Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 315: CHƯƠNG 315: SỐ PHẬN CỦA KẺ PHẢN BỘI

Hai gã thanh niên người Anh kia rõ ràng không hiểu tiếng Hán, đành phải dùng tiếng Anh hỏi Chu Hân Mính đang cười vì chuyện gì. Tất nhiên Chu Hân Mính không dại gì dịch lại lời của Diệp Lăng Phi, chỉ lảng sang chuyện khác, bảo rằng không có gì.

Hai gã người Anh bắt chuyện với Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, thao thao bất tuyệt về nước Anh. Bọn họ cũng khá hài hước, chọc cho Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cười không ngớt.

Diệp Lăng Phi không xen vào, chỉ lặng lẽ uống rượu. Loáng một cái, ba chai bia đã cạn, hắn đẩy chai rỗng ra, đứng dậy rời đi với vẻ mặt cực kỳ buồn bực.

Chu Hân Mính véo nhẹ vào hông Bạch Tình Đình, ra hiệu cô để ý đến Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình vốn đã luôn quan sát phản ứng của hắn. Thấy Diệp Lăng Phi bực bội bỏ đi, lòng nàng dấy lên chút bất an, không biết mình làm vậy là đúng hay sai.

Diệp Lăng Phi rời khỏi chỗ ngồi, đi thẳng ra ngoài quán rượu. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cứ ngỡ hắn định bỏ về thật, vội vàng tính tiền, cũng chẳng buồn chào hai gã người nước ngoài kia mà đuổi theo. Ai ngờ lại thấy Diệp Lăng Phi quay trở lại, miệng lẩm bẩm:

- Uống nhiều quá, đi nhầm hướng mất rồi.

Nói rồi hắn cười ha hả:

- Hai người đẹp, có thể dìu anh vào nhà vệ sinh được không?

- Anh đúng là đồ khốn!

Bạch Tình Đình khẽ mắng một câu, trong lòng lờ mờ cảm thấy tửu lượng của Diệp Lăng Phi không kém như vậy. Nhưng thấy dáng vẻ hắn có chút lảo đảo, lại nhớ người ta thường nói tâm trạng không tốt rất dễ say, mà Diệp Lăng Phi quả thực đã uống không ít. Nàng và Chu Hân Mính đành một trái một phải dìu hắn về phía nhà vệ sinh. Trên đường đi, Diệp Lăng Phi lảo đảo, cố tình dựa hẳn vào người hai cô.

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cảm nhận được cánh tay Diệp Lăng Phi đặt trên vai mình đang không ngừng vuốt ve. Vốn định hất hắn ra nhưng lại sợ hắn say thật, hai người đành nén giận, dìu Diệp Lăng Phi đến cửa nhà vệ sinh.

- Tự anh vào đi.

Bạch Tình Đình buông tay, ra hiệu Diệp Lăng Phi tự đi vào. Diệp Lăng Phi lại nói:

- Các em về chỗ đi, anh không sao đâu.

Rồi hắn loạng choạng bước vào trong.

Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình cũng đi vào nhà vệ sinh nữ. Cả hai đều đã uống không ít, định bụng giải quyết xong sẽ ra dìu Diệp Lăng Phi về cùng. Thấy Diệp Lăng Phi vì mình mà buồn bực uống rượu, trong lòng Bạch Tình Đình lại cảm thấy có lỗi với hắn.

Hai người giải quyết xong, đứng chờ Diệp Lăng Phi ngay ngoài cửa nhà vệ sinh nam. Kết quả chờ mãi không thấy hắn ra, cho đến khi một vị khách khác đi vệ sinh xong, bảo với họ rằng bên trong không còn ai cả, hai nàng mới nhận ra mình đã bị Diệp Lăng Phi lừa.

Khi hai người vội vàng quay lại quầy bar, hai gã thanh niên người Anh đã biến mất, chỉ còn lại một mình Diệp Lăng Phi vẫn ung dung ngồi đó uống bia. Trông bộ dạng hắn lúc này đâu còn chút men say nào.

- Người đâu rồi?

Bạch Tình Đình thấy kỳ lạ. Hai gã người nước ngoài kia sao lại đi không một lời từ biệt như vậy.

- Họ đi rồi. Anh cũng không biết sao họ lại đi nữa.

Diệp Lăng Phi đáp với vẻ mặt vô tội.

- Nói thật đi, rốt cuộc anh đã làm gì?

Bạch Tình Đình không tin lời Diệp Lăng Phi. Nàng chắc chắn hắn đã giở trò gì đó.

Diệp Lăng Phi vẫn giữ vẻ vô tội:

- Anh thật sự không làm gì cả. Chỉ là lúc quay lại, anh nói với họ rằng anh cứ say là không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu. Anh chỉ tốt bụng nhắc nhở thôi. Ai ngờ lại lỡ tay làm vỡ một chai bia, bắn cả lên người họ. Khụ, anh còn phải đền tiền nữa. Hai người kia cũng lạ, thấy anh cầm cái chai vỡ thì chạy mất dép. Lúc đó anh thật sự không có ý gì mà, chỉ là thấy bia dính trên người họ nên định lau giúp thôi. Có điều anh quên mất tay mình còn đang cầm nửa cái chai bia.

Nghe Diệp Lăng Phi nói xong, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính dở khóc dở cười. Như vậy mà còn bảo là không có gì. Hai gã người nước ngoài kia chắc chắn đã nghĩ Diệp Lăng Phi định tấn công họ nên mới sợ hãi bỏ chạy.

Bạch Tình Đình vốn chỉ muốn chọc cho Diệp Lăng Phi ghen, chứ chẳng hề để ý đến hai gã kia. Người đã đi rồi thì cũng thôi. Trong lòng nàng có chút không vui vì lại bị Diệp Lăng Phi lừa, lúc uống rượu, tay nàng không ít lần nhéo mạnh vào đùi hắn.

Cái này gọi là đánh là thương, mắng là yêu. Hành động của Bạch Tình Đình cho thấy nàng không hề giận hắn. Diệp Lăng Phi tuy đùi chịu khổ nhưng trong lòng lại ngọt như mật.

Ba người uống đến gần hai giờ sáng. Đây là lần buông thả nhất của Bạch Tình Đình từ trước đến nay. Sinh ra trong gia đình danh giá, nàng từ nhỏ đã được giáo dục nghiêm khắc. Lời ăn tiếng nói, cử chỉ hành động đều được rèn giũa cẩn thận. So với những cô chiêu phóng túng khác, Bạch Tình Đình chưa bao giờ để giới truyền thông bắt được bất kỳ hành vi thiếu kiềm chế nào. Đó là vì nàng không thích những gã đàn ông có ý đồ xấu, và cũng hiếm khi ra ngoài với bạn bè không thân. Mặt khác, Bạch Tình Đình luôn được Bạch Cảnh Sùng dốc lòng bồi dưỡng để trở thành người kế vị Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ. Nàng dành hết tâm huyết cho công ty, chẳng có mấy thời gian để vui chơi giải trí.

Tối nay, nàng vốn định thử lòng Diệp Lăng Phi, xem cách ăn mặc của mình có khiến hắn lo lắng không. Việc nói chuyện với hai gã người nước ngoài cũng là diễn cho Diệp Lăng Phi xem, để xem phản ứng của hắn thế nào. Hai gã kia tự nhận tốt nghiệp Đại học Oxford, nhưng vào tai Bạch Tình Đình thì cũng chỉ là một cái tên rỗng tuếch. Cử chỉ và lời nói có thể tiết lộ trình độ giáo dục của một người. Bạch Tình Đình đâu phải đứa trẻ lên ba, sao có thể không nhận ra hai gã này chẳng có chút giáo dưỡng nào? Chỉ cần nhắc đến vài môn chuyên ngành của Oxford là bọn họ liền lảng tránh.

Diệp Lăng Phi dọa hai kẻ đó chạy mất quả thực rất hợp ý Bạch Tình Đình. Thấy mình chiếm một vị trí quan trọng trong lòng hắn, nàng vô cùng vui vẻ, bất giác uống thêm vài ly.

Chu Hân Mính cũng uống không kém. Điều này chủ yếu xuất phát từ lý do cá nhân. Nghĩ đến trước kia lúc nào cũng nơm nớp lo sợ Bạch Tình Đình phát hiện quan hệ giữa mình và Diệp Lăng Phi, còn bây giờ, Bạch Tình Đình đã ngầm chấp nhận, thậm chí còn có thể cùng nhau đi uống rượu, sao Chu Hân Mính có thể không vui cho được. Phụ nữ một khi đã vui thì ý chí cũng buông lơi.

Chẳng mấy chốc, cả hai đều đã ngà ngà say. Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình tựa vào nhau, còn làm động tác uống rượu giao bôi. Diệp Lăng Phi thấy tình hình này, chẳng biết hai nàng còn gây ra chuyện gì nữa, không dám để họ uống tiếp, vội vàng thanh toán, mỗi tay ôm một người, trong ánh mắt ghen tị của mọi người, dìu hai đại mỹ nhân ra khỏi quán rượu.

Nhiệt độ bên ngoài hơi thấp. Vừa ra khỏi cửa, Diệp Lăng Phi cảm nhận rõ thân thể Bạch Tình Đình khẽ run lên. Hắn siết chặt vòng eo thon của nàng.

Bạch Tình Đình mắt đẹp mơ màng, lí nhí than thở:

- Đừng... đừng chiếm tiện nghi của em. Anh... anh là đồ dê xồm.

Chu Hân Mính gần như tựa hẳn vào người Diệp Lăng Phi, cười khanh khách:

- Tình Đình, tụi mình... tự lái xe về, không... không cần hắn đưa.

- Được!

Khi Diệp Lăng Phi dìu hai cô đến trước xe, Bạch Tình Đình liền đòi mở cửa, muốn ngồi vào ghế lái. Diệp Lăng Phi bị cô làm cho dở khóc dở cười. Xem ra cô nàng này say vào là phát rồ. Dỗ mãi không được, không chỉ Bạch Tình Đình mà cả Chu Hân Mính cũng tranh nhau lái xe.

Diệp Lăng Phi thấy cứ thế này thì có đến sáng cũng chưa xong chuyện. Hắn giơ tay phải lên, "Bốp" một tiếng vỗ vào cặp mông cong cớn của Bạch Tình Đình, nghiêm giọng dọa:

- Em mà còn không nghe lời, anh đánh cho đỏ mông đấy. Xem em còn dám quậy nữa không.

Lần này quả nhiên hiệu quả. Bị Diệp Lăng Phi phát cho một cái, Bạch Tình Đình ngoan ngoãn ngồi vào ghế sau. Chu Hân Mính thấy thế cũng im bặt, lẳng lặng ngồi vào theo.

Diệp Lăng Phi thở phào một hơi, thầm nghĩ phải mau đưa hai cô về biệt thự.

Hơn mười giờ đêm, đường phố đã vắng xe. Diệp Lăng Phi lái xe trên đại lộ với tốc độ tám mươi km/h. Nhìn qua kính chiếu hậu, hắn thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đã tựa đầu vào nhau ngủ say.

Gương mặt cả hai ửng hồng, đôi môi mọng nước khẽ hé, khiến người ta không kìm được ý muốn hôn lên. Cả hai cô gái đều đã có những tiếp xúc thân mật với Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính thì khỏi phải nói. Bạch Tình Đình tuy chưa phát sinh quan hệ, nhưng cũng đã từng âu yếm, giúp Diệp Lăng Phi thỏa mãn. Ở một khía cạnh nào đó, nàng cũng là cô gái có tiếp xúc gần gũi nhất với hắn.

Thấy hai người ngủ ngon, Diệp Lăng Phi không nỡ đánh thức, sợ làm phiền giấc ngủ của họ. Hắn cho xe tấp vào lề đường, đóng kín cửa sổ, bật điều hòa ở nhiệt độ thích hợp.

Diệp Lăng Phi cũng nhắm mắt lại, định bụng đợi khi nào hai người tỉnh dậy sẽ lái xe về. Nếu cả đêm họ không tỉnh, vậy thì tối nay đành ngủ lại trong xe.

Bỗng nhiên, một tiếng gầm rú vang lên từ phía sau. Âm thanh chói tai làm Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính giật mình tỉnh giấc. Cả hai không khỏi hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Diệp Lăng Phi dù không quay đầu lại cũng biết đây là âm thanh của một chiếc xe độ. Chỉ có những chiếc xe được trang bị động cơ khủng mới có thể phát ra tiếng gầm đầy kiêu ngạo và khiêu khích như vậy. Thấy giấc ngủ của hai cô gái bị phá bĩnh, Diệp Lăng Phi tức giận, thầm nghĩ: "Mẹ kiếp. Để tao xem là xe của thằng chó nào. Tối nay mày không xong với tao đâu!"

Hắn vừa nghĩ xong thì một chiếc xe thể thao Mitsubishi độ gầm rú lao vọt qua. Tốc độ ít nhất phải trên hai trăm. Đó là một tốc độ không tưởng trong nội thành. Chiếc xe đó hoàn toàn coi đây là đường đua, ngang nhiên phóng như bay.

- Mẹ kiếp, thằng nào dám chạy láo thế? Coi trời bằng vung à!

Chu Hân Mính bị đánh thức, thấy chiếc xe gào thét lướt qua thì chửi ầm lên:

- Tôi phải bắt cái thằng chó này về Cục Cảnh sát, dạy cho nó một bài học.

Chu Hân Mính đã say, giờ vẫn chưa tỉnh táo hẳn. Vốn dĩ nàng không phải người hiền lành, say vào lại càng không kiêng nể. Chẳng cần nói đến Chu Hân Mính, ngay cả Bạch Tình Đình, người luôn giữ hình tượng thục nữ, lúc này cũng chẳng còn chút dáng vẻ nào. Nàng chỉ tay về phía chiếc xe, bắt chước Chu Hân Mính, phụ họa:

- Đúng! Tống cổ thằng chó này vào tù!

Diệp Lăng Phi sững sờ. Hắn cứ ngỡ mình nghe nhầm khi Bạch Tình Đình cũng chửi "thằng chó". Hắn không ngờ sau khi say, Bạch Tình Đình cũng có thể buông thả bản thân đến vậy, ngay cả lời thô tục như thế cũng nói ra được.

Diệp Lăng Phi vừa định quay đầu trêu chọc Bạch Tình Đình vài câu, thì đột nhiên nghe thấy tiếng phanh xe chói tai. Một vật thể bị hất tung lên không trung phía trước chiếc xe độ, bay cao ít nhất năm mét. Sau đó, một tiếng "bịch" vang lên, vật thể đó rơi xuống mặt đường cách đó hơn hai mươi mét.

Tốc độ của chiếc xe độ rõ ràng đã chậm lại. Nhưng rồi nó đột ngột tăng tốc, phát ra một tràng gầm rú rồi lao điên cuồng về phía trước.

- Chết người rồi!

Vài người qua đường chứng kiến thảm kịch liền thất thanh la hét.

Đó là một người đi bộ qua đường đã bị đâm bay. Lúc này, người đó nằm bất động trên đường.

Diệp Lăng Phi không cần nhìn cũng biết người đó chắc chắn đã chết. Bị hất tung lên cao như vậy, tuyệt đối không thể sống sót. Vừa rồi hắn chỉ tức giận vì chiếc xe đã phá giấc ngủ của hai cô gái, giờ lại thấy nó gây tai nạn chết người rồi bỏ chạy, sao hắn có thể bỏ qua được. Diệp Lăng Phi nhấn mạnh chân ga, chiếc S400 của hắn cũng lao vút đi trên đường.

- Bắt lấy thằng khốn đó!

Chu Hân Mính chứng kiến toàn bộ quá trình, giận đến sôi máu, từ ghế sau hét lên:

- Tôi phải phế thằng khốn đó!

Diệp Lăng Phi đẩy tốc độ xe lên gần hai trăm, gần chạm đến giới hạn tốc độ (250km/h) của xe. Tốc độ tối đa của chiếc xe độ kia chắc chắn phải trên ba trăm, nhưng trên đường nội thành, nó không dám chạy hết tốc lực. Vừa gây tai nạn chết người, nếu còn chạy với tốc độ cao nhất, không chỉ có thể gây thêm tai nạn mà còn có nguy cơ xe nổ người chết.

Diệp Lăng Phi quyết bám riết không tha, khiến gã tài xế của chiếc xe độ sợ hãi. Y vốn định nhanh chóng tẩu thoát, nhưng chiếc xe phía sau cứ bám dai như đỉa, cắt đuôi thế nào cũng không được.

Hơi rượu đã tan đi quá nửa, gã thanh niên chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy. Ngồi bên cạnh, một gã thanh niên trạc tuổi cũng mặt mày trắng bệch, lắp bắp:

- Trung Ân, làm sao bây giờ? Chúng ta lại đâm phải người rồi!

- Tao làm sao biết được!

Gã tài xế cũng luống cuống. Y vừa điên cuồng nhấn ga, vừa không ngừng tự trấn an:

- Hứa Trung Ân, không sao đâu. Sẽ không sao đâu.

Dù tự nhủ bao nhiêu lần, y vẫn không thể bình tĩnh lại. Dù y là con trai duy nhất của Phó Chủ nhiệm Đại hội Đại biểu Nhân dân thành phố, nhưng đâm chết người không phải là chuyện nhỏ. Mạng người là trên hết, cho dù hắn có là "Thái tử gia" cũng khó thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.

Hứa Trung Ân lái xe vào một con hẻm rồi cùng gã thanh niên kia bỏ xe chạy trốn. Hai người rẽ trái rẽ phải, nhanh chóng biến mất trong con hẻm tối.

Khi Diệp Lăng Phi đuổi tới, chỉ thấy chiếc xe độ mà không thấy bóng người.

- Chết tiệt, để nó chạy mất rồi.

Chu Hân Mính bực bội chửi.

- Muốn chạy cũng không dễ vậy đâu.

Diệp Lăng Phi bĩu môi:

- Mai em cứ đi điều tra xem chiếc xe này là của ai. Chạy trời không khỏi nắng đâu.

Những việc còn lại thuộc về cảnh sát giao thông. Diệp Lăng Phi gọi điện báo cảnh sát về việc phát hiện chiếc xe gây tai nạn. Hắn không ở lại hiện trường mà lái xe về thẳng biệt thự.

Bạch Tình Đình đã uống quá nhiều, ngay từ lúc Diệp Lăng Phi bắt đầu truy đuổi, nàng đã ngủ say, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó. Diệp Lăng Phi đành phải bế nàng vào phòng ngủ, rồi gọi cô Ngô đến chăm sóc.

So với Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính sau những chuyện vừa rồi lại tỉnh táo hơn nhiều. Nàng không cần Diệp Lăng Phi dìu, tự mình về phòng, thay áo ngủ rồi vào phòng tắm.

Khi Chu Hân Mính tắm xong, mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng trở về phòng, hông nàng đột nhiên bị một vòng tay ôm chặt. Chưa kịp phản ứng, cửa phòng đã bị khóa lại.

Chu Hân Mính ngửi thấy mùi bia nồng và mùi thuốc lá quen thuộc. Mùi hương này đã không biết bao lần làm nàng thần hồn điên đảo. Nàng vừa định giãy giụa thì cả người đã bị bế bổng lên, gần như bị ném một cách thô bạo lên giường.

- Diệp Lăng Phi, anh say rồi.

Chu Hân Mính nằm trên giường, hai chân bị Diệp Lăng Phi tách ra. Nàng bối rối nói khẽ.

Phòng bên cạnh là của Bạch Tình Đình. Dù lúc này Bạch Tình Đình đã ngủ say, nhưng Chu Hân Mính vẫn lo sợ cô sẽ tỉnh dậy và phát hiện Diệp Lăng Phi đang ở bên mình.

Diệp Lăng Phi đã áp chặt môi mình lên môi nàng, không cho nàng cơ hội nói thêm. Thân thể mềm mại của Chu Hân Mính bị hắn đè lên. Nàng có thể cảm nhận được hơi nóng rực như lửa từ người hắn truyền tới.

Cơ thể Chu Hân Mính như bị thiêu đốt. Dù biết rõ mình không thể phản bội, nhưng nàng lại không thể kiểm soát được cơ thể mình. Chiếc lưỡi thơm tho của nàng bị lưỡi hắn xâm chiếm ngay khi nàng vừa hé môi.

Bàn tay to của Diệp Lăng Phi luồn vào trong váy ngủ, một tay đặt lên chiếc quần lót của nàng. Hắn vội vã cởi nó ra, rồi mơn trớn nơi thầm kín của nàng.

Dù không bị khiêu khích, Chu Hân Mính cũng đã dục hỏa bừng bừng. Nàng hận tại sao mình không thể thoát khỏi sự cám dỗ của Diệp Lăng Phi. Lý trí mách bảo không được, nhưng lần nào nàng cũng không thể tự chủ. Dù đã thề trước mặt Bạch Tình Đình sẽ không phản bội, nhưng giờ phút này, nàng biết mình lại thất hứa rồi.

Đôi môi Diệp Lăng Phi rời khỏi môi nàng, lần theo làn da mịn màng hôn xuống tận nơi riêng tư. Dưới sự trêu đùa của chiếc lưỡi tinh quái, nơi thầm kín của Chu Hân Mính đã ướt đẫm.

Diệp Lăng Phi nâng cặp mông trắng ngần của nàng lên, tách hai chân nàng ra, rồi mạnh mẽ tiến vào. Theo tiếng rên rỉ sung sướng của Chu Hân Mính, hai người lại hòa làm một trong khoảnh khắc đê mê ấy.

Đôi gò bồng đảo rung lên theo từng nhịp chuyển động, Chu Hân Mính cắn chặt môi, hai tay bấu chặt ga giường, cố gắng không phát ra tiếng. Nhưng những cơn khoái cảm dâng lên như sóng trào, đợt sau cao hơn đợt trước, khiến nàng không thể kìm nén.

Khi Diệp Lăng Phi cúi xuống hôn lên chiếc cổ trắng ngần của nàng, Chu Hân Mính vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn. Diệp Lăng Phi bế thốc nàng lên. Đôi chân nàng như con rắn quấn chặt lấy hông hắn, cặp mông trắng và hạ thân hai người dính sát vào nhau.

- Diệp Lăng Phi, em hận anh!

Chu Hân Mính vừa rên rỉ trong khoái cảm vừa oán hận nói bên tai hắn. Ngay sau đó lại là một tiếng rên không thể kìm nén. Hai tay nàng cào cấu sau lưng hắn, miệng há ra, cắn chặt lên vai hắn.

Sau một trận mây mưa, Chu Hân Mính nằm dài trên giường, sức cùng lực kiệt, dường như đã bị rút cạn sinh lực. Nàng mặc kệ thân thể mình phơi bày trọn vẹn. Giờ phút này, nàng chỉ nhắm mắt lại, trong đầu chỉ còn lại những hình ảnh vừa rồi.

Trên mặt Diệp Lăng Phi lộ ra nụ cười thỏa mãn. Tay phải hắn đặt trên đôi gò bồng đảo của Chu Hân Mính, nhẹ nhàng vê nụ hồng mê người. Hắn say sưa ngắm nhìn thân thể ngọc ngà của nàng, thầm đắc ý rằng đây là thân thể thuộc về hắn, chỉ có hắn mới được tận hưởng lạc thú mà tuyệt tác này của tạo hóa mang lại.

Diệp Lăng Phi lại cúi xuống, hôn lên bầu ngực căng tròn của Chu Hân Mính. Tay phải hắn cũng trượt từ bụng nàng xuống dưới. Chẳng mấy chốc, hắn lại cảm nhận được sự trỗi dậy của bản năng đàn ông.

Khi hắn một lần nữa tiến vào cơ thể Chu Hân Mính, nàng chỉ rên lên một tiếng mà không còn chút e dè. Lúc này, trong lòng Chu Hân Mính chỉ có Diệp Lăng Phi, chỉ khao khát được hắn giày vò thân thể mình. Chút lý trí còn sót lại về lời hẹn ước với Bạch Tình Đình cũng tan biến theo từng cú va chạm mạnh mẽ của hắn. Chu Hân Mính đã định sẵn là kẻ phản bội. Ngay từ khoảnh khắc gặp gỡ định mệnh ấy, số phận đã an bài, cả đời này nàng sẽ không bao giờ thoát khỏi ma chưởng của hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!