Chỗ ngồi trong nhà hàng được ngăn cách bằng những tấm bình phong cao chừng một mét, nếu không cố tình chú ý thì rất khó để ý đến người ở bàn bên cạnh.
Diệp Lăng Phi nhìn vẻ mặt của Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn là đoán được gã kia vừa nói mấy lời khó nghe, chọc giận cả hai cô gái. Gương mặt Trương Tuyết Hàn trắng bệch, thoáng nét giận dữ nhưng cô vẫn cắn chặt môi. Ngược lại, Tiêu Tiếu chỉ cười lạnh không nói gì, dường như đã nổi sát tâm.
Vu Tiêu Tiếu ra hiệu cho Diệp Lăng Phi ghé tai lại gần, cô kề sát tai hắn thì thầm:
— Vừa rồi tôi gọi cho Tiểu Bá Vương rồi, anh cứ chờ xem kịch hay đi!
— Tiểu Bá Vương là ai?
Diệp Lăng Phi hỏi nhỏ.
Vu Tiêu Tiếu liếc về phía Trương Tuyết Hàn, khẽ nói:
— Em trai của Tuyết Hàn, một thằng nhóc trời không sợ, đất không sợ.
Diệp Lăng Phi không hỏi thêm nữa, giờ hắn chỉ muốn ngồi chờ xem kịch vui. Đám người Hứa Trung Ân ở bàn bên cạnh cũng không phát hiện ra Diệp Lăng Phi, lúc nãy khi Diệp Lăng Phi ra ngoài nghe điện thoại đã vô tình đi lướt qua bọn họ. Hứa Trung Ân cùng ba tên côn đồ kia đi dạo một vòng Học viện Nghệ thuật mà không tìm được mục tiêu phù hợp. Tên côn đồ được Hứa Trung Ân gọi là anh Hạo bèn gọi điện tìm một em gái đến góp vui, cả bọn vốn định lái xe vào nội thành chơi, nhưng cảm thấy hơi đói nên tiện thể tìm một nhà hàng, chuẩn bị ăn cơm uống rượu, lấp đầy cái bụng rồi tính sau.
Hứa Trung Ân đâu thể ngờ mọi chuyện lại trùng hợp đến thế, hắn và đám bạn vừa ngồi xuống bàn bên cạnh Trương Tuyết Hàn, Vu Tiêu Tiếu và Diệp Lăng Phi, đúng lúc bọn họ đang tán gẫu lại còn nói mấy lời tục tĩu liên quan đến hai cô gái. Cả đám hồn nhiên không hay biết, vẫn tiếp tục uống rượu, chém gió ở đó. Khoảng hơn hai mươi phút sau, bốn thanh niên trẻ tuổi đầu đinh từ bên ngoài nhà hàng đi vào, cả bốn trông đều rất khỏe khoắn, đặc biệt là gã dẫn đầu cao hơn mét bảy, trông cực kỳ rắn rỏi, khuôn mặt có làn da ngăm đen khỏe mạnh.
Gã dẫn đầu chính là em trai của Trương Tuyết Hàn – Trương Đông Dương, hắn vừa bước vào đã thấy Vu Tiêu Tiếu vẫy tay gọi. Trương Đông Dương bước nhanh tới, thấy Trương Tuyết Hàn đang cắn môi không nói gì. Hắn rất thân với bà chị họ này, ai bảo trước khi hắn đi học, cha mẹ đã dặn đi dặn lại phải chăm sóc cho chị mình. Vừa thấy chị bị ấm ức, Trương Đông Dương liền trợn mắt. Hắn biết tính cách của chị mình, có hỏi cũng không ra, tốt nhất là hỏi Vu Tiêu Tiếu. Hắn cũng rất thân với Vu Tiêu Tiếu, liền hỏi:
— Chị Tiêu Tiếu, mấy thằng đó ở đâu?
Vu Tiêu Tiếu chỉ vào bàn bên cạnh, nói:
— Chính là bốn thằng kia.
Trương Đông Dương không nói nhiều lời. Hắn dẫn ba người bạn học của mình xông thẳng đến chỗ đám Hứa Trung Ân, không đợi Hứa Trung Ân và ba tên côn đồ kia hiểu ra chuyện gì, Trương Đông Dương đã vớ một cái ghế phang thẳng vào mặt gã mặt sẹo đứng gần nhất. Đầu gã mặt sẹo lập tức túa máu, ba người bạn của Trương Đông Dương cũng không đứng nhìn, mỗi người vớ một cái ghế xông vào đập tới tấp.
Vu Tiêu Tiếu đột nhiên nghĩ đến một chuyện quan trọng. Dù gì thì Hứa Trung Ân cũng là kẻ có vai vế, nếu gây chuyện lớn sẽ rất khó giải quyết. Đợi đến khi cô định nhắc nhở Trương Đông Dương thì đã muộn, Hứa Trung Ân đã bị đập cho nằm sõng soài trên đất.
— Tên họ Hứa kia không thể đánh…
Vu Tiêu Tiếu vừa nói được mấy câu đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
— Thằng nhóc đó có thân phận gì?
— Hắn là Hứa Trung Ân, con trai của Phó chủ nhiệm Hội đồng Nhân dân thành phố – Hứa Lạc Sơn.
Vu Tiêu Tiếu buột miệng.
— Sợ gì chứ, chỉ cần không đánh chết là được.
Diệp Lăng Phi hai tay vịn tấm bình phong, ló đầu qua, cười ha hả nói:
— Các huynh đệ, đánh mạnh vào. Mấy thằng này toàn là côn đồ, các cậu đang vì dân trừ hại đấy. Người dân thành phố Vọng Hải sẽ ghi nhớ công ơn của các cậu. À, tốt nhất đừng đánh chết, đỡ phiền phức. Đánh cho chúng nó chừa cái thói du côn là được rồi.
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, ngay cả Trương Tuyết Hàn vốn đang cắn môi im lặng cũng không nhịn được mà bật cười khúc khích. Vu Tiêu Tiếu chỉ đành bất lực lắc đầu, cô dang hai tay ra nói:
— Tuyết Hàn, thấy chưa, đây chính là bản chất của sư phụ tôi đấy. Đổi trắng thay đen. Haiz, tôi thấy thằng nhóc họ Hứa này phen này bị thương không nhẹ rồi.
Diệp Lăng Phi thấy đánh cũng hòm hòm rồi, bèn hô lên:
— Mọi người chú ý nhé, thời gian cũng lâu rồi. Đánh thêm vài cái nữa, thu dọn rồi té thôi.
Trương Đông Dương cũng không ngốc, vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, hắn liền đạp mạnh một cú vào người Hứa Trung Ân đang nằm trên đất, rồi gọi bạn học của mình, nhanh chóng rời khỏi nhà hàng. Hứa Trung Ân đầu đầy máu, loạng choạng đứng dậy từ mặt đất, lảo đảo vài vòng, cuối cùng cũng thấy Diệp Lăng Phi đang cười ha hả nhìn mình, hắn run rẩy giơ tay phải chỉ vào Diệp Lăng Phi, căm hận nói:
— Là… là mày, tao… tao sẽ khiến mày phải hối hận.
Diệp Lăng Phi cười lạnh đáp:
— Tùy cậu thôi, dù sao tôi cũng chỉ là người qua đường xem kịch, chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi cả.
Chuyện này quả thật rất phiền phức, ba tên côn đồ kia thì dễ xử lý, nhưng dính đến Hứa Trung Ân thì tính chất sự việc đã trở nên rắc rối. Cảnh sát nhận được tin báo không dám chậm trễ, lập tức đưa những người có liên quan bao gồm Trương Tuyết Hàn, Vu Tiêu Tiếu và Diệp Lăng Phi về đồn thẩm vấn.
Bốn người Hứa Trung Ân được đưa vào bệnh viện, Hứa Lạc Sơn cũng nhanh chóng nhận được tin, lập tức gọi điện cho trưởng đồn công an khu Học Phủ yêu cầu xử lý nghiêm vụ này. Trong điện thoại, Hứa Lạc Sơn tỏ ra rất nghiêm khắc, mô tả vụ việc thành một hành vi ác liệt mang tính chất xã hội đen, ban ngày ban mặt lại dám ra tay đánh người.
Trưởng công an khu Học Phủ – Lý Bân cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, không ngờ trong khu vực mình quản lý lại xảy ra chuyện thế này. Hắn hiểu rõ ý của Hứa Lạc Sơn, liền xác định đây là vụ án trả thù mang tính xã hội đen, ra lệnh cho cấp dưới phải xử lý nghiêm, cho ông ta một câu trả lời thỏa đáng.
Có lệnh của trưởng đồn, đám cảnh sát đã có chủ ý, đưa một mình Diệp Lăng Phi vào phòng thẩm vấn. Mặt khác, họ cũng cho nhân viên lấy lời khai của Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn, viên cảnh sát kia cố tình dẫn dắt hai cô gái xinh đẹp này hướng vụ án theo tính chất trả thù của xã hội đen. Vu Tiêu Tiếu thông minh cỡ nào, vừa nhìn đã biết lần này gặp rắc rối lớn. Cô vội vàng gọi điện cho cha mình, tóm tắt lại sự việc, cố ý nhấn mạnh rằng lần này là Đông Dương dẫn người đánh con trai của Phó chủ nhiệm Hội đồng Nhân dân thành phố Vọng Hải, mà công an khu này lại cố tình đẩy vụ việc theo hướng xã hội đen, khiến một người bạn vô tội của cô bị liên lụy.
Cha của Vu Tiêu Tiếu là Vu Chấn không tỏ thái độ gì qua điện thoại, chỉ dặn con gái không cần hoảng sợ, cứ nói hết sự thật. Sau đó, Vu Chấn liền gọi điện cho Bộ Công an, muốn Bộ Công an nhúng tay vào vụ này.
Bộ Công an ý thức được cảnh sát thành phố Vọng Hải lần này có thể đã chọc phải tổ ong vò vẽ. Thị trưởng Vu đích thân gọi điện cho Bộ, tuy chỉ nói là một vụ án ông nghe được từ con gái, hy vọng Bộ ra mặt để không tạo thành án oan sai. Nhưng chuyện này ẩn chứa rất nhiều điều, Vu Chấn là ai, là thị trưởng một thành phố, mà cha của ông ta còn đang công tác ở Trung ương. Người của Bộ Công an không dám chậm trễ, lập tức gọi điện đến Cục Công an thành phố Vọng Hải.
Trong cục công an, Triệu Thiên Khiếu đang nói chuyện với Chu Hân Mính ở phòng làm việc thì nhận được điện thoại của Bộ. Chờ Triệu Thiên Khiếu nghe xong, ông giận đến đập bàn, mắng:
— Thằng Lý Bân này đúng là óc heo, lần này chọc phải phiền phức lớn rồi.
Nói xong, ông vội vàng nhấc điện thoại gọi đến đồn công an khu Học Phủ, mắng Lý Bân một trận xối xả, ra lệnh cho Lý Bân phải đối xử cẩn thận với người ta, chờ ông đích thân đến xử lý.
— Hân Mính, đi, theo tôi đến đồn công an khu Học Phủ.
Triệu Thiên Khiếu cầm mũ, vội vàng đi ra cửa. Chu Hân Mính không hiểu chuyện gì, cô đi theo sau Triệu Thiên Khiếu, khó hiểu hỏi:
— Cục trưởng, đã xảy ra chuyện gì vậy?
— Lý Bân chọc phải một chuyện phiền phức lớn rồi. Cụ thể thì đi đường nói sau.
Triệu Thiên Khiếu không có thời gian giải thích với Chu Hân Mính, chỉ vội vã rời khỏi phòng làm việc.
Lý Bân vừa cúp điện thoại, một nữ công an đã vội vàng chạy vào phòng làm việc của hắn.
— Đồn trưởng, xảy ra chuyện rồi.
— Xảy ra chuyện gì mà hốt hoảng thế, chẳng lẽ trời sập được chắc.
Lý Bân vừa bị Triệu Thiên Khiếu mắng một trận không đầu không đuôi, đang bực mình, gắt gỏng hỏi.
— Đồn trưởng, tôi thấy tôi không thể thẩm vấn hai cô gái kia được.
Nữ công an này chính là người vừa được Lý Bân cử đi, muốn dẫn dắt hai cô gái kia viết lời khai theo hướng trả thù của xã hội đen, nói cách khác, hai cô gái này cũng không thoát khỏi liên quan. Chỉ là hai cô gái này đều ngậm miệng không nói, mặc cho cô ta hỏi thế nào, họ cũng nhất quyết không hé răng. Nữ công an này đang định dọa nạt họ thì đồng nghiệp bên kia vội gọi điện, nói rằng vụ án lần này rất khó giải quyết. Trong ba người này, trừ lai lịch của người đàn ông kia coi như đơn giản, chỉ là con rể của tổng giám đốc tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, thì hai cô gái còn lại căn bản không phải là những nhân vật nhỏ bé mà bọn họ có thể đụng vào.
Nữ công an vừa nghe xong suýt nữa thì ngã khỏi ghế. Cô cũng không dám thẩm vấn nữa, vội vàng đi tìm Lý Bân báo cáo. Lý Bân nhận lấy tài liệu liên quan đến thân phận của hai cô gái, hít một hơi khí lạnh, hắn cảm giác đầu mình như nổ tung, trong lòng biết lần này thật sự chọc phải phiền phức lớn rồi. Thân phận của hai cô gái này đều không phải người thường có thể đắc tội, trong lòng Lý Bân thầm chửi Hứa Lạc Sơn thậm tệ, không chỉ Hứa Lạc Sơn, mà cho dù thư ký thị ủy có đích thân gọi điện yêu cầu hắn tra vụ này, hắn cũng không dám tra nữa.
— Mau mời hai cô gái kia vào đây.
Lý Bân vừa nói xong, liền vội vàng đứng dậy, nói:
— Hay là để tôi đích thân đi mời, lần này phiền phức rồi, thật sự là phiền phức lớn.
Lý Bân vội vã muốn đi mời hai cô gái vào phòng làm việc của mình, vừa đến cửa phòng thẩm vấn, liền thấy năm sáu cảnh sát đang dùng sức phá cửa.
— Các người làm cái gì vậy?
Lý Bân lúc này tức đến sắp điên rồi, không hiểu tại sao cấp dưới của mình lại chạy đến phòng thẩm vấn phá cửa.
— Đồn trưởng, Tiểu Lý và Tiểu Vương đang ở bên trong thẩm vấn người đàn ông bị bắt về.
Có người nói.
— Vậy các người đạp cửa làm gì!
Lý Bân tức đến hồ đồ, gần như gào lên.
— Nhưng mà… nhưng mà, Tiểu Vương và Tiểu Lý đang kêu cứu mạng!
Đầu óc Lý Bân hoàn toàn rối loạn, đến khi cánh cửa sắt được mở ra từ bên trong, hắn liền thấy Diệp Lăng Phi đang cười ha hả đứng ở cửa, hai viên cảnh sát kia bị còng tay vào ghế, cả người ướt sũng, nước đá từ trên người họ chảy xuống đất. Diệp Lăng Phi cười nói:
— Ông là đồn trưởng à, cấp dưới của ông vừa rồi định dùng cách này để bức cung tôi, tôi cũng bất đắc dĩ, dù sao cũng muốn biết nếu dội nước lạnh lên người sẽ có hậu quả gì, đành phải lấy cấp dưới của ông ra làm thí nghiệm. Xem ra, thủ đoạn này quả thật rất tàn nhẫn, tôi không cần dùng đến đâu!
Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa cầm còng tay đưa cho Lý Bân, cười ha hả nói:
— Phiền một chút, nếu ông muốn còng tôi thì đổi một bộ còng tay nào mà tôi không mở được ấy, loại còng đơn giản này, tôi mở ra trong một giây.
Có vài cảnh sát rút súng lục, chĩa nòng súng vào Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi mặt không đổi sắc, cười nói:
— Tôi cho ông một đề nghị nữa. Phiền ông bảo cấp dưới của mình hạ súng xuống, tôi không làm gì phạm pháp cả, đây là các người vu cáo, nếu các người không sợ gây ra tranh chấp ngoại giao thì cứ việc nổ súng. Nhưng tôi cảnh cáo các ông, khoảnh khắc họ nổ súng, cũng chính là lúc đám cảnh sát ở đây phải chết.
Những lời này vừa nói ra, vài cảnh sát mặt đầy tức giận, đang chuẩn bị dạy dỗ Diệp Lăng Phi thì nghe Lý Bân hét lớn một tiếng:
— Lũ khốn kiếp này, mau bỏ súng xuống!
Mấy viên cảnh sát đều ngơ ngác, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Diệp Lăng Phi cười vỗ vai Lý Bân, nói nhỏ:
— Lần sau muốn bắt tôi thì phiền ông điều tra kỹ lai lịch của tôi đi. Không phải tôi dọa ông đâu, ở thành phố Vọng Hải này chỉ có một người có thể động đến tôi, đó chính là Đội trưởng Chu của cục cảnh sát các người, biết tại sao không, vì đó là người phụ nữ của tôi.
Diệp Lăng Phi nói xong, ngạo nghễ cười lớn rồi bước ra khỏi đám người.
— Chu Hân Mính, trời đất ơi, sao lại đụng phải một người không thể trêu vào như vậy.
Lý Bân lúc này chỉ muốn chết cho xong, ba người hắn bắt về, người nào hắn cũng không dám động. Trong phút chốc, Lý Bân chỉ hy vọng đây là một giấc mơ, chờ tỉnh lại, mọi chuyện sẽ kết thúc.
Chỉ là giấc mơ này vẫn chưa tỉnh, hơn nữa chắc chắn sẽ là một cơn ác mộng.
Khi Triệu Thiên Khiếu và Chu Hân Mính vội vàng chạy tới, cả hai đồng thời nhìn thấy Diệp Lăng Phi. Đầu óc Triệu Thiên Khiếu “ong” một tiếng, mất cả buổi, chẳng lẽ người bị oan uổng kia là Diệp Lăng Phi sao. Ngày đó Triệu Thiên Khiếu tận mắt thấy Diệp Lăng Phi chỉ gọi một cuộc điện thoại mà đã có người từ Bắc Kinh gọi đến thành phố Vọng Hải, ngay cả hai người đứng đầu thành phố là Chu Hồng Sâm và Điền Vi Dân nhận được cuộc gọi đó cũng không dám chậm trễ. Tuy hai người này không nói cho Triệu Thiên Khiếu biết là ai gọi đến, nhưng ông cũng không ngốc, trong lòng biết rõ cuộc điện thoại đó không hề đơn giản, rất có khả năng là một nhân vật lớn ở Trung ương đích thân gọi tới. Nếu vậy, điều đó chứng tỏ Diệp Lăng Phi này có quan hệ với vị nhân vật lớn ở Trung ương kia.
Sau khi Triệu Thiên Khiếu nhìn thấy Diệp Lăng Phi, ông tưởng lầm là nhân vật ở Trung ương kia đã trực tiếp gọi điện cho Bộ Công an, mà Bộ không dám chậm trễ, trực tiếp gọi đến chỗ mình.
— Lý Bân, cái chức đồn trưởng này của ngươi, ta nhất định phải cách chức ngươi, còn phải điều tra ngươi nữa.
Lúc này Triệu Thiên Khiếu đã hạ quyết tâm, lần này không đẩy Lý Bân ra làm lá chắn, e rằng toàn bộ cảnh sát thành phố Vọng Hải sẽ gặp xui xẻo.
Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi ở trong đồn công an, tim cô đập thót một cái. Cô không ngờ Diệp Lăng Phi lại bị người ta vu cáo, cơn giận của Chu Hân Mính bùng nổ. Nói ai khác là xã hội đen còn có thể chấp nhận được, không ngờ cảnh sát ở đây lại vu cáo Diệp Lăng Phi là xã hội đen. Chu Hân Mính tức giận nói:
— Ai bắt người, chứng cứ ở đâu?
Lần này Chu Hân Mính thật sự nổi giận, một đám cảnh sát trong đồn đều cúi gằm mặt, nhất là hai kẻ vừa bị Diệp Lăng Phi cho một bài học, trong lòng tức giận bất bình. Hai người vừa thay một bộ cảnh phục khác, lúc nãy còn đang âm thầm tính toán làm sao để chỉnh Diệp Lăng Phi, nhưng không ngờ Đội trưởng Chu, người đứng đầu đội cảnh sát hình sự, lại tức giận đến vậy. Muốn chứng cứ ư? Tìm ở đâu ra, vốn dĩ làm gì có chứng cứ. Tuy có bốn người kia đang ở bệnh viện kiểm tra thương tích, nhưng không có bằng chứng nào chứng minh vụ án này có liên quan đến Diệp Lăng Phi. Hai gã cảnh sát này cũng không ngốc, đã dự cảm được chuyện không ổn.
— Cục trưởng Triệu, cảnh sát các ông sao có thể dùng tư hình bức cung?
Diệp Lăng Phi ngồi cười ha hả, chỉ vào hai viên cảnh sát đang cúi đầu không nói lời nào,
— Chính là hai người họ, lúc nãy khi thẩm vấn tôi, đã chuẩn bị dùng hình phạt để ép tôi thừa nhận mình là xã hội đen. Ông nói xem, một công dân tuân thủ pháp luật như tôi, sao có thể là xã hội đen được. À, thật ra mấy người bị đánh kia trông mới giống xã hội đen, theo tôi thấy có phải là cảnh-phỉ cấu kết với nhau không, cảnh sát lấy tôi làm dê thế tội, hay thật đấy. Nếu Cục trưởng Triệu không cho tôi một câu trả lời thỏa đáng, tôi đây cũng chỉ có thể nghĩ đến biện pháp khác. Tôi tin xã hội này công bằng, luôn có nơi để nói lý.
— Anh Diệp, đây có thể chỉ là hiểu lầm thôi, tôi sẽ đích thân xử lý chuyện này. Tôi thấy thế này đi, ngài về nhà trước, bên này có gì cần ngài hợp tác, tôi sẽ tự mình gọi điện cho ngài. À, Hân Mính, cô tiễn anh Diệp về nhà đi.
Triệu Thiên Khiếu biết Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi có quan hệ rất thân thiết, ông hy vọng Chu Hân Mính có thể nói giúp vài lời. Chu Hân Mính vẫn đang tức giận, thấy mình quát lên mà đám cảnh sát kia đều cúi đầu, cơn giận của cô lại càng lớn hơn, tay phải đập mạnh xuống bàn, chỉ nghe ‘rầm’ một tiếng, dọa mọi người giật nảy mình.
— Các người thân là cảnh sát mà lại dám làm ra loại chuyện này, tôi nói cho các người biết, chuyện này sẽ không để yên như vậy đâu. Các người có làm được việc không, nếu không được thì nói một tiếng, tất cả về nhà đi. Mặc trên người bộ cảnh phục mà làm ra những chuyện như vậy, còn có mặt mũi đứng ở đây à?
Chu Hân Mính quay sang Triệu Thiên Khiếu nói:
— Cục trưởng, tôi cho rằng chuyện này có dính dáng đến vấn đề xã hội đen, có phải có thành viên cảnh sát cấu kết với xã hội đen hay không. Tôi thấy toàn bộ những người này cần phải tiếp nhận điều tra, tôi sẽ điều động thành viên cục cảnh sát đến đây, cho dù phải lật tung cả khu Học Phủ này lên, tôi cũng muốn loại bỏ hoàn toàn khối u ác tính xã hội đen ở đây.
Trong lòng Triệu Thiên Khiếu sợ hãi bất an, cha của Chu Hân Mính hiện tại đã là thị trưởng thành phố Vọng Hải, tuy quyết định bổ nhiệm chưa được đưa xuống, nhưng cũng chỉ là chuyện một hai ngày tới. Nếu bên này mình không xử lý tốt, thị trưởng Chu nhất định sẽ đích thân hỏi đến, chưa cần nói đến sự quan tâm của lãnh đạo Bộ, chỉ cần thị trưởng Chu quan tâm một chút thôi, hắn cũng đủ mệt rồi.
Triệu Thiên Khiếu biết mình không thể trêu vào Chu Hân Mính, cô vốn đã nóng tính, lại thêm cha cô có quyền lực như vậy, tuyệt đối không thể trêu vào. Triệu Thiên Khiếu vội vàng an ủi:
— Hân Mính, cô đừng tức giận như vậy, trước hết cô hộ tống anh Diệp về đi, bên này đã có tôi xử lý.
Triệu Thiên Khiếu vừa khuyên vừa dỗ, lúc này Chu Hân Mính mới đồng ý đưa Diệp Lăng Phi về nhà.
Chờ đám người Diệp Lăng Phi, Vu Tiêu Tiếu vừa đi, sắc mặt Triệu Thiên Khiếu liền sa sầm, lớn tiếng quát:
— Lý Bân, đây là chuyện gì, lập tức cho ta một câu trả lời!
Lý Bân lúc này cảm thấy chết còn sướng hơn, mọi chuyện coi như xong rồi. Sao mối quan hệ của ba người này, người sau lại càng mạnh hơn người trước vậy, hắn vẻ mặt như đưa đám, nói:
— Cục trưởng, lần này nhất định phải giúp tôi.