Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 299: CHƯƠNG 299: HIẾN DÂNG TẤT CẢ CHO ANH

Mười một giờ đêm, vốn là khoảnh khắc nóng bỏng nhất của cuộc sống về đêm, lại vì một cuộc hành động chớp nhoáng mà khiến các quán bar, khu vui chơi giải trí lớn nhỏ của thành phố Vọng Hải phải đóng cửa sớm. Không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy rất nhiều cảnh sát xuất hiện trên các con đường, khách sạn và khu giải trí. Một vài cặp nam nữ không xem tin tức đành phải dẹp lại tâm trạng phóng túng, ngoan ngoãn trở về nhà.

Bài phát biểu của thị trưởng Điền trên ti vi không những không gây ra sự hoảng loạn cho toàn thành phố, mà ngược lại, rất nhiều người dân còn tin tưởng chính quyền hơn vì họ đã công khai thừa nhận sự việc. Họ càng tin rằng chính quyền thành phố Vọng Hải có đủ năng lực để bảo vệ an toàn cho mình.

Người Trung Quốc cần nhất điều gì?

Họ cần chính quyền thẳng thắn với người dân bình thường, công khai hóa mọi thông tin. Đó chính là điều người dân cần, càng che giấu càng tạo nên sự khủng hoảng. Giờ đây, khi mọi chuyện được công khai, họ ngược lại cảm thấy an toàn hơn dưới sự bảo vệ của thành phố Vọng Hải.

Thế là, trung tâm 110 trở thành ban ngành bận rộn nhất thành phố Vọng Hải. Người dân không ngừng báo tin những gì họ biết được đến trung tâm 110. Toàn bộ nhân viên của trung tâm đều được triệu tập, mười mấy chiếc điện thoại cảnh sát không ngừng đổ chuông. Mười mấy nhân viên tiếp nhận cuộc gọi tổng hợp những tin báo hỗn loạn, sau đó chuyển cho hơn ba mươi nữ cảnh sát để tập hợp và phân tích theo từng nhóm nhỏ. Sau khi thông qua phân loại và phân tích, những tin tức hữu ích sẽ được chuyển về tổng bộ cảnh sát.

Bốn chiếc xe cảnh sát dừng trước một khu chung cư cao cấp ven biển, Chu Hân Mính cùng mọi người xuống xe. Thông qua việc truy tìm người thuê nhà, họ nhanh chóng phát hiện ra người thuê căn phòng đó là một công ty chuyên cho người nước ngoài thuê. Công ty này có tên là Hải Vận, chuyên đứng ra thuê phòng trực tiếp cho người ngoại quốc.

Chu Hân Mính cùng các cảnh sát hình sự lập tức đến nơi ở của đại diện pháp nhân công ty này. Khoảng hơn hai mươi cảnh sát hình sự xông vào khu chung cư, một cảnh sát đưa thẻ ngành cho bảo vệ xem, ngầm ra hiệu cho người này không được có bất kỳ hành động nào. Bốn cảnh sát khác canh giữ khu vực thang máy và thang bộ, Chu Hân Mính dẫn theo số còn lại bước vào thang máy lên tầng mười ba. Cửa thang máy vừa mở, họ đã thấy hai người ngoại quốc đang đứng đợi ở ngoài.

Hai người ngoại quốc đó thấy trong thang máy có rất nhiều cảnh sát thì sững sờ, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, tỏ vẻ điềm nhiên tiếp tục đợi thang máy.

Chu Hân Mính cùng các cảnh sát chạy thẳng đến căn hộ của người đại diện pháp nhân. Vừa chạy được mấy bước, Chu Hân Mính đột nhiên quay người lại hét lên:

- Đứng lại!

Chu Hân Mính hét bằng tiếng Anh, nhưng hai tên ngoại quốc đó nghe xong vẫn quay người lại và rút súng ra.

- Tránh mau!

Chu Hân Mính hoảng hốt, hét lớn một tiếng rồi vội nằm xuống sàn.

Nhưng vẫn có vài cảnh sát chưa kịp phản ứng thì đã nghe tiếng súng nổ “pằng, pằng”. Hai cảnh sát trúng đạn ngã xuống sàn. Những cảnh sát còn lại lúc này mới kịp phản ứng, lần lượt nằm sấp xuống.

Chu Hân Mính nắm chặt súng, nhắm bắn hai người đó. Nhưng phản ứng của hai tên ngoại quốc này quá nhanh. Sau khi bắn bốn phát, chúng liền lao vào thang máy. Đến khi Chu Hân Mính cùng mọi người chạy tới, thang máy đã bắt đầu đi xuống. Chu Hân Mính một mặt gọi điện thông báo cho những người canh giữ ở tầng dưới, một mặt gọi cấp cứu cho hai cảnh sát bị trúng đạn. Trong hai người, một người bị thương tương đối nặng, viên đạn đã xuyên qua bụng khiến anh chảy máu quá nhiều. Người còn lại trúng đạn ở cánh tay, không nguy hiểm đến tính mạng.

- Đội trưởng Chu, người chết rồi.

Tiểu Triệu chạy ra từ nhà của người đại diện pháp nhân, vội vàng nói:

- Đã tắt thở, thi thể còn trong phòng khách.

- Thông báo cho các bộ phận khác đến hiện trường, chúng ta đuổi theo hai tên sát thủ đó.

Chu Hân Mính dặn dò.

Đợi khi người của Chu Hân Mính xuống tới tầng một, họ đã thấy bốn cảnh sát dưới lầu đều nằm trong vũng máu.

- Chết tiệt!

Chu Hân Mính chửi một câu, cô nhìn thấy bóng dáng hai tên ngoại quốc biến mất trong nháy mắt ở cổng chính. Thời gian không cho phép cô nghĩ nhiều, cô liền cầm súng đuổi theo, tiểu Triệu và mười mấy cảnh sát cũng đuổi theo sau.

Bên cạnh tòa nhà cao tầng này là bãi biển, hai tên ngoại quốc không chạy men theo đường lớn mà lại chạy ra biển, nhảy vào trong bãi đá ngầm rồi mất dạng.

Đá ngầm ở đây rất nhiều, lại thêm trời tối mịt. Muốn bắt được hai tên sát thủ này không phải là chuyện đơn giản, huống chi chúng còn có súng trong người. Ai biết chúng sẽ trốn ở đâu mà bắn tỉa.

- Lập tức thông báo tổng bộ tiếp viện!

Chu Hân Mính ra lệnh.

Mười mấy cảnh sát tay cầm súng, tìm vật che chắn, từ từ tìm kiếm trên bãi đá ngầm ven biển. Tìm khoảng mười mấy phút, đột nhiên một cảnh sát hô lớn:

- Phía trước có bóng người!

Vừa dứt lời, một tiếng súng chói tai vang lên, người cảnh sát đó lập tức ngã xuống đất.

Những cảnh sát hình sự tuy được huấn luyện bài bản nhưng làm sao có thể là đối thủ của sát thủ chuyên nghiệp quốc tế. Lần đụng độ này càng cho thấy rõ kinh nghiệm của họ còn non kém, lại thêm ba cảnh sát nữa bị bắn hạ.

Chu Hân Mính hoang mang, lúc này chợt nghĩ tới Diệp Lăng Phi. Cô ước gì Diệp Lăng Phi có ở đây, nếu vậy, hai tên sát thủ này tuyệt đối không thể trốn thoát. Nhưng lúc này, cô chỉ có thể sốt ruột đợi quân tiếp viện.

Khi tiếng còi báo động của cảnh sát phá tan không gian tĩnh mịch, Chu Hân Mính mới thở phào nhẹ nhõm. Mười mấy chiếc xe cảnh sát rít lên, trên xe nhảy xuống một đoàn cảnh sát vũ trang. Tốc độ và kinh nghiệm của cảnh sát vũ trang hơn hẳn cảnh sát hình sự, họ nhanh chóng bao vây vùng duyên hải để lục soát. Tiếng chó nghiệp vụ sủa vang, để tìm hai tên sát thủ, lực lượng cảnh sát đã huy động đến năm, sáu mươi người.

Nhưng tìm hơn một tiếng đồng hồ vẫn không thấy bóng dáng của hai tên đó, chúng như thể đã bốc hơi khỏi thế gian.

Mãi đến cuối bãi biển, người ta mới phát hiện dấu chân của hai tên này, khẳng định chúng đã nhảy xuống biển trốn thoát khỏi vòng vây.

Chu Hân Mính giận dữ đấm mạnh vào xe, cắn môi, không nói nên lời.

Cùng lúc với cuộc vây bắt của Chu Hân Mính, cảnh sát vũ trang và cảnh sát nhân dân cũng triển khai hành động tại các khu chung cư phức tạp, nhà xưởng bỏ hoang và một số tòa nhà hoang. Đây là những manh mối do người dân thành phố Vọng Hải cung cấp. Trong số đó có một vài tin giả, cũng có một vài điểm tụ tập của xã hội đen, không thể tránh khỏi xảy ra đọ súng. So với cảnh sát hình sự, sự tấn công của cảnh sát vũ trang có sức sát thương lớn hơn. Trong một đêm hành động, họ đã tấn công tổng cộng năm địa điểm tập trung của các sát thủ thuộc câu lạc bộ sát thủ, tiêu diệt 13 tên, làm bị thương 10 tên. Trong đó có 8 tên bị thương nặng, sau khi được đưa tới bệnh viện cấp cứu thì có 6 tên không qua khỏi. Họ bắt sống được 5 tên, ngoài ra có 2 tên chạy thoát. Tuy hành động thu được kết quả vẻ vang, nhưng phía cảnh sát vũ trang và cảnh sát hình sự lại phải trả một cái giá đắt gấp mấy lần, thương vong lên đến hơn một trăm người. Từ đó có thể thấy thành phố Vọng Hải bức thiết phải có một đội cảnh sát đặc nhiệm. Đây cũng là nguyên nhân chính mà sau này thành phố Vọng Hải thành lập nên đội cảnh sát đặc nhiệm Phi Lang. Thực tế đã chứng minh, sau khi đội đặc nhiệm Phi Lang được thành lập, trong các hành động chống khủng bố và quét sạch xã hội đen, họ đã đạt được nhiều thành quả vượt trội về tốc độ phản ứng, giảm thiểu thương vong và hiệu quả tấn công, vượt xa đội cảnh sát vũ trang. Chuyện sau này cảnh sát vũ trang bị đội đặc nhiệm Phi Lang thay thế lại là một câu chuyện khác.

Bất luận thế nào, đêm đầu tiên của cuộc hành động chớp nhoáng đã thu được thành quả huy hoàng khiến chính quyền thành phố rất hài lòng. Trong một đêm, họ không chỉ giáng một đòn mạnh vào tổ chức sát thủ, mà còn trấn áp các phần tử xã hội đen, bắt được hơn một trăm tên, 55 tên nghiện, 18 tội phạm vượt ngục. Trong đó, họ đã bắt được hung thủ trong vụ án giết cả nhà họ Lý ở thành phố Cát Lâm, tỉnh Cát Lâm, là Trương Hoài Sinh – một tội phạm bị truy nã đặc biệt nghiêm trọng.

Họ đã phá hủy hai mươi sòng bạc, bắt gần một trăm con bạc, và hơn 90 ổ mại dâm. Triệt phá gọn một băng trộm cướp, bắt được tám tên trong băng.

Từ khi thành lập thành phố đến nay, đây là hành động lớn nhất của phía cảnh sát.

Sáng sớm hôm sau, sau khi nhận được báo cáo, Điền Vi Dân quá phấn khởi, lập tức gọi điện cho Triệu Thiên Tiêu, khen ngợi hành động lần này của ông làm rất tốt, đồng thời yêu cầu phải tiếp tục trấn áp, nhất định phải tạo dựng một môi trường trị an tốt đẹp cho người dân thành phố Vọng Hải.

Diệp Lăng Phi lười biếng đi vào phòng rửa mặt, trước khi đánh răng hắn còn ngáp thêm vài cái. Tối qua hắn trằn trọc mãi, tờ mờ sáng đã dậy, luôn cảm thấy ngủ không ngon giấc.

- Hừ, xem ra mình già rồi.

Diệp Lăng Phi lầm bầm một câu, rồi hớp một ngụm nước, súc trong miệng một lúc lâu mới chịu nhổ ra. Tay phải hắn cầm bàn chải, đánh răng rất kỹ càng.

Bạch Tình Đình mặc đồ ngủ chuẩn bị vào phòng tắm, lúc đi qua phòng rửa mặt thấy Diệp Lăng Phi đang quay lưng về phía mình đánh răng, cô nhếch môi, nhẹ nhàng đi tới sau lưng hắn. Trong lúc hắn đang ngửa cổ lên súc miệng, Bạch Tình Đình bất thình lình thọc tay vào nách hắn, cù lét.

Diệp Lăng Phi lập tức nuốt luôn ngụm nước, hắn vội vàng nhổ vào bồn rửa mặt nhưng nước súc miệng đã nuốt hết rồi, còn đâu mà nhổ ra.

Bạch Tình Đình cười khúc khích, vội chạy vào phòng tắm. Diệp Lăng Phi lấy cái khăn bông in hình hoạt hình của cô, lau khóe miệng để trả thù. Cái khăn này là Bạch Tình Đình dùng để lau mặt, thường ngày hắn không được dùng, nhưng hắn cố ý lấy nó chùi bọt kem đánh răng còn dính trên miệng.

Lau xong, hắn chạy thẳng về phía phòng tắm. Khi cô vừa chạy đến cửa, còn chưa kịp đóng lại thì hắn đã đuổi kịp.

Hắn không nói một lời, liền bế thốc cô lên vai khiêng lên tầng ba.

- Thả em ra, em phải đi tắm.

Đầu cô chúc xuống, hai tay đấm vào lưng hắn. Diệp Lăng Phi không thèm để ý, khiêng cô đến căn phòng được trang trí cho ngày cưới của hai người. Phòng ngủ lớn này được chuẩn bị cho Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình sau khi kết hôn, đã sớm bố trí xong xuôi, chỉ đợi đến ngày cưới.

Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng, bế cô đến chiếc giường chưa từng được ai ngủ qua. Trên giường trải bộ ga đệm đỏ thẫm, đầu giường đặt chăn tơ tằm đỏ và bộ gối uyên ương đỏ, tất cả đều tràn ngập không khí vui tươi.

Diệp Lăng Phi đặt Bạch Tình Đình lên giường, bản thân hắn cũng trèo lên.

- Cô nhóc này, thích chọc ghẹo anh lắm phải không? Bây giờ anh sẽ từ từ trả thù em.

Diệp Lăng Phi đã trải qua một đêm, bây giờ tâm trạng tốt hơn nhiều, lòng dạ cũng thảnh thơi. Hắn vén chiếc áo ngủ mỏng như cánh ve từ đùi cô lên đến bụng, để lộ cặp mông tròn trịa, trắng nõn.

- Bốp!

Diệp Lăng Phi giơ tay phải lên, vỗ vào cặp mông mịn màng của cô một cái, trên làn da mềm mại như da em bé lập tức hằn lên một dấu tay.

- Đừng, em sai rồi, ông xã, em sai rồi.

Bạch Tình Đình nằm trên giường, bị Diệp Lăng Phi vỗ một cái, cặp mông theo bản năng mà run rẩy. Cô nũng nịu xin tha.

Làm gì có chuyện hắn tha cho cô, lại thêm một cái vỗ nữa. Cặp mông trắng nõn của cô lại giãy giụa, hai cái đùi thon dài kẹp chặt lại, tạo nên một đường cong mê hồn.

Diệp Lăng Phi vỗ thêm hai cái, hắn cảm thấy bên dưới của mình đã có phản ứng. Tư thế của cô lúc này quả thật rất quyến rũ. Tay phải hắn nhấc lên nhưng không hạ xuống nữa, thay vào đó là môi hắn dán trên mông cô. Hai tay hắn dùng lực bóp chặt, môi hắn nhẹ nhàng cắn lên cặp mông trắng nõn của cô.

Trước đây Bạch Tình Đình không thích Diệp Lăng Phi hôn lên mông mình, luôn cảm thấy chỗ đó rất khó coi. Nhưng tâm trạng lúc này đã khác. Trước đây, Bạch Tình Đình vẫn chưa đăng ký kết hôn với Diệp Lăng Phi, chưa chính thức là vợ chồng, nên cô đương nhiên để ý đến việc hắn tiếp xúc với những phần nhạy cảm của mình nhất. Nhưng bây giờ thì khác. Cô là vợ hợp pháp của hắn. Cô và Diệp Lăng Phi trên pháp luật đã là vợ chồng, chỉ là chưa tổ chức hôn lễ mà thôi. Vì thế, cô đã trút bỏ hết sự e thẹn trong lòng. Cô nghĩ, bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể mình cũng đều là của Diệp Lăng Phi, của chồng mình, ngay cả những bộ phận cô thấy xấu hổ nhất cũng là của chồng mình.

Hai bàn tay nhỏ nhắn của cô nắm chặt lấy ga giường, cặp mông nhẹ nhàng động đậy, miệng phát ra tiếng rên khoái lạc như tiếng chim oanh, trong tiếng rên đó kèm theo những lời nói trái với lòng mình:

- Ông xã... đừng... đừng mà.

Dục vọng của cô hòa cùng âm thanh nũng nịu đã khơi dậy ngọn lửa bị dồn nén từ lâu trong Diệp Lăng Phi. Bàn tay hắn ra sức nắm chặt cặp mông mềm mại, môi hắn liếm láp qua lớp quần lót, cảm nhận được một chút ẩm ướt... hắn liền cởi luôn chiếc quần lót của cô ra. Cặp mông trắng đẹp như ngọc khiến đàn ông phải ngẩn ngơ hiện ra trước mắt hắn. Trong cổ họng hắn phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp, không đợi thêm được nữa, hắn dùng sức hôn một cái thật mạnh.

Sức kháng cự yếu ớt trong tâm hồn cô trong chốc lát đã tan biến. Cô cảm giác toàn thân như bị đốt nóng, nóng hừng hực. Hơn hai mươi năm nay, sự trong trắng được gìn giữ bấy lâu nay, trong khoảnh khắc này sẽ được hiến dâng tất cả cho người đàn ông mình yêu.

Cô đã khát khao thời khắc này biết bao, nhưng khi nó sắp đến, cô mới biết rằng trong tim mình chỉ có một người đàn ông duy nhất, đó chính là Diệp Lăng Phi. Mùi hormone nam tính toát ra từ người hắn, cảm giác đầu lưỡi tiếp xúc bên dưới... tất cả, tất cả đều khiến cô điên cuồng.

Trong đầu cô trống rỗng. Thậm chí cô còn không biết quần áo trên người mình bị lột sạch từ lúc nào. Cô nhắm mắt lại, chỉ nắm chặt ga giường, khăng khăng không chịu buông tay. Cô nhắm mắt, cảm nhận mãnh liệt mùi thuốc lá nhè nhẹ từ miệng hắn và đầu lưỡi mềm mại hôn khắp da thịt mình, bàn tay mạnh mẽ xoa nắn làn da mềm mại, và cơ thể cường tráng ấm áp đang đè lên người cô.

Khắp cơ thể cô đã bị hắn chiếm hữu. Cuối cùng, cô mở mắt ra, lén nhìn xuống dưới, liền thấy vật nam tính của Diệp Lăng Phi đang chôn vùi giữa hai chân mình, tước đoạt đi tấm màng trinh cuối cùng của người thiếu nữ. Đầu lưỡi khiêu khích chạm vào nơi quý giá nhất của cô, Bạch Tình Đình lúc này cảm giác máu toàn thân như dồn hết về phần dưới.

Một dòng nước nóng hổi theo đó mà chảy ra càng lúc càng nhiều. Vào chính lúc này, cuối cùng cô cũng không chịu nổi nữa, phát ra một tiếng rên rỉ, toàn thân run rẩy.

Diệp Lăng Phi trên người cô ngạc nhiên nhìn cô, còn mặt cô thì xấu hổ, vùi đầu vào trong chăn, mặc cho hắn gọi thế nào cũng không chịu thò đầu ra.

Diệp Lăng Phi biết thân hình kiều diễm của cô cực kỳ nhạy cảm, nhưng không ngờ cơ thể vợ mình lại còn nhạy cảm hơn cả Đình Đình. Hắn chỉ mới dùng lưỡi trêu ghẹo, mới xong khúc dạo đầu mà cô đã không kìm chế nổi, đã đạt đến đỉnh điểm khoái lạc. Hắn cảm giác bên dưới mình căng cứng, nhưng lúc này, hắn lo ngại nếu mình tùy tiện quan hệ với cô sẽ làm tổn thương cơ thể cô. Hắn không nỡ làm cô bị thương, chỉ cảm giác vuốt ve thân mật cũng đã khiến hắn mãn nguyện lắm rồi.

Trong lòng cô đã chấp nhận hắn thì việc phát sinh quan hệ không vội vàng một sớm một chiều. Lòng hắn rất thản nhiên, nằm xuống bên cạnh cô, ôm cơ thể trần trụi của cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần, hắn nói những lời ngọt ngào để cố gắng khiến cô bình tĩnh lại.

Bạch Tình Đình cảm thấy toàn thân mất hết sức lực, cô mệt mỏi, chỉ muốn ngủ thôi.

- Ông xã, em yêu anh.

Giọng cô từ trong chăn vọng ra. Hắn cũng thò đầu vào, hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của cô, nói nhỏ:

- Anh cũng yêu em.

Cô dịu dàng bảo:

- Ông xã, em xin lỗi, lúc nãy em thật sự đã cố hết sức, em... em... em không biết sao lại như vậy.

- Ngốc ạ, điều này rất bình thường mà.

Tay trái hắn đặt ở nơi nhạy cảm của cô, cười xấu xa bảo:

- Hay mình làm tiếp một lần nữa?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!