Kỷ Tuyết cũng đi theo Diệp Lăng Phi và Tiếu Hoành Vũ lên lầu. Đây là một tòa nhà cũ, vẻ ngoài trông rất cổ kính, khiến Kỷ Tuyết cảm thấy có chút ngột ngạt. Nhưng khi bước vào nhà Tiếu Hoành Vũ, cảm giác này hoàn toàn biến mất. Căn nhà được trang hoàng rộng rãi, sáng sủa, khiến người ta khó có thể liên tưởng được rằng nó lại nằm trong một tòa nhà cũ kỹ như vậy.
Lúc này ngay cả Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy kỳ quái. Hắn cho rằng với thu nhập của Trần Ngọc Đình, ít nhất việc mua một căn hộ ba phòng hai sảnh cũng không phải vấn đề gì lớn. Vì sao Trần Ngọc Đình lại vẫn ở trong tòa nhà cũ kỹ này?
Diệp Lăng Phi đương nhiên không thể hiểu được nỗi lòng của Trần Ngọc Đình. Tuy lương hàng năm của cô là 30 vạn, nhưng cô còn phải nuôi con. Cô cần chuẩn bị tiền học hành cho Tiếu Hoành Vũ, sau khi học xong còn phải chuẩn bị mua nhà, rồi kết hôn cho nó, vân vân. Những chuyện cần đến tiền sau này còn rất nhiều. Tất cả vất vả của Trần Ngọc Đình cũng chỉ vì muốn con mình sau này có thể sống tốt hơn một chút.
Trần Ngọc Đình tiêu tiền rất tiết kiệm, tất cả chỉ dành cho con trai là Tiếu Hoành Vũ. Đáng tiếc, Tiếu Hoành Vũ lại không thể hiểu được những điều đó. Nó đang trong thời kỳ nổi loạn, không nhìn thấy những gì mẹ làm đều là vì mình mà lại bất mãn vì mẹ quản giáo quá nghiêm khắc.
Trần Ngọc Đình vẫn còn đang ngủ say. Cả đêm không ngủ, lo lắng con trai gặp chuyện không may, cả thể chất lẫn tinh thần đều vô cùng mệt mỏi. Diệp Lăng Phi không nỡ đánh thức cô, đành ngồi trong phòng khách chờ cô tỉnh dậy.
Tiếu Hoành Vũ có vẻ sợ hãi Diệp Lăng Phi. Tuy đây là nhà của nó, nhưng nó vẫn đứng bên cạnh Diệp Lăng Phi, hắn chưa cho phép, nó cũng không dám rời đi.
Lúc này, Diệp Lăng Phi cũng đã nguôi giận, ra hiệu bảo Tiếu Hoành Vũ ngồi xuống bên cạnh mình. Nếu Tiếu Hoành Vũ đã vì chuyện của Kỷ Tuyết mà cãi nhau với mẹ thì nên nói rõ ràng chuyện này ra. Và khi Kỷ Tuyết chính miệng nói ra, Tiếu Hoành Vũ liền cúi đầu. Kỷ Tuyết vốn không có tình cảm đặc biệt gì với Tiếu Hoành Vũ cả. Cô bé nói rõ rằng sở dĩ mình dẫn Tiếu Hoành Vũ đi chỉ là vì mối quan hệ với Diệp Lăng Phi.
Điều này khiến Tiếu Hoành Vũ nhất thời khó chấp nhận, nhưng cậu nhóc cũng không thể không đối mặt với sự thật. Lúc trước tuy nó và Kỷ Tuyết quen nhau là bị cô bé moi tiền, nhưng sau này có thể ở cùng nhau cả ngày cũng là do Kỷ Tuyết muốn thông qua nó để biết được tin tức về Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi vỗ vỗ vai Tiếu Hoành Vũ, an ủi:
- Tiểu Vũ, hiện giờ điều quan trọng nhất với cháu không phải là chuyện yêu đương. Con gái còn rất nhiều. Chờ sau này cháu trở nên nổi bật, sẽ có rất nhiều cô gái vây quanh cháu. Hãy trân trọng người bên cạnh mình đi. Nghĩ xem mẹ cháu, vì cháu mà khổ sở thế nào. Cháu bỏ nhà đi, mẹ cháu tìm cháu đến phát điên, đêm qua cả đêm không ngủ, vẫn là chú bắt mẹ cháu phải đi ngủ đấy. Nếu cháu còn có lương tâm, thử nghĩ xem việc làm của cháu đã khiến mẹ đau lòng đến mức nào.
Diệp Lăng Phi còn chưa nói hết lời, Tiếu Hoành Vũ đã bật khóc.
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài. Có những lời hắn rất muốn nói với Tiếu Hoành Vũ, rằng có mẹ thật tốt, có thể sống trong tình yêu thương của mẹ. Nhưng cuối cùng hắn lại không nói ra, ánh mắt hắn đượm buồn, vừa như nói với Tiếu Hoành Vũ, lại vừa như nói với chính mình:
- Chỉ khi mất đi rồi cháu mới biết quý trọng.
Kỷ Tuyết và Diệp Lăng Phi rời khỏi nhà Tiếu Hoành Vũ. Xuống dưới lầu, Kỷ Tuyết bâng quơ hỏi:
- Chú à, chú không lo Tiếu Hoành Vũ lại bỏ đi nữa à?
- Đó là chuyện của nó, chú không quản được nhiều như thế. Nếu nó còn có lương tâm thì sẽ biết nên làm thế nào.
Diệp Lăng Phi trông có vẻ tâm trạng không tốt lắm, trên mặt tràn ngập vẻ đau thương. Cô bé Kỷ Tuyết là người thông minh lanh lợi nhường nào, thấy Diệp Lăng Phi tâm trạng không tốt cũng không hỏi nhiều, lẳng lặng đi theo sau hắn xuống lầu.
Kỷ Tuyết ở cùng Tiếu Hoành Vũ trong quán net cả đêm không ngủ, đôi mắt đỏ ngầu, ngồi trong xe ngáp liên tục. Diệp Lăng Phi biết nhà Kỷ Tuyết, không cần hỏi đường, lái xe đưa cô bé về tận nhà.
Nhà Kỷ Tuyết không có ai, cha mẹ cô bé đều là thương nhân, suốt ngày bận rộn chuyện làm ăn. Diệp Lăng Phi nhớ lại chuyện lần trước ở nhà Kỷ Tuyết nên không đưa cô bé lên lầu. Trước khi lên lầu, Kỷ Tuyết hôn Diệp Lăng Phi một cái, cười khanh khách nói:
- Chú, nhớ phải đưa cháu ra ngoài chơi đấy. Cháu thích đi chơi với chú lắm.
Diệp Lăng Phi gật đầu nhưng không nói gì nhiều. Tâm trạng hắn hơi tệ nên không muốn nói nhiều với cô bé, quay người lái xe rời đi.
Diệp Lăng Phi gọi điện cho Vu Đình Đình, hỏi xem cô đang ở đâu. Hắn rất muốn gặp Vu Đình Đình ngay lúc này. Trong lòng Diệp Lăng Phi, Vu Đình Đình là một cô gái rất khéo léo và hiểu chuyện. Vô hình trung, hắn đã coi Vu Đình Đình như một hồng nhan tri kỷ có thể tâm sự. Sự dịu dàng, cẩn thận của Vu Đình Đình đã để lại một ấn tượng rất sâu sắc trong lòng hắn.
Trong điện thoại, giọng của Vu Đình Đình rất nhỏ, cô nói cho Diệp Lăng Phi biết mình đang ở thư viện cùng Tần Ngọc. Vu Đình Đình rất sợ Tần Ngọc hiểu lầm là mình cướp mất Diệp Lăng Phi. Dù sao cũng là Tần Ngọc quen Diệp Lăng Phi trước, sau đó Vu Đình Đình mới có cơ hội biết hắn. Cái ý thức “đến trước được trước” khiến Đình Đình tuy có quan hệ rất thân mật với Diệp Lăng Phi nhưng vẫn không thể công khai nói chuyện với hắn trước mặt Tần Ngọc.
Vu Đình Đình và Diệp Lăng Phi hẹn gặp nhau ở quảng trường trước cổng trường. Cô nói dối qua loa với Tần Ngọc, bảo rằng mình có việc phải ra ngoài trước. Tần Ngọc từ sau khi quay lại trường thì rất thân với một anh chàng đồng hương. Người này lớn hơn Tần Ngọc hai tuổi, trông rất anh tuấn. Vu Đình Đình nghe Tần Ngọc nói người này tên là Vương Quân, là sinh viên năm thứ ba khoa Thể dục. Ngoài ra còn là một ông chủ nhỏ, có một công ty môi giới không lớn lắm ở ngoài trường, chuyên cung cấp lao động xuất khẩu sang Nhật Bản.
Là thật hay giả thì Vu Đình Đình cũng không quan tâm. Tóm lại, cô không có chút cảm tình nào với gã trông có vẻ anh tuấn, rạng rỡ này. Hơn nữa, cô rất chán ghét việc Vương Quân thường xuyên nhìn trộm ngực và mông của cô. Con gái trời sinh có giác quan thứ sáu, cho dù có quay lưng lại cũng có thể cảm nhận được ánh mắt của gã đàn ông sau lưng đang nhìn lén những bộ vị nhạy cảm của mình.
- Đình Đình, em muốn ra ngoài à, có cần giữ chỗ cho em không?
Vương Quân thấy Vu Đình Đình định đi, liền buông quyển “Lễ nghi Nhật Bản” trong tay xuống, theo thói quen đẩy gọng kính lên rồi hỏi.
- Không cần đâu, có một người bạn đang tìm tôi.
Vu Đình Đình gấp quyển “Bách khoa toàn thư về áo lông” lại, cầm túi xách trên ghế, lễ phép mỉm cười:
- Mọi người cứ đọc sách đi.
Tần Ngọc cũng không nghĩ nhiều. Tuy cô và Vương Quân chỉ mới quen nhau trên chuyến tàu về trường, nhưng vì là đồng hương học cùng trường nên chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, quan hệ đã trở nên thân thiết. Đương nhiên, Tần Ngọc và Vương Quân cũng không phải là người yêu, mức độ quan hệ chỉ được coi là khá tốt mà thôi. Nhưng dù vậy, trong lòng Tần Ngọc vẫn có chút không vui. Lần đầu tiên Vương Quân gặp Vu Đình Đình, ánh mắt của anh ta khiến Tần Ngọc rất khó chịu, nhưng vì Vu Đình Đình là bạn cùng phòng, không tiện nổi nóng. Dù vậy, trong thâm tâm, cô cũng không thích Vu Đình Đình nổi bật hơn mình.
Thấy Vương Quân rất quan tâm đến Vu Đình Đình, Tần Ngọc có chút không vui, giọng điệu cũng không tránh khỏi có tia bất mãn:
- Đình Đình đã nói muốn ra ngoài chơi thì cũng không cần giữ chỗ đâu.
Vu Đình Đình nghe ra giọng Tần Ngọc không vui, vội vàng nói thêm:
- Không cần làm phiền hai người đâu. Hai người không cần chờ tôi.
Nói rồi cô lại cố ý cười nói:
- Tôi không làm kỳ đà cản mũi hai người nữa.
- Đình Đình, cậu nói linh tinh gì đấy?
Tần Ngọc gắt:
- Mau đi lo việc của cậu đi. Ai biết cậu có bạn trai hay không mà miệng kín như bưng, chẳng nói với tớ một lời nào cả.
Vu Đình Đình mỉm cười, không giải thích gì thêm. Cô đặt sách trả lại giá, cầm túi xách rồi rời khỏi thư viện.
Diệp Lăng Phi đỗ xe bên cạnh quảng trường, xuống xe, đi đến một chiếc ghế dài, ngồi xuống, bắt chéo chân, tâm trạng bất ổn nhìn những cặp đôi sinh viên đang tản bộ trên quảng trường.
Học viện Ngoại ngữ Vọng Hải nằm ngay sát Học viện Nghệ thuật. Học viện Nghệ thuật là trường đại học có nhiều mỹ nữ nhất ở thành phố Vọng Hải, được mệnh danh là cái nôi của mỹ nữ. Ở Học viện Nghệ thuật, tiện tay vơ một cái cũng được cả nắm người đẹp. Có điều, danh tiếng của Học viện Nghệ thuật cũng không tốt cho lắm. Ở thành phố Vọng Hải có lời đồn: “Là nam không cưới nữ nghệ thuật, là nữ không lấy chồng Vọng đại lang”, “nữ nghệ thuật” ở đây chính là chỉ nữ sinh của Học viện Nghệ thuật. Tuy Học viện Nghệ thuật nhiều mỹ nữ, nhưng lại không có nhiều cô gái ngoan hiền. Đa số các cô gái học nghệ thuật đều sớm tiếp thu những quy tắc ngầm trong giới giải trí ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Học viện Nghệ thuật trước giờ luôn là nơi tập trung của những tin đồn tình ái, bê bối. Xa thì có chuyện Thanh tra Chủ nhiệm của Ban Kỷ luật thành phố Vọng Hải bao nuôi năm nữ sinh Học viện Nghệ thuật. Gần thì có chuyện một giảng viên khoa Biểu diễn của Học viện Nghệ thuật có quan hệ tình dục với một nữ sinh, sau bị tố giác rằng nữ sinh này có điểm tổng kết năm môn cuối kỳ vốn bị trượt, lại được giảng viên này sửa thành đủ điểm qua. Chuyện này sau đó giảng viên kia bị khai trừ, còn nữ sinh thì bị đuổi học, nhưng những chuyện như thế ở Học viện Nghệ thuật lại nhiều không kể xiết.
“Vọng đại lang” là chỉ nam sinh của Đại học Vọng Hải. Nghe nói phàm là những nam sinh đỗ vào Đại học Vọng Hải đều rất ngông cuồng.
Diệp Lăng Phi không hiểu rõ những chuyện này lắm. Hắn không học đại học, có lẽ đó là điều nuối tiếc nhất trong lòng hắn. Nhớ tới chuyện cũ, trong lòng hắn không khỏi có chút bi thương. Hắn cô đơn ngồi trên băng ghế, nhả khói thuốc.
Vu Đình Đình mặc một chiếc quần dài bó sát màu đen, trên người là một chiếc áo len tự đan, xuất hiện trước mắt Diệp Lăng Phi. Chiếc áo len này là do cô tự tay đan, trước ngực còn dùng len kim tuyến màu hồng nhạt tỉ mỉ kết thành một đóa hoa nhỏ. Đôi mắt trong veo, khuôn mặt trắng mịn bị gió thổi hơi ửng hồng. Ngực cô khẽ phập phồng, hơi thở hổn hển thơm như hoa lan.
Vu Đình Đình lo Diệp Lăng Phi chờ lâu nên chạy đến có chút vội vã. Cô vừa thở dốc vừa ngồi xuống bên cạnh hắn.
Mãi cho đến lúc Vu Đình Đình ngồi xuống ghế, Diệp Lăng Phi mới nhận ra cô đã đến. Hắn vứt điếu thuốc đang kẹp trên tay xuống đất, dưới chân đã có bốn năm mẩu thuốc lá. Không đợi Diệp Lăng Phi lên tiếng, Vu Đình Đình đã đoán được mục đích hắn tìm mình. Cô hé đôi môi anh đào nhỏ nhắn, nở nụ cười ngọt ngào, nói:
- Diệp đại ca, chúng ta ra bờ biển đi dạo đi. Mỗi lần em tâm trạng không tốt đều thích ra bờ biển dạo một lúc. Nhìn biển rộng mênh mông, phiền não gì cũng tan biến hết.
Diệp Lăng Phi vừa thấy nụ cười tươi tắn ngọt ngào của Vu Đình Đình, nỗi buồn bực trong lòng cũng vơi đi một chút, tâm trạng dường như khá hơn nhiều. Hắn cười nói:
- Hay là đi ngắm cảnh đi. Đã lập xuân rồi, cây cỏ trên núi đang đâm chồi nảy lộc, chúng ta đi đạp thanh nhé.
Cuối tháng ba hàng năm, khí hậu của thành phố Vọng Hải trở nên ấm áp hơn, trên núi một màu xanh biêng biếc. Vu Đình Đình không có ý kiến. Chỉ cần Diệp Lăng Phi có thể dời sự chú ý sang chuyện khác, cô nguyện ý làm bất cứ việc gì. Cô cười ngọt ngào nói:
- Vâng, tốt ạ. Em cũng muốn lên núi đi dạo. Nhưng mà em không đi giày thể thao. Hay để em về nhà thay giày đế bằng rồi lại cùng đại ca leo núi?
- Không cần đâu.
Diệp Lăng Phi thấy Vu Đình Đình đang đi một đôi giày da nữ tính thì cười bảo:
- Anh có thể cõng em lên núi. Chỉ cần em không sợ bị anh chiếm tiện nghi thôi.
Vu Đình Đình mặt đỏ bừng, cúi đầu, dịu dàng nói:
- Diệp đại ca, anh xấu quá đi!
Diệp Lăng Phi lái xe chạy theo quốc lộ vòng quanh núi ở phía bắc Nam Sơn, đến bãi đỗ xe ở sườn núi, hai người mới xuống xe. Đi thêm vài mét trên con đường nhỏ dẫn lên núi, Diệp Lăng Phi cúi người, cõng Vu Đình Đình lên.
Vu Đình Đình hai tay khoác lên vai Diệp Lăng Phi, mái tóc cô buông xõa xuống vai hắn. Vu Đình Đình vén tóc ra sau, tựa mặt lên bờ vai rộng của hắn. Bộ ngực cô áp sát vào lưng Diệp Lăng Phi, bị ép chặt. Cảm giác tê dại lan tỏa trong lòng Vu Đình Đình. Mặt cô ửng đỏ, vành tai cũng nóng bừng. Hai tay Diệp Lăng Phi đỡ lấy mông cô, vừa đi lên theo con đường nhỏ, vừa nói:
- Đình Đình, em gầy quá. Để anh đoán xem nhé, chắc không đến 50 kg?
Vu Đình Đình quả thật hơi gầy. Cô cao gần 1m7 nhưng thực tế chỉ nặng khoảng 47, 48 kg. Với con gái, cân nặng và tuổi tác là hai điều bí mật. Vu Đình Đình tựa đầu lên vai Diệp Lăng Phi, im lặng không nói gì.
Diệp Lăng Phi cũng không đùa nữa, cõng Vu Đình Đình đi một mạch khoảng 100 mét, tìm được một sườn núi. Từ trên sườn núi nhìn xuống, có thể thấy rừng cây rậm rạp và thảm cỏ xanh mướt thật đã mắt.
Diệp Lăng Phi đặt Vu Đình Đình xuống thảm cỏ. Hắn cũng ngồi xuống, hai tay gối sau đầu, nằm dài ra, nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Vu Đình Đình không nằm mà chỉ ngồi, hơi ngả người về phía Diệp Lăng Phi, ôn nhu nói:
- Diệp đại ca, anh chắc mệt lắm rồi. Em giúp anh đấm chân nhé.
Diệp Lăng Phi cũng không cảm thấy mệt mỏi lắm. Hắn hơi ngẩng đầu lên, nhìn dáng vẻ xinh đẹp trắng trẻo của Vu Đình Đình thì cười phá lên:
- Thế thì anh không khách khí đâu.
Diệp Lăng Phi co đầu gối lên, hai chân tạo thành hình tam giác. Vu Đình Đình cẩn thận đấm bóp hai chân cho hắn. Ánh mắt cô thỉnh thoảng liếc trộm về phía Diệp Lăng Phi, quan sát sắc mặt hắn, trong lòng thầm tính toán nên khuyên nhủ hắn thế nào. Diệp Lăng Phi hít thở không khí trong lành, sự không vui lúc trước cũng tan thành mây khói. Vốn định tìm Vu Đình Đình để tâm sự nỗi buồn, nhưng giờ đây, chỉ cần cô ngồi bên cạnh, hắn đã cảm thấy trong lòng vui vẻ rồi.
Tâm tình vui vẻ trở lại, Diệp Lăng Phi tự nhiên nghĩ đến một vấn đề vẫn luôn canh cánh trong lòng. Hắn đưa tay vỗ nhẹ lên eo Vu Đình Đình, cười nói:
- Đình Đình, anh có một chuyện muốn hỏi em. Em phải nói thật cho anh biết đấy.
Một cơn gió thổi qua làm vài lọn tóc bay lên mặt Vu Đình Đình. Cô vén tóc ra sau tai, cười ngọt ngào nói:
- Diệp đại ca, em cam đoan sẽ không nói dối anh đâu.
- Hôm đó sau khi anh say rượu, đã xảy ra chuyện gì?
Đôi mắt Diệp Lăng Phi chăm chú quan sát biểu cảm trên khuôn mặt Vu Đình Đình. Đêm hôm đó, sau khi hắn say rượu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ có Vu Đình Đình là rõ nhất. Tuy rằng từ biểu hiện của cô, có vẻ như đêm đó chưa hề xảy ra chuyện gì, nhưng trực giác và một số chi tiết đáng ngờ lại cho hắn biết đêm đó đã xảy ra chuyện gì đó.
Vu Đình Đình sớm không giặt, muộn không giặt, cố tình ngày hôm sau lại giặt ga giường. Đây là vấn đề khiến Diệp Lăng Phi nghĩ mãi không thông. Thêm nữa là biểu hiện ngày hôm đó của cô. Diệp Lăng Phi cho rằng hắn khá hiểu Vu Đình Đình. Việc cô để mặc hắn nằm trong phòng hôm sau là không phù hợp với tính cách của cô. Vu Đình Đình là một cô gái chu đáo, cẩn thận và dịu dàng. Cô sẽ chăm sóc Diệp Lăng Phi khi hắn say. Nhưng hôm đó, cô làm xong bữa sáng cho hắn rồi lại không thấy bóng dáng đâu.
Những chi tiết đó khiến trong lòng Diệp Lăng Phi đầy nghi hoặc. Mấy ngày nay không có thời gian gọi điện hỏi Vu Đình Đình. Mà cho dù có gọi, hắn cũng tin chắc là không hỏi ra được nguyên do. Chỉ có hôm nay, gặp mặt trực tiếp, Diệp Lăng Phi mới muốn làm rõ nghi vấn này.
Hai má Vu Đình Đình ửng đỏ, biểu cảm đỏ mặt vô tình đó đã xác minh hoài nghi trong lòng Diệp Lăng Phi. Hai tay cô ngừng lại, dường như trong nháy mắt suy nghĩ rối bời, rồi rất nhanh lại làm bộ như không có chuyện gì, tiếp tục đấm chân cho hắn. Ánh mắt cô không dám nhìn thẳng vào Diệp Lăng Phi mà né sang một bên, giọng nói uyển chuyển dễ nghe, dịu dàng nói:
- Không có gì đâu ạ. Chỉ là Diệp đại ca uống say, em phải mất bao nhiêu công sức mới đỡ được anh lên giường em ngủ thôi.
- Vậy em ngủ ở đâu?
Diệp Lăng Phi nhẹ giọng hỏi.
- Em… em ngủ ở phòng của Tần Ngọc.
Vu Đình Đình hơi ấp úng đáp.
- Sáng hôm sau anh dậy đã đến phòng Tần Ngọc xem rồi, chẳng thấy gì cả. Ga giường không nhăn, chăn đệm của Tần Ngọc cũng không có dấu hiệu bị động đến. Thế thì giải thích thế nào đây?
Diệp Lăng Phi ngồi dậy, kéo Vu Đình Đình lại gần mình, tay phải của hắn nâng chiếc cằm mềm mại của cô lên, để khuôn mặt đỏ bừng của cô đối diện với hắn. Ánh mắt Diệp Lăng Phi như cười như không nhìn thẳng vào đôi mắt trong như suối của Vu Đình Đình, ôn nhu nói:
- Đình Đình, em là cô gái khiến lòng anh rung động. Anh nguyện ý tâm sự với em, hoàn toàn là vì em khéo hiểu lòng người. Trong lòng anh, em là một cô gái thuần khiết, không tì vết. Em không biết nói dối đâu. Vậy tại sao lại nói dối anh? Anh hy vọng em sẽ thẳng thắn với anh.
Vu Đình Đình ngượng ngùng, khuôn mặt hồng như ráng chiều, cặp mắt trong veo lóe lên ánh nhìn thâm tình. Đôi môi mấp máy, sáng bóng như ngọc trai.
Diệp Lăng Phi không nói gì thêm, chỉ chăm chú nhìn khuôn mặt của Vu Đình Đình. Giờ phút này, trong tim hắn đã có đáp án. Có điều, hắn hy vọng Vu Đình Đình sẽ chính miệng nói ra những chuyện hắn đã làm đêm hôm đó.
Ngực Vu Đình Đình phập phồng kịch liệt. Hai tay cô nắm chặt lại, môi mấp máy vài lần rồi cuối cùng mới mở miệng, ôn nhu nói:
- Diệp đại ca, đó là chuyện em tình nguyện. Em chưa bao giờ hối hận. Buổi tối hôm đó em đã rất vui. Diệp đại ca, em cũng không tham vọng gì cả. Chỉ hy vọng anh cứ như bây giờ, có thể ở bên em là em đã cảm thấy mãn nguyện rồi.
- Em, con bé ngốc này, vì sao hôm sau lại không nói cho anh?
Diệp Lăng Phi ôm chầm lấy Vu Đình Đình. Hắn ôm chặt lấy thân thể mềm mại tràn đầy hơi thở thiếu nữ, xúc động hôn lên môi cô. Hai tay đang nắm chặt của Vu Đình Đình buông ra, chậm rãi vòng lên cổ hắn. Trong nội tâm, cô không biết mình có nên làm vậy không, nhưng bản năng của một thiếu nữ mới yêu, khao khát ôm lấy người đàn ông mình thương yêu đã thúc đẩy cô ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi.
Đầu lưỡi của Diệp Lăng Phi chiếm trọn khoang miệng cô, quấn quýt dây dưa, cảm giác mê muội trong nháy mắt khiến đầu óc Đình Đình trống rỗng. Từ sau đêm trao cho Diệp Lăng Phi lần đầu tiên của mình, Vu Đình Đình luôn khao khát sẽ có khoảnh khắc như thế này. Trong miệng cô toàn là mùi hương của Diệp Lăng Phi, thân thể cô thì bị hắn ghì chặt.
Trong vòng tay Diệp Lăng Phi, Vu Đình Đình cảm nhận được sự an toàn mà trước nay chưa từng có. Cô thích ngửi mùi thuốc lá nhàn nhạt hòa quyện với mùi nam tính của hắn, thích được hắn ôm, thích được hắn vuốt ve. Đối với cô, mọi hành động của Diệp Lăng Phi đều tràn đầy ma lực, khiến cô không thể tự chủ. Khát vọng đó khiến Đình Đình hoàn toàn đánh mất chính mình khi ở trước mặt hắn. Không toan tính danh lợi, không có mục đích gì, chỉ muốn làm cho người đàn ông mình yêu được vui vẻ.
Đối với Đình Đình, có thể làm cho Diệp Lăng Phi hạnh phúc chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của cô. Cô không nhớ rõ trái tim mình từ lúc nào đã bị Diệp Lăng Phi chiếm lĩnh, không nhớ rõ mình đã yêu hắn từ lúc nào, lại càng không nhớ rõ, vì sao mình lại có thể yêu đến điên cuồng như thế.
Có lẽ là nỗi bi thương mà Diệp Lăng Phi vô tình bộc lộ đã chinh phục tâm hồn thiện lương của Vu Đình Đình. Cô không đành lòng nhìn thấy hắn đau buồn. Buổi tối hôm đó, khi cô đỡ Diệp Lăng Phi đã say khướt lên giường mình, hắn đã vô thức giữ chặt bàn tay cô. Động tác này khiến Vu Đình Đình cả người mềm nhũn, vô lực ngã vào lòng hắn. Thay vì nói ngọn lửa dục vọng trong chút ý thức còn sót lại của Diệp Lăng Phi đã kéo cô vào mối quan hệ này, chi bằng nói thẳng rằng chính Vu Đình Đình đã chủ động hiến dâng.
Trái tim của Vu Đình Đình đã sớm thuộc về Diệp Lăng Phi. Từ khi còn ở Nam Trúc, nếu hắn muốn, cô đã có thể trao cho hắn lần đầu tiên của mình rồi.
Đồng thời, Vu Đình Đình lại lo lắng sẽ tạo thành gánh nặng cho Diệp Lăng Phi. Cô biết hắn có vợ. Theo sự hiểu biết của cô về hắn, cô đoán được trong lòng Diệp Lăng Phi nhất định sẽ tự trách. Hắn sẽ cho rằng đó là lỗi của mình, vì hắn đã cưỡng ép cô.
Chính vì hiểu rõ Diệp Lăng Phi, Vu Đình Đình mới cố ý giấu giếm, không cho hắn biết chuyện này. Nhưng không ngờ, cuối cùng vẫn để hắn biết được.