Diệp Lăng Phi lười biếng bước ra khỏi thang máy, ngáp mấy cái liên tục. Đêm qua hắn lại chơi đến gần sáng, hắn và cái tên "Đừng chọc ta" kia càng chơi càng ăn ý, nếu không phải Diệp Lăng Phi thật sự không chịu nổi thì rất có thể đã chơi bài thâu đêm.
"Chào trưởng phòng." Vừa lúc Lý Khả Hân cầm một số hợp đồng mới ký kết đi qua, cô liền lên tiếng chào hỏi. Lần này lại khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy khó hiểu, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ hôm nay mặt trời mọc đằng Tây, Lý Khả Hân lại chủ động chào hỏi mình?"
Lý Khả Hân nhìn vẻ mặt sững sờ của Diệp Lăng Phi không khỏi cười thầm, nghĩ: "Người này thật thú vị, mình chỉ chào hỏi một câu mà cũng ngẩn người ra."
Thật ra cô không ý thức được rằng, trước đây Diệp Lăng Phi đã quen với hình ảnh lạnh lùng thường thấy của cô, đột nhiên cô lại có chút nhiệt tình như vậy, khiến hắn không kịp phản ứng.
"Trưởng phòng, hiện tại có một số hợp đồng cần anh ký tên."
Lý Khả Hân đưa mấy hợp đồng cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi theo bản năng cầm lấy hợp đồng, lại có chút hồ đồ muốn sờ trán Lý Khả Hân. Lý Khả Hân vội lùi về phía sau, gò má ửng đỏ, nói: "Trưởng phòng, anh muốn làm gì vậy?"
Lý Khả Hân vẫn còn nhớ rõ chuyện thân mật trong xe với Diệp Lăng Phi lần trước. Sau chuyện đó, cô luôn có mâu thuẫn trong tâm lý khi đối diện với hắn, không biết nên đối mặt Diệp Lăng Phi ra sao.
Lúc này Diệp Lăng Phi mới hoàn hồn, xấu hổ cười nói: "Tôi chỉ muốn xem cô có bị sốt hay không thôi, tôi cảm thấy hôm nay cô có vẻ hơi lạ."
Rồi hắn cầm cây bút Lý Khả Hân đưa tới, nhanh chóng ký tên lên hợp đồng. Khi đưa hợp đồng lại cho Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi đột nhiên nói: "Tối nay chúng ta gặp nhau nhé?"
Lý Khả Hân liếc nhìn Diệp Lăng Phi với vẻ mặt trắng bệch, rồi hung hăng nói: "Không đi."
Nói xong, cô xoay người đi lướt qua mặt Diệp Lăng Phi.
"Ôi, ta anh tuấn tiêu sái thế này mà không ngờ cũng bị người ta từ chối."
Diệp Lăng Phi có chút "tự sướng" thầm nói sau lưng Lý Khả Hân. Thật không ngờ Lý Khả Hân lại nghe được câu này, phì cười một tiếng, nhưng chân vẫn không dừng bước, đi vào đại sảnh.
Không lâu sau khi Diệp Lăng Phi trở về văn phòng, Lý Khả Hân nhắn một tin nhắn cho hắn: "Trưởng phòng, tôi không thích loại người phong lưu như anh."
"Tôi thế này mà cũng tính là phong lưu sao?" Diệp Lăng Phi lắc đầu, thầm nghĩ: "Nếu như mình thật sự phong lưu đến vậy, e rằng phụ nữ bên cạnh mình đã có vài trăm người rồi."
Hắn cũng không để tâm đến tin nhắn này, theo thói quen mở máy tính ra, lên mạng xem tin tức. Chưa kịp xem hết mấy tin tức trên mạng, điện thoại văn phòng đã reo lên. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại lên xem, hóa ra là Tổng giám đốc Trương Tiếu Thiên của Tập đoàn Tân Á tự mình gọi tới. Diệp Lăng Phi cảm thấy khó hiểu. Hắn và Trương Tiếu Thiên cũng không có nhiều giao tình, từ sau khi hắn vào Tập đoàn Tân Á, chưa từng gặp mặt Trương Tiếu Thiên. Vậy tại sao Trương Tiếu Thiên lại gọi tới?
"Tổng giám đốc Trương, có chuyện gì vậy?" Diệp Lăng Phi hỏi.
"Ha ha, không có chuyện gì, chỉ là muốn hỏi xem cậu ở Tập đoàn Tân Á cảm thấy thế nào." Trương Tiếu Thiên đối với Diệp Lăng Phi rất khách khí, hoàn toàn không giống thái độ hắn nói chuyện với cấp dưới. Đối với chuyện này, Diệp Lăng Phi cũng không cảm thấy bất ngờ.
"Rất tốt." Diệp Lăng Phi trả lời.
"Vậy là tốt rồi." Trương Tiếu Thiên cười nói: "Tôi sợ sắp xếp không tốt cho cậu thì vị thủ trưởng đáng kính sẽ trách tội tôi mất. Cậu đã nói rất tốt, vậy tôi cũng an tâm. À, tôi quên nói, vị thủ trưởng đáng kính ngày mai sẽ tới Thượng Hải, lần này đi với tư cách cá nhân thôi. Ý của thủ trưởng là mọi người gặp nhau tâm sự, thủ trưởng cố ý nhắc tới cậu, hy vọng cậu nhất định phải tới."
"Ngày mai à? Không có vấn đề gì."
Sau khi cúp điện thoại, Diệp Lăng Phi hai tay chống cằm, thầm nghĩ: "Ông già này rốt cuộc có mục đích gì đây?"
Nghĩ đến ông già tính tình bướng bỉnh này, ngay cả Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy đau đầu. Từ trước đến nay, Diệp Lăng Phi chỉ sợ hai người: một là người cha đã qua đời của mình, hai là vị thủ trưởng đảm nhiệm chức vụ quan trọng ở Trung Ương – chính là ông già này.
Suy nghĩ miên man, Diệp Lăng Phi lại nhớ về chuyện cũ.
Đó là hai năm trước, tại một nước nhỏ ở châu Phi đã xảy ra một trận phản loạn. Người khởi xướng trận phản loạn này chính là Diệp Lăng Phi. Vì vậy mà nền kinh tế đất nước suy giảm nghiêm trọng, ngay cả vũ khí quân chính phủ cầm cũng đều là vũ khí từ những thập niên 40, 50. Thế nhưng, tổ chức vũ trang phản chính phủ lại liên lạc với tổ chức buôn bán vũ khí Lang Nha, dùng hai triệu USD mua một lô vũ khí. Diệp Lăng Phi cân nhắc rất lâu mới đồng ý vụ giao dịch này. Nhưng kèm theo một điều kiện là muốn tổ chức vũ trang phản chính phủ, sau khi cướp chính quyền, sẽ biến cả nước thành một nơi tập kết hàng, và bảo trợ thành viên của tổ chức Lang Nha một cách vô điều kiện.
Tổ chức vũ trang phản chính phủ đồng ý điều kiện này. Vì vậy, Diệp Lăng Phi tự mình áp tải một lô vũ khí trị giá ba triệu USD đến nước này, trong đó có cả súng trường AK-47, súng máy M134, súng phóng rocket của Mỹ và nhiều loại vũ khí khác.
Có vũ khí hiện đại trợ giúp, tổ chức vũ trang phản chính phủ rất nhanh chiếm được thủ đô. Lúc ấy, Thượng tướng Bành Nguyên mang theo một đoàn người đến nước này với mục đích hữu nghị, cũng bị tổ chức vũ trang phản chính phủ bắt giữ. Lúc đó Diệp Lăng Phi xuất hiện. Hắn giải thích với thủ lĩnh tổ chức vũ trang phản chính phủ rằng đây là nhân viên Trung Quốc nên muốn thủ lĩnh đó phóng thích họ.
Thủ lĩnh tổ chức này đương nhiên biết Trung Quốc, cũng hiểu địa vị của Trung Quốc trên trường quốc tế. Chỉ là sợ một khi thả những người này về Trung Quốc, tổ chức vũ trang phản chính phủ sẽ mất đi lợi thế.
"Nếu mày không thả những người Trung Quốc này, tao sẽ tiêu diệt bọn mày." Diệp Lăng Phi uy hiếp: "Tao có thể cung cấp vũ khí cho bọn mày, cũng có đủ khả năng tiêu diệt bọn mày."
"Tổ chức Lang Nha sẽ không tiếc bất cứ giá nào để tiêu diệt bọn mày." Thủ lĩnh tổ chức vũ trang phản chính phủ đương nhiên biết rõ sự lợi hại của tổ chức Lang Nha, bọn họ cũng không có gan đắc tội với tổ chức này.
Bởi vậy, tổ chức vũ trang phản chính phủ đã thả tất cả những người Trung Quốc bị giam giữ. Từ đó, Diệp Lăng Phi cũng quen biết Thượng tướng Bành Nguyên. Thượng tướng Bành Nguyên đã thể hiện phong thái bình tĩnh khi đối mặt hiểm nguy, điều này đã hoàn toàn thuyết phục Diệp Lăng Phi. Thế nên, trong lòng Diệp Lăng Phi đã nảy sinh sự kính sợ đối với Thượng tướng Bành Nguyên.
"Ông ấy đến đây thật sao? Chẳng lẽ lần này là vì mình mà đến?" Diệp Lăng Phi lại nhớ về hiện tại, phỏng đoán mục đích thực sự của Thượng tướng Bành Nguyên khi đến Thượng Hải lần này.
Diệp Lăng Phi nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra Bành Nguyên đến Thượng Hải vì lý do gì. Bất kể nói thế nào, việc mình có thể vào Tập đoàn Tân Á là nhờ có Bành Nguyên sắp xếp.
Nếu không có Bành Nguyên trợ giúp, e rằng hiện tại mình đã bị cảnh sát hình sự quốc tế truy nã. Vừa nghĩ tới cảnh sát hình sự quốc tế, Diệp Lăng Phi lại nhớ đến cô gái cảnh sát kia đã thề phải diệt trừ tổ chức Lang Nha. Không biết cô ta giờ ra sao rồi, có còn cố gắng điều tra tổ chức Lang Nha nữa hay không.
Tổ chức Lang Nha là một thần thoại, một kỳ tích do người phương Đông sáng lập. Tôn chỉ của tổ chức Lang Nha chính là lấy tiền làm mục đích tối cao, vì tiền mà không từ thủ đoạn. Nhưng nếu có kẻ nào dám động đến tổ chức Lang Nha, chúng cũng sẽ bị tổ chức này điên cuồng trả thù.
"Ta không còn là Satan, ta tên là Diệp Lăng Phi." Diệp Lăng Phi thầm nói trong lòng: "Satan đã chết rồi."