Bạch Tình Đình thay một bộ đồ ngủ mỏng manh, ngồi trong phòng khách xem TV. Cô co hai chân lên ghế sofa, tay cầm bịch khoai tây chiên, vừa xem TV vừa ăn.
Bạch Tình Đình đang xem bộ phim Hồng Kông "Sóng Gió Thế Kỷ", bộ phim dài cả trăm tập này chủ yếu kể về câu chuyện trong giới bất động sản. Sở dĩ Bạch Tình Đình thích xem là vì tình tiết của bộ phim đặc biệt gay cấn, nhiều thăng trầm.
Diệp Lăng Phi lại không thích xem thể loại phim truyền hình này, hắn thà lên mạng xem phim, chơi game chứ không lãng phí thời gian vào mấy bộ phim dài tập. Diệp Lăng Phi rót một ly nước, đi đến trước mặt Bạch Tình Đình, đưa cho cô rồi nói:
- Uống nước đi, nhìn em ăn kìa, vụn bánh dính đầy miệng rồi.
Nói xong, hắn đưa ngón trỏ tay phải lau đi vệt bột khoai tây dính trên khóe miệng Bạch Tình Đình.
Bạch Tình Đình uống xong ly nước, mắt vẫn không rời màn hình TV, chỉ đưa ly nước ra. Diệp Lăng Phi đón lấy, đặt lên bộ ấm trà thủy tinh trước mặt.
- Bà xã à, phim này có gì hay ho mà xem chứ, toàn tình tiết dài dòng lê thê.
Diệp Lăng Phi ngồi xuống cạnh Bạch Tình Đình, choàng tay phải qua, Bạch Tình Đình rất tự nhiên tựa vào lòng hắn, miệng vẫn nhai khoai tây chiên, lúng búng nói:
- Dài dòng cái gì chứ, em thấy tình tiết rất kịch tính, nhiều thăng trầm, đặc biệt là quá trình ba anh em họ trở mặt thành thù, rất đặc sắc.
- Thôi đi, anh thấy nó giả tạo quá, làm gì có ai ngốc đến thế.
Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình, hắn chỉ liếc qua màn hình rồi tìm điều khiển, nói:
- Đổi kênh khác đi, mình xem Tom và Jerry.
- Thôi, đừng quậy nữa. Còn đòi xem Tom và Jerry, lớn tướng rồi đó!
Bạch Tình Đình vội giật lấy điều khiển từ tay Diệp Lăng Phi, sợ hắn chuyển kênh khác. Cô nắm chặt điều khiển trong tay, miệng lầm bầm:
- Không được giành với em, nếu không em cho anh biết tay.
- Muốn cho anh biết tay à, bằng cách nào thế!
Tay trái Diệp Lăng Phi không an phận luồn vào trong áo ngủ của Bạch Tình Đình, lần đến chiếc đùi mịn màng như ngọc của cô rồi véo nhẹ một cái. Bạch Tình Đình nhíu mày, khó chịu nói:
- Anh làm gì thế, người ta đang xem phim mà. Đừng quậy nữa.
Diệp Lăng Phi mặc kệ, tay trái men theo đùi Bạch Tình Đình mò tới vùng kín của cô, cố tình trêu chọc. Lần này Bạch Tình Đình không thể không để tâm được nữa, cô đặt điều khiển và túi khoai tây lên bàn trà, hai tay dùng sức giữ chặt bàn tay ma mãnh của Diệp Lăng Phi.
Kết quả là cô túm mấy lần mà vẫn không được, ngược lại còn bị ngón tay của Diệp Lăng Phi ấn vào. Bạch Tình Đình cảm thấy mông mình tê dại, đó chính là nơi nhạy cảm nhất. Vậy mà Diệp Lăng Phi lại đang trêu chọc cái nơi mà cô luôn xấu hổ ấy.
Bạch Tình Đình chu môi, tỏ vẻ không hài lòng. Cô đâu thể dễ dàng để người khác đụng vào, dù Diệp Lăng Phi là chồng cô. Nhưng đó là nơi riêng tư nhất, không thể để người khác thấy. Dù sao Bạch Tình Đình cũng là tiểu thư khuê các, không giống những cô gái dễ dãi, thiếu giáo dục.
Tên này thật quá đáng, Bạch Tình Đình thầm nghĩ. Nhưng sâu trong lòng lại dâng lên một niềm vui khó tả. Bạch Tình Đình rút chiếc chân nhỏ đang bị mông Diệp Lăng Phi đè lên, đạp nhẹ vào mông hắn, khó chịu nói:
- Anh là đồ háo sắc. Mau lấy tay ra.
Diệp Lăng Phi nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô, không kìm được mà đè cả người lên người Bạch Tình Đình, đưa miệng sát tới.
- Anh làm gì thế? Đây là phòng khách đó!
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi chẳng thèm để ý đến địa điểm mà muốn thân mật với mình, vốn định đẩy hắn ra, nhưng sức cô làm sao địch lại Diệp Lăng Phi. Bị hắn hôn tới tấp, Bạch Tình Đình mím chặt đôi môi nhỏ nhắn của mình lại. Nhưng chỉ sau vài cái vuốt ve của Diệp Lăng Phi, không đợi hắn ép buộc, cô đã tự động hé môi.
Cô tự an ủi trong lòng, dù sao Diệp Lăng Phi cũng là chồng mình, thân mật với chồng thì có gì sai trái đâu. Hơn nữa, đây là nhà mình, cho dù vú Ngô có nhìn thấy cũng sẽ không nói gì. Bạch Tình Đình tự tìm lý do cho mình, không còn vẻ mặt căng thẳng như vừa rồi mà đón nhận sự vuốt ve của Diệp Lăng Phi.
Hai tay Diệp Lăng Phi tung ra hết khả năng khiêu khích, chọc cho tâm hồn thiếu nữ của Bạch Tình Đình rung động. Cô nóng lòng mong muốn cùng Diệp Lăng Phi . Nhưng cô đang trong kỳ kinh nguyệt, bên dưới vẫn còn băng vệ sinh, chỉ có thể kìm nén trái tim thiếu nữ sớm đã không còn thuộc về mình.
Diệp Lăng Phi cũng biết lúc này Bạch Tình Đình không tiện, vì thế không trêu chọc bên dưới mà chỉ sờ mó mông cô. Bạch Tình Đình trong lúc * cũng không ngăn cản Diệp Lăng Phi chọc ghẹo chỗ kín nhạy cảm đó. Vòng mông trắng ngần hơi nhếch lên, thuận tiện hơn cho Diệp Lăng Phi.
Hai người âu yếm trên sofa một hồi thì nghe thấy tiếng xe hơi ngoài cổng. Bạch Tình Đình vội vàng đẩy Diệp Lăng Phi ra, nũng nịu nói:
- Hân Mính đến rồi. Đừng để cậu ấy nhìn thấy.
Nghe ngữ điệu đầy cảm xúc của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi lại nổi hứng, hôn cô một cái thật mãnh liệt rồi mới luyến tiếc đứng dậy khỏi sofa.
Bạch Tình Đình vội vàng chỉnh lại bộ đồ ngủ, lúc nãy trên người cô gần như chỉ còn lại nội y, đang gần gũi với của Diệp Lăng Phi. Bây giờ cô mới cảm thấy vừa rồi hơi quá, bèn lườm Diệp Lăng Phi một cái đầy ngượng ngùng, khẽ nói:
- Anh mau về phòng ngủ đi, đừng có ra.
Diệp Lăng Phi cười ranh mãnh đầy đắc ý khi nhìn vào đôi mắt chứa chan cảm xúc của Bạch Tình Đình, gật đầu rồi quay người đi lên lầu.
Bạch Tình Đình lại cuộn tròn trên ghế sofa, vẻ mặt ửng đỏ vì khoái cảm vẫn chưa tan, cô cố ý áp mặt vào ghế, giả vờ đang xem phim truyền hình. Nhưng lúc này cô làm gì có tâm trạng mà xem, chỉ mong sao Chu Hân Mính không phát hiện ra điều gì.
Chu Hân Mính mặc đồng phục cảnh sát đi vào, trông rất vội vàng, ngay cả đồng phục cũng không kịp thay. Vừa bước vào phòng khách đã thấy Bạch Tình Đình đang cuộn tròn trên sofa, Chu Hân Mính không nhận ra sắc mặt hồng hào của Bạch Tình Đình lúc này, trông cô như một đứa trẻ mắc lỗi sợ bị phát hiện.
- Anh ấy đâu?
Chu Hân Mính hỏi nhỏ.
- Trong phòng ngủ.
Khi Bạch Tình Đình nói câu này, cô không dám nhìn vào mắt Chu Hân Mính, sợ bị bạn cười. Nhưng dường như Chu Hân Mính không có tâm trạng để ý, cô nhìn lên lầu, quả nhiên không thấy Diệp Lăng Phi, bèn cúi xuống nói nhỏ bên tai Bạch Tình Đình:
- Chủ nhật này anh ta về.
- Anh ta?
Bạch Tình Đình sững sờ, không rõ "anh ta" mà Chu Hân Mính nói là ai.
Chu Hân Mính đưa ngón tay lên môi Bạch Tình Đình, ngăn không cho cô nói tiếp, rồi ghé tai nói nhỏ:
- Diệp Phong.
Khi Chu Hân Mính nhắc đến cái tên này, toàn thân Bạch Tình Đình run lên. Cô không nhịn được mà há miệng hỏi:
- Sao anh ta lại về? Sao cậu có được tin này?
Chu Hân Mính lại lo lắng nhìn lên lầu. Bạch Tình Đình cũng nhận ra, vội kéo tay Chu Hân Mính, hai người đi ra ngoài biệt thự.
Lúc nãy Diệp Lăng Phi không hề về phòng ngủ, hắn đứng ở hành lang, vốn tưởng Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình sẽ lên lầu. Nhưng lại thấy hai người lén lút đi ra ngoài. Diệp Lăng Phi thấy thắc mắc, cũng đi xuống lầu, định theo xem hai người họ rốt cuộc định làm gì.
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đi ra vườn hoa sau biệt thự, ngồi trên chiếc ghế dài, lúc này Chu Hân Mính mới nói nhỏ:
- Mình nhận được điện thoại của anh ấy, nói chủ nhật này sẽ về, hy vọng hai đứa mình có thể đi đón.
- Cũng được bốn năm năm rồi nhỉ!
Bạch Tình Đình khẽ thở dài:
- Năm đó khi anh ấy đi, mình vẫn còn nhớ rõ buổi tối hôm ấy. Không ngờ thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt đã bốn năm năm rồi.
- Tình Đình, cậu sẽ đi gặp anh ấy chứ?
Chu Hân Mính hỏi.
- Dù sao ngày xưa ba đứa mình cũng rất thân. Anh ấy nói không liên lạc được với cậu, nên chỉ có thể tìm mình, vì số điện thoại của mình vẫn không đổi.
Bạch Tình Đình ngước mắt nhìn lên cửa phòng Diệp Lăng Phi ở tầng hai, tuy cửa sổ hắt ra ánh đèn nhưng không thấy bóng dáng hắn. Bạch Tình Đình thu ánh mắt lại, khẽ thở dài:
- Để mình suy nghĩ đã. Hồi đó tụi mình còn trẻ, nên có nhiều chuyện vẫn còn ngây thơ lắm.
- Tình Đình, mình cũng nghĩ vậy. Nếu để Diệp Lăng Phi biết, không biết anh ấy sẽ nghĩ thế nào.
Chu Hân Mính lo lắng nói:
- Mình không cho rằng Diệp Lăng Phi sẽ rộng lượng đến mức không để ý đến sự tồn tại của Diệp Phong.
- Để mình nghĩ kỹ đã, dù sao ngày xưa anh ấy cũng là thần tượng của mình.
Bạch Tình Đình tự giễu cười:
- Con gái ai cũng có thần tượng trong lòng, ngày xưa mình cũng vậy. Nhưng dù sao cũng là chuyện quá khứ rồi. Từ đầu đến cuối mình chưa bao giờ cho anh ấy cơ hội, còn cậu thì sao? Mình nhớ lúc đó cậu cũng giống mình, đều thích những nam sinh tỏa nắng như mặt trời. Có điều, cậu và mình giống nhau ở một điểm, đó là từ đầu đến cuối cậu không hề biểu hiện ra.
Chu Hân Mính gật đầu nói:
- Tình Đình, mình thừa nhận ngày xưa mình thích ánh hào quang của anh ấy, nhưng đó chỉ là mơ mộng của tuổi thiếu nữ. Mình chưa một lần thổ lộ không phải vì mình dè dặt, mà vì anh ấy chưa bao giờ xuất hiện trong giấc mơ của mình. Mãi cho đến ngày anh ấy đi, mình cũng không hề muốn níu giữ. Mấy năm nay, chỉ có một người đàn ông khiến mình rung động, đó chính là Diệp Lăng Phi. Mình chỉ có thể yêu một mình anh ấy, trong lòng mình không có chỗ cho Diệp Phong, càng không thể có sự xuất hiện này. Cho dù bây giờ đối diện với anh ấy, trái tim mình vẫn phẳng lặng như nước, nhưng cậu có thể không? Tình Đình, mình nhớ ngày xưa cậu rất thích xem anh ấy đánh bóng rổ, thậm chí còn trốn học để đi xem anh ấy thi đấu.
- Mình... Mình không nói rõ được, đó là chuyện thời cấp ba. Tuy lúc anh ấy đi, mình thật sự rung động, muốn chấp nhận anh ấy, nhưng cuối cùng mình vẫn kìm lại được.
Bạch Tình Đình thở dài:
- Hân Mính, có nhiều chuyện cậu không biết. Anh ấy đã rất nhiều lần mời mình hẹn hò, nhưng mình đều từ chối. Mãi đến ngày cuối cùng đó, mình vẫn từ chối lời mời của anh ấy. Nhưng không phải mình không muốn đi, mà là mình biết mình với anh ấy không thể nào ở bên nhau được. Ánh hào quang của anh ấy, sự phóng khoáng của anh ấy, thậm chí cả tính cách thẳng thắn của anh ấy, đều thuộc về thế hệ trẻ. Mình biết vận mệnh tương lai của mình, mình phải tiếp quản tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ, đối tượng kết hôn của mình sẽ là một cuộc hôn nhân thương mại. Chồng tương lai của mình chỉ có thể là một người đàn ông thận trọng, vững vàng. Bố mình lúc đó đã dạy mình những điều này, vì thế mình luôn giữ khoảng cách với anh ấy. Khi anh ấy đi, mình cũng không giữ lại, bây giờ càng không, vì mình đã có chồng, một người chồng hết mực yêu thương mình, mình càng không thể để anh ấy xen vào cuộc sống của mình.
- Cậu không tự tin vào chính mình!
Chu Hân Mính cắt ngang.
- Cậu chưa bao giờ quên anh ấy, nếu không tại sao cậu vẫn luôn đặt con gấu nhỏ mà anh ấy tặng trên đầu giường?
Bạch Tình Đình im lặng, cô lại nhìn về phía cửa sổ phòng Diệp Lăng Phi, vẫn không thấy bóng dáng hắn.
- Nếu mình nói mình không vứt con gấu nhỏ đó đi là vì mình thích đồ chơi này, cậu có tin không?
Bạch Tình Đình hỏi.
Chu Hân Mính không khẳng định cũng không phủ định, chỉ đứng dậy nói:
- Thôi mình đừng nói nữa, cứ vậy đi. Mình chỉ muốn nói với cậu, đừng để Diệp Lăng Phi biết chuyện này, càng không thể để anh ấy biết có một người giống anh ấy.
Bạch Tình Đình im lặng khẽ gật đầu, cùng Chu Hân Mính từ từ đi vào biệt thự. Lúc hai người vừa rời khỏi, bóng dáng Diệp Lăng Phi nấp trong góc tối của hoa viên ló ra, hắn khẽ nhíu mày thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ mình vẫn có tình địch xuất hiện sao? Tình địch này có vẻ khó giải quyết đây. Mẹ kiếp, dám quay về cướp vợ với mình, đúng là muốn chết mà.
Chu Hân Mính vừa cầm bàn chải đi vào phòng vệ sinh thì gặp Bạch Tình Đình vừa đánh răng xong đi ra. Cô thấy sắc mặt Bạch Tình Đình không tốt lắm, có quầng thâm dưới mắt, rõ ràng là tối qua không ngủ ngon.
Chu Hân Mính không hỏi Bạch Tình Đình có phải tối qua ngủ không ngon không, điều đó đã quá rõ ràng, hỏi nữa lại thành ra thừa thãi.
Cô chào buổi sáng Bạch Tình Đình rồi đi vào nhà vệ sinh. Lúc đánh răng, cô lơ đãng nhìn thấy con gấu bông nhỏ bị vứt trong sọt rác. Chu Hân Mính cúi xuống nhặt nó lên, chắc chắn đây là vật kỷ niệm mà năm đó Diệp Phong đã tặng cho Bạch Tình Đình. Chu Hân Mính nắm chặt con gấu nhỏ trong tay, chưa kịp vứt lại vào sọt rác thì Bạch Tình Đình đã xuất hiện.
- Cái này hay là đừng vứt đi, Hân Mính, khi nào cậu gặp anh ấy, giúp mình trả lại, nói là mình chỉ giữ giùm thôi.
Bạch Tình Đình nói xong, quay người đi ra. Lại nghe tiếng Chu Hân Mính miệng còn đầy kem đánh răng nói không rõ lời:
- Cậu không đi gặp anh ấy sao?
- Không cần thiết, mình và anh ấy vốn chẳng có quan hệ gì. Ngày xưa đã vậy thì bây giờ lại càng phải như vậy.
Bạch Tình Đình vẫn không quay người lại, nói với Chu Hân Mính:
- Mình không muốn vì sự xuất hiện của anh ấy mà làm xáo trộn hạnh phúc mình khó khăn lắm mới có được.
Chu Hân Mính nắm chặt con gấu nhỏ, nhíu mày, hay là cô vứt nó vào sọt rác luôn vậy, thầm nghĩ:
- Hà tất gì mình phải đi gặp người đàn ông này.
Một trước một sau, hai người cùng đi xuống lầu. Trong nhà bếp, vú Ngô đã chuẩn bị xong bữa sáng.
- Bây giờ là mấy giờ rồi, sao Diệp Lăng Phi vẫn chưa xuống ăn sáng?
Bạch Tình Đình đi vào phòng ăn, phát hiện Diệp Lăng Phi vẫn chưa xuống, cô lầm bầm:
- Không thể để tên này ngủ nướng được, mình phải lên gọi hắn dậy.
Bạch Tình Đình quay người chạy lên lầu, thậm chí không nghe thấy tiếng gọi của vú Ngô. Vú Ngô bất lực khoát tay, cười với Chu Hân Mính:
- Vú định nói với tiểu thư, cậu Diệp sáng sớm đã đi rồi, nói là phải đi làm.
- Anh ấy đi làm sớm thế?
Chu Hân Mính ngạc nhiên, sao Diệp Lăng Phi dậy sớm vậy, mọi khi đều dậy rất muộn mà. Vú Ngô lắc đầu:
- Vú cũng không rõ, ai mà biết được!
Chu Hân Mính "ừm" một tiếng, ngồi im trong phòng ăn, chờ Bạch Tình Đình trở vào.
Một lát sau, đã thấy Bạch Tình Đình đi vào với vẻ mặt đầy u sầu. Khi cô vào phòng Diệp Lăng Phi, đã phát hiện giường chiếu được xếp gọn gàng, hắn sớm đã không có trong phòng. Bạch Tình Đình trở vào hỏi:
- Vú Ngô, Diệp Lăng Phi đâu?
- Cậu Diệp đi từ sáng sớm, nói là đi làm!
Bạch Tình Đình trông có chút thất vọng, cũng chẳng còn khẩu vị ăn sáng, chỉ ăn qua loa vài miếng rồi thôi. Chu Hân Mính cũng ăn không nhiều, cô thấy Bạch Tình Đình đi ra cửa, liền đuổi theo.
- Hân Mính, lúc nãy mình nghĩ kỹ rồi, hay là bọn mình không đi sẽ tốt hơn, xem như không quen biết anh ấy.
Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đến trước gara, Chu Hân Mính nói:
- Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi. Bọn mình và anh ấy đã xa cách mấy năm, sớm đã không còn liên lạc gì nữa. Có thể ngày xưa ba đứa mình là bạn, nhưng bây giờ anh ấy đối với cậu, đối với mình mà nói thì cũng chỉ là một đàn anh thời cấp ba, cậu nói có phải không?
Bạch Tình Đình khẽ gật đầu:
- Hân Mính, cứ vậy đi, coi như mình không biết chuyện này, mình không muốn gặp anh ấy. Tuy giữa mình và anh ấy không có bất kỳ quan hệ gì, nhưng nếu mình đi gặp, sẽ khiến Diệp Lăng Phi hiểu lầm.
Chu Hân Mính gật đầu. Bạch Tình Đình đi vào gara trước, lái xe của mình ra, vẫy tay với Chu Hân Mính đang đứng bên cửa gara:
- Tối gặp!
Chu Hân Mính cười cười, nhìn theo Bạch Tình Đình ra khỏi khu biệt thự rồi mới bước vào gara, lái xe của mình đi.
Bạch Tình Đình một tay cầm vô lăng, tay kia cầm di động gọi cho Diệp Lăng Phi. Khi điện thoại đổ chuông, cô cảm giác tim mình run lên, không hiểu vì sao lúc này cô lại có chút lo lắng.
- Ông xã, anh đang ở đâu vậy?
Lần này Bạch Tình Đình chủ động gọi Diệp Lăng Phi là "ông xã", điều này khiến Diệp Lăng Phi ở đầu dây bên kia không quen lắm. Tiếng cười của hắn truyền đến tai Bạch Tình Đình, cô nghe hắn nói:
- Bà xã, hôm nay em sao vậy? Cứ có cảm giác lạ lạ, trước đây em đâu có chủ động gọi anh là ông xã. Khai thật đi, có phải đã làm chuyện gì có lỗi với anh sau lưng không?
Nghe nụ cười thoải mái như mọi ngày của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình muốn kể chuyện tối qua cho hắn nghe, nói với hắn rằng đã từng có một người đàn ông khiến tim cô rung động. Bạch Tình Đình muốn kể hết tất cả, nhưng lại lo Diệp Lăng Phi không tin giữa cô và nam sinh đó không xảy ra chuyện gì, thậm chí đến nắm tay cũng không có. Nó giống như một mối tình Plato xuất phát từ sự mơ mộng của tuổi thiếu nữ. Nhưng cuối cùng, Bạch Tình Đình lại nín nhịn không nói ra, cô cố gắng để giọng mình nghe có vẻ nhẹ nhàng hơn rồi nói:
- Ông xã, anh đừng có nghĩ bậy, em chỉ thấy anh không ăn sáng nên quan tâm anh một chút thôi. Sớm biết thế này em đã không thèm quan tâm, thật là, sự quan tâm của người ta lại bị anh hiểu lầm.
- Làm gì có, anh chỉ thấy lạ thôi!
Diệp Lăng Phi cười ha ha.
- Cũng không có việc gì, hôm nay dậy sớm, định đến công ty làm. Em cũng biết là anh không quen với công việc này mà, là trưởng phòng, sao anh có thể không chăm chỉ làm việc chứ, ừm, phải làm gương tốt cho cả phòng.
Bạch Tình Đình im lặng một lúc, đột nhiên nói:
- Ông xã, em... em yêu anh, cả đời này em chỉ yêu mình anh.
- Trời, em làm sao thế, có phải ốm rồi không, toàn nói những lời kỳ quặc.
Dường như Diệp Lăng Phi ở đầu dây bên kia vẫn không hiểu hết hàm ý trong câu nói của Bạch Tình Đình, hắn cười nói:
- Làm việc tốt đi, em còn cả đống việc phải làm đó, đừng để mình mệt quá. Ừm, nhớ tối nay về nhà sớm chút, có cần anh đi đón em không?
- Cần!
Bạch Tình Đình buột miệng nói ra.
Diệp Lăng Phi lại cười lên:
- Được, anh đón em. Ừm, tối gặp.