Trần Ngọc Đình vẫn luôn xuất hiện ở Tập đoàn Tân Á trong hình ảnh một người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường. Vì vậy, rất nhiều nhân viên của Tân Á đã lén lút bàn tán rằng Trần Ngọc Đình là một người đàn bà lạnh lùng kiêu sa, không có tình cảm, chỉ biết đến công việc.
Nhiều nhân viên của Tập đoàn Tân Á biết Trần Ngọc Đình độc thân và đang một mình nuôi con trai. Với nhan sắc của cô, dù không còn chói lóa như thiếu nữ, nhưng lại mang nét mặn mà của một người phụ nữ từng trải. So với những cô gái non nớt, Trần Ngọc Đình là một người phụ nữ trưởng thành, mang một sức quyến rũ rất riêng trên giường.
Chẳng cần nói đến những người đàn ông trung niên, trong đó có cả Tiễn Thường Nam và Tôn Hằng Viễn cũng thèm muốn Trần Ngọc Đình, mà ngay cả một số thanh niên mới ra trường cũng khao khát có được cô. Ban đầu, quan hệ giữa Tiễn Thường Nam và Trần Ngọc Đình không hề mâu thuẫn như bây giờ. Lão ta từng hết lòng ủng hộ công việc của cô. Nhưng sau này, Tiễn Thường Nam liên tục ám chỉ muốn đưa Trần Ngọc Đình lên giường, nhưng cô đều vờ như không biết, hơn nữa thái độ từ chối lại vô cùng cứng rắn. Sau này, khi Trần Ngọc Đình đảm nhiệm vị trí Phó tổng giám đốc, cô cũng bất đồng với Tiễn Thường Nam trong một số dự án, khiến quan hệ giữa hai người trở nên như nước với lửa.
Về phần Tôn Hằng Viễn thì càng không cần phải nói. Trần Ngọc Đình gần như chưa bao giờ cho gã chút thể diện nào. Vì thế, Tôn Hằng Viễn chỉ có thể dằn lại ý nghĩ đen tối, không dám giở trò trước mặt cô.
Nhân viên Tân Á chỉ thấy được sự kiên cường của Trần Ngọc Đình, chứ không nhìn thấy sự yếu đuối chôn giấu sâu trong lòng cô. Người phụ nữ nào cũng yếu đuối, chỉ là có người thể hiện ra ngoài, được đàn ông cho là nữ tính, đáng để thương hoa tiếc ngọc. Nhưng Trần Ngọc Đình lại tỏ ra quá mạnh mẽ, khiến nhiều người đàn ông lầm tưởng cô là loại phụ nữ không hề có điểm yếu.
Trần Ngọc Đình cũng chỉ là một người phụ nữ. Sau khi chỗ dựa tinh thần duy nhất của cô là Tiếu Hoành Vũ mất tích, lớp vỏ bọc mạnh mẽ của cô sụp đổ, chỉ còn lại một người phụ nữ, một người mẹ yếu đuối như bao người khác.
Sau khi Tiếu Hoành Vũ bỏ nhà đi, Trần Ngọc Đình gần như phát điên. Cô gọi điện cho tất cả bạn học của nó nhưng không ai gặp Tiếu Hoành Vũ cả. Hôm qua là cuối tuần, Trần Ngọc Đình vốn định đưa con trai đi mua laptop. Đây là điều cô đã hứa với con, vì thấy nó ngày thường ngoan ngoãn, dù có mua laptop cũng sẽ không lêu lổng trên mạng. Hơn nữa, Tiếu Hoành Vũ học tiếng Anh cũng cần dùng máy tính thường xuyên. Vì thế, cô định nhân dịp nghỉ phép đưa con đi mua.
Nhưng không ngờ trong phòng Tiếu Hoành Vũ lại không một bóng người. Trần Ngọc Đình cũng không nghĩ nhiều, tưởng rằng sáng sớm nó đã có hẹn với bạn học rồi đi chơi. Kết quả, cô đợi đến tối cũng không thấy Tiếu Hoành Vũ về, lúc này cô mới thật sự hoảng hốt. Cô lại gọi điện khắp nơi, bạn học của nó cũng không biết nó ở đâu. Trần Ngọc Đình lại gọi cho mẹ mình, hỏi xem Tiểu Vũ có về nhà ngoại không, kết quả cũng như nhau, Tiếu Hoành Vũ không ở đó.
Lúc này, Trần Ngọc Đình hoàn toàn rối trí, lái xe dọc theo con đường về nhà tìm kiếm, mãi đến ba giờ sáng cũng không thấy bóng dáng con đâu. Cô lo lắng nếu con về nhà mà không thấy mình thì sẽ sợ hãi, nên lại vội vàng lái xe về. Kết quả lại làm cô thất vọng não nề. Tiếu Hoành Vũ vẫn chưa về.
Trần Ngọc Đình tìm không thấy con, lại lo nó gặp chuyện không may. Cô sợ nó bị bắt cóc, nên cứ ngồi ôm khư khư cái điện thoại, không dám nhúc nhích, và giữ nguyên tư thế đó cho tới khi Diệp Lăng Phi đến.
Lúc này, Trần Ngọc Đình không còn chút chủ kiến nào, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Khi Diệp Lăng Phi vừa xuất hiện, cô như thấy được cứu tinh, lao vào lòng hắn khóc nức nở, như muốn trút bỏ mọi uất nghẹn trong lòng.
Thân hình đầy đặn của người phụ nữ trưởng thành lao vào lòng Diệp Lăng Phi, bộ ngực căng tròn ép chặt vào lồng ngực hắn. Diệp Lăng Phi ôm lấy lưng Trần Ngọc Đình. Dáng vẻ quyến rũ khiến đàn ông không thể kháng cự của cô lúc này lại không hề khơi dậy trong lòng Diệp Lăng Phi chút tà niệm nào. Hắn chỉ thấy thương tiếc cho cô.
Không đành lòng nhìn bộ dạng tiều tụy của Trần Ngọc Đình, Diệp Lăng Phi ngồi xuống ghế, để cô ngồi lên đùi mình, một tay ôm lưng cô, một tay vuốt ve khuôn mặt mặn mà. Diệp Lăng Phi đưa tay lau khô nước mắt trên mặt cô, an ủi:
- Chị Ngọc Đình, không sao đâu, tin tôi đi. Bây giờ chị cần nghỉ ngơi thật tốt. Chị xem mắt chị hằn đầy tơ máu rồi, chắc chắn cả đêm qua không ngủ.
- Tôi không ngủ được. Cứ nghĩ đến Tiểu Vũ là tôi không tài nào chợp mắt nổi. Tôi muốn ra ngoài tìm nó, nhưng lại sợ nó gọi điện về. Tôi không dám rời khỏi điện thoại.
Trần Ngọc Đình nức nở, hai tay ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, hoàn toàn mất phương hướng, hỏi hắn bây giờ nên làm gì.
- Bây giờ chị nghe lời tôi, về phòng ngủ một giấc đi. Tôi cam đoan khi chị tỉnh lại sẽ thấy Tiểu Vũ ở ngay trước mặt.
Diệp Lăng Phi cũng chẳng cần Trần Ngọc Đình đồng ý, bế bổng thân thể đầy đặn của cô lên rồi đi thẳng vào phòng ngủ.
Diệp Lăng Phi ôm Trần Ngọc Đình vào phòng ngủ. Căn phòng thoang thoảng một mùi hương nhẹ nhàng, trên chiếc giường rộng rãi, chăn đệm được sắp xếp gọn gàng. Cách bài trí trong phòng cũng rất thú vị. Gần cửa sổ là một chiếc bàn gỗ lim, bên trên có một bể cá với ba con cá vàng đang tung tăng bơi lội. Cạnh bể cá là một bộ ấm trà bằng đất sét tím. Diệp Lăng Phi không ngờ Trần Ngọc Đình lại thích uống trà. Bộ trà cụ tinh xảo này tuyệt không phải chỉ để trưng bày.
Diệp Lăng Phi không nhìn kỹ. Hắn đặt Trần Ngọc Đình lên giường, tháo dép cho cô. Cô vẫn đang đi đôi tất chân màu đen, đôi chân thon mềm bị bó chặt bên trong. Diệp Lăng Phi cũng không nghĩ nhiều, chậm rãi cởi tất chân cho cô.
- Chị Ngọc Đình, chị ngủ một lát đi. Nhìn chị tiều tụy thế này, tôi sẽ đi tìm Tiểu Vũ giúp chị.
Diệp Lăng Phi kéo chăn lên, đắp cho Trần Ngọc Đình. Nhìn khuôn mặt hốc hác của cô, hắn đau lòng vuốt ve, dịu dàng an ủi.
Trần Ngọc Đình cả đêm không ngủ đã sớm mệt lả, chỉ vì lo lắng con trai sẽ gọi điện về nên mới cố gắng gượng ngồi bên điện thoại. Giờ vừa nằm xuống giường, hai mí mắt cô đã díp chặt vào nhau, trong lòng tự nhủ đừng nhắm mắt, nhưng cuối cùng vẫn không thể mở ra nổi.
Diệp Lăng Phi vuốt ve khuôn mặt cô, dịu dàng dỗ dành. Chẳng bao lâu, Trần Ngọc Đình dần chìm vào giấc ngủ.
Diệp Lăng Phi lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ của Trần Ngọc Đình, tiện tay đóng cửa lại. Hắn ra phòng khách ngồi xuống ghế, suy nghĩ xem Tiếu Hoành Vũ có thể đi đâu. Chắc chắn là thằng bé dỗi nên bỏ nhà đi, vậy thì trên người sẽ không mang nhiều tiền. Nếu nó không đi tìm bạn học, thì cả đêm qua nó có thể ở đâu?
Diệp Lăng Phi nghĩ một lúc lâu, bỗng nhiên nhớ tới Kỷ Tuyết. Kỷ Tuyết dường như có quan hệ khá tốt với Tiếu Hoành Vũ. Lần trước ở KTV, chính cô bé này đã đưa Tiếu Hoành Vũ đi. Chắc chắn Tiếu Hoành Vũ rất thân với Kỷ Tuyết. Nếu vậy, có lẽ Kỷ Tuyết sẽ biết nó đang ở đâu.
Trong điện thoại, giọng Kỷ Tuyết cũng yếu ớt mệt mỏi. Nghe Diệp Lăng Phi hỏi về Tiếu Hoành Vũ, cô bé như gặp được cứu tinh, kêu lên:
- Anh Diệp, mau tới cứu em đi. Em với cái tên ôn con này ở quán net cả đêm rồi. Đến giờ nó vẫn không chịu đi. Em cũng không biết nó bị làm sao nữa. Em thề là em không có dụ dỗ nó. Anh cứu em với!
Diệp Lăng Phi không nói cho Trần Ngọc Đình biết là hắn đã tìm được Tiếu Hoành Vũ. Thấy cô mới ngủ không lâu, hắn không đành lòng đánh thức, bèn khóa trái cửa lại rồi lập tức lái xe tới quán net mà Kỷ Tuyết đã nói.
Vừa bước vào quán net, Diệp Lăng Phi đã phải nhíu mày vì khung cảnh bên trong. Ánh sáng mờ mịt đã đành, riêng mùi khói thuốc đặc quánh cay xè và thứ mùi hôi hám hỗn tạp cũng đủ khiến hắn đau đầu. Tại một máy tính gần cửa, một gã thanh niên chừng hai mươi tuổi, cởi trần, gác cả đôi chân bẩn thỉu lên bàn máy tính, mùi hôi thối chính là từ chân gã bốc ra. Ngay bên cạnh, một gã khác đang cầm cái bánh bao gặm ngấu nghiến. Diệp Lăng Phi thấy mà buồn nôn.
Hắn không dừng lại mà đi thẳng vào khu máy tính ở trong cùng. Kỷ Tuyết đã báo cho hắn biết vị trí của cô và Tiếu Hoành Vũ. Khi Diệp Lăng Phi đi vào dãy máy trong cùng, quả nhiên thấy Kỷ Tuyết và Tiếu Hoành Vũ đang ngồi trước hai máy tính. Tiếu Hoành Vũ liên tục nhấn chuột, tuy sắc mặt vàng vọt nhưng tinh thần lại rất hăng hái, hoàn toàn đắm chìm trong trò chơi. Bên cạnh nó, Kỷ Tuyết vắt áo khoác trên thành ghế, chỉ mặc một chiếc áo len màu đen, đang ngáp ngắn ngáp dài, tựa vào ghế nhìn màn hình.
Diệp Lăng Phi đi thẳng tới, đến tận lúc đứng cạnh Tiếu Hoành Vũ, nó vẫn đang đeo tai nghe nên không hề phát hiện ra. Ngược lại, Kỷ Tuyết đã thấy, vội vàng đứng dậy. Vừa định chào hỏi, thấy sắc mặt Diệp Lăng Phi âm trầm, cô bé liền biết điều lùi sang một bên.
Diệp Lăng Phi đặt tay phải lên vai Tiếu Hoành Vũ. Hắn không nói gì. Mãi cho đến khi Tiếu Hoành Vũ cảm thấy lạ, tháo tai nghe ra, quay đầu lại nhìn thấy Diệp Lăng Phi, hắn mới cười lạnh nói:
- Chơi vui nhỉ!
Tiếu Hoành Vũ chẳng thèm để ý đến Diệp Lăng Phi. Nó lạnh lùng quay lại máy tính, định điều khiển chuột để giết quái trong game thì một cái tát trời giáng đã bay thẳng vào mặt. Lập tức, cả người nó ngã nhào sang một bên.
Tiếu Hoành Vũ trước kia là một đứa trẻ ngoan ngoãn. Nhưng từ sau khi chơi với Kỷ Tuyết, tính cách cũng thay đổi. Trần Ngọc Đình quá bận rộn công việc, lơ là việc dạy dỗ con, nào ngờ đứa con trai ngoan ngoãn trong mắt mình đã không còn như trước.
- Mẹ...!
Tiếu Hoành Vũ theo bản năng vừa buột miệng chửi thề, đã bị Diệp Lăng Phi tung một cước đạp tới. Đó là hắn đã nương tay rồi. Nếu không nể mặt Trần Ngọc Đình, một cước này của hắn ít nhất cũng khiến Tiếu Hoành Vũ nửa ngày không gượng dậy nổi. Dù vậy, Tiếu Hoành Vũ vẫn bị đá cho ngã lăn ra đất.
- Mày chửi thêm một câu nữa xem, hôm nay tao phế mày ngay tại đây. Thằng ranh con chết tiệt, học cái gì không học lại học chửi bậy. Tao đứng đây, mày thử chửi thêm một từ nữa cho tao nghe.
Diệp Lăng Phi cũng không hiểu sao mình lại nổi giận đến thế. Tay phải hắn chỉ thẳng vào đầu Tiếu Hoành Vũ mà mắng. Giọng hắn rất to, mọi người trong quán net đều đổ dồn ánh mắt về phía này. Diệp Lăng Phi quay đầu nhìn những người đó, quát:
- Nhìn cái gì mà nhìn! Lão tử hôm nay đang bực mình đấy. Đứa nào dám nhìn nữa, tao móc mắt ra.
Thấy Diệp Lăng Phi ra vẻ hung tợn, những người này vội vàng quay đi chỗ khác, chỉ có hai gã thanh niên cởi trần ngồi đối diện nghe vậy thì bật dậy. Một gã chộp lấy chai bia trên bàn, ném thẳng vào trán Diệp Lăng Phi, miệng chửi:
- Mày ra vẻ cái gì. Tao còn chưa lên tiếng mà mày đã dám à.
Trong quán net, đủ loại người đều có, hai gã thanh niên này trông chỉ gần hai mươi tuổi, nhưng nhìn bộ dạng cũng không phải loại hiền lành gì.
Chai bia không trúng Diệp Lăng Phi mà đập mạnh vào tường, vỡ tan tành.
- Kỷ Tuyết, đỡ thằng nhóc này dậy, đi theo anh.
Diệp Lăng Phi nói gọn một câu với Kỷ Tuyết, rồi quay người đi thẳng về phía hai gã thanh niên kia. Hai gã đó mỗi người cầm một cái ghế, hùng hổ lao tới. Còn chưa kịp vung ghế lên, Diệp Lăng Phi đã tung ra hai cú đấm nhanh như chớp. Mỗi người một quyền. Hai gã này răng cửa đều bị đánh gãy, miệng há hốc, máu tươi lẫn răng văng tung tóe.
Chưa hết, Diệp Lăng Phi thuận tay vớ lấy một cái ghế, phang vào đầu hai gã. Một cú hạ xuống, cả hai đều bị nện cho ngã lăn ra đất. Diệp Lăng Phi vốn đang đầy một bụng tức, vì Trần Ngọc Đình mà không thể trút lên người Tiếu Hoành Vũ, giờ lại có hai kẻ này tự dâng mình lên. Hắn thấy chúng đã ngã ra đất, co quắp cả người nhưng vẫn vác ghế nện xuống, đánh cho hai gã lăn lộn trên đất kêu cha gọi mẹ xin tha.
Diệp Lăng Phi không thèm để ý, cứ thế nện xuống. Chiếc ghế bị nện cho gãy rời cả chân. Lúc này, hắn mới vứt cái ghế gãy dính máu sang một bên, hung hăng đạp chân vào người hai gã kia:
- Hai thằng khốn, chúng mày là con nhà ai? Bố mẹ chúng mày làm gì? Không phục thì gọi bố mẹ chúng mày đến đây, tao xử hết. Nuôi con không biết dạy, học đòi làm giang hồ, cũng không xem mình có cái tầm đó không. Nhìn chúng mày cũng có vẻ có hội có thuyền nhỉ, gọi hết đến đây. Hôm nay tao đang bực, tốt nhất là gọi đông vào, để tao đánh cho đã tay.
Diệp Lăng Phi nói rồi nhấc chân đạp một gã một cước, quát:
- Nói! Chết chưa? Chết rồi thì cũng phải tắt thở cho tao. Đừng có thở nữa.
Hai gã ranh con nằm trên đất giả chết. Diệp Lăng Phi bèn đi tìm quản lý quán net. Tên quản lý sớm đã bị dọa cho mềm nhũn, run rẩy đi tới.
- Đây là tiền bồi thường cho quán của các người. Còn lại là tiền cho hai thằng ranh này. Nếu chúng nó không chết thì đưa đến bệnh viện. Nếu chết thì giúp tao mua hai cái quan tài.
Diệp Lăng Phi rút ra một xấp tiền mặt, ít nhất cũng phải bảy tám ngàn, đưa cho tên quản lý. Thấy gã run rẩy không dám nhận, hắn dúi tiền vào tay gã, chỉ vào Tiếu Hoành Vũ, nói:
- Sau này không được cho thằng ôn con này vào đây. Nếu để tao biết chúng mày cho nó vào, thì người nằm trên đất sẽ là mày đấy. Nhớ kỹ lời lão tử.
Diệp Lăng Phi nói xong, cũng không quan tâm tên quản lý có hiểu ý mình không, xoay người bước thẳng ra ngoài. Tiếu Hoành Vũ bị dọa đến mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy đi theo sau. Chỉ có Kỷ Tuyết là lộ vẻ mặt hưng phấn, không kìm được thốt lên:
- Quá ngầu!
Bên ngoài quán net, Diệp Lăng Phi dựa lưng vào chiếc Audi, châm một điếu thuốc, chất vấn:
- Thằng ranh con, mày rốt cuộc là bị làm sao thế? Có biết mẹ mày sắp phát điên lên không? Mày thì hay rồi, còn ở đây chơi game. Đầu mày úng nước à?
Tiếu Hoành Vũ vừa rồi bị cảnh tượng máu me làm cho sợ đến mặt mũi trắng bệch, cả người run rẩy, ấp a ấp úng:
- Cháu... cháu... cháu không muốn về nhà.
- Vì sao?
Lúc này cơn giận của Diệp Lăng Phi đã nguôi đi quá nửa, hắn nghĩ nếu cứ tiếp tục dọa nạt thì cũng phiền. Dù sao Tiếu Hoành Vũ cũng mới mười sáu, mười bảy tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ. Giọng hắn dịu lại, cố gắng không làm thằng bé quá sợ hãi.
- Cháu... cháu... cháu với mẹ...
Kiểu nói ấp úng của Tiếu Hoành Vũ làm Diệp Lăng Phi bực mình, không nhịn được quát lên:
- Cứ ấp a ấp úng mãi thế làm gì? Có chuyện gì nói một lèo ra xem nào.
Bị Diệp Lăng Phi dọa một tiếng, Tiếu Hoành Vũ khẽ run lên, rồi nói một mạch ra nguyên do sự tình.
Hóa ra tối hôm đó sau khi bị mẹ mắng, rạng sáng hôm sau Tiếu Hoành Vũ liền bỏ nhà đi. Nó gọi điện cho Kỷ Tuyết trước tiên, muốn hẹn cô bé ra ngoài. Nhưng không ngờ hôm đó Kỷ Tuyết bị bạn bè kéo đi uống rượu từ đêm hôm trước nên vẫn chưa tỉnh. Mãi đến chiều, Tiếu Hoành Vũ gọi lại thì Kỷ Tuyết mới lết ra khỏi giường.
Kỷ Tuyết nghe giọng Tiếu Hoành Vũ trong điện thoại không ổn, dù sao bây giờ nó cũng là đàn em của cô. Tuy lớn hơn Kỷ Tuyết một tuổi, nhưng cô bé bảo gì nó cũng nghe, cứ như osin độc quyền vậy. Kỷ Tuyết lo lắng cho Tiếu Hoành Vũ, đành phải đồng ý ra ngoài chơi với nó.
Trên người hai đứa không có bao nhiêu tiền. Kỷ Tuyết bình thường ra ngoài mang rất ít tiền, vì có nhiều nam sinh mời mọc nên cô không cần lo chuyện tiền nong. Tiếu Hoành Vũ vừa dỗi mẹ bỏ đi, trên người không mang nhiều tiền, giữa trưa lại ăn một bữa cơm nên lại càng ít hơn.
Như thế thì xem phim cũng không được, Tiếu Hoành Vũ liền đề nghị cùng Kỷ Tuyết đi chơi net qua đêm. Kỷ Tuyết vốn không muốn, nhưng không từ chối được lời thỉnh cầu của cậu chàng, đành phải đồng ý.
Sáng hôm nay, Kỷ Tuyết định về nhà, nhưng Tiếu Hoành Vũ lại không có ý đó. Kỷ Tuyết luôn cảm thấy thằng nhóc này có tâm sự, rất lo nếu mình bỏ đi thì nó sẽ làm chuyện gì dại dột, nên cũng không dám đi.
Nghe Tiếu Hoành Vũ kể xong, Diệp Lăng Phi cau mày, nhìn chằm chằm nó hỏi:
- Mẹ mày tại sao lại mắng mày? Trừ khi mày làm gì sai.
- Cháu không có!
Tiếu Hoành Vũ ngẩng đầu lên, lý lẽ đanh thép nói:
- Cháu không cho là mình sai. Cháu chỉ thích Kỷ Tuyết, chẳng lẽ thế cũng sai sao? Tại sao cháu không được yêu?
- Mày... mày thích con bé này?
Diệp Lăng Phi đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lại phá lên cười. Kỷ Tuyết cũng không ngờ Tiếu Hoành Vũ lại nói thích mình. Cô bé cũng ngẩn người ra, rồi lập tức cười khúc khích:
- Tiếu Hoành Vũ, cậu không đùa đấy chứ?
- Anh không đùa với em. Anh thích em.
Tiếu Hoành Vũ tỏ vẻ bất chấp, nhìn thẳng vào mặt Kỷ Tuyết, nói từng chữ một:
- Tiếu Hoành Vũ thích Kỷ Tuyết, cả đời đều thích.
Những lời này của Tiếu Hoành Vũ vào tai Diệp Lăng Phi thì chẳng khác gì lời của một đứa trẻ con. Cậu bé sẽ nói với cô bé là tớ muốn lấy cậu, nhưng nhiều năm sau, đó chỉ là trò đùa trẻ con, thậm chí cả hai còn chẳng nhớ rõ mặt nhau. Trước khi bước vào đời, mọi lời hứa hẹn đều chỉ là nói suông. Tình yêu và cuộc sống không giống nhau, chỉ có tình yêu mà không có bánh mì thì cũng không sống nổi.
Hiểu rõ Kỷ Tuyết, Diệp Lăng Phi không cho rằng cô bé này có thể thích Tiếu Hoành Vũ. Kỷ Tuyết từng có tiếp xúc thân mật với hắn, từ đó có thể thấy cô bé này thích kiểu đàn ông mạnh mẽ. Sự giáo dục của gia đình khiến Kỷ Tuyết có nhân sinh quan vô cùng thực dụng. Đừng nhìn Kỷ Tuyết mới mười sáu tuổi, thực ra trong lòng cô đã rất trưởng thành, đã sớm định vị tương lai cho mình. Dù không thể gả vào nhà giàu, cũng phải trở thành một người phụ nữ có tiền.
Hoàn toàn xuất phát từ sự hiểu biết về Kỷ Tuyết, Diệp Lăng Phi mới thấy những lời này của Tiếu Hoành Vũ cực kỳ nực cười. Tiếu Hoành Vũ đang ở tuổi dậy thì, có cảm giác đặc biệt với con gái. Hơn nữa, nó lại hay đi cùng Kỷ Tuyết. Công bằng mà nói, dáng vẻ hiện tại của Kỷ Tuyết đã rất hấp dẫn. Vừa mới dậy thì, vòng ba đầy đặn cùng đôi chân dài thẳng tắp, bấy nhiêu đó cũng đủ khiến một cậu trai mới lớn say mê. Nhưng điều đó không có nghĩa là Tiếu Hoành Vũ có thể vì chuyện này mà cãi nhau với mẹ mình. Bởi vì Diệp Lăng Phi thấy Kỷ Tuyết căn bản sẽ không cho Tiếu Hoành Vũ một cơ hội nào. Thằng bé chỉ là đang tự mình đa tình mà thôi.
Nụ cười của hắn làm Tiếu Hoành Vũ sợ hãi, không dám nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Kỷ Tuyết nữa, cúi gằm đầu, không nói gì.
Diệp Lăng Phi nhét Tiếu Hoành Vũ vào xe, vốn định để Kỷ Tuyết ngồi cùng nó, nhưng không ngờ cô bé lại chạy lên ghế phụ ngồi. Diệp Lăng Phi cũng không ép, hắn lái xe đưa Tiếu Hoành Vũ về nhà.