Bành Nguyên nheo mắt, nhìn chằm chằm vào bình rượu trong tay Diệp Lăng Phi, cười phá lên nói:
– Người trẻ tuổi, ta đã kiêng rượu rồi, xem ra bình rượu này, chỉ có cậu được hưởng thôi.
Diệp Lăng Phi đặt rượu trên bàn, ngồi đối diện Bành Nguyên, cười toe toét nói:
– Ông ơi, cháu còn tưởng rằng hôm nay có thể sảng khoái một bữa.
– Xem ra chúng ta không có cơ hội rồi. Bành Nguyên có chút tiếc nuối nói, thời gian không chờ đợi ai, nếu như ta trẻ lại mười mấy tuổi, ta nhất định sẽ cùng cậu không say không về.
Bành Nguyên nói ra những lời này, bỗng nhiên lại cười nói:
– Chỉ có điều Trường Giang sóng sau đè sóng trước, mấy lão già này cũng nên nhường vị trí cho người trẻ tuổi. Thôi được rồi, không nói nhiều nữa, đến đây, ta giới thiệu cho cậu hai người cũ của ta.
Trương Tiếu Thiên tự nhiên không cần giới thiệu, Diệp Lăng Phi đương nhiên đã biết. Tổng giám đốc Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ – Bạch Cảnh Sùng, Diệp Lăng Phi cũng đã được nghe nói, nhưng chưa gặp mặt, hôm nay tính là lần đầu tiên gặp gỡ. Diệp Lăng Phi chào hỏi Bạch Cảnh Sùng một tiếng, rồi đưa mắt nhìn sang Bạch Tình Đình đang trừng mắt nhìn cậu ta.
– Ừm, còn đây là…
Bành Nguyên còn chưa giới thiệu xong, Diệp Lăng Phi đã nói:
– Ông ơi, cháu biết cô ấy, thậm chí đã gặp rồi.
– À, vậy à.
Bành Nguyên hào hứng, vừa cười vừa nói:
– Người trẻ tuổi, kể nghe xem nào.
Diệp Lăng Phi vẻ mặt có chút khó xử, nói quanh co:
– Cái này… Cái này hay là không nói thì hơn.
Làm thế, Bành Nguyên càng cảm thấy hứng thú muốn biết bọn họ có quan hệ gì. Không chỉ có Bành Nguyên, mà ngay cả hai người Bạch Cảnh Sùng và Trương Tiếu Thiên cũng biểu hiện rất hứng thú. Bạch Cảnh Sùng tuy là cha của Bạch Tình Đình, nhưng vì công việc rất bận rộn, nên cũng không quan tâm nhiều đến đời tư của cô con gái cưng. Sắp xếp Bạch Tình Đình vào Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, vốn Bạch Cảnh Sùng muốn con gái rèn luyện ở tập đoàn vài năm, sau đó tiếp quản Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ. Ông ấy cảm thấy mình đã già, nhận ra cần bồi dưỡng người kế nhiệm. Nhưng qua một năm Bạch Tình Đình rèn luyện ở Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, Bạch Cảnh Sùng cho rằng con gái không phù hợp quản lý Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, ông ấy đang tìm kiếm người thừa kế sự nghiệp của mình.
Nếu có thể trở thành con rể nhà họ Bạch, tiếp quản Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ cũng là một lựa chọn tốt. Bạch Cảnh Sùng đã bắt đầu tìm kiếm đối tượng phù hợp cho con gái, nhưng Bạch Cảnh Sùng vừa nhắc tới chuyện này, Bạch Tình Đình kiên quyết từ chối, ngay cả Bạch Cảnh Sùng cũng không có cách nào, cũng không thể ép buộc con gái mình lấy người nó không yêu.
Bạch Tình Đình mặt tái mét liếc Diệp Lăng Phi, có người lớn ở đây, không tiện nói ra, chỉ dám lầm bầm trong miệng, bất mãn nhìn chằm chằm vào Diệp Lăng Phi thầm nghĩ:
– Tên lưu manh đáng ghét, tôi muốn xem cái miệng chó của anh có thể phun ra lời lẽ gì.
Diệp Lăng Phi cười phá lên nói:
– Ông ơi, chuyện này cũng khá kịch tính đấy. Khi cháu đến Tân Á ngày đầu tiên, thì bị đụng xe. Đương nhiên, là cháu không cẩn thận đụng phải xe của người ta.
Bạch Tình Đình vốn tưởng rằng Diệp Lăng Phi sẽ nói mình đụng phải xe Diệp Lăng Phi, nhưng không ngờ, Diệp Lăng Phi lại nói như thế.
– Hừ, coi như anh biết điều, từ nay về sau tôi sẽ ít làm phiền anh.
Bạch Tình Đình vừa nghĩ đến đây, thì nghe thấy Diệp Lăng Phi nói thêm:
– Chỉ có điều, tôi chỉ gọi là 'tiểu thư' thôi mà cô ấy đã cho rằng tôi vũ nhục cô ấy, đây đúng là nỗi oan thấu trời. Lần đầu tiên tôi trông thấy cô ấy đã bị vẻ đẹp của cô ấy hấp dẫn, giật nảy mình, làm sao tôi lại có thể vũ nhục nữ thần trong lòng mình được chứ.
– Ừm, Tình Đình, nếu đúng là như vậy, thì con sai rồi.
Bạch Cảnh Sùng gật đầu phụ họa lời Diệp Lăng Phi:
– Tiểu thư là một cách xưng hô lịch sự thường dùng, con cũng không nên nói cậu ta như vậy.
– Ba, con không có.
Bạch Tình Đình vừa nghe, thầm nghĩ: “Lời này, sao đến miệng cái tên lưu manh này lại biến đổi như vậy, rõ ràng những lời sau đó càng là làm nhục mình, sao hắn lại không nói ra chứ.” Bạch Tình Đình hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, mặt đầy uất ức nói:
– Ba, ngày đó thật sự là anh ta gọi con là tiểu thư.
– Tôi biết ngày đó là tôi không đúng. Tôi vừa về nước, chưa hiểu rõ lễ tiết trong nước, nên mới gọi cô là tiểu thư, nhưng cô cũng không nên báo cảnh sát bắt tôi chứ. Tôi ở cục cảnh sát bị thẩm vấn hơn ba giờ, mà còn vị cảnh sát Chu gì đó là bạn của cô, cùng cô bày mưu tính kế, khiến tôi gặp phiền toái nữa.
– Anh nói bậy bạ gì thế.
Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi làm cho tức giận đến không nhịn được, mặt nàng đỏ bừng lên, cái miệng nhỏ nhắn chu ra, lồng ngực phập phồng. Nắm chặt bàn tay trắng ngần, thở phì phì nói:
– Anh đừng có khinh người quá đáng, tôi không có làm chuyện loại này, không có làm.
– Đừng giận, đừng giận, thôi được rồi, cứ cho là tôi nói sai đi.
Diệp Lăng Phi thấy tình thế không ổn, vội vàng rụt cổ lại, quay sang Bành Nguyên nói:
– Ông ơi, chúng ta ăn cơm đi, cháu vì tới gặp ông mà còn chưa ăn gì đây.
Bành Nguyên gật đầu nói:
– Cũng được, ta cũng hơi đói rồi.
Trương Tiếu Thiên và Bạch Cảnh Sùng vội vàng gọi người mang thức ăn lên, còn Bạch Tình Đình thấy không cãi lại được Diệp Lăng Phi, tức giận lén lút duỗi chân phải ra, cố ý dùng gót giày cao gót giẫm lên chân Diệp Lăng Phi. Hai người vốn ngồi gần nhau, Bạch Tình Đình lại giẫm Diệp Lăng Phi từ dưới gầm bàn, Diệp Lăng Phi cũng không hay biết. Đột nhiên, cảm giác bàn chân tê rần, hắn không khỏi thầm nhăn nhó, nghiêng đầu nhìn, trông thấy Bạch Tình Đình đang xấu xa cười thầm.
– Tiểu nha đầu, dám chơi xấu mình à.
Diệp Lăng Phi trong lòng hiểu rõ, hắn cắn răng, cau mày, cố nén đau đớn. Bên kia Bành Nguyên phát hiện vẻ mặt Diệp Lăng Phi không ổn, ân cần hỏi:
– Cậu nhóc, sao vậy?
– Không… không có gì ạ.
Diệp Lăng Phi cố gắng nặn ra vẻ tươi cười, nhưng cười còn khó coi hơn cả khóc.
– Chân cháu không biết vì sao đột nhiên bị đau, để cháu xem thử.
Nói xong, hắn khom lưng cúi xuống. Bạch Tình Đình vội vàng rụt chân lại, không ngờ động tác của Diệp Lăng Phi cực nhanh, dưới gầm bàn, hắn thoáng cái đã nắm lấy cổ chân Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình đi một đôi giày cao gót, trên chân là một đôi tất màu trắng. Diệp Lăng Phi nắm lấy cổ chân Bạch Tình Đình, hai ngón tay phải dùng sức bóp mắt cá chân nàng, Bạch Tình Đình cũng đau đến nhăn trán lại. Trong lòng nàng thầm mắng:
– Tên lưu manh đáng ghét, lại dùng thủ đoạn này để trả thù.
Biểu cảm của nàng như vậy cũng bị Bạch Cảnh Sùng nhìn ra, vì thế, ông ấy cũng ân cần hỏi:
– Tình Đình, con không thoải mái à?
– Không… không có gì ạ, chân con cũng hơi đau nhức.
Nói xong nàng cũng khom người xuống.
Ba người nhìn nhau, đều cười thầm hiểu ý. Cứ như vậy, ai cũng biết đây là chuyện gì đang xảy ra giữa nam nữ trẻ tuổi.
Bạch Tình Đình khẽ cúi người, đã nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang nắm lấy mắt cá chân mình, nàng vừa thẹn vừa giận, duỗi tay phải hướng về phía tay phải Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cũng không chịu yếu thế, trở tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Bạch Tình Đình, vuốt ve. Bạch Tình Đình thấy tay phải mình bị nắm, tay trái cũng vươn ra. Diệp Lăng Phi cũng duỗi tay trái ra, lại nắm lấy tay trái Bạch Tình Đình.
Vốn dĩ không gian dưới gầm bàn đã nhỏ, hai người lại còn nắm tay nhau. Bạch Tình Đình lôi kéo, Diệp Lăng Phi cũng kéo lại, khuôn mặt Bạch Tình Đình nghiêng về phía Diệp Lăng Phi, trong tích tắc, môi hai người chạm vào nhau.