Chu Hân Mính thức trắng cả đêm, việc thẩm vấn tất cả những tên ngoại quốc bị bắt khiến cô cảm thấy lực lượng cảnh sát quả thật không đủ. Người của đội cảnh sát hình sự bị thương không dưới hai ba mươi người, cộng với “hành động chớp nhoáng” tối qua đã bắt được không ít tội phạm nghiêm trọng, một bộ phận cảnh sát được điều qua thẩm vấn suốt đêm, còn một bộ phận thì túc trực ở bệnh viện, canh chừng những sát thủ bị trọng thương đang được cứu chữa. Lực lượng còn lại có thể điều đi thẩm vấn năm tên sát thủ cũng chẳng còn bao nhiêu.
Điều làm cô đau đầu chính là năm tên ngoại quốc này, dù thẩm vấn thế nào cũng không chịu hé răng, tra hỏi đến lúc trời sáng vẫn không có một chút tiến triển nào.
Chu Hân Mính trở về phòng làm việc, pha một tách cà phê đặt trên bàn. Sau khi nhấn nút nguồn trên CPU máy tính, cô ngả người ra sau, lưng dựa vào ghế, chân phải vắt lên chân trái, một tay bưng tách cà phê, tay còn lại cầm chiếc muỗng nhỏ khuấy đều.
Ánh mắt cô nhìn chăm chăm vào màn hình máy tính, trong lòng nghĩ đến những lời Diệp Lăng Phi nói. Trước đây cô đã nghĩ rằng, những lời Diệp Lăng Phi nói có phần dọa dẫm. Chu Hân Mính rất tin tưởng thuộc hạ của mình, tin rằng họ hoàn toàn có thể ứng phó với những kẻ được cho là sát thủ chuyên nghiệp đó. Cô còn bất mãn với việc Diệp Lăng Phi nói phải giết sạch bọn sát thủ, không để một ai sống sót, nhưng bây giờ cô lại không nghĩ như vậy nữa. Chỉ vây bắt hai tên sát thủ mà đã khiến hơn mười cảnh sát hình sự bị thương ở các mức độ khác nhau, cuối cùng vẫn không bắt được chúng, cũng đủ biết những tên sát thủ này lợi hại đến mức nào. Tuyệt đối đã qua huấn luyện chuyên nghiệp, những cảnh sát hình sự này không thể nào sánh bằng.
Sau khi đặc cảnh ra tay cũng đã trả một cái giá rất thảm, hơn hai mươi người thương vong, nhưng vẫn có hai tên trốn thoát khỏi vòng vây chặt chẽ của họ, điều này khiến cô không hài lòng và cũng không thể chấp nhận được.
Trong lúc mơ hồ, cô cảm giác có chuyện gì đó sắp xảy ra. Một cảm giác không nói ra được, nhưng cứ mãi lởn vởn trong đầu cô.
Chu Hân Mính hớp một ngụm cà phê, thu lại dòng suy nghĩ, mắt nhìn vào màn hình. Cô cảm giác đầu mình choáng váng nặng trĩu sau một đêm không ngủ. Dù đã có sự kích thích của cà phê, nhưng vẫn không cách nào xua tan đi sự mệt mỏi.
Sau khi uống cạn ly cà phê, cô ngồi dậy, lại pha tiếp một ly nữa. Cô bưng ly cà phê vừa bước tới bàn làm việc, còn chưa kịp đặt xuống đã nghe tiếng gõ cửa. Cô ra mở cửa, nhìn thấy tiểu Triệu với vẻ mặt mệt mỏi y hệt mình đang đứng bên ngoài.
- Đội trưởng Chu, em ra ngoài mua đồ ăn sáng, chị có cần ăn gì không?
Tiểu Triệu hỏi.
Chu Hân Mính giơ tay trái lên, nhìn đồng hồ, kim chỉ đã 7 giờ 30 phút. Cô cười bảo:
- Sao cũng được, sữa đậu nành với bánh bao là được rồi. À, tiểu Triệu, cậu đợi một chút.
Chu Hân Mính đặt ly cà phê lên bàn, chạy đến đầu kia kéo ngăn bàn lấy ví ra. Rút một tờ một trăm tệ, cô nói:
- Cậu mua nhiều một chút nhé, anh em của mình chưa ai ăn sáng cả. Cũng chẳng biết còn phải bận tới mấy giờ nữa.
Chu Hân Mính nhét tờ 100 tệ vào tay tiểu Triệu, anh vội vàng từ chối:
- Đội trưởng Chu, không cần đâu.
- Cầm đi, đây là mệnh lệnh. Đi sớm về sớm, lúc về báo chị một tiếng, chị ra ăn cùng mọi người.
Tiểu Triệu thấy không từ chối được nữa, đành cầm lấy tờ 100 tệ, quay người đi mua đồ ăn sáng.
Chu Hân Mính trở vào ngồi trước bàn làm việc, tay phải cầm chuột, nhấp mở một tập tài liệu trên màn hình, đó là tài liệu liên quan đến tâm lý học tội phạm. Lúc rảnh rỗi, cô sẽ xem một chút, đây cũng là một cách để cô thư giãn.
Vừa xem được một lúc, tiểu Triệu đã cười hì hì mang một phần sữa đậu nành và bánh bao đặt lên bàn cô.
- Đội trưởng Chu, bữa sáng của chị đây.
- Sao lại mang vào đây cho chị? Cậu cứ để ngoài phòng khách là được rồi, chị ra đó ăn.
Chu Hân Mính nói.
- Đội trưởng Chu, chị ăn ở đây đi, bên ngoài không còn chỗ của chị đâu.
Tiểu Triệu cười bảo.
- Mấy người kia chiếm hết chỗ rồi, ha ha. À, đúng rồi, cảm ơn đội trưởng Chu đã mời mọi người ăn sáng.
Chu Hân Mính mỉm cười, cô lơ đãng nhìn vào mắt tiểu Triệu, và trong nháy mắt đã ngẩn người ra. Tiểu Triệu thấy kỳ lạ, lúc nãy cô còn cười, sao đột nhiên lại như bị điểm huyệt vậy, cứ nhìn mình chằm chằm. Chẳng lẽ trên mặt mình dính gì sao? Cậu do dự sờ lên mặt, lại thấy cô đột nhiên hét lên:
- Chị biết rồi, chị biết rồi!
Tiểu Triệu chẳng hiểu gì cả, ngơ ngác hỏi:
- Chị Chu, chị biết cái gì thế?
Chu Hân Mính không mất thời gian giải thích, mà vội vàng lên mạng, tìm tên của Steven. Nhưng cô lại tìm tên tiếng Trung, làm sao có thể tìm được tư liệu của hắn chứ. Chu Hân Mính vội cầm điện thoại lên gọi cho Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi lúc này vẫn còn đang ở bên Dã Thú, vừa mới hòa giải cho Dã Thú và Angel xong, mới ngồi xuống định thở một hơi đã nhận được điện thoại của Chu Hân Mính. Từ trong điện thoại, hắn có thể nghe ra giọng nói mệt mỏi của cô, đau lòng hỏi:
- Hân Mính, có phải tối qua em bận cả đêm không?
Chu Hân Mính không có tâm trạng tán gẫu với hắn, mà sốt ruột hỏi thẳng vào vấn đề:
- Diệp Lăng Phi, tên tiếng Anh của Steven viết thế nào?
- Sao em lại hỏi về hắn?
Diệp Lăng Phi hơi sửng sốt, thật sự không đoán được tại sao Chu Hân Mính lại hỏi tên tiếng Anh của Steven, nhưng hắn vẫn đọc tên đầy đủ bằng tiếng Anh của Steven cho cô.
Cô kẹp điện thoại giữa tai và vai, hai tay nhanh chóng nhập tên đầy đủ của Steven lên máy tính, chốc lát đã tìm ra được ảnh của hắn.
Diệp Lăng Phi truy hỏi:
- Hân Mính, rốt cuộc là chuyện gì thế? Sao em đột nhiên lại hỏi tên anh ta?
- Chỉ là phản ứng bản năng thôi.
Chu Hân Mính xem kỹ lưỡng ảnh của Steven, rồi nói với Diệp Lăng Phi:
- Hôm qua lúc em đi kiểm tra từng phòng, có nhìn thấy một người ngoại quốc. Không biết vì sao, lúc đó em cảm thấy ánh mắt của người đàn ông đó rất đặc biệt, một cảm giác khó tả.
- Cao bao nhiêu?
Diệp Lăng Phi căng thẳng hỏi gấp.
- Khoảng 1 mét 80.
Cô nhìn chăm chăm vào đôi mắt của Steven trong ảnh, đột nhiên reo lên:
- Mắt của người đàn ông đó rất giống mắt của Steven, chính là đôi mắt hơi nhỏ của người ngoại quốc đó.
- Chết tiệt, tên đó chính là Steven!
Diệp Lăng Phi gần như hét lên trong điện thoại.
- Em gặp anh ta ở đâu?
- Phòng 911 khách sạn Quốc Tế.
Cô vừa dứt lời liền nghe tiếng tút dài từ đầu dây bên kia. Cô hét lên hai tiếng vào ống nghe, nhưng Diệp Lăng Phi ở đầu dây bên kia đã sớm không còn nghe thấy. Chu Hân Mính cúp máy, lại xem ảnh của Steven kỹ lưỡng một lần nữa, gần như khẳng định người đàn ông này rất giống với người ngoại quốc lúc cô kiểm tra phòng. Không thèm ăn sáng, cô vội vàng đứng dậy chạy ra khỏi phòng làm việc.
- Tất cả mọi người hành động ngay lập tức! Chúng ta đi bắt một nghi phạm cực kỳ nguy hiểm!
Chu Hân Mính vội vàng chạy ra đại sảnh của cục cảnh sát, nơi các cảnh sát khác đang ăn sáng. Nghe mệnh lệnh của cô, họ cũng không ăn nữa, lục tục thu dọn đồ đạc. Tiểu Triệu cài súng vào bao da bên hông, thắc mắc hỏi:
- Nghi phạm nguy hiểm nào ạ?
- Trên đường sẽ giải thích, mau xuất phát!
Chu Hân Mính giục.
Đội cảnh sát hình sự lập tức xuất phát, hơn mười chiếc xe hú còi báo động lao ra từ cục cảnh sát, hướng thẳng đến khách sạn Quốc tế. Hành động tối qua vốn chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của người dân thành phố Vọng Hải, sáng sớm, xe cộ trên đường đã đông nườm nượp. Nhưng khi nhìn thấy đoàn xe cảnh sát inh ỏi xuất hiện, người dân thành phố vẫn nhận thức được không khí căng thẳng đang bao trùm, xe cộ trên đường lần lượt nhường đường.
Vừa đến trước cổng khách sạn Quốc Tế, Chu Hân Mính liền ra lệnh cho người canh gác cổng, không cho bất cứ ai ra vào. Vị giám đốc trực ban vừa nhìn thấy đã thầm kêu khổ. Tối qua đã bị cảnh sát kiểm tra một phen, sao hôm nay lại đến nữa?
Chưa kịp đợi giám đốc trực ban tiến lên, Chu Hân Mính cùng mọi người đã xông thẳng vào thang máy. Trong thang máy, Chu Hân Mính cầm chắc súng trong tay, ở tư thế sẵn sàng.
Cửa thang máy vừa mở, Chu Hân Mính cùng mọi người chạy thẳng đến phòng 911. Nhưng vừa chạy đến hành lang, họ đã nhìn thấy Diệp Lăng Phi cùng bốn nam một nữ đi ngược lại. Chu Hân Mính nhận ra hai người đàn ông trong đó là Dã Lang và Dã Thú, còn những người khác thì cô chưa gặp qua. Ánh mắt cô bất giác dừng lại trên người cô gái xinh đẹp đứng cạnh Diệp Lăng Phi. Cô gái này có một vẻ đẹp mà cô tự thấy mình thua xa, cộng với thân hình gợi cảm đầy sức hút, giống như một báu vật trời sinh dành riêng cho đàn ông vậy. Nhìn cô gái đi bên cạnh Diệp Lăng Phi, trong lòng cô chợt dâng lên một cảm giác ghen tuông khó tả.
Diệp Lăng Phi đã nhìn thấy Chu Hân Mính, hắn khẽ lắc đầu, lạnh lùng nói:
- Đến muộn rồi, trong phòng không có ai.
Chu Hân Mính vẫn bảo các cảnh sát vào phòng 911 lục soát, còn cô quay sang nói với Diệp Lăng Phi:
- Em muốn nói chuyện riêng với anh.
- Được thôi.
Diệp Lăng Phi nói với mấy người bên cạnh:
- Mọi người xuống trước đi.
Khi Angel đi ngang qua Chu Hân Mính, cô liếc nhìn một cái rồi lại thu ánh mắt về phía Diệp Lăng Phi.
- Những người kia là ai?
Chu Hân Mính hỏi.
- Người của anh!
Diệp Lăng Phi là một người rất thông minh, ánh mắt khác thường của cô nhìn Angel làm sao lọt qua được mắt hắn. Hắn và cô đi đến đầu cầu thang bộ, Diệp Lăng Phi nhìn cô cười mãi.
- Cười cái gì?
Chu Hân Mính không rõ tại sao mình lại nổi giận, mặt cô hơi tái đi, một phần do mất ngủ cả đêm qua. Nhưng ánh mắt cô vẫn rất sắc bén, không hề nhìn thấy được sự mệt mỏi.
- Anh chỉ thấy bộ dạng của em rất buồn cười, rõ ràng là buồn ngủ rũ ra mà vẫn cố làm ra vẻ tỉnh táo.
Diệp Lăng Phi liếc nhìn xung quanh, thấy không có người, liền đưa tay ra ôm cô vào lòng, cúi xuống hôn lên đôi môi hồng nhạt không hề tô son của cô.
- Anh làm gì thế? Ở đây có người đó.
Sau khi môi cô rời khỏi môi hắn, cô thấp giọng nói:
- Anh toàn làm bậy không à.
Diệp Lăng Phi ôm cô vào lòng, tay phải hắn bóp chặt bờ mông mềm mại của cô, cười xấu xa bảo:
- Chẳng phải là anh đang nhớ em sao, mấy ngày nay không thân mật với em rồi, anh thật sự rất nhớ em.
Mũi hắn nhẹ nhàng lướt xuống cằm cô, cố tình hít hà mùi hương trên chiếc cổ trắng ngần của cô, nói:
- Ừm, chính là mùi hương này, rất mê hoặc. Đáng ghét là không thể ngửi được toàn bộ cơ thể yêu quý của em, từng tấc da thịt.
Diệp Lăng Phi cố ý nhấn mạnh mấy chữ “từng tấc da thịt”, nghe xong mà mặt cô ửng đỏ lên. Cô lấy tay đẩy hắn ra, nói nhỏ:
- Anh lúc nào cũng thế, đừng có làm loạn nữa.
Nói xong cô nhìn về phía hành lang, rồi quay lại hỏi hắn:
- Người đó là Steven à?
Nghe Chu Hân Mính hỏi chuyện của Steven, Diệp Lăng Phi mới thu lại nụ cười, gật đầu bảo:
- Anh chắc chắn người đó chính là Steven, chỉ có điều khi mình đến thì hắn đã đi rồi. Tên này quả thật rất nhanh nhạy. Không ngờ em có thể phát hiện ra bí mật của hắn.
Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây, đột nhiên thay đổi sắc mặt, vội vàng nói:
- Hân Mính, tình cảnh của em lúc này rất nguy hiểm. Em đã biết tướng mạo hiện giờ của Steven, hắn sẽ tìm cách trừ khử em đó.
- Em không sợ.
Trên mặt cô không có chút sợ hãi nào, cô nói:
- Nếu anh ta đến tìm em thì càng tốt, như vậy em có thể bắt anh ta.
- Hân Mính...
Diệp Lăng Phi vừa thốt lên hai tiếng thì chuông điện thoại trên người cô reo lên. Cô mỉm cười với hắn, ngầm ý xin lỗi, rồi đi ra hành lang nhận điện thoại. Hắn không nghe rõ cô đã nói gì, nhưng nhìn thấy sắc mặt cô biến đổi, không kịp chào hắn một tiếng đã vội gọi người của mình chạy xuống lầu.
Diệp Lăng Phi không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Nhìn Chu Hân Mính dẫn người đi vào thang máy, đợi hắn chạy tới thì cửa đã đóng lại.
- Chết tiệt!
Diệp Lăng Phi mắng một câu.
Hắn vội ấn một thang máy khác, nhưng nó vẫn đang dừng ở tầng 23. Chờ một lúc, thang máy mới từ từ đi xuống.
Đến khi Diệp Lăng Phi xuống đến tầng một, đã thấy mười mấy chiếc xe cảnh sát ở cổng khách sạn hú còi chạy về hướng đông. Hắn vừa xuất hiện thì người của hắn gồm Angel, Dã Thú... vẫn đang đợi ở đại sảnh liền chạy lại vây quanh.
- Tình hình không ổn. Hình như đã xảy ra chuyện lớn.
Diệp Lăng Phi không để ý đến họ, miệng lẩm bẩm rồi đi ra cửa. Dã Lang nhanh chân bước theo, nói nhỏ bên tai hắn:
- Satan, lúc nãy lão Hổ gọi điện báo, anh ta nghe thông tin từ phía cảnh sát, có người tấn công cục cảnh sát.
- Anh biết sự việc sẽ như vậy mà.
Diệp Lăng Phi đột nhiên vỗ đầu, mắng:
- Steven chết tiệt, việc gì hắn cũng dám làm. Trong cục cảnh sát có người của hắn, hắn nhất định sẽ tìm cách cứu người ra. Ây da, Hân Mính. Bây giờ Hân Mính là người nguy hiểm nhất.
Mồ hôi đã lấm tấm trên trán Diệp Lăng Phi, hắn không thèm giải thích với Dã Lang nữa, bước nhanh ra cổng chính.
Khi Chu Hân Mính cùng mọi người trở về cục cảnh sát, đã thấy nơi đây đang bốc lên một cột khói đen kịt, bốn năm xe cứu hỏa đang dập lửa. Rất nhiều cảnh sát bị thương đứng bên ngoài, có người còn bị thương do trúng đạn.
- Khốn nạn!
Chu Hân Mính mắng to, cô không ngờ những kẻ này lại to gan như vậy, dám tấn công cả cục cảnh sát. Cô tức giận đứng trước cổng. Đang mắng Steven, cô liền nhìn thấy một chiếc xe Benz màu đen dừng bên đường, có một người nước ngoài đang vẫy tay với cô.
- Steven?
Đầu óc Chu Hân Mính nóng lên, cũng không nói với mọi người một tiếng, liền cầm súng xông qua. Khi cô vừa xông ra đường, chiếc xe Benz đã phóng đi. Cô đứng giữa đường, chĩa súng bắn về phía chiếc xe đó hai phát.
Khi tiếng súng của cô vừa nổ, một chiếc Jetta màu trắng phóng nhanh tới. Xe không hề giảm tốc độ, cửa xe mở ra, Diệp Lăng Phi từ trên xe nhảy xuống, lao tới, xô ngã Chu Hân Mính đang đứng bắn chiếc Benz xuống đường.
Không biết viên đạn từ đâu bay tới găm vào chỗ Chu Hân Mính vừa đứng. Nếu Diệp Lăng Phi chậm hai giây thôi thì e rằng Chu Hân Mính lúc này đã biến thành một thi thể.
Diệp Lăng Phi xô ngã Chu Hân Mính, hắn ôm chặt cô lăn liên tục. Loạt đạn găm vào vị trí của hắn, cày xuống mặt đường tóe lửa.
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính lăn một mạch tới một con hẻm nhỏ, cả hai chui vào trong đó.
Lúc này Diệp Lăng Phi mới buông Chu Hân Mính ra, trở tay rút cây súng bên hông. Hắn không thò đầu ra, mà cởi áo khoác vứt sang một bên, liền thấy chiếc áo vừa vứt ra bị thủng ba lỗ, dường như trong chớp mắt đã bị bắn trúng.
- Ba người!
Diệp Lăng Phi nói với Chu Hân Mính.
- Có ba tay súng từ hướng đông bắc, chắc hẳn là súng trường bắn tỉa.
- Chúng ta phải làm sao bây giờ?
Chu Hân Mính hỏi.
- Đợi tiếp viện.
Diệp Lăng Phi đồng thời dặn dò:
- Em lập tức bảo người của em đừng hành động thiếu suy nghĩ, tìm chỗ ẩn nấp ngay. Những kẻ này đều là sát thủ chuyên nghiệp, chúng có súng bắn tỉa trong tay, cảnh sát các em sẽ trở thành bia đạn sống. Nếu không muốn nhìn thấy người của mình chịu chết, lập tức hạ lệnh bảo họ đừng manh động, anh sẽ nghĩ cách.
Lúc này cô tin tưởng hắn tuyệt đối, không dám chậm trễ, lập tức gọi điện cho tiểu Triệu, bảo anh thông báo cho mọi người tìm nơi ẩn nấp.
Và Diệp Lăng Phi cũng gọi điện cho Dã Lang. Hắn rất rành khu vực này, nơi nào có cao ốc, nơi nào có thể tấn công, hắn đều nắm rõ như lòng bàn tay. Hắn rất bình tĩnh nói cho Dã Lang biết hai địa điểm có khả năng là nơi sát thủ ẩn náu, và còn nói cho Dã Thú biết sát thủ ít nhất cũng có ba người trở lên.
Sau khi gọi xong, hắn nhét súng trở lại bên hông, cười với Chu Hân Mính đang căng thẳng khác thường bên cạnh:
- Hân Mính yêu dấu, lần này anh lại cứu em, em định báo đáp anh thế nào?
- Thôi đi, giờ là lúc nào rồi, anh còn có tâm trạng mà đùa giỡn nữa.
Chu Hân Mính trừng Diệp Lăng Phi một cái.
- Anh lúc nào cũng chẳng phân biệt thời gian, không gian gì cả. Anh còn chưa nói bây giờ mình phải làm sao đây.
- Làm sao?
Diệp Lăng Phi cười:
- Chẳng lẽ không đợi thì định bảo anh đi tìm chết à? Anh không làm được. Nhưng mà Hân Mính, chúng ta có thể ở đây trò chuyện, thật lãng mạn biết bao.
- Anh điên à!
Chu Hân Mính lộ rõ vẻ tức giận, cô định đứng lên liền bị hắn giữ lại, ép ngồi xuống. Lần này Diệp Lăng Phi không hề đùa mà nói rất nghiêm túc:
- Em điên rồi! Em có biết một sát thủ chuyên nghiệp khi cầm súng bắn tỉa đồng nghĩa với việc gì không? Em đừng có tin mấy thứ trên phim ảnh rồi lao ra bắt những sát thủ chuyên nghiệp này, đó chính là đi tìm cái chết. Anh tự nhận mình chưa có thực lực đó, nhưng anh có thể ở đây để thu hút sự chú ý của chúng, người của anh sẽ giải quyết sạch sẽ những phiền phức này.
Bị hắn quát như vậy, quả nhiên cô không động đậy nữa.
Một lát sau, khoảng chừng 10 phút, điện thoại của hắn reo lên. Dã Lang gọi, báo đã giải quyết xong ba tên đó.
Lúc này Diệp Lăng Phi mới thở phào nhẹ nhõm, dắt Chu Hân Mính ra ngoài.
- Bây giờ làm thế nào?
Chu Hân Mính hỏi.
- Anh thấy đã đến lúc phản công rồi. Steven lần này muốn trừ khử anh, nhưng hắn không ngờ anh cũng sẽ xuất hiện. Từ bây giờ, hắn đã thấy anh rồi thì sẽ nhận ra anh ngay thôi. Giữa anh và hắn sẽ không tránh khỏi một cuộc chiến đẫm máu. Hành động lần này của Steven đã hoàn toàn bại lộ hành tung của hắn, anh nghĩ đây không phải là kết quả mà hắn mong muốn, chỉ là vì em nên hắn bắt buộc phải làm như vậy. Nhưng, nhìn từ một góc độ khác, dường như Steven đã tính toán trước cả rồi. Theo anh thấy, cho dù hành tung bị phát hiện, hắn cũng không cần mạo hiểm lớn như vậy để tự mình lộ diện, hoàn toàn có thể để thuộc hạ đi ám sát em. Thứ hai, tấn công cục cảnh sát đối với Steven mà nói chẳng phải là việc to tát gì, nhưng hắn vẫn tiếp tục ở lại thành phố Vọng Hải, vẫn tiếp tục tìm cho bằng được anh ở thành phố này. Anh không tin Steven sẽ nghĩ anh xuất hiện lúc này, vì thế, Steven dám làm tất cả như vậy là vì hắn tin rằng sẽ dụ được anh ra, hơn nữa, đã sắp xếp một cái bẫy cho anh rồi. Bây giờ, những việc hắn làm là muốn anh sập bẫy.
Diệp Lăng Phi lẩm bẩm:
- Nhưng, sao hắn lại biết hành tung của anh, chẳng lẽ...
Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây, trong đầu ong lên một tiếng. Trong giây phút, hắn đã hiểu ra tất cả, chính bản thân hắn đã tạo ra kết quả này, chính hắn đã báo cho Steven biết hành tung của mình.
Diệp Lăng Phi không biết lúc này có còn kịp hay không. Nếu như không kịp, hắn sẽ hối hận cả đời, cả đời chìm đắm trong sự giày vò của bản thân.
✣ Thiên Lôi Trúc . com ✣ Dịch AI cộng đồng