Diệp Lăng Phi nhận ra mình đã phạm một sai lầm cực kỳ nghiêm trọng. Hành động ám sát Bạch Cảnh Sùng thất bại chắc chắn sẽ khiến Steven chú ý.
Steven là loại người mà chỉ cần để lại một kẽ hở, hắn sẽ lập tức tìm ra điểm đột phá.
Diệp Lăng Phi vội gọi cho Bạch Tình Đình, nhưng đầu dây bên kia không ai bắt máy. Đầu óc hắn quay cuồng, chẳng lẽ Bạch Tình Đình đã xảy ra chuyện rồi sao?
“Dã Lang, ai đang bảo vệ Bạch Tình Đình?”
Diệp Lăng Phi gọi ngay cho Dã Lang, nhưng câu trả lời của Dã Lang như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt hắn: không có ai bảo vệ Bạch Tình Đình cả.
“Chết tiệt! Bảo Angel dùng thiết bị theo dõi tìm vị trí của Bạch Tình Đình ngay!” Diệp Lăng Phi gắt lên, “Tìm cho anh ngay lập tức!”
Chu Hân Mính đứng bên cạnh, nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì sắc mặt tái nhợt. Nghĩ đến cô bạn thân đang gặp nguy hiểm, Chu Hân Mính lo lắng giục giã:
“Mau đi cứu Tình Đình đi!”
“Hân Mính, lúc này em đừng hành động thiếu suy nghĩ. Anh lo rằng Steven đã điều tra ra thân phận của anh rồi, nếu vậy thì em cũng rất nguy hiểm, không chừng hắn sẽ lợi dụng em để khống chế anh. Đối đầu với Steven, anh không thể nào bảo vệ cả em và Bạch Tình Đình cùng lúc được. Bây giờ em hãy ở yên đây, không được tự ý hành động. Anh sẽ đi tìm Tình Đình, anh đảm bảo nhất định sẽ đưa cô ấy về an toàn.”
Diệp Lăng Phi dặn dò xong liền vội vã rời đi.
Trong lòng Chu Hân Mính cũng nóng như lửa đốt, nhưng cô biết tốt nhất mình không nên làm gì, nếu không sẽ chỉ thêm phiền phức cho Diệp Lăng Phi. Cô đành quay về cục cảnh sát, cùng đồng đội xử lý công việc.
Chiếc xe Bora coi như bỏ đi rồi. Vì quá vội đi cứu Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi phóng xe quá nhanh nên không kịp phanh, chiếc Bora đâm sầm vào cột đèn bên đường, húc gãy cả cột đèn.
Hắn chẳng buồn bận tâm đến chiếc xe, vẫy một chiếc taxi phóng nhanh về khu biệt thự.
Vừa về đến nơi, hắn liền hỏi vú Ngô xem Bạch Tình Đình đi đâu. Vú Ngô nói cô đã đi từ sớm, bảo là hôm nay đến công ty xử lý nốt công việc. Hôn lễ sắp diễn ra, cô muốn sắp xếp mọi thứ cho xong xuôi.
Nhưng khi hắn gọi điện đến tập đoàn Quốc Tế thì được báo rằng Bạch Tình Đình không hề đến công ty, ngay cả Bạch Cảnh Sùng cũng không thấy xuất hiện.
“Satan, tìm ra rồi.”
Ngay lúc đầu óc Diệp Lăng Phi đang rối như tơ vò thì Angel gọi đến, báo cho hắn biết Bạch Tình Đình đang ở khu phố cổ.
Diệp Lăng Phi không nghĩ nhiều, lập tức chạy đến đó.
Khi hắn lái chiếc Audi công ty cấp đến địa chỉ Angel cung cấp, mắt hắn trợn tròn. Nơi này chính là công xưởng cũ của tập đoàn Đại Hóa thành phố Vọng Hải. Vì gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, một năm trước tập đoàn Đại Hóa đã dời đến khu công nghiệp, bỏ lại một khu nhà xưởng hoang tàn.
Angel, Dã Thú và những người khác cũng đã chạy tới, hơn hai mươi thành viên của tổ chức Lang Nha đều tập trung ngoài cổng. Dã Thú ném cho Diệp Lăng Phi một khẩu AK-47, còn mình thì cầm một khẩu súng liên thanh, cười toe toét nói:
“Lão đại, khỏi cần nhìn nữa, em tin chắc chị dâu không thể một mình đến đây được, nhất định là bị tên khốn Steven bắt đến đây rồi. Chỗ này chính là sào huyệt cũ của hắn, chúng ta san bằng nơi này, băm thằng chó Steven ra thành tám mảnh luôn.”
“Không đúng, Steven không thể ngu ngốc đến mức này.” Diệp Lăng Phi nhíu mày, hỏi lại, “Angel, cô chắc chắn là ở đây không?”
“Không sai, chính là chỗ này.” Angel khẳng định chắc nịch.
“Ừm, được rồi, bắt đầu hành động.” Diệp Lăng Phi ra lệnh.
Mỗi thành viên của tổ chức Lang Nha đều là những người tinh nhuệ, khả năng tác chiến độc lập cực mạnh. Khi họ hành động, đám cảnh sát và cảnh sát vũ trang còn phải thua xa. Bọn họ lặng lẽ đột nhập vào nhà máy, động tác lão luyện, hành động nhanh gọn, phối hợp ăn ý, phong tỏa mọi hướng có thể bị tấn công.
Diệp Lăng Phi tay cầm súng trường tự động, thận trọng tiến vào khu nhà máy. Trên đường đi không gặp bất kỳ sự kháng cự nào, mọi việc thuận lợi đến lạ thường. Điều này càng khiến Diệp Lăng Phi có cảm giác bất an.
Đột nhiên, một tiếng “đoàng” vang lên, tất cả mọi người đều nằm rạp xuống đất. Dã Thú há miệng chửi:
“Mẹ kiếp, còn gài bom ở cửa, suýt chút nữa là nổ bay lão tử rồi. Cũng may lão tử thông minh.”
Nói xong, Dã Thú rút một quả lựu đạn, ném vào cửa. Một tiếng “ầm” vang lên, lại một quả bom nữa bị kích nổ.
“Đây là một cái bẫy, tất cả lui lại!”
Diệp Lăng Phi biết rõ, đây chắc chắn là cái bẫy Steven cố tình giăng ra để dụ mình đến tiêu diệt. Hắn vừa dứt lời, tiếng súng đã nổ vang tứ phía, những tên sát thủ mai phục sẵn bắt đầu xả đạn.
Chuột Bay vì né không kịp nên bị bắn trúng ngực, may mà gã có mặc áo chống đạn nên mới thoát chết.
Tiếng súng vừa vang lên, người của tổ chức Lang Nha lập tức phản công, tiếng súng nổ lách tách không ngớt, chẳng khác gì một chiến trường thực thụ.
Diệp Lăng Phi chửi thầm cả tổ tông tám đời của Steven. Hắn dùng khẩu AK-47 bắn tỉa vào những cái đầu lấp ló. Hai tên sát thủ vừa ló đầu ra đã bị hắn găm thẳng vào trán. Ngay sau đó, hắn lăn một vòng đến sát bức tường nhà máy, nhanh chóng di chuyển men theo bức tường, vừa đến chân cầu thang thì thấy một gã ngoại quốc tay cầm khẩu súng trường M4 đang bắn ra ngoài.
Diệp Lăng Phi lao đến trước mặt gã, dí họng súng AK-47 vào trán gã, hỏi bằng tiếng Anh:
“Steven ở đâu?”
Gã kia theo bản năng chĩa ngược khẩu M4 về phía Diệp Lăng Phi, nhưng hắn vừa cử động, Diệp Lăng Phi đã bóp cò. “Đoàng!”, viên đạn xuyên qua đầu gã, xác đổ vật xuống đất.
Diệp Lăng Phi thu súng lại, chân đạp lên cái xác, ngước mắt nhìn lên thì thấy giữa đại sảnh nhà máy có một cái bàn lớn, trên bàn đặt một chiếc điện thoại, bên cạnh là chiếc nhẫn hắn đã tặng cho Bạch Tình Đình.
Đầu hắn ong lên một tiếng, đó chính là điện thoại của Bạch Tình Đình. Giờ thì hắn chắc chắn cô đã rơi vào tay Steven, và mục đích của hắn là dụ hắn vào bẫy.
Người của tổ chức Lang Nha đã nhanh chóng xử lý sạch sẽ đám sát thủ mai phục. Tổng cộng có hai mươi ba tên, toàn bộ đều bị bắn chết. Về phía Lang Nha, có ba người bị thương, vài người khác bị đạn bắn trúng áo chống đạn cũng bị chấn thương nhẹ.
Một vài người bắt đầu dọn dẹp hiện trường, kiểm tra xem có ai còn sống sót không. Nếu có, họ sẽ không ngần ngại tặng thêm một phát đạn.
Diệp Lăng Phi nhìn chiếc điện thoại nhưng không lại gần, thay vào đó, hắn ném khẩu súng trong tay qua. Khẩu súng va vào chiếc điện thoại, một tiếng “đoàng” vang lên, cả cái bàn nổ tan thành từng mảnh. Steven đã sớm gài thuốc nổ trên bàn, chỉ cần Diệp Lăng Phi nhấc điện thoại lên, nó sẽ kích hoạt kíp nổ, thổi bay hắn thành tro bụi.
“Lui lại!”
Diệp Lăng Phi không nói nhiều, lập tức ra lệnh cho mọi người rút lui.
Hắn vừa lên xe thì điện thoại reo.
“Satan. Xem ra anh vẫn còn sống, rất tốt, rất tốt.” Giọng của Steven vang lên từ đầu dây bên kia.
Nghe giọng Steven, Diệp Lăng Phi không hề ngạc nhiên. Bạch Tình Đình đã ở trong tay hắn, mọi bí mật của anh đều đã bị phơi bày, không cần phải che giấu nữa. Diệp Lăng Phi cũng không muốn đấu trí với Steven nữa, mọi chuyện nên kết thúc thôi.
Diệp Lăng Phi cười nhạt:
“Steven, anh vẫn còn sống, rất tốt, rất tốt.”
“Satan, tôi đã đoán anh không chết dễ dàng như vậy. Phải thừa nhận, cuộc sống hiện tại của anh khiến tôi rất ngạc nhiên. Tôi không ngờ anh lại có thể sống nghênh ngang ở thành phố này với thân phận đó. Lẽ ra tôi nên tìm ra anh sớm hơn, nhưng bây giờ cũng không muộn. Tôi gọi điện chỉ để báo cho anh biết, người phụ nữ anh yêu nhất đang ở trong tay tôi. À, còn có cả cha của cô ta nữa.”
“Steven, anh muốn gì? Giữa chúng ta không cần phải vòng vo, tôi hiểu anh, anh cũng hiểu tôi. Chúng ta là đối thủ, phải không?”
Steven cười ha hả:
“Satan, chẳng lẽ anh thật sự không lo lắng khi người anh yêu đang ở trong tay tôi sao?”
“Anh nói xem?” Diệp Lăng Phi khinh thường đáp. “Phụ nữ đối với tôi chỉ là đồ chơi. Nếu anh cho rằng như vậy có thể uy hiếp được tôi thì anh đã đánh giá quá thấp tôi rồi. Steven, anh nhớ kỹ cho tôi, người phụ nữ đó anh có thể giết, nhưng anh sẽ phải trả giá gấp trăm lần. Tôi sẽ xẻo từng miếng thịt của anh.”
Steven cười nói:
“Satan, đây mới giống tính cách của anh chứ. Tôi còn thấy lạ, Satan mà cũng biết điềm đạm từ bao giờ thế. Nếu anh đã thấy phụ nữ phiền phức, tôi sẽ giúp anh một tay. À, tôi còn nhớ ra một chuyện, có phải anh còn một người tình nữa không, hình như là một nữ cảnh sát. Cảnh lúc nãy thật đặc sắc, tôi đã tận mắt chứng kiến anh cứu cô cảnh sát đó thế nào, thật cảm động làm sao.”
Lòng Diệp Lăng Phi thắt lại, Steven đã nhắc đến Chu Hân Mính. Hắn biết một khi Steven đã nhắc đến cô, thì bây giờ có đi cứu cũng không kịp. Thủ đoạn của Steven quá rõ ràng. Sự việc đã đến nước này, Diệp Lăng Phi chỉ có thể tiếp tục tỏ ra cứng rắn, nếu không ngay cả một chút cơ hội cũng không có.
“Steven, tôi đã nói rồi, đây là chuyện giữa hai chúng ta, hà tất phải lôi kéo nhiều người như vậy?”
“Nói vậy không đúng, người của tôi chết rất nhiều, anh nói xem tôi giết vài cảnh sát thì có là gì. Đương nhiên, nể mặt anh, Satan, tôi cho anh một cơ hội. Một tiếng nữa, một mình anh đến nhà kho ở bến cảng. Nhớ kỹ, chỉ một mình anh thôi, bằng không, anh không những không gặp được tôi, mà còn được nhìn thấy thi thể của hai người phụ nữ có liên quan đến anh.”
“Steven, mày là đồ khốn!” Diệp Lăng Phi chửi. “Tao sẽ tự tay lột da mày.”
“Hoan nghênh, hoan nghênh, tôi rất thích nghe câu đó của anh.” Steven cười. “Được chết dưới tay Satan, đó cũng là vinh hạnh của tôi.”
Nói xong, Steven cúp máy.
Diệp Lăng Phi cắn chặt môi, dặn dò:
“Dã Lang, không cần đi theo anh, anh phải đi gặp Steven.”
“Satan, như vậy rất nguy hiểm! Steven chắc chắn đã giăng sẵn bẫy, chỉ chờ anh nhảy vào thôi.” Dã Lang vội can. “Anh không thể đi như vậy được.”
“Anh còn cách nào khác sao?” Diệp Lăng Phi thở dài. “Dã Lang, cậu không hiểu đâu, có những việc bắt buộc phải làm, cho dù biết rõ là nguy hiểm, cũng phải làm. Những người phụ nữ anh yêu đều nằm trong tay hắn, việc anh có thể làm lúc này là cứu họ ra, bất chấp tính mạng. Đây là trách nhiệm cơ bản nhất của một người đàn ông. Anh không thể trốn tránh, và cũng không muốn trốn tránh. Dã Lang, hãy làm theo lời anh, đây là việc của riêng anh.”
Diệp Lăng Phi dừng xe trước nhà kho ở bến tàu. Nơi này chuyên dùng để chứa hàng hóa, khắp nơi đều là những chiếc container.
Hắn đứng bên cạnh xe nhưng không vội bước vào. Hắn châm một điếu thuốc, trong đầu hiện lên nụ cười của Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Tất cả đều do hắn gây ra. Nếu không có sự xuất hiện của hắn, có lẽ hai người họ đã không bị cuốn vào chuyện này, nhưng tất cả đã quá muộn.
Diệp Lăng Phi hút nửa điếu thuốc rồi vứt xuống đất, dùng chân di mạnh, sau đó sải bước vào nhà kho.
“Steven, tao đến rồi, mày ở đâu?” Diệp Lăng Phi vừa bước vào đã hét lớn.
“Satan, cuối cùng anh cũng đến, tôi đợi anh lâu lắm rồi. À, đúng rồi, cứ đi thẳng về phía trước, anh sẽ thấy người tình của mình.” Giọng của Steven vang vọng trong nhà kho, nhưng không thấy bóng dáng hắn đâu.
Diệp Lăng Phi đi sâu vào trong, liền thấy giữa nhà kho rộng lớn có đặt hai cái ghế. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính bị trói trên đó, cách nhau khoảng bốn đến năm mét.
Bạch Cảnh Sùng thì bị treo lơ lửng giữa không trung, miệng bị dán băng keo.
“Bốp, bốp!”
Tiếng vỗ tay vang lên. Steven dẫn theo Smith và hai người đàn ông trông rất sành sỏi bước ra.
Hắn vừa vỗ tay vừa đi đến giữa Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, cười khẩy:
“Satan, không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong tình huống này. Sự xuất hiện của anh khiến tôi rất ngạc nhiên, tôi không nghĩ anh lại là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như vậy.”
Ánh mắt Diệp Lăng Phi liếc nhìn xung quanh, phát hiện có ít nhất ba mươi họng súng đang chĩa vào mình. Đối mặt với Steven, hắn thản nhiên rút một điếu thuốc, châm lửa ngay trước mặt hắn.
“Steven, đừng nói nhảm nữa. Tao đã đến đây rồi, mày tính thế nào thì nói thẳng ra đi.”
Steven cười lớn, rồi nói với Smith:
“Ngài liên lạc viên, phiền ngài gỡ miếng vải bịt miệng của hai cô nàng này ra, tôi nghĩ họ có điều muốn nói với ngài Satan yêu quý của chúng ta.”
Smith đến bên cạnh Bạch Tình Đình, gỡ miếng vải bịt miệng cô ra, rồi lại làm tương tự với Chu Hân Mính.
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, ánh mắt cô chứa đầy cảm xúc phức tạp: kinh hoàng, bất an, sợ hãi...
“Ông xã, mau chạy đi, đừng lo cho em!”
Nghe câu này, lòng Diệp Lăng Phi đau như cắt. Nếu cô không gặp hắn, cô đã không phải chịu cảnh này. Hắn quay sang Chu Hân Mính, thấy cô đang chăm chú nhìn mình, trong ánh mắt cũng đầy phức tạp. Chu Hân Mính đang hận chính mình, tại sao lại không nghe lời hắn. Khi nhận được điện thoại của Steven, đầu óc cô trống rỗng, chỉ nghĩ đến việc bắt cho được hắn, hoàn toàn quên mất lời dặn của Diệp Lăng Phi là không được rời khỏi cục cảnh sát.
Nhưng bây giờ hối hận cũng đã muộn, Steven đã bắt được cô và đang dùng cô để uy hiếp hắn.
“Steven, thả họ ra. Hà tất phải làm khó phụ nữ.” Diệp Lăng Phi nói. “Kẻ thù của mày là tao.”
“Satan, từ khi nào anh lại biết thương hoa tiếc ngọc thế, thật thú vị.” Steven cười nói, “Ở đây có vợ anh, có người tình của anh. Nếu tôi cho anh lựa chọn, anh sẽ chọn ai?”
Steven vừa dứt lời, Bạch Tình Đình nghi hoặc nhìn Chu Hân Mính, nhưng lại thấy cô lảng tránh ánh mắt mình. Cô nhận ra điều gì đó, chất vấn hắn:
“Diệp Lăng Phi, chuyện này là sao?”
Diệp Lăng Phi không trả lời, Steven lại nói tiếp:
“Vị tiểu thư xinh đẹp này, chẳng lẽ cô không biết mối quan hệ giữa Satan và cô cảnh sát đây sao? À, thật là thú vị. Bây giờ tôi sẽ nói cho cô nghe.”
“Steven, mày câm miệng cho tao!” Diệp Lăng Phi quát.
“Ây da, xem ra tôi đã tìm được điểm yếu của Satan rồi. Rất tốt, rất tốt.” Steven cười trên nỗi đau của người khác, hắn nói với Bạch Tình Đình: “Họ là tình nhân đấy, tôi tin là cô không biết đâu. A, cô gái đáng thương, cô thật sự không biết gì cả, tôi thấy tội nghiệp cho cô quá. Tôi có thể cho cô một cơ hội, tự tay giết chết người đàn bà cướp chồng cô, cô có đồng ý không?”
“Xí!” Bạch Tình Đình tức giận nhổ một bãi nước bọt vào mặt Steven, chửi: “Mày là đồ vô lại, chồng tao nhất định sẽ không tha cho mày!”
“Tôi rất cảm động trước hành vi cao thượng của cô.” Steven dường như không để tâm đến bãi nước bọt, hắn lấy khăn tay ra lau mặt, rồi cười híp mắt nói: “Tôi thấy cô thật đáng thương, rõ ràng chồng mình bị người khác quyến rũ mà vẫn tỏ ra kiên cường. Thật là một phụ nữ đáng thương.”
“Đó là việc của tôi, không liên quan đến tên vô lại như mày!”
Steven cười với Diệp Lăng Phi, rồi xòe tay ra làm động tác bất lực:
“Satan, anh nghe rõ rồi đấy, vợ anh rất tốt với anh. Còn người tình của anh thì sao, tôi nghĩ không cần phải kiểm chứng nữa. Được rồi, tôi cho anh một phút, anh có thể chọn vợ hoặc người tình, chỉ được chọn một. Đương nhiên, nếu trong vòng một phút anh không chọn, thật không may, cả hai đều phải chết. À, tiện thể mang theo cả bố vợ của anh nữa, thật cảm động, cả nhà đoàn tụ. Satan, anh sẽ chọn ai?”
Nói xong, Steven dẫn Smith và người của hắn rời khỏi nhà kho. Ra đến ngoài, Steven mới nói với Smith:
“Nếu bom không nổ chết Satan thì giết chết hắn.”
Smith gật đầu, đích thân mở cửa xe cho Steven. Tận mắt nhìn Steven rời đi, hắn mới quay trở vào nhà kho.
Khi Steven vừa đi khỏi, Diệp Lăng Phi bước nhanh đến trước mặt Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Khi hắn nhìn thấy sau lưng hai người đều có gài bom, đầu hắn lại ong lên một tiếng.
Không còn thời gian suy nghĩ, Diệp Lăng Phi rút ra một con dao, nhìn Bạch Tình Đình rồi lại nhìn Chu Hân Mính, trầm giọng nói:
“Đây là một ván cược, anh không biết có thể cứu được cả hai người không, nhưng anh bắt buộc phải thử. Ai thử trước?”
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính nhìn nhau. Chu Hân Mính quyết đoán nói:
“Diệp Lăng Phi, em thử trước. Nếu em có bị nổ chết, em cũng không oán trách anh.”
Bạch Tình Đình cắn chặt môi, nghiến răng nói:
“Diệp Lăng Phi, em hận anh.”
“Anh biết em hận anh. Nếu anh còn sống, anh sẽ chấp nhận sự trừng phạt của em.” Diệp Lăng Phi cười khổ. “Nhưng, anh nghĩ anh không còn cơ hội đó nữa rồi. Tình Đình, anh yêu em.”
Nói xong câu này, Diệp Lăng Phi đặt dao lên sợi dây đỏ buộc quả bom sau ghế Chu Hân Mính, cắt đứt nó. Con số trên quả bom dừng lại. Gần như cùng lúc đó, hắn cũng lao đến sau lưng Bạch Tình Đình, cắt đứt sợi dây đỏ còn lại.
Đây là một ván cược sinh tử. Hai dây dẫn đó, nếu cắt nhầm, bom sẽ nổ. Nếu có thời gian, hắn có thể tìm ra dây nào là thật, nhưng lúc này hắn không có thời gian, chỉ có thể đánh cược. Và hắn đã thắng.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, không có gì đáng vui mừng cả. Diệp Lăng Phi đã hiểu khái niệm “một phút” của Steven là gì, đó là để hắn từ biệt Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Steven sẽ không để hắn sống sót rời khỏi đây, và Diệp Lăng Phi cũng không có ý định đó.
Sau khi cắt đứt hai sợi dây, hắn liền đẩy hai người qua một bên. Đúng lúc này, tiếng súng nổ vang, Smith cùng đám sát thủ đồng loạt bắn vào Diệp Lăng Phi.
“Đoàng! Đoàng!”
Diệp Lăng Phi trúng đạn ở ngực, ngã xuống chân Bạch Tình Đình, bất động.
“Ông xã!”
Tận mắt chứng kiến Diệp Lăng Phi bị bắn ngã, Bạch Tình Đình bị hắn đẩy vào một góc, vẫn còn bị trói trên ghế, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn nằm dưới chân mình mà không thể đưa tay ra đỡ. Cô hoảng quá ngất lịm đi.
Chu Hân Mính đỏ hoe mắt, cô cũng hét lên:
“Diệp Lăng Phi, anh mau tỉnh lại!”
Nhưng gào thét mấy tiếng mà Diệp Lăng Phi vẫn không có phản ứng. Lúc này, bảy tám tên sát thủ vây lại. Khi chúng vừa bước đến gần, đột nhiên bốn phía vang lên tiếng súng, Smith sững sờ, ngay sau đó là thi thể của một tên sát thủ ngã xuống đất. Dã Lang cùng mọi người đã đến.
Bảy tám tên sát thủ đang vây quanh Diệp Lăng Phi đột nhiên quay người lại, đúng lúc này, Diệp Lăng Phi đột nhiên động đậy. Hắn lăn qua một bên, tay phải cầm súng, tiếng súng “đoàng đoàng đoàng” vang lên, vài tên sát thủ ngã nhào xuống đất.
Smith lúc này chẳng còn tâm trạng đâu mà nghĩ đến việc giết Diệp Lăng Phi, hắn thấy người của tổ chức Lang Nha đã bao vây nhà kho, thầm kêu không ổn, liền đạp cửa sổ nhảy ra ngoài.
Dã Thú tay cầm một khẩu súng liên thanh hạng nặng, dẫn đầu xông vào, chạy tới trước mặt Diệp Lăng Phi. Nhìn thấy trước ngực hắn có ít nhất bốn lỗ thủng, Dã Thú cười toe toét:
“Lão đại, cái áo chống đạn của em vẫn hữu dụng chứ, thấy chưa, hàng Mỹ đấy, đồ của Mỹ vẫn ngon hơn hàng Nhật.”
“Bớt tào lao đi, một tên cũng không được bỏ sót, giết hết cho tao!”
Diệp Lăng Phi gắt lên, hắn từ trên đất bò dậy, bước chân hơi loạng choạng. Tuy đạn không xuyên qua người, nhưng lực tác động của chúng cũng khiến hắn đau nhức toàn thân. Lúc này Angel vội chạy tới đỡ hắn, quan tâm hỏi:
“Satan, không sao chứ?”
“Anh không sao. Mẹ kiếp, tên chó chết Steven chắc chắn đã chạy rồi. Anh không quan tâm em dùng cách gì, phải chặn hắn lại cho anh. Lần này anh không thể để hắn thoát được nữa.”
“Yên tâm đi, lần này Steven chạy không thoát đâu.” Angel nói.
Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, hắn lảo đảo bước đến bên Chu Hân Mính, tự tay cởi dây trói cho cô. Chu Hân Mính không nói gì, cô vội chạy lại xem Bạch Tình Đình, sau khi xác định cô chỉ bị hôn mê thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Cảnh Sùng cũng được người của tổ chức Lang Nha cứu xuống. Ông chưa bao giờ trải qua chuyện kinh hoàng như thế này nên cũng đã sớm ngất đi. Như vậy cũng tốt, Diệp Lăng Phi đỡ phải giải thích nhiều. Hắn bảo Chu Hân Mính lập tức đưa hai cha con họ đến bệnh viện, còn hắn thì đi truy sát Steven.
Chu Hân Mính lúc này không biết phải đối mặt với Bạch Tình Đình thế nào, nhưng đây không phải lúc để nghĩ đến việc đó, cô đành phải gật đầu.
Smith vừa từ nhà kho nhảy ra ngoài, chạy được vài bước thì bị Đao Nhọn quật ngã. Chưa kịp bò dậy, một loạt đạn của Đao Nhọn đã găm thẳng vào người Smith, bắn nát gã thành tổ ong.
“Steven, lần này mày không thoát được đâu, tao nhất định sẽ tự tay giết chết mày.”
Diệp Lăng Phi lên xe, thúc Dã Lang mau lái đi. Dã Lang gật đầu:
“Satan, anh yên tâm, lần này Steven có mọc thêm cánh cũng không thoát được.”
Nói xong, Dã Lang nhấn ga, chiếc xe lao vút đi, đuổi theo hướng Steven vừa chạy thoát.