Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 5: CHƯƠNG 5: HƯƠNG XA THỤC NỮ

Hai ngày liên tiếp, Diệp Lăng Phi rảnh rỗi không có việc gì làm. Hắn đành ở phòng tiêu thụ trò chuyện phiếm với các nữ nhân viên ở đây.

– Tiểu Lỵ, Tiểu Thanh, tôi đến kể chuyện cười cho các cô nghe đây.

Diệp Lăng Phi đi đến phòng lập hồ sơ, cười hì hì trò chuyện với hai cô gái.

– Trưởng phòng, anh định kể chuyện cười gì thế? Chuyện lần trước anh kể đúng là xấu xa mà.

Tiểu Lỵ nở nụ cười xinh đẹp.

– Ừ, lần này sẽ không như vậy nữa đâu.

Diệp Lăng Phi cười gian xảo nói:

– Một mẹ một con đi bơi, người con không may bị rách quần bơi.

Nói đến đây, Diệp Lăng Phi cố ý hỏi:

– Các cô nói xem, liệu sẽ có hậu quả gì không?

Hai cô gái đỏ cả mặt, quả nhiên đã hiểu ý hắn.

Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:

– Đương nhiên là sẽ trần truồng thôi. Người mẹ vội vàng cầm một tấm biển che trước hạ thân con gái mình. Mọi người nhìn thấy đều bật cười, trên tấm biển đó viết:

“Chỗ này nước sâu, xin cẩn thận.”

Hai cô gái nhếch đôi môi nhỏ nhắn, cố gắng nín cười. Diệp Lăng Phi tiếp tục nói:

– Người mẹ thấy không ổn, bèn sửa lại, nhưng kết quả lại khiến mọi người tiếp tục cười: “Nghiêm cấm tiểu tiện ở chỗ này.” Các cô thử tưởng tượng xem, hai mẹ con lúc đó nôn nóng đến mức nào. Người mẹ đành bất chấp, vội vàng đặt tấm biển thứ ba. Mọi người nhìn thấy dòng chữ trên tấm gỗ thì vui mừng, bởi trên đó viết: “Nhà vệ sinh công cộng.”

Hai cô gái cuối cùng không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng. Bỗng nhiên trong tiếng cười của các nàng vang lên một tiếng hừ lạnh:

– Hừ, đúng là ăn no rửng mỡ, chỉ biết kể mấy chuyện nhảm nhí.

Nói xong, Lý Khả Hân và Đường Hiểu Uyển đẩy cửa đi vào.

Lý Khả Hân sắc mặt nghiêm nghị, không hề có ý cười. Nàng liếc Diệp Lăng Phi một cái khinh thường, rồi đi tới bên cạnh Tiểu Thanh nói:

– Tiểu Thanh, cô giúp tôi chuẩn bị thông tin khách hàng.

Nói xong, nàng đem thông tin đã thu thập giao cho Tiểu Thanh. Đây là quy định của phòng tiêu thụ, nếu phát hiện khách hàng tiềm năng thì cần lập hồ sơ kịp thời. Cho dù không trực tiếp bán hàng, họ vẫn được chia một phần tiền thưởng.

Khuôn mặt Đường Hiểu Uyển ửng đỏ. Nàng đi theo Lý Khả Hân, lúc cất bước, bộ ngực nàng khẽ lay động. Vừa rồi Đường Hiểu Uyển cũng nghe thấy chuyện cười của Diệp Lăng Phi, nên giờ nàng bỗng thấy nóng bừng, cả hạ thân cũng nóng ran. Nàng từng đọc sách và cùng bạn cùng phòng xem phim AV. Vừa nghe hắn nói, những hình ảnh trong phim AV bỗng hiện rõ trong đầu nàng.

Sau khi chuẩn bị hồ sơ xong, Lý Khả Hân quay đầu lại. Thấy Diệp Lăng Phi đang nhìn mình chằm chằm, nàng biết ngay tên trưởng phòng lưu manh này vừa nhìn lén mông mình. Trong lòng nàng bỗng dâng lên một cơn tức giận vô cớ. Nàng thẳng thừng nói:

– Trưởng phòng, anh cũng phải giúp chúng tôi làm giấy tờ chứ. Tôi thấy anh cả ngày chẳng làm gì, chỉ biết nói chuyện phiếm thôi.

– Ừ, vấn đề này rất quan trọng.

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Tôi vẫn đang trong quá trình làm quen. Cô phải biết, đâu phải ngày một ngày hai là quen được ngay. Đương nhiên, khi các cô cần, tôi sẽ xuất hiện. Khả Hân, bây giờ cô cần tôi giúp gì?

– Mọi chuyện đều ổn rồi, tôi cũng không dám làm phiền đến “đại giá” của anh. Hiểu Uyển, chúng ta đi thôi.

Lý Khả Hân kéo Đường Hiểu Uyển đi thẳng ra ngoài, bỏ mặc Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi tắt máy tính, thu xếp đồ đạc trên bàn làm việc. Lúc hắn đứng dậy thì đã chuẩn bị tan làm.

Khu B của phòng tiêu thụ đã tắt đèn, chỉ còn khu A sáng. Trong lòng Diệp Lăng Phi thầm nghĩ, sao giờ này vẫn còn người làm việc chứ? Hắn nhìn đồng hồ, đã năm giờ chiều. Bình thường năm giờ chiều đã chẳng còn ai. Có mấy ai như Diệp Lăng Phi, coi văn phòng như nhà mình đâu?

Diệp Lăng Phi cầm một quyển tạp chí xe hơi đi vào trong văn phòng làm việc. Hắn nghe thấy tiếng khóc nức nở. Theo tiếng khóc, hắn thấy Đường Hiểu Uyển đang gục đầu trên bàn làm việc, đôi vai rung rung.

Nghe thấy bước chân của Diệp Lăng Phi, Đường Hiểu Uyển vội vàng ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng đỏ nhìn hắn. Nàng cuống quýt thu dọn đồ đạc, vừa khóc vừa nói:

– Trưởng phòng, tôi sẽ xuống ngay.

Diệp Lăng Phi cười cười, kéo ghế lại gần, ngồi cạnh Đường Hiểu Uyển rồi cất tiếng:

– Hiểu Uyển, có muốn nghe tôi kể chuyện cười không?

– Không, để tôi sắp xếp đồ đạc đã.

Đường Hiểu Uyển liên tục xua tay. Hôm nay nàng đã nghe Diệp Lăng Phi kể chuyện cười “có màu”, nàng sợ hắn lại tiếp tục.

– Hiểu Uyển, vậy là cô sai rồi. Tôi muốn kể chuyện cười cho cô nghe, mà cô không nghe thì tôi sẽ giận đấy.

Diệp Lăng Phi cố ý tỏ ra giận dỗi, hù dọa cô bé Đường Hiểu Uyển. Quả nhiên Đường Hiểu Uyển cuối cùng cũng phải nhượng bộ, nàng vội vàng giải thích:

– Không, trưởng phòng, anh hiểu lầm rồi. Tôi muốn đi rửa mặt thôi, chứ không phải không muốn nghe. Trưởng phòng, bây giờ anh mau kể đi.

– Nhưng tôi quên mất rồi.

Diệp Lăng Phi cười cười, khẽ vỗ vai Đường Hiểu Uyển nói:

– Nhanh đi rửa mặt đi, khóc lóc như mèo con ấy. Nhanh lên, tôi đang đói bụng. Đưa cô về nhà xong tôi còn phải ăn cơm nữa.

Đường Hiểu Uyển định từ chối, nhưng Diệp Lăng Phi đã đứng dậy đi ra khỏi văn phòng. Đường Hiểu Uyển đành bất đắc dĩ đi vào phòng vệ sinh, rửa mặt một lượt, sau đó xách túi đi xuống lầu.

Diệp Lăng Phi đã đứng ở cửa xe chờ nàng. Thấy Đường Hiểu Uyển đi xuống, hắn liền mở cửa xe cho nàng.

– Cô bé, nhà ở đâu thế?

Diệp Lăng Phi nhấn ga, cầm tay lái. Đôi mắt Đường Hiểu Uyển ửng đỏ, tâm trạng không tốt. Nàng khẽ nhếch đôi môi anh đào nhỏ nhắn, nhìn ra ngoài cửa xe.

– Cô không phải là không biết nhà mình ở đâu chứ?

Diệp Lăng Phi cau mày, tự nhủ:

– Hay là chúng ta đi thuê phòng, tìm khách sạn…

Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết câu, Đường Hiểu Uyển đã quay lại nói ngay:

– Không không, nhà tôi ở khu cư xá Thúy Viên.

– Cuối cùng cô cũng nhớ ra nhà mình ở đâu. Nếu không, tôi đã mang cô đi bán rồi.

Diệp Lăng Phi cười cười. Đường Hiểu Uyển cũng biết rằng Diệp Lăng Phi nói đùa mình, trên khuôn mặt nàng cố gắng nặn ra một nụ cười:

– Trưởng phòng, anh ở đâu?

– Khu cho thuê Bạch Lĩnh, cách nhà cô cũng không xa.

Đường Hiểu Uyển biết rõ khu cho thuê này, đó là một khu rất cao cấp. Nàng chỉ “ừ” một tiếng rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

– Cô bé này, đã xảy ra chuyện gì vậy? Có thể nói cho tôi biết không, biết đâu tôi có thể giúp cô!

Vừa nói xong, ở ngã tư phía trước đã xuất hiện đèn đỏ. Diệp Lăng Phi vừa rút một điếu thuốc, vừa quay đầu nhìn Đường Hiểu Uyển. Đường Hiểu Uyển nhếch đôi môi nhỏ nhắn, khuôn mặt tràn đầy vẻ tủi thân, nước mắt nàng lại một lần nữa ứa ra. Diệp Lăng Phi nhìn thấy dáng vẻ này của nàng thì thầm kêu không ổn, không biết đã có chuyện gì. Thấy đèn đã chuyển sang màu xanh, hắn vội vàng lái xe tấp vào lề rồi dừng lại.

Hắn lấy trong túi ra một xấp khăn giấy, đưa cho Đường Hiểu Uyển nói:

– Nào, lau nước mắt đi. Cô là một cô gái xinh đẹp, khóc như thế này trông khó coi lắm. Nói đi, có chuyện gì xảy ra vậy? Có phải bị khách hàng nói gì không?

Đường Hiểu Uyển ngừng khóc, đôi mắt hạnh mở to, nàng ngạc nhiên hỏi:

– Sao anh biết?

– Tôi dĩ nhiên biết. Tôi là trưởng phòng của cô, một trưởng phòng rảnh rỗi không có việc gì làm. Chiều nay tôi thấy cô khóc lóc đầy tủi thân, chỉ cần dùng mông suy nghĩ là có thể đoán ra.

– Anh dùng mông nghĩ…

Đường Hiểu Uyển vừa nói ra câu này đã biết mình lỡ lời nên ngừng lại. Đôi má nàng ửng đỏ, không dám nhìn Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi nhân cơ hội này cười gian xảo nói:

– Có phải cô muốn biết tôi dùng mông nghĩ như thế nào không? Không sao, tôi là trưởng phòng của cô, tôi sẽ nói cho cô biết.

– Không, tôi không cần biết. Trưởng phòng, anh xấu lắm.

Đường Hiểu Uyển lẩm bẩm. Nàng đưa đôi bàn tay trắng ngọc đánh nhẹ vào ngực Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi theo bản năng nắm lấy tay nàng, kéo nàng lại gần. Đôi môi Đường Hiểu Uyển lúc này đã dán chặt vào miệng Diệp Lăng Phi. Đường Hiểu Uyển bỗng cảm thấy toàn thân vô lực, cả người ngả vào lòng hắn.

Bộ ngực mềm mại áp vào người khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy nóng bừng. Một cô gái xinh đẹp như vậy, cho dù là ai trong tình huống này cũng khó có thể kìm chế được, huống chi Diệp Lăng Phi cũng chẳng phải quân tử. Hắn theo bản năng sờ lên vòng eo thon của nàng, đôi môi tham lam quấn lấy môi Đường Hiểu Uyển.

Đường Hiểu Uyển nhắm mắt lại, gò má ửng đỏ như quả táo chín. Đôi vai nàng khẽ run nhè nhẹ, cặp mông trắng trẻo khẽ giãy dụa. Diệp Lăng Phi khẽ sờ mông nàng khiến Đường Hiểu Uyển phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ.

Đột nhiên, trước cửa xe vang lên tiếng gõ cốc cốc. Hai người liền vội vàng tách nhau ra. Đường Hiểu Uyển đỏ mặt cúi gằm. Diệp Lăng Phi cũng phục hồi lý trí. Hắn nhớ ra đây là cấp dưới của mình, không phải là người có thể tùy tiện đưa lên giường. Dục vọng trong lòng hắn liền biến mất. Hắn quay đầu nhìn ra cửa sổ thì thấy một khuôn mặt quen thuộc, chính là Chu Hân Mính.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!