Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 3: CHƯƠNG 3: TRƯỞNG PHÒNG KHÓ ƯA

Tôn Hằng Viễn kéo Diệp Lăng Phi vào văn phòng rồi ngồi xuống ghế sofa. Lúc này Đường Hiểu Uyển cũng đã mang một tách trà thơm ngon đến, đặt trên bàn trước mặt hai người. Nàng đang định rời đi thì nghe thấy tiếng Tôn Hằng Viễn:

- Hiểu Uyển, cô đi giúp Trưởng phòng Diệp làm thủ tục tiếp nhận công việc.

Lúc Đường Hiểu Uyển sắp ra khỏi phòng, nàng liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái:

- Mới thoạt nhìn, anh ta có vẻ là người tốt, không hề kiêu ngạo như một lãnh đạo, mà rất hòa nhã.

Diệp Lăng Phi bưng chén trà lên, nhấp một ngụm rồi cười nói:

- Giám đốc Tôn, từ nay về sau ông chính là cấp trên của tôi, tôi còn phải nhờ ông giúp đỡ nhiều.

- Tiểu Diệp, ở đây không có người ngoài, cậu không cần khách sáo như vậy.

Tôn Hằng Viễn năm nay 49 tuổi, gọi Diệp Lăng Phi là “tiểu Diệp” cũng hợp lý.

- Hôm qua Tổng giám đốc Trương đã đích thân hỏi chuyện của cậu. Trong tập đoàn này, được Tổng giám đốc Trương quan tâm cho thấy ông ấy rất để ý đến cậu. Còn về phần tôi thì khỏi phải nói, tôi đặt kỳ vọng rất cao vào cậu. Dù sao cậu cũng là người từ nước ngoài trở về để cống hiến. Về bằng cấp, chúng tôi không quá quan tâm, bởi vì chỉ cần có tiền là có thể mua bằng dễ dàng, cậu nói có đúng không?

Nhìn là biết Tôn Hằng Viễn là một người xảo quyệt. Để ngồi được chức vụ này, ngoài năng lực, các mối quan hệ cũng không thể thiếu. Diệp Lăng Phi cũng suy nghĩ sâu xa về thái độ của Tôn Hằng Viễn với mình, thầm nghĩ rất có thể vì nghe thấy bối cảnh không tầm thường của mình mà ông ấy mới lôi kéo mình tới đây.

Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi cười ha hả:

- Giám đốc Tôn, đến lúc đó tôi chỉ sợ sẽ khiến ông thất vọng. Thật ra mấy năm nay tôi ở nước ngoài chẳng làm được trò trống gì. Thực tế, tôi có thể vào được Tập đoàn Tân Á là nhờ bạn bè giúp đỡ, còn về năng lực của tôi, ha ha, nói hơi thô tục, tôi tán gái thì giỏi chứ chào mời khách hàng thì không làm được.

Tôn Hằng Viễn đầu tiên sững sờ, sau đó lập tức nở nụ cười:

- Tiểu Diệp, cậu lại nói đùa rồi. Nhưng cái tính tình này của cậu lại khiến tôi yêu thích, từ nay có chuyện gì thì cứ đến tìm tôi.

- Cảm ơn.

Diệp Lăng Phi uống trà nói chuyện nãy giờ cũng đã 10 phút. Sau đó Đường Hiểu Uyển cầm một chiếc chìa khóa và một tập tài liệu đến trước mặt hắn.

- Trưởng phòng Diệp, đây chính là chìa khóa tủ của anh, còn có một số tài liệu cần anh ký tên.

Đường Hiểu Uyển đặt những thứ này trước mặt Diệp Lăng Phi.

Tôn Hằng Viễn lúc này mới đứng dậy:

- Được rồi, thủ tục đã xong xuôi, tôi đưa anh đến phòng làm việc tham quan, tiện thể giới thiệu anh với nhân viên, để anh làm quen với cấp dưới của mình.

Diệp Lăng Phi cầm chìa khóa và tài liệu rồi đi theo Tôn Hằng Viễn vào đại sảnh phòng kinh doanh. Đường Hiểu Uyển chần chừ một lát rồi cũng đi theo hắn. Nàng sợ nhất là những lời đàm tiếu, phải biết rằng thân phận của vị trưởng phòng mới này đã được lan truyền khắp phòng kinh doanh trước khi anh ta đến, rất nhiều người “không ưa” vị quản lý mới không có bằng cấp này.

Phòng kinh doanh có hai đại sảnh, vài chục nhân viên. Họ thăm dò khách hàng, lập hồ sơ, theo dõi hợp đồng đã ký kết. Những việc này đều có chuyên gia phụ trách. Lúc Tôn Hằng Viễn và Diệp Lăng Phi đi đến đại sảnh, các nhân viên phòng kinh doanh vẫn đang làm việc.

Tôn Hằng Viễn vỗ tay, cao giọng nói:

- Các vị, đây chính là tân Trưởng phòng Phòng Kinh doanh Diệp Lăng Phi, mọi người mau chào đón.

- Bộp bộp.

Trong đại sảnh lác đác có những tiếng vỗ tay chào đón. Nghe âm thanh này thì biết những người ở đây không hề chào đón nhiệt tình Diệp Lăng Phi. Nhất là Lý Khả Hân, người ngồi gần cửa, một chút nhúc nhích cũng không có.

Không khí có vẻ hơi khó chịu. Ngay cả Tôn Hằng Viễn cũng không ngờ điều này, ông hơi xấu hổ nói:

- Trưởng phòng Lý, họ bận quá, anh bỏ qua cho.

- Giám đốc Tôn, tôi đâu phải người như vậy.

Diệp Lăng Phi cười cười:

- Tôi rất hài lòng với những nhân viên này.

- Vậy thì tốt rồi.

Tôn Hằng Viễn thấy Diệp Lăng Phi không có vẻ gì tức giận thì trong lòng cũng yên tâm. Đại bộ phận những người này là do trưởng phòng cũ cất nhắc, cho nên dĩ nhiên họ không phục vị trưởng phòng mới. Hơn nữa, bằng cấp và lai lịch của Diệp Lăng Phi cũng không tốt. Ông nghĩ vậy nhưng cũng không thể hiện ra bên ngoài.

- Trưởng phòng Diệp, tôi dẫn anh đi xem văn phòng.

Hai người vừa ra khỏi đại sảnh thì Thẩm Thiên đi tới trước bàn làm việc của Hiểu Uyển, bí mật hỏi:

- Hiểu Uyển, chuyện gì xảy ra vậy? Không phải em nói anh ta là khách hàng sao?

Đường Hiểu Uyển vốn đang lo lắng có người hỏi mình điều này, nàng không quanh co mà kể lại sự thật:

- Em cũng không biết, vừa rồi em gặp anh ấy ở cửa ra vào, tưởng là khách hàng của công ty nên dẫn lên đây, không ngờ lại là tân trưởng phòng.

- Cô nhóc này xem ra rất tinh ranh, đã tạo được quan hệ tốt với lãnh đạo mới.

Thẩm Thiên cười không có ý tốt nói:

- Anh thấy em không nên thân cận quá với tân trưởng phòng. Anh nghe nói người này dựa vào quan hệ mới vào được công ty, không chừng ngày nào đó hắn ta bị đuổi việc sẽ gây phiền phức cho em.

- Vâng.

Đường Hiểu Uyển vội vàng đáp.

Văn phòng của Diệp Lăng Phi nằm ở phía nam, sát phòng làm việc chung. Văn phòng này rất rộng, qua cửa sổ có thể nhìn thấy cảnh thành phố Vọng Hải. Trên giá sách bày những tư liệu về sản phẩm của Tập đoàn Tân Á, trên chiếc bàn gỗ đặt một cuốn sổ ghi chép.

- Tiểu Diệp, cậu vẫn còn chưa quen thuộc với những sản phẩm của công ty. Bây giờ cậu hãy xem những tài liệu này, nếu có vấn đề gì thì đến tìm tôi.

Tôn Hằng Viễn ngồi trên ghế sofa trong văn phòng, bắt chéo chân nói.

- Cảm ơn.

Diệp Lăng Phi ngồi vào chiếc ghế trước bàn, bàn tay sờ vào mặt bàn trơn bóng.

- Giám đốc Tôn, tôi cảm thấy hơi kỳ lạ, dường như mọi người ở đây không thích tôi, có phải việc tôi làm ở vị trí này khiến họ cảm thấy không thoải mái?

- Tiểu Diệp, cậu không cần suy nghĩ nhiều như vậy. Trưởng phòng trước kia làm việc không tốt, kết quả là đã từ chức. Tôi thấy gã ngoại trừ có bằng cấp chính quy thì cũng chẳng có điểm gì hơn người. Làm việc thì lúc nào cũng theo nguyên tắc cứng nhắc, quan hệ với tôi cũng không tốt. Nói về quan điểm bán hàng của tôi thì cần phải linh hoạt, không thể thiếu việc chiếm được cảm tình của khách hàng. Lúc hát cần phải hát, lúc uống rượu cần phải uống rượu. Chậc, nói nhiều làm gì, hắn cũng đã đi rồi. Tiểu Diệp, tôi tin tưởng cậu không phải là người như vậy, nói thế nào thì cậu cũng là người quản lý, những việc này không cần tôi phải nói rõ ra. Tóm lại, từ nay về sau chúng ta phải hợp tác thật tốt, cuối năm kiếm vài chục vạn tiêu xài là sảng khoái đúng không?

Tôn Hằng Viễn tuy không nói rõ nhưng Diệp Lăng Phi đã sớm hiểu rõ ngụ ý trong đó. Hắn chỉ có thể cười cười, loại chuyện này không thể trách người ta được.

- Ừ, tiểu Diệp, tôi còn có việc phải đi.

Diệp Lăng Phi nghe vậy thì cũng không có ý tiễn gã ra ngoài, chỉ đứng dậy cười nói:

- Giám đốc Tôn, tạm biệt.

Tôn Hằng Viễn vừa đi, Diệp Lăng Phi đã bày những tư liệu về Tập đoàn Tân Á ra trước bàn làm việc. Tập đoàn Tân Á sản xuất mặt hàng chủ yếu là động cơ, những sản phẩm này quá quen thuộc với hắn. Tuy có rất nhiều loại nhưng vẫn có điểm chung. Diệp Lăng Phi vốn là trùm trục lợi từ súng ống đạn dược, chuyên mua bán xe tải, xe thiết giáp, xe tăng, cho nên đối với những thứ này hắn rất quen thuộc. Hắn nhìn những tấm hình này thì nói chung đều hiểu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!