Thân hình mềm mại trắng nõn đang uốn éo, những âm thanh rên rỉ không ngừng vang lên.
Tiếng rên nhẹ nhàng, Diệp Lăng Phi cảm giác được một trận sảng khoái đến tận xương tủy.
Hắn không biết đây là đâu, chỉ cảm giác xung quanh tràn ngập không khí hoang dâm, giống như làn sóng khoái cảm dập dờn, đưa hắn bay thẳng lên chín tầng mây.
Diệp Lăng Phi đột nhiên mở to mắt, ánh mặt trời chói vào mắt khiến hắn bất giác đưa tay lên che.
Diệp Lăng Phi kinh ngạc, tối qua hắn đã uống quá nhiều, hoàn toàn không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra. Trong đầu bỗng nhiên hiện lên một dòng suy nghĩ:
- Chẳng lẽ tối qua mình đã làm gì với Vu Đình Đình?
Hắn vội vàng nhìn khắp người, phát hiện mình vẫn đang mặc nội y, không phải cơ thể trần trụi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ đến việc tối qua mình say đến bất tỉnh nhân sự, được Vu Đình Đình dìu vào phòng ngủ của cô, còn cởi đồ ngoài giúp mình. Khi hắn đang cảm động vì sự chăm sóc của Vu Đình Đình, lại nghĩ đến giấc mơ đó. Trong mơ, hắn và Vu Đình Đình quấn quýt mê muội, nghĩ đến thân hình mềm mại, mùi hương cơ thể phụ nữ nơi thầm kín khiến người ta mê đắm của cô, còn cả tiếng rên phát ra từ đôi môi nhỏ xinh, cậu nhỏ của hắn bất giác cứng lên. Hắn không ngờ Vu Đình Đình lại là đối tượng trong giấc mơ xuân của mình, hoặc có lẽ, trong thâm tâm hắn đã sớm gieo mầm tình cảm với cô rồi. Lúc này, hắn lại nghĩ đến Vu Đình Đình, rất muốn đè cô xuống dưới thân mình, thân mật, âu yếm như trong giấc mơ. Nhưng hắn lại không muốn làm thế, chuyện lúc này đã quá đủ rồi, hắn không muốn dính dáng thêm một Vu Đình Đình nữa.
Diệp Lăng Phi chống hai tay lên giường, định xuống đất đi giày, nhưng đúng lúc ấn tay xuống, trong lòng hắn đột nhiên thấy có gì đó bất thường. Hắn nhớ rất rõ, tối qua khi Vu Đình Đình trở về đã trải một tấm ga giường màu trắng tinh. Nhưng bây giờ, tấm ga giường màu trắng đó đã biến mất, thay vào đó là một tấm ga trải giường ô vuông.
Nếu là người khác, có lẽ sẽ không để ý đến chi tiết này. Nhưng Diệp Lăng Phi lại chú ý tới. Hắn vội xỏ dép lê, đi vào nhà vệ sinh, nhìn thấy tấm ga trải giường đang nằm gọn trong máy giặt.
- Đình Đình!
Diệp Lăng Phi đứng trong phòng khách gọi mấy tiếng nhưng không có ai đáp lại. Lúc này, hắn thấy trên bàn đã bày sẵn bữa sáng. Là trứng chiên và cháo đã được chuẩn bị tươm tất.
Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho Vu Đình Đình, sau khoảng sáu bảy tiếng chuông, cô mới bắt máy.
- Anh Diệp, anh tỉnh rồi à? Bữa sáng em chuẩn bị xong cho anh rồi đó.
Giọng Vu Đình Đình dịu dàng vang lên.
- Đình Đình, em đang ở đâu?
Diệp Lăng Phi nghe ra giọng cô vẫn như mọi ngày, không có gì khác thường cả.
- Em đang đọc sách ở thư viện, em muốn đọc thêm nhiều sách. À, anh Diệp, em quên mất một việc. Tối qua em quên tặng quà cho anh rồi. Anh Diệp, giờ anh vào phòng ngủ của em đi, trong cái va ly em đặt cạnh giường có một chiếc áo len, em không biết có vừa người anh không nữa.
Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại đi vào phòng ngủ, quả nhiên trong va ly có một chiếc áo len nam màu trắng. Diệp Lăng Phi không ngờ Vu Đình Đình lại tự tay đan áo len cho hắn. Bất luận có vừa hay không, chỉ riêng tấm chân tình này cũng đủ khiến hắn cảm động. Hắn vội vàng cảm ơn cô:
- Đình Đình, cảm ơn em.
- Anh Diệp, có thể em sẽ về muộn một chút, khi nào anh rời đi nhớ khóa cửa là được.
Diệp Lăng Phi định hỏi cô xem tối qua giữa hai người có xảy ra chuyện gì không, nhưng cuối cùng vẫn không thể mở lời. Hắn "ừ" một tiếng, sau khi nghe cô cúp máy, hắn cũng thẫn thờ đặt điện thoại xuống, giơ chiếc áo len trên tay lên rồi lại đặt xuống.
Khi Diệp Lăng Phi lái xe về biệt thự, hắn thấy cả khu nhà không một bóng người, vú Ngô và Bạch Tinh Đình đều không có ở đây. Hắn đẩy cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ của Bạch Tinh Đình, liền nhìn thấy trong phòng trống trơn, quần áo, vật dụng cá nhân của cô đều đã được dọn đi hết. Diệp Lăng Phi vội gọi điện thoại đến nhà Bạch Cảnh Sùng, người bắt máy là vú Ngô.
Vú Ngô nói cho hắn biết, nửa đêm hôm qua, Bạch Tình Đình đã dọn về nhà Bạch Cảnh Sùng ở, còn những chuyện khác thì bà không nói gì. Nghe khẩu khí của vú Ngô, có vẻ như Bạch Cảnh Sùng không hề biết chuyện xảy ra giữa Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình. Ông cũng khuyên con gái đừng nóng giận nữa, nhưng Bạch Tình Đình vẫn kiên quyết ở nhà, không chịu về biệt thự. Bạch Cảnh Sùng cũng hết cách, đành tạm thời chiều theo ý cô.
Vú Ngô bảo Bạch Tình Đình từ sáng sớm đã đến công ty bách hóa, Diệp Lăng Phi vội vàng lái xe đến Bách hóa Việt Dương. Tình hình kinh doanh của Bách hóa Việt Dương luôn không tốt, Bạch Tình Đình vốn dự tính sau tuần trăng mật sẽ thực thi cải cách toàn diện. Vốn dĩ hôm nay cô phải cùng Diệp Lăng Phi chuẩn bị cho lễ cưới cuối tuần, nhưng Diệp Lăng Phi tin rằng hiện giờ điều đó là không thể.
Diệp Lăng Phi chạy thẳng lên tầng sáu của Bách hóa Việt Dương, đi đến trước cửa văn phòng của Bạch Tình Đình. Hắn hít một hơi thật sâu rồi mới đẩy cửa bước vào.
Chỉ thấy Bạch Tình Đình mặc đồng phục công sở, nét mặt lạnh lùng, đang răn dạy phó giám đốc Trương Hoài Sinh đứng trước mặt.
- Ông làm giám đốc kiểu gì thế hả, lại để xảy ra chuyện như vậy? Khách hàng khiếu nại trung tâm thương mại của chúng ta bán hàng giả!
Bạch Tình Đình lạnh lùng chất vấn.
Trương Hoài Sinh vội vàng giải thích:
- Phó tổng Bạch, việc này chúng tôi đã điều tra rồi, nhà cung cấp nói hàng của chúng ta không có vấn đề gì cả.
- Không có vấn đề? Thế lô đồng phục thể thao Uy Thịnh của Hồng Kông trong kho là thế nào? Ông đừng nói với tôi mấy món hàng giả này vốn là hàng thật đấy nhé.
- Cái này... cái này...
Trán Trương Hoài Sinh vã mồ hôi lạnh, hắn móc khăn tay ra lau, bối rối giải thích:
- Tôi thật sự không biết chuyện này là thế nào. Lúc nhập lô hàng này, tôi không đích thân kiểm tra, đều do bộ phận nghiệm thu của kho phụ trách. Tình hình cụ thể tôi cũng không rõ. Phó tổng Bạch, cô xem có khi nào là nhầm lẫn gì không? Lô hàng này vốn là nhãn hiệu Uy Thịnh Hồng Kông thật, có thể là công ty Uy Thịnh ra mắt sản phẩm mới.
- Rầm!
Bạch Tình Đình đập mạnh tay xuống bàn, cô trừng mắt, tức giận nói:
- Gia công khác hẳn nhau, đến thằng ngốc cũng nhận ra, làm sao có thể là sản phẩm mới của Uy Thịnh được? Lô hàng này rõ ràng là hàng giả mạo! Bây giờ vấn đề không phải là xử lý lô hàng này thế nào, mà ông có biết việc này ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của chúng ta không hả?
- Cái này... cái này...
Trương Hoài Sinh không nói nên lời, chỉ biết không ngừng lau mồ hôi. Lúc này, Bạch Tình Đình mới để ý thấy Diệp Lăng Phi đang đứng ở cửa. Vừa nhìn thấy hắn, cô lại càng tức hơn, liền trút hết cơn giận với Diệp Lăng Phi lên đầu Trương Hoài Sinh:
- Ông lập tức từ chức cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy ông nữa!
- Từ chức?
- Có vấn đề gì sao? Tôi còn nể tình ông đã làm ở đây nhiều năm, nếu không tôi đã báo án rồi. Đến lúc đó nếu điều tra ra vấn đề gì, thì ông cứ chuẩn bị ngồi tù đi!
Trương Hoài Sinh nghe ra Bạch Tình Đình đang nghi ngờ hắn giở trò mờ ám, hắn kích động gào lên:
- Phó tổng Bạch, cô bảo tôi từ chức tôi chấp nhận, nhưng tôi dám thề, tôi tuyệt đối không hề tư lợi trong chuyện này!
Bạch Tình Đình lạnh lùng phán một câu:
- Thân là phó giám đốc công ty, ông lại có thể không biết việc này, nói ra ai tin?
- Tôi tin.
Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng chen vào.
- Tôi tin phó giám đốc Trương trong sạch.
Diệp Lăng Phi cười ha hả đi đến trước bàn làm việc của Bạch Tình Đình, định ngồi xuống thì nghe cô nói nhẹ bẫng:
- Ai cho anh vào đây? Ở đây không có việc của anh.
Diệp Lăng Phi nghe ngữ khí này liền biết cô vẫn còn đang giận, nhất thời chưa thể nguôi ngoai được. Đã vậy, hắn lại giở chiêu mặt dày, giả vờ không nghe thấy rồi ngồi xuống.
- Diệp Lăng Phi, anh là đồ tồi, rốt cuộc anh muốn gì?
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi phớt lờ lời mình, không nén nổi cơn giận.
- Bà xã à, có vài chuyện anh nghĩ cần phải nói với em.
Diệp Lăng Phi bắt chéo chân, nhìn thẳng vào mặt Bạch Tinh Đình nói:
- Vị phó giám đốc này của em không cần thiết phải làm giả lô hàng này, làm vậy thật sự không hề sáng suốt. Vì thế anh mới nói anh tin lời ông ta.
Trương Hoài Sinh nghe Diệp Lăng Phi giải thích hộ thì lòng đầy cảm kích, liên tục gật đầu.
Diệp Lăng Phi nói đến đây liền quay sang Trương Hoài Sinh, lạnh lùng nói:
- Tôi nghĩ ông biết phải làm thế nào để giảm thiểu tổn thất cho công ty, chuyện này không cần tôi phải dạy. Đừng đứng đây nữa, mau đi điều tra rõ chân tướng sự việc, giải quyết trong thời gian ngắn nhất, sau đó viết một bản báo cáo gửi cho phó tổng Bạch.
- Vâng!
Trương Hoài Sinh không hề nghĩ rằng Diệp Lăng Phi vốn chẳng phải người của Bách hóa Việt Dương, thậm chí còn không phải người của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ, vậy mà hắn vẫn vui vẻ đồng ý, vội quay người đi ra khỏi văn phòng.
Đầu óc Bạch Tình Đình nhất thời vẫn chưa kịp phản ứng, đợi đến khi cô sực tỉnh thì Trương Hoài Sinh đã ra khỏi phòng. Cô trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi nhưng không nói gì. Diệp Lăng Phi thấy khuôn mặt giận đến tái nhợt của cô, cười nói:
- Bà xã à, sao thế, chẳng lẽ em vẫn chưa nhìn đủ chồng của em sao?
- Diệp Lăng Phi, yêu cầu anh chú ý lời nói của mình, đừng có tùy tiện gọi em là bà xã, anh không xứng!
Bạch Tình Đình nghiến răng nói:
- Em nghe anh gọi em là bà xã mà thấy buồn nôn!
Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình nổi nóng, hắn lại phá lên cười:
- Bà xã, cái miệng này là của anh, anh muốn gọi thế nào thì gọi, hay là em tìm giấy niêm phong dán miệng anh lại đi.
- Anh là đồ khốn, anh ức hiếp người quá đáng!
Bạch Tình Đình tức đến phát điên, bật người đứng dậy, lao thẳng đến trước mặt hắn. Hắn còn chưa rõ cô định làm gì thì cô đã đứng ngay trước mặt, hai bàn tay nhỏ nhắn mềm mại nắm chặt cổ tay hắn, há miệng cắn một cái.
Một cơn đau thấu tim từ cánh tay truyền đến, nhưng hắn không động đậy, mặc cho Bạch Tình Đình ra sức cắn. Máu từ vết cắn chảy ra, thuận theo cánh tay hắn nhỏ giọt xuống dưới.
Bạch Tình Đình không cảm giác được mình đã cắn tay hắn chảy máu, hai dòng nước mắt trong suốt lăn dài trên má, rơi xuống cánh tay hắn. Nước mắt và máu hòa vào nhau, chảy xuống mặt bàn cẩm thạch.
Tuy rất đau nhưng hắn lại cảm thấy vui. Điều hắn lo lắng nhất không phải là cô nổi giận, mà là bộ mặt lạnh như băng không thèm nhìn hắn. Nếu vậy, chứng tỏ lòng cô đối với hắn đã chết, không còn buồn tức giận nữa. Cô cắn càng mạnh, chứng tỏ tình yêu cô dành cho hắn càng sâu đậm. Chỉ có yêu sâu sắc mới đau đến cắt da cắt thịt như vậy, cô chính là đang trút hết nỗi hận trong lòng.
Khi Bạch Tinh Đình phát hiện trên cánh tay hắn đã có năm dấu răng rớm máu, cô sững sờ, hoảng hốt chạy đến bàn làm việc, kéo ngăn tủ lấy ra miếng băng dán vết thương. Băng dán là vật dụng y tế cần thiết, luôn có sẵn. Cô cầm miếng băng đến định tự tay băng cho hắn, nhưng đột nhiên thay đổi sắc mặt, ném miếng băng lên người hắn, cố tỏ ra mạnh mẽ nói:
- Tên khốn, anh cầm cái này rồi đi đi, em không muốn nhìn thấy anh nữa!
Diệp Lăng Phi ngược lại rất biết điều. Hắn cầm miếng băng dán lên, nhíu mày, làm ra vẻ rất đau đớn rồi dán lên vết thương, nhăn mặt bảo:
- Bà xã, anh đi bệnh viện đây, em làm việc tốt nhé. Còn chuyện của công ty, em cũng đừng quá lo lắng, anh tin phó giám đốc của em sẽ xử lý ổn thỏa.
Diệp Lăng Phi nói xong, có vẻ rất trầm lặng, từ từ đi ra khỏi phòng cô.
Bạch Tình Đình nhìn hắn rời đi, cô gục xuống bàn, khóc nấc lên, vừa khóc vừa gào:
- Diệp Lăng Phi, anh là đồ tồi! Anh là tên khốn số một thiên hạ!
Diệp Lăng Phi vốn chưa rời đi. Hắn đứng ngay sau cánh cửa, nghe cô ở bên trong mắng mình, hắn lại cười toe toét.
Lúc này, Diệp Lăng Phi có thể khẳng định, Bạch Tình Đình vẫn đang giận hắn, nhưng trong lòng cô vẫn còn yêu hắn rất nhiều. Nếu không, sao cô chỉ dọn đồ đi mà không hề nhắc đến chuyện ly hôn. Hắn không hy vọng cô sẽ làm hòa ngay lập tức, đó là điều phi thực tế.
Tâm trạng hắn tốt hơn nhiều, từ từ rời khỏi Bách hóa Việt Dương. Khi xuống đến tầng một, hắn tình cờ gặp Trương Hoài Sinh. Nói là trùng hợp, chi bằng nói Trương Hoài Sinh đang cố ý đợi hắn ở đây. Sau khi thấy hắn xuất hiện, Trương Hoài Sinh liền nở nụ cười, miệng rối rít cảm ơn.
Diệp Lăng Phi cười ha hả vỗ vai Trương Hoài Sinh, nói:
- Tôi hiểu tính khí của Tình Đình. Cô ấy cũng chỉ vì lo lắng nên nhất thời nói sai thôi. Làm sao cô ấy có thể thiếu một trợ lý đắc lực như ông được, Bách hóa Việt Dương vẫn cần ông. Có điều, nói đi cũng phải nói lại, dù sao ông cũng là giám đốc ở đây, sao có thể phạm sai lầm thế này được, điều này thật khó chấp nhận.
Trương Hoài Sinh với vẻ mặt oan uổng nói:
- Chuyện này biết nói sao đây, đều do tôi quá tin tưởng cấp dưới, cứ cho rằng bên kho nghiệm thu hàng không có vấn đề gì, không ngờ lại xảy ra chuyện này. Sau này tôi sẽ cẩn thận hơn.
- Ông chỉ cần hết lòng vì công ty, giúp đỡ vợ tôi là Tình Đình quản lý tốt Bách hóa Việt Dương. Đợi đến khi công ty có lợi nhuận tốt, thu nhập của ông cũng tự nhiên tăng vọt, niềm vui này sao lại không làm chứ? Thời buổi này không ai sống mà không cần tiền. Theo tôi thấy, ông nên dốc thêm chút sức lực, giúp vợ tôi lăn lộn với công việc. Nếu Bách hóa Việt Dương bị vợ tôi làm cho thất bại, nhưng nếu cô ấy thừa nhận năng lực của ông, thì chẳng phải rất dễ dàng đưa ông về tổng công ty sao? Không làm bách hóa thì cũng có thể làm bất động sản. Bố vợ tôi thường nói những người làm bất động sản hiện nay không có năng lực, đang tính thay đổi một số người. Vợ tôi chỉ cần nhắc đến ông trước mặt bố vợ, tôi cũng nói thêm vài câu tốt cho ông, thì việc ông sang làm bất động sản chẳng phải nắm chắc trong lòng bàn tay sao? Một năm tùy tiện cũng có thể kiếm được bảy tám mươi vạn. Những lời này của tôi, ông nên suy nghĩ kỹ, có phải đúng thế không?
Những lời này của Diệp Lăng Phi đều nói trúng tim đen của Trương Hoài Sinh. Không phải hắn chưa từng nghĩ đến tổng công ty, nếu có thể vào được tổng công ty của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ thì sẽ vững chắc hơn ở đây nhiều. Trương Hoài Sinh gật đầu lia lịa, nghe không sót một chữ.
Đến đoạn cuối, Diệp Lăng Phi cố ý hạ thấp giọng, nói nhỏ:
- Còn nữa, ông hãy để mắt đến vợ tôi nhiều hơn một chút. Tôi không thể ngày nào cũng đến đây trông chừng cô ấy. Người phụ nữ đẹp như vợ tôi không biết có bao nhiêu kẻ thèm muốn, nếu ông thấy có ai quấy rầy cô ấy thì lập tức báo cho tôi biết, tôi sẽ không bạc đãi ông đâu.
- Anh yên tâm, tôi biết phải làm thế nào mà.
Trương Hoài Sinh nhanh nhảu trả lời.
Diệp Lăng Phi lúc này mới yên tâm từ biệt Trương Hoài Sinh, hắn thầm đắc ý trong lòng:
- Tình Đình, anh cài một người bên cạnh em, chỉ cần em có động tĩnh gì, anh sẽ biết ngay. Hừ, bà xã của anh, anh không cho phép người khác đụng vào, ngay cả dụ dỗ cũng không được!
Con người Diệp Lăng Phi rất ích kỷ, hoàn toàn không cho cô có cơ hội tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào khác. Đặc biệt là trong giai đoạn chiến tranh lạnh này, hắn tuyệt đối không để cho kẻ khác có cơ hội chen chân vào.
Diệp Lăng Phi vừa đi đến chiếc xe Audi của mình đậu trước cổng Bách hóa Việt Dương, vừa mở cửa xe thì điện thoại reo lên. Hắn không thèm để ý, vào thẳng trong xe ngồi rồi mới lấy điện thoại ra, vừa nhìn đã biết là Đường Hiểu Uyển gọi. Hắn không hiểu vì sao Đường Hiểu Uyển lại gọi cho mình, phải biết rằng lúc này cô đang làm việc tại tập đoàn Tân Á.
Trong lòng cảm thấy nghi hoặc, hắn không đoán ra được mục đích cuộc gọi của cô. Hắn bắt máy liền nghe giọng gấp gáp của Đường Hiểu Uyển ở đầu dây bên kia.
- Anh Diệp, lúc này anh đừng về công ty!
- Tại sao?
Diệp Lăng Phi cảm thấy buồn cười, cô nàng Đường Hiểu Uyển này cũng thú vị thật, gọi điện thoại chỉ để nói một câu đừng về công ty.
Đường Hiểu Uyển vội vàng nói:
- Có một đám người khiêng một cái xác đến trước cổng tập đoàn Tân Á, họ nói muốn tìm anh. Lúc nãy họ đã xông vào phòng tổ chức tìm anh, sau đó bị bảo vệ công ty mình đuổi ra ngoài. Bây giờ bọn họ đang tụ tập trước cổng lớn, trông bộ dạng rất hung dữ.
- Ồ, có trò hay để xem rồi, đương nhiên anh phải về chứ.
Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:
- Hiểu Uyển, cảm ơn em, anh về ngay đây.
Đường Hiểu Uyển làm sao có thể khuyên được Diệp Lăng Phi, nghe hắn nói phải về tổng bộ, cô chỉ biết lo lắng suông chứ không có cách nào cản được.
Diệp Lăng Phi vứt điện thoại qua một bên, hắn rất muốn đến tập đoàn Tân Á xem thử là ai đang tìm mình. Nhất thời hắn vẫn chưa nghĩ ra mình đã gây thù chuốc oán với ai đến mức phải khiêng cả xác chết đến tìm. Hắn khởi động xe, chạy thẳng đến tổng bộ tập đoàn Tân Á.
Khoảng mười phút sau, khi sắp về tới tập đoàn Tân Á, Diệp Lăng Phi lại nhận được điện thoại của Trịnh Khả Nhạc. Điều này khiến hắn lại sửng sốt, thầm nghĩ:
- Hôm nay mình đào hoa kiểu gì mà toàn người đẹp gọi điện thế này?
Hắn bắt máy, giọng của Trịnh Khả Nhạc ở đầu dây bên kia cũng giống Đường Hiểu Uyển, đều rất gấp gáp.
- Giám đốc Diệp, lúc này anh đừng về tập đoàn!
Trịnh Khả Nhạc lo lắng nói.
- Người của nhà họ Lục đến tìm anh gây chuyện rồi.
- Người nhà bạn trai cô đến tìm tôi gây chuyện? Mẹ kiếp, tôi đã làm gì cả nhà họ à?
Câu nói của Trịnh Khả Nhạc khiến Diệp Lăng Phi không nhịn được chửi thề.
- Cái nhà này no cơm rửng mỡ hay sao thế?
- Giám đốc Diệp, không phải vậy. Là em trai của Lục Tuấn, Lục Thiên, chết trong trại tạm giam. Gia đình Lục Tuấn cho rằng anh đã hại chết Lục Thiên, vì anh là người bắt cậu ta vào cục cảnh sát. Em nghe nói cả nhà họ sáng nào cũng đến cục cảnh sát gây chuyện, bây giờ lại kéo người đến tổng bộ tập đoàn chúng ta. Lúc nãy, tôi có đi khuyên Lục Tuấn, nhưng...
Trịnh Khả Nhạc nói đến đây lại ngập ngừng. Diệp Lăng Phi chất vấn:
- Nhưng cái gì?
- Giám đốc Diệp, tôi không ngờ Lục Tuấn lại nói vậy. Trước mặt bao nhiêu đồng nghiệp, anh ta nói em và anh có quan hệ. Giám đốc Diệp, em thật không ngờ sự việc lại trở nên thế này. Tóm lại, em sẽ giải thích với mọi người, em sẽ không để họ hiểu lầm giám đốc Diệp.
Diệp Lăng Phi không những không tức giận, ngược lại còn cười to:
- Đây là chuyện tốt mà, tôi vô duyên vô cớ lại có thêm một cô bạn gái xinh đẹp. Thư ký Trịnh, cô xem, việc này cả công ty đều biết rồi, nếu giữa tôi và cô không có quan hệ gì thì chẳng phải quá thiệt thòi sao? Hay là mình hẹn hò đi, cô sắp xếp thời gian và địa điểm, tốt nhất là để cho toàn bộ người trong công ty nhìn thấy chúng ta hẹn hò.
- Giám đốc Diệp, bây giờ là lúc nào rồi mà anh còn đùa được.
Trịnh Khả Nhạc nói.
- Em đã nói rồi, em sẽ giải thích với đồng nghiệp về mối quan hệ của chúng ta. Chuyện này đều do em mà ra. Tối hôm trước, em mới cãi nhau với Lục Tuấn. Vì anh ta hiểu lầm giữa em và giám đốc Diệp có quan hệ, em tức quá nên cố ý chọc tức anh ta vài câu, không ngờ anh ta lại cho là thật. Lúc đó em rất giận nên đòi chia tay. Em cứ nghĩ sau khi Lục Tuấn bình tĩnh lại sẽ biết những lời đó của em chỉ là tức giận nhất thời thôi. Nhưng không ngờ hôm nay anh ta lại đến công ty công khai nói giữa em và giám đốc Diệp có quan hệ, em thật không ngờ anh ta lại là người như thế.
Diệp Lăng Phi là một người thông minh, chỉ cần nghe xong những lời này của Trịnh Khả Nhạc, trong lòng hắn đã rõ toàn bộ sự việc. Xem ra Lục Tuấn đã hận mình đến thấu xương. Nếu là người khác, e rằng lúc này đã sợ quá mà tìm chỗ trốn rồi, nhưng Diệp Lăng Phi lại làm ngược lại. Rõ ràng biết có người tìm hắn gây chuyện, hắn vẫn tự mình tìm đến. Hắn chỉ nói với Trịnh Khả Nhạc một câu “anh sẽ cẩn thận” rồi cúp máy, nhấn mạnh ga, tăng tốc phóng thẳng đến tập đoàn Tân Á.
▷ Thiên Lôi Trúc — Nơi cộng đồng dịch AI tụ họp ◁