Diệp Lăng Phi rời khỏi đôi môi kiều diễm của Vu Đình Đình. Ôm người ngọc trong lòng, hắn lại theo thói quen nở một nụ cười xấu xa, nói:
- Đình Đình, kể lại cho anh nghe chuyện tối hôm đó đi. Sao anh chẳng nhớ nổi chút gì cả.
Vu Đình Đình khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nép sát vào lòng Diệp Lăng Phi. Mặc cho hắn hỏi thế nào, cô nhất quyết ngậm miệng không đáp. Diệp Lăng Phi ôm lấy cô, đặt cô ngồi lên đùi mình, một tay giữ eo, một tay cầm bàn tay trắng mịn ngọc ngà của cô, cúi xuống cắn nhẹ lên vành tai trong veo của cô. Vu Đình Đình cảm giác vành tai tê rần, bất giác vòng hai tay ôm chặt lấy lưng Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi rời môi ra, thấp giọng dịu dàng nói bên tai cô:
- Đình Đình, em không nói thì để anh nói nhé. Nếu anh nói đúng thì em gật đầu, được không?
Vu Đình Đình khẽ gật đầu, nhưng vành tai cô đã sớm đỏ bừng, gương mặt dúi chặt vào lồng ngực Diệp Lăng Phi, không dám ngẩng lên nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn.
- Là anh hùng hổ xông tới?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Vu Đình Đình lắc đầu lia lịa, Diệp Lăng Phi cười gian xảo:
- Vậy là em cưỡng bức anh à?
Vu Đình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì lắc đầu nguầy nguậy. Diệp Lăng Phi cố ý hỏi:
- Nếu không phải em cưỡng bức anh, thế thì sao lại xảy ra chuyện như vậy được?
- Là Diệp đại ca giữ chặt tay em. Em… em…
Vu Đình Đình vội vàng muốn giải thích không phải mình chủ động, cô ngẩng đầu lên, vừa thấy Diệp Lăng Phi đang nhìn mình chằm chằm lại vội cúi đầu vùi sâu vào lòng hắn, lí nhí:
- Em… em không biết… Tóm lại, em không cẩn thận ngã xuống giường. Sau đó… sau đó…
Vu Đình Đình rốt cuộc cũng không nói tiếp được. Cái cảm giác hưng phấn song hành với nỗi đau đớn như xé lòng ấy khiến cô vĩnh viễn không bao giờ quên, nhưng lại không thể thốt nên lời.
Diệp Lăng Phi cũng không phải trai tân, dùng mông cũng nghĩ ra được chuyện đã xảy ra tối hôm đó. Có điều, trong lòng hắn có chút tự trách, không biết trong hoàn cảnh đó mình có đối xử quá thô lỗ với thân thể mềm mại của Vu Đình Đình hay không. Lần này, Diệp Lăng Phi không còn đùa cợt nữa mà dịu dàng hỏi:
- Lúc ấy anh có thô lỗ lắm không?
Vu Đình Đình nhớ lại buổi tối hôm đó, Diệp Lăng Phi mạnh mẽ và ra sức tấn công đến nhường nào, cô ngượng ngùng gật đầu, nhưng lại bổ sung:
- Em… Em vô cùng… vô cùng… Diệp đại ca, buổi tối đó là lúc em hạnh phúc nhất.
Vu Đình Đình tựa như đã hạ quyết tâm, ngẩng đầu lên, thẹn thùng đối diện với ánh mắt của Diệp Lăng Phi, chậm rãi nói:
- Tuy rất đau, nhưng trong lòng em rất vui. Diệp đại ca, em không lừa anh đâu, em thực sự rất hạnh phúc.
Diệp Lăng Phi nhìn dáng vẻ dịu dàng của Vu Đình Đình, nghĩ đến việc mình có thể đã thô bạo với thân thể mềm mại như nước của cô, lòng hắn dâng lên cảm giác áy náy sâu sắc. Hắn không muốn làm cô xấu hổ thêm nữa, ôm chặt lấy thân thể cô, yêu thương nói:
- Đình Đình, sau này anh sẽ không để em phải chịu đau đớn như thế nữa. Chuyện tối hôm đó, anh thật sự xin lỗi. Xin lỗi em!
- Diệp đại ca, đừng nói vậy. Em thực ra rất… rất thích.
Diệp Lăng Phi lại cúi đầu, ra sức hôn lên đôi môi kiều diễm của Vu Đình Đình, hôn đến khi cả hai gần như không thở nổi mới tách ra. Diệp Lăng Phi kéo tay phải của cô, ngón tay vuốt ve làn da non nớt, nói:
- Đình Đình, cô bé ngốc này, đã xảy ra chuyện như vậy rồi, sao phải giấu anh? Anh không phải loại đàn ông làm rồi không chịu trách nhiệm. Có lẽ với người khác, anh sẽ không hứa hẹn gì cả. Nhưng với em, anh có thể đồng ý. Chỉ cần anh làm được, anh sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của em.
- Em không cần anh hứa hẹn gì cả. Như bây giờ cũng rất tốt rồi. Chỉ cần anh không quên em là em đã mãn nguyện rồi.
Vu Đình Đình không có yêu cầu gì, chỉ nép sát vào lòng Diệp Lăng Phi, thì thầm:
- Diệp đại ca, em rất thích cảm giác bây giờ. Anh có chuyện gì cũng có thể tìm em tâm sự. Em chỉ cần biết mình là người phụ nữ đáng để anh tin cậy là đủ rồi.
Gặp được một cô gái như Vu Đình Đình, Diệp Lăng Phi cũng không biết là phúc khí của mình hay là vận rủi của cô nữa. Hắn bắt đầu cân nhắc liệu có nên vận dụng đặc quyền của mình ở Thái Lan để giải quyết tình thế khó xử này không. Nhưng nghĩ lại, cứ cho là hắn đồng ý, cũng không biết Vu Đình Đình có nguyện ý hay không. Diệp Lăng Phi tính toán cứ để một thời gian nữa xem sao, chuyện này không đơn giản như hắn nghĩ.
Bỏ qua việc Vu Đình Đình có đồng ý hay không, chỉ riêng vấn đề trước mắt cũng đủ khiến hắn đau đầu rồi. Chuyện của Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính bề ngoài tưởng đã giải quyết, nhưng thực ra vẫn chưa xong. Ai biết được nếu Bạch Tình Đình phát hiện hắn còn có phụ nữ bên ngoài thì có nổi điên lên nữa không.
Đau đầu thật. Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây lại nhíu mày. Vu Đình Đình rất tinh ý, thấy hắn cau mày, khuôn mặt cô đỏ bừng, dịu dàng nói:
- Diệp đại ca, anh đừng phiền não. Biết đâu sau này em gặp được người đàn ông mình ngưỡng mộ thì sẽ kết hôn. Khi đó em sẽ không thể để ý đến anh nữa.
Diệp Lăng Phi sao có thể không nghe ra đây là lời an ủi của Vu Đình Đình. Hắn lại càng cảm thấy cô săn sóc, hiền lành và thấu hiểu. Hắn đứng lên, khom người, dịu dàng nói:
- Đình Đình, ở đây gió lớn. Chúng ta về thôi.
Vu Đình Đình gật đầu, sau đó áp người vào sau lưng Diệp Lăng Phi. Hắn nâng mông cô lên, tay phải vỗ nhẹ một cái, cười dâm đãng:
- Đình Đình, lúc đó anh chẳng có cảm giác gì cả. Hay là bây giờ chúng ta về trải nghiệm lại một lần nữa nhé?
Diệp Lăng Phi đương nhiên chỉ nói đùa. Đêm qua hắn vừa mới triền miên sống chết với Chu Hân Mính xong, đâu có định đêm nào cũng làm chú rể. Vả lại, hắn và Vu Đình Đình đã vượt qua lớp màng mỏng kia rồi thì sau này lúc nào tiếp tục cũng được, chẳng vội gì lúc này.
Trên đường đưa Vu Đình Đình về trường, Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Trương Hoài Sinh, Phó Giám đốc Bách hóa Việt Dương. Trương Hoài Sinh từ sau lần được Diệp Lăng Phi giúp đỡ đã trở thành gián điệp của hắn bên cạnh Bạch Tình Đình. Y gọi điện báo rằng Bạch Tình Đình đang bị Giám đốc Bách hóa An Thịnh là Lâm Tuyết làm khó. Có vẻ như Lâm Tuyết cố tình đến gây sự, dẫn theo vài vị phu nhân giàu có ở thành phố Vọng Hải, đến Bách hóa Việt Dương khoa tay múa chân.
Diệp Lăng Phi vừa nghe đã bốc hỏa, thầm nghĩ con mụ Lâm Tuyết này ăn phải gan hùm rồi sao, lại dám đến Bách hóa Việt Dương giương oai. Hắn có thể tưởng tượng ra bộ dạng của Bạch Tình Đình lúc này, chắc chắn đang lạnh mặt phụng phịu với Lâm Tuyết mà không biết phản kích thế nào. Đối phó với loại đàn bà điêu ngoa này phải dùng đến chiêu vô lại, nhưng Bạch Tình Đình lại là một cô gái được giáo dục quá tốt, quá lương thiện, không thể làm ra những thủ đoạn hèn hạ như thế. Ngược lại, Diệp Lăng Phi lại là chuyên gia của kiểu này.
Diệp Lăng Phi đưa Vu Đình Đình về rồi lái xe thẳng đến Bách hóa Việt Dương. Cũng may là tiện đường nên không mất nhiều thời gian. Khi hắn chạy tới nơi, đã thấy Trương Hoài Sinh đang đứng trước cửa tầng một, ngó đông ngó tây. Diệp Lăng Phi đỗ xe xong, cố ý kéo phanh khóa áo khoác, để vạt áo bay phất phơ, rồi xắn tay áo bước vào.
- Người đâu rồi?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Diệp tiên sinh, cuối cùng anh cũng đến rồi. Bây giờ các bà ấy đang ở khu bán túi xách trên tầng năm. Phó tổng Bạch tức giận lắm, nhưng lại không thể nổi nóng với họ được, đành phải chịu đựng. Anh mau lên xem đi.
Trương Hoài Sinh vội nói.
Diệp Lăng Phi không hỏi nhiều, hắn cảm giác việc Trương Hoài Sinh gọi cho mình không chừng đã được Bạch Tình Đình ngầm đồng ý. Bằng không, sao y lại phải gọi điện như thế. Diệp Lăng Phi bây giờ ghét nhất là có kẻ dám bắt nạt bà xã của hắn. Tội này không thể tha thứ được.
Cùng Trương Hoài Sinh lên tầng năm. Lâm Tuyết là giám đốc của Bách hóa An Thịnh, có biết Trương Hoài Sinh nên y không đến gần mà chỉ chỉ vào một người phụ nữ mặc quần trắng bó sát, áo thắt eo màu cà phê, báo cho Diệp Lăng Phi biết đó chính là Lâm Tuyết, giám đốc Bách hóa An Thịnh.
Diệp Lăng Phi đã từng đến Bách hóa An Thịnh, đó cũng là một trung tâm thương mại xa hoa ở thành phố Vọng Hải, so với Bách hóa Việt Dương thì có lưu lượng khách đông hơn, doanh thu cũng cao hơn.
Diệp Lăng Phi từng đến Bách hóa An Thịnh nhưng chưa gặp bà chủ Lâm Tuyết. Hôm nay xem như được diện kiến. Thấy Lâm Tuyết chỉ tầm ba mươi tuổi, dáng người không tồi, làn da bảo dưỡng rất tốt. Cổ đeo vòng bạch kim, tai đeo một đôi khuyên tai kim cương lủng lẳng, tay cầm một chiếc túi xách LV. Xét về diện mạo, cũng có thể coi là một mỹ nhân.
Diệp Lăng Phi duyệt người vô số, vừa thấy cách ăn mặc của Lâm Tuyết là biết người đàn bà này rất có tâm kế. Về loại phụ nữ này, ở thành phố Vọng Hải cũng không ít lời đồn. Ai cũng nói người đàn bà này thủ đoạn cao tay, quan hệ với các lãnh đạo thành phố vô cùng tốt. Thậm chí có người còn nói chị ta là tình nhân của một vị lãnh đạo trong Thị ủy.
Đồn đại chung quy vẫn là đồn đại. Nhưng thủ đoạn của Lâm Tuyết quả thực rất mạnh. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã đưa Bách hóa An Thịnh trở thành trung tâm thương mại hàng đầu ở thành phố Vọng Hải. Trong đó, ngoài việc có người trong chính quyền ngầm hỗ trợ, bản thân chị ta cũng phải có tầm nhìn kinh doanh không tầm thường.
Phải nói là Bách hóa Việt Dương và Bách hóa An Thịnh vốn nước sông không phạm nước giếng, về cơ bản không có xung đột lợi ích. Một bên chuyên về sản phẩm cao cấp, một bên chuyên về sản phẩm bình dân. Nhưng từ sau khi Bạch Tình Đình về Bách hóa Việt Dương, điều chỉnh chiến lược kinh doanh, định vị lại sản phẩm hướng đến đối tượng thanh niên nam nữ. Đây chính là lực lượng tiêu dùng khổng lồ, bao gồm cả những khách hàng có sức mua đáng kinh ngạc.
Lâm Tuyết không biết có phải đã ý thức được chiến lược kinh doanh này của Bách hóa Việt Dương sẽ gây ảnh hưởng hay không mà hôm nay lại chủ động đến khiêu khích.
Diệp Lăng Phi đi đến trước đám người của Lâm Tuyết. Bạch Tình Đình đứng bên cạnh, mặc âu phục công sở, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm Tuyết và năm vị phu nhân đang săm soi, bình phẩm túi xách. Lâm Tuyết vốn đến để bới móc nên miệng lưỡi cũng chẳng có lời nào hay ho.
- Ai nha, cái túi này cũng không tồi. Chị Quách, chị xem cái này có phải da thật không? Sao tôi cứ thấy như là da nhân tạo ấy nhỉ?
Lâm Tuyết cầm một chiếc túi xách đưa cho một người phụ nữ hơi béo đứng cạnh. Người kia nhìn nhìn, lắc đầu, bĩu môi:
- Da nhân tạo thôi. Chẳng đáng tiền.
- Tôi đã nói mà, sao cảm giác rẻ tiền thế chứ.
Lâm Tuyết cố ý kêu lên.
- Lại còn niêm yết giá ba trăm tám mươi đồng. Tôi thấy chỉ đáng bốn năm mươi đồng là cùng. Hầy, đúng là Bách hóa Việt Dương.
Lâm Tuyết nói rồi quay sang Bạch Tình Đình, cười như không cười:
- Bạch tiểu thư, tôi còn tưởng Bách hóa Việt Dương của các người thế nào. Không ngờ lại làm tôi thất vọng quá. Nghe nói gần đây các người quảng cáo rầm rộ là sẽ phát triển một loạt sản phẩm cao cấp? Tôi thấy thôi đừng cao cấp làm gì, chi bằng cứ phát triển hàng cấp thấp đi. Cô xem mấy cái shop nhỏ chuyên bán quần áo, có cái nào không buôn may bán đắt? Nhìn lại Bách hóa Việt Dương xem, vắng như chùa bà đanh, sao so được với Bách hóa An Thịnh lúc nào cũng đông như trẩy hội của chúng tôi. À, tôi còn đang nghĩ, mấy ngày nữa tôi định tổ chức một buổi trình diễn thời trang. Ngoài việc mời những người mẫu trình diễn các trang phục nổi tiếng trong nước, còn có người mẫu quốc tế, trong đó có cả Thái Lệ Ti, thiếu nữ thiên tài người Anh, người mẫu sáng giá nhất thế giới hiện nay. Riêng chi phí mời cô ấy xuất hiện thôi tôi cũng tính chi cả triệu rồi đấy. Không biết Bách hóa Việt Dương của các người có được sự quyết đoán như thế không? Theo tôi thấy, chi được trăm nghìn đã là khá lắm rồi.
Bạch Tình Đình hơi mím môi. Nàng rất ghét cái giọng điệu này của Lâm Tuyết, nhưng vì thân phận của chị ta mà không thể mắng cho vài câu. Lúc này, Bạch Tình Đình thầm nghĩ, giá mà Diệp Lăng Phi ở đây thì tốt rồi. Cái kiểu vô lại của hắn là thích hợp nhất để đối phó với loại đàn bà thích châm chọc khiêu khích người khác như thế này.
Bạch Tình Đình không ngờ mình vừa nghĩ đến Diệp Lăng Phi thì đã nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:
- Mời một cô người mẫu mà cũng tốn một triệu. Không biết công ty Bách hóa An Thịnh của các người dự định bỏ ra bao nhiêu vốn cho buổi trình diễn thời trang này đây?
Bạch Tình Đình quay lại đã thấy Diệp Lăng Phi với áo khoác phanh ra lôi thôi. Áo sơ mi bên trong thì một nửa vạt trong quần, nửa kia lòi ra ngoài, tay áo xắn lên. Cách ăn mặc hoàn toàn giống một tên du côn. Diệp Lăng Phi còn dùng móng tay xỉa xỉa kẽ răng, không biết có xỉa ra cái gì không mà mấp máy miệng, nhổ toẹt một bãi xuống nền gạch men bóng loáng.
Bộ dạng của Diệp Lăng Phi đã khiến mấy người Lâm Tuyết cảm thấy gã đàn ông này không có phẩm vị, không có giáo dục. Lại thấy hành động ghê tởm của hắn, mấy người phụ nữ này thiếu chút nữa thì nôn ọe. Lâm Tuyết thấy Diệp Lăng Phi tiến lại gần mình thì chán ghét cau mày, cố ý lùi ra xa, khinh thường lườm hắn một cái, hỏi ngược lại:
- Tôi với anh có quen à? Cần gì phải nói cho loại người như anh biết?
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi đến thì rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm. Từ chiều nay, khi Lâm Tuyết mang theo mấy vị phu nhân giàu có đến chỉ đích danh mình đi cùng, Bạch Tình Đình đã nén giận. Nếu để mình và Lâm Tuyết đấu võ mồm ngay tại Bách hóa Việt Dương thì khó tránh khỏi bị đám người Lâm Tuyết lợi dụng làm ầm ĩ lên. Phải biết rằng mạng lưới quan hệ của Lâm Tuyết rất mạnh, quan hệ với lãnh đạo đài truyền hình cũng không tồi. Những quảng cáo trong khung giờ vàng trên đài truyền hình thành phố Vọng Hải đều thuộc về Bách hóa An Thịnh.
Trong lòng nàng vẫn bực bội, nhưng khi thấy Diệp Lăng Phi ăn mặc như thế, Bạch Tình Đình lập tức hiểu ngay hắn đang giúp mình xả giận nên mới tới đây. Nàng thầm vui vẻ, nghĩ bụng: "Coi như anh còn có lương tâm, biết em bị bắt nạt. Tối nay về nhà sẽ nể mặt anh một chút."
Bạch Tình Đình đứng một bên, giữ im lặng. Diệp Lăng Phi đi tới, biết rõ Lâm Tuyết chán ghét mình thì lại càng cố ý sáp lại gần. Hắn ngoáy ngón tay vào lỗ mũi, nói:
- Tôi cũng chỉ tò mò thôi. Hơn một triệu cơ mà. Cả đời tôi chưa từng thấy nhiều tiền như thế. Cho nên mới muốn biết bà chủ Lâm đại danh đỉnh đỉnh của Bách hóa An Thịnh rốt cuộc có bao nhiêu tiền?
- Anh biết tôi?
Lâm Tuyết thấy Diệp Lăng Phi biết thân phận của mình thì không khỏi kinh ngạc. Chị ta không quen người đàn ông trông có vẻ lưu manh trước mắt. Những phụ nữ có tiền như chị ta vẫn luôn giữ khoảng cách và tránh xa những gã đàn ông như vậy, lo lắng bọn họ có ý đồ xấu. Gần đây nhiều kẻ thiếu tiền làm liều, ai biết được có kẻ nào đang âm mưu bắt cóc tống tiền mình không?
Hành động ngoáy mũi của Diệp Lăng Phi làm cho mấy bà chị bên cạnh Lâm Tuyết, vốn luôn tự cho mình là cao quý, thấy vô cùng ghê tởm, đều lùi ra xa. Lâm Tuyết cũng muốn đi theo họ, nhưng khi chị ta vừa định nhúc nhích thì Diệp Lăng Phi đã vòng sang bên kia, bịt một lỗ mũi, dí sát vào chị ta và hít một hơi thật mạnh. Sau đó, hắn hắt xì một tiếng ngay cạnh Lâm Tuyết khiến cô ta chỉ muốn nôn ra. Lâm Tuyết vội dùng tay che mũi, chán ghét trừng mắt nhìn hắn.
- Ngại quá, trên người cô có cái mùi gay mũi thật… giống như… mùi trong nhà vệ sinh ấy. Mỗi lần đi vệ sinh xong tôi cũng không nhịn được phải hắt xì liên tục.
Diệp Lăng Phi dùng sức bóp mũi, sau đó lại chùi mũi rồi cười ha hả:
- Sao tôi lại không biết Lâm tổng cô được, cô chính là nhân vật có quan hệ cực kỳ thân thiết với đài truyền hình. Tôi nhớ cô còn viết vài bài báo rất hay, mấy thứ đó đều được đặt trong nhà vệ sinh của tôi. Mỗi lần đi vệ sinh tôi đều phải đọc báo giết thời gian, hầu như lần nào cũng thấy được Lâm tổng, sao có thể nói là không biết cô?
Khóe miệng Bạch Tình Đình khẽ nhếch lên, nàng cố nén để không bật cười thành tiếng. Nàng thấy sắc mặt Lâm Tuyết đã chuyển sang màu tím tái, trong lòng không ngừng cười thầm. Diệp Lăng Phi này quả nhiên là kẻ không kiêng nể gì, ngay cả những lời như vậy mà cũng nói ra được. Bình thường khi hắn nói chuyện kiểu này với nàng, nàng đều cảm thấy không chịu nổi. Nhưng so ra, những lời hắn nói với nàng và với Lâm Tuyết là hai cấp bậc hoàn toàn khác. Lúc này Bạch Tình Đình mới biết, thì ra trước đây Diệp Lăng Phi vẫn còn "nương tay" với mình chán.
Những người phụ nữ đi cùng cuối cùng cũng không chịu nổi, họ nói với Lâm Tuyết:
- Lâm tổng, chúng tôi đợi cô ở cầu thang nhé!
Bộ dạng của họ rõ ràng là muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.
Lâm Tuyết cũng rất muốn đi. Đột nhiên bị một tên đàn ông bẩn thỉu làm nhục trước mặt mọi người, dù trước đây đã trải qua nhiều tình cảnh tồi tệ hơn nhưng rõ ràng cũng không chịu đựng nổi. Sắc mặt nàng lúc này biến đổi dữ dội, nàng mắng lớn:
- Đồ khốn nạn!
Lâm Tuyết mắng xong thì lập tức quay đi, nhưng không ngờ Diệp Lăng Phi lại phóng đến chặn trước mặt. Hắn nở nụ cười cợt nhả:
- Lâm tổng, đừng đi vội, vừa rồi cô nói tôi là đồ khốn nạn, nói cũng không thể nói suông được. Tôi sao có thể phụ lòng cái danh khốn nạn này, cô thấy đúng không?
- Anh muốn làm gì?
Lâm Tuyết cảm thấy không ổn, nếu tên này thật sự giở trò thì người chịu thiệt chính là nàng. Vì vậy, nàng dùng giọng đe dọa:
- Anh biết tôi, cũng biết tôi quen biết rất nhiều người. Nếu hôm nay anh có hành động nào bất kính thì sau này đừng trách tôi độc ác.
Diệp Lăng Phi sao không biết Lâm Tuyết là loại ngoài mạnh trong yếu? Trong lòng rõ ràng rất sợ nhưng vì thể diện mà tỏ ra ghê gớm, cũng vì vậy mà người ta mới không dám "dây" vào. Nếu đây không phải là cửa hàng của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi thật sự sẽ động tay động chân chiếm chút tiện nghi để dọa cho nữ nhân này một phen. Nhưng vì không muốn làm Bạch Tình Đình khó xử, hắn chỉ cười nói:
- Lâm tổng, cô nghĩ tôi là người thế nào. Tôi cũng không lột đồ cô, tôi là người đàng hoàng, chẳng qua chỉ muốn tìm Lâm tổng tạo dựng chút quan hệ. Chẳng hay Lâm tổng có công việc gì phù hợp giới thiệu cho tôi không? Tôi cũng không yêu cầu cao, chỉ cần no bụng là được. Mấy chức như bảo vệ đều có thể giới thiệu, tất nhiên nếu Lâm tổng muốn có trợ lý đặc biệt thì tôi cũng phải xem xét lại. Cô đừng xem thường bộ dạng của tôi, tuy không cường tráng cho lắm nhưng lại có biệt danh là "Khẩu Pháo Con". Nếu Lâm tổng có hứng thú thì hoàn toàn có thể dùng thử. Khi nào Lâm tổng thỏa mãn thì chúng ta sẽ bàn đến vấn đề đãi ngộ sau cũng được.
- Đồ lưu manh, quân vô lại!
Lúc này Lâm Tuyết không thể chịu đựng nổi nữa, nàng co giò chạy thẳng đến thang máy, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất là rời khỏi nơi này, vĩnh viễn không bao giờ muốn đối mặt với gã đàn ông khốn nạn kia nữa.
Bạch Tình Đình thấy bộ dạng tháo chạy của Lâm Tuyết thì cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Diệp Lăng Phi thấy nàng cười thì liền tranh thủ phóng đến bên cạnh, đắc ý nói:
- Vợ yêu, thấy chưa, ông xã rất có ích đấy nhé! Anh đã nói rồi, em và anh mà ở cùng nhau thì khó khăn nào cũng giải quyết được, anh bảo đảm không có vấn đề gì xảy ra.
- Hừ!
Bạch Tình Đình hờn dỗi hừ một tiếng, đôi mắt đẹp của nàng khẽ liếc về phía Diệp Lăng Phi, nhưng rõ ràng không hề tức giận. Lúc này tâm trạng nàng rất tốt, thấy con mụ đáng ghét kia tức tối bỏ chạy thì cơn giận cũng tan thành mây khói.
Trương Hoài Sinh thấy đám người Lâm Tuyết bỏ đi thì lập tức xúm lại, thở phào một hơi:
- Cuối cùng con mụ này cũng đi rồi, nếu cứ làm loạn nữa thì cửa hàng của chúng ta dẹp tiệm là vừa. Mới sáng sớm đã đến gây sự, Diệp tiên sinh, may mà có anh đến đây.
- Đối với loại người đó phải đối phó như vậy mới hiệu quả, loại phụ nữ này cứ để tôi dùng cái vô lại để trị.
Diệp Lăng Phi nói.
Bạch Tình Đình đi đôi giày cao gót màu đen đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, tâm trạng n��ng rất tốt. Khi nhớ đến câu nói của hắn, nàng cười hỏi:
- Diệp Lăng Phi, anh có biệt danh là "Khẩu Pháo Con" à, sao em không biết nhỉ? Rốt cuộc "Khẩu Pháo Con" là cái gì mà khiến người phụ nữ kia sợ hãi bỏ chạy thế?
Diệp Lăng Phi và Trương Hoài Sinh vốn đang cười ha hả, nhưng khi nghe thấy lời của Bạch Tình Đình, vẻ mặt cả hai chợt cứng đờ như đá.