Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 297: CHƯƠNG 297: MỘT ĐÊM KHÔNG YÊN LẶNG (1)

Long Sơn vốn là một khu danh lam thắng cảnh, nhưng Dã Thú đã mua lại nơi này với ý định cải tạo thành khu du lịch nghỉ dưỡng.

Đây là hợp đồng Dã Thú đã ký kết với chính quyền thành phố Vọng Hải, nhưng mục đích thực sự của hắn là biến nơi này thành căn cứ của tập đoàn Lang Nha.

Đương nhiên, khu vực phía nam Long Sơn hoàn toàn có thể mở cửa cho khách du lịch, vì nơi đây vốn là khu phong cảnh. Còn khu vực phía bắc núi non hiểm trở, không phù hợp để du lịch, lại cực kỳ thích hợp để làm căn cứ của Lang Nha.

Chỉ có điều, Dã Thú vẫn chưa đầu tư để tiến hành cải tạo, chỉ tu sửa một vài nơi ở khu vực phía bắc thành những căn phòng đơn sơ, làm nơi đóng quân tạm thời của tổ chức Lang Nha.

Xe của Diệp Lăng Phi đến chân núi thì không thể đi tiếp được nữa, con đường đất hẹp khiến xe không thể đi qua. Hắn đành tắt đèn xe, đi bộ lên núi.

Còn chưa đẩy cửa, hắn đã nghe thấy tiếng hừ hừ của Dã Thú vọng ra từ bên trong, dường như đang ngâm nga một điệu dân ca nào đó. Nhưng giai điệu dân ca vốn êm tai qua miệng Dã Thú lại trở nên khó nghe, cảm giác chẳng khác gì tiếng sói hú lúc nửa đêm. Dã Lang đi cùng Diệp Lăng Phi chỉ biết lắc đầu nói:

- Satan, anh phải góp ý với Dã Thú, bảo hắn nửa đêm đừng có học sói hú nữa.

Diệp Lăng Phi cười cười, không nói gì thêm, đẩy cửa phòng bước vào.

Trong góc tường, hai gã da trắng chừng hai mươi tuổi đang co ro. Một gã mặc quần jean, chân phải bê bết máu, dưới đùi là một vũng máu. Gã còn lại mặc quần ka-ki, tóc ngắn, trên đầu có một vết thương đang rỉ máu.

Vừa thấy Diệp Lăng Phi bước vào, những người đang ngồi trong phòng liền chào hắn rồi đi ra ngoài. Chỉ còn lại bốn người là Dã Thú, Angel, Diều Hâu và Đao Nhọn.

- Lão đại, chính là hai thằng nhãi này. Mẹ kiếp, chúng định giết bố vợ của anh, may mà bị tụi em tóm được. Lão đại, hai thằng này cạy miệng cũng không nói.

Dã Thú toét miệng nói.

Angel cũng bước tới, đưa cho Diệp Lăng Phi con dao găm đang cầm trên tay, bĩu môi:

- Satan, anh ra tay đi.

- Em không ra tay thì để anh!

Diệp Lăng Phi đưa tay nhận lấy con dao găm.

- Vậy anh ra tay đi. Theo em thấy nên giết quách hai tên này đi, giữ lại cũng vô dụng. Anh nghĩ có thể moi được tin tức từ miệng sát thủ chuyên nghiệp sao? Khó lắm đấy.

Angel nói.

Diệp Lăng Phi cởi áo khoác ngoài vứt cho Dã Lang, rồi cầm dao găm đến trước mặt hai gã da trắng.

- Biết nói tiếng Anh không?

Diệp Lăng Phi dùng tiếng Anh hỏi chúng.

Hai gã da trắng nhắm mắt lại, không thèm nhìn Diệp Lăng Phi, rõ ràng là đừng mong chúng trả lời câu hỏi.

- Người Pháp, Anh hay Mỹ?

Diệp Lăng Phi hỏi tiếp.

Hai người đó vẫn không trả lời, Dã Thú không nhịn được nói:

- Lão đại, hỏi làm gì nữa, giết quách hai thằng nhãi này đi cho rồi. Đừng lãng phí thời gian.

- Anh tin họ sẽ nói thôi.

Diệp Lăng Phi cười nhạt, gọi Dã Thú lại:

- Dã Thú, cậu xem ngón tay của tên nào dễ tách hơn, chọn giúp anh một ngón.

Dã Thú không hiểu Diệp Lăng Phi định làm gì, nhưng vẫn bước đến trước mặt gã da trắng bị trúng đạn, nắm lấy ngón tay phải của hắn, ấn xuống đất.

Diệp Lăng Phi cầm chặt con dao, nhắm thẳng ngón cái của gã đó mà chém xuống. Gã kia lập tức kêu lên một tiếng thảm thiết, mồ hôi trên trán túa ra như tắm.

- Nghe giọng này thì hẳn là người Anh, âm của cậu rất trong. À, đương nhiên là tôi phải xác nhận thêm một chút.

Diệp Lăng Phi cười nhạt, lại vung dao lần nữa, lần này liên tiếp hai ngón tay bị chặt đứt, gã da trắng đau đớn hét lên thảm thiết.

- Giờ thì tôi khẳng định cậu là người Anh. Bây giờ đã chứng thực rồi, cậu chính là người Anh. Nếu cậu có thể hiểu tiếng Anh, vậy thì chúng ta sẽ dễ nói chuyện hơn.

Diệp Lăng Phi quay lại đưa con dao cho Dã Lang, chậm rãi nói:

- Dã Lang, bảy ngón tay còn lại của gã này, chặt hết cho anh, từng ngón một.

- Tôi là người Anh.

Vừa nghe Diệp Lăng Phi ra lệnh chặt hết ngón tay, gã da trắng hoảng hốt, yếu ớt trả lời.

- Muộn rồi. Tôi đã biết cậu là người nước nào. Cậu có nói cũng vô dụng.

Diệp Lăng Phi không thèm để ý, cười khà khà đến trước mặt gã còn lại, nói:

- Cậu là người nước nào?

Cùng với tiếng kêu la thất thanh của gã người Anh, gã da trắng này nhìn khuôn mặt đang nở nụ cười của Diệp Lăng Phi, ánh mắt lóe lên tia sợ hãi. Dù không sợ chết, nhưng hắn lại sợ nụ cười đó. Đằng sau nụ cười rạng rỡ ấy ẩn giấu một trái tim ác quỷ, gã này bị Diệp Lăng Phi làm cho dao động, lí nhí đáp:

- Người Pháp.

- Ừm, phối hợp rất tốt, tôi thích người Pháp.

Diệp Lăng Phi vỗ vai gã người Pháp, cười khà khà nói với Angel đang đứng phía sau:

- Em xem, người ta rất hợp tác, sao em lại nói người ta không chịu hợp tác chứ.

Angel khẽ lắc đầu, thầm nghĩ:

- Gặp phải đại ác ma như anh thì ai mà không sợ.

Diệp Lăng Phi lại quay sang gã người Pháp, cười bảo:

- Con người tôi rất dễ nói chuyện. Tôi biết các cậu đến đây để giết người, có biết giết ai không?

Gã người Pháp lắc đầu, Diệp Lăng Phi cười nói:

- Không biết giết ai cũng không sao, cậu nhìn đây, tôi chính là Satan, là người mà cậu muốn giết đấy, bây giờ biết chưa?

Thấy trong mắt gã người Pháp hiện lên nỗi kinh hoàng, Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vỗ mặt gã, bảo:

- Con người tôi rất thân thiện, mọi người cũng vì miếng cơm manh áo cả thôi. Các cậu làm sát thủ cũng chẳng dễ dàng gì, tôi biết mà. Ừm, nhìn cậu cũng còn trẻ, chắc là có người nhà ở Pháp nhỉ. Hừ, cũng vì nuôi gia đình cả, không hề đơn giản, không hề đơn giản. Tôi rất thông cảm với cậu. Được rồi, tôi sẽ để cô gái xinh đẹp đằng sau hỏi cậu vài vấn đề, hãy thành thật trả lời. Nhớ kỹ, phải thành thật, nếu không, tôi sẽ gửi ảnh cậu về Pháp, giết sạch cả nhà cậu.

Diệp Lăng Phi đứng dậy, quay sang nói với Angel:

- Hỏi cho rõ, người của chúng ở đâu. Nếu nó không nói thật, cứ chặt từng ngón tay của nó trước, sau đó gửi ảnh nó về Pháp, giết sạch cả nhà nó cho anh.

Gã người Pháp nghe được câu nói này của hắn, toàn thân run lên bần bật.

Diệp Lăng Phi đi ra ngoài, Dã Thú và Dã Lang cũng đi theo hắn. Trong phòng chỉ còn lại Angel, Diều Hâu và Đao Nhọn, tiếng kêu la thảm thiết từ bên trong không ngừng vọng ra.

- Dã Thú, cho anh điếu thuốc, lúc đi vội quá quên mang theo.

Diệp Lăng Phi sờ túi mới phát hiện không chỉ quên mang thuốc mà còn quên cả bật lửa. Hắn ngồi trên một phiến đá, nhận lấy điếu 555 Dã Thú đưa cho. Thuốc 555 và Marlboro đều giống nhau, vị rất đậm, mùi thuốc lá sấy không tệ.

Diệp Lăng Phi hút một hơi rồi nói:

- Cũng không biết có phải anh thay đổi rồi không, mà cứ cảm thấy mình thích hút những loại thuốc nhẹ hơn.

- Lão đại, không cần anh nói, ngay cả em cũng có phần thích cuộc sống ở đây rồi.

Dã Thú ngồi xổm bên cạnh Diệp Lăng Phi, cười toe toét:

- Em định học theo lão đại, tìm một người phụ nữ rồi cưới.

Diệp Lăng Phi cười cười, không nói gì.

Một lát sau, Angel từ bên trong đi ra.

- Satan, tên này khai rồi. Bọn chúng có một tổ sáu người, ngoài hai tên này ra, còn có bốn sát thủ của câu lạc bộ đang ở chỗ của chúng.

Angel nhổ một bãi nước bọt, nói tiếp:

- Còn những người khác, cậu ta cũng không rõ. Hành động của bọn họ do một người đàn ông có biệt hiệu là Liên Lạc Viên sắp xếp, chúng thường liên lạc với nhau qua vệ tinh. Mỗi lần hành động, Liên Lạc Viên đều gọi điện thoại vệ tinh để thông báo.

- Nói vậy, cậu ta không còn giá trị lợi dụng nữa rồi.

Diệp Lăng Phi ngồi dậy, ném điếu thuốc xuống đất, dặn dò Dã Thú:

- Xử lý sạch sẽ hai tên này.

- Vậy chúng ta làm sao bây giờ?

Angel hỏi.

- Chẳng phải hắn nói còn bốn tên nữa sao, lập tức hành động, giết sạch bốn tên đó.

Diệp Lăng Phi thản nhiên nói:

- Đã đến thành phố Vọng Hải rồi thì không cần phải trở về nữa, cứ để chúng ở lại đây vĩnh viễn.

- Lão đại, phía trước có trạm kiểm soát!

Dã Thú vừa lái chiếc xe yêu quý của mình vào địa phận thành phố thì thấy phía trước có hai chiếc xe cảnh sát chặn ngang trục đường chính, ngoài ra còn có hai chiếc mô-tô cảnh sát giao thông đang đứng ở đó.

Trong xe, Angel và Diệp Lăng Phi ngồi ở hàng ghế sau. Dã Lang ngồi ở ghế phụ. Sau khi nghe Dã Thú nói, Diệp Lăng Phi cười bảo:

- Cảnh sát hành động nhanh thật đấy, ừm. Anh phải đánh giá lại năng lực phản ứng của cảnh sát hình sự thành phố Vọng Hải thôi.

Diệp Lăng Phi nhìn quanh một lượt, lạnh lùng nói:

- Không vấn đề gì, lần này chúng ta không mang súng, không sợ họ kiểm tra.

- Lão đại, em... em có mang hai khẩu AK-47, với hai quả lựu đạn trong cốp xe nữa.

Dã Thú mặt mày méo xệch nói:

- Em không biết ở đây có kiểm soát.

- Cậu đúng là đồ vô lại.

Diệp Lăng Phi mắng một câu, rồi nói:

- Đã mang theo rồi thì hết cách. Nếu bị họ phát hiện, thì đành trách bọn họ xui xẻo, giết sạch bọn họ.

Có được sự cho phép của Diệp Lăng Phi, Dã Thú chẳng còn lo lắng gì nữa. Hắn từ từ lái xe đến trước hai chiếc xe cảnh sát rồi dừng lại.

Một cảnh sát giao thông tiến đến, đầu tiên là chào Dã Thú một cái, rồi lịch sự nói:

- Chúng tôi đang thi hành nhiệm vụ, mời anh xuất trình giấy tờ.

Dã Thú rất hợp tác đưa hộ chiếu ra, cười bảo:

- Đồng chí cảnh sát vất vả rồi, đây là hộ chiếu của tôi.

Sau khi người cảnh sát xem qua hộ chiếu, lại trả lại cho hắn, nói tiếp:

- Phiền anh cho xem bằng lái xe.

- Bằng lái xe à, có, có.

Dã Thú thò tay vào hộc đồ bên cạnh, mò mẫm khắp nơi. Dã Lang và Angel vừa thấy điệu bộ này của Dã Thú, liền đoán chắc hắn định tìm vũ khí. Hai người bất giác đưa chân ra, chuẩn bị rút dao găm. Đúng lúc này, Dã Thú đã tìm được bằng lái, lập tức đưa cho người cảnh sát.

Người cảnh sát xem qua bằng lái, rồi trả lại cho Dã Thú, áy náy nói:

- Thưa ngài, thật xin lỗi đã làm mất thời gian của anh, bây giờ anh có thể đi được rồi.

- Cảm ơn đồng chí cảnh sát.

Dã Thú gật đầu lia lịa, lái xe từ từ đi qua trạm kiểm soát. Đi được một đoạn, Dã Thú đắc ý nói:

- Thế nào, không ngờ tôi cũng có chiêu này phải không. Đôi lúc không chỉ biết làm bừa, vẫn phải động não một chút. Tôi có nói là tôi không có bằng lái đâu, nhìn hai người còn định rút đồ nghề ra, hầy, đúng là cái đồ tay chân nhanh hơn não.

Câu nói của Dã Thú còn chưa dứt thì đầu hắn đã bị Angel cốc cho một cái đau điếng, cô điên tiết mắng:

- Đồ vô lại nhà anh mà còn lằng nhằng nữa, tôi sẽ đâm cho anh một nhát từ sau lưng, cho anh mát lòng mát dạ luôn.

Dã Thú nhếch miệng:

- Angel, lúc này tôi không đôi co với cô, đợi xong việc xem ai làm cho ai mát lòng mát dạ.

Angel vừa nghe đã điên lên, giận dữ bảo:

- Dã Thú, chúng ta tìm chỗ nào solo một trận đi.

Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, tay trái ôm lấy đôi vai gầy của Angel, bảo:

- Đừng gây chuyện nữa, làm việc đi.

Bị Diệp Lăng Phi ôm chặt, Angel không động đậy được. Bàn tay hắn như một gọng kìm sắt, làm sao cô thoát ra được. Cô đành dựa hẳn vào lòng hắn, hai tay ôm chặt cổ hắn, không thèm để ý đến Dã Thú nữa.

Chiếc xe chạy vào một con hẻm nhỏ, Dã Thú liền tắt đèn. Ba người Dã Lang, Dã Thú, Angel xuống xe. Dã Thú vòng ra sau, mở cốp xe, lấy ra hai khẩu súng AK-47, ném cho Dã Lang một khẩu.

- Dã Thú, không phải là anh sợ rồi chứ? Đối phó với bốn tên phế vật mà còn phải mang súng à? Thật mất mặt.

Angel thấy Dã Thú cầm khẩu AK, liền mỉa mai hắn.

Dã Thú tỏ vẻ không quan tâm, hừ một tiếng:

- Lười phí thời gian với bọn chúng, cứ xông vào xả một loạt là giải quyết xong hết.

Diệp Lăng Phi thò đầu ra khỏi xe, thấy Dã Thú cầm khẩu AK liền thấp giọng mắng:

- Dã Thú, mẹ kiếp cậu muốn làm lớn chuyện à? Đây là khu dân cư, cậu mà nổ súng thì cả tòa nhà đều biết đấy. Mẹ kiếp, cất súng vào cho tôi. Khi nào bất đắc dĩ mới được nổ súng.

- Thói quen, thói quen thôi.

Dã Thú cười ha hả:

- Lão đại, em mà không có cái này là thấy không quen tay. Cùng lắm em không nổ súng là được chứ gì.

- Đi sớm về sớm, đừng chậm trễ.

Diệp Lăng Phi khoát tay, ba người cũng không chần chừ, nhanh chóng tiến về phía cuối con hẻm.

Đây là khu phố cổ, các tòa nhà đều là kiểu cũ. Đi vào con hẻm này, lại rẽ thêm hai lần nữa là đến trước một tòa nhà bát giác kiểu cũ. Nhà bát giác ngày xưa rất phổ biến, nhưng bây giờ chỉ có ở khu phố cổ này mới còn thấy được.

Ba người không nói thêm gì, đều vào tư thế sẵn sàng chiến đấu. Họ nhanh chóng mò lên tầng ba của tòa nhà cũ, đếm số phòng. Khi đến cửa phòng thứ tư, Angel và Dã Lang nép sang hai bên, Dã Thú đứng ngay trước cửa. Hắn hít một hơi thật sâu, đột nhiên nhấc chân phải lên, đạp tung cửa phòng. Ngay khi cánh cửa bật tung, Angel và Dã Lang đã lao vào.

Đây là một căn phòng cũ kỹ, chia thành gian trong và gian ngoài. Trước khi đến đây, Angel đã nắm rõ bố cục bên trong căn phòng từ lời khai của gã người Pháp, thậm chí cả việc chúng ngủ ở đâu cô cũng nắm rõ như lòng bàn tay. Vì thế, lúc Angel và Dã Lang lao vào, họ chạy thẳng đến chỗ hai gã đàn ông đang nằm trên giường ở gian ngoài.

Trong căn phòng tối om, Angel và Dã Lang hoàn toàn dựa vào cảm giác nhạy bén được huấn luyện lâu năm, hai nhát dao đâm thẳng vào tim hai tên sát thủ. Chúng thậm chí còn không có cơ hội kêu lên đã bị giết chết.

Nhưng đúng lúc đó, hai người ở gian trong đã bị đánh thức. Họ phản ứng gần như theo bản năng, chộp lấy khẩu súng ở ngay bên cạnh.

Không đợi tay của hai tên đó kịp bóp cò, Dã Thú đã chĩa thẳng khẩu AK vào chúng, xả một loạt đạn, bắn cho hai gã nát như tổ ong.

- Anh là đồ khốn nạn!

Angel thấy Dã Thú nổ súng, giận dữ mắng một câu, nhưng lúc này có trách cũng vô dụng.

Không thể thoát ra bằng cửa trước, Angel chạy nhanh đến cửa sổ, kéo rèm ra, phát hiện bên dưới là một đống rác. Cô không nghĩ ngợi gì thêm, nhảy thẳng xuống.

Angel vừa nhảy xuống, Dã Lang và Dã Thú cũng nhảy theo cô.

Lúc ba người trở lại, Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng của họ liền bật cười. Trên người cả ba dính đầy rác rưởi, toàn thân bốc lên một mùi hôi thối.

- Satan, em chịu hết nổi tên khốn này rồi!

Angel mở cửa lên xe, cởi áo khoác ra, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, giận dữ nói:

- Anh ta đã nổ súng, đầu óc anh ta đúng là toàn nước rồi.

- Rời khỏi đây trước đã.

Diệp Lăng Phi không hề trách tội Dã Thú, mà ra hiệu cho hắn mau rời khỏi nơi này. Tiếng súng lúc nãy đã thu hút sự chú ý của một vài người dân, nếu không nhanh chóng rời đi, có thể sẽ bị phát hiện hành tung.

Có một điều chắc chắn, đêm nay không phải là một đêm yên tĩnh. Chu Hân Mính không rõ tại sao, nhưng cô luôn có cảm giác tối nay sẽ xảy ra chuyện lớn.

- Đội trưởng Chu, đã đến cổng khách sạn Quốc Tế rồi.

Tiểu Triệu dừng xe trước cổng khách sạn, nhìn Chu Hân Mính đang ngồi không yên ở ghế phụ.

Chu Hân Mính day day thái dương, cố gắng thu lại dòng suy nghĩ miên man.

- Chị Chu, chúng ta khám xét phòng hay để cảnh sát nhân dân bình thường đi?

Tiểu Triệu hỏi.

- Chúng ta chỉ phối hợp, việc này cứ để cảnh sát nhân dân làm.

Chu Hân Mính nói.

- Dù sao đây cũng là khách sạn năm sao của thành phố Vọng Hải, những người ở đây đều không phải dạng vừa, chúng ta không được làm loạn. Cậu thông báo cho người của mình, đi theo cảnh sát nhân dân kiểm tra từng phòng.

- Rõ.

Tiểu Triệu đáp một tiếng, mở cửa xe bước xuống.

Chu Hân Mính lại thở dài, rồi cũng bước xuống xe.

Đã có mười mấy cảnh sát nhân dân mặc đồng phục đi vào khách sạn Quốc Tế, theo sau họ là các cảnh sát hình sự vai mang súng. Chu Hân Mính đứng đó một lúc, rồi cũng nhấc chân bước vào khách sạn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!