Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 325: CHƯƠNG 325: OAN GIA NGÕ HẸP

Không chỉ các nam sinh, mà ngay cả ba cô bạn cùng ký túc xá, những người thường ngày vẫn chăm sóc Trương Tuyết Hàn, cũng nhìn cô em gái yếu đuối của mình. Vốn dĩ cô không hề quen biết Hứa Trọng Ân, chỉ mới gặp mặt vài lần ở học viện.

Hứa Trọng Ân dựa vào quyền lực của bố mình, chen chân vào hội công tử bột, cùng với mấy cậu ấm có gia thế ở Học viện Thể dục ngay sát bên Học viện Nghệ thuật thường xuyên lượn lờ sang đây, chờ thời cơ săn lùng người đẹp.

Trương Tuyết Hàn vô tình đã trở thành mục tiêu lý tưởng nhất của bọn họ, nhưng cô lại chẳng thèm để mắt đến những người này. Mấy gã công tử này cũng khổ sở vì không có cơ hội ra tay, ngay cả cớ để bắt chuyện cũng không có.

Nếu như Trương Tuyết Hàn không có gia thế, dù không bị đám công tử nhà giàu này chà đạp thì cũng sẽ bị những kẻ hám sắc khác bủa vây. Chỉ cần có kẻ tung tin đồn đã lên giường với cô, thì dù có bị các nam sinh khác căm ghét đến chết, bọn họ cũng sẵn lòng.

Ngoài gia thế không được tùy tiện tiết lộ, chính người em họ Trương Viễn Dương của cô đã khiến những gã đàn ông thèm thuồng sắc đẹp của Trương Tuyết Hàn phải chùn bước.

Trương Viễn Dương là em họ của Trương Tuyết Hàn, chỉ nhỏ hơn cô hai tháng. Năm nay 20 tuổi, đang theo học tại Học viện Chỉ huy Lục quân thành lập ở thành phố Vọng Hải. Đây là một học viện quân sự đúng chuẩn, thuộc biên chế quân đội, sinh viên tốt nghiệp đều được vào quân đội đảm nhiệm các chức vụ sĩ quan. Đó không phải là nơi có thể động vào. Sinh viên của học viện này gây chuyện, cảnh sát địa phương cũng không có quyền bắt giữ, chỉ có thể thông qua đội kỷ luật của trường hoặc đội kiểm soát quân sự của quân khu đặt tại thủ phủ tỉnh bắt giữ họ.

Những sinh viên có thể vào học viện này đều không phải người thường, không có gia thế trong quân đội thì rất khó vào được. Trương Viễn Dương luôn quan tâm hết mực tới chị họ mình, nếu có kẻ nào dám bắt nạt chị họ hắn, thì đó sẽ là một sự xui xẻo tột cùng.

Lúc đầu, một sinh viên của Học viện Thể dục không rõ chuyện này đã chạy đến Học viện Nghệ thuật bám riết lấy Trương Tuyết Hàn, vừa đúng lúc gặp phải Trương Viễn Dương và vài người bạn của mình đến chơi. Sau một trận đòn đau điếng, gã trai đó phải nhập viện hơn một tháng.

Gã này cũng có gia thế, bố hắn có quan hệ rất tốt với Cục trưởng Cục Giáo dục, vốn định tìm vị cục trưởng đó giúp đỡ, nhưng không ngờ ông ta vừa nghe đến sinh viên Học viện Chỉ huy Lục quân thì liền lắc đầu nguầy nguậy.

Ông ta biết việc này không hề đơn giản, không thuộc phạm vi xử lý của địa phương, giải quyết rất phiền phức, nói không chừng còn chẳng xử lý nổi. Ai bảo con trai nhà ông đi tán tỉnh con gái nhà người ta, bản thân điều đó đã là sai rồi.

Kết quả là gã trai đó bị đánh oan mà không làm gì được, sau đó thì rời khỏi Học viện Thể dục. Bởi vì Trương Viễn Dương vẫn không chịu buông tha, ngày ngày dẫn thêm vài người bạn lượn lờ trong Học viện Thể dục chỉ để tìm gã đó.

Nam sinh Học viện Thể dục đã quen với việc đánh nhau hội đồng, ngay cả những kẻ giang hồ xã hội đen cũng không dám đụng đến đám sinh viên thể dục không sợ trời không sợ đất này. Vậy mà những sinh viên Học viện Thể dục thường ngày hung hăng là thế, khi gặp phải sinh viên Học viện Chỉ huy Lục quân lại giống như rùa rụt cổ, căn bản không dám đụng vào mấy ông trời con này. Gã trai kia không thể tiếp tục ở lại Học viện Thể dục được nữa, bị ép phải rời đi.

Chuyện này sau khi lan truyền đến Học viện Nghệ thuật, những nam sinh có ý đồ với Trương Tuyết Hàn không dám động đến cô nữa. Trong lòng những chàng trai này chỉ mong ngóng có một ngày được Trương Tuyết Hàn chủ động để mắt tới, chứ chủ động tiếp cận cô thì không một ai dám.

Trương Tuyết Hàn biết sự lợi hại của em họ mình, nên dù có chuyện gì cũng không nói cho cậu biết, sợ em họ mình lại gây họa.

Hứa Trọng Ân nói những lời giả dối đó là muốn tiếp cận Trương Tuyết Hàn. Tuy trong lòng không thích gã trai này, nhưng cô không để lộ ra mặt. Cô yếu ớt dựa vào người Trần Tuấn Long, nhẹ nhàng nói:

- Cảm ơn, tôi không sao, không cần đâu.

Vu Tiêu Tiếu cười nhạt bảo:

- Nghe thấy chưa, chúng tôi không cần đến bệnh viện, anh biến đi cho khuất mắt, đừng ở đây làm trò cười cho thiên hạ.

Hứa Trọng Ân lướt mắt nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại nhìn Trương Tuyết Hàn, trong lòng cảm thấy không phục.

Nhưng thấy tình hình này, hắn nên đi sớm thì hơn, đành phải nói với Trương Tuyết Hàn một câu rồi định quay người lên xe. Ngay lúc hắn vừa quay người, liền nghe giọng nói lạnh tanh của Diệp Lăng Phi:

- Này cậu kia, chẳng lẽ cứ thế mà đi sao, cũng nên để lại cái gì làm kỷ niệm chứ.

Hứa Trọng Ân vừa nghe, mặt sa sầm lại, nói giọng bất mãn:

- Anh có ý gì?

- Cậu nói xem.

Ánh mắt sắc như dao của Diệp Lăng Phi nhìn thẳng vào Hứa Trọng Ân, lạnh lùng nói:

- Chẳng lẽ cậu dọa người ta sợ hết hồn rồi cứ thế bỏ đi à, hay để tôi lái xe dọa lại cậu một phen nhé?

Diệp Lăng Phi bực mình vì tên nhóc này quá ngông cuồng, con đường này nằm trong khu phố đông đúc mà còn dám lái xe tốc độ cao. Cách đây không lâu vừa có một chiếc xe chạy quá tốc độ tông chết một người đi đường, việc này tuy đã xảy ra một thời gian, nhưng tận mắt nhìn thấy có người lại phóng xe nhanh như vậy, trong lòng Diệp Lăng Phi rất tức giận.

Sự việc lần đó vừa hay do chính Hứa Trọng Ân gây ra. Sau chuyện đó, bố hắn đã dùng quan hệ để tìm người chịu tội thay, mới cứu được tên quý tử này ra.

Diệp Lăng Phi không biết chuyện này, nếu biết kẻ gây ra tai nạn tối hôm đó chính là Hứa Trọng Ân, anh sẽ không thèm nói nhiều lời với hắn, mà sớm đã tung một cú đấm vào thẳng mặt tên khốn này rồi.

Diệp Lăng Phi chỉ cảm thấy thanh niên Hứa Trọng Ân này quá phô trương, còn về gia thế của hắn, anh không biết gì. Anh còn cho rằng đây chỉ là một thằng nhóc ranh thích thể hiện trước mặt các cô gái, chỉ muốn dạy dỗ hắn một chút thôi.

- Thằng nhóc kia mày có phải là...

Một người đàn ông trẻ trọc đầu, mặt đầy sẹo ngồi trong xe nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, không nhịn được liền chửi lớn, nhưng mới nói được một câu đã nghe Hứa Trọng Ân ngắt lời:

- Anh Hạo, việc này đều do tôi.

Tên Hứa Trọng Ân này cuối cùng cũng biết thay đổi thái độ phô trương, cười nói:

- Em biết mình sai rồi, em muốn đền bù cho Tuyết Hàn. Bất kể Tuyết Hàn có yêu cầu gì, chỉ cần em làm được, em nhất định sẽ đền bù.

- Nói nghe đơn giản nhỉ, cần cái mạng của anh đấy, anh có cho không?

Vu Tiêu Tiếu vẫn chưa nguôi giận, nói.

- Tiêu Tiếu, đừng nói nữa, việc này cũng phải trách mình, không nhìn xem có xe hay không.

Trương Tuyết Hàn vẫn rất khéo léo, cô nở nụ cười nhạt nói:

- Tôi không cần bất cứ thứ gì, anh chỉ cần lần sau lái xe chú ý hơn một chút là được rồi.

Nói xong, Tuyết Hàn chuyển ánh mắt nhìn sang vẻ mặt lạnh tanh của Diệp Lăng Phi, nói:

- Diệp tiên sinh, việc này cứ vậy đi, chúng ta vào quán cà phê thôi.

Thấy Tuyết Hàn cũng không truy cứu, Diệp Lăng Phi cũng không thể lắm chuyện mà theo đuổi nữa. Hắn đành gật đầu, dìu tay Tuyết Hàn quay đi. Vu Tiêu Tiếu vẫn còn tức tối, trừng mắt nhìn Hứa Trọng Ân một cái rồi mới vội vàng lại dìu Trương Tuyết Hàn.

Hứa Trọng Ân căm hận nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn quay người bước lên xe.

- Hứa huynh đệ, sao anh lại có thể bỏ qua như vậy được. Có tôi ở đây, không ai dám đụng đến anh.

Người đàn ông mặt sẹo nhếch môi nói.

- Chỉ là tôi không muốn để lại ấn tượng xấu với cô em xinh đẹp đó thôi.

Hứa Trọng Ân nở nụ cười nham hiểm.

- Mà cho dù có muốn dạy dỗ thằng nhóc đó cũng không nhất thiết phải ở đây, đúng không?

Tuy ngoài miệng Hứa Trọng Ân nói thế nhưng thực tế lại không phải vậy. Vụ lần trước tuy đã tìm được người thế tội, nhưng Hứa Lạc Sơn đã cảnh cáo Hứa Trọng Ân dạo này không được gây chuyện nữa, nếu việc này bị người ta điều tra ra thì khó mà giải quyết êm xuôi được.

Vì thế mà Hứa Trọng Ân không dám tiếp tục gây chuyện, lo rằng nếu làm lớn chuyện, nói không chừng sẽ có người điều tra ra vụ tông chết người lần đó của hắn, vậy nên mới phải nhẫn nhịn nuốt cục tức này.

- Hứa huynh đệ đúng là người có đẳng cấp, dân có văn hóa có khác, tôi đây nghĩ không tới luôn.

Nói xong, gã mặt sẹo quay lại đằng sau nói:

- Nghe rõ chưa, hai thằng nhóc thối chúng mày sau này phải học hỏi người ta nhiều vào, đừng có động tí là đánh người.

- Vâng, vâng, Hứa công tử là người có học thức.

Hai thanh niên đầu trọc liên tục phụ họa.

Hứa Trọng Ân không khỏi đắc ý, phơi phới nói:

- Xem các anh kìa. Tôi cũng chỉ là dân lăn lộn thôi. Hết cách rồi, ông già tôi bắt tôi phải lăn lộn kiếm cái bằng tốt nghiệp để tương lai có cơ hội vào chính phủ. Còn Hạo ca anh thì khác, là người của 3K, ai dám đụng tới chứ. Ông già tôi đã nói rồi, chính phủ rất đau đầu với 3K các anh.

- Đúng thế, ở thành phố Vọng Hải này làm gì có ai dám đụng vào người của 3K chúng tôi.

Gã mặt sẹo khoe khoang.

- Hứa huynh đệ, không giấu gì anh, đại ca của chúng tôi ở Hồng Kông đang liên kết làm ăn với bang xã hội đen bên đó. Nếu vụ làm ăn lớn này đàm phán xong, thì mỗi năm mấy anh em chúng tôi kiếm vài triệu là không thành vấn đề. Ngay cả Đường chủ của chúng tôi cũng đã nói, sau này chúng tôi chỉ việc ngồi nhà cũng có thể kiếm được một đống tiền, những việc ẩu đả vặt vãnh này sẽ do các băng nhóm nhỏ khác đi làm, chúng tôi sẽ không đi thu mấy cái phí bảo kê lặt vặt nữa, số tiền nhỏ mọn đó chẳng lọt vào mắt được.

Gã mặt sẹo lấy ra một hộp thuốc lá, đưa cho Hứa Trọng Ân đang lái xe, cũng rút một điếu cho mình, tiểu đệ của hắn vội vàng châm thuốc cho cả hai. Gã mặt sẹo rít một hơi, cười bảo:

- Đến lúc đó, tôi sẽ không thèm lái chiếc Toyota rách nát này nữa, anh em mình mua BMW hoặc Hummer mà đi, lúc đó cậu có muốn làm quái xế cũng không ai dám quản. Chúng ta cũng sẽ sống cuộc sống của giới thượng lưu, mấy cô gái nhơ nhớp sẽ không thèm đụng vào nữa. Tôi sẽ chuyên tìm sinh viên nữ hoặc thành phần trí thức để chơi, sạch sẽ biết bao, chỉ nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.

Hứa Trọng Ân cùng cười với gã mặt sẹo, gã ta dường như đã thấy tiền ngay trước mắt, vẻ mặt cười dâm đãng.

Trương Tuyết Hàn không để Vu Tiêu Tiếu dìu mình, sau khi điều chỉnh hơi thở, cô đã thấy ổn định hơn. Trên mặt cô nở nụ cười ngọt ngào, liên tục cảm ơn Diệp Lăng Phi. Lúc này Vu Tiêu Tiếu mới nhớ ra phải khen Diệp Lăng Phi, cô cùng Trương Tuyết Hàn nói lời cảm ơn.

Điều này ngược lại khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy hơi ngượng ngùng. Nếu Vu Tiêu Tiếu không khách sáo với hắn, anh còn thấy bình thường, nhưng cô lại khách sáo như vậy khiến anh thấy không quen lắm.

Quán cà phê mà Trương Tuyết Hàn nói đã đóng cửa, trên cửa có dán một tờ thông báo, vì chủ quán cần tiền gấp để đi nước ngoài nên muốn nhượng lại quán với giá thấp, phía dưới còn để lại phương thức liên lạc.

- Môi trường ở đây rất tốt, tôi và các bạn học đều rất thích đến đây.

Trương Tuyết Hàn nói với vẻ tiếc nuối, cô lo rằng sau khi quán cà phê này đóng cửa, cô sẽ không còn nơi nào để tán gẫu với bạn bè nữa.

Diệp Lăng Phi vẫn không thay đổi sắc mặt, nhìn quán cà phê đóng cửa, thầm ghi nhớ phương thức liên lạc với ông chủ quán.

Vị trí của quán này rất tốt, nằm gần nhiều trường đại học. Các cặp đôi sinh viên muốn hẹn hò, không ngoài mấy quán như cà phê, quán bar. Diệp Lăng Phi vốn định giúp Lý Khả Hân tìm một công việc, trước đây hắn còn đang suy nghĩ nên giúp cô thế nào.

Thực tâm thì Diệp Lăng Phi không muốn Lý Khả Hân rời đi. Tuy trong lòng hắn có khúc mắc, nhưng điều đó không cản trở tình cảm trước đây của hắn và cô. Khúc mắc này cần thời gian để dần dần xóa nhòa, nếu lúc này Lý Khả Hân rời khỏi thành phố Vọng Hải, thì sau này thật sự không còn cơ hội gặp lại nữa.

Diệp Lăng Phi không để lộ suy nghĩ của mình, chỉ hỏi ở đây có nơi nào khác có thể ngồi nói chuyện được không. Trương Tuyết Hàn suy nghĩ một lúc rồi đề nghị đến KFC ở con đường lớn phía trước.

Tiệm KFC đó rất nhỏ, mỗi ngày lại cực kỳ đông khách, thật sự khó tìm được chỗ ngồi. Đề nghị này của Trương Tuyết Hàn đã bị Vu Tiêu Tiếu bác bỏ. Vu Tiêu Tiếu nheo mắt, chạy lại chỗ Diệp Lăng Phi cười nói:

- Sư phụ, buổi trưa người mời con ăn mì rồi, người xem giờ cũng đã hơn một tiếng, có thể mời con ăn thêm một bữa nữa được không? Yêu cầu của tụi con không cao, tìm một nhà hàng gọi pizza là được rồi.

Đề nghị này thật sự không quá đáng. Diệp Lăng Phi vui vẻ đồng ý ngay. Món mì sợi ăn thì no thế, nhưng tiêu hóa cũng nhanh, ăn xong một lát đã cảm thấy đói lại rồi.

Vu Tiêu Tiếu ôm Trương Tuyết Hàn tìm một nhà hàng có không gian đẹp ở đầu đường. Chỗ ngồi trong đại sảnh của nhà hàng này đều được ngăn ra bởi những tấm chắn, gần giống kiểu phòng bao riêng. Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn chọn một bàn sát cạnh cửa sổ.

Hai mỹ nữ vừa xuất hiện đã thu hút ánh mắt của tất cả khách hàng nam trong quán. Ở đây có một cặp đôi của Học viện Nghệ thuật, chàng sinh viên đó biết Trương Tuyết Hàn, ánh mắt cứ dán chặt vào cô.

Cô sinh viên kia thấy bạn trai mình nhìn chằm chằm hai mỹ nữ vừa vào, tức giận ném đôi đũa, cầm túi xách lên, hậm hực bỏ ra ngoài. Chàng sinh viên cảm thấy có lỗi, liền vội vàng tính tiền rồi đuổi theo.

Cảnh này đã lọt vào mắt Diệp Lăng Phi. Anh cầm thực đơn lên đưa cho Vu Tiêu Tiếu, cười bảo:

- Xem ra sức hấp dẫn của mỹ nữ đúng là không thể ngăn cản được, hoàn cảnh của tôi lúc này chẳng phải là rất nguy hiểm sao.

Trương Tuyết Hàn nghe vậy liền mím chặt đôi môi anh đào, mỉm cười không nói gì. Ngược lại, Vu Tiêu Tiếu lại bô bô cái miệng:

- Sư phụ, vậy người phải cảm thấy vinh hạnh chứ. Hai mỹ nữ chúng con cùng ăn cơm với người, người khác muốn mà không được đấy. Người nói xem con đối xử với sư phụ có tốt không, mỗi lần hẹn sư phụ ra ngoài đều tìm mỹ nữ đến làm "tam bồi" (bồi ăn, bồi uống, bồi ngủ). Lần trước con đã tìm năm sáu người đẹp, còn lần này, con đem cả bảo bối Tuyết Hàn yêu quý nhất của con ra cống hiến luôn rồi. Tiến thêm một bước nữa là hiến thân đấy, người nói xem người có nên truyền ra ngoài tuyệt chiêu cho con không, con sẽ đem đi ngược đãi tên khốn Điền Phong, xem sau này hắn làm thế nào mà ngẩng đầu trước mặt con.

Những lời này của Vu Tiêu Tiếu khiến Trương Tuyết Hàn đỏ bừng mặt. Lời lẽ như vậy đâu có giống được thốt ra từ miệng một thiếu nữ xinh đẹp chứ, còn "tam bồi", "hiến thân" nữa, những thứ này khiến Trương Tuyết Hàn nhất thời không thể giữ được vẻ mặt tự nhiên như Vu Tiêu Tiếu. Bàn tay mềm mại của cô khẽ chọc vào đùi Vu Tiêu Tiếu. Vu Tiêu Tiếu quay đầu lại, cố ý nói:

- Tuyết Hàn, sao cậu lại chọc mình, chẳng lẽ phiền mình ở đây làm kỳ đà cản mũi hả, muốn mình viện cớ rời đi phải không?

Tuyết Hàn không thể nhịn được nữa, thò tay ra cù lét Vu Tiêu Tiếu, nói vào tai cô bạn với giọng ngọt ngào như chim sơn ca:

- Cậu bắt nạt mình à, lần này mình sẽ không tha cho cậu đâu.

- Cứu tôi với, có mỹ nữ không giữ hình tượng nè!

Vu Tiêu Tiếu cố ý cười ha hả. Hai tay cô cũng không để yên, phản công lại cù lét Trương Tuyết Hàn.

Hai người đẹp đùa giỡn một hồi, mãi đến lúc cả hai cùng bị cù đến cười không ngớt mới chịu buông tay.

Buổi trưa ba người đều đã ăn cơm, đến nhà hàng này chủ yếu là tìm nơi để nói chuyện, nên Vu Tiêu Tiếu không hề gọi pizza.

Vu Tiêu Tiếu nghĩ nên tiết kiệm tiền cho Diệp Lăng Phi. Tuy nhà cô khá giả, nhưng cô không phải là người tiêu tiền hoang phí. Cộng thêm việc bố cô là thị trưởng, Vu Tiêu Tiếu cũng chịu ảnh hưởng tư tưởng, vì thế, cách tiêu tiền của cô cũng không khác gì những cô gái bình thường.

Ngoài ba món điểm tâm, họ gọi thêm ba tách cà phê. Diệp Lăng Phi không nhắc đến việc mời Trương Tuyết Hàn tham gia hoạt động thời trang, dù sao cô cũng là do Vu Tiêu Tiếu gọi đến, đương nhiên nên để Vu Tiêu Tiếu mở lời.

Vu Tiêu Tiếu kể lại toàn bộ sự việc cho Trương Tuyết Hàn. Trương Tuyết Hàn nghe nói mình phải đi làm người mẫu thì liền khẽ lắc đầu. Tuy cô học chuyên ngành hình thể, vóc dáng tuyệt đối không có vấn đề gì, nhưng cô chưa bao giờ được đào tạo về mảng người mẫu, điều này quả thật không ổn. Mặt khác, vừa nghĩ đến việc phải ăn mặc gợi cảm đứng trước mặt bao nhiêu người, Trương Tuyết Hàn đã cảm thấy ngượng ngùng.

Lúc này, Vu Tiêu Tiếu sử dụng vũ khí tối thượng của mình, đó chính là chiêu mè nheo bám riết, cộng thêm bộ dạng khóc lóc đáng thương, kể lể sư phụ Diệp Lăng Phi đã ăn hiếp cô thế nào, nếu ngay cả người bạn thân Trương Tuyết Hàn cũng không chịu giúp, cô cảm thấy cuộc đời này thật vô vọng... Nói đến mức Diệp Lăng Phi cũng phải nghi ngờ liệu mình có thật sự đã uy hiếp Vu Tiêu Tiếu hay không.

Trương Tuyết Hàn bất giác nhìn vẻ mặt của Diệp Lăng Phi, tuy miệng không nói gì nhưng trong ánh mắt lại chứa ý cười, dường như rất vui vẻ khi có người có thể trị được Vu Tiêu Tiếu.

Thậm chí trong ánh mắt Tuyết Hàn còn bao hàm một tia khác thường, hoài nghi giữa Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu có quan hệ gì đó.

Điều này khiến Diệp Lăng Phi xấu hổ. Nếu hắn thật sự đã làm gì Vu Tiêu Tiếu rồi thì cũng đành, nhưng thực tế là không có, bản thân hắn một chút tư tưởng nhỏ nhoi cũng không có. Hai vị ở nhà cũng đủ cho hắn đau đầu rồi, làm sao dám ở bên ngoài tiếp tục trêu hoa ghẹo nguyệt chứ.

- Được rồi, mình đồng ý là được chứ gì, chỉ là mình không biết mình có làm được không thôi.

Cuối cùng Trương Tuyết Hàn cũng mềm lòng. Cũng may Vu Tiêu Tiếu đã nắm được điểm yếu này của cô, quả nhiên đã bị lung lay.

Vu Tiêu Tiếu nháy mắt với Diệp Lăng Phi, khiến anh dở khóc dở cười, thầm nghĩ:

"Cô nhóc này cũng quá ghê gớm rồi, ngay cả một thiếu nữ thanh khiết như vậy cũng bị nói cho xiêu lòng để đi làm người mẫu, quả thật là bá đạo vô địch. Khâm phục, khâm phục."

Lúc Bạch Tình Đình thức dậy, cô cảm thấy toàn thân nhức mỏi. Mãi đến hơn bốn giờ sáng mới chợp mắt được, ngủ vài tiếng không thể nào hồi phục hoàn toàn.

Cô lấy chiếc di động trên đầu giường, thấy đã hơn hai giờ chiều. Không ngờ mình đã ngủ hơn tám tiếng.

Bạch Tình Đình mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, dựa nửa người lên đầu giường, tay phải xoa xoa thái dương, nghĩ đến những chuyện sáng nay. Mặt cô đỏ ửng, miệng lẩm bẩm:

- Tên nhóc này có lúc cũng rất đáng yêu.

Bạch Tình Đình hơi thất vọng, sáng nay Diệp Lăng Phi chỉ ôm chặt cô ngủ mà không hề có bất cứ hành vi thân mật nào.

Sự thất vọng của cô bắt nguồn từ việc không tự tin vào bản thân. Mình đã mặc váy ngủ mỏng manh như vậy mà Diệp Lăng Phi cũng không hề bị mê hoặc. Cô hoài nghi phải chăng mình không có sức hấp dẫn với anh, nhưng rồi nhanh chóng nghĩ thông suốt.

Một mặt, Diệp Lăng Phi cũng cả đêm không ngủ, có muốn cũng không đủ sức; mặt khác, anh tôn trọng mình, sẽ không nhân lúc mình ngủ mà có ý đồ xấu.

Nhớ đến cảm giác an toàn khi nằm ngủ trong lòng Diệp Lăng Phi, cô cảm thấy má mình nóng bừng, tim đập loạn xạ. Cô rất muốn mỗi tối đều có thể nằm trong lòng anh mà yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Bạch Tình Đình suy nghĩ miên man một hồi, luôn cảm giác má mình nóng rực. Trái tim nhỏ bé cứ đập liên hồi, cô không dám nghĩ lung tung nữa, vội vàng bước xuống giường. Đã hơn hai giờ rồi, giờ có đến công ty cũng không giải quyết được việc gì. Bạch Tình Đình quyết định cho mình nghỉ phép, không đến Bách hóa Việt Dương nữa.

Cô bước vào phòng tắm, dòng nước ấm chảy khắp toàn thân. Bạch Tình Đình đối diện với tấm gương mờ hơi nước, khẽ vểnh mông lên, dòng nước chảy theo những đường cong cơ thể xuống đến cặp mông căng tròn, rồi len lỏi vào khe rãnh mê hồn ấy.

Tay phải cô bóp nắn đôi gò bồng đảo cao vút, bất giác lại nhớ đến cảm giác Diệp Lăng Phi xoa bóp ngực mình. Vừa nghĩ đến đây, Bạch Tình Đình cảm giác từ lồng ngực truyền vào tim một cảm giác tê dại, bên dưới bất giác nóng lên. Cô mím chặt môi, lẩm bẩm:

- Đồ khốn chết tiệt, đều do mày hại hết.

Trước khi gặp Diệp Lăng Phi, lúc Bạch Tình Đình tắm không hề có cảnh tượng này. Kể từ sau khi tiếp xúc thân mật với anh, mỗi lần tắm, cô lại như bị ma ám mà nghĩ đến cảnh Diệp Lăng Phi hôn ngấu nghiến khắp cơ thể mình, lần nào cũng cảm thấy bên dưới nóng hừng hực.

Cô khép chặt đôi chân thon dài, cố gắng không nghĩ đến Diệp Lăng Phi. Nhưng thật không dễ để đẩy hình ảnh anh ra khỏi đầu.

Bạch Tình Đình tắm xong, mặc chiếc váy ngủ tơ lụa cổ rộng mới thay rồi bước vào thư phòng, lại quỷ xui thần khiến nhớ đến Diệp Lăng Phi. Tối qua, anh đã giúp cô nghĩ ra rất nhiều phương án tiêu thụ hàng hóa rất hay.

Cảnh hai người chăm chú nhìn màn hình máy tính, thảo luận chi tiết lại hiện lên trong đầu cô, đuổi mãi không đi.

Bạch Tình Đình dứt khoát không đuổi hình ảnh của Diệp Lăng Phi ra khỏi đầu nữa. Đối với bản thân cô mà nói, cô đã là vợ của tên nhóc đó, gọi điện thoại cho chồng mình là việc đương nhiên, không có gì là nên hay không nên cả.

Bạch Tình Đình cầm điện thoại lên gọi cho Diệp Lăng Phi.

Lúc Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình, hắn vẫn còn đang ở nhà hàng gần Học viện Nghệ thuật nói chuyện với Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn.

Vừa thấy là điện thoại của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi mỉm cười ra ý xin lỗi với hai cô gái, đứng lên đi ra ngoài, vừa đi vừa bắt máy.

- Tuyết Hàn, cậu nhìn bộ dạng của sư phụ mình thì biết nhất định là bà xã của sư phụ gọi điện đến.

Vu Tiêu Tiếu ghé sát tai Trương Tuyết Hàn cười nói:

- Sư phụ mình là một người rất sợ vợ.

Trương Tuyết Hàn không cảm thấy ngạc nhiên, nhìn tuổi của Diệp Lăng Phi chí ít cũng đã ngoài ba mươi, ở tuổi này có vợ là việc bình thường, không có vợ mới là không bình thường.

- Cậu quen vợ của anh ấy à?

Trương Tuyết Hàn nhỏ giọng hỏi.

Vu Tiêu Tiếu cười nói:

- Sao mà không quen được chứ, là một mỹ nữ rất nổi tiếng. Cậu nghe nói qua Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ chưa?

- Ừm!

- Chính là nó đấy, vợ của sư phụ mình chính là con gái của chủ tịch tập đoàn đó.

Trương Tuyết Hàn ngạc nhiên, điều này quả thật nằm ngoài dự liệu của cô. Cô không ngờ người đàn ông trông có vẻ rất bình thường này lại là con rể của chủ tịch Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ.

Bây giờ nghĩ lại, cô mới rõ Bách hóa Việt Dương vốn là công ty con của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, dựa vào thân phận của Diệp Lăng Phi, việc tìm người mẫu thời trang cho Bách hóa Việt Dương cũng là điều hiển nhiên.

Diệp Lăng Phi vừa bước ra cửa, bốn nam một nữ gần như cùng lúc bước vào nhà hàng.

Chỉ là toàn bộ sự chú ý của Diệp Lăng Phi đã tập trung vào cuộc điện thoại với Bạch Tình Đình, không hề để ý đến mấy người đó. Hắn cầm điện thoại đến trước bồn hoa ở cửa nhà hàng, chân phải gác lên bồn hoa, cong lưng nói:

- Bà xã, em ngủ thêm một lúc nữa đi. Anh giúp em sắp xếp việc này rồi, người mẫu anh đã tìm xong, đợi ngày mốt anh sẽ bảo họ đến công ty em, em xem thử mắt nhìn của anh thế nào.

Bạch Tình Đình không ngờ Diệp Lăng Phi hành động nhanh như vậy. Cô đã tính qua rồi, riêng việc mời người mẫu đã mất mấy trăm ngàn tệ, hơn nữa đây chỉ là giá của người mẫu ở các trường đào tạo, còn đối với những người mẫu có tiếng, mời một người cũng phải khoảng trăm ngàn.

Cộng thêm việc bố trí sân khấu, nhân công... hoạt động lần này không có hơn một triệu thì không thể tổ chức được. Tuy số tiền này không nhiều, nhưng đối với tình hình hiện tại của Bách hóa Việt Dương thì đã là quá nhiều rồi. Cộng với việc mất đi sự hỗ trợ từ tập đoàn, Bách hóa Việt Dương chỉ có thể tự lực cánh sinh.

Ví dụ như Bách hóa An Thịnh có lợi nhuận trung bình mỗi tháng mấy trăm ngàn, thì Bách hóa Việt Dương chỉ cần có thể thu chi cân bằng đến cuối năm là tốt lắm rồi. Bên Bạch Cảnh Sùng còn dễ nói chuyện, Bạch Tình Đình cho rằng nếu mình kiên trì, bố nhất định sẽ giúp đỡ.

Nhưng bên hội đồng quản trị thì khó nói, có vẻ như mấy lão già đó đều đang chuẩn bị xem trò cười của cô. Nếu Bạch Tình Đình muốn lấy tiền từ tập đoàn, nhất định sẽ làm khó bố mình.

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói chuyện người mẫu đã xong, trong lòng không khỏi dao động.

Từ phương án này, Bạch Tình Đình nhận ra Diệp Lăng Phi không giống như vẻ bề ngoài chỉ biết ăn chơi, không hiểu gì về kinh doanh. Cô đặt trọn niềm tin vào Diệp Lăng Phi, tin rằng lần này anh sẽ mang lại bất ngờ cho mình.

- Bà xã, ngày mai sau khi đi làm, em chuẩn bị cho quảng cáo ra ngoài đi. Cuối tuần sau mình sẽ tổ chức buổi trình diễn thời trang quy mô lớn, địa điểm chính là trước cổng Bách hóa Việt Dương, à không, nên ở đại sảnh tầng một. Anh còn nghĩ đến một việc khác, hoạt động lần này nhất định sẽ tốn không ít tiền, em có thể thương lượng với bố, chỉ cần bà xã anh thuyết phục được bố, bên hội đồng quản trị sẽ không thành vấn đề.

Diệp Lăng Phi không cho Bạch Tình Đình cơ hội suy nghĩ, tuôn ra một tràng, Bạch Tình Đình chỉ biết liên tục gật đầu đồng ý.

Diệp Lăng Phi nói chuyện thêm vài câu với Bạch Tình Đình rồi mới cúp máy. Lúc hắn quay lại chỗ ngồi, liền phát hiện không khí có vẻ không ổn. Trương Tuyết Hàn cắn chặt môi, còn Vu Tiêu Tiếu thì cười nhạt.

Diệp Lăng Phi vừa định mở miệng thì thấy Vu Tiêu Tiếu đứng lên, đưa ngón tay lên đôi môi mỏng của mình, ra hiệu cho anh đừng nói gì, đồng thời ám chỉ cái bàn bên cạnh họ.

Diệp Lăng Phi cảm thấy kỳ quặc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Trong lúc anh đang khó hiểu thì nghe có người nói ở bàn bên cạnh:

- Hạo ca, không phải là anh muốn cô Vu Tiêu Tiếu đó chứ, tôi thấy người phụ nữ này không phải ai cũng đụng vào được đâu, chỉ e là đến lúc đó Hạo ca không giải quyết êm xuôi được.

- Hứa huynh đệ, xem anh nói kìa. Chẳng phải lúc nãy chúng ta đã nói rồi sao, anh theo đuổi cô bé tên Tuyết gì đó, người còn lại sẽ thuộc về tôi. Tôi không tin con nhóc này có thể thoát khỏi lòng bàn tay tôi.

Diệp Lăng Phi vừa nghe giọng liền nhận ra. Thật là đúng lúc, lại có thể gặp tên này ở đây. Anh định đứng lên dạy dỗ cho hắn một trận, thì lại thấy Vu Tiêu Tiếu ra hiệu bảo anh ghé đầu lại gần.

Diệp Lăng Phi không hiểu gì cả, liền ghé đầu lại, nghe Vu Tiêu Tiếu hạ thấp giọng nói bên tai:

- Sư phụ, người đừng động tay, đợi lát nữa có kịch hay để xem rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!