Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 33: CHƯƠNG 33: ÔNG GIÀ, UỐNG RƯỢU ĐI!

Một chiếc Audi A6 màu đen dừng trước cửa khách sạn. Hai gã đặc công xuống xe trước, theo sát một ông cụ tóc hoa râm bước xuống. Ông cụ năm nay đã gần 70 tuổi, dù tóc đã bạc nhưng động tác xuống xe vẫn gọn gàng, không hề có vẻ tuổi già sức yếu, nhất là ánh mắt sắc bén của ông.

Ông vừa xuống xe, hai đặc công lập tức hộ tống ông vào khách sạn quốc tế, còn chiếc Audi A6 cũng rời khỏi đó.

Ông đi lên một phòng trên tầng 2 khách sạn. Trong phòng, Tổng giám đốc Tập đoàn Tân Á Trương Tiếu Thiên, Tổng giám đốc Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ Bạch Cảnh Sùng cùng con gái ông là Bạch Tình Đình đã đợi sẵn. Ông cụ này vừa xuất hiện, Trương Tiếu Thiên và Bạch Cảnh Sùng cùng chạy lên, hai người, một trái một phải, nắm tay ông cụ, thân mật nói:

– Lão thủ trưởng, cuối cùng ngài cũng đã đến.

Ông cụ này chính là Thượng tướng Bành Nguyên, đang đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong Quân ủy. Bành Nguyên híp mắt, đánh giá hai thủ hạ cũ của mình, gật đầu nói:

– Ừm, khá lắm, vẫn còn chút khí chất quân nhân.

Trương Tiếu Thiên cười nói:

– Lão thủ trưởng, ngài nói gì vậy, đã làm lính một ngày thì phải có dáng dấp quân nhân chứ. Những năm nay, ngày nào tôi cũng kiên trì tập chống đẩy, hít đất. Cứ có thời gian là tôi chống đẩy 20 cái. Chỉ có điều không thể so với năm xưa. Nhớ hồi đó, tôi làm một hơi một, hai trăm cái cũng chẳng thành vấn đề.

Bên kia Bạch Cảnh Sùng cũng cười nói:

– Đúng vậy, lão thủ trưởng, chúng tôi là người từng đi lính, sao có thể quên được. Nhất là những thủ hạ từng theo lão thủ trưởng nhập ngũ, càng không thể làm mất mặt ngài.

Bành Nguyên được hai người mời ngồi vào vị trí chính giữa, sau đó họ mới trở lại chỗ ngồi của mình. Bành Nguyên thỏa mãn gật đầu nói:

– Ừm, vậy mới đúng là một quân nhân.

Bạch Cảnh Sùng quay sang Bành Nguyên giới thiệu:

– Lão thủ trưởng, đây là con gái của tôi – Bạch Tình Đình.

– Chào Bành gia gia.

Bạch Tình Đình đã được cha dặn dò, nhất định phải tôn kính lão thủ trưởng. Bạch Tình Đình nào dám không nghe lời, thu lại vẻ thường ngày, tỏ ra là một cô gái ngoan hiền, ngọt ngào chào Bành Nguyên.

– Ừm, đã lớn rồi.

Bành Nguyên nhìn Bạch Tình Đình, khẽ gật đầu nói:

– Thời gian trôi nhanh thật, mới đó mà con gái Cảnh Sùng đã lớn thế này rồi.

Rồi ông quay sang Trương Tiếu Thiên hỏi:

– Ta nhớ cậu cũng có một đứa con gái, sao hôm nay không đưa tới?

Trương Tiếu Thiên vội vàng giải thích:

– Lão thủ trưởng, ngài không biết đâu, Ngọc nhi hiện đang du học nước ngoài, có lẽ sang năm sẽ tốt nghiệp. Tôi định để con bé về quản lý công ty.

– Ừm, ra nước ngoài du học cũng tốt, sau khi trở về, có thể cống hiến cho tổ quốc. Nhưng ta nhắc nhở cậu, không cho phép con gái tìm bạn trai nước ngoài. Nếu không, khi con gái của cậu kết hôn, ta sẽ không tham dự đâu.

Bành Nguyên nói đùa khiến mọi người cười ồ lên một hồi. Trương Tiếu Thiên cười nói:

– Lão thủ trưởng, ngài cứ yên tâm đi, không chỉ ngài, tôi cũng không đồng ý. Người Trung Quốc không tìm, tìm người Tây Dương làm gì. Nếu vậy, không cần ngài nói, tôi sẽ tự mình áp giải con bé về Trung Quốc, thà để nó ế cả đời còn hơn.

Bạch Tình Đình cũng cười theo, chỉ là trong lòng nàng cảm thấy khó hiểu, thầm nghĩ:

– Giờ là năm nào rồi mà còn giữ quan điểm này chứ. Tìm người ngoại quốc thì sao chứ, nếu hai người thật lòng yêu thương, sao lại không được chứ.

Tuy nàng nghĩ là vậy, nhưng nghĩ tới người ngoại quốc dáng người cao to, mắt xanh, mũi cao, trong lòng nàng cũng thấy hơi sợ.

Bành Nguyên cười dò xét hai thủ hạ cũ, ánh mắt lộ vẻ ân cần hỏi:

– Các cậu hiện giờ kinh doanh tốt chứ?

Trương Tiếu Thiên nói trước:

– Lão thủ trưởng, công ty của tôi hiện giờ kinh doanh rất tốt. Ngoài việc chuyên sản xuất sản phẩm cho quân đội, hiện tại cũng sản xuất sản phẩm cơ khí dân dụng. Cách đây không lâu tôi sang Đức, cùng công ty BAW hợp tác đầu tư, phát triển thêm một dự án.

– Ừm, rất tốt. Như vậy, ta cũng yên tâm. Cảnh Sùng, cậu thì sao?

Bành Nguyên hỏi.

Bạch Cảnh Sùng vội vàng nói:

– Lão thủ trưởng, tập đoàn của tôi cũng không tồi. Mấy năm nay thị trường bất động sản cũng khá tốt, tôi cũng kiếm được một khoản tiền từ lĩnh vực này. Ngoài bất động sản, công ty của tôi trong lĩnh vực bách hóa và cơ khí cũng có thành quả.

– Như vậy là tốt rồi. Ta hy vọng hai cậu có thể giúp đỡ nhau, dù sao cũng từng là thủ hạ của ta. Dù không còn là quân nhân, nhưng tình nghĩa không nên quên.

Bành Nguyên nói tiếp:

– Hiện tại ta vẫn còn trong quân đội, cũng không giúp được các cậu nhiều, phải dựa vào chính mình là chủ yếu. Đương nhiên, nếu có khó khăn, cũng có thể tìm ta, xem ta có thể giúp được gì không.

Bạch Cảnh Sùng cùng Trương Tiếu Thiên trong lòng đều hiểu, lão thủ trưởng nói vậy là ngầm cho họ một lời hứa. Nếu quả thật gặp chuyện khó khăn, lão thủ trưởng nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Bành Nguyên là ai, chính là quan chức cấp cao, chỉ cần ông nói một câu, mọi chuyện khó khăn cũng sẽ có cách giải quyết. Nói như thế, nhưng Bạch Cảnh Sùng cùng Trương Tiếu Thiên cũng hiểu, không phải chuyện lớn thì không thể làm phiền lão thủ trưởng.

Chuyện đó tính sau, Bạch Cảnh Sùng hỏi:

– Lão thủ trưởng, ngài xem chúng ta có nên gọi món ăn lên không? Hai anh em chúng tôi đã đặt sẵn rồi, toàn là món lão thủ trưởng thích.

Bành Nguyên lắc đầu nói:

– Tạm thời đợi một chút, còn có một người chưa tới.

Bạch Cảnh Sùng trong lòng không rõ, thầm nghĩ:

– Ở Thượng Hải chỉ có tôi và Trương Tiếu Thiên, sao còn có người chưa tới?

Hắn thấy biểu hiện của Bành Nguyên, dường như người này rất quan trọng.

Bạch Cảnh Sùng không biết, nhưng Trương Tiếu Thiên thì biết. Trước đó, chính Bành Nguyên đã đích thân gọi điện cho Trương Tiếu Thiên, muốn ông sắp xếp cho Diệp Lăng Phi, hơn nữa còn dặn dò Trương Tiếu Thiên nhất định phải chiếu cố Diệp Lăng Phi thật tốt. Nếu Diệp Lăng Phi gây ra phiền toái gì cho Tập đoàn Tân Á, thì lập tức thông báo cho Bành Nguyên, ông ấy sẽ đích thân xử lý.

Từ đó, Trương Tiếu Thiên cũng hiểu rõ Diệp Lăng Phi này có quan hệ không hề tầm thường với Bành Nguyên. Người bình thường làm sao có thể khiến Bành Nguyên coi trọng đến vậy? Bành Nguyên nhờ Trương Tiếu Thiên, đó là ông ấy coi trọng Trương Tiếu Thiên. Trương Tiếu Thiên nghĩ vậy trong lòng, liền sắp xếp cho Diệp Lăng Phi làm quản lý phòng thị trường. Dù sao chức vụ này cũng chỉ là hư danh, nhưng lại là một vị trí nhàn hạ. Dù sao phòng thị trường cũng cần có quản lý, hơn nữa Tập đoàn Tân Á rất ổn định, nên việc sắp xếp một quản lý ở phòng thị trường cũng không có gì đáng lo.

Trương Tiếu Thiên nghe vậy liền nói:

– Lão thủ trưởng, hôm qua tôi đã nói với Diệp Lăng Phi rồi, cậu ta cũng bảo sẽ đến. Giờ chưa thấy, có thể là do kẹt xe. Giờ tôi gọi điện cho Diệp Lăng Phi, xem cậu ta đang ở đâu.

Khi Trương Tiếu Thiên vừa lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gọi, thì cửa phòng bật mở, Diệp Lăng Phi mặc bộ quần áo bình thường bước vào. Hắn vừa xuất hiện, liền giơ chai rượu xái Bắc Kinh trong tay lên, cười ha hả nói:

– Ông già, đây chính là rượu xái Bắc Kinh chính tông 60 độ, chúng ta cùng làm một trận!

Vừa nghe lời này, Bạch Cảnh Sùng và Trương Tiếu Thiên suýt nữa ngã ngửa. Dám gọi là "ông già", lại còn muốn đem chai rượu 5 đồng một cân cho lão thủ trưởng uống. Họ thật sự nghi ngờ tai mình có vấn đề, sao lại có người lớn gan đến vậy, chẳng phải là muốn chết sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!