Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 4: CHƯƠNG 4: TÔI SẼ ĐỀN BÙ TỔN THẤT CHO CÔ

Diệp Lăng Phi thuê một ngôi nhà gần biển, có hai phòng, mỗi phòng rộng tám mét vuông. Tiền thuê nhà một tháng là 500 tệ, chưa kể phí quản lý, tiền điện nước và nhiều khoản khác.

Sau khi tan tầm, Diệp Lăng Phi về thẳng ngôi nhà thuê của mình. Hắn đến Vọng Hải chưa lâu, căn nhà này cũng chỉ mới thuê được một tuần nên chưa có nhiều đồ đạc.

Sau khi ra siêu thị mua đồ ăn thức uống, Diệp Lăng Phi đẩy cửa vào, móc chìa khóa từ trong túi ra nhưng không thấy. Lúc này Diệp Lăng Phi mới nhớ mình đã bỏ quên chìa khóa trong xe. Nghĩ tới việc đến bãi đỗ xe để lấy chìa khóa, hắn lại cảm thấy đau đầu.

Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra. Diệp Lăng Phi kinh ngạc, theo bản năng lùi lại một bước.

Nửa khuôn mặt từ trong khe cửa hé ra. Một đôi mắt xinh đẹp trong veo nhìn Diệp Lăng Phi chằm chằm.

– Anh tìm ai?

Ngay sau khi mở cửa, cô gái này cất tiếng hỏi hắn.

– Tôi tìm ai ư?

Diệp Lăng Phi suýt chút nữa ngả người về phía sau. Ánh mắt hắn quét một vòng, sau khi xác định đây chính là tầng năm thì mới dùng một giọng nói chắc chắn trả lời:

– Tiểu thư, nếu mắt tôi không có vấn đề, thì hình như đây là chỗ của tôi mới đúng.

Diệp Lăng Phi vẻ mặt không vui, lạnh lùng nói:

– Tiểu thư, bây giờ cô trả lời tôi, cô là ai, tại sao lại ở trong nhà của tôi? Nếu như cô không có lời giải thích hợp lý, tôi sẽ báo cảnh sát, tố cáo cô lẻn vào nhà tôi để trộm cắp.

– Không không, anh hiểu lầm rồi!

Cô gái kia đẩy toàn bộ cửa ra. Cô gái này rất cao, ít nhất cũng phải một mét bảy. Mái tóc đen nhánh xõa ngang vai, cặp mắt thanh tú, đôi môi anh đào nhỏ nhắn. Làn da trắng hồng toát ra một vẻ thanh xuân. Bộ đồ trắng bó sát người, tôn lên vẻ đẹp ma mị. Đôi chân thon dài dù được chiếc quần bao quanh cũng khó lòng che giấu đi vẻ quyến rũ. Trên bộ đồng phục có treo một tấm thẻ, trên đó viết tên của cô gái và công ty nàng đang làm việc.

Diệp Lăng Phi sớm đã đoán ra thân phận của cô gái. Ngày hôm qua, hắn đã đến công ty dịch vụ để tìm người dọn dẹp nhà cửa. Vừa rồi cô gái này tỏ vẻ bối rối, rõ ràng không phải kẻ trộm. Chỉ là cô gái này đột nhiên xuất hiện trước mặt, khiến hắn muốn đùa giỡn một chút, nên mới tỏ ra vẻ nghiêm túc như vậy. Đôi mắt Diệp Lăng Phi đảo qua tấm thẻ trên ngực nàng, thầm ghi nhớ tên nàng: Tần Dao.

– Ngài chính là Diệp Tiên Sinh!

Tần Dao dùng ngón tay chỉ vào tấm thẻ trên ngực mình, giải thích nói:

– Tôi là Tần Dao, nhân viên làm thêm giờ của công ty dịch vụ! Hôm nay lẽ ra ba giờ chiều tôi đã tới dọn dẹp, nhưng vì bận việc nên mới trễ như vậy.

Tần Dao nhìn thấy trên khuôn mặt Diệp Lăng Phi có một nụ cười thì bình tĩnh trở lại, can đảm hơn nói:

– Diệp tiên sinh cho tôi thêm năm phút nữa, tôi sẽ dọn dẹp xong ngay thôi.

– Không cần phải nôn nóng, cô cứ từ từ dọn dẹp.

Diệp Lăng Phi đi vào trong phòng thì thấy phòng khách trở nên sáng sủa hẳn lên, cửa sổ kính bóng loáng như không hề có một hạt bụi nào. Ghế sofa, bàn uống nước, tủ TV đều sạch sẽ. Ở góc phòng có một ít rác và vài vật lộn xộn, xem ra đây là những thứ Tần Dao vừa xử lý xong.

Diệp Lăng Phi rất hài lòng với cách làm việc của Tần Dao. Hắn mang thực phẩm, đồ uống đến trước tủ lạnh, sau đó lấy ra một chai Coca, cười nói với Tần Dao đang dọn dẹp:

– Cô uống Coca đi.

– Không, không cần!

Tần Dao liên tục xua tay nói:

– Công ty đã quy định, không được tùy tiện nhận đồ của khách hàng.

– Ha ha, cái này thì có sao, chẳng lẽ tôi lại đi mách họ sao. Cô không phải đang nghi ngờ tôi bỏ gì đó vào đồ uống này đấy chứ?

– Không, không phải như vậy.

Tần Dao liên tục xua tay.

– Vậy thì uống đi.

Diệp Lăng Phi nhìn vào mắt Tần Dao, sớm biết cô gái này sợ công ty phát hiện ra. Diệp Lăng Phi đưa một chai Coca cho nàng, sau đó mở tủ lạnh, bỏ thực phẩm và nước uống vào.

Bỏ vào xong, Diệp Lăng Phi liền đi vào phòng vệ sinh. Hắn vừa định vào thì Tần Dao bỗng cất tiếng nói:

– Diệp tiên sinh, tôi cần dọn dẹp phòng vệ sinh.

– Không phải cô đã dọn dẹp xong rồi sao?

Diệp Lăng Phi ngạc nhiên hỏi:

– Không sao, tôi chỉ vào rửa tay thôi.

Nói xong hắn mở cửa phòng vệ sinh ra. Bỗng nhiên một mùi sữa tắm xộc vào mũi, trên nền nhà và vòi hoa sen vẫn còn đọng nước. Diệp Lăng Phi rửa tay xong liền quay ra.

– Thật xin lỗi, tôi vừa rồi bởi vì nóng quá nên…

Tần Dao lí nhí nói, như một cô bé vừa làm sai chuyện gì đó.

Thấy dáng vẻ này của nàng, trong đầu Diệp Lăng Phi liền nảy ra một ý nghĩ xấu xa. Hắn nghiêm nghị nhìn nàng, nói:

– Cô biết cô đang làm gì không vậy? Tôi không thể chấp nhận hành vi của cô, tôi sẽ báo với công ty.

Tần Dao bị hắn dọa đến mức hoảng sợ, thành khẩn nói:

– Đừng, tôi van anh đừng báo với công ty, tôi rất cần công việc này.

– Tôi dĩ nhiên biết cô cần.

Diệp Lăng Phi cười thầm trong lòng:

“Nếu có tiền thì cô đâu cần làm công việc này.”

Diệp Lăng Phi tuy nghĩ vậy nhưng không biểu lộ ra mặt, lạnh lùng nói:

– Tôi bây giờ đang rất tức giận, trừ phi cô đáp ứng một yêu cầu, tôi mới có thể dẹp được lửa giận. Đương nhiên giao dịch cũng rất công bằng, tôi sẽ không bạc đãi cô, sẽ đền bù tổn thất cho cô.

Nói xong, Diệp Lăng Phi dùng ánh mắt mê đắm lướt qua bộ ngực của Tần Dao.

– Không, không được.

Toàn thân Tần Dao liền trở nên rét run. Nàng thấy Diệp Lăng Phi nhìn chằm chằm vào bộ ngực mình thì nghĩ rằng hắn muốn quan hệ với mình. Tuy nàng sợ hắn báo lại với công ty, nhưng chuyện này nàng tuyệt đối không thể làm được.

Thấy bộ dạng sắp khóc của Tần Dao, Diệp Lăng Phi biết không thể đùa giỡn được nữa. Hắn cười ha hả, đưa tay chỉ vào chiếc máy giặt trong phòng vệ sinh, nói.

– Yêu cầu của tôi là nhờ cô giúp tôi đem quần áo trong máy giặt ra phơi. Giao dịch công bằng, sau khi cô làm xong tôi sẽ đền bù công sức của cô. Về phần chuyện tắm rửa của cô, chỉ cần cô không làm ngập phòng thì tôi sẽ không để ý. Dĩ nhiên, với điều kiện là cô phải lau dọn căn phòng sạch sẽ như hôm nay.

– Tôi đáp ứng, tôi đáp ứng.

Tần Dao vui mừng liên tục gật đầu. Nàng không ngờ lại có chuyện tốt như vậy, vừa có thể kiếm tiền lại vừa có thể tiếp tục tắm rửa ở đây, đây quả thật là chuyện tốt.

Diệp Lăng Phi ngồi ở ghế sofa ngoài phòng khách, tiện tay mở TV lên. Còn Tần Dao, sau khi phơi quần áo xong vẫn còn đang rất vui mừng.

Tần Dao làm việc rất tốt, nhanh chóng đem quần áo sạch sẽ phơi lên ban công. Sau đó nàng quay trở về phòng khách, thu dọn toàn bộ rác.

– Được rồi, để tôi trả tiền cho cô.

Diệp Lăng Phi móc ra một trăm tệ.

– Đây là tiền giặt quần áo của cô, còn tiền dọn dẹp tôi đã đưa cho công ty rồi.

Tần Dao tuy nắm chặt tiền trong tay nhưng miệng lại nói:

– Diệp tiên sinh, số tiền này quá nhiều.

Tuy nói như vậy, nhưng Tần Dao không hề có một chút ý định buông ra. Tất cả những điều này đều không qua được mắt Diệp Lăng Phi, hắn cười thầm trong lòng, xua tay nói:

– Đây là số tiền xứng đáng với công sức của cô.

– Diệp tiên sinh, tôi còn phải dọn dẹp một căn phòng khác, nếu không có chuyện gì nữa thì tôi xin phép đi đây.

Tần Dao nói rồi đi ra ngoài.

– À, đúng rồi, nếu như cô thích những tờ tạp chí này thì có thể mang đi. Dù sao chúng cũng đã cũ rồi, tôi cũng đang tính vứt chúng đây.

Diệp Lăng Phi thấy Tần Dao hơi liếc qua đống tạp chí trên bàn thì thầm hiểu cô gái này muốn cầm chúng đi. Dù sao những tờ tạp chí này cũng không còn cần thiết với mình, để Tần Dao cầm đi cũng được.

Tần Dao lại cảm ơn một lần nữa. Nàng nhanh chóng cầm những tờ tạp chí dưới bàn, trong lòng thầm tính toán, sau khi xem xong sẽ mang đi bán. Trước khi rời khỏi, nàng lại cảm ơn Diệp Lăng Phi một tiếng nữa rồi mới đi ra ngoài.

Sau khi đóng cửa phòng lại, Diệp Lăng Phi đặt mông ngồi lên ghế sofa, thầm tính toán xem hôm nay nên ăn gì. Nghĩ tới nghĩ lui, hắn quyết định chọn món mì ăn liền, món này là nhanh nhất, so với việc gọi cơm từ bên ngoài còn nhanh hơn.

Hắn pha xong một gói mì ăn liền, mở hai chai bia rồi đi tới trước bàn máy tính. Vừa ăn mì tôm, uống bia lại lên mạng đánh bài. Nếu có người biết Diệp Lăng Phi vừa ăn mì tôm, uống bia lại đánh bài thì chắc cười đến rụng răng. Hắn đã buôn lậu súng ống nhiều năm, có khi chỉ trong vòng một ngày đã ăn hết một thùng mì, tuy nhiên những lời này nói ra chỉ sợ chẳng mấy ai tin.

Diệp Lăng Phi cũng không quan tâm đến điều này. Hắn hồi tưởng lại, trước kia đừng nói là mì tôm mà cả thằn lằn cũng đều đã nếm qua. Con người ta cần phải sống, đó chính là điều vui sướng nhất.

Trên mạng, hắn có biệt danh là “Ta còn sống”. Hắn chơi bài đã lâu, có thời gian cùng với một người có biệt danh là “Đừng chọc ta” phối hợp đánh bài rất ăn ý. Hôm nay hắn vừa mới vào thì đã được “Đừng chọc ta” mời đến phòng số 13.

Số 13 theo phương Tây không phải là một con số may mắn, Diệp Lăng Phi cũng vô cùng ghét con số này nhưng hắn vẫn vào. Diệp Lăng Phi vừa vào xong thì trò chơi bắt đầu. Lúc này hắn vừa uống một ngụm bia xong, nhìn thấy bài trên màn hình thì suýt chút nữa phun hết ra. Tất cả các lá bài chỉ có một màu, cả bài có cây 5 là lớn nhất. Bài như thế này thì cho dù Thần Bài cũng không có cách nào thắng, huống chi là Diệp Lăng Phi.

Quả nhiên, kết thúc ván bài, Diệp Lăng Phi đã hết tiền.

– Chuyện gì vậy, hôm nay ngươi rõ ràng chơi không tốt.

Người đối diện gửi tin nhắn cho hắn. Họ chơi bài đã lâu. “Đừng chọc ta” biết rất rõ kỹ thuật đánh bài của Diệp Lăng Phi, tại sao hôm nay lại tệ như vậy.

– Biết làm sao được, cho dù muốn bắn mà không có đạn thì cũng đành chịu thôi.

Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ nói.

– Đồ hạ lưu!

Người đối diện gõ ra hai chữ này, hiện lên trên màn hình.

Diệp Lăng Phi thấy người đối diện hiểu lầm thì lập tức giải thích:

– Cái tôi nói chính là súng.

Sợ người đó vẫn chưa hiểu rõ, hắn lại ghi thêm một đoạn:

– Thứ tôi nói chính là những khẩu súng trơn bóng. Nếu ngươi sờ qua súng thì sẽ cảm nhận được cảm giác này, trơn mềm thoải mái, cảm giác đó chính là hưởng thụ. Đương nhiên trong lòng tôi, AK vẫn là vũ khí tốt nhất, tính năng ổn định, giá cả rẻ tiền. Cũng chính là vũ khí ưa thích nhất của những phần tử khủng bố vũ trang ở Đông Nam Á và Mỹ Latinh, nếu ngươi muốn tôi có thể kiếm giúp ngươi một khẩu.

– Nói mò, chẳng lẽ ngươi là lưu manh xã hội đen? Nếu không thì làm sao có thể kiếm được vũ khí?

– Tôi là người buôn bán súng ống đạn dược, buôn bán với các tổ chức khủng bố trên thế giới và thậm chí là một số chính phủ quốc gia.

Diệp Lăng Phi nhanh chóng gõ những chữ này.

Đối phương trầm mặc một lúc sau đó mới lên tiếng:

– Nói bậy, tôi không tin. Ngươi nói cho tôi biết, ngươi có buôn bán quân hạm không?

Diệp Lăng Phi biết đối phương không tin lời mình. Đây là internet, là một thế giới ảo, không ai có thể tin ai được. Cũng bởi vậy, Diệp Lăng Phi mới dám nói thân phận trước kia của mình cho đối phương. Hắn nhìn dòng chữ của “Đừng chọc ta” một lúc rồi chần chừ, gõ ra hai dòng chữ:

– Nếu ngươi muốn, tôi sẽ bán quân hạm. Tôi đã từng buôn bán một chiếc tàu ngầm cho bọn hải tặc Somalia, chiếc tàu ngầm đó bây giờ hẳn là đã bị Mỹ đánh chìm ở hải phận Somalia.

Người đối diện trầm ngâm nửa ngày trời, cuối cùng cũng gõ ra một dòng chữ:

– Ngươi nói láo, đúng là một đại vương khoác lác. Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao thành phố Vọng Hải không có trâu, hóa ra ngươi đã thổi đi hết rồi.*

(*Thổi da trâu: Khoác lác)

Diệp Lăng Phi nở một nụ cười vô cùng vui vẻ. Mình nói thật lại không ai tin, nhưng đây cũng là kết quả hắn đã đoán trước, vì vậy hắn liền trả lời:

– Tôi thấy không khí chơi bài của chúng ta không tốt, nên nói chuyện một chút. Được rồi, chúng ta mau tiếp tục đổi phòng đánh bài.

Tuy nói như vậy nhưng trong lòng Diệp Lăng Phi lại vô cùng tin tưởng chiếc chiến thuyền bán cho hải tặc Somalia đã lời được một triệu đô la Mỹ. Thời đó, hải tặc Somalia coi đồng tiền tựa như rác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!