Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 306: CHƯƠNG 306: ĐÒI LẠI CÔNG BẰNG

Trước cửa tòa nhà tập đoàn Tân Á, một đám đông đang vây quanh, trong đó có vài thanh niên cầm camera và máy ảnh để chụp hình, chuẩn bị tung lên mạng.

Phóng viên của đài truyền hình thành phố Vọng Hải cũng nhanh chóng có mặt. Một gã đội mũ lưỡi trai màu trắng, đứng cạnh một nữ phóng viên đang cầm micro phỏng vấn một người đàn ông chứng kiến sự việc. Người đàn ông chậm rãi kể lại, đem hết những suy đoán của mình nói ra.

Ở cửa chính, hơn mười bảo vệ của tập đoàn Tân Á đứng xếp thành một hàng, ngăn cản người thân và bạn bè của Lục Tuấn. Những người này đang gào rất lớn, yêu cầu tập đoàn Tân Á giao Diệp Lăng Phi ra.

Lục Tiếu Dương, cha của Lục Tuấn, đang tức giận chất vấn Tiễn Thường Nam. Trương Khiếu Thiên thì đang ở nước ngoài với con gái nên tập đoàn Tân Á không có người đứng đầu. Mà Tiễn Thường Nam lại là công thần sáng lập tập đoàn Tân Á nên dĩ nhiên phải đứng ra ứng phó với người nhà của Lục Tuấn.

Tiễn Thường Nam vốn đã có mâu thuẫn với Diệp Lăng Phi, chỉ vì ngại Trương Khiếu Thiên hết lòng bảo vệ hắn nên chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn. Bây giờ thấy có người khiêng thi thể đến tìm Diệp Lăng Phi tính sổ, trong lòng Tiễn Thường Nam mừng thầm, thầm mong đám người này đánh cho Diệp Lăng Phi nhập viện thì càng hay.

Tiễn Thường Nam vẫn khuyên người của Lục gia rời đi, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa ý khác. Rằng đúng ra phải tìm Diệp Lăng Phi mà tính sổ, tốt nhất là đánh cho hắn tàn phế chứ không nên đứng ở đây. Thế nhưng người nhà Lục gia lại không hiểu.

Tiễn Thường Nam là một con cáo già nên ăn nói cũng rất khéo léo. Chỉ nghe thấy lão ta nói:

- Tôi rất hiểu tâm trạng của mọi người. Nếu người thân của tôi gặp chuyện như vậy, tôi cũng sẽ dẫn người đến báo thù, thậm chí còn bẻ gãy xương của tên kia. Nhưng giám đốc Diệp hiện không có ở công ty, mọi người chờ ở đây cũng vô ích. Tôi nghĩ lúc này chắc giám đốc Diệp đang ở Nam Sơn, mọi người có thể đến đó tìm xem.

Mẹ của Lục Tuấn là một người phụ nữ trông rất thô kệch, bà ta há miệng mắng:

- Tao muốn gặp cái thằng khốn họ Diệp kia, tao muốn hỏi nó xem rốt cuộc con tao phạm tội thì liên quan gì đến nó mà nó dám chõ mõm vào. Lão nương đã sống hơn 50 năm rồi, cũng sống đủ rồi, để thằng nhóc đó đánh chết lão nương đi. Mau bảo thằng khốn đó lăn ra đây, nếu không cả nhà tao sẽ ngồi lì ở đây chờ nó.

Người phụ nữ này đúng là loại đàn bà chanh chua. Bà ta rất yêu thương con trai mình, khi còn bé Lục Tuấn đi ăn trộm bị người ta bắt được, bà ta đã ngang ngược đến chửi mắng nhà người ta. Hiện tại tận mắt thấy con trai mình phơi thây trước mặt, bà ta quả thực giống như người điên, chửi ầm lên.

Anh trai của Lục Tuấn là Lục Tuấn khuôn mặt bi phẫn, gầm lên:

- Thằng khốn họ Diệp ở đâu, mau bảo nó ra đây! Nó đúng là thằng khốn, loại đàn ông chỉ biết ra vẻ ta đây rồi xen vào chuyện người khác. Anh mau gọi nó ra đây, tôi phải đòi lại công bằng cho em tôi!

Tiễn Thường Nam chỉ mong sự việc càng ầm ĩ hơn, dù sao đây cũng là chuyện cá nhân của Diệp Lăng Phi, chẳng liên quan gì đến công ty. Lão ta tin rằng nếu bây giờ làm ầm lên thì sau này Diệp Lăng Phi rất khó có thể ngóc đầu dậy nổi trong công ty. Đặc biệt nếu chuyện Diệp Lăng Phi có quan hệ với trợ lý tổng giám đốc bị tung ra, chắc chắn sẽ có chuyện hay để xem, đến lúc đó để xem Diệp Lăng Phi xử lý thế nào.

Tiễn Thường Nam thấy đám người đang kích động, không quên thêm dầu vào lửa:

- Tôi hiểu tâm trạng của các vị, nhưng đây là chuyện cá nhân của giám đốc Diệp, không liên quan gì tới tập đoàn Tân Á. Nhưng xuất phát từ sự đồng cảm, tôi sẽ cố gắng hết sức liên hệ với giám đốc Diệp để anh ấy đứng ra giải thích với các vị.

Tiễn Thường Nam vừa nói xong, nữ phóng viên đã chen vào để phỏng vấn lão ta:

- Phó tổng Tiễn, ngài có thể cho chúng tôi biết quan điểm của ngài về chuyện này không?

- Xin lỗi, việc này tôi không tiện trả lời phỏng vấn.

Tiễn Thường Nam từ chối rồi nói:

- Tôi cho rằng người mà các vị cần phỏng vấn chính là những người này.

Nữ phóng viên vừa định phỏng vấn người nhà Lục Tuấn thì bỗng nhiên từ phía sau truyền đến một tiếng ồn ào. Cô quay đầu lại thì thấy một người đàn ông khoảng hơn 30 tuổi đang đi về phía đám đông.

Người này chính là Diệp Lăng Phi, hắn vừa mới chạy tới tập đoàn Tân Á. Đứng ở bãi đỗ xe thấy có không ít người, hắn liền hô to một tiếng:

- Ai đánh rơi tiền à?

Tất cả mọi người đứng đó đều quay người lại nhìn xem có phải mình bị rơi tiền không, Diệp Lăng Phi nhân cơ hội đó thong thả đi tới.

Diệp Lăng Phi thấy có hơn 20 người cứ hô lớn “Giao người ra đây”. Bọn họ đều là bạn bè thân thích của Lục Tuấn, phần lớn đều trên 30 tuổi, trong đó có mấy thằng nhóc mới chỉ ngoài 20.

- Gào cái gì mà gào, tôi ở đây rồi còn gì?

Diệp Lăng Phi vẻ mặt tươi cười chào hỏi:

- Mọi người tụ tập ở đây làm gì vậy, chuẩn bị phát lì xì hay là giới thiệu đối tượng cho tôi thế? Tôi nói trước nhé, lì xì ít nhất cũng phải một nghìn, không thì đừng cho. Còn nếu muốn giới thiệu đối tượng cho tôi thì yêu cầu của tôi cao lắm, bất kể là phong thái hay vóc dáng đều phải nổi bật. Này, bác gái kia làm gì mà ghê vậy, đòi công bằng cái gì chứ, tôi có làm chuyện gì xấu đâu mà phải căng thế?

Bạn bè thân thích của Lục Tuấn nghe Diệp Lăng Phi nói vậy đều trừng mắt nhìn, dường như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Diệp Lăng Phi tỏ vẻ kinh hãi một cách khoa trương rồi quay sang chiếc camera của đài truyền hình nói:

- Anh bạn, mau quay tôi đi, lỡ như tôi bị người ta đánh còn có bằng chứng để đòi tiền bồi thường.

Diệp Lăng Phi cứ đùa cợt như thế khiến mọi người càng thêm tức giận. Trong đó có hai gã thanh niên khoảng hơn 20 tuổi, vốn tính tình đã nóng nảy, lại thêm thái độ của Diệp Lăng Phi nữa, hai gã này không nói một lời mà vớ lấy một viên gạch vỡ dưới đất, lao về phía hắn.

Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy vậy, trong đầu liền nảy ra một ý. Hắn tỏ vẻ hết sức sợ hãi, luôn miệng nói:

- Các vị có chuyện gì thì cứ từ từ, tuyệt đối đừng động thủ, nhất là cái anh cầm gạch kia, anh đừng có đập vào đầu tôi. Nếu đầu tôi mà bị chấn thương là coi như tôi xong đời đấy.

Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa chậm rãi lùi về phía trước mặt gã quay phim của đài truyền hình.

Những lời này của Diệp Lăng Phi ngược lại càng kích thích gã cầm gạch. Hắn thấy Diệp Lăng Phi đứng cách mình không xa liền cầm viên gạch ném thẳng về phía hắn. Lực ném khá mạnh khiến cho viên gạch bay vù vù. Những người chứng kiến bất giác kêu lên một tiếng, thầm nghĩ người này chắc chắn chết rồi. Thế nhưng khi viên gạch bay tới sát người Diệp Lăng Phi, hắn bất ngờ nhanh như chớp cúi thấp đầu xuống, viên gạch bay sượt qua đầu hắn. Gã quay phim đứng phía sau bị Diệp Lăng Phi che mất tầm nhìn, lại chỉ lo cầm máy quay để ghi hình nên không chú ý, đến khi nhìn thấy thì đã quá muộn.

Viên gạch bay thẳng vào mặt gã quay phim. Nếu không nhờ có chiếc camera cản lại một chút thì mặt hắn đã nát bét. Dù vậy, chiếc camera vẫn vỡ tan tành, còn gã quay phim thì máu mồm máu mũi tuôn ra, ngất ngay tại chỗ.

Nữ phóng viên thấy vậy cũng không phỏng vấn nữa mà cùng với mấy đồng nghiệp đưa người bị thương vào viện.

Sự tình biến chuyển đột ngột, gã thanh niên ném gạch cũng không ngờ chuyện lại thành ra như vậy, hắn há hốc mồm nhìn, đầu óc choáng váng. Thế nhưng Diệp Lăng Phi lại không cảm thấy bất ngờ, kết quả này đúng như dự liệu của hắn. Thừa dịp mọi người đang hỗn loạn, hai gã thanh niên còn lại liền xông lên, hai tay biến thành nắm đấm, ngồi xổm xuống định tấn công vào bụng dưới của Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi vẫn chưa dừng tay. Thấy hai thằng nhóc này ngồi xổm xuống, hắn không chút khách khí dùng đầu gối thúc cho mỗi đứa một cái, khiến cả hai ngã lăn ra đất. Diệp Lăng Phi dùng chân phải giẫm lên ngực một gã, hừ lạnh một tiếng nói:

- Thằng nhãi, mày muốn chết hay muốn sống? Nếu muốn chết, lão tử sẽ cho mày một cước gãy nát xương ngực, dù có vào viện cũng không sống nổi. Còn nếu muốn sống thì gọi một tiếng ông nội. Quyết định nhanh lên.

Diệp Lăng Phi hung hăng giẫm chân phải lên ngực gã kia, chỉ hơi dùng sức một chút, gã đã không chịu nổi, luôn miệng nói:

- Ông nội, ông nội…

Diệp Lăng Phi cho tên tiểu tử kia một trận xong liền nhấc chân phải lên, quay sang tên còn lại hung hăng giẫm lên ngực hắn, một cước khiến hắn kêu thảm thiết.

- Thằng nhãi mày cũng khá đấy, dám đánh cả lão tử à? Mày không hỏi xem tao là ai sao, tao có thể dùng một ngón tay chơi chết mày. Thằng khốn nhà mày có phải muốn làm xã hội đen giống trong phim không? Mày muốn sống hay muốn chết? Được, nếu mày dám đứng lên, hôm nay lão tử sẽ phế mày ngay tại đây.

Diệp Lăng Phi lấy một ngón tay chỉ thẳng vào mặt gã tiểu tử kia nói:

- Mày có giỏi thì đứng lên tao xem.

Gã tiểu tử nằm im trên mặt đất, không dám nhúc nhích.

Diệp Lăng Phi ngẩng đầu lên nhìn lướt qua đám người hùng hổ, cười lạnh nói:

- Các người cũng thật là… Tâm trạng lão tử hôm nay đang tốt, đứa nào không phục thì cứ lên đây chơi với tao. Tao sẽ cho chúng mày chết từng đứa một, một đứa lên phế một đứa, hai đứa lên phế cả đôi.

Nhìn thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi, ai còn đủ dũng khí mà tiến lên. Bọn họ lúc trước ỷ đông nên mới phô trương thanh thế như vậy, nhưng vừa thấy người ta ra tay không chút nể nang là không một ai dám hó hé, thậm chí có mấy người đàn ông còn sợ hãi lùi ra phía sau.

Diệp Lăng Phi tiến lên mấy bước, thấy mấy người đàn ông trước mặt không nhúc nhích, hắn hừ lạnh nói:

- Không có gan thì cút ngay cho tao, lão tử không muốn nhìn thấy mặt chúng mày nữa.

Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa chỉ ngón tay vào gã đàn ông trước mặt mắng:

- Mày có phải muốn chết không? Tao sẽ tính sổ với mày. Nếu còn dám đứng chắn trước mặt tao, tao sẽ cho mày từ nay về sau không còn là đàn ông nữa.

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, gã đàn ông kia vội vàng lẩn vào trong đám người, những người khác cũng đều dạt ra. Bọn họ không phải kẻ ngốc, thấy Diệp Lăng Phi như vậy cũng biết đây không phải là người dễ chọc, không ai muốn bị phế ở đây. Cho dù luật pháp có nghiêm trị Diệp Lăng Phi thì cũng không bù đắp được thương tật của họ, huống hồ nếu bị đánh chết thì lại càng không đáng.

Diệp Lăng Phi nghênh ngang đi qua đám người vốn lúc trước đang nổi giận đùng đùng, nhưng hiện tại không ai dám lên tiếng. Hắn vừa mới đi tới trước thi thể của Lục Thiên thì mẹ của Lục Thiên và cha con Lục Tuấn đã vọt tới. Mẹ của Lục Thiên là người đàn bà chanh chua, hiện tại con trai bà ta đã chết, tâm trạng cũng đang kích động. Cách đây không lâu ở cục cảnh sát, bà ta đã chửi mắng cả nửa ngày mà không có một cảnh sát nào tiến lên ngăn cản, chính điều này đã khiến bà ta càng không kiêng nể gì. Tuy rằng vừa rồi Diệp Lăng Phi đã khiến cho mọi người khiếp sợ nhưng lại không dọa được bà ta. Người phụ nữ trung niên này thấy Diệp Lăng Phi đi tới liền lao lên mắng:

- Mày là con chó khốn kiếp…

Bà ta vừa nói ra một câu thì Diệp Lăng Phi đã vươn tay phải ra tóm lấy yết hầu của bà ta, khiến hai mắt bà ta trợn trắng lên.

Lục Tuấn thấy mẹ mình bị Diệp Lăng Phi tóm lấy yết hầu, không khỏi giận dữ. Hắn vừa định đánh Diệp Lăng Phi thì bất ngờ hắn lại vung tay trái ra tóm lấy yết hầu của Lục Tuấn, nhấc bổng gã lên.

Hai mẹ con Lục Tuấn chơi vơi giữa không trung, cả hai đều bị Diệp Lăng Phi bóp chặt lấy cổ họng.

Cả hai người đều trừng mắt, hai chân giãy dụa, thở không ra hơi.

Lục Tiếu Dương vốn định tiến lên nhưng vừa mới đi được một bước lại dừng lại.

- Diệp… giám đốc Diệp, có chuyện gì thì cứ từ từ.

Lục Tiếu Dương thấy vợ và con trai mình như vậy, trong lòng hết sức khẩn trương, nói quanh co:

- Tôi… con trai tôi vừa mới chết, trong lòng đau khổ nên mới làm ra những chuyện thiếu lý trí, xin anh thả họ ra.

Diệp Lăng Phi quay sang Lục Tiếu Dương gật đầu, cười lạnh nói:

- Tôi nể tình ông mà tạm tha cho họ.

Nói xong, Diệp Lăng Phi buông tay ra, hai mẹ con Lục Tuấn ngã xuống đất rồi ôm cổ, há mồm thở dốc.

- Bà lau sạch cho tôi. Nếu còn để dính một chút nào thì đừng có trách tôi hạ thủ vô tình, tôi sẽ nhổ sạch răng trong cái mồm thối của bà.

Diệp Lăng Phi chỉ tay vào mặt mẹ Lục Tuấn nói. Người đàn bà chanh chua này sợ run cả người, nơm nớp đứng lên đưa tay lau đờm vừa nôn ra dính trên tay Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi trừng mắt quát:

- Không biết dùng quần áo của bà mà lau à? Biết nôn mà không biết lau sao?

Diệp Lăng Phi quát một câu càng khiến cho người phụ nữ trung niên này sợ phát run, vội vàng dùng quần áo của mình để lau vết đờm trên tay hắn. Đến khi lau sạch rồi, Diệp Lăng Phi mới cười lạnh nói:

- Bà cũng là người lớn mà tại sao cứ mở mồm là mắng chửi người khác? Tôi biết con trai bà đã chết, tâm trạng không tốt, nhưng đâu cần phải đổ hết tội lên đầu tôi. Đương nhiên, nếu bà muốn xuống dưới đoàn tụ với con trai mình thì tôi có thể giúp một tay.

Người đàn bà chanh chua này trước đây quá đanh đá nhưng lúc này bị Diệp Lăng Phi dọa đến mức không dám thở mạnh. Nếu hôm nay gặp phải một kẻ yếu đuối dễ bắt nạt, không chừng đã bị đánh cho đầy mình thương tích, thậm chí còn bị bắt bồi thường tiền nữa.

Người nhà Lục Tuấn vốn cũng có dự định như vậy nên mới khiêng thi thể Lục Thiên tới trước cửa tòa nhà tập đoàn Tân Á, định đánh cho Diệp Lăng Phi một trận sau đó bắt hắn bồi thường. Nhưng thật không ngờ kết quả lại ngược lại, bọn họ lại bị Diệp Lăng Phi đánh cho một trận, tất cả đều sợ hãi không dám thở mạnh.

Diệp Lăng Phi đi tới chỗ thi thể của Lục Thiên rồi khom người xuống lật mảnh vải trắng lên. Hành động này của hắn khiến cho những người đứng xem đều sợ hãi, vội vàng lùi về phía sau không dám nhìn nữa. Không ai muốn mình gặp vận xui, không ai muốn nhìn thấy thi thể người chết, họ rất sợ điều đó sẽ đem tới xui xẻo.

Nhưng Diệp Lăng Phi thì lại khác. Không biết có bao nhiêu người đã biến thành thi thể trong tay hắn, đôi tay hắn đã dính đầy máu người, há còn sợ những thứ này sao? Diệp Lăng Phi lật mảnh vải trắng lên, nhìn thoáng qua khuôn mặt trắng bệch của Lục Thiên rồi nở nụ cười, sau đó đậy tấm vải lại, cười nói:

- Các người tới đây tìm tôi làm gì? Tôi không giết người, vậy thì có liên quan gì đâu. Theo tôi thấy thì các người nên tới cục cảnh sát mà làm phiền họ. Hơn nữa, tên khốn kiếp này… À, để biểu thị sự tôn kính với người chết, ta sẽ không gọi thế nữa. Lúc trước là do hắn đi cướp, tôi bắt hắn là làm việc nghĩa, tôi nghĩ tôi không làm gì sai. Tất cả mọi người ai cũng như vậy thôi, thấy việc nghĩa thì phải làm. Khụ, tôi không ngờ làm người tốt lại đen đủi thế này.

Diệp Lăng Phi thở dài nói.

Những người đứng xem cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Lúc đầu thấy một đám người khiêng thi thể tới đòi công bằng nên tưởng lầm rằng có chuyện gì kinh khủng lắm, nói không chừng chính gã họ Diệp kia đã đánh chết người thân của họ nên họ mới tới đây.

Sau khi nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, những người này mới hiểu ra là gã họ Diệp này làm việc nghĩa, bắt người chết này giao cho cục cảnh sát. Sau đó không biết chuyện gì xảy ra mà người này lại chết, kết quả là người nhà của người chết tới đổ tội cho gã giám đốc họ Diệp này, muốn tìm người ta để gây phiền phức.

Cho tới lúc này, lập trường của những người xem đã thay đổi. Lúc trước họ đồng tình với bên người chết, nhưng bây giờ lại quay sang đồng tình với Diệp Lăng Phi, thậm chí còn tỏ ra hả hê khi thấy hắn giáo huấn cho đám người kia một trận.

Những người đứng xem dùng ánh mắt kỳ dị nhìn về phía người nhà Lục gia. Vốn lúc trước Lục Tiếu Dương đã cảm thấy ngại rồi, lúc này lại càng hận không thể chui xuống đất cho bớt nhục. Hắn nháy mắt với Lục Tuấn, ý bảo “Chúng ta đi”.

Người của Lục gia vừa mới định rời đi thì nghe thấy Diệp Lăng Phi kêu lên:

- Thằng nhãi họ Lục kia, mày đứng lại cho tao.

Lục Tuấn theo bản năng xoay người lại, trong ánh mắt hiện lên vẻ kinh hoảng, bất lực. Diệp Lăng Phi đi tới trước mặt Lục Tuấn, cười lạnh nói:

- Nghe nói mày vừa tới công ty mắng tao à? Mày nói tao và bạn gái mày có quan hệ. Con người tao rất ghét người khác nói bậy sau lưng mình. Bây giờ có tao ở đây, mày nói lại một lần nữa xem.

Lúc này, cho dù Lục Tuấn có ăn gan hùm cũng không dám nói, hắn vội lắc đầu:

- Diệp, giám đốc Diệp, hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm thôi mà.

- Thằng nhãi, tao nói cho mày biết, tao và bạn gái mày không hề có bất kỳ quan hệ gì.

Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vỗ lên mặt Lục Tuấn, nói:

- Sau này phải cẩn thận, tốt nhất đừng để tao phải nhìn thấy cái khuôn mặt buồn nôn của mày nữa.

Lục Tuấn sắc mặt trắng bệch, không dám nói câu gì, vội vàng cùng với người nhà khiêng thi thể Lục Thiên dưới đất rời khỏi. Chờ những người này đi khỏi, Diệp Lăng Phi quay về phía Tiễn Thường Nam, hô lớn:

- Phó tổng Tiễn, nói chuyện một chút được không?

Sau đó, Diệp Lăng Phi đi tới khoác vai Tiễn Thường Nam, cười nói:

- Vừa nãy may có phó tổng Tiễn nói giúp tôi, tôi không ngờ phó tổng Tiễn lại quan tâm tới tôi như vậy. Được, tôi sẽ báo đáp phó tổng Tiễn.

Tiễn Thường Nam nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, hắn cảm thấy lạnh hết cả người, liên tục nói:

- Giám đốc Diệp, chúng ta đều là đồng nghiệp, giúp đỡ anh cũng là việc nên làm thôi mà.

- Phó tổng Tiễn đúng là người bạn tốt.

Diệp Lăng Phi ôm vai Tiễn Thường Nam, cũng không quan tâm lão ta có đồng ý hay không mà cứ khoác vai như vậy đi vào trong tòa nhà, vừa đi hắn vừa hỏi:

- Phó tổng Tiễn, gần đây tôi bận nhiều chuyện nên không quan tâm tới tập đoàn Tân Á. Không biết kế hoạch mua sắm vật tư đã được phê duyệt chưa?

Tiễn Thường Nam đương nhiên hiểu ý của Diệp Lăng Phi. Tuy rằng hắn đã gọi điện cho Trần Ngọc Đình nhưng cô lại có cùng quan điểm với Diệp Lăng Phi, cả hai đều không đồng ý với kế hoạch này, bởi vậy đến bây giờ nó vẫn còn nằm chờ ở bộ phận tổ chức.

- Giám đốc Diệp, tôi đang bàn bạc với phó tổng Trần.

Tiễn Thường Nam miễn cưỡng trả lời.

- Phó tổng Tiễn, tôi có thể nói thẳng cho anh biết, kế hoạch này không thể phê duyệt được, bởi vì tôi không đồng ý.

Diệp Lăng Phi ghé sát vào tai Tiễn Thường Nam, nhỏ giọng nói:

- Bởi vì tôi nhìn anh không vừa mắt.

Nói xong, Diệp Lăng Phi cười lớn đi vào trong tập đoàn Tân Á, bỏ lại Tiễn Thường Nam đứng chết trân tại chỗ, giương mắt oán hận nhìn theo bóng lưng của hắn.

❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!