Nhìn xe cảnh sát hú còi rời đi, Diệp Lăng Phi mới quay lại xe mình, rút điện thoại gọi cho Tôn Hoành.
- Tôn Hoành, giúp tôi một chuyện.
Diệp Lăng Phi không hề vòng vo, gọi điện xong liền nói thẳng:
- Trong tù ông có người không?
- Có chứ, chỉ không biết tôi có thể giúp gì được cho giám đốc Diệp.
- Có mấy đứa đắc tội với bạn tôi, chắc sắp vào tù rồi, phiền ông “chăm sóc” chúng nó giúp tôi. Cứ từ từ mà làm, không cần vội, tốt nhất là khiến chúng nó ra tù đến cha mẹ cũng không nhận ra nổi.
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Chuyện này không thành vấn đề.
Tôn Hoành dứt khoát đồng ý, bọn họ đều là dân xã hội đen, trong tù có rất nhiều anh em. Chuyện trong tù phức tạp lắm, không giống như bên ngoài đâu.
Nghe Diệp Lăng Phi nói xong, Tôn Hoành cười cười:
- Diệp tiên sinh, anh không gọi thì tôi cũng định gọi cho anh đây, chỗ tôi vừa xảy ra một chuyện, có liên quan đến Diệp tiên sinh.
- Liên quan gì thì cứ nói.
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Diệp tiên sinh, thực ra cũng không có gì to tát, chỉ là cháu gái cưng của lão đại chẳng hiểu sao lại tìm đến tôi, con bé biết tôi có quan hệ với anh. Anh cũng biết đấy, tôi không dám đắc tội với cô cháu gái tổ tông này, đây là bảo bối của lão đại, nên ai cũng phải nể nang ba phần. Tôi đành phải nói thật chuyện của Diệp tiên sinh cho con bé, tuy không nói địa chỉ cụ thể nhưng cũng tiết lộ vài thông tin, thực sự là khó xử, hết cách rồi.
Diệp Lăng Phi bật cười, thản nhiên nói:
- Tôi còn tưởng chuyện lớn gì, hóa ra là chuyện này. Tên của tôi không sợ người khác biết, ông cứ nói đi, tôi không để ý đâu.
- Diệp tiên sinh, tôi biết cô cháu gái tổ tông này hơi ngang ngược nhưng tôi đảm bảo con bé là người tốt, hơn nữa cũng không dính dáng gì đến xã hội đen. Lỡ con bé có xúc phạm đến tiên sinh, xin tiên sinh rộng lòng tha thứ, đừng so đo với nó. Còn chuyện kia của Diệp tiên sinh, tôi nhất định sẽ làm ngài hài lòng.
Tôn Hoành nói.
- Ha ha, yên tâm đi, tôi sẽ không so đo với một con nhóc đâu.
Diệp Lăng Phi không để bụng chuyện này, hắn cúp máy, rồi khẽ ngâm nga một bài hát yêu thích, nhấn ga phóng đi.
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính lúc này đã đi mua sắm về, tay xách túi lớn túi nhỏ.
Phụ nữ khi tâm trạng không tốt thường thích đi mua sắm.
Mua sắm dường như là bản năng của phụ nữ.
Lúc Diệp Lăng Phi về đến nhà, thấy Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đang ăn cơm, hoàn toàn lờ hắn đi. Diệp Lăng Phi mặt dày, đi tới ngồi đối diện hai người, nói:
- Hôm nay có chuyện gì vui không, kể anh nghe với nào.
- Không có gì.
Bạch Tình Đình hậm hực đáp.
- Không liên quan đến anh.
- Vợ yêu, em sao thế? Anh có trộm cắp, nghiện ngập, đạo văn... gì đâu.
Chu Hân Mính cắt lời Diệp Lăng Phi:
- Diệp Lăng Phi, em biết anh là người tốt, có cần em nhờ đài truyền hình nêu gương anh không?
- Hay đấy, ít nhất cũng có tiền thưởng.
Mặt Diệp Lăng Phi dày như tường thành, hắn nói với Chu Hân Mính:
- Anh là người rất yêu tiền.
- Hừ.
Bạch Tình Đình đặt đũa xuống, lau miệng rồi đứng dậy nói:
- Hân Mính, tớ đi thay đồ rồi chúng mình ra ngoài chơi.
Bạch Tình Đình tuy nói với Chu Hân Mính nhưng cố tình nói lớn cho Diệp Lăng Phi nghe. Sau đó Chu Hân Mính cũng buông đũa, đi theo Bạch Tình Đình lên lầu.
Diệp Lăng Phi ngồi lại bàn ăn, nhìn thức ăn trên bàn mà lòng thấy chán nản, giờ này mà hai người họ ra ngoài thì chỉ có thể đến quán bar.
Lúc này, Chu Hân Mính mặc một chiếc quần jean bó sát, chân đi một đôi giày da, cầm túi xách mở cửa ra khỏi phòng. Diệp Lăng Phi từ hành lang đi tới, thấy bộ đồ cực kỳ quyến rũ trên người Chu Hân Mính thì vội vàng quay về phòng ngủ của mình, miệng lẩm bẩm:
- Con nhóc chết tiệt này, ăn mặc gợi cảm như vậy để đi câu dẫn thằng ngốc nào à?
Chu Hân Mính đẩy cửa phòng Bạch Tình Đình rồi đi vào.
- Tình Đình, vừa rồi Diệp Lăng Phi thấy tớ xong liền vội vàng rụt về phòng.
Chu Hân Mính đóng cửa lại, đi tới trước mặt Bạch Tình Đình, nàng đặt túi xách lên giường, lo lắng nói:
- Chúng ta làm vậy có quá đáng không? Hắn có tin không?
- Chắc chắn có!
Bạch Tình Đình nhìn Chu Hân Mính cười nói:
- Bây giờ tớ rất hiểu hắn, trong lòng thì đang sốt sắng lắm nhưng ngoài mặt lại tỏ ra không có gì.
Bạch Tình Đình đi một vòng trước gương, ngắm nhìn cơ thể mình.
Trong gương, Bạch Tình Đình đang mặc một chiếc quần tất màu đen mịn màng, bên ngoài là một chiếc váy ngắn cũn cỡn, để lộ cặp đùi thon dài. Phía trên là một chiếc áo màu xám, chân đi một đôi giày cao gót màu hồng.
Bộ đồ này mới mua hồi chiều, Chu Hân Mính thấy Bạch Tình Đình ăn mặc như vậy thì không ngừng khen ngợi.
- Hừ, tớ không tin là hắn không ghen. Giờ mình đi chơi xem hắn làm sao.
Bạch Tình Đình cầm túi xách cùng Chu Hân Mính đi ra hành lang.
Hành lang không một bóng người, Diệp Lăng Phi không biết đã đi đâu. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đi tới trước cửa phòng ngủ của Diệp Lăng Phi, cố ý nói lớn:
- Hân Mính, chúng ta nên đi đâu chơi nhỉ? Hay đến chỗ nào đông người đi, tốt nhất là chỗ có nhiều trai đẹp ấy, đảm bảo khiến bọn họ mê mẩn.
Chu Hân Mính cũng phụ họa theo, hai người thấy trong phòng Diệp Lăng Phi không có động tĩnh gì nên lúc xuống lầu, họ cố tình gây ra tiếng động thật to.
- Tình Đình, không phải hắn tức đến bất tỉnh rồi chứ?
Chu Hân Mính hỏi.
Bạch Tình Đình cũng không chắc, nàng không còn tự tin như trước, hơi do dự nói:
- Hay là chúng ta nổ máy xe thật to, lái ra ngoài rồi dừng lại, tớ nghĩ hắn nghe thấy tiếng động sẽ lập tức chạy ra.
- Như vậy không hay lắm, lỡ hắn nổi giận thì sao.
Bạch Tình Đình cắn đôi môi hồng, nói:
- Vậy phải làm sao bây giờ? Nếu chúng ta quay về chắc sẽ bị hắn cười cho thối mũi, sau này làm sao mà dạy dỗ hắn được nữa. Không được, hôm nay bất kể thế nào cũng phải về khuya.
Bạch Tình Đình nói rất kiên quyết nhưng giọng đã mềm đi nhiều.
- Hân Mính, cậu có mang súng mà, có súng rồi thì chúng ta không sợ nữa.
- Tớ không nghĩ sẽ ra ngoài nên không mang theo súng.
Nghe Bạch Tình Đình nhắc, Chu Hân Mính lo lắng nói:
- Tình Đình, hay cậu ở đây chờ tớ, tớ quay về phòng lấy súng. Tớ là cảnh sát, đắc tội với không ít người, phải cẩn thận một chút.
Bạch Tình Đình gật đầu, tán thành với lời của Chu Hân Mính.
Chu Hân Mính vừa quay người đi thì bỗng nghe thấy tiếng động cơ xe từ bên ngoài vọng tới. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính quay lại thì thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi trên xe, vẫy tay gọi:
- Lên xe, anh đưa hai em đi chơi.
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính liếc nhìn nhau, trong lòng thầm đắc ý. Chiều nay đi mua sắm, Bạch Tình Đình đã nghĩ ra cách này để khiến Diệp Lăng Phi ghen, hành động vừa rồi của hắn thật sự làm hai người thất vọng, không ngờ bây giờ hắn lại xuất hiện.
Tuy trong lòng rất đắc ý nhưng họ vẫn giả vờ nói:
- Bọn em ra ngoài chơi, anh đi theo làm gì?
- Anh là vệ sĩ của hai em, nếu có ai dám làm gì bất lợi, anh sẽ can thiệp. Hơn nữa, nếu hai em uống nhiều, anh còn đưa về.
Diệp Lăng Phi cười ha hả.
- Anh đưa bọn em về thì càng nguy hiểm, hay là thôi đi.
Bạch Tình Đình nói vậy nhưng đã bước tới cửa xe, kéo cửa ngồi vào trong. Chu Hân Mính cũng không quay về lấy súng nữa, vì nàng rất tin tưởng vào thực lực của Diệp Lăng Phi, có hắn ở bên, hai người không cần phải lo lắng gì.
Thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đã lên xe, Diệp Lăng Phi thắt dây an toàn rồi lái xe rời khỏi biệt thự Nam Sơn.
- Không biết hai em định đi đâu chơi?
Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa hỏi.
- Đi quán bar, tìm chỗ nào đông người nhất.
Bạch Tình Đình không hề giấu diếm. Nàng càng như vậy, Diệp Lăng Phi càng thấy buồn cười, đây rõ ràng là cố tình chọc giận mình.
Diệp Lăng Phi đương nhiên không thể tỏ ra mình đã biết tỏng mọi chuyện, hắn giả vờ ghen tuông nồng nặc:
- Vợ yêu, làm vậy có tốt không? Em không sợ chồng em ghen à?
- Hừ, em có nói anh là chồng em đâu, bây giờ em đổi ý rồi, được không?
Bạch Tình Đình nói:
- Nói cho cùng, đúng là em đã đăng ký kết hôn với anh, nhưng không có nghĩa là bán thân cho anh, cũng không có nghĩa là bị anh hạn chế tự do. Dựa vào đâu mà đàn ông các anh được ra ngoài chơi bời còn phụ nữ chúng em thì không? Tóm lại, đêm nay em muốn đi chơi.
- Được, được, đi chơi, anh không có ý kiến. Chỉ là anh muốn nhắc em, quán bar rất loạn, người đông chen chúc, đến lúc đó có bị sàm sỡ cũng không trách ai được. Nói thật nhé, có một số thằng chuyên lợi dụng lúc đó để chiếm tiện nghi của phụ nữ. Thừa dịp các cô gái không để ý, sờ mông là còn nhẹ, có đứa còn luồn tay vào trong váy các cô gái nữa. Mà thế vẫn chưa xong đâu, có kẻ còn thò cả bàn tay to vào đó sờ mó, đủ các loại.
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, mắt Bạch Tình Đình đã hiện lên vẻ kinh hoàng. Nàng chưa từng đến quán bar bao giờ nên không biết, thấy Diệp Lăng Phi nói như thật, nàng tin rằng quán bar đúng là nơi hỗn loạn như vậy. Vừa nghĩ đến cảnh bị đàn ông lạ sàm sỡ, nàng đã thấy ghê tởm.
- Em không tin lời anh, anh dọa em thôi, hừ.
Tuy miệng thì ương ngạnh nhưng đôi mắt đã bán đứng nàng. Dù môi cười nhưng ánh mắt nàng lại liếc sang Chu Hân Mính. Chu Hân Mính biết rằng dù quán bar không thác loạn như Diệp Lăng Phi nói nhưng đúng là có rất nhiều kẻ lưu manh hay giở trò sàm sỡ phụ nữ. Hơn nữa, nàng vẫn cho rằng quán bar không phải nơi tốt đẹp gì. Khi Bạch Tình Đình nhìn mình, Chu Hân Mính khẽ gật đầu, ý bảo lời Diệp Lăng Phi nói là đúng.
Lần này Bạch Tình Đình tin sái cổ, nàng không muốn bị mấy gã đàn ông kia chiếm tiện nghi, nhưng cũng không muốn Diệp Lăng Phi biết mình sợ. Nàng chợt nhớ ra mình từng cùng một người bạn đến một quán bar, quán bar này đặt trên một chiếc thuyền, trông giống như một con tàu lớn.
Bạch Tình Đình chỉ đường đến quán bar đó. Quán bar này nguyên là lâm viên tư nhân của một vị Công bộ Thượng thư thời Khang Hi. Nơi này từng là một tòa nhà vô cùng lớn, sau cuộc cách mạng văn hóa mới trở thành công viên như hiện tại.
Gọi là quán bar, đúng hơn là một quán rượu, nhìn từ bên ngoài trông như một chiếc thuyền đậu bên bờ hồ.
Từ trong quán bar vọng ra những giai điệu nhạc jazz du dương.
Ánh đèn trong quán khá mờ ảo, so với những ánh đèn trong thành phố thì có vẻ huyền ảo hơn, tạo cho người ta một cảm giác thư thái.
Trong quán lúc này có khoảng năm, sáu chục người, ít hơn nhiều so với các quán bar khác, nhưng những vị khách này đều ăn mặc rất sang trọng.
Không có múa cột, cũng không có những cô gái mặc váy ngắn, ở đây chỉ có vài nhân viên phục vụ.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình không vào trong sảnh mà ngồi ở quầy bar. Diệp Lăng Phi gọi bia, đây là hắn cố tình làm vậy. Bạch Tình Đình thấy thế thì cau mày, bất mãn nói:
- Chẳng lẽ ở đây không có thứ gì khác để uống à?
- Đến quán bar thì ngoài bia ra không nên uống gì khác. Bia ở Trung Quốc là dễ bán nhất, vì bia tốt hơn rượu Tây nhiều, có thể nuôi dưỡng dạ dày, bồi bổ tinh thần, quan trọng hơn là có thể bổ âm bổ dương.
Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi nói nhảm thì không nhịn được phì cười, nàng nhẹ giọng nói:
- Tình Đình, đừng nghe hắn nói bậy. Kệ hắn đi, chúng ta uống thứ khác.
Chu Hân Mính nói xong liền gọi nhân viên phục vụ, gọi hai ly cocktail.
Ngay sau đó, hai ly “Lãng Mạn Mân Côi” được mang đến trước mặt Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Bạch Tình Đình khẽ nhấp một ngụm, tỏ vẻ hài lòng với nhân viên phục vụ. Diệp Lăng Phi lầm bầm:
- Mình là người nghèo, một ly rượu này ít nhất cũng cả trăm tệ, cầm mười tệ này đi chỗ khác mua bia uống còn sướng hơn.
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì chỉ biết lắc đầu, gặp phải loại người như hắn ai cũng phải đau đầu.
Ba người vừa ngồi xuống không lâu thì có hai thanh niên tóc vàng mang rượu tới, dùng một cử chỉ rất lịch sự và nói bằng tiếng Anh:
- Xin hỏi chúng tôi có thể ngồi đây được không?
- Không!
Diệp Lăng Phi phản ứng cực nhanh. Vừa nói xong, hắn đã thấy hối hận. Hắn sợ bọn này giở trò sàm sỡ, nhưng mình nói vậy có khi lại khiến Bạch Tình Đình dỗi mà đồng ý. Quả nhiên, Bạch Tình Đình nói:
- Đương nhiên là được, rất hoan nghênh hai vị.
Hai gã thanh niên tóc vàng liền ngồi xuống cạnh họ, thấy ánh mắt trợn trừng của Diệp Lăng Phi thì chỉ khẽ mỉm cười.
Chu Hân Mính cố ý ngồi dịch ra xa hai thanh niên ngoại quốc một chút. Nếu hôm nay không phải Bạch Tình Đình đề nghị dùng cách này để chọc tức Diệp Lăng Phi thì nàng cũng không đến đây uống rượu.
Hai gã trẻ tuổi nhanh chóng giới thiệu về mình. Hóa ra họ đều đến thành phố Vọng Hải công tác, tốt nghiệp đại học Oxford ở Anh, được cử đến đây để chỉ đạo công việc. Nhưng khi hai tên này hỏi thăm Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi đã dùng tiếng Hán chửi:
- Lũ quỷ Tây mắt mù, nhìn cái bộ dạng khúm núm của chúng mày là biết muốn chơi 3P rồi.
Bạch Tình Đình tuy không biết 3P là gì nhưng nghe những lời phía trước của Diệp Lăng Phi thì hung hăng véo hắn một cái, giận dữ nói:
- Sao thế, ghen à? Hừ, anh chỉ giỏi bịa đặt, thấy người ta đẹp trai hơn mình nên ghen tị đúng không? Người ta tốt nghiệp đại học Oxford, còn anh tốt nghiệp đại học gì?
- Lão tử tốt nghiệp đại học tại gia, sau đó sang Anh, qua Mỹ rồi đến Đức tu nghiệp chuyên sâu.
Diệp Lăng Phi cũng không chịu yếu thế, lớn tiếng đáp. Chu Hân Mính bật cười, nhưng chợt bắt gặp ánh mắt của Diệp Lăng Phi, nàng thầm giật mình, cảm giác hôm nay hắn sắp gây chuyện.