Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 327: CHƯƠNG 327: SẬP BẪY RỒI!

Đưa Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn về trường, Chu Hân Mính không đưa Diệp Lăng Phi về thẳng biệt thự mà lái xe ra bờ biển. Cô dừng xe trước hàng rào bảo hộ, tắt máy rồi nghiêng người sang hỏi Diệp Lăng Phi:

- Diệp Lăng Phi, sao anh lại đi cùng hai cô gái đó?

Chu Hân Mính không quan tâm đến vụ án, ngược lại chỉ để tâm tới hai cô gái xinh đẹp kia, Diệp Lăng Phi thoáng nhận ra vấn đề lần này cũng rất nghiêm trọng. Hắn không dám giấu diếm, bèn kể lại toàn bộ sự việc. Nghe xong, Chu Hân Mính cắn môi, hậm hực nói:

- Đám cảnh sát này dám làm vậy à, chẳng phải chỉ là con trai Hứa Lạc Sơn thôi sao, có gì ghê gớm chứ. Em thấy phải cho bọn đó một trận mới đáng, Diệp Lăng Phi, anh đừng lo, em sẽ xử lý chuyện này cho anh. À, còn nữa, anh đừng cho Tình Đình biết chuyện này, em sợ Tình Đình sẽ nghĩ lung tung.

Những lời này của Chu Hân Mính hoàn toàn là những gì Diệp Lăng Phi muốn nói. Hắn cũng lo Bạch Tình Đình biết chuyện sẽ hiểu lầm mình có quan hệ mập mờ với hai cô gái kia.

Diệp Lăng Phi nghiêng đầu liếc qua bộ ngực căng đầy dưới lớp cảnh phục của Chu Hân Mính, vòng tay ôm lấy cô, ghé miệng lại gần, cười gian xảo:

- Vẫn là Hân Mính tốt với anh nhất. Anh biết Hân Mính lo Tình Đình sẽ hiểu lầm anh, nào, riêng điểm này cũng đáng thưởng một nụ hôn.

- Bỏ cái miệng thối của anh ra cho em!

Chu Hân Mính đưa tay chặn trước miệng Diệp Lăng Phi, không cho hắn tới gần. Nàng làm bộ chán ghét nói:

- Anh nghĩ em là người thế nào chứ?

- Đương nhiên em là người của anh, là bà xã của anh.

Miệng Diệp Lăng Phi ngọt như mật, hắn gạt tay Chu Hân Mính ra rồi áp môi mình lên đôi môi nhỏ nhắn, hồng nhuận của cô. Hai tay Chu Hân Mính vốn định dùng sức đẩy hắn ra, nhưng đã bị Diệp Lăng Phi ôm chặt, khiến nàng không thể động đậy.

- Ưm... ưm...

Môi Chu Hân Mính bị môi Diệp Lăng Phi dán chặt, chỉ có thể phát ra vài tiếng yếu ớt.

Chu Hân Mính nhanh chóng khuất phục, đầu lưỡi nàng chủ động quấn lấy đầu lưỡi Diệp Lăng Phi, cả hai cùng đắm chìm trong nụ hôn ngọt ngào, nồng nhiệt.

*

Chu Hân Mính khom lưng nhặt một viên đá dưới chân, vung tay ném ra biển rộng. Diệp Lăng Phi đứng trên bờ cát, khoanh tay trước ngực, mỉm cười chăm chú nhìn Chu Hân Mính đang như một cô bé ham chơi, ném đá trên bãi biển.

Chu Hân Mính vừa ném thêm một viên đá ra xa, vừa phủi tay, rồi xoay người đối diện với Diệp Lăng Phi đang nhìn mình, cô hô lớn:

- Lại đây chơi cùng đi, chúng ta thi xem ai ném xa hơn.

Chu Hân Mính trong bộ cảnh phục trông vô cùng anh tư hiên ngang. Chân phải nàng hơi chùng xuống, chân trái đứng thẳng, trọng tâm cơ thể nghiêng về bên trái, làm nổi bật vòng ba gợi cảm.

Ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt Chu Hân Mính, tôn lên một vẻ đẹp động lòng người. Vùng da trắng mịn thấp thoáng sau cổ áo càng khiến cô trong mắt Diệp Lăng Phi trở nên quyến rũ, kiều mị. Diệp Lăng Phi chỉ im lặng ngắm nhìn Chu Hân Mính.

Trong mắt Chu Hân Mính lóe lên một tia sáng kỳ lạ, thấy Diệp Lăng Phi cứ nhìn mình chằm chằm, nàng bất giác khẽ né tránh, không dám chạm vào ánh mắt si mê của hắn.

- Nhìn gì chứ, ngây ra à?

Chu Hân Mính biết Diệp Lăng Phi đang nhìn gì, nàng bước nhanh tới, gỡ hai tay đang khoanh trước ngực của hắn ra, định nắm tay hắn đi dạo trên bờ biển. Nhưng không ngờ Diệp Lăng Phi lại nắm lấy tay cô, thuận thế kéo mạnh một cái, cả người Chu Hân Mính mềm mại ngã vào lòng hắn.

Diệp Lăng Phi ôm chặt vòng eo thon của Chu Hân Mính, hai người nhìn sâu vào mắt nhau. Hắn chân thành nói:

- Hân Mính, em thật đẹp.

Ánh mắt Diệp Lăng Phi chan chứa tình cảm chân thật, xuất phát từ tận đáy lòng. Chỉ một câu ngắn gọn đã bộc lộ hết tình cảm của hắn dành cho Chu Hân Mính. Phụ nữ vốn rất nhạy cảm, lúc này Chu Hân Mính không cần đoán cũng biết Diệp Lăng Phi đang nghĩ gì, nàng có thể nhìn thấy hình bóng của chính mình trong mắt hắn.

- Ở đây đông người, đừng... đừng ở đây được không?

Thấy Diệp Lăng Phi ghé môi lại gần, trong lòng Chu Hân Mính vô cùng khao khát được chạm vào đôi môi của người đàn ông khiến nàng say đắm, nhưng lại sợ bị người khác nhìn thấy. Nơi này là bãi cát dưới quảng trường hải quân, mỗi tối đều có rất nhiều người dân ra đây đi dạo. Chu Hân Mính lại đang mặc cảnh phục, cô lo bị người ta trông thấy sẽ gây ảnh hưởng không tốt.

Diệp Lăng Phi chẳng quan tâm ở đây có đông người hay không, chuyện trai gái yêu đương là lẽ thường tình. Cảnh sát thì sao chứ, cởi bỏ bộ đồng phục ra cũng là phụ nữ, có khác gì những người phụ nữ bình thường đâu. Diệp Lăng Phi lờ đi lời của Chu Hân Mính, áp môi mình lại gần. Chu Hân Mính chống cự yếu ớt một lúc rồi cuối cùng cũng buông xuôi, thả hồn vào nụ hôn nồng cháy.

Sau một nụ hôn sâu, môi hai người mới tách ra. Diệp Lăng Phi tay trái ôm eo Chu Hân Mính, cùng cô đi dạo trên bờ biển. Dưới ánh hoàng hôn, bóng hai người đổ dài trên cát.

Chu Hân Mính về biệt thự trước. Không lâu sau, Diệp Lăng Phi cũng giả vờ như vừa mới về tới nơi rồi bước vào. Bạch Tình Đình đang nằm trên giường trong phòng ngủ, tay cầm một bản phương án kinh doanh, tay phải cầm bút, đang xem xét xem có bỏ sót chi tiết nào không.

Sau khi thay một bộ đồ mặc ở nhà, Chu Hân Mính đẩy cửa phòng ngủ của Bạch Tình Đình.

- Tình Đình, làm gì vậy?

Chu Hân Mính ngồi xuống mép giường, tò mò liếc qua tập tài liệu ba trang A4 mà Bạch Tình Đình đang cầm.

Bạch Tình Đình đặt bản phương án lên đầu giường, tháo kính xuống, xoa xoa mắt rồi trả lời:

- Cũng không có gì, là phương án kinh doanh của công ty mình thôi. Xem lại xem có cần cân nhắc thêm chỗ nào không.

- Ờ, ra là chuyện này.

Chu Hân Mính chẳng có hứng thú gì với cái gọi là phương án kinh doanh. Nàng chỉ biết phá án, bắt người.

- Tan làm rồi à?

Bạch Tình Đình ngáp một cái, vẻ mặt mệt mỏi:

- Đêm qua mình bận cả đêm, sáng nay hơn 4 giờ mới được ngủ. À, tên kia về chưa?

- Ai cơ!

Chu Hân Mính cố tình hỏi.

- Cái con nhỏ chết tiệt này, cố ý chọc tức mình phải không, biết rõ mình nói ai mà.

Bạch Tình Đình bất ngờ đưa tay véo vào bộ ngực đầy đặn của Chu Hân Mính, cười gian nói:

- Cậu đừng quên, mình là lớn, cậu chỉ có thể là nhỏ thôi. Muốn giành với mình, cậu còn non lắm.

Chu Hân Mính đột nhiên bị tấn công bất ngờ, nàng cũng không khách khí, hai tay chộp về phía ngực Bạch Tình Đình, miệng la lên:

- Tình Đình, cậu học thói xấu này từ khi nào vậy?

- A!

Bạch Tình Đình hét lên một tiếng, hai tay vội vàng che ngực, ra sức chống cự. Nhưng Chu Hân Mính lại cố ý muốn báo thù, hai mỹ nữ cứ thế đùa giỡn với nhau.

- Vợ ơi, chuyện em nhờ anh làm xong hết rồi.

Khi Diệp Lăng Phi hưng phấn đẩy cửa phòng Bạch Tình Đình, vừa hô một câu, mắt hắn liền trợn tròn. Hắn chỉ thấy Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đang vật lộn trên giường, Chu Hân Mính đè lên người Bạch Tình Đình, đang cù lét cô. Vì nhột, hai chân Bạch Tình Đình đạp loạn xạ, dùng đủ mọi cách để đẩy Chu Hân Mính ra. Bạch Tình Đình vốn đang mặc váy ngủ, bị trêu đùa như vậy, váy bị tốc lên, để lộ đôi chân thon dài, trắng nõn. Ngay cả chiếc quần lót tam giác màu trắng cũng bất ngờ lộ ra, nếu nhìn kỹ còn có thể thấy vài sợi vi-ô-lông đen nhánh lấp ló bên mép vải.

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính lập tức dừng lại. Chu Hân Mính cười hì hì:

- Tình Đình, chuyện này không liên quan đến mình nha. Mình nhớ ra rồi, mình còn chưa tắm, hai người cứ nói chuyện, mình đi tắm đây.

Chu Hân Mính nhảy khỏi giường, xỏ đôi dép lê hình nhân vật hoạt hình của mình, lúc đi ngang qua Diệp Lăng Phi, khóe miệng cô cong lên một nụ cười khó phát hiện.

- Anh không thấy gì hết.

Diệp Lăng Phi luôn miệng giải thích:

- Anh đến để nói chuyện với em thôi.

Miệng thì nói vậy, nhưng hắn không có ý định rời đi, còn đóng cửa phòng lại, lẩm bẩm:

- Vợ ơi, chừng nào em mới dậy đây, không xem TV, không tắm rửa à...

Vừa nói mấy câu lẩm bẩm không rõ, hắn vừa mặt dày ngồi xuống mép giường.

Bạch Tình Đình đã kéo váy ngủ che đùi lại, miệng thúc giục:

- Anh vào đây làm gì, mau ra ngoài.

- Anh muốn tâm sự với em chuyện người mẫu, chiều nay anh giúp em tìm được vài người rồi, khí chất đều rất tốt...

Diệp Lăng Phi vừa nói, tay phải vờ như muốn cầm bản kế hoạch kinh doanh của Bạch Tình Đình, nhưng lại đặt lệch sang một bên, ngay trên người cô. Mùi hương cơ thể quyến rũ của Bạch Tình Đình xộc vào mũi khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy toàn thân nóng lên.

Bạch Tình Đình nhìn ra ý đồ của hắn, hai tay cô vội vơ lấy chiếc chăn lụa mỏng che trước người, miệng thúc giục:

- Anh quyết định là được rồi, tốt lắm, mau ra ngoài đi. Đàn ông con trai ở trong phòng ngủ của em còn ra thể thống gì nữa.

Diệp Lăng Phi cười ha hả:

- Vợ ơi, anh muốn cùng em thảo luận một vấn đề.

Hắn mặt dày áp sát vào người Bạch Tình Đình, dù ở giữa có tấm chăn, hắn cũng không định bỏ nó ra, cứ thế cách một lớp chăn mà đè lên người cô, mặt ghé sát lại gần. Hắn nói:

- Vợ ơi, em xem hôm đó chúng ta có nên mời vài người nổi tiếng đến không, để tăng thêm danh tiếng cho Bách hóa Việt Dương.

- Anh... anh quyết định đi.

Lòng Bạch Tình Đình rối như tơ vò, tim đập thình thịch, cô cắn chặt môi, mặt đỏ bừng. Diệp Lăng Phi như gà con mổ thóc, hôn lên đôi môi hồng nhuận của Bạch Tình Đình mấy cái, hai tay nắm lấy tay cô, từ từ gỡ tấm chăn mà cô đang nắm chặt ra.

Bạch Tình Đình bắt đầu thở dốc. Bộ ngực căng tròn của nàng phập phồng lên xuống, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm Diệp Lăng Phi. Môi hắn chậm rãi hôn xuống, tay phải từ từ đặt lên đùi cô, rồi luồn vào dưới váy ngủ, vuốt ve bắp đùi nàng.

Không khí đang nồng nàn thì điện thoại trong túi quần Diệp Lăng Phi đột nhiên reo lên. Hắn có chút bực bội lấy điện thoại ra, thầm nghĩ:

- Mình nhất định phải chửi chết cái đứa phá đám này mới được.

Nhưng vừa nhìn thấy số điện thoại, Diệp Lăng Phi chần chừ rồi tuột khỏi người Bạch Tình Đình, đi nhanh ra khỏi phòng ngủ.

Chờ Diệp Lăng Phi đi rồi, Bạch Tình Đình mới thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm:

- Tên khốn này, lúc nào cũng đến vào lúc người ta không tiện.

Thì ra chiều nay Bạch Tình Đình vừa phát hiện mình tới kỳ kinh nguyệt, lúc nãy nàng còn đang khổ não không biết có nên nói cho Diệp Lăng Phi hay không, thấy hắn rời đi, cô mới thở phào.

Diệp Lăng Phi ra khỏi phòng ngủ của Bạch Tình Đình, nghe điện thoại.

- Satan, chúng tôi tìm được Narran rồi.

Giọng của Phi Hồ truyền đến từ đầu dây bên kia.

- Xử lý hắn thế nào?

- Giết.

Diệp Lăng Phi không chút do dự, nói ngay.

- À, còn một chuyện nữa. Chúng tôi đã phá hủy tổng bộ của tổ chức sát thủ, nhưng không tìm thấy thủ lĩnh của chúng.

- Ừm. Dốc toàn lực tìm ra kẻ này, ta phải biết là ai đã bỏ tiền muốn lấy mạng ta. Đến lúc đó, ta sẽ dùng gấp đôi số tiền đó để lấy mạng thằng khốn kia.

Hứa Lạc Sơn tức tốc đi gặp Từ Hàn Vệ trong đêm. Chuyện này khó giải quyết hơn nhiều so với dự tính của ông ta. Hắn vốn tưởng chỉ cần một cuộc điện thoại là có thể khiến Lý Bân trừng trị nghiêm khắc kẻ đã đánh con mình, nhưng không ngờ tin tức từ phía cảnh sát truyền về lại nói đây chỉ là một vụ án trị an thông thường, hơn nữa trong đó có ba tên là thành phần xã hội đen, hiện đã bị tạm giam.

Hứa Lạc Sơn chạy tới bệnh viện nhân dân thành phố, thấy con trai đầu quấn băng trắng xóa, trên người cũng nhiều vết thương, ông ta đau lòng khôn xiết. Đứa con trai độc nhất của mình mà lại ra nông nỗi này, ngày thường ông ta coi Hứa Trung Ân như bảo bối, sao có thể trơ mắt nhìn con bị thương mà không báo thù cho nó. Sau khi dỗ dành Hứa Trung Ân xong, Hứa Lạc Sơn liền chạy tới tiểu khu ven hồ ngay trong đêm.

Vừa thấy Từ Hàn Vệ, Hứa Lạc Sơn đã rưng rưng nước mắt:

- Thư ký Từ, lần này ngài nhất định phải làm chủ cho tôi.

Từ Hàn Vệ ngồi im trong phòng, không biểu lộ cảm xúc gì, ra hiệu cho Hứa Lạc Sơn ngồi xuống nói chuyện. Kể từ sau khi con trai qua đời, người ta rất ít khi thấy ông ta cười, nỗi đau người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh khiến Từ Hàn Vệ trông già đi rất nhiều.

Hứa Lạc Sơn không ngồi, vẫn đứng trước mặt Từ Hàn Vệ, thêm mắm dặm muối kể lại chuyện xảy ra buổi chiều, cố ý nhấn mạnh đến Diệp Lăng Phi. Hứa Lạc Sơn nghi ngờ Chu Hồng Sâm đã nhúng tay vào chuyện này, vì con gái Chu Hồng Sâm và con gái Bạch Cảnh Sùng có quan hệ thân thiết, nói không chừng đã vận dụng mối quan hệ này.

Từ Hàn Vệ vẫn trầm ngâm, tay cầm điếu thuốc. Nghe Hứa Lạc Sơn kể xong, ông ta chậm rãi nói:

- Tôi nghĩ chuyện không đơn giản như vậy. Cho dù Chu Hồng Sâm muốn can thiệp, ông ta cũng sẽ suy nghĩ kỹ. Theo như ông nói, đây là một vụ án trả thù mang tính chất xã hội đen rất nghiêm trọng, Chu Hồng Sâm mới nhậm chức thị trưởng, ông ta sẽ không mạo hiểm như vậy.

- Thư ký Từ, ngoài ông ta ra thì còn ai nữa?

Hứa Lạc Sơn hỏi.

- Ông cho rằng Triệu Thiên Khiếu sẽ ngu đến mức trực tiếp nhúng tay vào chuyện này sao?

Từ Hàn Vệ hỏi lại.

- Thư ký Từ, ý của ngài là...

Từ Hàn Vệ không giải thích, mà cầm điện thoại gọi cho thư ký của mình, bảo anh ta gọi cho Triệu Thiên Khiếu hỏi xem có chuyện gì. Không lâu sau, điện thoại reo. Nghe xong, Từ Hàn Vệ thở dài:

- Chủ nhiệm Hứa, chuyện này cứ cho qua đi. Nếu ông còn làm ầm lên thì chẳng ai có lợi cả.

- Thư ký Từ, nhưng con tôi bây giờ vẫn còn nằm trong bệnh viện. Tôi không thể cứ thế cho qua được.

Từ Hàn Vệ cười lạnh:

- Đó là con ông tự tìm đường chết. Ông có biết con ông đã chọc vào ai không?

- Ai?

- Con gái của Vu Chấn – Vu Tiểu Tiếu, và cháu gái của Tư lệnh Trương – Trương Tuyết Hàn. Chuyện này cứ cho qua như vậy đi. Tôi nói cho ông biết, người đánh con trai ông chính là cháu của Tư lệnh Trương, bên Triệu Thiên Khiếu đã điều tra xong rồi. Chuyện xảy ra buổi chiều, đầu tiên là con trai ông trêu ghẹo hai cô gái mà cả ông và tôi đều không thể đắc tội, người ta mới đến dạy dỗ nó. Con ông cũng xem như may mắn, chưa bị đánh chết đã là không tệ rồi. Cho dù có bị đánh chết, ông và tôi cũng chẳng làm gì được. Chẳng lẽ ông muốn đi bắt cháu của Tư lệnh Trương à? Ngu ngốc!

Từ Hàn Vệ nói với vẻ mặt âm trầm:

- Bây giờ ông hiểu chưa, chuyện này đến đây là hết. Nếu còn làm ầm lên nữa, cẩn thận cái ghế của ông khó mà giữ được đấy.

Nghe Từ Hàn Vệ nói xong, sắc mặt Hứa Lạc Sơn đã tái như đất. Ông ta thật sự không ngờ con mình lại chọc vào tổ ong vò vẽ lớn như vậy. Xem ra bây giờ, cách tốt nhất là để chuyện này chìm xuồng trong im lặng. Nếu thật sự làm lớn chuyện, chỉ sợ ngay cả chỗ dựa là Từ Hàn Vệ cũng không bảo vệ nổi ông ta.

*

Diệp Lăng Phi không quản chuyện người mẫu nữa, dù sao hắn cũng đã giúp Bạch Tình Đình tìm được người, phần còn lại là việc của cô. Diệp Lăng Phi tin vào năng lực của Bạch Tình Đình, nếu ngay cả chút chuyện đó cũng không làm được, vậy thì cô thật sự không đủ năng lực để lãnh đạo tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế.

Tháng 4 ở thành phố Vọng Hải, thời tiết đã bắt đầu ấm lên, trên đường phố đã có những cô gái mặc tất chân, trông vô cùng phong cách, tự nhiên cũng thu hút không ít ánh mắt si mê của đàn ông.

Việc thay đổi ban lãnh đạo chính quyền thành phố Vọng Hải không ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân bình thường. Ngoài những gì đài truyền hình, báo chí đưa tin, người dân sẽ không quan tâm ai là thị trưởng, ai là thư ký thành ủy. Cái họ quan tâm là chính phủ có làm cho cuộc sống của họ ấm no hơn hay không.

Thành phố Vọng Hải là một thành phố lớn cấp huyện, về phương diện phát triển kinh tế đã tương đương với thành phố cấp tỉnh. Phát triển mạnh mẽ hơn nữa là nhiệm vụ quan trọng nhất của thành phố trong năm nay. Mà việc tập đoàn Tân Á hợp tác với công ty BMWs của Đức để thành lập công ty xe hơi cũng được liệt vào một trong năm dự án trọng điểm được chính phủ ủng hộ.

Trần Ngọc Đình là người phụ trách chính của dự án này, tạm thời gác lại công việc quản lý ở bộ phận tổ chức. Mọi việc của bộ phận đều giao cho giám đốc Diệp Lăng Phi phụ trách. Còn cô sẽ điều động nhân viên từ các phòng ban để thành lập bộ phận dự án ô tô Tân Á - BMWs, chuyên trách đàm phán với tập đoàn BMWs.

Quyết định này được đưa ra trong một cuộc họp mà Diệp Lăng Phi vắng mặt. Mãi đến khi hắn tới tập đoàn Tân Á mới biết tin. Đầu hắn bắt đầu ong lên, mình vốn không muốn quản lý chuyện của bộ phận tổ chức, đây chẳng phải là Trần Ngọc Đình đang ép mình sao?

Diệp Lăng Phi lập tức đi tìm Trần Ngọc Đình, nhưng được báo là cô hiện không có ở tập đoàn mà đã xuống phân xưởng để khảo sát. Diệp Lăng Phi cảm thấy hơi phiền não, đành phải trở về phòng làm việc, đối mặt với đống văn kiện chất như núi cần mình xử lý. Hắn liền gọi Từ Oánh vào.

- Từ Oánh, cho cô một nhiệm vụ, xử lý hết đống văn kiện trên bàn này đi.

Diệp Lăng Phi mặt dày cười nói:

- Cùng lắm thì tôi tăng tiền thưởng cho cô.

- Giám đốc, việc này tôi không làm được.

Từ Oánh khó xử nói:

- Bộ phận tổ chức có một số văn kiện cần ngài ký tên, còn có một số việc cần ngài phân công cho các thành viên. Trước đây việc ký tên là do phó tổng Trần đảm nhiệm, còn việc phân công và liên lạc với các phòng ban đều do phó giám đốc Thái xử lý. Nhưng phó giám đốc Thái đã xin nghỉ một tuần, công việc này chỉ có thể do ngài xử lý thôi.

- Thái Hạo xin nghỉ lúc nào?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Chiều hôm qua. Anh ấy nói không khỏe, cần nghỉ một tuần để bồi dưỡng sức khỏe.

Từ Oánh nói:

- Đơn xin phép của giám đốc Thái để trên bàn ngài đấy ạ. Hôm qua phó tổng Trần không ký, nói là muốn để giám đốc Diệp ký.

Diệp Lăng Phi quả nhiên tìm thấy đơn xin phép của Thái Hạo, vừa nhìn, tên khốn này chỉ viết một câu: "Vì lý do sức khỏe, muốn xin nghỉ một tuần."

Diệp Lăng Phi đặt đơn xin nghỉ lên bàn, gật đầu rồi bảo Từ Oánh gọi Đường Hiểu Uyển vào.

Đường Hiểu Uyển đan hai tay vào nhau, đứng trước mặt Diệp Lăng Phi.

- Ngồi đi, từ lúc nào mà khách sáo với anh như vậy?

Diệp Lăng Phi ra hiệu cho Đường Hiểu Uyển ngồi đối diện, ánh mắt hắn lướt qua ngực cô. Thấy vậy, gò má Đường Hiểu Uyển ửng hồng, không đợi Diệp Lăng Phi nói, cô đã dịu dàng hỏi:

- Anh Diệp, anh tìm em có chuyện gì ạ?

- Nhớ em. Hiểu Uyển, tối nay có rảnh không, chúng ta đi xem phim nhé.

Diệp Lăng Phi nửa thật nửa đùa cười nói.

Đường Hiểu Uyển rất muốn lập tức đồng ý, nàng đã sớm mong có cơ hội được hẹn hò riêng với Diệp Lăng Phi. Đường Hiểu Uyển cũng không còn nhỏ, đã 24 tuổi, tuy trông nhỏ nhắn xinh xắn nhưng cơ thể cũng đã trưởng thành. Mỗi lần nhìn thấy Diệp Lăng Phi, tim nàng đều đập loạn nhịp. Nói mỹ miều một chút là xuân tâm nhộn nhạo, nói thẳng ra thì chính là động lòng rồi.

☰ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ☰

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!