ đó anh có thể mua được những vũ khí mà người thường không mua được. Sau khi làm vệ sĩ được vài năm, anh có chút chán ghét cuộc sống đó, thông qua quan hệ của vị đại thần kia, anh dễ dàng vào làm việc cho công ty Mỹ Như tại Anh. Sau đó, anh trở về thành phố Vọng Hải. Đó là quá khứ của anh, vợ à, sở dĩ anh không muốn nói cho em biết là vì không muốn làm em sợ hãi. Khi anh làm vệ sĩ, không thể tránh khỏi việc đắc tội với một số người, anh không muốn vì quá khứ của mình mà khiến em bị tổn thương.
Diệp Lăng Phi đứng dậy, vẻ mặt đầy đau thương nói:
- Vợ à, những gì cần nói anh đều nói hết rồi. Anh tin lúc này em nhất định rất hận anh, hận anh đã lừa dối em. Nhưng anh thực sự không muốn lừa dối em, anh rất yêu em, không muốn mất em. Bất kể thế nào, anh sẽ tôn trọng lựa chọn của em, cho dù em không muốn sống cùng anh nữa, anh cũng sẽ không trách em. Ngủ ngon nhé, vợ, anh yêu em.
Diệp Lăng Phi nói xong, với vẻ mặt u uất, rời khỏi phòng của Bạch Tình Đình.
- Rầm!
Tiếng đóng cửa đã kéo Bạch Tình Đình trở về thực tại. Mấy câu cuối cùng của Diệp Lăng Phi đã thực sự làm Bạch Tình Đình cảm động, cô không ngờ hắn giấu diếm tất cả những điều này cũng chỉ vì yêu mình. Cô thấy hổ thẹn vì đã hiểu lầm hắn, vội vàng mở cửa phòng, đã không còn thấy Diệp Lăng Phi ở hành lang nữa.
Bạch Tình Đình chạy tới cửa phòng ngủ của Diệp Lăng Phi, nói dồn dập:
- Chồng à, em không muốn xa anh. Em biết anh làm vậy là vì muốn tốt cho em, em không trách anh đâu. Em nghĩ chúng ta đã là vợ chồng, nên thẳng thắn với nhau. Chồng ơi, anh đừng giận nữa, em biết em sai rồi.
Ở trong phòng, Diệp Lăng Phi nghe được những lời này của Bạch Tình Đình, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, xem ra những lời nửa thật nửa giả vừa rồi đã lừa được cô, cuối cùng cũng qua được cửa ải này.
Đang lúc Diệp Lăng Phi thấy mình may mắn, điện thoại của Dã Thú lại khiến tim hắn thót lên. Sau khi cúp máy, hắn mặc vội quần áo, đẩy cửa ra khỏi phòng.
Bạch Tình Đình đang đứng bên ngoài thấy hắn đi ra, tưởng hắn giận nên định bỏ đi, vội ôm chầm lấy hắn, miệng không ngớt lời xin lỗi:
- Chồng à, em yêu anh, xin lỗi anh. Em không nên hiểu lầm anh.
Diệp Lăng Phi có chút không đành lòng, hắn vỗ vỗ vai cô mỉm cười:
- Vợ à, anh không giận, giờ có việc gấp cần ra ngoài.
- Chồng, anh đi đâu?
Bạch Tình Đình ngẩng đầu, đôi mắt còn ngấn lệ nhìn hắn. Từ trong đôi mắt chứa đầy tình cảm của cô, hắn đã nhìn thấy bóng hình mình. Bất giác thấy động lòng, càng thêm kiên định rằng mình phải nhanh chóng giải quyết việc này, không thể để người yêu chịu tổn thương, đây chính là trách nhiệm cơ bản nhất của một người đàn ông.
- Anh qua chỗ Dã Thú, hình như đã xảy ra chuyện rồi.
Tay phải Diệp Lăng Phi vuốt ve mái tóc của Bạch Tình Đình nói:
- Vợ à, em hãy nhớ kỹ, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, anh đều sẽ bảo vệ em, không để em bị tổn thương. Anh làm tất cả cũng là vì muốn em được hạnh phúc, em chỉ cần tin những lời này của anh là đủ rồi. Bây giờ, em hãy ngoan ngoãn về phòng ngủ đi, nếu ngủ quá muộn sẽ không đẹp nữa đâu, anh không muốn vợ của anh không xinh đẹp.
Diệp Lăng Phi nói xong, cúi đầu tặng cho Bạch Tình Đình một nụ hôn. Sau đó, hai tay vòng qua eo, bế cô vào phòng ngủ.
Sau khi đắp chăn cho cô, hắn lại hôn cô thêm một cái nữa, rồi mới quay người rời đi.
Diệp Lăng Phi lái xe phóng nhanh trên con đường tối om dẫn đến Long Sơn. Hai bên đường không có đèn, cả con đường chìm trong màn đêm đen kịt.
- Dã Thú, cậu ở đâu?
Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa gọi điện cho Dã Thú.
- Lão Đại, hai thằng nhãi đó đang bị thẩm vấn. Hai tên này cứng miệng thật, đến mức không hé răng nửa lời.
Giọng Dã Thú nghe rất bực tức, hắn gằn giọng:
- Hai thằng khốn đó suýt nữa thì tự sát. Cũng may là lão tử nhanh tay lẹ mắt, giật được con dao găm của bọn chúng. Lão Đại, anh mau đến đây, em không dám chắc hai tên này cầm cự được bao lâu, cô Angel kia không chịu cầm máu cho bọn chúng, nói là cứ để hai thằng nhãi này chảy cạn máu đến chết.
- Anh biết rồi, mười phút nữa anh sẽ tới. Cậu nói với Angel, trước khi anh đến không được để chúng chết. Nếu ai để chúng chết, anh sẽ giết người đó. Nghe rõ chưa?
- Rõ.
Dã Thú trả lời.
Sau khi Diệp Lăng Phi cúp máy, hắn liền tăng tốc lên 140km/h, coi đây như đường cao tốc mà lao đi.
Trong đại đội cảnh sát hình sự, tiểu Triệu pha một ly cà phê mang về chỗ ngồi, đặt lên bàn, than thở:
- Ây da, mệt chết đi được. Mấy ngày nay rốt cuộc là sao vậy, sao toàn gặp án mạng. Mình vừa phá xong vụ án “quái xế”, lại gặp vụ án mạng liên hoàn, đúng là đen đủi, con trai của bí thư Từ chết rồi, đội cảnh sát hình sự chúng ta đừng hòng được nghỉ ngơi, một ngày 24 tiếng phải phá án rồi.
Những cảnh sát hình sự vừa rời khỏi hiện trường đều gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với suy nghĩ của tiểu Triệu. Trong lòng mỗi người đều hiểu rõ, vụ án lớn như vậy, cấp trên nhất định sẽ ra thời hạn phá án, nếu có thời hạn thì chỉ có nước liều mạng mà làm, bằng không đám cảnh sát hình sự bọn họ sẽ gặp xui xẻo.
- Ê, đội trưởng Chu đâu, sao chẳng thấy bóng dáng đâu cả?
Tiểu Triệu than thở xong mới nhận ra Chu Hân Mính đã biến mất từ lúc về.
- Đội trưởng Chu được gọi đi họp rồi.
Một cảnh sát hình sự đáp.
Tiểu Triệu vừa định mở miệng thì thấy Chu Hân Mính xuất hiện ở đại sảnh. Chu Hân Mính mặt mày căng thẳng, nhìn khắp một lượt các cảnh sát hình sự rồi nói:
- Lập tức thông báo cho tất cả mọi người họp.
- Đội trưởng Chu, họp à, họp cái gì thế, vừa mới về đã họp rồi.
Tiểu Triệu hỏi.
- Bớt lời đi, lập tức tập hợp mọi người họp.
Đội cảnh sát hình sự họp ngay tại đại sảnh, cảnh sát ngồi kín cả khán phòng, không dưới một trăm người. Vẫn còn một vài người lục tục đi vào, cuộc họp này quá đột ngột, có người còn đang ngủ ở nhà cũng bị triệu tập khẩn cấp.
Những cảnh sát hình sự này đều không rõ chuyện gì đã xảy ra, tuy gần đây có nhiều vụ án, nhưng không đến mức nửa đêm gọi đến họp.
Trước đây, nếu có hành động lớn cũng phải thông báo trước mấy ngày, chứ không giống cuộc họp bất thường tối nay. Mọi người đều mơ hồ cảm giác được tối nay sẽ có chuyện lớn.
Quả nhiên, Chu Hân Mính nhìn tất cả cảnh sát hình sự đang có mặt, tuyên bố bắt đầu từ tối nay, sẽ triển khai chiến dịch mang mật danh "Tia Chớp" nhằm chống lại các phần tử khủng bố trên toàn thành phố. Bắt đầu từ lúc này, yêu cầu tất cả cảnh sát hình sự đều phải mang súng bên người suốt 24 giờ để chờ lệnh.
Đội cảnh sát hình sự tối hôm nay sẽ phối hợp với cảnh sát địa phương triển khai công tác kiểm tra các nhà hàng, khách sạn trên toàn thành phố, trọng điểm là những người nước ngoài.
- Trời, là hành động lớn đó!
Tiểu Triệu ngồi bên dưới thầm kêu lên một tiếng, khiến Chu Hân Mính trừng mắt, cậu ta sợ quá vội rụt cổ lại, không dám nói bậy nữa.
- Hành động!
Theo hiệu lệnh của Chu Hân Mính, người của đội cảnh sát hình sự bắt đầu hành động.
Cũng đúng lúc này, cảnh sát của từng khu vực cũng bắt đầu ra quân. Cảnh sát giao thông bắt đầu phong tỏa các giao lộ, cảnh sát vũ trang kết hợp với cảnh sát địa phương bắt đầu kiểm tra các nhà hàng, khách sạn lớn trong toàn thành phố.
Thị trưởng Điền đã hạ lệnh, dù có phải lật tung cả thành phố cũng phải bắt cho được hung thủ đã giết con trai của bí thư Từ.
Cả thành phố Vọng Hải được bao phủ bởi một tầng mây đen, tối nay chắc chắn không phải là một đêm yên bình.
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng